📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Chúa tể của những chiếc nhẫn _ phần 2 - quyển 3 _ chương 7

1 trả lời, 2.627 lượt xem — Trang 1 / 1
Chương 7

Khe hẻm Helm

Mặt trời đã ngả về phía Tây khi họ rời khỏi Edoras, ánh mặt trời chiếu thẳng vào mắt họ, khiến những cánh đồng của Rohan đều nhuộm một màu vàng. Họ đi theo con đường mòn chạy theo hướng đông bắc dọc theo chân của dãy Núi Trắng, lúc lên dốc, khi lao xuống dốc, xuyên qua một vùng đồng quê xanh mướt, băng qua những dòng suối nhỏ chảy xiết nhờ các bãi cạn. Xa xa phía trước họ, nằm bên tay phải rặng núi Mù Sương hiện lên mờ ảo, mỗi lúc một hùng vĩ và rõ nét hơn khi từng dặm đường lần lượt trôi qua. Mặt trời từ từ lặn dần trước mắt họ. Từ phía sau lưng, màn đêm dần dần buông xuống.

Đoàn kỵ sĩ tiếp tục lao đi. Tình thế gấp gáp thôi thúc họ. Lo sợ sẽ đến nơi quá muộn, tất cả đều không tiếc sức ngựa, và gần như không nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi. Đàn chiến mã của Rohan tất thảy đều nhanh nhẹn và dai sức, nhưng quãng đường phải đi vẫn còn rất dài. Theo đường chim bay, hơn bốn mươi dặm đường ngăn cách Edoras với bãi cạn Isen, nơi họ hy vọng có thể tìm thấy các thuộc hạ của nhà vua đang cố gắng ngăn cản đội quân của Saruman.

Màn đêm đã bao trùm lấy họ. Cuối cùng đoàn người cũng dừng lại hạ trại. Họ đã trải qua chừng năm giờ liền trên lưng ngựa và đã đi khá xa về hướng đồng bằng phía tây, nhưng hơn một nửa chặng đường cần phải vượt qua vẫn còn đang chờ đợi phía trước. Dưới bầu trời đầy sao của đêm trăng tròn, họ dựng lều trại thành một vòng tròn lớn. Họ không nhóm lửa vì nghi ngại những bất trắc có thể xảy đến ; nhưng bố trí một vòng lính gác quanh trại, đồng thời một đội thám mã được cử đi dò đường trước một quãng xa, lao đi như những chiếc bóng qua các dải đất nhấp nhô. Buổi tối chậm chạp trôi qua vô sự. Đến rạng sáng tiếng tù và lại vang lên, và một giờ sau họ tiếp tục lên đường.

Vẫn chưa có đám mây nào xuất hiện trên bầu trời, nhưng bầu không khí mỗi lúc một nặng nề ngột ngạt, trời nóng bức lạ lùng so với lệ thường vào mùa đó. Vầng mặt trời buổi sớm lờ mờ hiện ra sau một màn sương, nhô cao dần trên bầu trời, chậm chạp theo sau là một quầng tối sẫm mỗi lúc một toả rộng, như một cơn dông tố khổng lồ tiến dần tới từ phía đông. Xa xa về hướng tây bắc, dường như cũng có một đám mây đen nữa bao trùm lấy chân rặng núi Mù Sương, giống như một bóng đen chầm chậm bò dần xuống thung lũng Phù Thuỷ.

Gandalf quay ngựa lại phía Legolas, đang phi ngựa cạnh Éomer. « Anh bạn có đôi mắt tinh tường của dòng dõi thần tiên, Legolas, » ông lên tiếng, « và đồng bào của anh có thể phân biệt một con chim sẻ với một con chim mai hoa từ cách xa một dặm. Vậy hãy cho ta biết, anh có nhìn thấy gì ở phía xa kia, về hướng Isengard hay không ? »

« Cách đây nhiều dặm, » Legolas trả lời, chăm chú nhìn về phía xa, một tay đưa lên che mắt cho khỏi chói. « Tôi có thể nhìn thấy một màn sương đen. Có nhiều bóng đen di chuyển trong đó, những bóng đen to lớn ở phía xa, bên bờ sông ; nhưng tôi không thể nói chắc chúng là gì. Không phải sương mù hay mây đen làm mất tầm nhìn của tôi ; có một tấm màn đen mà một quyền lực nào đó đã phủ lên mặt đất, và màn đen này di chuyển dần xuôi theo dòng sông. Như thể màn đêm dưới rừng cây vô tận đang lan dần từ phía các dãy núi xuống. »

« Và từ sau lưng chúng ta một cơn bão tố của Mordor đang lại gần, » Gandalf nói, « Bầu trời sắp tối sập lại rồi. »

Và trong khi ngày hành trình thứ hai trên lưng ngựa của họ trôi đi, bầu không khí dần trở nên mỗi lúc một thêm nặng nề. Vào đầu buổi chiều những đám mây đen bắt đầu bắt kịp đoàn người : một tấm phông khổng lồ tối sầm với những đường rìa cuồn cuộn dâng lên, bị xé ngang xé dọc bởi những tia chớp sáng loà. Mặt trời lặn dần, đỏ bầm một màu máu qua màn mây mù mờ mịt. Mũi những cây thương của các kỵ sĩ loé sáng khi những tia nắng cuối cùng làm bừng sáng những đỉnh núi dốc đứng của Thrihyrne : lúc này đoàn người đã tới rất gần dải núi chạy xa nhất về hướng bắc của dãy núi Trắng, ba đỉnh núi đá nhọn hoắt nổi bật trong ánh hoàng hôn. Dưới những tia nắng đỏ quạch cuối cùng những người đi đầu nhìn thấy một chấm đen, một kỵ sĩ đang thúc ngựa phi ngược trở lại về phía họ. Những người này liền dừng lại chờ đợi.
Cuối cùng người kỵ sĩ cũng tới nơi, kiệt sức, mũ trụ móp méo, chiếc khiên bị chẻ toác. Anh ta chậm chạp xuống ngựa, đứng thở dốc một hồi. Sau đó anh ta bắt đầu lên tiếng. « Éomer có ở đây không ? » anh ta hỏi. « Cuối cùng các người cũng đã tới, nhưng quá chậm, và quá ít ỏi. Mọi chuyện đều trở nên tồi tệ từ sau khi Théodred ngã xuống. Chúng tôi bị đẩy lùi ngày hôm qua hỏi Isen và bị tổn thất nặng nề ; rất nhiều người bị chết trong khi vượt sông. Rồi khi đêm xuống viện binh của kẻ thù kéo tới vượt sông tấn công trại của chúng tôi. Có lẽ cả Isengard đều trống không vào lúc này ; và Saruman cũng đã vũ trang cho đám người miền núi man rợ cùng các bộ lạc xứ Dunland bên kia sông, và y đã tung thêm cả đám người này tới tấn công chúng tôi. Chúng tôi hoàn toàn bị áp đảo. Thế trận bị tan vỡ. Erkenbrand xứ Westfold đã cho rút lui toàn bộ đám tàn quân ông ta có thể tập hợp được về pháo đài của ông ở khe hẻm Helm. Những người còn lại đã tan rã cả. »

« Éomer ở đâu ? Hãy nói với đức ông rằng không còn hy vọng nào ở phía trước. Đức ông cần rút ngay về Edoras trước khi bầy lang sói của Isengard ập đến đó. » Théoden ngồi im lặng trên mình ngựa, nhà vua bị che khuất khỏi tầm nhìn của người kỵ sĩ bởi các vệ sĩ của ngài ; đến lúc này nhà vua thúc ngựa tiến lên. « Lại đây, đến trước mặt trẫm, Ceorl ! » ông ra lệnh. « Ta ở đây. Đội quân cuối cùng của Eorlingas đã xuất trận. Họ sẽ không quay lui mà không giao chiến. »

Khuôn mặt người kỵ sĩ sáng lên vì ngạc nhiên và vui sướng. Anh ta đứng thẳng người lên. Rồi quỳ xuống, anh nâng thanh gươm sứt sẹo lên trước mặt nhà vua. « Hoàng thượng, hãy hạ lệnh cho thần ! » người kỵ sĩ kêu lên. « Xin hãy tha thứ cho thần ! Thần đã nghĩ rằng …”

“Ngươi đã nghĩ rằng ta vẫn ở lỳ tại Meduseld còng xuống như một cành cây già dưới sức nặng của những bông tuyết mùa đông. Khi ngươi lên đường ra trận thì đúng là như vậy. Nhưng một trận gió tây đã quét sạch những tảng tuyết đó đi rồi,” Théoden đáp. “Hãy cho anh ta một con ngựa sung sức! Chúng ta cùng đi cứu Erkenbrand!”

Trong khi Théoden vẫn chưa dứt lời, Gandalf đã thúc ngựa lao lên trước một đoạn, ông một mình gìm ngựa đứng đó, nhìn đăm đăm về hướng bắc, về phía Isengard, và phía tây nơi mặt trời đang lặn dần. Rồi ông quay trở lại.

“Ra roi, Théoden!” ông nói. “ Thẳng tiến tới khe hẻm Helm! Đừng hướng tới phía bãi cạn Isen, và cũng không nên nấn ná lâu ngoài đồng trống! Tôi đành phải rời khỏi ngài một thời gian. Shadowfax và tôi cần đi gấp ngay bây giờ.” Rồi quay sang Aragorn, Éomer và các thuộc hạ của nhà vua, ông hô lớn: “Hãy bảo vệ Nhà vua của Mark, cho tới lúc tôi trở lại. Hãy đợi tôi tại cổng của pháo đài Helm! Từ biệt!”

Ông thì thầm một tiếng với Shadowfax, và con ngựa lực lưỡng lao vút đi như một mũi tên rời khỏi dây cung. Khi mọi người kịp quay lại nhìn người phù thuỷ đã đi xa: một tia chớp bạc loé sáng trong ánh chiều tà, một ngọn gió lướt nhanh qua thảm cỏ, một chiếc bóng lao nhanh đi như tia chớp khuất khỏi tầm nhìn. Snowmane thở khụt khịt, dựng đứng trên hai chân sau, nóng nảy muốn lao theo; nhưng chỉ một con chim thật nhanh mới có thể thực sự đuổi kịp Shadowfax.

“Thế có nghĩa là gì?” một người vệ sĩ lên tiếng hỏi Háma.

“Có nghĩa là Gandalf Greyhame đang vội vã,” Háma trả lời. “ Lúc nào ông ta cũng đến và đi bất chợt như vậy.”

“Nếu Wormtongue (Lưỡi Sâu ??) có mặt ở đây, hẳn y sẽ không thấy chuyện này khó giải thích,” một người khác xen vào.

“Không sai,” Háma đáp, “nhưng về phần mình, tôi sẽ đợi cho tới khi thấy Gandalf quay trở lại.”

“Có thể ngài sẽ phải đợi lâu đấy,” người kia đáp.

Cả đoàn quân rời khỏi con đường dẫn tới bãi cạn Isen và quành xuống phía nam. Màn đêm đã buông xuống, và họ vẫn đi mải miết. Những dãy núi đã gần kề, nhưng những đỉnh cao vút của Thrihyrne đã chìm hẳn vào màn đêm. Cách xa chừng vài dặm, về phía đối diện của thung lũng Westfold, là một lũng núi hẹp xanh rì, một vùng trũng lớn nằm sâu giữa các dãy núi, ăn thông ra ngoài qua một khe hẻm. Dân cư trong vùng gọi đó là khe hẻm Helm, theo tên một người anh hùng từ thời của những cuộc chiến xa xưa đã xây dựng căn cứ của mình ở đó. Càng lúc càng dốc hơn và hẹp dần lại, khe hẻm ăn sâu vào núi từ phía Bắc, dưới bóng của đỉnh Thrihyrne, cho đến khi những vách núi đá đầy tổ quạ nhô ra từ hai bên như những toà tháp che phủ kín hoàn toàn khe núi.
Tại Cổng Helm, phía trước miệng khe núi, có một sống đá nhô ra từ vách núi phía bắc. Trên sống đá này vươn lên một bức tường cao ngất bằng đá cổ kính, cùng một toà tháp hùng tráng. Người ta kể rằng trong những ngày oanh liệt xa xưa của Gondor các hải vương đã cho xây bức tường này bởi những người khổng lồ. Công trình này được gọi là Hornburg, vì khi kèn hiệu được thổi lên toà tháp, tiếng kèn lập tức vang vọng từ khe núi phía sau, như thể những đạo quân đã từ lâu rơi vào quên lãng đột nhiên thức tỉnh sẵn sàng xung trận từ trong các hang động bên trong lòng núi. Người xưa cũng đã xây dựng một bức tường nữa từ Hornburg tới tận vách núi phía nam, che kín hoàn toàn đường vào hẻm núi. Dưới chân tường thành, con suối Deeping chảy ra ngoài qua một cửa cống rộng. Tới dưới chân Hornrock con suối uốn khúc, đổ vào một con lạch chạy xuyên qua giữa một doi đất rộng phủ đầy cây xanh, chảy thoai thoải từ từ Cổng Helm tới con hào của pháo đài Helm. Sau đó, dòng nước đổ vào khe Deeping rồi chạy về thung lũng Westfold. Ở đó, tại Hornburg nằm trước Cổng Helm, là nơi sinh sống của Erkenbrand, lãnh chúa của Westfold nằm sát biên thuỳ của Mark. Lúc này, khi từng ngày trôi qua càng lúc càng u ám hơn trước hiểm hoạ chiến tranh, là một người khôn ngoan, ông đã cho tu bổ các tường thành và củng cố pháo đài vững chắc hơn.

Đoàn kỵ sĩ vẫn còn đang ở dưới thung lũng thấp trước miệng khe hẻm, khi tiếng hò reo và tù và vọng lại từ toán thám mã đi trước. Từ trong bóng đêm những mũi tên rít lên lao tới. Một thám mã hối hả quay lại báo rằng một toán lính cưỡi chó sói ở sát dưới thung lũng, và một đội quân Orc và người man rợ đang gấp gáp tiến về phía nam qua bãi cạn Isen, thẳng hướng đến khe hẻm Helm.

“Chúng thần đã tìm thấy rất nhiều người của chúng ta bị giết khi chạy trốn từ đó về đây,” người thám mã báo lại, “Và chúng tôi cũng gặp các đám tàn quân tháo chạy tan tác mỗi người một ngả, không có ai chỉ huy. Erkenbrand hiện giờ ra sao không ai có thể đoan chắc được. Có vẻ như ông ta đã bị quân thù bắt kịp trước khi ông ta kịp tới được Cổng Helm, nếu như ông ta không tử trận trước đó.”

“Có ai trông thấy Gandalf không?” Théoden hỏi.

“Muôn tâu, có. Nhiều người đã nhìn thấy một người già cả mặc đồ trắng trên lưng ngựa, thoắt ẩn thoắt hiện trên đồng cỏ như một cơn gió. Có nhiều người cho rằng đó là Saruman. Người ta còn nói rằng ông ta đã lao đi trước khi trời tối về hướng Isengard. Một số người khác cũng kể đã trông thấy Wormtongue trước đó, đi về hướng bắc cùng một toán Orc.”

“Nếu Gandalf tóm được Wormtongue thì y sẽ lôi thôi to,” Théoden lên tiếng. “ Dẫu sao ta cũng thấy thiếu vắng cả hai vị cố vấn này, cả người cũ lẫn người mới. Nhưng trong lúc cấp bách này chúng ta không có sự lựa chọn nào hơn là tiếp tục tiến lên, như lời khuyên của Gandalf, tới Cổng Helm, cho dù Erkenbrand có mặt ở đó hay không. Các ngươi có biết đoàn quân từ phía bắc tới đông khoảng bao nhiêu không?”

“Rất đông,” người thám mã trả lời, “Những kẻ bỏ trốn thường đếm một kẻ thù thành hai, nhưng thần cũng đã hỏi chuyện những người can đảm, và theo thần không nghi ngờ gì nữa, đạo quân chính của kẻ thù đông hơn tất cả lực lượng chúng ta có ở đây gấp nhiều lần.”

“Vậy chúng ta cần khẩn trương lên,” Éomer lên tiếng, “ Hãy đột phá qua đội quân địch đang án ngữ giữa chúng ta và pháo đài. Có rất nhiều hang động ở khe hẻm Helm có thể ẩn nấp được hàng trăm người; và có những con đường bí mật dẫn từ đó lên trên núi.”

“Không nên tin tưởng nhiều vào các con đường bí mật,” nhà vua đáp. “Saruman đã do thám kỹ càng vùng đất này từ lâu. Hãy đóng lại ở nơi chúng ta có thể cố thủ được lâu nhất. Đi thôi!”

Lúc này Aragorn và Legolas lao lên hàng đầu cùng Éomer. Họ phi ngựa lao xuyên qua màn đêm tối mịt, mỗi lúc một chậm dần khi dấn sâu dần vào bóng tối và con đường của họ dốc dần lên về phía nam, cao mãi, cao mãi lên tới những triền đá mờ mờ dưới chân núi. Họ gặp phải vài kẻ thù dọc đường. Thỉnh thoảng họ lại đụng đầu với một toán Orc đi lang thang, nhưng chúng lập tức bỏ chạy trước khi các kỵ sĩ có thể đuổi kịp hay tiêu diệt chúng.

“Tôi e rằng chẳng bao lâu nữa,” Éomer nói, “việc đội quân của nhà vua xuất hiện sẽ được báo cho Saruman hay tay phó tướng lão đã cử đến đây.”

Những âm vang của chiến tranh lớn dần lên sau lưng họ. Lúc này họ đã có thể nghe thấy, vẳng lại qua màn đêm, những tiếng hát hung tợn. Khi đã phi ngựa lên tới tận hẻm Deeping, họ dừng ngựa ngoái lại nhìn phía sau. Trước mắt họ, hằng hà sa số đốm sáng lung linh của lửa đuốc nổi bật trên nền tối của màn đêm, tản rộng như những đoá hoa màu đỏ, hay tiến lên từ phía vùng đất thấp theo từ hàng lay động. Thảng hoặc đây đó bùng lên những quầng sáng lớn hơn.

“Đó là đạo quân lớn đang theo sát gót chúng ta,” Aragorn nói.

“Chúng mang theo lửa,” Théoden đáp, “và chúng đốt tất cả dọc đường đi, đống rơm, nhà cửa, cây cối. Đó là một thung lũng trù phú có rất nhiều dân cư. Thật đau đớn cho thần dân của ta.”

“Giá lúc này là ban ngày và chúng ta có thể lao xuống quét sạch chúng khỏi những dãy núi này như một cơn lũ,” Aragorrn than thở. “Tôi thấy thật hổ thẹn khi phải bỏ chạy trước mặt chúng.”

“Chúng ta không cần phải thoái lui xa nữa,” Éomer đáp.

(Còn tiếp)
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
“Chúng ta không cần phải thoái lui xa nữa,” Éomer đáp. “Bức luỹ Helm đã ở ngay trước mắt rồi, đó là một dãy công sự cũ và tường thành chạy ngang con hẻm, cách cổng Helm chừng một phần tư dặm. Ở đó chúng ta có thể quay lại đối trận.”

“Không, chúng ta quá ít ỏi để có thể phòng thủ được bức luỹ,” Théoden bác bỏ. “ Cả tường thành dài đến hơn một dặm, và cửa cống trổ qua tường lại rất rộng.”

“Hậu quân của chúng ta sẽ phải cố thủ cửa cống, nếu chúng ta bị tấn công rát quá.” Éomer đáp.

Trời tối sầm, không trăng, không sao, khi đoàn kỵ sĩ tiến tới cửa cống trổ qua bức tường thành, nơi dòng suối từ phía trên đổ xuống chảy qua, và bên cạnh dòng suối là con đường dẫn từ Hornburg xuống. Bức tường thành bất thần hiện lên sừng sững trước mắt họ, một khối đen cao ngất vươn lên phía sau một con hào tối sẫm. Khi họ thúc ngựa lại gần, một lính gác xuất hiện chặn đường.

“Đức vua của Mark ngự giá tới Cổng Helm,” Éomer cất tiếng trả lời. “Ta là Éomer, con trai của Éomun đây.”

“Thật là một tin tốt lành vượt quá mức hy vọng, » người lính canh reo lên. « Làm ơn khẩn trương lên, kẻ thù đã tới sát gót các ngài rồi. »

Đoàn người ngựa vượt qua cửa cống và dừng lại tại bãi đất dốc phía trên. Họ hết sức phấn chấn khi được biết Erkenbrand đã lưu lại một đội quân đáng kể để phòng thủ Cổng Helm, và sau đó nhiều tàn quân trốn thoát cũng đã tới nơi ra nhập vào trại quân đồn trú.

« Có lẽ chúng ta có khoảng một ngàn bộ binh đủ sức giao chiến, » Gamling, người lão tướng ở lại giữ thành thông báo. « Nhưng phần lớn số này là những người già cả, giống như tôi, hoặc còn quá non nớt, như đứa cháu nội này của tôi. Các vị có tin gì của Erkenbrand không ? Hôm qua có tin báo rằng ông đã rút lui về đây cùng tất cả những người còn sống sót trong số những kỵ sĩ thiện chiến nhất của Westfold. Nhưng tới giờ này vẫn chưa thấy ông ta về tới nơi. »

« Ta sợ rằng ông ta sẽ không bao giờ quay về nữa, » Éomer trả lời. « Thám mã của chúng ta đã không thu được tin tức gì của ông ta, và kẻ thù đã chiếm đóng hết các thung lũng sau lưng chúng ta. »

« Ta mong rằng ông ta đã trốn thoát, » Théoden nói. « Đó là một người dũng mãnh. Trong ông ta như sống lại ánh vinh quang của Helm Người Cầm Búa. Nhưng chúng ta không thể đợi ông ta ở đây được. Cần rút hết lực lượng của ta vào sau bức tường thành. Các người dự trữ dồi dào lương thực chứ ? Ta và người của ta chỉ mang theo rất ít lương thực, vì chúng ta đã lên đường chờ đợi một trận quyết chiến ngoài đồng trống chứ không phải cho một cuộc thủ thành. »
« Sau lưng chúng thần, trú ẩn trong các hang động sâu trong hẻm núi là ba phần tư dân số của Westfold, người già, thiếu niên, trẻ nhỏ và phụ nữ, » Gamling trả lời. « Nhưng ở đây nhiều kho lương thực lớn, gia súc và cỏ khô cũng đã được tích trữ. »
« Tốt lắm, » Éomer nhẹ nhõm. « Kẻ thù đã đốt cháy hoặc huỷ hoại hết tất cả những gì còn lại trong thung lũng. »
« Nếu chúng bén mảng tới Cổng Helm này đòi mua hàng của chúng ta, chúng sẽ phải trả giá đắt, » Gamling trả lời.

Nhà vua cùng các kỵ sĩ tuỳ tùng lao ngựa đi tiếp. Đến trước con đập bắc qua suối họ cùng xuống ngựa. Theo một hàng dọc, từng người dắt con chiến mã của mình đi ngược lên theo con đường mòn và vượt qua cổng của Hornburg. Tại đây họ được đón chào nồng nhiệt một cách hồ hởi đầy hy vọng ; vì giờ đây đã có đủ nhân lực để trấn giữ cả pháo đài và bức tường thành.

Éomer nhanh chóng phân phát người của mình vào vị trí chiến đấu. Nhà vua và đội quân của ông cố thủ ở Hornburg cùng một số lớn người bản địa của Westfold. Nhưng dọc bức tường thành và các toà tháp của nó, cũng như phía sau bức tường, Éomer dàn ra hầu như toàn bộ số quân mà chàng có, vì tại đây việc cố thủ có vẻ khó khăn hơn, nếu cuộc công thành được tiến hành quyết liệt và với lực lượng áp đảo. Đàn ngựa chiến được dắt đi lánh sâu vào hẻm núi dưới sự canh gác của vài người lính còn có thể cắt cử ra được.

Bức tường thành Deeping cao hai mươi bộ, và dày đến mức trên mặt thành bốn người có thể dễ dàng đi theo hàng ngang. Mặt thành được che chở bằng những bức vách nhô cao đến mức phải một người rất cao lớn mới có thể bị nhìn thấy từ phía dưới. Từng quãng lại có các khe châu mai trổ qua vách tường đá để các xạ thủ có thể bắn qua đó. Người ta có thể tới được tường thành theo một cầu thang chạy xuống từ một khung cửa mở ra từ sân phía ngoài của Hornburg ; ba cầu thang cũng dẫn lên tường thành từ hẻm núi phía sau ; nhưng mặt trước của bức tường thành thì nhẵn nhụi trơn tuột, các khối đá lớn được ghép vào nhau khít đến mức không kẻ tấn công nào có thể tìm được chỗ đặt chân tại điểm nối giữa chúng, và lên đến đỉnh tường thành lại nhô ra ngoài như một vách đá nằm trên mặt biển.
Gimli đứng tựa người vào bức vách trên mặt thành. Legolas ngồi lên trên vách, tay mân mê cây cung, mắt nhìn sâu vào màn đêm.
« Như thế này hợp với tớ hơn, » anh lùn lên tiếng, gõ chân lên mặt đá. « Thậm chí đến tim tớ cũng đập rộn lên khi chúng ta tới gần núi non. Những tảng đá ở đây thật tuyệt. Vùng đất này quả là có bộ xương rắn chắc. Tớ đã cảm thấy chúng dưới chân tớ khi cánh mình leo lên tường thành. Cho tớ một năm và một trăm anh chàng đồng hương của tớ, và tớ sẽ biến nơi này thành một vách sắt mà bất cứ đội quân nào húc đầu vào cũng tan ra như bọt nước. »

« Tớ chẳng nghi ngờ chuyện đó, » Legolas đáp. « Nhưng cậu là một chàng lùn, và những người lùn là một giống người lạ lùng. Tớ chẳng thích thú gì nơi này, và ngay cả dưới ánh mặt trời tớ cũng chẳng thể thấy nó khá hơn được. Nhưng Gimli này, cậu đã làm tớ phấn chấn lên nhiều đấy, và tớ thật vui có cậu ở đây, cùng với đôi chân rắn rỏi và cây rìu sấm sét của cậu. Tớ chỉ ước gì trong cánh ta có được nhiều hơn các chàng lùn như cậu. Nhưng tớ còn hài lòng hơn nhiều nếu có được một trăm tay cung thủ cừ khôi của Mirkwood. Chúng ta sẽ cần đến họ. Những người Rohan này, theo cách thức riêng của họ, cũng là những tay cung cừ, nhưng tiếc là có mặt ở đây lại quá ít, quá ít. »

« Trời quá tối cho các cung thủ, » Gimli đáp. « Thực tình bây giờ đáng lẽ là lúc ngủ nghê. Ngủ ! Tớ cảm thấy thèm ngủ quá, cứ như thể chưa anh lùn nào từng thèm đến thế. Cưỡi ngựa quả là một chuyện mệt mỏi. Nhưng cây rìu của tớ đã sốt ruột lắm rồi. Hãy bày ra trước mặt tớ một hàng cổ của bọn Orc và đủ khoảng trống để tung hoành, và mọi mệt nhọc sẽ tan biến khỏi tớ. »

Thời khắc trôi qua chậm chạp. Phía xa dưới thung lũng những đám lửa rải rác vẫn tiếp tục bốc cháy. Đội quân hung tợn của Isengard lúc này đang tiến lên trong im lặng. Có thể nhìn thấy những ngọn đuốc của chúng tiến lên thành nhiều hàng về hướng khe núi.

Bất thần từ phía bức tường thành vang lên những tiếng kêu báo động, và tiếng reo xuất trận dũng mãnh của binh lính vang lên. Từng đám đuốc cháy rực xuất hiện trên bờ thành và bu lại đông nghịt bên miệng cửa cống. Để rồi tan tác và biến mất. Từng đám người phòng thủ phi ngựa ngược trở lại qua cánh đồng lên trên con đường mòn dẫn tới cổng của Hornburg. Toán hậu quân của người Westfold đã bị đẩy lùi.

« Kẻ thù tới gần lắm rồi ! » Họ lớn tiếng. « Chúng tôi đã bắn hết số tên có trong tay và đã rải ngập chân tường thành bằng xác của bọn Orc. Nhưng bức tường không thể kìm chân chúng lâu được. Chúng đã bắc thang lên tường thành ở nhiều nơi và trèo lên đông đặc như kiến. Nhưng chúng tôi đã dạy cho chúng hay rằng không nên mang đuốc theo. »

Lúc này đã quá nửa đêm. Bầu trời tối đen như mực, bầu không khí nặng nề ngột ngạt không một gợn gió báo hiệu một cơn dông tố sắp ập xuống. Bất chợt màn mây đen bị xé toạc ra bởi những tia chớp. Trong khoảnh khắc những người lính trên mặt tường thành nhìn thấy rõ khoảng trống giữa họ và con hào phía trước hiện lên mồn một dưới ánh sáng trắng loá : cả khoảng rộng đó đông chật những bóng người đen sẫm đang gầm gừ sôi sục. Một số lùn tịt và béo tròn, một số cao ngồng và gầy nhẳng như những cây sậy, đầu đội mũ trụ cao, tay cầm gươm và khiên. Hàng trăm rồi hàng trăm gã ào ào tràn qua con hào và cửa cống như thác lũ. Cơn thuỷ triều đen dâng dần lên phía tường thành, nuốt dần hết vách đá này đến vách đá khác. Tiếng sấm rền vang dưới thung lũng. Mưa bắt đầu xối xả trút xuống.

Những trận mưa tên rào rào rơi xuống mặt các công sự, kêu lên lanh lảnh khi va vào các tảng đá. Một số mũi tên khác tìm trúng mục tiêu. Cuộc công phá bức tường thành của Helm đã bắt đầu, nhưng từ phía những người phòng thủ không một tiếng hô thách đánh nào vọng xuống, không một mũi tên nào bay tới trả lời.

Đám quân tấn công khựng lại chần chừ trước sự im lặng đầy đe doạ của đá và tường luỹ. … Rồi đám Orc gầm lên, vung gươm và giáo lên múa may, nhả một trận mưa tên vào tất cả những gì nhô lên trên các công sự.

Tiếng kèn hiệu vang lên. Kẻ thù ào ạt tràn lên, một số tấn công bức tường thành, số khác tiến tới con đường đê và con dốc dẫn lên cổng Hornburg. Tại nơi này những gã Orc to lớn nhất khựng lại, bọn người man rợ rụng như sung. Trong chốc lát chúng chùn lại, rồi lại tiếp tục ào lên. Những tia chớp loé lên, ánh chớp sáng loà soi rõ hình bàn tay trắng nhợt của Isengard in trên tất cả khiên và mũ sắt của những kẻ tấn công : chúng leo lên đến đỉnh vách đá, chúng nhào xuống các cổng thành.
Tới lúc này, câu trả lời cuối cùng cũng lên tiếng : một trận mưa tên trút xuống đầu chúng, và một dòng thác đá. Chúng chới với, tan vỡ, tán loạn lùi trở lại ; rồi ngay sau đó lại tiếp tục xông lên, bị đánh tan, đẩy lùi rồi lại ào ạt tấn công tiếp ; và mỗi lần, như biển cả lúc triều dâng, chúng nhích lên cao hơn đợt tấn công trước một chút. Một lần nữa tiếng kèn hiệu lại vang lên, và một đám kẻ địch xúm xít đông nghẹt gào thét man dại lại ập tới. Chúng giơ khiên lên trên đầu ghép khít lại như một chiếc mái, ở dưới chiếc mái đó chúng khiêng lên hai thân cây khổng lồ. Phía sau chúng, bọn cung thủ orc tập trung đen đặc, bắn như mưa rào lên phía những cung thủ trên mặt thành. Chúng đã tiến tới được cổng. Các thân cây, được những cánh tay vạm vỡ khiêng lên, thúc mạnh vào cánh cổng gỗ với tiếng vang như sấm động. Khi một tên bị hạ gục xuống, bị đè nghiến bởi một tảng đá từ phía trên ném xuống, lập tức hai ba tên khác nhảy xổ vào thay thế. Hết lần này đến lần khác cây gỗ phá cổng thành lùi lại rồi tiến lên đâm thẳng vào cánh cổng.

Éomer và Aragorn đứng sát cánh bên nhau trên tường thành. Họ nghe thấy tiếng gào thét của kẻ thù và tiếng phá cổng thành vang lên rầm rầm ; rồi trong khoảnh khắc dưới ánh chớp họ nhận ra tình thế nguy ngập của cổng thành.

« Lại đây », Aragorn hô lớn. « Đã đến giờ phút chúng ta cần cùng rút kiếm ra ! »

Lao đi như những tia chớp, họ hối hả lướt dọc tường thành, trèo lên các bậc thang và đi vào khoảng sân ngoài nằm trên đỉnh vách đá. Vừa chạy họ vừa tập hợp theo một toán nhỏ những tay kiếm gan dạ. Ở đó có một cánh cửa ngách nhỏ mở ra một góc khuất của tường pháo đài về hướng tây, nơi vách đá vươn đến sát cạnh. Ở phía này một lối đi hẹp chạy vòng ra phía cổng lớn của bức tường thành, đi giữa chân tường thành và rìa vách đá. Cùng lúc, Éomer và Aragorn lao tới cổng, những võ sĩ cùng đi theo sau. Tất cả các thanh gươm đều được đồng loạt rút ra khỏi vỏ.

«Gúthwine ! » Éomer reo lên. « Gúthwine vì Mark!”
“Andúril!” Aragorn hô vang. “Andúril vì Dúnedain!”

Tấn công từ bên sườn, họ ngảy xổ vào đám người man rợ. Andú ril vung lên rồi chém sả xuống, long lanh như một ngọn lửa bạc. Tiếng hò reo lan đi trên tường thành và các tháp canh: “Andúril! Andúril ra trận. Thanh Gươm Đã Gãy lại toả sáng rồi!”

Kinh hãi, đám quân phá cổng thành vứt thân cây gỗ xuống chạy tháo thân; nhưng bức tường khiên của chúng đã tan vỡ như bị sét đánh, và chúng xô nhau chạy, bị chém nát thành từng mảnh, hoặc gieo mình rơi xuống lòng con suối lởm chởm đá phía dưới. Đám cung thủ Orc bắn loạn xạ rồi cũng bỏ chạy.

Trong giây lát Ếomer và Aragorn dừng lại trước cổng thành. Tiếng sấm bắt đầu rền vang ở phía xa. Ánh chớp vẫn loé lên nhằng nhịt tận phía những dải núi phía Nam. Một cơn gió mạnh lại đang thổi từ hướng bắc tới. Các đám mây bị cuốn trôi đi, các vì sao bắt đầu xuất hiện; và vầng trăng hiện lên trên những đỉnh núi phía tây khe núi, toả ánh sáng vàng vọt xuống cảnh tan hoang đổ nát.

“Chúng ta tới cũng chỉ vừa đúng lúc,” Aragorn nhận xét khi nhìn đến các cánh cổng. Những bản lề khổng lồ và các nẹp sắt của chúng đã bị bẻ cong; nhiều phiến gỗ trên cánh cổng đã bung ra.

“Thế nhưng dù gì đi nữa chúng ta cũng không thể đứng ở đây, trước cổng thành để ngăn cản chúng được,” Éomer đáp. “Nhìn kìa!” Chàng chỉ tay xuống con đường đê. Lúc này một đám đông Orc và người man rợ đã kịp tập hợp trở lại bên kia dòng suối. Những mũi tên lại rít lên, lao tới đập rào rào vào những tảng đá xung quanh họ. “Đi thôi! Chúng ta cần quay trở vào xem xem chúng ta có thể làm gì để gia cố cổng bằng đá tảng và các xà gỗ từ phía trong. Khẩn trương lên thôi!”

Họ chạy lui trở lại. Đúng lúc đó chừng một tá Orc vẫn nằm bất động giữa đám xác chết chợt nhỏm dậy, nhanh nhẹn lao theo không một tiếng động. Hai gã chồm tới sau lưng Éomer, quật ngã chàng xuống rồi đè lên trên. Nhưng một bóng đen nhỏ bé không ai để ý tới lao vụt ra khỏi màn đêm thét vang: Baruk Khazâd! Khazâd ai-mênu! Một lưỡi rìu vung lên bổ thẳng xuống. Hai gã Orc không đầu ngã vật ra đất. Cả đám còn lại bỏ chạy.

Éomer gượng đứng dậy, trong khi Aragorn hối hả chạy tới giúp chàng một tay.

Cánh cửa ngách đã được đóng lại, cánh cổng được chèn cẩn thận và gia cố phía sau bằng những chồng đá tảng. Khi tất cả đã an toàn phía sau cánh cồng, Éomer quay sang bên cạnh: “ Cảm ơn bạn, Gimli con trai của Glóin!” chàng nói. “Tôi không biết bạn cũng đi cùng chúng tôi trong cuộc đột kích. Nhưng thường những người ít được trông đợi nhất lại là những người bạn đồng hành hữu ích nhất. Bạn đã tới đó bằng cách nào vậy?”

“Tôi đã đi theo các vị để cố chống lại cơn buồn ngủ”, Gimli đáp; “ Nhưng tôi thấy đám người man rợ có vẻ quá khổ đối với tôi, vậy là tôi đành ngồi bên một tảng đá xem màn đấu kiếm của các ngài vậy.”

“Tôi sẽ không biết làm sao để trả ơn bạn,” Éomer nói.

“Sẽ chẳng thiếu gì cơ hội trước khi đêm nay trôi qua,” chàng lùn phá lên cười. “ Nhưng tôi thật sự hài lòng. Cho đến lúc này tôi chỉ toàn chặt củi kể từ khi tôi rời khỏi Moria.”

“Hai tên!” Gimli hô lớn, giơ cao chiếc rìu lên. Anh lùn lúc này đã quay về vị trí của mình trên tường thành.

“Hai ?” Legolas lên tiếng. “Tớ đã làm khá hơn nhiều, cho dù lúc này tớ đang phải đi nhặt tên, tớ đã bắn hết sạch tên của mình rồi. Nhưng dù sao tớ có thể đoan chắc đã hạ ít nhất hai chục gã. Nhưng cũng chỉ như vài chiếc lá rụng trong một rừng cây thôi.”

Bầu trời lúc này nhanh chóng trở nên quang đãng và vầng trăng đang lặn toả sáng vằng vặc. Nhưng ánh trăng không mang đến cho các Kỵ sĩ của Mark nhiều hy vọng. Kẻ thù trước mặt họ dường như chẳng những không giảm đi mà còn mỗi lúc một đông thêm lên, và hàng đoàn quân địch vẫn cuồn cuộn không ngớt tràn từ thung lũng qua khe suối trổ qua tường thành. Cuộc đột kích từ pháo đài ra cũng chỉ làm giảm được sức ép trong chốc lát. Cuộc tấn công nhằm vào cổng thành lại được bắt đầu trở lại, và còn quyết liệt hơn trước. Đám quỷ dữ của Isengard tràn lên tường thành, gào thét như biển cả lúc triều dâng. Orc và người man rợ bâu kín lấy chân dãy tường thành từ đầu này đến tận đầu kia. Các móc bám có buộc dây thừng được quăng lên tường thành nhanh hơn sức người có thể chặt đứt dây hoặc vứt bỏ móc bám khỏi tường thành. Hàng trăm, rồi hàng trăm chiếc thang công thành được bắc lên. Rất nhiều bị phá huỷ, nhưng lập tức được thay thế bằng những thang mới, và lũ Orc trèo lên thang đông nghịt như những đàn khỉ trong các cánh rừng rậm rạp phương Nam. Dưới chân tường thành xác chết và các đống đổ nát chất cao như cành cây gãy bị vun lại trong cơn bão, không ngừng cao dần, nhưng kẻ thù vẫn tràn tới không ngơi nghỉ.

Các chiến binh của Rohan dần trở nên kiệt sức. Tất cả những mũi tên họ có đều đã cạn, những thanh kiếm của họ đã sứt mẻ mòn vẹt, lá chắn tả tơi móp méo. Đã ba lần Aragorn và Éomer tập hợp họ lại, và đã ba lần Andúril vung lên sáng loá trong một đợt phản kích tuyệt vọng đẩy bật kẻ thù khỏi mặt thành.

Rồi tiếng loảng xoảng vang lên rầm rĩ từ khe núi phía sau bức thành. Bọn Orc đã nối nhau bò như chuột qua đường ngầm theo đó dòng suối chảy xuôi ra ngoài. Sau đó, bí mật tập hợp lại nấp khuất sau bóng tối của vách đá, chúng đợi cho đến khi cuộc tấn công lên tường thành đã đến độ dữ dội nhất, và hầu như toàn bộ những người phòng thủ đều đã hối hả lao lên mặt thành. Đến lúc đó chúng lao ra tấn công. Tới lúc này thậm chí một số trong bọn chúng đã lọt sâu vào trong khe hẻm tới tận chỗ bầy ngựa chiến và đang hỗn chiến với những người lính canh còn ở lại.

Gimli lao vút từ trên tường thành xuống với tiếng hô hùng tráng vang vọng trên vách đá. “Khazâd! Khazâd!” Trong nháy mắt, anh lùn đã có quá đủ việc làm.

“Ai-oi!” Anh hét lớn. “Bọn Orc đã lẻn ra sau tường thành. Ai-oi! Tới đây mau, Legolas! Ở đây có đủ cho cả hai chúng ta. Khazâd ai- mênu!”

Ông lão Gamling từ Hornburg nhìn xuống, nghe thấy tiếng anh lùn vang lên giữa đám hỗn chiến. “Bọn Orc đã lọt vào khe núi,” ông kêu lớn. “Helm! Helm! Tới Helmingas.” Ông vừa hô to vừa lao xuống cầu thang từ đỉnh pháo đài dẫn xuống, theo sau là đám đông chiến sĩ của Westfold.

Cuộc công kích của họ thật bất thần và dữ dội, bọn Orc đành lùi lại trước họ. Chẳng mấy chốc chúng đã bị kẹt lại trong khe hẻm chật hẹp, toàn bộ bị giết tại trận, hoặc phải bỏ chạy vào các ngóc ngách của hẻm núi để rồi cũng bị các toán lính bảo vệ những hang động bí mật tiêu diệt nốt.

“Hai mươi mốt!” Gimli hô lên hào hứng. Anh cầm trong tay một chiếc rìu hai lưỡi, tên Orc cuối cùng bị hạ nằm chết sóng xoài dưới chân chàng lùn. “Bây giờ thì bản thành thích của tôi lại vượt quá quý ngài Legolas rồi.”
“Chúng ta cần bịt kín cái lỗ chuột kia lại,” Gamling nói. “Những người lùn có tiếng là thành thạo trong nghề thợ đá. Vậy quý ngài hãy giúp chúng tôi một tay nào.”

“Chúng tôi không đẽo đá bằng rìu chiến hay móng tay,” Gimli đáp. “Nhưng tôi sẽ giúp các vị hết khả năng của tôi.”



(Còn tiếp)
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0