Em viết thơ buồn cho chính em
Xót xa niềm nhớ, nỗi cô đơn
Bâng khuâng chiều nắng anh có thấy
Em đi tìm anh giữa... thơ em!
ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về...
Có một thời trai trẻ trong anh
Đã đốt đuốc đi tìm hanh phúc
Cái bóng đen đã không rời một bước
Đi theo chân mình năm tháng biếc xa
Gió lộng trên đầu giữa những bao la
Anh căng bước trong tình em ước hẹn
Cái gì đến trong anh đã đến
Để một thời trai trẻ xốn xang yêu!
Rồi để lòng anh gió thổi đổi chiều...
Em lặng lẽ trốn tìm con nước
Để chênh vênh một bến đò ngang
Để dòng trôi bỗng hết xốn xang...
Bờ lạnh lẽo chỉ bởi mùa gió chướng
Anh vẫn lặng tìm nhặt lại tuổi trẻ trai !
MBP-20/6/07 !
Sao anh,anh phải đi tìm nhiều thế
Tuổi trẻ trai đang gói ở trong em
Chìa khóa nơi anh ,em đó đang cầm
Để một sớm mai nào ta hãy mở
Thơ với tình trong ai còn bỏ ngõ
Để một lần chìa khóa được trao tay
Sâu kín ngày về giấu mãi bấy nay
Đong đựng hằn sâu vào đáy mắt
Sao lả chả ,sao anh còn đi nhặt
Thời trẻ trai muôn thuở ở... trong em !
MBP-06/07!
Nhớ !
Đã xa rồi ngày tháng mộng mơ
Khi nỗi nhớ đã tràn qua cửa sổ
Khi tượng của em đã tạc bên khung cửa
Nhung nhớ hoài ,giận dỗi khắc thành thơ
Chợt thấy mình man mác vu vơ
Và nỗi nhớ tên anh...Đã thành dĩ vãng !
Em ước gì trời khuya này chóng sáng
Để em về trong vòng nhớ của tay anh !
MBP-06/07!
Đã xa rồi ngày tháng mộng mơ
Khi nỗi nhớ đã tràn qua cửa sổ
Khi tượng của em đã tạc bên khung cửa
Nhung nhớ hoài ,giận dỗi khắc thành thơ
Chợt thấy mình man mác vu vơ
Và nỗi nhớ tên anh...Đã thành dĩ vãng !
Em ước gì trời khuya này chóng sáng
Để em về trong vòng nhớ... của tay anh !
MBP-06/07!
Mùa hoa cải...
Em lại về đến bến sông xưa
Nơi anh đã gởi hồn về tới đó
Khi năm tháng đã là ngọn gió
Buồn căng tròn những thử thách với dòng trôi
Để em tháng năm với những bồi hồi
Thỉ thỏang giật mình mùa hoa... lại đến
Và lời nguyền gió cũng mang theo
Dòng sông xanh trôi trượt biết bao nhiêu
Bến đậu thời gian nắng vàng chưa kịp úa
Còn dòng trôi với cùng nhịp thở
Cuộn sóng ngầm...anh có hiểu cho em !?...
MBP-24/6/07 !
Em ơi,nơi biển lặng là nơi biển sâu hơn
Sóng không thể thở nhiều như dòng cạn
Biển mênh mông tưởng như là vô hạn
Nhưng bến bờ vẫn vậy cũng xa xôi
Gió ngoài khơi trải nỗi nhớ bồi hồi
Cho lớp lớp vòng tay ôm bãi cát
Tiếng gió nói lại đến từ câu hát...
Anh và em vịn đứng ngắm bình minh
Nỗi nhớ...gởi đi rồi lại của chúng mình
Câu thơ lại cháy biển ngầm sóng xô !
Chuyện đời bịn rịn bước chân
Gót hồng trong trẻo... Em đừng, đừng quên !
MBP-24/6/07!
Trích đoạn: BichPhuong
Mưa !
Cơn mưa bất chợt chiều nay
Con đường sao lại nồng cay gió lùa
Sao mà gió vẫn bơ vơ
Để cho cánh cửa dại khờ hớ hênh
Hạt mưa vẫn thế bồng bềnh
Dạt theo, theo cả một dòng sông trôi !
BP12.06/07
Mắt bão mà lặng im trung tính...
Còn lòng em xây xẩm với cơn giông
Cơn bão ,cuồng phong quay quật tả tơi lòng
Em đắm đuối như thuyền rơi vào vực xoáy
Biển đâu lặng như vần thơ ngày ấy!
Để tình ai đâu đó được... bình yên !?
MBP-26/06/07!
Giông !
Lặng im ngọn gió phía trời xa...
Trời oi nồng những hơi đằng đẳng tây
Bầu trời ủ ấp những tảng mây
Đang cứa cạnh cho giông len vào đâu đó
Và em tôi còn mỏi mong cơn gió
Nhưng có ngờ đâu giông tố sắp tới không?
Cơn giông ấp ủ trong lòng
Chỉ chờ thôi chỉ chờ mong giông về !
27/06/07 !
Bên em đêm nay mưa phảng phất
Ôm lấy anh đi em, hãy ôm thật chặt
Đừng để lõng tay chới với thuở nào...
...Thế là qua giấc chiêm bao
Giật mình đúng thật mưa rào ngoài kia !
28/06/07 !
Tình mình trong phút cô đơnSao em lại bỗng giận hờn chi anhNgoài hiên giọt nắng lanh canhĐể cho hương nắng lan sang hoa NhàiĐời em, em đã đợi aiĐể cho giọt lệ chảy dài nhớ nhung?29/06/07
Anh gởi cho em một lời trong gió thoảng
Một cánh thư lòng cháy bỏng cả không gian
Rồi một ngày mai chiều tím biết nhuộm hồng
Cơn gió thỏang trở thành giông tố
Cơn bão lòng không còn bỡ ngỡ
Thổi vô tình vào khoảng trống bao la
Nơi bức thư tình...tình đã sống trong thơ !
29/06/07 !
30/06/07
..."Có khi nào thơ động lại tim anh!"
Khi ngọn gió thổi nhàu mùa lá rụng
Khi áng mây trôi đi, trôi lơ lững
Nhưng vần thơ xém nắng những ngày xưa
Cánh thơ đời vùi dưới nắng dưới mưa
Không mọc nổi một mầm Xuân xanh thẳm
Nhớ mùa trăng em ơi,anh nhớ lắm...
Treo trên đầu một vòng nhớ yêu thuơng!
Đủ sáng cho em thấy nốt quảng đường
Tất tưởi bóng em giữa hai màu đen trắng
....Mây cứ bay trong áng chiều lằng lặng
Dù hoàng hôn đã tím một phương trời
Nhớ mùa trăng! Anh lại nhớ mùa trăng !
01/7/07 !
Anh đang chọn những vần thơ đẹp nhất
gởi về nơi xa lắm của lòng anh
Khi ngọn gió đã thổi về biển cả
thì thuyền anh đang cập bến yên lành...
Bức thư tình em gởi đến nơi anh
làm xao động một chiều yên ả...
Mây trên cao sao mà trinh trắng quá
để anh sợ mình không xứng với em !
Thơ tình...tình thơ sao cứ đan xen
làm như nổ sét tình trong khỏanh khắc...
Lại ầm ào sóng dội về khoan nhặt
và con thuyền chao đảo phút riêng tư !
03/6/07!
Trích đoạn: BichPhuong
Thơ tình gởi mãi tình thơGởi xong anh lại ngồi chờ thơ emVẫn như vần đó cũ mèmSợ em... anh sợ bắt đền ý thơ !02/6/07 !
Thơ tình đợi mãi tình thơ
Như lòng ai đó mong chờ lòng ai
Đêm khuya lẻ bóng canh dài
Vần thơ chắp cánh nối hai tâm hồn.
Một bức thư tình em gởi trong mưa
Sợ cánh mỏng làm nhàu do cơn gió
Sợ một khắc chợt tìm đâu đó
Vần vụn vỡ òa khi nhìn thấy hình anh!
Năm canh, ờ nhỉ năm canh...
Mong cho chỉ thổi gió lành sang em !
Đừng quên em nhé ,đừng quên
Lời thơ gói cả một đêm... mỏi mòn !!!..
04/6/07 !
Tay em cầm bông hồng anh trao
Em lại xuyến xao như một thời vụng dại
Một bức thư tình còn lưu luyến mãi !
Thổi thổn thức vào em...gởi nỗi nhớ nơi anh !
05/07/07 !
Chiều Hà nội hôm nay giông và mưa
Không hiểu bây giờ em đã nghỉ học chưa
Sáng nay em có mang chiếc áo…
Để khóac lên mình mỗi bận có cơn mưa!?
Để che cho em mỗi lúc gió quật về
Làm tung tỏa tóc mềm bay ngược gió
Cái dốc trước trường ngòăn ngòeo quá khổ
Xe đạp buông phanh em có sợ không !?
Chỉ vì những lần ta đã đi chung
Một mảnh áo mưa không vừa cho hai đứa
Một chút vai anh một chút vai em
Thấm những hạt mưa thổi vào cơn gió
Mái tóc em mềm đã ướt chẵng kịp khô
Cái lạnh đôi tay cho đến bây giờ…
Anh vẫn thấy ,em ơi anh có lỗi…
Sao không nói hay là anh không hỏi
Để em run đi suốt một quãng đường
Nghĩ tình sao thấy thương thương…
Nghĩ lòng sao lại vấn vương một đời…
Chiều về Hà nội em ơi !
Ve kêu sấu rụng nhưng trời dễ mưa…
Đêm về hoa Sữa đong đưa
Thả hương vào những khỏang thưa gió dừng
Nhớ em … không thể không đừng nhớ em !
9h30 am .08/06/07
Trích đoạn: BichPhuong
Một bức thư tình em gởi trong mưa
Sợ cánh mỏng làm nhàu do cơn gió
Sợ một khắc chợt tìm đâu đó
Vần vụn vỡ òa khi nhìn thấy hình anh!
Năm canh, ờ nhỉ năm canh...
Mong cho chỉ thổi gió lành sang em !
Đừng quên em nhé ,đừng quên
Lời thơ gói cả một đêm... mỏi mòn !!!..
04/6/07 !
"...Anh ra đi em không buồn
nhưng cũng nhớ
Mỗi cánh chim bay qua cửa sổ
Em ước mình được vỗ cánh bay theo"
Đọc bức thư em anh hiểu một điều
Đời im lặng bởi thủy chung nguyền ước
Cái nỗi nhớ theo ta mỗi bước
Là trong tim mình ngọn đuốc sáng trong ta
Nỗi nhớ lời yêu...trong anh vẫn chan hòa
Đời lại sáng mỗi lần ta yêu...nhớ !
07/07 !
Em còn đây…
Sao anh lại đi dâu?
Để trống vắng một chiều màu tím
Để hòang hôn nhàu nát tiếng chuông chùa
Để cánh cò thả liệng giữa bơ vơ
Để hai đứa…nhìn về
Xa xăm câu hỏi …ai ơi trả lời...(!?)
06/07!
Tay em cầm bông hồng anh trao
Em lại bồi hồi như thời như thời còn non trẻ
Em vẫn thế, anh của em vẫn thế
Sao đến bây giờ hai dứa vẫn ngẫn ngơ?!
Trích đoạn: BichPhuong
Em còn đây…
Sao anh lại đi dâu?
Để trống vắng một chiều màu tím
Để hòang hôn nhàu nát tiếng chuông chùa
Để cánh cò thả liệng giữa bơ vơ
Để hai đứa…nhìn về
Xa xăm câu hỏi …ai ơi trả lời...(!?)
06/07!
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Em có thể tìm sâu trong mắt nâu
Những ánh chớp của lửa tình nảy gọi
Trong thổn thức của mỗi lời em nói
Cái nồng nàn thắm đượm mối tình anh
Cái thẳm sâu một chốn yên lành
Nơi ngọn lửa tình anh thắp sáng
Đang lớn dần lên cho nối dài năm tháng
Ngọn gió tình đầu mơn man mãi em ơi!
Đừng chơi vơi...Tình em đừng chơi vơi
Với nhũng lệ đã tràn khóe mắt...
Hãy để sóng tình cuộn chảy với thời gian
Hãy để con tim biết đi giữa vô vàn
Cho chắt lọc một đời yêu anh thế !
Em ơi, em như không bao giờ có thể...
Hãy rũ bỏ khăn tang cho một mối tình...Anh !
08/07/007!
Nỗi nhớ nào che nổi nhớ đêm qua
Khi đã ướt bờ môi cháy bỏng...
Bên biển lớn tưởng gió trời lồng lộng
Sao trước nụ...mơ bỗng im lặng như tờ
Chắc con sóng cũng đành thôi cuộn
Để một thời thiếu nữ có giấc mơ
Chắc ngọn gió cũng mơn man không nỡ
Làm lạnh em rồi hơi ấm lại chia đôi
Chắc cánh buồm đứng đó bồi hồi
Để không nỡ chao thuyền nghiêng giấc ngủ
Và em tôi vẫn thế giữa mơ màng
Để lòng em lại mãi được xốn xang...
Và nỗi nhớ không còn vô nghĩa...
Sóng lại xô bờ hôn mãi cát yêu thuơng !...
08/07/007!
Cả một đời sông hát với triền đê
Để hai bến buồn vui ngày gặp mặt
Một cánh buồm căng tròn se sắt
Với thời gian trốn chạy...gió đi tìm...
Chỉ mỗi ước mơ tình thắm bình yên
Lặng lẽ trôi... mà cuồn cuộn sóng ngầm !
11/7/2007 !