Vọng Nguyệt
Đêm chờ ánh nguyệt cuốn rèm mây
Liễu nhớ thương trăng ngọn liễu gầy
Gió động thềm hoa lay chiếc lá
Sương buông hạt ngọc đẫm hàng cây
Dương cầm nưả khúc còn vang lững
Cúc tửu vài ly đã rót đầy
Lặng giưã mênh mông vời cuộc hẹn
Canh tàn bóng thỏ chưả qua đây
TA
Trăng Tàn
Dáng nguyệt mờ dần khuất nẽo mây
Chim buồn nhớ tổ nét hao gầy
Mưa rơi ướt đẫm vàng màu lá
Tuyết phủ bao trùm trắng sắc cây
Bến cũ mong người hồn vọng mãi
Tình xưa nhớ bóng lệ đong đầy
Sông ngân nhạt ánh còn trong mộng
Ngày đến trăng tàn vẫn đứng đây
Sương Anh
Hoài Nguyệt
Não nuột lòng buồn tựa áng mây
Ưu tư thấp thỏm nặng vai gầy
Còm lưng dõi mắt đau trùng núi
Mỏi bước lê người sót vạn cây
Bóng xế đêm về thương réo vội
Canh tàn gió lượn nhớ dâng đầy
Hoài mong dạ nguyệt trong đơn lẽ
Tủi hận riêng mình ở chốn đây.
BTN
NỬA vầng trăng
Từ ngày người khuất dạng chân mây
nẻo vắng vườn thưa kẻ óm gầy
trăng nhạt không thèm soi sáng ngỏ
gió buồn chẳng muốn giởn đùa cây
ai chia vầng nguyệt còn phân nửa
ai rót tâm tư mãi ngất đầy
đã mấy xuân rồi đông mấy lượt
trông người , tượng đá vẫn còn đây
...NT...
TA ngã nón chào anh PS, mừng anh quan lâm tệ xá ! Hi người êu và NT
TA xin đáp lễ , nối tiếp theo đêm trăng thơ này nhang.
Cảm Trăng
Nửa bóng trăng mờ nửa nấp mây
Hiu hiu ngọn gió lạnh thân gầy
Nhìn hoa héo úa trong vườn lá
Xót cánh phai tàn dưới gốc cây
Lối cỏ ngày nao tình rót ngập
Thềm lan thủa đó mộng ươm đầy
Hương xưa bất chợt tô màu nhớ
Bước cũ ai về có ghé đây
TA
Tư Tình Cùng Nguyệt
Trăng buồn nhạt ánh nấp sau mây
Nghĩ đến người ta hồn héo gầy
Những giọt mưa rơi đau phiến lá
Từng cơn gió thổi nát hồn cây
Mơ màng chuyện cũ thương tràn ngập
Lãng đãng ngày xưa nhớ chất đầy
Đã nưả đêm rồi nhưng vọng nguyệt
Tư tình muốn tỏ vẫn ngồi đây
Sương Anh
Ngắm Trăng Thơ
Vầng trăng lơ lửng nấp sau mây
Gió thổi đong đưa tóc liễu gầy
Sóng biếc tần ngần soi chiếc lá
Sương trong lấp lánh chiếu cành cây
Sáo đàn hòa nhịp không hề cạn
Trà rượu thân thương mãi mãi đầy
Nào nhấc ly lên ta lại uống
Trăng thơ thi tứ mộng tình đây
Nguyên Đỗ
Mây Gợi
Sầu đong nức nở với ngàn mây
Thấp thoáng chơi vơi nỗi nhớ gầy*
Gió thổi chập chờn mơ ảo cảnh
Cành rung lất phất nuối tàn cây
Tình xưa lãng mạn rồi bay mất
Nghĩa cũ du dương vẫn ngự đầy
Bóng dáng thân yêu vờn mấy đỗi
Lâu rồi kỉ niệm cứ hoài đây.
BTN
gầy: gầy dựng!
Cám ơn SA (TA) đã đón tiếp, xin được cùng vui họa với các thi hữu một bài nữa.
TA có lời chào đến anh Nguyên Đỗ , thanx anh đã dừng chân nơi tệ xá , và có đôi dòng lưu lại , thật quý lắm thay !
Anh PS nếu có nhã hứng , thì xin mãi dừng bước nơi đây nhé !
Chờ trăng
Vắng bước trăng về với bóng mây
Tàn đêm rũ rượi cánh hoa gầy
Cành phong ngã dáng nghiêng trong gió
Chiếc lá buông mình rụng dưới cây
Thổn thức niềm thương từng khắc cạn
Chơi vơi nỗi nhớ một phương đầy
Giai nhân vọng nguyệt nơi đầu núi
Mặc khách vương sầu có đến đây
TA
Nỗi Buồn Đêm Trăng
Đêm khuya vọng nguyệt ngắm trời mây
Cảm thấy hồn côi đối dáng gầy
Nức nở đàn rung xao xuyến gió
Khẽ khàng phím rãi ngậm ngùi cây
Niềm đau khắc khoải không vơi cạn
Nỗi khổ day dưa mãi ngút đầy
Muốn được quên đi...ôi, khó quá!
Con tim chẳng chịu biết sao đây?!
Sương Anh
Trăng xa...
Mỗi lúc trăng về đâu có mây
bờ ao hàng trúc đứng thân gầy
hương thơm phản phất hoài tri kỷ
gió nhẹ hững hờ lay nhánh cây
vương vấn tâm tư còn chất ngất
bâng khuân thương nhớ mãi đong đầy
trăng về vườn cũ như muôn thuở
chỉ thiếu người xưa...vẫn đứng đây
...NT...
TA định ngừng rồi , vì đã khánh kiệt
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
.Nhưng thôi vừa lòng khách đến, TA cũng cố chèo! Chúc luôn an vui nhé NT
Tình xa
Trăng e ấp thẹn nép vừng mây
Đứng đợi trầm ngâm một bóng gầy
Lạnh lẽo thềm khuya sương phủ lối
Đìu hiu ngõ vắng gió rung cây
Chung thương chén nhớ bâng khuâng cạn
Vị ái men ưu lặng lẽ đầy
Uyển tú trên cao mờ huyễn hoặc
Đêm buồn tỉnh mịch ngóng ai đây
TA
Nhất phiến băng tâm tại ngọc hồ .....