<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-09 03:35:10Ngọc Lý>
.
Như một phóng sự
Áo Trắng cho Tự Do
Bạch Y
Áo Trắng cho Tự Do
Bạch Y

Tiếng xe cộ ầm ầm từ con lộ đã chui qua song cửa sắt, lan tràn vào căn phòng nhỏ bé, đánh thức tui đã đến giờ phải đi trả nợ đời, dù cố gắng cách mấy tui cũng không nhắm mắt được nữa. Hối hả tắm rửa, đánh răng và trang điểm song tui vội vã đi kiếm chiếc áo mặc đi làm, tiếng má tui ở dưới nhà vọng lên :
- Con Tư đến giờ đi làm rồi mà sao còn nằm ì ra đó...
Tui vội vả chụp chiếc áo dài quen thuộc màu tím. Nhưng tui chợt nhớ và gọi to hỏi má tui :
- Má ơi, hôm nay ngày mấy vậy má ơi ?
- Hôm nay thứ năm mùng một tháng mười hai ! Lẹ lên Tư ơi, má còn đi chợ nữa !
Tui chợt nhớ lời kêu gọi mặc áo trắng cho tự do dân chủ mà tui đọc lén hôm nọ trong lúc đang chat với Thảo. Tui liệng chiếc áo tím lên giường và lấy chiếc áo dài trắng mà tui đã ủi từ hôm kia, nó được treo cẩn thận trong tủ. Tui hơi lưỡng lự, không biết mình có "NÊN MẶC" hay không ? Tại sao lại không nhỉ, mặc áo quần mà cũng cần có phép của nhà nước à. Ở cái xứ bốn ngàn năm văn hiến này nó rất là kỳ lạ, trong lúc cả thế giới được tự do cởi mở, thì ở đây nó vẫn bao trùm một màn lưới vô hình rình rập mọi sinh hoạt của con người và sẵn sàng đưa người ta đi vô khám mà không có một lý do gì cả và thả người ta về không một lời xin lỗi. Nước Việt Nam đã vào WTO, hội nhập thế giới mà người dân Việt thì như là một đứa trẻ lên ba, dù có là Thạc sĩ, Kỹ sư, Giáo sư, Tiến sĩ, Bác sĩ đi đâu làm gì cũng phải xin phép nhà nước và đám "đầy tớ nhân dân". Như bác sĩ Phạm Hồng Sơn ngoài Hà Nội bị quản thúc rổi lại còn bị ghi quanh nhà "... phản động, làm tay sai cho nước ngoài” chỉ vì bác Sơn dám phát biểu về sự đàn áp tự do dân chủ với đài VOA, đài BBC. Thế còn các cán bộ, các dân biểu bù nhìn cũng tuyên bố rùm beng với báo chí ngoại quốc thì là gì nhỉ? Chưa hết nhé, nếu bị quan tham cướp đất, nằm vườn hoa Mai Xuân Thưởng cả năm chẳng ai đoái hoài, nếu mà ngỏ lời than thở với báo chí nước ngoài, hoặc loan tin qua internet cho khúc ruột ngàn dậm hay thì là bị trù đập ngay, như nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Ni Sư Đàm Thoa và còn nhiều người nữa mà Tư tui nhớ không hết. Nghĩ tới đó tui nổi máu bà Trưng bà Triệu lên, có gì mà phải sợ, bèn mặc chiếc áo dài trắng, tròng luôn một cái quần lụa trắng. Đã chơi là chơi xả láng luôn, dân Nam Bộ mà, Tây Mỹ còn chả sợ, sợ gì mấy anh tham quan, mấy chú 5C (con cháu các cụ cả) và đám Mafia Đỏ. Tui hối hả lên xe đi làm.
- Má ơi, con đi làm, má nhớ khóa cửa nghe.
- Con nhớ về sớm sớm, tối nay má nấu món canh chua cá đó...
Bụi, ồn ào và cái ẩm thấp xông thẳng vào mặt tui. Người và xe đang chen chúc nhau, hỗn loạn trên con đường nhỏ hẹp đày ổ gà dẫn về trung tâm thành phố. Tôi liếc nhìn xung quanh, lạ thật hình như có nhiều người mặc áo trắng hơn mọi ngày. Vào đến sở tui càng ngạc nhiên hơn, cả phòng tui hôm nay gần như ai cũng mặc áo trắng. Chỉ có lão giám đốc ngày thường hay mặc áo trắng, hôm nay lại diện một cái áo kaki vàng khè, thắt thêm một cái cà vạt đỏ, đúng là trung thành với Bác và Đảng 100% và giống như mới đi bắt cá về. Tui tự hỏi: "ai bảo hắn mà hắn biết tin này ?". Chắc là hắn cũng coi lén mấy tờ báo dân chủ đấy, cái này là liên lạc ngầm với nước ngoài nhé. Lão tiến lại hỏi tui :
- Bữa nay em không mặc áo tím như ngày thường hả ?
- Chào anh Ba , hôm nay chị Ba đi vắng ?
- Sao vậy em ?
- Vì em thấy anh Ba để ý em hơi kỹ... Em không méc đâu - tui cười chọc hắn.
-Lão toát mồ hôi , xoa xoa cái đầu sói, vừa bỏ đi vừa dặn với :
- Trưa nay em đi thu tiền cho qua ở chợ Bến Thành đi...
- Con Tư đến giờ đi làm rồi mà sao còn nằm ì ra đó...
Tui vội vả chụp chiếc áo dài quen thuộc màu tím. Nhưng tui chợt nhớ và gọi to hỏi má tui :
- Má ơi, hôm nay ngày mấy vậy má ơi ?
- Hôm nay thứ năm mùng một tháng mười hai ! Lẹ lên Tư ơi, má còn đi chợ nữa !
Tui chợt nhớ lời kêu gọi mặc áo trắng cho tự do dân chủ mà tui đọc lén hôm nọ trong lúc đang chat với Thảo. Tui liệng chiếc áo tím lên giường và lấy chiếc áo dài trắng mà tui đã ủi từ hôm kia, nó được treo cẩn thận trong tủ. Tui hơi lưỡng lự, không biết mình có "NÊN MẶC" hay không ? Tại sao lại không nhỉ, mặc áo quần mà cũng cần có phép của nhà nước à. Ở cái xứ bốn ngàn năm văn hiến này nó rất là kỳ lạ, trong lúc cả thế giới được tự do cởi mở, thì ở đây nó vẫn bao trùm một màn lưới vô hình rình rập mọi sinh hoạt của con người và sẵn sàng đưa người ta đi vô khám mà không có một lý do gì cả và thả người ta về không một lời xin lỗi. Nước Việt Nam đã vào WTO, hội nhập thế giới mà người dân Việt thì như là một đứa trẻ lên ba, dù có là Thạc sĩ, Kỹ sư, Giáo sư, Tiến sĩ, Bác sĩ đi đâu làm gì cũng phải xin phép nhà nước và đám "đầy tớ nhân dân". Như bác sĩ Phạm Hồng Sơn ngoài Hà Nội bị quản thúc rổi lại còn bị ghi quanh nhà "... phản động, làm tay sai cho nước ngoài” chỉ vì bác Sơn dám phát biểu về sự đàn áp tự do dân chủ với đài VOA, đài BBC. Thế còn các cán bộ, các dân biểu bù nhìn cũng tuyên bố rùm beng với báo chí ngoại quốc thì là gì nhỉ? Chưa hết nhé, nếu bị quan tham cướp đất, nằm vườn hoa Mai Xuân Thưởng cả năm chẳng ai đoái hoài, nếu mà ngỏ lời than thở với báo chí nước ngoài, hoặc loan tin qua internet cho khúc ruột ngàn dậm hay thì là bị trù đập ngay, như nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Ni Sư Đàm Thoa và còn nhiều người nữa mà Tư tui nhớ không hết. Nghĩ tới đó tui nổi máu bà Trưng bà Triệu lên, có gì mà phải sợ, bèn mặc chiếc áo dài trắng, tròng luôn một cái quần lụa trắng. Đã chơi là chơi xả láng luôn, dân Nam Bộ mà, Tây Mỹ còn chả sợ, sợ gì mấy anh tham quan, mấy chú 5C (con cháu các cụ cả) và đám Mafia Đỏ. Tui hối hả lên xe đi làm.
- Má ơi, con đi làm, má nhớ khóa cửa nghe.
- Con nhớ về sớm sớm, tối nay má nấu món canh chua cá đó...
Bụi, ồn ào và cái ẩm thấp xông thẳng vào mặt tui. Người và xe đang chen chúc nhau, hỗn loạn trên con đường nhỏ hẹp đày ổ gà dẫn về trung tâm thành phố. Tôi liếc nhìn xung quanh, lạ thật hình như có nhiều người mặc áo trắng hơn mọi ngày. Vào đến sở tui càng ngạc nhiên hơn, cả phòng tui hôm nay gần như ai cũng mặc áo trắng. Chỉ có lão giám đốc ngày thường hay mặc áo trắng, hôm nay lại diện một cái áo kaki vàng khè, thắt thêm một cái cà vạt đỏ, đúng là trung thành với Bác và Đảng 100% và giống như mới đi bắt cá về. Tui tự hỏi: "ai bảo hắn mà hắn biết tin này ?". Chắc là hắn cũng coi lén mấy tờ báo dân chủ đấy, cái này là liên lạc ngầm với nước ngoài nhé. Lão tiến lại hỏi tui :
- Bữa nay em không mặc áo tím như ngày thường hả ?
- Chào anh Ba , hôm nay chị Ba đi vắng ?
- Sao vậy em ?
- Vì em thấy anh Ba để ý em hơi kỹ... Em không méc đâu - tui cười chọc hắn.
-Lão toát mồ hôi , xoa xoa cái đầu sói, vừa bỏ đi vừa dặn với :
- Trưa nay em đi thu tiền cho qua ở chợ Bến Thành đi...

Tui mừng húm, vừa khoảng 11 giờ vội xách xe chạy một vòng Saigon. Ngoài giờ đã đông người, những tà áo trắng bay phất phới khắp đương phố. Giờ tan học các học sinh trung học áo trắng trên xe kéo về như một đoàn biểu tình thầm lặng. Họ cứ thế người nối người, xe nối xe tạo thành một đoàn chim trắng chiếm toàn con lộ. Họ cười nói nhưng như có một mãnh lực vô hình nào đó, họ từ kéo về chật nơi bùng binh chợ Bến Thành rồi vòng lên dinh Độc Lập và kéo về nhà thờ Đức Bà. Dọc hai bên đường những hàng cây me xanh giờ chen những bóng người già có, trẻ có, tất cả đều mặc ÁO TRẮNG !
Các em nhỏ đi học về đã cất cái khăn quàng đỏ để chỉ còn mặc trên mình những chiếc áo trắng. Đoàn người như một dòng nước bạc cuốn phăng đi những rác rến của ngăn cấm, của áp bức. Họ vẫn như mọi ngày vẫn đi, vẫn truyện trò, nhưng ai cũng biết mình đang làm gì, mình đang đòi Tự DO DÂN CHỦ, họ cảm thấy thoải mái, thư dãn và biết mình có rất nhiều bạn đồng hành.
Một trung tá công an nào đó đang gọi gấp về Tổng đài :
- Chúng nó đông quá ! Xin anh cho lệnh !
- Họ có làm gì không ?
- Họ mặc áo trắng !
- Thế thì có gì mà phải báo cáo...Thôi anh về nhà đi cho khoẻ... Cúp
Các em nhỏ đi học về đã cất cái khăn quàng đỏ để chỉ còn mặc trên mình những chiếc áo trắng. Đoàn người như một dòng nước bạc cuốn phăng đi những rác rến của ngăn cấm, của áp bức. Họ vẫn như mọi ngày vẫn đi, vẫn truyện trò, nhưng ai cũng biết mình đang làm gì, mình đang đòi Tự DO DÂN CHỦ, họ cảm thấy thoải mái, thư dãn và biết mình có rất nhiều bạn đồng hành.
Một trung tá công an nào đó đang gọi gấp về Tổng đài :
- Chúng nó đông quá ! Xin anh cho lệnh !
- Họ có làm gì không ?
- Họ mặc áo trắng !
- Thế thì có gì mà phải báo cáo...Thôi anh về nhà đi cho khoẻ... Cúp

Bên lề đường mọt chị bầy bán áo sơ mi, có người hỏi
- Chị có áo đỏ không ?
- Cái mốt đó xưa quá rồi anh Hai ơi ! Bây giờ người ta mặc áo trắng không à !
Thế là mọi người đứng xung quanh cười vang lên, tiếng cười thật vô tư, ấm áp. Một cái gì đó vừa len vào tim mọi người, cái Tự Do mà mọi người đã lâu không được thở.
Tui lặng ngắm nhìn dòng áo trắng đang tuôn chẩy. Tui thấy màu TRẮNG nó đẹp và trong sáng quá, nó thay cho mầu máu Đỏ hôi tanh đầy hận thù và chết chóc. Màu trắng linh thiêng quá, nó tượng trưng cho sự trong sạch, cho Hòa Bình và hôm nay nó là sức mạnh nối liền bao niềm ước mơ DÂN CHỦ TỰ DO.
Nhiều người đi qua và tui nhìn thẳng vào mắt họ. Họ cũng nhìn lại tui. Chiếc áo Trắng hiện rõ trong ánh mắt. Trong giây phút đó, chúng tui biết mình không đơn độc, không còn sợ hãi nữa, hai hàng nước mắt vui sướng đã chẩy ra hồi nào trên gò má tôi.
Việt Nam ơi ! Sài Gòn ơi ! Hôm nay Việt Nam đã dành được một ngày Tự Do !
- Chị có áo đỏ không ?
- Cái mốt đó xưa quá rồi anh Hai ơi ! Bây giờ người ta mặc áo trắng không à !
Thế là mọi người đứng xung quanh cười vang lên, tiếng cười thật vô tư, ấm áp. Một cái gì đó vừa len vào tim mọi người, cái Tự Do mà mọi người đã lâu không được thở.
Tui lặng ngắm nhìn dòng áo trắng đang tuôn chẩy. Tui thấy màu TRẮNG nó đẹp và trong sáng quá, nó thay cho mầu máu Đỏ hôi tanh đầy hận thù và chết chóc. Màu trắng linh thiêng quá, nó tượng trưng cho sự trong sạch, cho Hòa Bình và hôm nay nó là sức mạnh nối liền bao niềm ước mơ DÂN CHỦ TỰ DO.
Nhiều người đi qua và tui nhìn thẳng vào mắt họ. Họ cũng nhìn lại tui. Chiếc áo Trắng hiện rõ trong ánh mắt. Trong giây phút đó, chúng tui biết mình không đơn độc, không còn sợ hãi nữa, hai hàng nước mắt vui sướng đã chẩy ra hồi nào trên gò má tôi.
Việt Nam ơi ! Sài Gòn ơi ! Hôm nay Việt Nam đã dành được một ngày Tự Do !

