📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Phòng Lưu Trữ

Nếu em không phải một giấc mơ - Marc Levy 🔒

4 trả lời, 27.168 lượt xem — Trang 1 / 1
Nếu em không phải một giấc mơ
Tác giả : Marc Levy
Dịch giả : Nguyễn thị Bạch Tuyết
 


1

Mùa hè năm 1996
 
Chiếc đồng hồ báo thức đặt trên bàn đầu giường bằng gỗ màu sáng vừa kêu reng reng. Đã năm rưỡi rồi, căn phòng tràn ngập một màn ánh sáng vàng rực rỡ mà chỉ có bình minh ở San Francisco mới có.

Cả nhà hai mống vẫn còn đang yên giấc, con chó cái Kali thì nằm trên tấm thảm lớn, còn Lauren thì rúc vào chăn lông ấm áp, chính giữa cái giường rộng.

Căn hộ của Lauren khá đặc biệt, chỗ nào cũng gợi cho người ta cảm giác dễ chịu mát mắt và mang tính cách đàn bà rất rõ rệt. Cô sống trên tầng cao nhất của một toà nhà xây theo phong cách kiến trúc Victoria ở Phố Green, phòng tiếp khách thông sang bếp theo kiểu Mỹ, ngoài ra còn có một buồng trang điểm, một phòng ngủ rộng rãi thoáng mát và một phòng tắm khá lớn có cửa sổ. Sàn được lát ván gỗ màu thuốc lá, tấm nào cũng to rộng, còn riêng trong buồng tắm thì lại
là gỗ sơn trắng và kẻ ô vuông, đen bằng khuôn tô. Tường được quét sơn trắng tinh, nhưng có trang trí một số bức vẽ nhiều vệt màu không đều nối tiếp nhau, đó toàn là tác phẩm lâu đời mà người ta vẫn thường thấy treo ở các phòng tranh khắp dọc Phố Union, trần lại được viền một đuờng chỉ bằng gỗ mà một thợ mộc có tài đã chạm khắc từ hồi đầu thế kỷ XX và Lauren đã sơn màu hung nhạt cho nổi bật.
 
Một vài tấm thảm xơ dừa bện có đính dải trang trí bằng đay nhuộm màu be được trải rất khéo, dụng ý là để phân chua rõ ràng ranh giới giữa phòng khác và phòng ăn. Trước lò sưởi có kê một chiếc tràng kỷ lớn, đệm bọc vải bông mộc, dày dặn và êm ái, có thể ngồi lún sâu rất thoải mái dễ chịu. Một loạt đèn cây rất đẹp, cái nào cũng có chụp xếp li trông nổi bật, được trưng bày trên mấy thứ đồ gỗ bố trí rải rác khá thưa. Những cây đèn ấy, Lauren đã phải mất nhiều công sức mới sắm dần được từng cái một trong ba năm gần đây.
 
Đêm ở Bện viện San Francisco Memorial trôi qua rất nhanh. Nữ bác sĩ nội trú Lauren đã phải trực hơn hai mươi tư tiếng, quá qui định rất nhiều, vì gần đến nữa đêm, nạn nhân một vụ hỏa hoạn lớn mới được chở đến kìn kìn. Chỉ còn mười phút nữa là cô hết ca trực thì đột nhiên xe cứu thương ùn ùn lao vào. Không chờ được phân công, Lauren chủ động đứng ra phân chia người bị thương vào các ngăn khám, các bạn cùng kíp trực chỉ còn việc xắn tay áo lên nhảy vào cuộc, nhưng mắt vẫn nhìn cô đầy vẻ oán trách. Lauren làm việc rất tháo vác và khoa học, đầu tiên cô khám sơ bộ cho từng người, sau đó ghi một vài nét chính trong hồ sơ sán vào đó một miếng giấy màu để cho đồng nghiệp biết mức độ nặng nhẹ, đưa ra những chỉ định xét nghiệm đầu tiên và hướng dẫn nhân viên cán thương vào các phòng thích hợp. Việc phân phối mười sáu bệnh nhân nhập viện từ mười hai giời đến mười hai giờ mười lăm phút vào các phòng chỉ đến đúng mười hai giờ rưỡi là xong. Và đến một giờ mười lăm sáng, các bác sĩ ngoại khoa được điều động đến đã có thể bắt tay vào mổ ca đầu tiên trong cái đêm dài dằng dặc này.
 
 Lauren đã đứng phụ mổ cho giáo sư Fernstein suốt hai ca liền, và chỉ đến khi giáo sư nghiêm khắc ra lệnh, viện cớ cô mà mệt quá thì dễ mất tập trung và gây nguy hiểm cho bệnh nhân, cô mới chịu về nhà.
 
Vì vậy, đến nửa đêm cô mới ngồi trước vô-lăng chiếc Triumph lái ra khỏi khu đậu xe của bệnh viện và phóng qua các phố vắng tanh vắng ngắt để về nhà. "Mình đã mệt rồi mà lại phóng quá nhanh nữa," cô nhắc đi nhắc lại câu đó, giọng đều đều như đọc kinh, để chống lại cơn buồn ngủ, nhưng chỉ riêng ý nghĩ phải trở về khu cấp cứu qua cửa chính chứ không phải cửa nhân viên cũng đủ để cô tỉnh táo lại.
 
Lauren mở cửa ga-ra bằng điều khiển từ xa và tắt máy chiếc xe cũ kỹ. Cô qua dãy hành lang thông từ ga-ra vào nhà, leo bốn bậc một lên cầu thang chính và mở cửa căn hộ của mình. Vào trong nhà rồi, cô mới thấy nhẹ nhõm cả người.
 
Kim ngắn chiếc đồng hồ quả lắc nhỏ đặt trên mặt lò sưởi chỉ số hai, kim dài chỉ số sáu. Lauren đứng giữa phòng khách cởi toàn bộ quần áo, cởi đến đâu vứt xuống sàn đến đó. Trên người hoàn toàn không còn một mảnh vải, cô bước ra quầy pha rượu hãm cho mình một cốc lá thuốc. Trên giá nhà cô có để rất nhiều liễn, mỗi liễn đựng một thứ lá khác nhau, mỗi thứ lá có một mùi thơm khác nhau, như thể mỗi giờ trong ngày có một hương vị thuốc hãm riêng vậy. Uống xong, cô đặt cốc trên bàn đầu giường, chui vào chăn lông và chìm ngay vào giấc ngủ. Ngày hôm qua đã quá dài, mà ngày hôm nay thì chỉ con mấy tiếng nữa thôi, cô có việc phải dậy thật sớm. Tranh thủ được nghỉ hai ngày, mà lần này may lại trùng với dịp cuối tuần, cô đã nhận lời mời đến chơi với các bạn ở làng Carmel. Tình trạng mệt mỏi cứ kéo dài mãi mà công việc thì không bao giờ hết, cô cũng đáng được hưởng một bữa dậy muộn lắm chứ, nhưng sáng hôm nay, không gì có thể giữ cô nằm ì trong chăn được. Lauren mê nhất là đuợc lái xe trên con đường chạy dọc theo bờ Thái Bình Dương nối San Francisco với vịnh Monterrey và ngắm cảnh mặt trời mọc. Vẫn còn ngái ngủ, cô sờ soạng tìm cái nút đồng hồ báo thức để bấm cho nó im đi và ngồi dậy đưa cả hai tay lên dụi mắt. Vừa mở được mắt ra, cô đã nhìn thấy ngay con Kali đang nằm chầu trên thảm.
 
- Mày đừng có mà nhìn tao như thế, tao không còn thuộc về hành tinh này nữa đâu.
 
Thấy Lauren đã dậy, con Kali vội vàng vòng quanh giường để đến đặt đầu vào lòng cô chủ. "Hai ngày sắp tới, tao phải để mày ở nhà một mình đấy. Khoảng mười một giờ, mẹ tao sẽ đến đón mày đi dạo. Lui ra nào, tao còn phải dậy chuẩn bị đồ ăn sáng cho mày đây."
 
Lauren oằn oài mấy cái, vươn vai cho giãn gân cốt, ngáp ngắn ngáp dài một lúc rồi mới kiên quyết chụm chân nhảy phóc ra khỏi giường.
 
Vừa đi vừa vuốt tóc cho đỡ rối, cô ra sau quầy pha rượu, mở tủ lạnh, lại ngáp một cái rõ dài, rồi lôi một lô các thứ ra, một bình bơ, một lọ mứt, một cái bánh mì vuông, một hộp thức ăn cho chó, một gói thịt hun khói Parme đã bóc, một miếng pho-mát Gouda, một tách cà phê, hai hũ sữa, một bình táo dầm đường, hai cốc sữa chua nguyên chất, một gói ngũ cốc khô và một nửa quả bưởi; còn nửa kia, cô để lại vào ngăn dưới. Ngồi chồm hỗm bên cạnh cô, đầu lắc lư hết bên này đến bên kia, con Kali có vẻ sốt ruột lắm, Lauren phải phồng má trợn mắt giả vờ mắng:
 
- Tao cũng đói lắm, chẳng kém gì mày đâu!
 
Như mọi ngày, hôm nay cô cũng lấy cái tô bằng đất nung ra chuẩn bị bữa sáng cho nó trước.
 
Sau đó, cô mới xếp đồ ăn cho mình lên khay và ra đặt trên mặt bàn giấy. Từ vị trí này nhìn xuống, chỉ cần hơi xoay đầu một chút, cô cũng có thể ngắm được toàn cảnh thị trấn Sausalito với những ngôi nhà xinh xinh nằm cheo leo trên các sườn đồi, cây cầu Golden Gate bắc giữa hai bờ vịnh như một dấu gạch nối, bán đảo Tiburon với bến cảng cá quy mô nhỏ, và tiếp theo là những mái nhà nhấp nhô, cái thấp cái cao trông như bậc cầu thang, kéo dài rất xa đến tận Đại lộ Marina. Cô ra mở toang cửa sổ, giờ này, thành phố vẫn còn ngủ yên. Thỉnh thoảng, tiếng còi báo hiệu tàu chở hàng lớn bị sương mù che khuất đang ra khơi lại hòa lẫn với tiếng kêu chí chóe của lũ mòng biển, phá tan bầu không khí buổi sáng êm ả. Lauren lại vươn vai, duỗi chân duỗi tay một lần nữa rồi mới bắt đầu tấn công tiêu diệt khay thức ăn đủ chất dinh dưỡng và đầy ngồn ngộn. Tối hôm trước, cô làm việc mệt quá nên không có thì giờ và cũng không thiết gì ăn uống cả. Ba lần liền, cô vừa giở gói bánh kẹp ra định ngồi nhồi nhét cho đỡ đói thì lại nghe thấy tiếng bíp bíp gọi ra phòng cấp cứu. Vì vậy, nếu có người mới quen hỏi nghề nghiệp của cô là gì, cô đều đáp: "Nghề quay như chong chóng." Sau khi ăn rất ngon miệng gần hết bữa sáng, cô đem khay  bỏ trong chậu rửa rồi đi vào buồng tắm.
 
Lauren lùa ngon tay vào khe cửa chớp ấn nghiêng xuống, tụt chiếc áo ngủ vải bông trắng cho rơi xuống chân và bước vào bồn tắm hoa sen. Tia nước ấm khá mạnh làm cho cô tỉnh táo hẳn.
 
Tắm xong, cô quấn tạm khăn xung quanh hông, còn chân và ngực thì để trần.
 
Ngắm nghía một lúc trong gương thấy mặt mũi mình chán quá, cô quyết định trang điểm một chút cho tươi tỉnh. Sau khi mặc quần bò và áo dệt thể thao vào rồi, cô lại tụt quần bò ra và thay bằng váy, rồi nghĩ thế nào cô lại bỏ váy và xỏ chân vào quần bò. Cô mở tủ tìm một cái túi hình quả bầu, bỏ vào đó vài thứ đồ dùng hàng ngày và hộp trang điểm. Thế là xong, Lauren đã sẵn sàng cho chuyến đi chơi cuối tuần. Quay lại nhìn căn phòng bừa bộn như một bãi chiến trường, quần áo và khăn tắm vương vãi dưới đất, chén đĩa bẩn ngổn ngang trong chậu rửa, chăn gối lộn xộn chưa gấp, cô làm mặt nghiêm và hướng về đồ vật trong nhà đọc một bài diễn văn ngắn:
 
- Cấm nói gì cả, cấm kêu ca phàn nàn, mai ta ta sẽ về sớm và ta sẽ dọn dẹp chúng bay một trận cho cả tuần!
 
Vớ lấy một cây bút chì và một tờ giấy, cô ghi vội vài dòng rồi lấy một thỏi nam châm hình con ếch đính vào cửa tủ lạnh:
 
Mẹ ơi,
Cảm ơn mẹ đã chăm sóc con Kali hộ con, nhưng mẹ nhớ đừng dọn dẹp gì cả nhé, khi nào về, con sẽ tự làm.
Năm giờ chiều Chủ nhật, con sẽ đến thẳng nhà mẹ đón con Kali. Con yêu mẹ, nữ bác sĩ riêng được thiên vị nhất của mẹ.
 
Lauren mặc áo khoác vào, âu yếm vuốt đầu con chó, cúi xuống hôn trán nó rồi đi ra đóng sập cửa lại.
 
Cô sử dụng cầu thang chính để xuống nhà, ra cổng ngoài rồi mới vòng lại khu đậu xe. Phấn chấn quá, cô gần như nhảy bổ vào ghế chiếc Triumph xanh lá cây.
 
- Thoát được rồi, ta đi thoát được rồi, cô lẩm bẩm như đọc thơ. Mình không sao tin nổi cái xe này còn khởi động được đấy, đúng là phép lạ. Cô em ơi, cố lên nào, cô em mà khò khè một tí là ta sẽ đổ xi-rô vào động cơ cho ngập luôn trước khi bỏ lại bãi xe hỏng đấy. Và ta sẽ thay cô em bằng một chiếc mới toanh, toàn đồ điện tử, không có bộ khởi độmg, những buổi sáng trời lạnh không hay làm mình làm mẩy, cô em đã nghe thấy chưa, đã hiểu chưa? Nào bật công tắc!
 
Không hiểu chiếc xe Anh già nua nghe cô chủ nói có động lòng không mà máy lại nổ êm ngay khi Lauren mới vặn chìa khóa một vòng đầu tiên. Hôm nay chắc là một ngày may mắn.
0
2
 
Lauren cố gắng khởi động máy thật nhẹ nhàng để hàng xóm khỏi giật mình thức giấc.  Phố Green khá yên tĩnh, dọc hai bên là hàng cây xanh tươi và nhà cửa xinh xắn thẳng tắp. Ở đây, mọi người đều biết nhau như trong một ngôi làng. Chạy từ từ một mạch qua sáu ngã tư đến tận Đại lộ Van Ness, một trong hai đường giao thông lớn xuyên suốt thành phố, Lauren mới tăng tốc độ. Nắng vẫn còn nhàn nhạt, nhưng từng bước, từng bước, phố xá dần dần tươi tắn rực rỡ lên rất nhanh và tắm mình trong ánh sáng chan hòa một ngày mới. Chiếc xe lao vun vút trên những đường phố vắng. Đã lâu lắm rồ, Lauren mới lại được nếm mùi hạnh phúc say sưa như thế này. Cô cảm thấy hơi chóng mặt có lẽ là do nhiều đường phố ở San Francisco rất dốc.
 
Rẽ vào Phố Sutter, cô phải bẻ ngoặt tay lái khá gấp. Động cơ kêu lọc xà lọc xọc, lách ca lách cách  một chút. Xe lao xuống dốc thẳng đứng về phía Quảng trường Union, đã sáu giờ rưỡi, chiếc cat-xét màu bạch kim phát ra một đoạn nhạc đinh tai nhức óc, trong lòng Lauren lâng lâng một niềm vui khó tả mà từ rất lâu nay cô chưa được hưởng. Tống khứ hết, tình trạng căng thẳng, khẩn trương, bó buộc, bệnh viện! Cả một kỳ nghỉ cuối tuần được tự do hoàn toàn, không thể để phí một phút nào cả! Quảng trường Union thật yên tĩnh. Một vài giờ nữa, vỉa hè mới chật cứng khác du lịch và dân thành phố đi mua sắm trong các cửa hàng lớn xung quanh quảng trường. Cable-car sắp đi lại như mắc cửi, tủ kính bày hàng sắp bật đèn sáng trưng, ô-tô sắp xếp hàng nối đuôi nhau san sát trước hầm đậu xe trung tâm nằm dưới công viên, nơi mà các nhóm nhạc hay ca hát và chơi đàn để đổi lấy một vài đồng đô-la hay đồng xen.
 
Còn lúc sáng sớm này, không khí im ắng vẫn bao trùm khắp nơi. Cửa hàng cửa hiệu vẫn tối om, một vài kẻ vô gia cư vẫn nằm ngủ trên ghế băng công viên. Người gác hầm đậu xe vẫn ngủ gà ngủ gật trong phòng trực. Chiếc Triumph chạy bon bon trên mặt đường nhựa theo nhịp xung động của cần sang số. Đèn tín hiệu đang là màu xanh, Lauren lùi lại một chút để có thể dễ dàng rẽ vào phố Polk, một trong bốn con đường viền xung quanh quảng trường. Trong tâm trạng phởn phơ đến ngây ngất, đầu buộc khăn quàng để giữ cho tóc khỏi bay lòa xòa trước trán, cô bắt đầu bẻ tay lái ngoặt vào lối đi trước mặt tiền dài rộng của toà nhà Macy. Vèo vèo! Một đường lượn ngoạn mục không chê vào đâu được, nhưng tiếng lốp xiết xuống mặt đường nghe rất khác thường, tiếng lách cách lại nổi lên, mọi việc xảy ra rất nhanh, tiếng lách cách lớn dần, lớn dần, lẫn với nhiều tiếng động lạ khác.
 
Rắc một cái! Thời gian như ngừng lại. Lauren không còn điều khiển nổi nữa, bánh xe không chịu tuân theo bánh lái, các bộ phận đã nổi loạn và không phối hợp với nhau nữa. Chiếc xe nghiêng đi và trượt trên mặt đường còn ẩm ướt hơi sương. Khuôn mặt Lauren chợt co rúm méo xệch. Hai tay cô bám chặt vào chiếc vô-lăng mất trớn, cố giữ không cho nó xoay tròn tuồn tuột. Chiếc Triumph tiếp tục trượt mãi, trượt mãi, còn thời gian thì như kéo dài mãi, kéo dài mãi, không cần biết đâu là giới hạn nữa. Lauren cảm thấy đầu mình xoay tít, nhưng thật ra là mọi vật xung quanh cô đang xoay tít với một tốc độ khủng khiếp, và cả chiếc xe nữa, nó cũng xoay tít, trông y hệt như một con quay. Rồi bánh xe bỗng đập vào bờ hè, mũi xe bổng lên một chút và húc vào một ống cứu hỏa. Nắp đậy máy bật tung và dựng đứng lên. Chiếc xe cố xoay nốt một vòng cuối cùng, bất chấp định luật vạn vật hấp dẫn, và để làm được như vậy, nó phải hất người lái ra cho nhẹ bớt. Lauren bắn lên rồi rơi bịch xuống đất, ngay trước trung tâm thương mại lớn. Cả một tủ kính bày hàng đồ sộ nổ tung và rơi rào rào xuống thành một tấm thảm thủy tinh vụn. Lauren lăn một vòng vào tấm thảm thủy tinh rồi nằm yên, bất tỉnh, mái tóc xổ tung lẫn với vụn kính, còn chiếc xe Triumph thì lật ngửa, nửa trên vỉa hè, nửa dưới lòng đường, hoàn toàn kiệt sức, cùng một lúc kết thúc luôn cả điệu nhảy xoay tròn lẫn sự nghiệp vẻ vang của mình. Một làn khói bay lơ lửng, một tiếng phì mạnh, thế là mụ già nước Anh đỏng đảnh ấy trút hơi thở cuối cùng.
 
Lauren vẫn chưa cửa động gì cả. Cô nằm im, vẻ mặt thanh thản, hơi thở đều đặn và chậm chạp, mái tóc che khuất một bên mặt, miệng hé mở thấp thóang một nụ cười, mắt khép chặt như đang ngủ, tay phải đặt trên bụng.
 
Ngồi trên phòng trực hầm đậu xe, người gác hấp háy nhìn ra, chưa dám tin vào mắt mình. Ông ta đã chứng kiến từ đầu đến cuối, "y hệt như một pha trong phim ấy", ông ta nghĩ bụng, nhưng lần này thì "đúng là thật rồi". Hoảng hốt quá, ông ta đứng bật dậy, lao ra ngoài, nhưng rồi chợt thay đổi ý định và lật đật quay vào. Tay run lẩy bẩy, ông ta nhấc điện thoại và bấm số 911 gọi xe cấp cứu. Xe cấp cứu lên đường ngay lập tức.
 
Phòng ăn Bệnh viện San Francisco khá rộng rãi, sàn lát gạch trắng, tường sơn vàng sáng sủa. Hai dãy bàn hình chữ nhật dán formica kê san sát, ở giữa là lối đi, cạnh tường lá mấy cái máy bán thức ăn và đồ uống tự động. Bác sĩ nội trú Philip Stern đang ngủ trên một trong số những cái bàn ấy, tay vẫn không rời tách cà-phê đã lạnh ngắt. Gần đó, người cùng kíp trực ngồi đung đưa trên ghế, mắt nhìn xa xăm vào khoảng không. Trong túi Philip, máy nhắn tin chợt kêu bíp bíp. Anh hé mắt nhìn đồng hồ và rên lên một tiếng; chỉ còn mười lăm phút nữa là hết ca trực. "Không thể thế được! Mình đúng là không may rồi. Này, Frank, gọi tổng đài hộ tớ với." Frank với máy điện thoại treo trên tường gần anh, lắng nghe người đầu dây bên kia thông báo, đặt lại máy lên giá và quay về phía Stern. "Dậy đi, cậu! Chúng ta có việc rồi đấy, Quảng trường Union, mức độ 3 cơ đấy, chắc là khá nghiêm trọng..." Hai bác sĩ nội trú được phân công làm việc tại EMS (Emergency Medical System) San Francisco đứng lên và chạy vội về phía cổng, nơi mà xe cấp cứu đang chờ họ, máy đã nổ sẵn, đèn đã nhấp nháy đỏ rực trên nóc. Hai tiếng còi ngắn báo hiệu đội cấp cứu số 02 đã lên đường. Lúc này là bảy giờ kém mười lăm, Phố Market hoàn toàn vắng lặng cho nên chiếc xe có thể phóng vùn vụt trong ánh sáng ban mai.
 
- Mẹ kiếp, thế mà tớ đã tưởng hôm nay trời đẹp cơ đấy.
- Đẹp thì sao? Cậu rên rỉ cái gì đấy?
- Tớ mệt mỏi quá đi mất, tớ thèm ngủ lắm, thế có khổ không cơ chứ.
- Rẽ trái đi, chúng ta phải đi vào đường ngược chiều thôi.
 
Frank làm theo lời Philip, xe cấp cứu chạy ngược lên Phố Polk để đến Quảng trường Union. "Kia kìa, tớ đã nhìn thấy rồi, phóng nhanh nữa lên nào." Vừa vào quảng trường, hai bác sĩ đã nhìn thấy ngay xác chiếc xe Triumph cũ kỹ méo mó trước ống cứu hỏa. Frank tắt còi.
 
- Này cậu, nạn nhân chắc là bị nặng lắm đây, Philip nhảy xuống xe và bảo bạn.
 
Hai nhân viên cảnh sát đã có mặt, một người đưa Philip vào chỗ tủ kính vỡ.
 
- Ông ta đâu rồi? Philip hỏi anh cảnh sát.
- Trước mặt anh kia kìa, đàn bà chứ không phải đàn ông đâu, cô ấy cũng là bác sĩ, hình như làm việc ở bộ phận cấp cứu thì phải. Anh có biết cô ấy không?
 
Philip đã quỳ bên cạnh Lauren và giục bạn đồng nghiệp vào màu, giọng rất khẩn trương. Anh lấy kéo cắt phăng quần bò và áo dệt của nạn nhân và xem xét khắp người một lượt. Chân trái có một chỗ biến dạng, máu tụ tím bầm xung quanh, chắc chắn là gãy xương. Khắp người không còn vết thường ngoài da nào nữa.
 
- Cậu chuẩn bị điện cực tim và chai dịch chuyền nhé, mạch nhanh lắm nhưng huyết áp không cao, nhịp thở 48, vết thương trên đầu, xương đùi phải gãy, chảy máu bên trong, cậu chuẩn bị cho tớ hai túi máu đi. Chúng mình có biết cô này không nhỉ? Cô này ở chỗ mình phải không?
- Tớ chỉ mới gặp một vài lần thôi, bác sĩ nội trú ở bộ phận cấp cứu đấy, cô ấy là việc với Fernstein. Chỉ có cô ấy mới dám cãi lại ông ta thôi.
 
Nghe bạn kể, Philip không tỏ thái độ gì cả. Frank đặt bảy điện cực vào ngực cô gái, nối vào bảy sợ dây màu khác nhau của máy điện tâm đồ xách tay và bật máy. Màn hình lập tức sáng lên.
 
- Tình hình ra sao? Philip hỏi Frank.
- Không hay rồi, thấp lắm. Huyết áp 8/6, mạch 140, môi tím tái, tớ sẽ chuẩn bị cho cậu ống nội khí quản số 7, chúng ta phải đặt ngay.
 
Đặt ống nội khí quản xong, Philip đưa túi nhựa huyết thanh cho một nhân viên cảnh sát.
 
- Anh làm ơn cầm cao cao lên một chút, tôi cần cả hai tay để làm việc.
 
Quay sang bạn đồng nghiệp, anh chỉ định bơm năm mi-li-gam adrenaline vào chai truyền dịch, một trăm hai mươi lăm mi-li-ram Solu-Médrol và chuẩn bị ngay máy chống rung. Đúng lúc đó, nhiệt độ của Lauren tụt xuống thất thường. Ở góc dưới màn hình, một trái tim đỏ bắt đầu nhấp nháy, kèm theo một tiếng bíp ngắn và nhắc đi nhắc lại, dấu hiệu sắp có hiện tượng rung tim.
 
- Nào, người đẹp ơi, cố gắng lên! Chắc cô ấy phải xuất huyết trong nhiều lắm. Bụng thì sao?
- Vẫn mềm, chắc chỉ chảy máu ở chân thôi. Cậu đã sẵn sàng đặt ống nội khí quản chưa?
 
Chưa đầy một phút sau, công viêc này đã được thực hiện, và Philip nối ngay với một đầu ống thở. Anh hỏi bạn xem chỉ số thế nào. Frank báo, nhịp thở đã ổn định, huyết áp tụt xuống 50 mmHg. Frank nói chưa hết câu, máy đột nhiên rít chói tai thay cho tiếng bíp.
 
- Thôi chết rồi, tim cô ấy đã rung rồi, cậu cho tớ 300 jun đi.
- Được, có điện rồi đấy, Frank thét.
- Nào, tránh ra xa, tớ bấm nút sốc điện đây!
 
Điện vào, cơ thể Lauren giật nảy, bụng uốn cong lên trên, rồi lại rơi bịch xuống ngay.
- Chưa được.
- Cho 360 đi, mạnh dạn lên!
- Tránh ra!
 
Một lần nữa, người Lauren giật bắn lên rồi rơi xuống, sau đó lại nằm bất động như không còn sức sống. "Cậu cho thêm năm mi-li-gam adrénaline và cho điện 360 lại đi xem nào. Tránh ra!" Một lần sốc điện nữa, Lauren lại nảy lên. "Vẫn rung tim! Mình dễ để mất cô ấy lắm, cậu tiêm một đơn vị Lidocaine vào túi nhựa, nhanh lên, rồi chúng ta thử làm sốc điện một lần nữa xem sao. Tránh ra!" Lauren lại bật lên. "Cậu bơm năm trăm mi-li-gam Béryllium rồi cho điện lên 380, mau mau lên!"
 
Lauren được làm sốc điện lần thứ tư, mấy thứ thuốc bắt đầu có tác dụng, tim cô bắt đầu đập ổn định, nhưng chỉ được một thời gian ngắn: tiếng rít vừa ngừng lại mấy phút trước thì lúc này lại nổi lên... "Ôi, tim ngừng đập rồi", Frank tuyệt vọng than.

Philip lập tức nhổm lên chuyển sang xoa bóp tim ngoài lồng ngực một cách mạnh mẽ, kiên trì. Vừa làm, anh vừa thầm cầu xin Lauren: "Cô gái ơi, đừng có dại mà chết ở đây nhé, hôm nay trời rất đẹp, cô tỉnh lại đi, làm ơn tỉnh lại đi, đừng phụ lòng chúng tôi nhé, tôi van cô đấy." Rồi anh quay đầu bảo đồng nghiệp nạp thêm năng lượng vào máy sốc điện. Frank thử can ngăn: "Thôi đi, Philip, không được nữa đâu." Nhưng Philip nhất định không chịu; anh quát lạc cả giọng: "Làm đi! Không bàn cãi nữa!" Frank đành phải nghe theo. Không biết lần này là lần thứ bao nhiêu anh hô cho bạn tránh ra xa. Lauren nảy lên một lần nữa, nhưng hình ảnh điện tim vẫn là một vạch thẳng. Philip lại tiếp tục xoa bóp tim, anh làm hùng hục đến nỗi mồ hôi chảy thành giọt trên trán và chân tay rã rời, đến nỗi tức điên lên vì sự bất lực của mình, nhưng vẫn không chịu đầu hàng. Frank nhận thấy đồng nghiệp không còn suy nghĩ một cách lô-gic được nữa, đáng lẽ phải ngừng mọi việc lại từ mấy phút trước và ghi giờ tử vong vào biên bản, nhưng không, Philip vẫn không nản chí.
 
- Cậu bơm thêm một nửa mi-li-gam adrénaline và tăng điện lên 400 jun xem nào.
- Philip, tớ xin cậu, cậy có cố nữa cũng vô ích thôi, cô ấy đã chết rồi. Cậu không làm gì được nữa đâu.
- Ngậm miệng lại! Cứ là theo ý tớ đi!
 
Vẻ mặt nghi ngại, viên cảnh sát quan sát vị bác sĩ trẻ đang quỳ bên cạnh nạn nhân, nhưng Philip không để ý gì đến xung quanh cả. Frank nhún vai rồi cũng đành bơm một liều thuốc nữa vào ống truyền dịch và nạp điện lại vào máy sốc điện. Anh vừa báo là đã đến ngưỡng bốn trăm mi-li-am-pe, Philip đã bấm nút mà không kịp báo cho bạn tránh xa ra gì cả. Dưới tác động của dòng điện cường độ mạnh, lồng ngực Lauren bắn lên khỏi mặt đất, nhưng điện não đã mất sóng. Philip không buồn ngó xem kết quả, anh đã biết điều này trước khi thử làm sốc điện lần cuối. Lúc này đã mất hết hy vọng, anh nắm tay lại đấm thùm thụp vào ngực Lauren và thét, giọng vô cùng căm phẫn: "Mẹ kiếp! Mẹ kiếp!" Frank bèn nắm lấy vai ban và ôm anh sát vào mình.
 
- Thôi đi, Philip, đừng buồn. BÌnh tĩnh lại đi! Cậu báo giờ và nguyên nhân cái chết đi để chúng ta còn thu dọn. Cậu sắp suy sụp đến nơi rồi đấy, cậu nên về nghỉ đi.

Người đầm đìa mồ hôi, mắt thẩn thờ, Philip im lặng nhìn mung lung về phía trước. Frank phải áp tay vào hai bên đầu Philip xoay lại, bắt bạn nhìn thẳng vào mắt mình và nói to hơn.
 
Frank dùng lời lẽ nhẹ nhàng an ủi, dỗ dành cho bạn bình tĩnh lại, nhưng không thấy phản ứng gì, anh liền dang tay tát bạn một cái. Đến lúc đó, Philip mới chớp mắt nhìn anh. Frank tiếp tục nói một cách dịu dàng: "Cậu tỉnh táo lại đi, anh bạn. Về nhà với tớ." Khuyên nhủ bạn như thế nhưng chính bản thân anh cũng cảm thấy kiệt sức, và khi buông tay và đứng lên, mắt anh cung không kém phần ngơ ngác. Vẻ sững sờ, hai nhân viên cảnh sát đứng im nhìn hai bác sĩ, một người thì đi đi lại lại, vừa đi vừa xoay ngườ, hiển nhiên là rất bối rối, còn một người thì vẫn quỳ dưới đất, chân tay co quắp, vai so cổ rụt. Chợt Philip từ từ ngẩng đầu, mở miệng và nói khẽ: "Chết lúc bảy giờ mười phút." Rồi hướng về phía viên cảnh sát vẫn cầm bình dịch truyền, anh nín thở nói tiếp: "Các anh đem cô ấy đi đi, xong rồi, chúng tôi không làm gì cho cô ấy được nữa đâu." Anh đứng lên, bá vai bạn đồng nghiệp và kéo ra xe cứu thương. "Thôi, chúng ta đi về nào." Hai viên cảnh sát nhìn theo cho đến khi họ leo lên xe mới thôi. "Mấy tay bác sĩ này làm sao ấy nhỉ?" một người phát biểu cảm tưởng. Người thứ hai nhìn bạn đồng nghiệp chằm chằm và hỏi lại:
 
- Cậu đã bao giờ tham gia vào một vụ mà quân ta có một người hy sinh chưa nhỉ?
- Chưa.
- Thế thì cậu không thể hiểu được họ vừa trải qua những giờ phút như thế nào đâu. Nào, lại đây giúp tớ, mình nhấc cô ấy lên thật cẩn thận và đặt lên xe nhé.
 
Chiếc xe cứu thương đã rẽ khuất ở góc phố, hai nhân viên cảnh sát mới khiêng Lauren đặt vào cáng trong xe rồi phủ  chăn lên. Không còn gì để xem nữa, mấy người qua đường cũng đã bỏ đi. Trong chiếc xe của EMU, hai bác sĩ vẫn im lặng, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng. Một lúc sau, Frank lên tiếng gợi chuyện cho không khí đỡ nặng nề.
 
-Philip, sao cậu lại như thế?
- Cô ấy chưa đến ba mươi tuổi, lại là đồng nghiệp của mình, cô ấy lại còn đẹp chết người nữa.
- Phải, trường hợp này thì đúng chết người thật rồi còn gì! Đúng là cô ấy đạp, cô ấy cùng nghề với chúng ta, thế thì có thay đổi được gì không nào? Cô ấy có xấu xí, có làm việc trong một siêu thị thì cũng thế thôi mà. Đã là định mệnh rồi thì cậu chống lại làm sao được nữa, số cô ấy phải chết mà. Chúng ta chỉ còn việc về nhà, lăn vào giường và cố quên đi thôi.
 
Phía sau họ, cách hai dãy phố, chiếc xe cảnh sát vừa tiến vào ngã tư thì một chiếc taxu vượt liều qua đèn đỏ. Anh cảnh sát phanh gấp và bấm một tiếng còi cảnh cáo, người lái chiếc "Limo Service" dừng lại và xin lỗi rối rít. Lauren đã bị văng ra khỏi cáng. Hai cảnh sát vòng ra phía sau xe, người trẻ hơn thì nắm cổ chân, người lớn tuổi hơn thì xốc nách định đặt lại lên cáng. Chợt anh thứ hai nhìn sững vào ngực cô gái.
 
- Lạy chúa, cô ấy vẫn còn thở này!
- Sao?
- Cô ấy còn thở, tớ cam đoan với cậu đấy, cậu mau ngồi vào tay lái đi và phóng thật nhanh đến bệnh viện, may ra...
- Lạ thật ! Tớ thấy hai tay bác sĩ ấy có vẻ vớ vẩn thế nào ấy.
- Thôi im đi và lên xe mau lên. Tớ chẳng hiểu ra làm sao cả, nhưng nhất định tớ phải cho hai tay ấy biết tay mới được.
 
Chiếc xe tải con của cảnh sát bất thần vượt qua xe cấp cứu rồi tiếp tục lao đi như bay. Hai bác sĩ nội trú ngớ người nhìn theo. Đúng là hai viên cảnh sát lúc nảy rồi. Philip định bật còi và phóng theo, nhưng nghe lời can ngăn của bạn, anh lại thôi.
 
- Họ đi đâu mà chạy như điên thế nhỉ?
- Tớ làm sao biết được, Frank đáp. Với lại, biết đâu không phải là họ thì sao? Cảnh sát thì người nào chẳng giống người nào.
 
Mười phút sau, Philip và Frank mới về đến bệnh viện. Họ dừng lại ngay sát đuôi chiếc xe cảnh sát, hai cánh cửa và khu cấp cứu vẫn mở toang, Philip xuống xe và vội đi vào. Anh bước rất nhanh, gần như là chạy, về phía quầy tiếp nhận. Không kịp chào, anh hỏi ngay cô y tá trực:
 
- Cô ấy ở phòng nào?
- Cô nào cơ, thưa bác sĩ Stern? Cô gái ngơ ngác hỏi lại.
- Nạn nhân nữ vừa nhập viện ấy.
- À, thế thì là phòng số 3, giáo sư Fernstein đã tới đó rồi. Hình như cô ấy thuộc kíp của giáo sư đấy.
Viên cảnh sát lớn tuổi đến gần vỗ vai anh.
- Này, đầu óc các vị làm sao thế, bác sĩ?
- Xin lỗi, ông bảo sao cơ?
 
Tay bác sĩ này khôn hồn thì phải nói lời xin lỗi, nhưng như thế cũng chưa đủ. Làm sao anh ta dám tuyến bố nạn nhân đã chết, trong khi người đó vẫn còn thở? Anh ta sẽ còn phải nghe nói đến mình cho mà xem, nhất định thế.
- Anh có biết rằng không có tôi, người ta sẽ cho cô ấy vào nhà lạnh không? Một người vẫn còn sống mà phải vào nhà lạnh sao?
Đúng lúc đó, giáo sư Fernstein bước ra khỏi phòng khám, làm bộ không để ý gì đến viên cảnh sát mà tiến thẳng đến chỗ Philip hỏi độp một câu:
- Stern, cậu đã đổ cho cô ấy bao nhiêu liều adrénaline đấy?
 
Philip đáp; "Thưa giáo sư, bốn lần năm mi-li-gam." Giáo sư liền nhắc nhở anh, cách làm việc như thế là ngoan cố, là quá qui định trong điều trị học, rồi quay lại viên sĩ quan cảnh sát, ông khẳng định là Lauren đã chết một ít phút trước khi bác sĩ Stern tuyên bố giờ tử vong.
 
Ông còn nói rằng, lỗi của tổ cấp cứu là quá mải miết hồi sức ngừng tim, như thế là rất tốn kém cho những người được bảo hiểm, và để miễn mọi tranh luận, ông giải thích thêm là dung dịch tiêm vào bệnh nhân đã dồn lại xung quanh màng ngoài tim: "Khi các ông phanh xe gấp, dung dịch đó đã chảy vào tim, khiến cho nói bị kích thích về mặt hóa học, đơn thuần chỉ là thế thôi, và lại đập. Buồn thay, hiện tượng này cũng không làm não bệnh nhân hồi phục lại được nữa. Còn về quả tim, khi dung dịch đó tan hết thì nó cũng ngừng lại luôn, và có lẽ lúc này, trong khi tôi đứng đây nói chuyện với các ông, nó đã dừng lại rồi cũng nên." Để kết thúc cuộc trao đổi, ông khuyên viên cảnh sát nên xin lỗi bác sĩ Stern vì đã nóng nảy hoàn toàn không đúng lúc và yêu cầu Philip đến gặp ông trước khi ra về. Viên cảnh sát quay sang Philip và làu bàu:" Chỉ tiếc là trong ngành cảnh sát chúng tôi không có cái kiểu bao che cho nhau như ở đây. Thôi chào bác sĩ, tôi không định chúc anh một ngày tốt lành đâu." Anh ta quay gót bỏ đi, và mặc dù cả hai cánh cửa khu cấp cứu đã khép kín, người ta vẫn nghe thấy tiếng cửa xe cảnh sát sập khá mạnh.
 
Còn lại một mình, Philip đặt cả hai tay lên quầy tiếp nhận bệnh nhân và nheo mắt nhìn cô y tá trực: "Chuyện này là thế nào, cô có hiểu gì không?" Cô gái chỉ nhún vai và nhắc anh đến phòng giáo sư Fernstein, chắc là ông đang chờ anh.
 
Anh đến phòng làm việc của giáo sư. Cửa hé mở, và anh vửa gõ, ông Fernstein đã lên tiếng mời anh vào. Đứng sau bàn giấy, quay lưng về phía anh và nhìn ra cửa sổ, giáo sư đã sẵn sàng tiếp chuyện anh. Hiển nhiên là ông muốn chờ cho anh trình bày trước, cho nên anh đành làm theo ý ông. Việc đầu tiên là anh thú nhận, anh không hiểu những gì ông trao đổi với cảnh sát. Không để anh nói hết câu, ông Fernstein lên tiếng chặn trước.
- Nghe kỹ này, Stern, những gì tôi nói với viên cảnh sát ấy là đơn giản, dễ hiểu nhất để anh ta không làm báo cáo lên cấp trên và phá hỏng sự nghiệp của anh. Một người kinh nghiệm như anh mà lại làm việc kém cỏi như thế thì tôi không thể đồng tình được. Phải biết chấp nhận cái chết khi mà chúng ta đã bó tay. Chúng ta có phải là thần thánh đâu và chúng ta cũng không thể gánh nổi trách nhiệm của số phận. Khi cậu tới nơi, cô gái đó đã chết rồi, và cậu có thể phải trả giá đắt vì tính ngoan cố không chịu đầu hàng số phận đấy.
- Nhưng ông giải thích như thế nào về việc cô ấy thở lại?
- Tôi không giải thích gì cả và tôi cũng không tìm cách giải thích làm gì. Chúng ta là người bình thường thì làm sao biết hết mọi sự trên đời được. Cô ấy đã chết rồi, bác sĩ Stern ạ, chỉ cần biết thế thôi. Cậu không chấp nhận thì mặc xác cậu, nhưng cô ấy đã ra đi thật rồi. Tôi không cần biết phổi cô ấy có hô hấp trở lại hay không, tim cô ấy có đập lại hay không, nhưng sóng điện đồ não của cô ấy đã mất, có thế thôi. Não cô ấy đã ngưng hoạt động, sự thật này không thể thay đổi được nữa. Chúng ta sẽ chờ xem còn gì xảy ra nữa không rồi sẽ đưa cô ấy xuống nhà xác. Chấm hết.
- Nhưng ông không thể làm một chuyện như vậy được, sự thật hiển nhiên là cô ấy còn thở mà!
Giáo sư Fernstein tỏ vẻ khó chịu và sốt ruột. Ông sẵng giọng: "Tôi không cần ai dạy cả. Cậu có biết một ngày hồi sức cấp cứu tốn kém như thế nào không? Cậu tưởng là bệnh viện có thừa giường để duy trì một bệnh nhân chỉ còn đời sống thực vật sao? Cậu suy nghĩ kỹ mà xem. Tôi không muốn để cả một gia đình túc trực hàng tuần liền bên giường một người không còn cảm giác gì nữa và được duy trì sự sống nhờ máy móc. Chỉ để thỏa mãn cá nhân một bác sĩ, tôi sẽ không đưa ra một quyết định như vậy đâu."
Rồi ông bảo Philip đi tắm một cái cho tỉnh táo và đừng để ông phải thấy mặt nữa. Nhưng anh bác sĩ nội trú trẻ không dễ cúi đầu. Đứng hiên ngang đối diện với vị giáo sư già, giọng tha thiết và hùng hồn, anh lên tiếng trình bày sự việc và lý lẽ của mình. Anh nói, khi nạn nhân đã ở tình trạng tim không đập, phổi không phập phồng được mười phút, anh mới tuyên bố tử vong. Khi tim ngừng thì phổi cũng ngừng. Đúng, anh đã cố hết sức, anh đã ngoan cố giành lại sự sống bởi vì lần đầu tiên trong đời làm bác sĩ, anh đã nhận thấy cô gái này không muốn chết. Anh kể cho giáo sư nghe, anh cảm thấy, phía sau đôi mắt mở to, cô gái này đang chống chọi với cái chết và không chịu để mình chìm xuống vực thẳm như thế nào. Thế là, anh đã bỏ qua mọi quy định để chống chọi cùng với cô, và mười phút sau, ngược lại với mọi lo-gic, trái hẳn với những gì anh được học trong nhà trường, quả tim ấy đã bắt đầu đập lại, hai lá phổi ấy đã hít vào và thở ra, một chút sức sống đã trỗi dậy. "Giáo sư nói có lý, anh nói tiếp, chúng ta là bác sĩ và chúng ta không biết hết mọi sự trên đời được. Nhưng cô gái ấy cũng là bác sĩ." Rồi anh tha thiết cầu xin giáo sư cho anh một cơ hội. Trong y học đã từng có trường hợp hôn mê hơn sáu tháng rồi lại tỉnh mà không ai hiểu được vì sao. Điều mà cô ấy đã làm thì chưa có ai làm được, vì vậy muốn tốn bao nhiêu thì tốn, anh không cần biết. "Xin giáo sư đừng để cô ấy ra đi, cô ấy không muốn đâu, cô ấy đã vật lộn với cái chết, việc này nói lên như vậy mà." Ông giáo sư im lặng một lúc rồi mới đáp:
- Bác sĩ Stern, Lauren là học sinh của tôi, cô ấy là một người có cá tính khá mạnh mẽ, có tài năng thực sự, tôi đã đánh giá rất cao và đặt nhiều hy vọng vào sự nghiệp của cô ấy, và tôi cũng tin tưởng là cậu sẽ trở thành một bác sĩ giỏi; cuộc trao đổi chủa chúng ta đến đây coi như kết thúc.
Philip đi ra và không quay lại đóng cửa. Frank đang nóng ruột chờ anh ngoài hàng lang.
-Cậu làm gì ở đây thế?
-Philip, đầu óc cậu có làm sao không đấy? Cậu có biết cậu nói chuyện với ai không mà dám cao giọng như thế?
- Thế thì sao nào?
- Cái lão cậu vừa nói chuyện ấy là thầy giáo của cô gái mình vừa cấp cứu lúc nãy đấy. Ông ta đã đỡ đầu và nhận cô ấy là phụ tá từ mười lăm tháng nay rồi, và ông ấy đã cứu không biết bao nhiêu bệnh nhân, có lẽ nhiều hơn tổng số người mà cả đời làm bác sĩ cậu có thể chữa khỏi đấy. Cậu phải tập làm chủ mình chứ, có lúc cậu xử sự dở lắm.
- Frank, làm ơn để cho tớ yên, hôm nay tớ đã phải nghe giảng đạo đức đủ lắm rồi.

0
3
 
 
Giáo sư Fernstein ra đóng cửa phòng lại và vào nhấc điện thoại lên. Ông do dự một giây, đặt xuống giá, tiến vài bước về phía cửa sổ rồi chợt quay lại kiên quyết cầm lấy máy. Ông yêu cầu nhân viên trực chuyển máy cho phòng mổ. Phía bên kia đầu dây lập tức có tiếng người nói.
- Fernstein đây, chuẩn bị nhé, mười phút nữa sẽ có một ca mổ, tôi cho người mang bệnh án lên ngay đây.
Ông nhẹ nhàng đặt lại máy, gật gù rồi rời phòng làm việc. Vừa ra khỏi cửa, ông gặp ngay Giáo sư Williams đang đi tới.
- Anh khoẻ không? ông Williams hỏi thăm. Tôi mời anh một cốc cà-phê được không?
- Xin lỗi anh, tôi đang có việc.
- Anh làm gì thế?
- Một việc điên rồ, phải, tôi sắp phải làm một việc điên rồ đấy. Thôi, tôi phải đi đây, tôi sẽ điệnthoại cho anh sau nhé.
Chiếc áo blu xanh lá cây bó sát người, ông Fernstein bước vào phòng mổ. Một cô y tá đế xỏ đôi găng tay đã khử trùng cho ông. Gian phòng rộng bát ngát, và một nhóm người đang vây quanh Lauren. Trên đầu cô, một máy theo dõi điện tử dao động theo nhịp thở và nhịp tim đập.
- Chỉ số thế nào? Ông Fernstein hỏi bác sĩ gây mê.
- Ổn định, thậm chí có thể nói là ổn định không thể tin nổi. Sáu mươi lăm và mười hai/tám. Cô ấy mê rồi, yếm khí trong máu chuyển hóa bình thường, giáo sư có thể bắt đầu được rồi đấy.
- Được rồi, anh nói đúng, cô ấy mê rồi.
Dao mổ rạch một đường dài trên đùi, dọc theo vết gãy. Vừa tách cơ ra, ông vừa trình bày ý định của mình cho cả nhóm nghe. Ông gọi họ là "các đồng nghiệp thân mến", ông bảo họ sắp được chứng kiến một giáo sư ngoại khoa với hơn hai mươi năm tuổi nghề thực hiện ca mổ mà một bác sĩ nội trú năm thứ năm cũng có khả năng làm: nắm một xương đùi.
- Thế các anh chị có biết tại sao tôi lại thực hiện ca mổ này không?
Ông hỏi câu ấy vì không có sinh viên năm thứ năm nào lại đồng ý nhận nắn xương gãy cho một người mà não đã ngừng hoạt động từ hơn hai giờ trước. Vì vậy, ông yêu cầu họ không thắc mắc, không đặt câu hỏi, ca mổ hôm nay chỉ chiếm của họ nhiều nhất mười lăm phút là cùng và ông cảm ơn họ đã chấp thuận nhập cuộc với ông. Tất cả những người có mặt trong phòng mổ đều biết, Lauren là học trò yêu của ông, họ thông cảm và hết lòng ủng hộ ông. Một bác sĩ X quang mang kết quả chụp cắt lớp vào cho giáo sư. Tấm phim âm bản cho thấy một khối máu tụ ngang thùy chẩm. Giáo sư quyết định chọc hút để giảm áp lực trong sọ. Dưới sự kiểm soát của màn hình, giáo sư tiến hành khoan lỗ sau đầu rồi chọc một cây kim rất nhỏ qua màng não vào chỗ máu tụ. Não có vẻ như không bị chấn thương gì cả. Dịch máu tụ chảy ra theo kim dò. Gần như ngay tức khắc, áp lực trong sọ giảm xuống đáng kể. Bác sĩ gây mê lập tức tăng lưu lượng ô-xy vào ống thở. Áp lực hạ, các tế bào lại chuyển hóa bình thường, tiêu diệt từng bước các độc tố tích tụ trong máu. Tinh thần làm việc của kíp mổ thay đổi từng phút. Họ dần dần quên rằng mình đang phẩu thuật cho một người đã chết lâm sàng. Không ai bảo ai, người nào người nấy đều bị cuốn hút vào công việc, các đôi tay thành thạo đều tự giác phối hợp nhịp nhàng và ăn ý. Người ta chụp X-quang lồng ngực, xương sườn nào gãy thì được cố định lại, người ta chọc hút máu và khí ở màng phổi. Ca can thiệp ngoại khoa được tiến hành rất có phương pháp và chính xác từng bước. Năm tiếng sau, Giáo sư Fernstein mới được tháo găng tay. Ông nhường cho cấp dưới việc khâu vết thương và yêu cầu chuyển bệnh nhân sang phòng hậu phẫu. Ông còn dặn riêng cô y tá Betty tháo mọi thiết bị trợ giúp hô hấp khi nào thuốc mê thải trừ hết.
 
Một lần nữa, ông lên tiếng cảm ơn kíp mổ đã có mặt đầy đủ và yêu cầu mọi người kín đáo, không được để lộ cho bất cứ ai hay. Trước khi ra đi, ông còn nhắc Betty tháo thiết bị thở cho Lauren xong thì đến báo cho ông biết. Bước chân vội vã, ông ra khỏi khu mổ và tiến về phía thang máy. Đi qua tổng đài điện thoại, ông gọi cô ty tá trực và hỏi xem bác sĩ Stern có còn trong bệnh viện không. Cô gái trả lời là không, bác sĩ đã ra về từ lâu, trong bác sĩ như người mất hồn. Giáo sư cảm ơn, chào tạm biệt và nhờ cô một việc, nếy ai hỏi thì bảo là ông về văn phòng riêng.
 
Lauren được đưa ra khỏi khu mổ về phòng hậu phẫu, Betty nốimáy theo dõi điện tim, máy chụp não và ống nội khí quản với máy hô hấp nhân tạo. Với bao nhiêu ống, dây dợ và máy móc xung quanh, trong Lauren rất giống một nhà du hành vũ trụ. Cô y tá trích một chút máu và đem đi xét nghiệm. Còn lại một mình, Lauren nằm im lìm, vẻ mặt thanh thản, mắt nhắm nghiền như đang yên giấc, say sưa và không mộng mị. Nửa giờ trôi qua, Betty nhấc điện thoại báo tin cho Giáo sư Fernstein biết là thuốc mê đã hết tác dụng. Ông hỏi ngay về dấu hiệu sinh tồn. Cô y tá đáp, đúng như ông dự đoán, các chỉ số vẫn ổn định như trước. Betty xin ông cho chỉ thị tiếp theo.
- Cô tháo máy hô hấp ra. Lát nữa, tôi sẽ xuống.
Nói xong, ông gác máy. Betty đi vào phòng bệnh và tháo chỗ nối giữa ống nội khí quản với máy hô hấp nhân tạo để Lauren tự thở lấy. Chờ một vài phút, cô tháo nốt ống nội khí quản. Cô đứng im một lúc bên giường, cúi xuống lật một món tóc xõa trên mặt Lauren, nhìn bạn với ánh mắt âu yếm rồi tắt đèn đi ra. Cả căn phòng lúc này chỉ còn ánh đèn xanh lè ở máy chụp não. Băng ghi nhịp tim và huyết áp vẫn là một đường thẳng không có sóng. Đã đến gần chín rưỡi tối, xung quanh hoàn toàn im ắng.
Sắp đến một giờ sáng, bỗng máy hiện sóng bắt đầu dao động, lúc đầu rất nhẹ. Rồi đột nhiên, điểm cuối của đường thẳng tự nhiên vọt lên cao vút, ghi một đỉnh nhọn thẳng đứng rồi lại hạ xuống rất nhanh trước khi trở lại đường thẳng nằm ngang.
Không ai được chứng kiến hiện tượng lạ lùng ấy. Sự may rủi không thể biết trước được, một giờ sau, Betty mới vào phòng. Cô xem bảng chỉ số và giở một vài centimet băng giấy ra, phát hiện đỉnh nhọn thẳng đứng, nhíu mày và đọc tiếp mấy centimet nữa. Nhận thấy đường thẳng lại tiếp tục mất sóng, cô vứt mẩu giấy đi mà không thấy có gì lạ cả. Nhấc điện thoại treo tường lên, cô bấm số ông Fernstein.
- Thưa giáo sư, Betty đây ạ. Lauren vẫn hôn mê như cũ. Chỉ số ổn định. Bây giờ tôi phải làm gì?
- Cô lên tầng năm nghỉ đi, cảm ơn Betty.
Ông Fernstein gác máy.
0
Chào bạn promiseland_75,
Truyện "Nếu em không phải một giấc mơ" mà bạn đang gửi lên đã có trong thư viện rồi
http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nqntnvn0n31n343tq83a3q3m3237nvn#phandau
Xin thành thật cảm ơn bạn.
 
0
Cảm ơn sis TL đã nhanh tay giúp đỡ.

Vì truyện dịch thường có ít nhất là 2 tên tựa mà nội dung cốt truyện lại y chang nhau.

Thế nên, bạn promise chịu khó duyệt tên truyện lẫn tên tác giả... để tránh việc trùng lặp.

Vì truyện nầy đã có trong thư viện. NHDT tạm thời khóa topic lại.

Cảm ơn bạn promise đã thông cảm.[:)]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
0