Những con đường loang loáng nước ánh lên dưới ánh đèn đường chảy dài cùng với dòng người bất tận .Kẹt xe .Gió lạnh và mưa vẫn rả rích .Em ngồi thừ trên xe , áo ướt đẫm dính vào da thịt . Tóc ướt đẫm ,rối bời .Mười đầu ngón tay nhăn nheo vì lạnh.Mặc ! Em chẳng biết lúc này mình đang nghĩ gì nữa .Những cặp tình nhân xung quanh ngồi sát nhau hơn, xiết chặt vòng tay hơn . Giọt mưa nào nóng hổi lăn dài trên má .
Hai mươi tuổi , chia tay mối tình đầu của mình .Hụt hẫng ! Quá bất ngờ đến nỗi em chưa kịp nghĩ ra phải đối mặt với tình huống này như thế nào nữa .Người ấy đứng dậy và bước ra khỏi cửa .Em ngồi lại một mình ,bé nhỏ .Mớ lý thuyết về một tình yêu lý tưởng vỡ tan như bong bóng xà phòng .
Em trầm lặng và ít nói hơn trong những ngày sau đó .Cho phép mình được một mình suy nghĩ về những chuyện đã qua . Cho phép mình được khóc thoả thích . Em sắp xếp lại những kỉ niệm đã qua ,những bối rối ,vụng về và chân thành của một tình yêu đầu ,cả những cái hôn ngượng ngùng ,rất nhẹ .
Em tin là tình yêu có thể làm cho con người ta chín chắn hơn , lịch lãm hơn . Chia tay ,em bình thản chấp nhận nó như chấp nhận một trong vô số những bước ngoặc trong cuộc sống để từ đó em được trường thành hơn ,hoàn thiện hơn . Em giữ lại cho mình nguyên vẹn những cảm xúc đã qua ,giữ lại cho người ấy lòng quý mến và tôn trọng .
Em sẽ bắt đầu một ngày mới với những kế hoạch mới .Em lao vào học tập ,vào công việc với một tinh thần mới ,chẳng phải có một nhà thơ đã từng bảo :
“Nếu ai đã từng nghe xót xa sau một cuộc chia tay
Thì hãy vui lên vì trong cuộc đời này
Sau mỗi cuộc chia tay là một khởi đầu rất mới”
Vậy thì việc gì phải yếu đuối ,phải không em ? Hãy mạnh mẽ và tự tin như em đã từng.
Mưa dứt hạt ,những cơn gió bắt đầu cuộc hành trình rong chơi . Em trở về nhà sau giờ học anh văn buổi tối .Một mình . Nhưng cảm thấy rất ấm trong lòng .Em ghé vào quán café Hoa Anh Đào ,quán café do một người Nhật mở dành cho những đứa trẻ thiểu năng .Em ngồi lại vào vị trí ngày xưa ,nơi em và người ấy từng ngồi . Một bé trai 18 tuổi ,mặc đồng phục trắng với những cử chỉ lóng ngóng vụng về như một đứa trẻ , đến bên cạnh em và nói “Em tên Việt ,chị đi một mình hả ?Em ngồi đây nói chuyện với chị được không ?”.
Em cảm thấy rất nhẹ nhõm và bình yên . Những ánh đèn soi mình vào nước đọng trên mặt đường . Những chiếc lá vàng lười nhác ngủ vùi trên vỉa hè … mai sẽ là một ngày mới .
Tuyết Mai
Hai mươi tuổi , chia tay mối tình đầu của mình .Hụt hẫng ! Quá bất ngờ đến nỗi em chưa kịp nghĩ ra phải đối mặt với tình huống này như thế nào nữa .Người ấy đứng dậy và bước ra khỏi cửa .Em ngồi lại một mình ,bé nhỏ .Mớ lý thuyết về một tình yêu lý tưởng vỡ tan như bong bóng xà phòng .
Em trầm lặng và ít nói hơn trong những ngày sau đó .Cho phép mình được một mình suy nghĩ về những chuyện đã qua . Cho phép mình được khóc thoả thích . Em sắp xếp lại những kỉ niệm đã qua ,những bối rối ,vụng về và chân thành của một tình yêu đầu ,cả những cái hôn ngượng ngùng ,rất nhẹ .
Em tin là tình yêu có thể làm cho con người ta chín chắn hơn , lịch lãm hơn . Chia tay ,em bình thản chấp nhận nó như chấp nhận một trong vô số những bước ngoặc trong cuộc sống để từ đó em được trường thành hơn ,hoàn thiện hơn . Em giữ lại cho mình nguyên vẹn những cảm xúc đã qua ,giữ lại cho người ấy lòng quý mến và tôn trọng .
Em sẽ bắt đầu một ngày mới với những kế hoạch mới .Em lao vào học tập ,vào công việc với một tinh thần mới ,chẳng phải có một nhà thơ đã từng bảo :
“Nếu ai đã từng nghe xót xa sau một cuộc chia tay
Thì hãy vui lên vì trong cuộc đời này
Sau mỗi cuộc chia tay là một khởi đầu rất mới”
Vậy thì việc gì phải yếu đuối ,phải không em ? Hãy mạnh mẽ và tự tin như em đã từng.
Mưa dứt hạt ,những cơn gió bắt đầu cuộc hành trình rong chơi . Em trở về nhà sau giờ học anh văn buổi tối .Một mình . Nhưng cảm thấy rất ấm trong lòng .Em ghé vào quán café Hoa Anh Đào ,quán café do một người Nhật mở dành cho những đứa trẻ thiểu năng .Em ngồi lại vào vị trí ngày xưa ,nơi em và người ấy từng ngồi . Một bé trai 18 tuổi ,mặc đồng phục trắng với những cử chỉ lóng ngóng vụng về như một đứa trẻ , đến bên cạnh em và nói “Em tên Việt ,chị đi một mình hả ?Em ngồi đây nói chuyện với chị được không ?”.
Em cảm thấy rất nhẹ nhõm và bình yên . Những ánh đèn soi mình vào nước đọng trên mặt đường . Những chiếc lá vàng lười nhác ngủ vùi trên vỉa hè … mai sẽ là một ngày mới .
Tuyết Mai