📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tin Thế Giới

Lên Xe, Đi Biểu Tình

0 trả lời, 170 lượt xem — Trang 1 / 1
.
 
Lên Xe, Đi Biểu Tình
Trần Khải




Từ California, từ Houston, từ Dallas, và từ nhiều  tiểu bang  khác… nhiều chuyến xe buýt tuần này bắt đầu chở  nhiều đồng  hương Việt Nam về thủ đô Washington DC để biểu tình.  Hứa hẹn  lần này biểu tình chống ông Nguyễn Minh Triết sẽ  đông hơn lần  biểu tình chống ông Phan Văn Khải nhiều. Và dù thế  nào đi  nữa, năm nay cũng sẽ là một dấu mốc lớn không  chỉ trong quan  hệ Mỹ-Việt, mà cũng trong phương pháp chiến đấu cho  dân chủ ở  quê nhà.

Trước tiên là nói tới cách nhà nước CSVN nói  tới chuyện cán  bộ bị đồng hương biểu tình. Từ lâu rồi, cho tới  ngay cả hai  năm trước, thời Thủ Tướng CSVN Phan Văn Khải sang  và bị biểu  tình, một số báo chí trong nước vẫn còn cho rằng  đồng bào biểu  tình vì được các tổ chức đấu tranh "phản động"  thuê tiền. Năm  nay, ông Triết sang Mỹ, không thấy nhà nước chụp mũ  kiểu như  thế nữa. Đó cũng là một ý thức rằng đó là  cách chụp mũ  hết sức là nhà quê.

Thực tế, biểu tình là một hy sinh, mất thì giờ,  đứng dưới trời  nắng, đôi khi đứng trong gió lạnh, có khi gặp mưa  tuyết là  phiền lắm. Bây giờ là tháng 6, cho nên không gặp  thời tiết  trở ngại, nhưng phải thấy rõ rằng cứ ngồi ở nhà  uống bia, xem  TV thì an nhàn biết bao nhiêu. Còn chuyện được thuê  biểu tình  thì hoàn toàn không có, nói ra đồng bào hải ngoại  cười cho bể  bụng.

Hồi biểu tình chống Trần Trường treo ảnh ông  Hồ, giăng  cờ đỏ có lúc đông tới 20,000 người, chật hết  nhiều khu phố  chứ không chỉ riêng đoạn phố Bolsa đâu. Tiền đâu  mà thuê nổi  đông như thế. Mà người đi biểu tình lại còn móc  tiền ra giúp  cho ban tổ chức nữa. Thế nên, giọng điệu bôi bác  biểu tình là  được thuê mướn đã phải bỏ rồi.

Thế nên, ông Triết năm nay đã dịu giọng, nói trong  cuộc phỏng  vấn của thông tấn nhà nước TTXVN được báo Lao  Động đăng lại  đã nói về số người mà ông đoán là đang chờ  biểu tình, trích:

"…Đáng tiếc là tại Hoa Kỳ vẫn còn một số nhỏ,  chưa có điều  kiện về thăm Việt Nam, thiếu hiểu biết, tiếp tục có  những  hoạt động đi ngược lại lợi ích của dân tộc,  không có lợi cho  đoàn kết cộng đồng…"

Đúng rằng biểu tình bao giờ cũng là một số nhỏ,  nhưng thực tế  họ là đại diện cho một số rất là đông. Vì xin  nghỉ vài ngày  trong sở Mỹ để đi biểu tình là chuyện rất khó.  Công việc ở  sở Mỹ có lè phè được đâu. Nhưng biểu tình  chống ông Triết thì  hợp đạo lý của đất trời lắm rồi. Nhất là, bảo  đảm lần này,  hình ảnh linh mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng lại  được đưa cao  hơn bao giờ hết, trên biểu ngữ và trước ngực áo  người biểu tình.

Nếu bạn hình dung được khoảng cách địa lý của Hoa  Kỳ mới thấy  được các gian nan của biểu tình lần này. Xe buýt sẽ  chạy ngày  đêm, các tài xế thay nhau mà lái. Nhiều ngàn dặm,  chứ không  phải là vài trăm dặm. Bạn cứ hình dung là lái xe  từ Santa Ana  lên San Jose, tức là trong riêng tiểu bang California  thôi, đã  mất 7 giờ rồi. Vậy mà lần này, vài chục xe buýt  sẽ từ hai  miền Nam, Bắc California lái thẳng tới New York, hoặc  lái tới  thủ đô Washington DC.

Được biết, trung bình mỗi xe buýt 55 người, nếu lái  thẳng từ  Quận Cam thẳng tới New York là 30 giờ đồng hồ. Hãng  xe đò Long  Thành dự kiến giúp với 10 chuyến xe buýt sẽ lên  đường sáng  Thứ Bảy 16-6-2007, và 10 chuyến xe buýt sẽ lên  đường vào sáng  Chủ Nhật 17-6-2007.

Nhưng không chỉ Quận Cam mình đâu. Còn từ nhiều nơi  khác nữa.  Mới hai hôm trước, một tên bạn thời thơ ấu của  tôi từ Dallas  điện thoại cho biết, hắn lần này cũng sẽ lái xe  buýt về thủ  đô biểu tình. Tên này, nơi đây tạm gọi là Cung,  vốn là bạn  cùng thời trung học Chu Văn An, có tâm hồn cực kỳ  thơ mộng,  chứ không phải hạng người mà ông Nguyễn Minh Triết  vừa mới  chụp mũ đánh phá là "…thiếu hiểu biết, tiếp tục  có những  hoạt động đi ngược lại lợi ích của dân tộc,  không có lợi cho  đoàn kết…" Trời ạ, ông Triết chửi như thế là  nặng lắm đấy.  Người nào ở Việt Nam mà dính mấy chữ nặng nề  này là vào tù  ngồi rồi.

Tên bạn này thuộc thế hệ cũng học dở dang như  tôi, nhưng qua  Dallas (Texas) hắn đi học đủ thứ về luật pháp rồi  lại vào làm  cảnh sát, mỗi tuần đều được mời trả lời pháp  lý trên các  radio Việt ngữ, coi như cố vấn giúp cộng đồng. Hắn  có ông anh  là một nhạc sĩ thiên tài, với các ca khúc tôi say  mê nghe từ  nhỏ và đã say mê không thôi.

Hẳn nhiên, tên Cung này không thể thiếu hiểu biết  được. Học  nửa chừng đại học Luật ở Sài Gòn, thì có lệnh  tổng động  viên, bèn khăn gói tay đàn tay súng (nói văn chương  thôi, làm  sao tay đàn tay súng từ Sài Gòn được, thực tế  chỉ ba lô với  đàn thôi) ra quân đoàn 1, tới 1975 bị bắt làm tù  binh tại xứ  Quảng, vì không kịp chạy vào Nam, mấy năm sau mới ra  tù. Qua  Mỹ, lại đi học, xong mới thi vào cảnh sát. Thế là  có bằng  cấp, sao ông Triết bảo là thiếu hiểu biết. Còn  "lợi ích của  dân tộc," thì biểu tình đòi dân chủ và tự do cho  đồng bào là  phải rồi, chứ còn nhắm mắt tung hô Bác Đảng thì  còn nói gì  nữa, sao không về Moscow mà tung hô Lenin với Stalin đi.

Còn như  ông Triết quy chụp là "không có lợi cho đoàn kết"  thì thử xem,  bảo Đảng Cộng Hòa và Dân Chủ sáp nhập nhau đi,  đừng chia rẽ  làm chi nữa. Trời ạ, nói thế mà ông Triết cũng lên được  chức Chủ Tịch  Nước. Chuyện thế này chỉ xảy ra ở các nước độc  tài toàn trị  thôi.

Tên bạn tôi năm 2005 đã lái xe buýt chở cộng  đồng Dallas về  thủ đô biểu tình chống Phan Văn Khải, năm nay cũng  sẽ làm thế  để chống Nguyễn Minh Triết. Hắn mới điện thoại,  nói rằng năm  nay có tên bạn cùng nhóm hồi xưa ở Đại Học Văn  Khoa của tôi  đi theo. Tên này, làm thơ từ hồi đi học với bút  hiệu là Đinh  Hữu Hiền, sẽ dẫn theo đứa con trai 17 tuổi về thủ  đô biểu  tình. Tên này cũng vô lính thời Tổng Động Viên,  cũng lính Quân  Đoàn 1, nhưng may về kịp Sài Gòn tháng 4-1975, nên đi  tù cải  tạo chứ không làm tù binh. Nhưng cũng là một vận  xui cả. Như  thế, chuyến xe buýt có 2 tên này sẽ vui như hội tết.  Tên Cung  thì đàn guitar tuyệt vời, còn tên Hiền thì xuất  khẩu thành thơ.

Thời còn ở Việt Nam, nghe hắn đọc bài thơ mô tả  thiên đường  xã hội chủ nghĩa rất là dài dòng văn tự của  hắn, sau này  tôi chỉ còn nhớ mấy câu như sau.

Cơm không no mà nói chuyện thiên đường,

Áo không ấm mà xiểm gièm địa ngục.

Ai dám bảo thế này là hạnh phúc.

Thì hãy trả ta về địa ngục của ngày xưa.

Hai tên này tất nhiên sẽ đứng ở công viên phía  trước Tòa  Bạch Ốc để biểu tình chống Triết. Phải nói rõ,  rằng không hề  có ai chi tiền thuê hai tên bạn tôi, trong nhóm cả  ngàn người  biểu tình đó cả. Cũng không thể nào nói rằng hai  tên bạn tôi  có lòng căm thù nào trong tâm. Thằng Cung thì là cư  sĩ Phật  Giáo, không tu siêng năng nhưng đã nguyện ăn chay  trường rồi,  bảo đảm là không dám làm gì sai giới luật, hà  huống gì mang  tâm căm giận. Còn thằng Hiền thì là Cao Đài chính  tông, bản  chất lành từ nhỏ.

Thực sự không phải căm thù gì ông Triết, bởi vì  cả hai tên  đều có tâm hồn cực kỳ thơ mộng. Những ai đã  từng say mê âm  nhạc và thơ thì họ là những người yêu thương  cuộc đời không  xiết, làm sao mà mang lòng căm thù ai nổi. Vậy thì  tại sao hai  tên biểu tình chống Triết? Tôi nghĩ rất là chất  phác, không  quanh co gì, rằng chỉ đơn giản là hai tên này ngửi  không nổi  các chế độ độc tài toàn trị. Đúng vậy, hai tên  đã từng làm  báo học trò, xuất bản sách, bỏ tiền ra in thơ từ  những thời  rất nhỏ. Khi đó, đất nước mình (xin nói là trước  1975, phần  Miền Nam) vẫn có tự do báo chí, tự do xuất bản, mà  không cần  xin phép ai cả. Tất nhiên, trừ phi các tác giả xịn  cần giữ  tác quyền trí tuệ, có lẽ. Mà từ nhỏ cũng đã quen đi ăn  lang, ngủ bụi  rồi, qua biết bao nhiêu tỉnh từ Trung ra Nam, từ Đông  chí Tây,  đâu cần xin giấy phép tạm vắng với tạm trú bao  giờ như thời  sau này.

Đã sống tự do như thế, đã làm thơ và hát nhạc  tự do nữa, thì  làm sao mà ngửi nổi các chế độ ưa bịt miệng  người dân. Thực tế, hai tên bạn tôi biểu tình cũng không phải  ham mê  quyền chức gì ở quê nhà. Hết rồi, coi như qua kiếp  khác rồi.  Trước tiên, như tôi cụ thể, thì tôi không nghĩ  rằng mình còn  thích hợp với quê nhà bao nhiêu nữa. Nếu ở lại  Hoa Kỳ, tôi  nghĩ tôi vui hơn, thực sự thế, nói ra thì mang tiếng  là bạc. Thêm nữa, tôi nghĩ là mình còn nhiều thứ muốn  viết ra, cũng  cần cả chục năm nữa mới viết hết. Thậm chí nếu  cho tôi ra Hà  Nội làm Thủ Tướng thì cũng xin kiếu thôi, mang thêm  đôi dép  rách đó làm gì, cho nặng thêm một kiếp này. Chỉ  trừ phi, viết  đã cạn hết chữ, thì mới xin về núi Cấm ngồi  thiền suốt đời,  thì may ra là về. Và tôi tin hai tên kia cũng thế,  với kiểu  riêng của mỗi tên.

Có điều nữa cần giải thích, hai tên này đi nhiều  ngàn dặm để  biểu tình cũng là để nói giùm đồng bào mình ở  quê nhà, cụ  thể là nói giùm cho nhiều người bạn của chúng tôi  còn ở  lại. Những người một thời đã hít thở bầu trời  tự do, cũng  từng in thơ, xuất bản báo -- ít nhất, chúng tôi đã  từng làm  chung 2 tờ báo ở Đaị Học Văn Khoa, chưa kể mấy tờ  làm thời  trung học. Tự do báo chí mà. Và bây giờ thì tất  cả đều bó  tay, lặng lẽ. Trong đó, một tên bây giờ kể như  chuyên tu Phật  Giáo, và hàng ngày lấy việc dịch kinh sách về Tây  Tạng mà say  mê, còn một tên là Công Giáo mấy đời nên cứ  làm thơ gì về  dòng tu sa mạc với Phan Sinh gì đấy, và mới đây thì  dịch cuốn  sách về Đức Đạt Lai Lạt Ma nói về Thiên Chúa  Giáo.

Kể như tu  hết rồi. Mấy tên khác cũng thế, mà làm sao được,  ngo ngoe là  bị bịt miệng thô bạo liền.

Trời ạ. Đúng là, phải chấp nhận "đoàn kết" như  các chữ mà  ông Triết đã chỉ thị.

Hình như nãy giờ tôi nói xiểm gièm "thiên đường"  của ông  Triết hơi nhiều. Thôi thì xin tạm ngưng vậy. Nhưng lỡ  rồi, xin  đọc lại mấy câu thơ của bạn tôi để kết.

Cơm không no mà nói chuyện thiên đường,

Áo không ấm mà xiểm gièm địa ngục.

Không rõ ông Triết có thấy hình ảnh nước mình mấy  chục năm  qua như thế không? Nếu ông Triết nói rằng, "Không,"  nghĩa là  làm "mất đoàn kết" đấy nhé.


http://www.canh-en.de/index.php?id=123&tx_mininews_pi1
Đăng nhập để trả lời
0