Chào các bạn
Về xứ ngàn thông
Từ phi cơ Boeing 757 đang chờ vào terminal 9 sân bay J. F K tôi bồn chồn trong lòng . Chuyến bay qua Helsenki khởi hành lúc 6 giờ , chỉ còn 25 phút để qua terminal 8 .
- Lẹ lên các con !
Hối hả chúng tôi xuyên qua các ngả rẽ trái quẹo phải , vứa đi vừa hỏi thăm hãng máy bay Finair . Nhân viên an ninh xem giấy tờ passport xong , hỏi lại :
- Tại sao năm người có bốn vé board pass.
- Tui không biết nữa , dưới Dallas họ làm sao bấm computer không ra vé cho con gái út tui .
Một bà nhân viên khác của hãng Finair cười nói :
- Không sao đâu , để chúng tôi xem lại .
Cuối cùng chúng tôi đủ 5 vé lên máy bay và hấp tấp bước vào khoang tàu . Đảo mắt tìm hàng ghế 23 , và chúng tôi cất hành lý trên khoang và ngồi chờ .
Ngòai cửa kính máy bay mưa nặng hạt làm mờ nhoè những chiếc máy bay đang chờ phiên ra phi đạo . Sấm chớp nhoang nhoáng lên hiện rõ đám mây đen ùn ùn kéo đến .
- Đó , tui nói ông rồi , cứ cuống cuồng lên. Tui nói lúc ra khỏi máy bay hỏi mấy người gác cổng họ sẽ chỉ đường đến ngay chỗ này .
- Thì bà đi sau cả chục mét đâu có nghe tui hỏi thăm . Quẹo trái quẹo phải đi thẳng rồi quẹo phải quẹo trái .
Bà nhà tôi còn giận hờn trên mặt :
- Ông biết không ? Lúc còn ở trên máy bay tui lâm râm cầu nguyện xin Chúa cho chuyến máy bay đi Phần Lan bị hoãn lại , cho mưa bay sấm chớp đùng đùng mà tui biết trời như vậy thế nào cũng ngưng bay .
Tôi ngó bà nhà tôi với lòng hối lỗi , cộng với sự nghi ngờ phân vân. Có phải lòng tin của tôi không bằng đến hạt cát , đong đưa theo làn gió bão chăng .
- Hồi tháng trước tui đi nhổ răng , bác sĩ En biểu cái răng cấm này khó nhổ lắm , răng này ít nhứt cũng gần một tiếng , nào ngờ chừng 5 phút đã nhổ xong rồi . Ổng thở phào nhẹ nhổm : * Tui hỏi thiệt chị nhé , chị có theo đạo không sao mà tui thấy môi chị cứ lắp bắp cầu nguyện chăng. Có hả , hèn chi . Răng đã mục lại gãy nữa , mà tui cũng không ngờ lấy nhanh như thế .
Ngó quanh quẩn trên máy bay Boeing MD 11 , tôi đoán hầu hết là người Phần Lan , tóc họ nhạt màu hơn với mái tóc mềm mại màu hung vàng nhàn nhạt. Tiếng cô tiếp viên phi hành vang lên , tôi chợt nghĩ đến sự so sánh của bà chị vợ tôi khi nói tiếng Finnish nheo nhéo như chim cu : * Chú biết không , hồi đó có ca sĩ T.A qua bên này ca , ổng giới thiệu là đến thành phố Turku , ổng nói lộn Tô rờ ku bà con cười quá trời , Bà chị tôi với giọng cười trong , chú biết không bà con bên này ít , buồn lắm nên khi viết thư về thăm hỏi mẹ cha : * Mây mù âm u , thầy bu kính mến *. Phân nữa người bên này là người xứ Bắc . *
Bà nhà tôi nhìn vào giỏ xách tay ngần ngại :
- Chán quá chả có gì ăn .
- Thì ăn đỡ miếng bánh mì xúc xích.
- Ăn từ sáng đến giờ ngán quá .
Sáng sớm tôi chạy ra tiệm donut đầu đường mua 1 tá bánh mì sausage , quên khuấy làm bánh mì ốp la lên máy bay ăn .
- Sao bà biểu cứ lên máy bay hãng nước ngòai như Đức , Phần Lan thế nào cũng có ăn ngay. Toàn là mời nước không.
Bà nhà tôi chép miệng :
- Gía mà có được tô phở tái chín ngon biết mấy .
Cô tiếp viên người Phần Lan với mái tóc hoe vàng cười hỏi chúng tôi.
- Dạ , muốn dùng nước nào ?
Linda nhanh nhẩu hỏi lại :
- Thế bà có lọai nước nào uống , kể cháu nghe ?
- Coca cola , Sprite , Dr Pepper , nước suối .
- Pepsi được không ?
- Không có.
- Thôi cho cháu Sprite .
Tôi xem đồng hồ , máy bay bị đình hoãn hơn 2 tiếng. Trời tạnh mưa , từng đoàn chim sắt đang tiến dần ra đường bay chờ tới phiên . Ánh đèn xanh đò lập lòe thẳng tắp trên sân. Tiếng động cơ rú rền , cảnh vật bên hông chạy vụt về sau , phi cơ dang đôi cánh bay vào nền trời ảm đục của thành phố New York .
Viết tại thành phố Helsenki vào buổi sáng ngủ chưa được vì lạ nhà .
Về xứ ngàn thông
Từ phi cơ Boeing 757 đang chờ vào terminal 9 sân bay J. F K tôi bồn chồn trong lòng . Chuyến bay qua Helsenki khởi hành lúc 6 giờ , chỉ còn 25 phút để qua terminal 8 .
- Lẹ lên các con !
Hối hả chúng tôi xuyên qua các ngả rẽ trái quẹo phải , vứa đi vừa hỏi thăm hãng máy bay Finair . Nhân viên an ninh xem giấy tờ passport xong , hỏi lại :
- Tại sao năm người có bốn vé board pass.
- Tui không biết nữa , dưới Dallas họ làm sao bấm computer không ra vé cho con gái út tui .
Một bà nhân viên khác của hãng Finair cười nói :
- Không sao đâu , để chúng tôi xem lại .
Cuối cùng chúng tôi đủ 5 vé lên máy bay và hấp tấp bước vào khoang tàu . Đảo mắt tìm hàng ghế 23 , và chúng tôi cất hành lý trên khoang và ngồi chờ .
Ngòai cửa kính máy bay mưa nặng hạt làm mờ nhoè những chiếc máy bay đang chờ phiên ra phi đạo . Sấm chớp nhoang nhoáng lên hiện rõ đám mây đen ùn ùn kéo đến .
- Đó , tui nói ông rồi , cứ cuống cuồng lên. Tui nói lúc ra khỏi máy bay hỏi mấy người gác cổng họ sẽ chỉ đường đến ngay chỗ này .
- Thì bà đi sau cả chục mét đâu có nghe tui hỏi thăm . Quẹo trái quẹo phải đi thẳng rồi quẹo phải quẹo trái .
Bà nhà tôi còn giận hờn trên mặt :
- Ông biết không ? Lúc còn ở trên máy bay tui lâm râm cầu nguyện xin Chúa cho chuyến máy bay đi Phần Lan bị hoãn lại , cho mưa bay sấm chớp đùng đùng mà tui biết trời như vậy thế nào cũng ngưng bay .
Tôi ngó bà nhà tôi với lòng hối lỗi , cộng với sự nghi ngờ phân vân. Có phải lòng tin của tôi không bằng đến hạt cát , đong đưa theo làn gió bão chăng .
- Hồi tháng trước tui đi nhổ răng , bác sĩ En biểu cái răng cấm này khó nhổ lắm , răng này ít nhứt cũng gần một tiếng , nào ngờ chừng 5 phút đã nhổ xong rồi . Ổng thở phào nhẹ nhổm : * Tui hỏi thiệt chị nhé , chị có theo đạo không sao mà tui thấy môi chị cứ lắp bắp cầu nguyện chăng. Có hả , hèn chi . Răng đã mục lại gãy nữa , mà tui cũng không ngờ lấy nhanh như thế .
Ngó quanh quẩn trên máy bay Boeing MD 11 , tôi đoán hầu hết là người Phần Lan , tóc họ nhạt màu hơn với mái tóc mềm mại màu hung vàng nhàn nhạt. Tiếng cô tiếp viên phi hành vang lên , tôi chợt nghĩ đến sự so sánh của bà chị vợ tôi khi nói tiếng Finnish nheo nhéo như chim cu : * Chú biết không , hồi đó có ca sĩ T.A qua bên này ca , ổng giới thiệu là đến thành phố Turku , ổng nói lộn Tô rờ ku bà con cười quá trời , Bà chị tôi với giọng cười trong , chú biết không bà con bên này ít , buồn lắm nên khi viết thư về thăm hỏi mẹ cha : * Mây mù âm u , thầy bu kính mến *. Phân nữa người bên này là người xứ Bắc . *
Bà nhà tôi nhìn vào giỏ xách tay ngần ngại :
- Chán quá chả có gì ăn .
- Thì ăn đỡ miếng bánh mì xúc xích.
- Ăn từ sáng đến giờ ngán quá .
Sáng sớm tôi chạy ra tiệm donut đầu đường mua 1 tá bánh mì sausage , quên khuấy làm bánh mì ốp la lên máy bay ăn .
- Sao bà biểu cứ lên máy bay hãng nước ngòai như Đức , Phần Lan thế nào cũng có ăn ngay. Toàn là mời nước không.
Bà nhà tôi chép miệng :
- Gía mà có được tô phở tái chín ngon biết mấy .
Cô tiếp viên người Phần Lan với mái tóc hoe vàng cười hỏi chúng tôi.
- Dạ , muốn dùng nước nào ?
Linda nhanh nhẩu hỏi lại :
- Thế bà có lọai nước nào uống , kể cháu nghe ?
- Coca cola , Sprite , Dr Pepper , nước suối .
- Pepsi được không ?
- Không có.
- Thôi cho cháu Sprite .
Tôi xem đồng hồ , máy bay bị đình hoãn hơn 2 tiếng. Trời tạnh mưa , từng đoàn chim sắt đang tiến dần ra đường bay chờ tới phiên . Ánh đèn xanh đò lập lòe thẳng tắp trên sân. Tiếng động cơ rú rền , cảnh vật bên hông chạy vụt về sau , phi cơ dang đôi cánh bay vào nền trời ảm đục của thành phố New York .
Viết tại thành phố Helsenki vào buổi sáng ngủ chưa được vì lạ nhà .
























![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
















































































