Mình đọc xong Bạch ngọc lão hổ, chưa thấy Vnthuquan có phần tiếp theo là Bạch ngọc điêu long, nên mình đem truyện này từ Nhanmonquan về.
BẠCH NGỌC ĐIÊU LONG
HỒI 1
Dạ Tập Hay Dạ Thám?
Mùng một tháng năm.
Đêm, đêm không trăng.
Mây vùn vụt lướt đi, bầu trời ngẫu nhiên hé lộ tinh quang lác đác
lạc lõng.
Đêm như vầy, ai ai cũng biết lúc nào cũng có thể có mưa rào đột ngột. Đêm
như vầy, có ai còn có thể ở lại bên ngoài mà không về nhà rượu vào lời ra với
thân hữu?
Có, trong đêm như vầy, có một người không những không ở trong nhà, mà
còn đang nằm phục trên mái nhà.
Người đó toàn thân vận y phục đen thui bó sát người, trên đầu che vuông
vải đen, cả mũi cũng giấu dưới vuông vải, chỉ để lộ lỗ mũi và đôi mắt linh hoạt
như mắt mèo.
Ánh mắt đó đang dòm ngó, dòm ngó một người, một người đang xuất thần
trong phòng.
Con người đó đang xuất thần đó, song nhãn tuy đang nhìn ra ngoài cửa, hơn
nữa phương hướng lại chính là phương hướng hắc y nhân kia đang nằm phục,
nhưng lại không phát giác gì hết.
Bởi vì chàng đang trầm tư, bởi vì toàn thân chàng đều chìm đắm trong cơn
chấn động.
Chuyện làm cho chàng chấn động phát sinh hồi chiều tối hôm nay, trước
đây ba canh giờ, biến hóa quá đột ngột, chàng có nằm mộng cũng không mộng
được như vậy.
Chuyện chàng ngàn khốn vạn khổ cố gắng truy cầu, trong biến hóa này đột
nhiên tan tành hóa thành hư hão, hơn nữa còn đảo ngược bắt chàng truy cầu
chuyện khác.
Mọi chuyện thật đã đến quá đột ngột, không trách gì chàng từ lúc hoàng
hôn một mực ngồi ngây ngốc cho đến bây giờ, cả đến người nào vào châm đèn
cho chàng mà chàng cũng không biết. Chàng hiện đang ngồi trong phòng, là
phòng của Đường Gia Bảo, chàng ngàn cay vạn đắng đến Đường Gia Bảo là để
giết cừu nhân đã giết cha chàng, nhưng, biến hóa cách đây ba canh giờ lại vượt
ngoài ý liệu, chàng đã phát hiện một bí mật, chàng không những không thể giết
thù nhân đã giết cha mình, trái lại tất phải bảo vệ y.
Điều đó đã chấn động chàng quá mức!
Từ khi biết bí mật đó, quay trở về căn phòng này, chàng một mực ngồi ngơ
ngẩn. Ai đã châm đèn? Nào biết. Chàng chỉ ngồi như vậy, đối diện vườn hoa,
toàn thân dìm hãm trong thống khổ sâu tối.
Sự tình tại sao lại biến thành như vầy? Chàng nghĩ đi nghĩ lại, chàng bắt
đầu hồi tưởng phân tích toàn bộ sự kiện...
Trên giang hồ cơ hồ không có người nào không biết tới «Đại Phong Đường».
«Đại Phong Đường» tịnh không phải là một bang phái bình thường, tổ chức
của bọn họ vừa rộng lớn vừa nghiêm mật, thế lực trải khắp mọi nơi, tôn chỉ đính
kết của «Đại Phong Đường» lại đơn giản phi thường, đơn giản đến mức chỉ có
bốn chữ: «Phù nhược sừ cường».
Cho nên «Đại Phong Đường» không những khiến cho người ta sợ sệt, cũng
được người ta tôn kính.
Phụ trách chấp hành mệnh lệnh của «Đại Phong Đường» có ba người: Triệu
Giản, Tư Không Hiểu Phong và Thượng Quan Nhẫn.
Mà chàng, Triệu Vô Kỵ, chính là đứa con trai độc nhất vô nhị của Triệu Giản.
Cái ngày sự tình phát sinh, chính là ngày đại hỷ của chàng, chàng cưới được
vợ hiền, đó thật là hỷ sự trọng đại của Triệu gia.
Triệu phủ trên trên dưới dưới đều ngập tràn khách hữu tươi cười, trên mặt
Triệu Vô Kỵ cũng luôn nở nụ cười, bởi vì người chàng sắp cưới là Vệ Phượng
Nương nổi tiếng hiền thục mỹ lệ.
Nhưng nụ cười của Triệu Vô Kỵ tịnh không duy trì được đến lúc bái đường.
Không tìm được phụ thân ở đại sảnh, trên mặt Vô Kỵ vẫn còn giắt nụ cười,
vào đến thư trai cũng không thấy phụ thân, chàng vẫn còn cười, bởi vì chàng thật
quá cao hứng. Tới lúc chàng đẩy mở giá sách bên trái thư trai tiến vào mật thất,
lúc nhìn thấy thân thể phụ thân, nụ cười trên mặt chàng mới bắt đầu tan biến.
Bởi vì thân thể đó không có đầu.
Biết tới mật thất đó chỉ có bốn người, ngoài Triệu Vô Kỵ ra, còn có Triệu
Giản, Thượng Quan Nhẫn và Tư Không Hiểu Phong, bởi vì đó là hội nghị thất xử
lý đại sự cơ mật của «Đại Phong Đường».
Nói như vậy, hung thủ chỉ có thể là một trong hai người, không là Thượng
Quan Nhẫn thì là Tư Không Hiểu Phong.
Nhưng sao lại có thể được? Thượng Quan Nhẫn, Tư Không Hiểu Phong,
Triệu Giản, ba người thân như huynh đệ, làm sao có người có thể làm chuyện như
vậy được?
Nhưng ngoại trừ Thượng Quan Nhẫn và Tư Không Hiểu Phong ra, còn có ai
khác chứ? Bị hiềm nghi nhiều nhất là Thượng Quan Nhẫn, bởi vì sau giờ ngọ
hôm đó, chỉ có Thượng Quan Nhẫn thủy chung ở chung một chỗ với Triệu Giản.
Hơn nữa, kể từ hôm đó, Thượng Quan Nhẫn đã hoàn toàn thất tung.
Kết quả điều tra quả nhiên cho thấy Thượng Quan Nhẫn đã sát hại Triệu
Giản, hơn nữa còn cắt đầu làm quà lễ đầu nhập «Thục Trung Đường Môn».
«Thục Trung Đường Môn» chính là đối đầu của «Đại Phong Đường».
Vì vậy, Triệu Vô Kỵ bất chấp tất cả, rời bỏ Triệu phủ, đến «Tứ Xuyên Đường
Gia Bảo», chàng quyết phải báo mối thù giết cha.
Chàng bỏ rơi thê tử còn chưa bái đường, bỏ rơi muội muội Triệu Thiên Thiên
thuần chân, bất chấp hết mọi phản đối, trong lòng chỉ có hai chữ báo thù.
Nhưng, chàng ít ra minh bạch một chuyện: đánh không lại địch nhân, mình
không thể báo được thù.
Cho nên chàng dùng hết mọi biện pháp để đi học kiếm, không ngừng không
nghỉ học hỏi, cả Vệ Phượng Nương đi tìm chàng khi nhìn thấy chàng cũng không
nhận ra được, bởi vì chàng từ một thiếu niên phong nhã tràn đầy sức sống đã
biến thành một nam tử gầy gò râu ria phủ đầy mặt.
Chàng học thành kiếm thuật, giả trang thành một sát thủ phiêu bạt, trà trộn
tiến vào «Đường Gia Bảo».
Trà trộn vào «Đường Gia Bảo» tịnh không phải là một chuyện dễ dàng,
chàng trước hết đã hại Đường Ngọc, lại dụng đủ kế mưu bên cạnh Đường Khuyết,
trải qua mấy chặng gian nan mới được Đường Khuyết xác nhận thân phận của
chàng: «nhân sĩ Tích Khê, tên gọi Lý Ngọc Đường».
Chuyện làm cho chàng cảm thấy kỳ diệu vô cùng là Lý Ngọc Đường gốc
Tích Khê vốn rõ ràng là giả mạo, làm sao người «Đường Gia Bảo» đi điều tra lại
xác nhận là có người như vậy?
Vấn đề đó chàng chưa bao giờ suy luận kỹ càng, bởi vì cho dù đó là «Đường
Gia Bảo» đang lừa gạt chàng đi nữa, hoặc giả đã sớm khám phá thân phận của
chàng, chàng đều nghĩ là không quan trọng, quan trọng là chàng chung quy đã
gặp được Thượng Quan Nhẫn. Hơn nữa còn tìm được cơ hội giết Thượng Quan
Nhẫn.
Không biết là may mắn hay là không may, đang lúc chàng một kiếm đâm về
phía Thượng Quan Nhẫn, con gái của Thượng Quan Nhẫn, Thượng Quan Linh
Linh, lại hy sinh vì phụ thân, đưa cổ ra đón đỡ một kiếm đó.
Lúc đó, Vô Kỵ nhớ tới một chuyện, một chuyện mà chàng đáng lẽ nên nhớ
tới từ trước, Tư Không Hiểu Phong đã từng giao cho chàng một tượng «Bạch
Ngọc Lão Hổ», muốn chàng trước khi giết Thượng Quan Nhẫn phải giao trả
«Bạch Ngọc Lão Hổ» đó cho Thượng Quan Nhẫn.
Chàng đã quên chuyện đó, chàng đã bị thù hận che lấp.
Giả như Thượng Quan Linh Linh không ngăn một kiếm đó, chàng nhất định
đã giết chết Thượng Quan Nhẫn, đã báo được phụ cừu, nhưng giả như chàng làm
như vậy, chàng có đối đúng với phụ thân đã qua đời của mình không?
Nguyên lai bí mật «Bạch Ngọc Lão Hổ» là: Triệu Giản vốn đã có bệnh
không chữa trị được nữa, có trị đi nữa cũng sống không tới nửa năm, vì vậy, bọn
ba người lão: Triệu Giản – Thượng Quan Nhẫn – Tư Không Hiểu Phong, đã quyết
định thực hiện một kế hoạch, một kế hoạch tiêu diệt địch nhân.
Địch nhân lớn nhất của «Đại Phong Đường» là «Đường Môn», phương pháp
để tiêu diệt «Đường Môn» không phải là cường công, không phải là trí thủ, mà
cần phái người tiến vào nằm vùng, để cho «Đường Môn» trọng dụng người nằm
vùng, hữu hiệu dò la bí mật của «Đường Môn»!
Muốn tìm một người như vậy, nhất định phải tìm một phản đồ, một người rất
trọng yếu ở «Đại Phong Đường», y phản lại «Đại Phong Đường», đầu hàng
«Đường Gia Bảo», «Đường Gia Bảo» nhất định sẽ trọng dụng người đó, bởi vì
người đó biết bí mật của «Đại Phong Đường».
Giả như người đó có thể mang đầu của Triệu Giản đem dâng, người của
«Đường Gia Bảo» nhất định càng không thể ôm lòng hoài nghi.
Triệu Giản đã sắp chết, tại sao không chết một cách tráng liệt?
Cho nên trọn kế hoạch đã đính vào cái ngày đại hỉ đại cát Vô Kỵ thành thân
mà bắt đầu khai diễn, kế hoạch đó gọi là «Bạch Ngọc Lão Hổ».
Trong kế hoạch đó, bọn họ giấu giếm không cho Triệu Vô Kỵ biết mà tiến
hành, đó là quyết định minh mẫn phi thường, bởi vì một khi Triệu Vô Kỵ biết phụ
thân bị Thượng Quan Nhẫn sát hại, nhất định sẽ xung động, nhất định sẽ tìm
Thượng Quan Nhẫn báo thù.
Chỉ cần Triệu Vô Kỵ có hành động đó, tin tức sẽ truyền đến «Đường Gia
Bảo», người của Đường gia nhất định càng tín nhiệm Thượng Quan Nhẫn hơn.
Khốn khổ cho Triệu Vô Kỵ, nhưng lại là lợi điểm cho «Đại Phong Đường».
Đương nhiên, có một chuyện mà bọn Thượng Quan Nhẫn sơ liệu không
tưởng được, bọn họ nghĩ «Đường Gia Bảo» thủ vệ sâm nghiêm, cho dù Triệu Vô
Kỵ có muốn tầm cừu cũng tuyệt đối không lọt vào «Đường Gia Bảo» được.
Bọn họ không tưởng được Triệu Vô Kỵ lại không những trà trộn lọt vào
«Đường Gia Bảo», mà còn làm tới tổng quản của Thượng Quan Nhẫn.
Đến mức đó, cả kế hoạch «Bạch Ngọc Lão Hổ» đã lọt vào vòng hiểm nguy,
bởi vì sau khi Thượng Quan Nhẫn tiến vào «Đường Gia Bảo», tuy rất được người
của Đường gia tín nhiệm, nhưng toàn bộ tình thế của «Đường Gia Bảo» Thượng
Quan Nhẫn còn chưa lần mò ra, hơn nữa cho đến hiện tại, nhân vật linh hồn của
«Đường Gia Bảo», Đường Ngạo, Thượng Quan Nhẫn còn chưa gặp qua.
Tịnh không phải là Đường Ngạo không muốn gặp lão, mà là lúc Thượng
Quan Nhẫn còn chưa mang đầu Triệu Giản tiến vào, Đường Ngạo đã rời khỏi
«Đường Gia Bảo», nghe nói đã đi các nơi bố trí kế mưu đánh «Đại Phong Đường».
Còn bây giờ, Triệu Vô Kỵ đã trà trộn vào, tuy người của Đường gia đã điều
tra thân phận của Vô Kỵ mấy lần, lại đều bị Thượng Quan Nhẫn che mắt hết,
nhưng người của Đường gia đối với thân phận của Triệu Vô Kỵ là biết mà giả như
không biết, hay là thật sự không biết?
Tại sao Đường Khuyết lại an bài Vô Kỵ làm Tổng quản của Thượng Quan
Nhẫn? Trong đó có phải có âm mưu hiểm trá gì không?
Giả như đó là người của Đường gia cố ý an bài, vậy bọn chúng nhất định có
phái người ngấm ngầm giám thị, nếu quả Vô Kỵ kiếm Thượng Quan Nhẫn tầm
cừu, điều đó đã chứng thật cái tên Lý Ngọc Đường là giả mạo, nhất định chính là
Triệu Vô Kỵ của «Đại Phong Đường».
Mà Vô Kỵ quả nhiên sang ngày thứ hai liền đi kiếm Thượng Quan Nhẫn tầm
cừu, nhưng trong lúc đó, Thượng Quan Nhẫn lại phát giác tịnh không có ai giám
thị bọn họ, điều đó biểu thị chuyện Vô Kỵ kiếm Thượng Quan Nhẫn tầm cừu,
Đường gia tịnh còn chưa biết.
Giả như người của Đường gia đã xác định được thân phận của Vô Kỵ, cố ý
lợi dụng chàng để dò thám Thượng Quan Nhẫn thì sao?
Hiện tại, Vô Kỵ nên làm sao mới đúng? Mới có thể tránh khỏi tạo dựng bất
cứ sai sót nào?
Nếu quả lúc Thượng Quan Nhẫn có nguy cơ, chàng có nên bảo hộ lão, hay
là làm như không lo lắng gì tới?
Chàng tới bây giờ có còn muốn giết Thượng Quan Nhẫn hay không?
Không cần biết ra sao, Thượng Quan Nhẫn vẫn chính là người đã giết chết
phụ thân chàng, bằng vào quan hệ thân cận giữa ba người, cho dù là phụ thân
chàng đã tự đề xuất kế hoạch «Bạch Ngọc Lão Hổ», Thượng Quan Nhẫn đáng lẽ
cũng không nên xuống tay tàn nhẫn như vậy.
«Đại Phong Đường» trọng yếu, hay tình thủ túc tương tụ trọng yếu?
Ngày giờ tương tụ rất ngắn.
Nhưng hoán đổi góc độ mà nghĩ, Thượng Quan Nhẫn gánh tội danh bội
nghĩa giết bạn phản bang, lão được gì chứ?
Chàng nên bội phục Thượng Quan Nhẫn, hay là nên oán trách lão?
Chàng không biết, chàng thở dài một hơi, đứng dậy ngẩng đầu nhìn dõi lên
bầu trời.
Đang lúc Vô Kỵ ngẩng đầu lên, hắc y nhân nằm phục trên mái ngói đáng lẽ
phải co mình trốn tránh thị tuyến của Vô Kỵ mới đúng, nhưng y tịnh không làm
như vậy, là y chậm trễ, hay là y không sợ? Hay là y nghĩ bóng đêm quá tăm tối,
Vô Kỵ không thấy được y? Hay là y cố ý muốn để Vô Kỵ nhìn thấy?
Vô Kỵ không nhìn thấy y, bởi vì chàng tuy ngẩng đầu lên, song mục lại thất
thần hoang mang.
Hắc y nhân lúc này lại phi thân bay lên, hạ mình xuống vườn hoa phía phải
Vô Kỵ, động tác khiến người ta kinh ngạc phi thường, bởi vì y lúc nào khác không
nhảy xuống, mà lại khơi khơi đợi lúc Vô Kỵ ngẩng đầu dậy mới hạ mình xuống
vườn hoa.
Bên phải vườn hoa ăn thông về hướng ngọa thất của Thượng Quan Nhẫn,
hắc y nhân kia không những chọn lúc đó để hiện thân, y xem chừng còn cố ý đạp
chân lên lá xào xạc mấy lần.
Triệu Vô Kỵ nếu quả còn chưa cảnh giác, chàng không phải là Triệu Vô Kỵ,
mà là một người không biết đã chết biết bao nhiêu lần rồi.
Chàng lập tức có phản ứng, nắm kiếm, thổi tắt đèn, dựa sát tường, giấu mặt
quan sát bên ngoài.
Mục tiêu hắc y nhân muốn lén đánh hiển nhiên là Thượng Quan Nhẫn,
không phải là Triệu Vô Kỵ. Sau khi y hạ mình xuống, người lại nhún lên, tung
mình tới bên song cửa bên phải của ngọa thất của Thượng Quan Nhẫn.
Vô Kỵ nhẹ nhàng như một con muỗi bộc phát bay về hướng hắc y nhân, cự
ly giữa bọn họ vốn không gần, nhưng động tác của hắc y nhân lại chậm chạp hơn
Vô Kỵ, cho nên khi hắc y nhân vừa nhảy lên hành lang trước song cửa, kiếm của
Vô Kỵ đã đâm tới sau lưng y.
Sự tình kỳ quái lại xảy ra.
Hắc y nhân vừa hồi kiếm đón đỡ, lại mượn lực đâm trên kiếm của Vô Kỵ,
rướn người phi thân về phía trái ra ngoài, chân vừa điểm nhẹ lên lan can, người đã
phóc vọt lên mái nhà, đợi đến khi Vô Kỵ đứng yên, hắc y nhân đã biến mất không
còn thấy đâu hết.
Lúc song kiếm va chạm phát ra tiếng động, trong phòng truyền ra tiếng quát
gắt của Thượng Quan Nhẫn:
—Ai đó?
Theo tiếng quát, lão cũng từ song cửa sổ bên trái phóng ra, thật khiến cho
Vô Kỵ ngấm ngầm bội phục trong lòng, bởi vì liếc qua bộ dạng của Thượng Quan
Nhẫn và y phục đầu tóc, hiển nhiên đã đi ngủ rồi.
Trải qua sự kiện mấy canh giờ trước, lại phải chiếu cố thương thế của con
gái, Thượng Quan Nhẫn nhất định rất mệt mỏi. Vậy mà đang ở trong trạng thái
lao lực mệt nhọc như vậy, phản ứng của lão, phán đoán lực của lão từ song cửa
sổ bên trái phóng ra, tất cả điều hiển thị kinh nghiệm của lão quả nhiên bất phàm.
Thượng Quan Nhẫn vừa xông ra, chỉ nhìn thấy một mình Vô Kỵ, liền hỏi:
—Là ai?
Vô Kỵ lắc đầu đáp:
—Không biết, một hắc y nhân bịt mặt, khinh công lợi hại.
Thượng Quan Nhẫn thốt:
—Vào trong hãy nói.
Đèn đã thắp lên, Thượng Quan Nhẫn khoác ngoại bào, ngồi đối diện Vô Kỵ.
Vô Kỵ tỏ vẽ đang nghĩ ngợi:
—Người đó khinh công rất giỏi.
Thượng Quan Nhẫn không đáp lời.
Vô Kỵ lại nói:
—Y không nên để phát ra tiếng động.
Thượng Quan Nhẫn hỏi:
—Tiếng động gì?
Vô Kỵ đáp:
—Lúc y hạ mình xuống đất, không nên đụng tới lá cây, y xem chừng cố ý,
cố ý dẫn dụ sự chú ý của ta.
Thượng Quan Nhẫn hỏi:
—Tại sao? Y không phải muốn tập kích ta sao?
Vô Kỵ đáp:
—Không đúng, động tác của y tuy như muốn phóng vào song cửa, nhưng
lúc ta đâm tới, y trở kiếm gạt đỡ, lại mượn kiếm lực của ta mà bỏ chạy, hiển nhiên
dưới mục đích muốn tập kích ông xem chừng là muốn dò thám phản ứng của ta.
Thượng Quan Nhẫn hỏi:
—Là ai có thể làm như vậy? Lẽ nào Đường Gia Bảo có người đã hoài nghi
ngươi và ta?
Vô Kỵ đáp:
—Ta nghĩ như vậy.
Thượng Quan Nhẫn hỏi:
—Sao ngươi lại thấy vậy?
Vô Kỵ đáp:
—Ta nhớ Đường Khuyết từng nói với ta, hắn nói: «Đến Đường Gia Bảo tịnh
không khó, muốn vào Hoa Viên lại khó phi thường».
Thượng Quan Nhẫn thốt:
—«Hoa Viên» chính là ở đây.
Vô Kỵ thốt:
—Không sai, người có thể đến đây, ông là thượng khách, ta đã thông qua
mấy cuộc điều tra, được gặp tổ mẫu của Đường Khuyết, lại được sự cho phép của
Lão Tổ Tôn mới được làm Tổng quản của ông, mới tiến vào đây được, đó biểu thị
người hồi nãy đến nhất định là người của Đường gia.
Thượng Quan Nhẫn nói:
—Chiếu theo như vậy, Đường gia đối với ngươi và ta đáng lẽ không còn có
nghi ngờ gì nữa, bởi vì thân thế có liên quan đến ngươi, cả người được phái đi Tích
Khê điều tra về người cũng đã bị ta mua chuộc, bọn chúng đối với thân thế của
ngươi căn bản đáng lẽ không còn hoài nghi gì nữa.
Vô Kỵ thốt:
—Có thể người hồi nãy đến dạ tập chỉ là đến để dò thám, y dò thám cái gì?
Giả như bọn chúng hoài nghi ta là Triệu Vô Kỵ, vậy bọn chúng nhất định biết mục
đích ta đến đây là muốn giết ông.
Thượng Quan Nhẫn nói:
—Giả như người hồi nãy là người Đường gia phái đến, y đại khái muốn biết
xem khi y tập kích ta, ngươi có xuất thủ tương cứu hay không. Nếu quả ngươi
không lý gì tới, biểu thị ngươi là Triệu Vô Kỵ. Nếu quả ngươi đến tương cứu, biểu
thị ngươi tịnh không muốn ta chết, vậy...
Vô Kỵ thốt:
—Đó biểu thị ta thật là Lý Ngọc Đường, không phải là Triệu Vô Kỵ.
Thượng Quan Nhẫn cười. Đằng sau nụ cười của lão lại tàng ẩn một chút âu
lo, điểm đó Triệu Vô Kỵ nhìn không ra.
Thượng Quan Nhẫn còn lo gì nữa?
–––– o0o ––––
BẠCH NGỌC ĐIÊU LONG
HỒI 1
Dạ Tập Hay Dạ Thám?
Mùng một tháng năm.
Đêm, đêm không trăng.
Mây vùn vụt lướt đi, bầu trời ngẫu nhiên hé lộ tinh quang lác đác
lạc lõng.
Đêm như vầy, ai ai cũng biết lúc nào cũng có thể có mưa rào đột ngột. Đêm
như vầy, có ai còn có thể ở lại bên ngoài mà không về nhà rượu vào lời ra với
thân hữu?
Có, trong đêm như vầy, có một người không những không ở trong nhà, mà
còn đang nằm phục trên mái nhà.
Người đó toàn thân vận y phục đen thui bó sát người, trên đầu che vuông
vải đen, cả mũi cũng giấu dưới vuông vải, chỉ để lộ lỗ mũi và đôi mắt linh hoạt
như mắt mèo.
Ánh mắt đó đang dòm ngó, dòm ngó một người, một người đang xuất thần
trong phòng.
Con người đó đang xuất thần đó, song nhãn tuy đang nhìn ra ngoài cửa, hơn
nữa phương hướng lại chính là phương hướng hắc y nhân kia đang nằm phục,
nhưng lại không phát giác gì hết.
Bởi vì chàng đang trầm tư, bởi vì toàn thân chàng đều chìm đắm trong cơn
chấn động.
Chuyện làm cho chàng chấn động phát sinh hồi chiều tối hôm nay, trước
đây ba canh giờ, biến hóa quá đột ngột, chàng có nằm mộng cũng không mộng
được như vậy.
Chuyện chàng ngàn khốn vạn khổ cố gắng truy cầu, trong biến hóa này đột
nhiên tan tành hóa thành hư hão, hơn nữa còn đảo ngược bắt chàng truy cầu
chuyện khác.
Mọi chuyện thật đã đến quá đột ngột, không trách gì chàng từ lúc hoàng
hôn một mực ngồi ngây ngốc cho đến bây giờ, cả đến người nào vào châm đèn
cho chàng mà chàng cũng không biết. Chàng hiện đang ngồi trong phòng, là
phòng của Đường Gia Bảo, chàng ngàn cay vạn đắng đến Đường Gia Bảo là để
giết cừu nhân đã giết cha chàng, nhưng, biến hóa cách đây ba canh giờ lại vượt
ngoài ý liệu, chàng đã phát hiện một bí mật, chàng không những không thể giết
thù nhân đã giết cha mình, trái lại tất phải bảo vệ y.
Điều đó đã chấn động chàng quá mức!
Từ khi biết bí mật đó, quay trở về căn phòng này, chàng một mực ngồi ngơ
ngẩn. Ai đã châm đèn? Nào biết. Chàng chỉ ngồi như vậy, đối diện vườn hoa,
toàn thân dìm hãm trong thống khổ sâu tối.
Sự tình tại sao lại biến thành như vầy? Chàng nghĩ đi nghĩ lại, chàng bắt
đầu hồi tưởng phân tích toàn bộ sự kiện...
Trên giang hồ cơ hồ không có người nào không biết tới «Đại Phong Đường».
«Đại Phong Đường» tịnh không phải là một bang phái bình thường, tổ chức
của bọn họ vừa rộng lớn vừa nghiêm mật, thế lực trải khắp mọi nơi, tôn chỉ đính
kết của «Đại Phong Đường» lại đơn giản phi thường, đơn giản đến mức chỉ có
bốn chữ: «Phù nhược sừ cường».
Cho nên «Đại Phong Đường» không những khiến cho người ta sợ sệt, cũng
được người ta tôn kính.
Phụ trách chấp hành mệnh lệnh của «Đại Phong Đường» có ba người: Triệu
Giản, Tư Không Hiểu Phong và Thượng Quan Nhẫn.
Mà chàng, Triệu Vô Kỵ, chính là đứa con trai độc nhất vô nhị của Triệu Giản.
Cái ngày sự tình phát sinh, chính là ngày đại hỷ của chàng, chàng cưới được
vợ hiền, đó thật là hỷ sự trọng đại của Triệu gia.
Triệu phủ trên trên dưới dưới đều ngập tràn khách hữu tươi cười, trên mặt
Triệu Vô Kỵ cũng luôn nở nụ cười, bởi vì người chàng sắp cưới là Vệ Phượng
Nương nổi tiếng hiền thục mỹ lệ.
Nhưng nụ cười của Triệu Vô Kỵ tịnh không duy trì được đến lúc bái đường.
Không tìm được phụ thân ở đại sảnh, trên mặt Vô Kỵ vẫn còn giắt nụ cười,
vào đến thư trai cũng không thấy phụ thân, chàng vẫn còn cười, bởi vì chàng thật
quá cao hứng. Tới lúc chàng đẩy mở giá sách bên trái thư trai tiến vào mật thất,
lúc nhìn thấy thân thể phụ thân, nụ cười trên mặt chàng mới bắt đầu tan biến.
Bởi vì thân thể đó không có đầu.
Biết tới mật thất đó chỉ có bốn người, ngoài Triệu Vô Kỵ ra, còn có Triệu
Giản, Thượng Quan Nhẫn và Tư Không Hiểu Phong, bởi vì đó là hội nghị thất xử
lý đại sự cơ mật của «Đại Phong Đường».
Nói như vậy, hung thủ chỉ có thể là một trong hai người, không là Thượng
Quan Nhẫn thì là Tư Không Hiểu Phong.
Nhưng sao lại có thể được? Thượng Quan Nhẫn, Tư Không Hiểu Phong,
Triệu Giản, ba người thân như huynh đệ, làm sao có người có thể làm chuyện như
vậy được?
Nhưng ngoại trừ Thượng Quan Nhẫn và Tư Không Hiểu Phong ra, còn có ai
khác chứ? Bị hiềm nghi nhiều nhất là Thượng Quan Nhẫn, bởi vì sau giờ ngọ
hôm đó, chỉ có Thượng Quan Nhẫn thủy chung ở chung một chỗ với Triệu Giản.
Hơn nữa, kể từ hôm đó, Thượng Quan Nhẫn đã hoàn toàn thất tung.
Kết quả điều tra quả nhiên cho thấy Thượng Quan Nhẫn đã sát hại Triệu
Giản, hơn nữa còn cắt đầu làm quà lễ đầu nhập «Thục Trung Đường Môn».
«Thục Trung Đường Môn» chính là đối đầu của «Đại Phong Đường».
Vì vậy, Triệu Vô Kỵ bất chấp tất cả, rời bỏ Triệu phủ, đến «Tứ Xuyên Đường
Gia Bảo», chàng quyết phải báo mối thù giết cha.
Chàng bỏ rơi thê tử còn chưa bái đường, bỏ rơi muội muội Triệu Thiên Thiên
thuần chân, bất chấp hết mọi phản đối, trong lòng chỉ có hai chữ báo thù.
Nhưng, chàng ít ra minh bạch một chuyện: đánh không lại địch nhân, mình
không thể báo được thù.
Cho nên chàng dùng hết mọi biện pháp để đi học kiếm, không ngừng không
nghỉ học hỏi, cả Vệ Phượng Nương đi tìm chàng khi nhìn thấy chàng cũng không
nhận ra được, bởi vì chàng từ một thiếu niên phong nhã tràn đầy sức sống đã
biến thành một nam tử gầy gò râu ria phủ đầy mặt.
Chàng học thành kiếm thuật, giả trang thành một sát thủ phiêu bạt, trà trộn
tiến vào «Đường Gia Bảo».
Trà trộn vào «Đường Gia Bảo» tịnh không phải là một chuyện dễ dàng,
chàng trước hết đã hại Đường Ngọc, lại dụng đủ kế mưu bên cạnh Đường Khuyết,
trải qua mấy chặng gian nan mới được Đường Khuyết xác nhận thân phận của
chàng: «nhân sĩ Tích Khê, tên gọi Lý Ngọc Đường».
Chuyện làm cho chàng cảm thấy kỳ diệu vô cùng là Lý Ngọc Đường gốc
Tích Khê vốn rõ ràng là giả mạo, làm sao người «Đường Gia Bảo» đi điều tra lại
xác nhận là có người như vậy?
Vấn đề đó chàng chưa bao giờ suy luận kỹ càng, bởi vì cho dù đó là «Đường
Gia Bảo» đang lừa gạt chàng đi nữa, hoặc giả đã sớm khám phá thân phận của
chàng, chàng đều nghĩ là không quan trọng, quan trọng là chàng chung quy đã
gặp được Thượng Quan Nhẫn. Hơn nữa còn tìm được cơ hội giết Thượng Quan
Nhẫn.
Không biết là may mắn hay là không may, đang lúc chàng một kiếm đâm về
phía Thượng Quan Nhẫn, con gái của Thượng Quan Nhẫn, Thượng Quan Linh
Linh, lại hy sinh vì phụ thân, đưa cổ ra đón đỡ một kiếm đó.
Lúc đó, Vô Kỵ nhớ tới một chuyện, một chuyện mà chàng đáng lẽ nên nhớ
tới từ trước, Tư Không Hiểu Phong đã từng giao cho chàng một tượng «Bạch
Ngọc Lão Hổ», muốn chàng trước khi giết Thượng Quan Nhẫn phải giao trả
«Bạch Ngọc Lão Hổ» đó cho Thượng Quan Nhẫn.
Chàng đã quên chuyện đó, chàng đã bị thù hận che lấp.
Giả như Thượng Quan Linh Linh không ngăn một kiếm đó, chàng nhất định
đã giết chết Thượng Quan Nhẫn, đã báo được phụ cừu, nhưng giả như chàng làm
như vậy, chàng có đối đúng với phụ thân đã qua đời của mình không?
Nguyên lai bí mật «Bạch Ngọc Lão Hổ» là: Triệu Giản vốn đã có bệnh
không chữa trị được nữa, có trị đi nữa cũng sống không tới nửa năm, vì vậy, bọn
ba người lão: Triệu Giản – Thượng Quan Nhẫn – Tư Không Hiểu Phong, đã quyết
định thực hiện một kế hoạch, một kế hoạch tiêu diệt địch nhân.
Địch nhân lớn nhất của «Đại Phong Đường» là «Đường Môn», phương pháp
để tiêu diệt «Đường Môn» không phải là cường công, không phải là trí thủ, mà
cần phái người tiến vào nằm vùng, để cho «Đường Môn» trọng dụng người nằm
vùng, hữu hiệu dò la bí mật của «Đường Môn»!
Muốn tìm một người như vậy, nhất định phải tìm một phản đồ, một người rất
trọng yếu ở «Đại Phong Đường», y phản lại «Đại Phong Đường», đầu hàng
«Đường Gia Bảo», «Đường Gia Bảo» nhất định sẽ trọng dụng người đó, bởi vì
người đó biết bí mật của «Đại Phong Đường».
Giả như người đó có thể mang đầu của Triệu Giản đem dâng, người của
«Đường Gia Bảo» nhất định càng không thể ôm lòng hoài nghi.
Triệu Giản đã sắp chết, tại sao không chết một cách tráng liệt?
Cho nên trọn kế hoạch đã đính vào cái ngày đại hỉ đại cát Vô Kỵ thành thân
mà bắt đầu khai diễn, kế hoạch đó gọi là «Bạch Ngọc Lão Hổ».
Trong kế hoạch đó, bọn họ giấu giếm không cho Triệu Vô Kỵ biết mà tiến
hành, đó là quyết định minh mẫn phi thường, bởi vì một khi Triệu Vô Kỵ biết phụ
thân bị Thượng Quan Nhẫn sát hại, nhất định sẽ xung động, nhất định sẽ tìm
Thượng Quan Nhẫn báo thù.
Chỉ cần Triệu Vô Kỵ có hành động đó, tin tức sẽ truyền đến «Đường Gia
Bảo», người của Đường gia nhất định càng tín nhiệm Thượng Quan Nhẫn hơn.
Khốn khổ cho Triệu Vô Kỵ, nhưng lại là lợi điểm cho «Đại Phong Đường».
Đương nhiên, có một chuyện mà bọn Thượng Quan Nhẫn sơ liệu không
tưởng được, bọn họ nghĩ «Đường Gia Bảo» thủ vệ sâm nghiêm, cho dù Triệu Vô
Kỵ có muốn tầm cừu cũng tuyệt đối không lọt vào «Đường Gia Bảo» được.
Bọn họ không tưởng được Triệu Vô Kỵ lại không những trà trộn lọt vào
«Đường Gia Bảo», mà còn làm tới tổng quản của Thượng Quan Nhẫn.
Đến mức đó, cả kế hoạch «Bạch Ngọc Lão Hổ» đã lọt vào vòng hiểm nguy,
bởi vì sau khi Thượng Quan Nhẫn tiến vào «Đường Gia Bảo», tuy rất được người
của Đường gia tín nhiệm, nhưng toàn bộ tình thế của «Đường Gia Bảo» Thượng
Quan Nhẫn còn chưa lần mò ra, hơn nữa cho đến hiện tại, nhân vật linh hồn của
«Đường Gia Bảo», Đường Ngạo, Thượng Quan Nhẫn còn chưa gặp qua.
Tịnh không phải là Đường Ngạo không muốn gặp lão, mà là lúc Thượng
Quan Nhẫn còn chưa mang đầu Triệu Giản tiến vào, Đường Ngạo đã rời khỏi
«Đường Gia Bảo», nghe nói đã đi các nơi bố trí kế mưu đánh «Đại Phong Đường».
Còn bây giờ, Triệu Vô Kỵ đã trà trộn vào, tuy người của Đường gia đã điều
tra thân phận của Vô Kỵ mấy lần, lại đều bị Thượng Quan Nhẫn che mắt hết,
nhưng người của Đường gia đối với thân phận của Triệu Vô Kỵ là biết mà giả như
không biết, hay là thật sự không biết?
Tại sao Đường Khuyết lại an bài Vô Kỵ làm Tổng quản của Thượng Quan
Nhẫn? Trong đó có phải có âm mưu hiểm trá gì không?
Giả như đó là người của Đường gia cố ý an bài, vậy bọn chúng nhất định có
phái người ngấm ngầm giám thị, nếu quả Vô Kỵ kiếm Thượng Quan Nhẫn tầm
cừu, điều đó đã chứng thật cái tên Lý Ngọc Đường là giả mạo, nhất định chính là
Triệu Vô Kỵ của «Đại Phong Đường».
Mà Vô Kỵ quả nhiên sang ngày thứ hai liền đi kiếm Thượng Quan Nhẫn tầm
cừu, nhưng trong lúc đó, Thượng Quan Nhẫn lại phát giác tịnh không có ai giám
thị bọn họ, điều đó biểu thị chuyện Vô Kỵ kiếm Thượng Quan Nhẫn tầm cừu,
Đường gia tịnh còn chưa biết.
Giả như người của Đường gia đã xác định được thân phận của Vô Kỵ, cố ý
lợi dụng chàng để dò thám Thượng Quan Nhẫn thì sao?
Hiện tại, Vô Kỵ nên làm sao mới đúng? Mới có thể tránh khỏi tạo dựng bất
cứ sai sót nào?
Nếu quả lúc Thượng Quan Nhẫn có nguy cơ, chàng có nên bảo hộ lão, hay
là làm như không lo lắng gì tới?
Chàng tới bây giờ có còn muốn giết Thượng Quan Nhẫn hay không?
Không cần biết ra sao, Thượng Quan Nhẫn vẫn chính là người đã giết chết
phụ thân chàng, bằng vào quan hệ thân cận giữa ba người, cho dù là phụ thân
chàng đã tự đề xuất kế hoạch «Bạch Ngọc Lão Hổ», Thượng Quan Nhẫn đáng lẽ
cũng không nên xuống tay tàn nhẫn như vậy.
«Đại Phong Đường» trọng yếu, hay tình thủ túc tương tụ trọng yếu?
Ngày giờ tương tụ rất ngắn.
Nhưng hoán đổi góc độ mà nghĩ, Thượng Quan Nhẫn gánh tội danh bội
nghĩa giết bạn phản bang, lão được gì chứ?
Chàng nên bội phục Thượng Quan Nhẫn, hay là nên oán trách lão?
Chàng không biết, chàng thở dài một hơi, đứng dậy ngẩng đầu nhìn dõi lên
bầu trời.
Đang lúc Vô Kỵ ngẩng đầu lên, hắc y nhân nằm phục trên mái ngói đáng lẽ
phải co mình trốn tránh thị tuyến của Vô Kỵ mới đúng, nhưng y tịnh không làm
như vậy, là y chậm trễ, hay là y không sợ? Hay là y nghĩ bóng đêm quá tăm tối,
Vô Kỵ không thấy được y? Hay là y cố ý muốn để Vô Kỵ nhìn thấy?
Vô Kỵ không nhìn thấy y, bởi vì chàng tuy ngẩng đầu lên, song mục lại thất
thần hoang mang.
Hắc y nhân lúc này lại phi thân bay lên, hạ mình xuống vườn hoa phía phải
Vô Kỵ, động tác khiến người ta kinh ngạc phi thường, bởi vì y lúc nào khác không
nhảy xuống, mà lại khơi khơi đợi lúc Vô Kỵ ngẩng đầu dậy mới hạ mình xuống
vườn hoa.
Bên phải vườn hoa ăn thông về hướng ngọa thất của Thượng Quan Nhẫn,
hắc y nhân kia không những chọn lúc đó để hiện thân, y xem chừng còn cố ý đạp
chân lên lá xào xạc mấy lần.
Triệu Vô Kỵ nếu quả còn chưa cảnh giác, chàng không phải là Triệu Vô Kỵ,
mà là một người không biết đã chết biết bao nhiêu lần rồi.
Chàng lập tức có phản ứng, nắm kiếm, thổi tắt đèn, dựa sát tường, giấu mặt
quan sát bên ngoài.
Mục tiêu hắc y nhân muốn lén đánh hiển nhiên là Thượng Quan Nhẫn,
không phải là Triệu Vô Kỵ. Sau khi y hạ mình xuống, người lại nhún lên, tung
mình tới bên song cửa bên phải của ngọa thất của Thượng Quan Nhẫn.
Vô Kỵ nhẹ nhàng như một con muỗi bộc phát bay về hướng hắc y nhân, cự
ly giữa bọn họ vốn không gần, nhưng động tác của hắc y nhân lại chậm chạp hơn
Vô Kỵ, cho nên khi hắc y nhân vừa nhảy lên hành lang trước song cửa, kiếm của
Vô Kỵ đã đâm tới sau lưng y.
Sự tình kỳ quái lại xảy ra.
Hắc y nhân vừa hồi kiếm đón đỡ, lại mượn lực đâm trên kiếm của Vô Kỵ,
rướn người phi thân về phía trái ra ngoài, chân vừa điểm nhẹ lên lan can, người đã
phóc vọt lên mái nhà, đợi đến khi Vô Kỵ đứng yên, hắc y nhân đã biến mất không
còn thấy đâu hết.
Lúc song kiếm va chạm phát ra tiếng động, trong phòng truyền ra tiếng quát
gắt của Thượng Quan Nhẫn:
—Ai đó?
Theo tiếng quát, lão cũng từ song cửa sổ bên trái phóng ra, thật khiến cho
Vô Kỵ ngấm ngầm bội phục trong lòng, bởi vì liếc qua bộ dạng của Thượng Quan
Nhẫn và y phục đầu tóc, hiển nhiên đã đi ngủ rồi.
Trải qua sự kiện mấy canh giờ trước, lại phải chiếu cố thương thế của con
gái, Thượng Quan Nhẫn nhất định rất mệt mỏi. Vậy mà đang ở trong trạng thái
lao lực mệt nhọc như vậy, phản ứng của lão, phán đoán lực của lão từ song cửa
sổ bên trái phóng ra, tất cả điều hiển thị kinh nghiệm của lão quả nhiên bất phàm.
Thượng Quan Nhẫn vừa xông ra, chỉ nhìn thấy một mình Vô Kỵ, liền hỏi:
—Là ai?
Vô Kỵ lắc đầu đáp:
—Không biết, một hắc y nhân bịt mặt, khinh công lợi hại.
Thượng Quan Nhẫn thốt:
—Vào trong hãy nói.
Đèn đã thắp lên, Thượng Quan Nhẫn khoác ngoại bào, ngồi đối diện Vô Kỵ.
Vô Kỵ tỏ vẽ đang nghĩ ngợi:
—Người đó khinh công rất giỏi.
Thượng Quan Nhẫn không đáp lời.
Vô Kỵ lại nói:
—Y không nên để phát ra tiếng động.
Thượng Quan Nhẫn hỏi:
—Tiếng động gì?
Vô Kỵ đáp:
—Lúc y hạ mình xuống đất, không nên đụng tới lá cây, y xem chừng cố ý,
cố ý dẫn dụ sự chú ý của ta.
Thượng Quan Nhẫn hỏi:
—Tại sao? Y không phải muốn tập kích ta sao?
Vô Kỵ đáp:
—Không đúng, động tác của y tuy như muốn phóng vào song cửa, nhưng
lúc ta đâm tới, y trở kiếm gạt đỡ, lại mượn kiếm lực của ta mà bỏ chạy, hiển nhiên
dưới mục đích muốn tập kích ông xem chừng là muốn dò thám phản ứng của ta.
Thượng Quan Nhẫn hỏi:
—Là ai có thể làm như vậy? Lẽ nào Đường Gia Bảo có người đã hoài nghi
ngươi và ta?
Vô Kỵ đáp:
—Ta nghĩ như vậy.
Thượng Quan Nhẫn hỏi:
—Sao ngươi lại thấy vậy?
Vô Kỵ đáp:
—Ta nhớ Đường Khuyết từng nói với ta, hắn nói: «Đến Đường Gia Bảo tịnh
không khó, muốn vào Hoa Viên lại khó phi thường».
Thượng Quan Nhẫn thốt:
—«Hoa Viên» chính là ở đây.
Vô Kỵ thốt:
—Không sai, người có thể đến đây, ông là thượng khách, ta đã thông qua
mấy cuộc điều tra, được gặp tổ mẫu của Đường Khuyết, lại được sự cho phép của
Lão Tổ Tôn mới được làm Tổng quản của ông, mới tiến vào đây được, đó biểu thị
người hồi nãy đến nhất định là người của Đường gia.
Thượng Quan Nhẫn nói:
—Chiếu theo như vậy, Đường gia đối với ngươi và ta đáng lẽ không còn có
nghi ngờ gì nữa, bởi vì thân thế có liên quan đến ngươi, cả người được phái đi Tích
Khê điều tra về người cũng đã bị ta mua chuộc, bọn chúng đối với thân thế của
ngươi căn bản đáng lẽ không còn hoài nghi gì nữa.
Vô Kỵ thốt:
—Có thể người hồi nãy đến dạ tập chỉ là đến để dò thám, y dò thám cái gì?
Giả như bọn chúng hoài nghi ta là Triệu Vô Kỵ, vậy bọn chúng nhất định biết mục
đích ta đến đây là muốn giết ông.
Thượng Quan Nhẫn nói:
—Giả như người hồi nãy là người Đường gia phái đến, y đại khái muốn biết
xem khi y tập kích ta, ngươi có xuất thủ tương cứu hay không. Nếu quả ngươi
không lý gì tới, biểu thị ngươi là Triệu Vô Kỵ. Nếu quả ngươi đến tương cứu, biểu
thị ngươi tịnh không muốn ta chết, vậy...
Vô Kỵ thốt:
—Đó biểu thị ta thật là Lý Ngọc Đường, không phải là Triệu Vô Kỵ.
Thượng Quan Nhẫn cười. Đằng sau nụ cười của lão lại tàng ẩn một chút âu
lo, điểm đó Triệu Vô Kỵ nhìn không ra.
Thượng Quan Nhẫn còn lo gì nữa?
–––– o0o ––––
