Thời điểm hiểu và nhận ra sai lầm quá khứ
14:43' 19/06/2007 (GMT+7)
Sáng 19/06, theo giờ Việt Nam, phiên điều trần phúc thẩm vụ kiện da cam Việt Nam kết thúc tại Mỹ. Tờ New York Times có bài viết của Danielle Trussoni, con gái một cựu binh Mỹ bị ảnh hưởng chất độc da cam trong chiến tranh tại Việt Nam.
>> Kết thúc phiên điều trần vụ kiện chất độc da cam

Những nạn nhân da cam thế hệ thứ 2 ở Việt Nam.
Mùa xuân năm 1991, tôi đến Việt Nam, làm một khách du lịch. Tôi đến với tư cách là con gái của một cựu chiến binh Mỹ, một người đã dùng một phần quãng đời của mình để giải quyết những ký ức của chiến tranh.
Tham gia hành trình đến Việt Nam thực sự quan trọng đối với tôi, nhưng vào thời điểm đó, tôi không thể lý giải một cách chính xác như thế nào. Trong những tuần ở Việt Nam, tôi đến những nơi cha tôi từng đóng quân, hầu hết ở miền Nam, ở Củ Chi, Tây Nguyên, những khu vực cách thành phố Hồ Chí Minh không xa. Khu vực ấy rậm rịt những tán lá mà không một ai có thể hình dung rằng trước đó, trong nỗ lực tiêu diệt Việt Cộng, bằng cách phá vỡ môi trường của họ, Mỹ đã trút xuống khoảng 19,5 triệu galông chất độc da cam và những chất hóa học độc hại khác vào những khu rừng ở miền Nam Việt Nam.
Khi đi dọc khu vực này, tôi biết về chất độc da cam, cũng giống như tôi biết rằng những nỗ lực tẩy sạch môi trường vẫn đang được tiến hành và thật khó để có thể tin vào điều đó. Những tán rừng rậm rạp và xanh mát, dường như chưa hề phải tiếp xúc với những hóa chất độc hại của chiến tranh.
Tôi đã được xem cuốn phim về máy bay chở hàng C123 bay tầm thấp, chỉ ngay phía trên vòm của các lỗ châu mai, những đám mây trắng được bắn ra, đẹp như thứ bột được rải. Các chất hóa học sẽ tác động lên tầng trên cùng của các tán cây, xâm nhập dần xuống dưới những khu vực trồng lúa và tràn ra khu vực đất đỏ.
Trong cuốn phim, các chất làm rụng lá có vẻ như vô hại, giống như những bột đã nghiền nát chảy xuống từ thiên đường.
Cha tôi bước đi trong hoài niệm về những chiếc máy bay này. Ông còn nhớ những chất làm rụng lá ấy đã được rải khắp khu rừng, bay chậm trong không khí như những bông tuyết. Ông nhớ lại cảnh những tán lá phủ một màu trắng, nhớ lại cái cách cổ họng ông bị thiêu đốt khi ông hít thở bầu không khí ẩm ướt đó, sự khó chịu kỳ lạ mà ông phát hiện ra khi ông hít không khí vào mũi. Ông còn nhớ cảnh trên hố bom, những con chim chết rải đặc trên mặt đất.
Năm ngoái, sau 5 năm chiến đấu chống lại căn bệnh ung thư cổ họng, căn bệnh mà cha tôi và bác sỹ của ông xác định là do chất đioxin trong chất độc da cam gây ra, cha tôi đã mất ở tuổi 61.
Trong chuyến thăm của mình, tôi đã đến một bảo tàng được xây dựng để tưởng nhớ đến cuộc chiến mà người Việt Nam gọi là cuộc kháng chiến chống Mỹ - American War. Những trưng bày về ảnh hưởng của chất độc da cam tạo nên phần quan trọng trong những sưu tập thường xuyên. Có những con số, bảng biểu, số liệu, những dữ liệu không có gì đặc biệt. Nhưng cũng có những bức tranh về những đứa trẻ sinh ra từ những người cha, người mẹ bị ảnh hưởng của chất độc da cam. Các em bị dị dạng khủng khiếp, khiến chúng giống như những con vật hơn là con người. Vài năm sau chuyến đi đó, có bức tranh tôi vẫn còn nhớ nguyên vẹn và ám ảnh.
Hôm nay (18/06), trong phiên điều trần thứ hai, ở Manhattan, tòa án dự kiến sẽ nghe những tranh luận về việc chống lại Dow, Monsanto và 35 công ty khác đã sản xuất chất độc da cam và các chất hóa học liên quan được sử dụng trong chiến tranh ở Việt Nam.
Thêm vào đó, họ cũng lắng nghe tiếng nói của 16 cựu chiến binh Mỹ cũng như nhóm đại diện các nạn nhân chất độc da cam Việt Nam.
Các cựu chiến binh Mỹ và những nạn nhân da cam Việt Nam đang cố gắng tìm kiếm một lời phủ quyết phán xét của tòa án tháng 3 năm 2005 tại Brooklyn. Bên nguyên đơn được yêu cầu chứng minh tại tòa rằng, chất độc da cam đã gây hại đến cuộc sống của hàng nghìn người, cả Mỹ và Việt Nam.
Một trong những thường dân Việt Nam tham gia vụ tranh tụng là một phụ nữ tên Đặng Hồng Nhứt, người từng sống ở Củ Chi trong cuộc chiến, địa điểm mà cha tôi đã đi qua trong hành trình tại Việt Nam của mình. Sau khi mất những đứa con bởi bị sẩy thai và dị dạng, Đặng Hồng Nhứt gửi sinh thiết của mình ra nước ngoài phân tích. Kết quả cho thấy rằng, nhiều năm sau chiến tranh, cô vẫn còn mang chất độc điôxin trong cơ thể. Trong bài phỏng vấn trên truyền hình, cô nói: "Không quan trọng việc các công ty có công nhận tội ác của họ hay không. Điều đáng tính đến là mọi người nhìn thấy tội ác đã được tiến hành".
Đã 8 năm kể từ khi tôi tới Việt Nam, và bây giờ, tôi bắt đầu hiểu rằng chuyến đi của tôi không phải để thay đổi quá khứ, một nhiệm vụ bất khả thi cho bất kỳ sự tưởng tượng nào, mà để có thời gian hiểu và nhận ra sai lầm trong cuộc chiến tranh ở Việt Nam. Có lẽ, vào thời điểm này, sau gần 40 năm, các nạn nhân chất độc da cam cuối cùng cũng được thừa nhận.
P.Loan (Theo New York Times)[/align]
Thời điểm hiểu và nhận ra sai lầm quá khứ
14:43' 19/06/2007 (GMT+7)
Sáng 19/06, theo giờ Việt Nam, phiên điều trần phúc thẩm vụ kiện da cam Việt Nam kết thúc tại Mỹ. Tờ New York Times có bài viết của Danielle Trussoni, con gái một cựu binh Mỹ bị ảnh hưởng chất độc da cam trong chiến tranh tại Việt Nam.
>> Kết thúc phiên điều trần vụ kiện chất độc da cam

Những nạn nhân da cam thế hệ thứ 2 ở Việt Nam.
Mùa xuân năm 1991, tôi đến Việt Nam, làm một khách du lịch. Tôi đến với tư cách là con gái của một cựu chiến binh Mỹ, một người đã dùng một phần quãng đời của mình để giải quyết những ký ức của chiến tranh.
Tham gia hành trình đến Việt Nam thực sự quan trọng đối với tôi, nhưng vào thời điểm đó, tôi không thể lý giải một cách chính xác như thế nào. Trong những tuần ở Việt Nam, tôi đến những nơi cha tôi từng đóng quân, hầu hết ở miền Nam, ở Củ Chi, Tây Nguyên, những khu vực cách thành phố Hồ Chí Minh không xa. Khu vực ấy rậm rịt những tán lá mà không một ai có thể hình dung rằng trước đó, trong nỗ lực tiêu diệt Việt Cộng, bằng cách phá vỡ môi trường của họ, Mỹ đã trút xuống khoảng 19,5 triệu galông chất độc da cam và những chất hóa học độc hại khác vào những khu rừng ở miền Nam Việt Nam.
Khi đi dọc khu vực này, tôi biết về chất độc da cam, cũng giống như tôi biết rằng những nỗ lực tẩy sạch môi trường vẫn đang được tiến hành và thật khó để có thể tin vào điều đó. Những tán rừng rậm rạp và xanh mát, dường như chưa hề phải tiếp xúc với những hóa chất độc hại của chiến tranh.
Tôi đã được xem cuốn phim về máy bay chở hàng C123 bay tầm thấp, chỉ ngay phía trên vòm của các lỗ châu mai, những đám mây trắng được bắn ra, đẹp như thứ bột được rải. Các chất hóa học sẽ tác động lên tầng trên cùng của các tán cây, xâm nhập dần xuống dưới những khu vực trồng lúa và tràn ra khu vực đất đỏ.
Trong cuốn phim, các chất làm rụng lá có vẻ như vô hại, giống như những bột đã nghiền nát chảy xuống từ thiên đường.
Cha tôi bước đi trong hoài niệm về những chiếc máy bay này. Ông còn nhớ những chất làm rụng lá ấy đã được rải khắp khu rừng, bay chậm trong không khí như những bông tuyết. Ông nhớ lại cảnh những tán lá phủ một màu trắng, nhớ lại cái cách cổ họng ông bị thiêu đốt khi ông hít thở bầu không khí ẩm ướt đó, sự khó chịu kỳ lạ mà ông phát hiện ra khi ông hít không khí vào mũi. Ông còn nhớ cảnh trên hố bom, những con chim chết rải đặc trên mặt đất.
Năm ngoái, sau 5 năm chiến đấu chống lại căn bệnh ung thư cổ họng, căn bệnh mà cha tôi và bác sỹ của ông xác định là do chất đioxin trong chất độc da cam gây ra, cha tôi đã mất ở tuổi 61.
Trong chuyến thăm của mình, tôi đã đến một bảo tàng được xây dựng để tưởng nhớ đến cuộc chiến mà người Việt Nam gọi là cuộc kháng chiến chống Mỹ - American War. Những trưng bày về ảnh hưởng của chất độc da cam tạo nên phần quan trọng trong những sưu tập thường xuyên. Có những con số, bảng biểu, số liệu, những dữ liệu không có gì đặc biệt. Nhưng cũng có những bức tranh về những đứa trẻ sinh ra từ những người cha, người mẹ bị ảnh hưởng của chất độc da cam. Các em bị dị dạng khủng khiếp, khiến chúng giống như những con vật hơn là con người. Vài năm sau chuyến đi đó, có bức tranh tôi vẫn còn nhớ nguyên vẹn và ám ảnh.
Hôm nay (18/06), trong phiên điều trần thứ hai, ở Manhattan, tòa án dự kiến sẽ nghe những tranh luận về việc chống lại Dow, Monsanto và 35 công ty khác đã sản xuất chất độc da cam và các chất hóa học liên quan được sử dụng trong chiến tranh ở Việt Nam.
Thêm vào đó, họ cũng lắng nghe tiếng nói của 16 cựu chiến binh Mỹ cũng như nhóm đại diện các nạn nhân chất độc da cam Việt Nam.
Các cựu chiến binh Mỹ và những nạn nhân da cam Việt Nam đang cố gắng tìm kiếm một lời phủ quyết phán xét của tòa án tháng 3 năm 2005 tại Brooklyn. Bên nguyên đơn được yêu cầu chứng minh tại tòa rằng, chất độc da cam đã gây hại đến cuộc sống của hàng nghìn người, cả Mỹ và Việt Nam.
Một trong những thường dân Việt Nam tham gia vụ tranh tụng là một phụ nữ tên Đặng Hồng Nhứt, người từng sống ở Củ Chi trong cuộc chiến, địa điểm mà cha tôi đã đi qua trong hành trình tại Việt Nam của mình. Sau khi mất những đứa con bởi bị sẩy thai và dị dạng, Đặng Hồng Nhứt gửi sinh thiết của mình ra nước ngoài phân tích. Kết quả cho thấy rằng, nhiều năm sau chiến tranh, cô vẫn còn mang chất độc điôxin trong cơ thể. Trong bài phỏng vấn trên truyền hình, cô nói: "Không quan trọng việc các công ty có công nhận tội ác của họ hay không. Điều đáng tính đến là mọi người nhìn thấy tội ác đã được tiến hành".
Đã 8 năm kể từ khi tôi tới Việt Nam, và bây giờ, tôi bắt đầu hiểu rằng chuyến đi của tôi không phải để thay đổi quá khứ, một nhiệm vụ bất khả thi cho bất kỳ sự tưởng tượng nào, mà để có thời gian hiểu và nhận ra sai lầm trong cuộc chiến tranh ở Việt Nam. Có lẽ, vào thời điểm này, sau gần 40 năm, các nạn nhân chất độc da cam cuối cùng cũng được thừa nhận.
P.Loan (Theo New York Times)[/align]