Xin quý thi hữu và độc giả cho phép tác giả bài thơ dài này gọi vui thể thơ này bằng cụm từ “tùy bút tản thi”!
THỜI GIAN ĐI QUA MỘT MÁI NHÀ
Thời gian thổi qua hai số kiếp một ngôi nhà
Gió riêng ai, mà ngỡ qua hồn mỗi chúng ta!
***
L oan phượng thật vừa đôi đẹp đẽ
đều tinh nhanh, tử tế, tài hoa
trông ngang tuổi, mượt mà, măng trẻ
tuy hai lăm xuân trước, thuở thành hôn
họ chênh nhau một độ tuổi trăng tròn –
chàng ba bốn, nàng mười chín tuổi xanh.
Rồi ba sáu thu sau, cạnh bên bà chủ
“chàng”bảy mươi vẫn được gọi bằng anh!
Đã qua cưới bạc rồi đám cưới vàng.
Cũng trải bao lần cách trở quan san.
Xong Đại học, đi làm, nàng cố gắng
một nách ba con chăm bẵm lớn khôn.
Nhưng mặt hồ tổ ấm mãi bằng phẳng vẹn tròn?
Nếu sơ hở dung thông
sẽ điên cuồng bão táp
***
N gày mới cưới, gần gấp đôi tuổi nàng
học đòi Uy Viễn, dám đàng hoàng chí thú
dắt tay nàng thanh tú – đẹp như tiên –
vui vãng cảnh chùa Hương Tích rất thiêng.
Tính chân thành, cầm sắt đằm ân ái
nàng chủ động, dây loan luôn ẩn tình âu yếm
toàn tâm tuệ, trang nghiêm động thái
lửa hương không chiếu lệ, giăng giăng tơ quyến luyến.
Như không thể chữ suông ‘sáo ngữ’ bức thư tình,
chung gối chăn, hai chiều trao-nhận, chẳng riêng mình,
***
Ôi thời gian qua nhanh, đời ngắn ngủi
họ ôm ghì vỡ ngực cho khô khao phận tủi
cho sắc đẹp, niềm vui: đầy ắp nỗi niềm nhau
không tuột mất. Họ nhìn nhau đắm đuối hồi lâu
tưởng như trẻ, sữa no, mai bớt bú.
*
S uốt đời họ không đòi hỏi tiền tài chức vụ
đáng tiếc quên đòi quý nhất – bởi thời gian? –
đòi hiểu con tim khối óc nhau – vốn cả một kho tàng!
(khó lắm thay, phải một đời như khao khan khát nước)
âu yếm thịt da đâu chạm cõi chỉ tâm hồn tới được!
Chàng không hiểu, một nàng tiên giỏi giang
như nàng, quyền chọn lựa - hẹp thời gian -
Nên suốt đời, trong mộng lang thang đòi, tấm tức,
bàng bạc tựa: tuổi mười tám, tình yêu đánh mất…
*
Tình mộng tưởng như vương vất bỏ quên
tận góc sân rêu phủ, mấy mươi niên?
hoàng hạc lâu, hoang vắng điêu tàn điện?
Nơi cơn gió vi vu qua lén lén
hôn mơn trớn, môi như bén sững sờ
Tình yêu của nàng như hờ hững lạc
chập chờn lên khuya khoắt bóng con đò?
ngủ dập dềnh đến lạc bờ quên bến
quên thân phận, quên cả từ đâu đến?
Quên cả sướng vui đèn nến bập bùng
xuân nào lộng lẫy tưng bừng
gương hoa tự nguyện rọi đường vu quy?
***
T hời gian mông lung, ‘xuân thì’ ngắn ngủi
đâu tha sắc đẹp, nàng nay có tuổi.
Đụng lởm chởm hàng ria bạc miệng hôn
nàng không hề thoáng phút buồn rờn rợn
Không quay né, tránh chân tình lửa lớn
họ vẫn yêu - nền tình dục nhiệm mầu
và trên nền huyền diệu tâm hồn động
làm thi vị tình yêu, cứ toả rộng trên đầu .
Vì tương kính, bất đồng? luôn điềm đạm
không cộc cằn, chặn ngang, không độc đoán.
Như son trẻ, về già vẫn tục xưng
yêu, dễ nghe, đâu ngại “nhạo sau lưng”.
Trong trí nàng, chàng trẻ, vui tươi nhất
lại già dặn hơn người cao tuổi nhất!!
***
T hời gian rất mau, đời ngắn ngủi
Tâm hồn nàng - thôi thẩn tha thui thủi
không thắc mắc tiền tài, chức thấp cao
buông xả khổ đau, kiệt lệ trào
*
Hiểu hồn chồng đâu chỉ trẻ bề ngoài –
đâu vô duyên cứ đùa hoài rỗng tuếch
miệng môi tươi - tuyệt không cười nhạt thếch.
Vợ chồng cùng lẽ sống tâm hồn, chỉ khác nhau
khác cự ly tới làn ranh ‘cõi tạm’!
Vì ngắn hơn, chàng hướng não tâm - đỉnh đẹp giàu
nàng giúp chàng tô màu đông xán lạn
***
T hời gian nhanh, nhân sinh hữu hạn
Chàng vẫy vùng dòng nước cuối ghềnh
vớt được hoa thông tuệ diệu linh:
ước một đời! Đâu dám tô-hồng-hoá!
Không vội ghì vào ngực, hoa tròn đoá:
mê thưởng ngoạn, song hiểu phận ta –
giờ ngưng hái, ôm hoa - đã điểm!
Cắm đóa hoa xuống đất, vụt thăng hoa!
Mọi đau đớn, từ đây, tim chẳng ôm
cho thăng hoa thành một chòm hoài niệm
Mỗi chia tay (đâu biết, lần cuối cùng?)
vẫn bình thản xưa – êm ả ung dung
***
N ợ trần gian trập trùng mê mải
Đêm nay, vòm cây trời, chi chít những chùm sao
nàng ra xem, sung sướng, mừng mùa trái
bội thu bởi chàng dồn sức rất cao
xuân-hè để thu-đông vui gặt hái
Tạm quên hết, ẩn mình buồng-một-chái
ngay trung tâm náo nhiệt giữa Sài Gòn
Để trầm ngâm nghiền ngẫm, tránh đường mòn
tránh nhàm chán giáo điều, đầy ảo vọng
*
Để tìm kiếm luật niềm vui cuộc sống
từ đoá hoa phép lạ vớt trên ghềnh
Viết vài ba pho sách lẽ nhân sinh
văn tải đạo Dung thông, để não tâm tự dưỡng
Vượt đau đớn trái ngang còn vất vưởng
để không cần an ủi, tự làm chủ lấy mình
Mắt thao thức nghĩ suy sẽ rực lửa chân tình
không khi nào tủi phận khóc bình minh quạnh quẽ
Nhưng khi dâng trước trán, áng văn bia
viếng bạn bốn chín ngày, mắt đầm đìa giọt lệ
***
T hời gian tênh tênh, nhân sinh thật nhẹ
Hoa mảnh mai tàn, cánh dễ nhàu rơi
giọt sương trên nhụy lặng lẽ bay hơi.
Suốt nhiều đêm dài bão tố
nàng khấn anh Huy Tú sáu mươi năm mất mộ
Bao ngày nắng cháy da
chàng tìm mộ chị, mồ cha, trải nhiều gian khó
Nhiều quan tâm chung, ở họ không mòn:
Làm từ thiện, thăm bè bạn cũ, cả đồng môn
Tìm tận mắt, nhìn ra bụng lọc lừa ghê rợn
những gian tham trắng trợn đến thần sầu
***
Q uá thời hai thứ tóc, nay chỉ một trên đầu
ôi thời gian bay mau, tuổi vút nhanh
Chiều hạ tắt, ngày thu sanh
rụng rơi đã hết lá xanh xen vàng
Trớ trêu trái gió đông tàn
đắng cay tặc lưỡi cầm bằng rượu cay
cảm lòng rót tiếp cho say .
*
Họ ít trách gì nhau
khuyên nhủ nhau đừng buồn
đỡ nhau cho dễ sống
Tình chung đằm thắm hơn
Gánh nặng thời gian nén cỡ nào
dù sức khoẻ tiêu hao
cuối đường lá xạc xào
hồn họ soi ánh sao
*
Não tim ấy
và tâm hồn chàng, nàng tìm thấy
Nàng trìu mến nâng niu
chẳng dễ gì đánh mất …
***
T hời gian bay, bay đều… vòng trái đất
qua mái nhà ấm êm thầm chứa chất
những nguồn cơn cho “điên cuồng bão táp”
Nhưng “mặt hồ” lại phẳng băng, lồng lộng
bởi ẩn dấu bao la tình biển rộng .
huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
★
★
★
★
★
0