📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỖI NHỚ QUÊ NHÀ của HUYDUNG

62 trả lời, 6.275 lượt xem — Trang 1 / 3
NỖI NHỚ QUÊ NHÀ của HUYDUNG
 
                
               XANH XANH MÀU NHỚ


Đáy hồn tôi
xanh màu em xa xôi
xanh xanh màu nhớ tết
Thiếu em - bạc phếch xuân xanh rồi
 
Mơ cùng em hái lộc
xanh Giao thừa Thủ đô
guốc gõ cầu Thê Húc
chân xanh chen chúc dạo quanh hồ
Thiếu em - xanh nhợt cả duyên tơ !

                                          HUY DUNG
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-07 05:41:51huydungpro>

TIẾNG GỌI SAPA  
 
Ôi đẹp quá hút hồn, tâm thoáng đãng:
Sa Pa cười rạng gió vờn mây
Hoàng Liên Sơn chuyển vần râm nắng
đỉnh Phắng-xi-păng đang lướt bay?
 
Trên cao vỡ lẽ: đời đa sự
(thương kiếp con người mỗi bước đi)
ảo vọng, phù du, lo đủ thứ!
Thực ra bao chuyện chẳng can gì…
 
Như giọng họa mi ca vắt vẻo
Tả Phìn cô gái hát tan sương
Chào mào Dao đỏ hồn trong trẻo 
Thác Bạc Hàm Rồng nặng mến thương.

 
Xe lên, lên mãi mái Đông Dương…
thượng du biên cương gió lả lơi

đẹp quá hút hồn, Sa Pa ơi!…

 
Hun hút đường chiều lên xán lạn
phóng xa tầm mắt, tít cheo leo.
Thấy trăng! nêu tấm gương thanh thản
khéo chọn Cổng Trời lơ lửng treo!
                                     Huy Dung
(Nhạc sĩ Văn Lương đã chọn và đã phổ nhạc bài thơ này)
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-26 03:00:51huydungpro>
                                 ÁO DÀI TRĂNG


Đò ta say đắm rẽ sương mù
trôi giữa dòng yêu lạc cõi mơ
Giao cảm nhìn nhau vầng thánh thiện
mắt em - thuyền trăng len lén chờ.
 
Chèo khuấy màn sao se se lạnh
nhắc người xa xứ thuở chơ vơ
Lượn theo tà áo (tim sóng sánh)
tới cõi trang nghiêm yêu mặn mà?
 
Mỏng manh ‘trăng áo’ kiểu xưa xa
ngực rét lung linh ánh nhạt nhoà
đủ gợi quê nhà, gom nỗi nhớ
bùng lên rung chuyển tấm thân ngà!
 
Sen vàng loáng thoáng cảnh nguyên sơ
áo uống hương trăng đẹp sững sờ
tha thướt cao sang tòa nguyệt rọi
áo dài bay, bay cả cõi trăng thơ…
                                                HUY  DUNG                                       

 
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

Chào thi sĩ Huy Dung. Theo dõi 3 topic lớn đã rất nhiều bài của HD ("Viễn Xứ", "Tự răn thơ mình", "Những bài thơ ngắn") Sophie thấy thích phong cách rất riêng ít ai giống được và Sophie đã tự ghi cho mình một số bài. Nhưng đến topic mới toanh mà HD vừa đăng "NỖI NHỚ QUÊ NHÀ" thì Sophie thích tất cả:
    Nào là "Xanh xanh nỗi nhớ" mở đầu quá dễ thương:
 
Đáy hồn tôi
xanh màu em xa xôi

xanh xanh màu nhớ tết

Thiếu em - bạc phếch xuân xanh rồi

 
Nào là "Tiếng gọi SaPa" mở đầu đã đưa Sophie vào ngay giữa thắng cảnh mê hồn:
 
Ôi đẹp quá hút hồn, tâm thoáng đãng:
Sa Pa cười rạng gió vờn mây

 
rồi những khái quát triết lý thật thuyết phục:
 
Trên cao vỡ lẽ: đời đa sự
(thương kiếp con người mỗi bước đi)

ảo vọng, phù du, lo đủ thứ!

Thực ra bao chuyện chẳng can gì…

hoặc: 
Thấy trăng! nêu tấm gương thanh thản
khéo chọn Cổng Trời lơ lửng treo!
 
Nào là "Áo dài trăng" 5 khổ mà khổ cuối Sophie thấy tuyệt không thể đổi bất cứ một chữ nào:  
 
Sen vàng loáng thoáng cảnh nguyên sơ
áo uống hương trăng đẹp sững sờ

tha thướt cao sang tòa nguyệt rọi
áo dài bay, bay cả cõi trăng thơ
 
Mong được đọc những bài mới nữa của HD ở topic này. Thân ái. Sophie
 
Đăng nhập để trả lời
0
[:)]Xin Chào Huy Dung,
 
Những bài thơ đậm đà hương vị của quê hương từng chữ từng câu thật là đặt sắc, Từ lúc nào cũng nhớ về quê hương về những mùi thơm của cây cỏ, mùi thơm của nắng giữa những buổi chiều thật nhẹ, sống ở đất khách ai cũng có những kỷ niệm, những khoảng khắc khó mà quên cho riêng mình.  Từ nghĩ là những bài thơ này Huy Dung đã làm rất lâu lắm rồi thì phải... tại vì những cảm xúc mà Từ cảm nhận được thì như là chỉ mới hôm qua.[:)]
 
Đăng Từ
Thân Mến
 
TB: Từ xin góp vui vào topic này bằng một bài thơ nhỏ nhỏ về một cảm xúc cũng rất nhỏ [:)]
 
Hò Ơi!

Hò ơi!
Trèo mau về với bến đời
Kẻo trăng tan mất giữa tôi với mình
Đêm nay sông tựa hồn tranh
Không ru thật nhẹ cho lành giấc thôi

Hò ơi!
Vội vàng con nước đương trôi
Ngược xuôi cơn gió mang lời đắm say
Thương yêu đắm đuối sông này
Tháng ngày có biết tháng ngày thờ ơ
Mái đầu mượt mộng mượt mơ
Ngắm trăng tôi ngắm đến thơ đầy thuyền
Cái duyên quái lạ cái duyên
Nghìn đêm ấp ủ muộn phiền nghìn đêm

Xa xa thôn xóm lên đèn
Kìa ai như đã ngủ quên giữa trời
Hò ơi!
Trèo mau về bến đi thôi
Để sông còn mộng một đời với trăng

Đăng Từ
Đăng nhập để trả lời
0

Chào Sophie
Trong thơ, ai thích cho mình một câu, một tứ thơ đã là quý lắm rồi. S lại thích cho tôi đến cả loạt 3 bài topic này, lại còn trích dẫn và bình luận cho tức là có sự đồng cảm hồn thơ tôi nên tôi rất cảm động khi nói lời cảm ơn này với S.        Quý mến      HD
 
Chào Đăng Từ
Thế là HD được gặp lại ĐT trên mục thơ sáng tác vnthuquan như mấy bữa nay HD mong.
Bài 'Hò ơi' của Từ gửi cho HD rất dễ thương, và quả thực nó sống động như đang diễn ra. đó là ưu thế nổi bật của Từ so với HD. Hẹn gặp lại.              Thấn mến     HD
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-18 10:33:18huydungpro>
                                  HOANG  LIÊU



          Ngày tiễn nhau, một nụ hôn
ngay vòm xanh biếc cửa vườn thơm hoa.
         
          Nay về, ôi thật bất ngờ
cảnh vườn lìm lịm, cảnh nhà đìu hiu
          cửa cài im ỉm buồn thiu
rào xiêu hoa héo, khẳng khiu thân cành.
         
          Lá khô ngập mấy khúc quanh
em ơi có thấu nỗi anh bàng hoàng
          bàn chân giẫm cỏ lối hoang
trách mình hối muộn, nghĩ càng thương em.

          Cay cay khóe mắt hằng đêm
hoang liêu trăng rọi càng thêm nao lòng.       
                                                      Huy Dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

THẢNG THỐT TỚI CHÂN NHƯ
Trăng khuya man mác hương thiền
Chứng cho đôi lứa lời nguyền bay xa
Gặp nhau thảng thốt giao hòa:
Lạc nhau từ thuở kiếp xa xưa hồn?
Mình hai bỗng một bồn chồn
Tâm thân cảm khái, cõi lòng xốn xang
Kỳ duyên hai trái tim vàng
Lời đêm thánh thót ngỡ ngàng thinh không
 
Phút xuất thần, càn khôn trong vực mắt –
Tim chìm vực, nghiêng chao chất ngất rơi
Chặt vòng ôm, còn hẫng hụt, chơi vơi
Vách vực thẳm, vọng vang lời lạnh buốt
Vực mắt trăng truyền hạnh phúc ngời ngời
Tầng tâm sự mặn mòi tầm sở đắc
Thoả tâm tình trong vắt thoáng chân như
                                                                        HUY DUNG
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

            THƠ & TIM HỌC
 
Dốc núi cheo leo đến sững sờ
lối tim hun hút, trọn đời mơ
Gió sương vương đỉnh tim trầm mặc
tim học lên cao nhập cõi thơ!
 
Soi kim cổ, Y cùng Thơ “nối mạng”
Xúc cảm đầy, Tim học chẳng nghèo thơ
Gieo tưởng tượng trời tim bừng sáng tạo
“Can thiệp tim” căng thẳng rất cần thơ!
 
Thơ giúp “nhân y” cứu rỗi người
xua buồn, sưởi ấm phận tim côi
Tim học - Thơ rọi góc tim che khuất
xua bệnh tật, đau thương, sáng nụ cười.
                                                              HUY DUNG
 
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

                NGÀY GIỖ
Khói hương ngày giỗ toả miền xa?
tới cõi nhắc ta, ta chính là
dấu ấn Mẹ Cha yêu đã khuất
dư âm trong trẻo nghiệp ông cha.
 
Mấy năm rày, nước mắt không cầm nổi
khi giỗ chạp, gặp cha trong giấc mơ
Cuộc đời cha đã khổ đau nhiều nỗi
con muộn hiểu tâm hồn lớn của cha.
 
Nghe giọng Mẹ? sấm xa vọng lại sao?
mẹ dặn dò, lo lắng biết dường nào
mắt băn khoăn: “ngộ nhỡ con sai phạm”
Thương Mẹ quá, chân đau bước thấp cao
                                                 HUY DUNG
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

         SÓNG ĐANG LÊN
Bảng lảng chiều thu bon Mũi Né
Biếc xanh, trời biển rộng cao thêm
Hệt như TIM học sóng đang lên
Đồng bộ nâng tầm nhìn đáng nể  
HUY DUNG
                              (nhân hội thảo tim mạch học tại Phan Thiết 2007)
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

        NHỮNG SÂN  GA  ĐỜI                     
 
Tầu leo Hải Vân “chiều bảng lảng”
biển vắng, chân trời trốn tận xa
Bỗng nhớ nhiều sân ga đèn sáng
giữa Pa ri, Muy ních, Vác saw:
 
Ga ngủ vùi, tầu hét vút qua
len khe gạch, nhựa sống ra hoa.
Tàu đến, biến ngay vào tĩnh lặng
bỏ ai chơ chỏng sân ga vắng!
 
Phần đời quá khứ tình rong ruổi
nhỡ chuyến vài phen hiểu phận ma
Nghe mãi suốt đời giai điệu trội:
còi tàu qua ‘ngái-ngủ-sân-ga’.
 
Cõi trần, trái đất hệt sân ga
người đến kẻ đi luôn nóng vội
bỏ quên khoảng trống lòng trơ trọi
dư âm tình ái thoáng mờ nhòa… !
Tội lỗi kíp ăn năn hối ngộ
tuổi xuân hình dáng chưa nhìn rõ
thì nó đã lùi - gió cuốn xa
dòng muôn sự – đoàn tàu, ga chẳng đỗ!
 
buông tiếng còi, vèo ‘ngái-ng-sân-ga’
Ơi sân ga! Sân ga!
Sân ga dọc xuân thì mỗi chúng ta. 
                                                             HUY DUNG
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
Kính Chào Huy Dung,
 
Từ thật không ngờ, một bác sĩ như Huy Dung lại có hồn thơ như vậy.  Cứ ngỡ là một nhà văn nhà thơ, chứ có ai đoán được là như thế.  Huy Dung đã đem hết tất cả quê hương vào đây rồi, những người đa cảm mà đọc... thì khó tránh nỗi nhớ nhung quê nhà.  Đã là tha hương... buồn lắm[:(]! Vậy mà còn gặp những bài thơ trên... kể cũng hơi ác đấy nhé![:D]
 
Đăng Từ
Kính Mến
Đăng nhập để trả lời
0
                      Thân chào Đăng Từ quý mến,
Theo dõi trang thơ của ĐT, thấy nhiều bạn thơ ghé thăm và tặng thơ nữa, thật vui, chúc mừng ĐT . Vừa post bài “những sân ga đời”, dăm giờ sau quay lại đã có ‘Re’ của ĐT, Huy Dung cảm động vội đáp lễ ngay tuy HD thì giờ cũng eo hẹp ĐT ạ. Thú thật với ĐT, HD thường rơi nước mắt khi làm những bài thơ mà Từ đã quá khen, vì cũng như Từ, những người thơ chúng ta Từ & Dung đều là đa cảm, và ‘nỗi tha hương nhớ nhung quê nhà’ trong thơ của Từ rất buồn nên rất đẹp (như Dung cảm nhận sâu sắc vì đồng thanh tương ứng) thì không hề “kể cũng hơi ác” đâu nhé mà ngược lại Từ nhỉ. Tạm biệt.
                                                           Thân mến,
                                                           Huy Dung  
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huydungpro

                                 ÁO DÀI TRĂNG



Đò ta say đắm rẽ sương mù
trôi giữa dòng yêu lạc cõi mơ
Giao cảm nhìn nhau vầng thánh thiện
mắt em - thuyền trăng len lén chờ.
 
Chèo khuấy màn sao se se lạnh
nhắc người xa xứ thuở chơ vơ
Lượn theo tà áo (tim sóng sánh)
tới cõi trang nghiêm yêu mặn mà?
 
Mỏng manh ‘trăng áo’ kiểu xưa xa
ngực rét lung linh ánh nhạt nhoà
đủ gợi quê nhà, gom nỗi nhớ
bùng lên rung chuyển tấm thân ngà!
 
Sen vàng loáng thoáng cảnh nguyên sơ
áo uống hương trăng đẹp sững sờ
tha thướt cao sang tòa nguyệt rọi
áo dài bay, bay cả cõi trăng thơ…
                                                HUY  DUNG                                       

 
 
 
 
NMMT xin mến chào HuyDungPro;
 
Dạ cho phép NMMT xin được mạo muội ghé vào gởi lời mến chào HuyDung khỏe và bình an, và sẵn dịp, cho Thu xin được phép lưu lại bài thơ thô sơ này mến tặng cho một lần dừng chân ghé thăm trang thơ anh, vì Thu có tìm được chút cảm thơ qua đề tài Áo Dài Trăng của anh, nên xin phép mạo muội được lưu lại đôi dòng thơ mộc mạc này, và Thu xin mến chúc anh một ngày mới bình an, vạn sự luôn được tốt đẹp như ý, cùng những gì thân ái nhất, Thu xin mến gởi :)
 
Thân ái
 
NuocMatMuaThu
 
Đăng nhập để trả lời
0

      Thân mến chào và cảm ơn Nước Mắt Mùa Thu đã ghé qua và để lại thơ tặng của Thu.
      Cô Thu tuy chỉ "có tìm được chút cảm thơ qua đề tài Áo Dài Trăng của HD" nhưng là rất tinh khi chọn đúng bài mà chính tôi - tác giả cũng tâm đắc nhât và đang có ý định nâng nó lên bằng cách thu gọn 2 khổ thơ thứ 2 và 3 thành 1 khổ thôi, tức là cả bài sẽ như sau, cô Thu thấy có đuợc không?
 
    ÁO DÀI TRĂNG
Đò ta say đắm rẽ sương mù
trôi giữa dòng yêu lạc cõi mơ
Giao cảm nhìn nhau vầng thánh thiện
mắt em - thuyền trăng len lén chờ. 
 
Mỏng manh ‘trăng áo’ kiểu xưa xa
ngực rét lung linh ánh nhạt nhoà. 
Chèo khuấy màn sao se se lạnh
nhắc người xa xứ thuở chơ vơ 
 
 
Sen vàng loáng thoáng cảnh nguyên sơ
áo uống hương trăng đẹp sững sờ
tha thướt cao sang tòa nguyệt rọi
áo dài bay, bay cả cõi trăng thơ…
                                                HUY  DUNG 
 
    Bài thơ "Áo trắng ngày xưa" cô Thu tặng tôi, tứ thơ hay, nhẹ nhàng, thư pháp đẹp, tôi cảm nhận được tâm hồn "cô áo trắng" là cô Thu ngày ấy. Rất cảm ơn Thu.                     Thân mến, 
                                     HD  
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

            TRÁCH
Chót yêu anh quá mất rồi  
Dung nham khát vọng sục sôi còn gì
Nhủ lòng thanh thới ích chi
Một trời thương nhớ, đứng đi bần thần.
 
Hiểu anh nghĩa nặng tình thâm
Pha lê nung cát, trăm phần khiết tinh.
Nhưng sao anh mãi quá lành
Rụt rè kín đáo, dỗ dành bằng thơ!!
 
Xưa dù tận đỉnh mây mờ
Anh về tắm mát “mắt hồ” hằng đêm
Bơi trong mắt ướt tình em
Ngất ngây vùng vẫy, dịu êm gọi mời
 
Mà nay gang tấc kề nơi
Láng giềng chịu cảnh “mặt trời mặt trăng”!
Ước gì mai hội hoa đăng
Gặp dù không nói, bớt ngăn cách lòng:
 
Hồn em nhờ mắt dung thông
Cho vơi thương nhớ chờ mong tháng ngày…  
Quý anh một tấm tình say  
Trách anh nhút nhát đôi tay hững hờ!
                                                      huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-18 02:55:46huydungpro>


    DUYÊN HIẾM HOI KỲ DIỆU
 
Quê mẹ là em ngỡ giấc mơ
Thiên tư thánh thiện ngập hồn thơ
Lẽ huyền sâu thẳm quên năm tháng
Tế nhị uyên thâm sẽ chẳng mờ.

Lòng cảm tạ Thiên Nhiên ban tặng xuân ngà ngọc
Cho mặt trời sắp lặn lại bừng đỏ sáng lòa
Nghe cuối xuân sắp nóng, lại cho tuần “rét lộc”
Cho được gặp ân duyên thùy mị vẻ tiên nga:

Hiện thân của hồn nhiên đằm thắm đượm tân kỳ
Khơi lại nguồn sáng tạo, xua tan những tự ty
Dìu bước đi, bay tiếp khoảng trời cao lồng lộng
Ôi tinh tế tuyệt vời cuộc sống - lẽ huyền vi!      
                                                Huy Dung

huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-05 07:00:26huydungpro>

      Huy Dung làm bài thơ “BUÔNG XẢ” 8 câu dưới đây chỉ dám “nương vận” 3 chữ "sa, qua, nhòa" từ bài “NHỮNG GIỌT MƯA SA” do Việt Dương Nhân viết tại “Paris chiều mưa 4.7.2007” đăng vnthuquan chúng ta mục Thơ/Thơ sáng tác/chủ đề Tứ_linh_thi_Vdn/trang 44, chỉ nhằm tôn quý bề dày thơ của Bà(còn bài Huy Dung họa bài "Những giọt mưa sa" của Vdn thì hoàn toàn khác, và theo lời dặn của mod HB, HD đâu dám post riêng ở đây. Kính)  
 

       BUÔNG XẢ

Ngọc quý cuốn phù sa
lở bồi từng trải qua
dòng đục hay trầm tích
ngọc trong chẳng nhạt nhòa
 
Dù tim rồi nhức nhối
lõi ngọc thơ không mờ
thơ giúp lòng buông xả
hòa chung tiếng hát ca.
                                         huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

          HỚP  HỒN                          
 
Quê nhà xuân điểm nét thanh tân
Ngực trẻ kiêu sa - tứ xuất thần.
Trong vắt mắt trao tình thắm thiết
Cong veo mày lượn dáng trầm ngâm.
Đã mê lộng lẫy đằm tao nhã
Càng mến hồn nhiên thoát tục trần.
Từ buổi hớp hồn, yêu lặng lẽ
Giấc mơ rười rượi mộng vờn xuân…
                                        huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

              THỜI GIAN NAN CỦA MẸ

Mây đang hồng, ta đang tuổi ngọc
Bỗng tóc tang đổ dọc hồn thơ
Gian nan đến thật bất ngờ
Than ôi, Chị mất khiến Cha từ trần.
 
Vô đơn chí, tử thần cay cú?!
Chị Thái anh Dương, Tú hy sinh!     
Trách trời sao nỡ vô tình
Mẹ ta khấn vái, tận tim lệ sầu
 
Đớn đau lại tiếp đau thêm nữa
Mẹ thề không vật vã ai bi
Vượt gian khó, Mẹ bước đi
Các con ngắm Mẹ uy nghi giữa đời.
                                            huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-21 07:53:05huydungpro>


     THĂM HỒ GƯƠM                 
 
Thuyền êm thăm “Trả-Gươm-hồ”
Trời mây lai láng “Thủ đô hòa bình”.
                                     *
Hương tình ngào ngạt
Sóng không to ào ạt, gợn xanh rờn
Tháp rùa như khẽ trượt mặt gương trơn
Mờ sương sớm Ngọc Sơn in đáy rõ

Thê Húc nắng lên tươi sắc đỏ 
Bút Nghiên liễu r phớt màu hồng
Hồ Gươm mơ, gìn dáng dấp Thăng Long
Tâm thức Việt mang hồn vua ‘trả kiếm’

Xưa mầu nhiệm, nhãn tiền nay hiệu nghiệm:
Yêu hòa bình – gương thiện chí ngời ngời
Tiếng thơm để lại nhiều đời
                                                   huy dung

huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-23 08:52:00huydungpro>


MỘT VẺ ĐẸP NGÀY VỀ XỨ



Người đâu hồn hậu, liễu hoa hờn
Xuân bỗng ngợp tim rạng rỡ hơn.
Mắt ngọc tinh anh, mê mặc khách
Giọng oanh êm ái, đắm tao nhơn
Yêu kiều diễm lệ, chân lơi lả
Yểu điệu thanh tân, sóng dập dờn.
Ngùn ngụt trái tim thầm bỏng sém
Quê hương đầm ấm gió xuân vờn
                                              huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

              CHIỀU
Ráng chiều vàng
trăng lênh đênh  
Vui buồn? trăng ráng mông mênh
Tâm hồn đầy ráng, duyên tình tràn trăng.
                                                  Huy Dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

              QUÊN HOA DÂNG MẸ?
Bao người tài giỏi, rất say mê
Đâu một mình ai việc bộn bề
Đến nỗi quên hoa sinh nhật mẹ
Khát giàu, thèm ‘chức’ sao tàn tệ!
 
Thuốc thang, nâng giấc, thế là không
Chăm sóc đáo qua cho có lệ
Suốt kiếp ăn năn - hiếu chẳng tròn:
Than ôi, bệnh nặng, lúc lâm chung!!
 
Không gì thay được đạo làm con
Lỗi đạo dung thông đến sượng sùng!
                                               Huy Dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
          TUỔI TRAI

Đèn đâu chói loà
Thân em mnhoà
Kiêu sa ngà ngọc ngầm ngầm toả
Áo dài bay c tuổi trai tơ.
                         huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

AN BÌNH NHÌN RÕ PHÚT LÂM CHUNG
Thân đang chết, riêng hồn ta tỉnh táo
Trọn tình yêu Y, giáo gắn thơ ơi
Thuyết Dung thông bốn chục năm vun xới
Xin kính cẩn, nâng niu gởi lại đời
                                                        huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
Xin quý thi hữu và độc giả cho phép tác giả bài thơ dài này gọi vui thể thơ này bằng cụm từ “tùy bút tản thi”!
THỜI GIAN ĐI QUA MỘT MÁI NHÀ
Thời gian thổi qua hai số kiếp một ngôi nhà
Gió riêng ai, mà ngỡ qua hồn mỗi chúng ta!
                                 ***
L oan phượng thật vừa đôi đẹp đẽ
đều tinh nhanh, tử tế, tài hoa
trông ngang tuổi, mượt mà, măng trẻ
tuy hai lăm xuân trước, thuở thành hôn
họ chênh nhau một độ tuổi trăng tròn –
chàng ba bốn, nàng mười chín tuổi xanh.
Rồi ba sáu thu sau, cạnh bên bà chủ
“chàng”bảy mươi vẫn được gọi bằng anh!
 
Đã qua cưới bạc rồi đám cưới vàng.
Cũng trải bao lần cách trở quan san.
Xong Đại học, đi làm, nàng cố gắng
một nách ba con chăm bẵm lớn khôn.
 
Nhưng mặt hồ tổ ấm mãi bằng phẳng vẹn tròn?
Nếu sơ hở dung thông
sẽ điên cuồng bão táp
                                 ***
N gày mới cưới, gần gấp đôi tuổi nàng
học đòi Uy Viễn, dám đàng hoàng chí thú
dắt tay nàng thanh tú – đẹp như tiên –
vui vãng cảnh chùa Hương Tích rất thiêng.
 
Tính chân thành, cầm sắt đằm ân ái
nàng chủ động, dây loan luôn ẩn tình âu yếm
toàn tâm tuệ, trang nghiêm động thái
lửa hương không chiếu lệ, giăng giăng tơ quyến luyến.
Như không thể chữ suông ‘sáo ngữ’ bức thư tình,
chung gối chăn, hai chiều trao-nhận, chẳng riêng mình,
                                ***
Ôi thời gian qua nhanh, đời ngắn ngủi
họ ôm ghì vỡ ngực cho khô khao phận tủi
cho sắc đẹp, niềm vui: đầy ắp nỗi niềm nhau
không tuột mất. Họ nhìn nhau đắm đuối hồi lâu
tưởng như trẻ, sữa no, mai bớt bú.
*
S uốt đời họ không đòi hỏi tiền tài chức vụ
đáng tiếc quên đòi quý nhất – bởi thời gian?
đòi hiểu con tim khối óc nhau – vốn cả một kho tàng!
(khó lắm thay, phải một đời như khao khan khát nước)
âu yếm thịt da đâu chạm cõi chỉ tâm hồn tới được!
 
Chàng không hiểu, một nàng tiên giỏi giang
như nàng, quyền chọn lựa - hẹp thời gian -
Nên suốt đời, trong mộng lang thang đòi, tấm tức,
bàng bạc tựa: tuổi mười tám, tình yêu đánh mất…
     *
Tình mộng tưởng như vương vất bỏ quên
tận góc sân rêu phủ, mấy mươi niên?
hoàng hạc lâu, hoang vắng điêu tàn điện?
Nơi cơn gió vi vu qua lén lén
hôn mơn trớn, môi như bén sững sờ
 
Tình yêu của nàng như h hững lạc
chập chờn lên khuya khoắt bóng con đò?
ngủ dập dềnh đến lạc b quên bến
quên thân phận, quên cả từ đâu đến?
Quên cả sướng vui đèn nến bập bùng
xuân nào lộng lẫy tưng bừng          
gương hoa tự nguyện rọi đường vu quy?
                    ***

T hời gian mông lung, ‘xuân thì’  ngắn ngủi
đâu tha sắc đẹp, nàng nay có tuổi.
Đụng lởm chởm hàng ria bạc miệng hôn 
nàng không hề thoáng phút buồn rờn rợn
 
Không quay né, tránh chân tình lửa lớn
họ vẫn yêu - nền tình dục nhiệm mầu
và trên nền huyền diệu tâm hồn động
làm thi vị tình yêu, cứ toả rộng trên đầu .
 
Vì tương kính, bất đồng? luôn điềm đạm
không cộc cằn, chặn ngang, không độc đoán.
Như son trẻ, về già vẫn tục xưng
yêu, dễ nghe, đâu ngại “nhạo sau lưng”.
 
Trong trí nàng, chàng trẻ, vui tươi nhất
lại già dặn hơn người cao tuổi nhất!! 

                     ***
T hời gian rất mau, đời ngắn ngủi
Tâm hồn nàng - thôi thẩn tha thui thủi
không thắc mắc tiền tài, chức thấp cao
buông xả khổ đau, kiệt lệ trào
*
Hiểu hồn chồng đâu chỉ trẻ bề ngoài –
đâu vô duyên cứ đùa hoài rỗng tuếch
miệng môi tươi - tuyệt không cười nhạt thếch.
Vợ chồng cùng lẽ sống tâm hồn, chỉ khác nhau
khác cự ly tới làn ranh ‘cõi tạm’!
Vì ngắn hơn, chàng hướng não tâm - đỉnh đẹp giàu
nàng giúp chàng tô màu đông xán lạn

                                ***
T hời gian nhanh, nhân sinh hữu hạn
Chàng vẫy vùng dòng nước cuối ghềnh
vớt được hoa thông tuệ diệu linh:
ước một đời! Đâu dám tô-hồng-hoá!
 
Không vội ghì vào ngực, hoa tròn đoá:
mê thưởng ngoạn, song hiểu phận ta – 
giờ ngưng hái, ôm hoa - đã điểm!
Cắm đóa hoa xuống đất, vụt thăng hoa!
 
Mọi đau đớn, từ đây, tim chẳng ôm
cho thăng hoa thành một chòm hoài niệm
Mỗi chia tay (đâu biết, lần cuối cùng?)
vẫn bình thản xưa – êm ả ung dung

              ***
N ợ trần gian trập trùng mê mải
Đêm nay, vòm cây trời, chi chít những chùm sao
nàng ra xem, sung sướng, mừng mùa trái
bội thu bởi chàng dồn sức rất cao
xuân-hè để thu-đông vui gặt hái
 
Tạm quên hết, ẩn mình buồng-một-chái
ngay trung tâm náo nhiệt giữa Sài Gòn
Để trầm ngâm nghiền ngẫm, tránh đường mòn
tránh nhàm chán giáo điều, đầy ảo vọng
      *
Để tìm kiếm luật niềm vui cuộc sống
từ đoá hoa phép lạ vớt trên ghềnh
Viết vài ba pho sách lẽ nhân sinh
văn tải đạo Dung thông, để não tâm tự dưỡng
Vượt đau đớn trái ngang còn vất vưởng
để không cần an ủi, tự làm chủ lấy mình
 
Mắt thao thức nghĩ suy sẽ rực lửa chân tình
không khi nào tủi phận khóc bình minh quạnh quẽ
Nhưng khi dâng trước trán, áng văn bia
viếng bạn bốn chín ngày, mắt đầm đìa giọt lệ

                   ***
T hời gian tênh tênh, nhân sinh thật nhẹ
Hoa mảnh mai tàn, cánh d nhàu rơi
giọt sương trên nhụy lặng lẽ bay hơi.
Suốt nhiều đêm dài bão tố
nàng khấn anh Huy Tú sáu mươi năm mất mộ
Bao ngày nắng cháy da
chàng tìm mộ chị, mồ cha, trải nhiều gian khó
 
Nhiều quan tâm chung, ở họ không mòn:
Làm từ thiện, thăm bè bạn cũ, cả đồng môn
Tìm tận mắt, nhìn ra bụng lọc lừa ghê rợn
những gian tham trắng trợn đến thần sầu

                   ***
Q uá thời hai thứ tóc, nay chỉ một trên đầu
ôi thời gian bay mau, tuổi vút nhanh
Chiều hạ tắt, ngày thu sanh
rụng rơi đã hết lá xanh xen vàng
Trớ trêu trái gió đông tàn
đắng cay tặc lưỡi cầm bằng rượu cay
cảm lòng rót tiếp cho say .
     *
Họ ít trách gì nhau  
khuyên nhủ nhau đừng buồn
đỡ nhau cho dễ sống
Tình chung đằm thắm hơn
 
Gánh nặng thời gian nén cỡ nào
dù sức khoẻ tiêu hao
cuối đường lá xạc xào
hồn họ soi ánh sao
*
Não tim ấy
và tâm hồn chàng, nàng tìm thấy
Nàng trìu mến nâng niu
chẳng dễ gì đánh mất …
                        ***
T hời gian bay, bay đều… vòng trái đất
qua mái nhà ấm êm thầm chứa chất
những nguồn cơn cho “điên cuồng bão táp
Nhưng “mặt hồ” lại phẳng băng, lồng lộng
bởi ẩn dấu bao la tình biển rộng .   
                                                      huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-13 03:16:53huydungpro>


NHỚ NGUYỆT QUẾ - EM, NỖI NHỚ NHÀ
 
Nghe giảng về vòng nguyệt quế Hy La từ tấm bé
Nhà vô địch cổ kim mang nó chéo quàng vai
Nhạc“lên đỉnh Olympia” nhắc hoài ‘vòng nguyệt quế’
Nhớ em, trồng nguyệt quế bên đây, ngắm mỗi ngày
 
Lá sum suê, hoa ngát một hương riêng dịu thế
Hằng đêm thoáng nhói tim - trăm cánh trắng lăn tăn …
… Hệt nguyệt quế, nghe về em bao lần
Rất khiêm nhường hương sắc, tim thiên thần đích thực
 
Như hoa nhỏ cánh, chút hương thôi
Mà ẩn vinh quang đấng mặt trời
Xuân sắc lung linh phơi sát mắt
Thiên hương ngan ngát tỏa xa khơi.    

Mơn man hạnh phúc lan huyền ảo
Thao thức xuân tình bén tuyệt vời
Nguyệt quế thoáng thơm thầm nhắn nhủ:
đã yêu, chung sướng kh, buồn vui…
                                              huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-20 16:40:16huydungpro>

                  MÀU MÙA THU                                
 
Em – muôn màu kỷ niệm bao mùa thu thân thương:
Tà áo trắng hân hoan - em màu thu khai trường
(thu mẫu giáo sáng trong, thu bảng vàng khoa học).
Em - màu trăng mùa trung thu tuổi ngọc.
Em - màu lá, viễn du thu Phú Quốc, Chùa Hương       
Vui nhất thu mùa cưới, em thương màu hạnh phúc.
                                                                 huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»