📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Hiệu Đính Truyện

[ Hiệu đính] "Chuyện đời tôi"

3 trả lời, 5.894 lượt xem — Trang 1 / 1
Chương 11

Tôi trở lại lớp giống như một kỳ tích bất ngờ, cả nhóm ai nấy cũng mạnh khoẻ, vẫn vui và vẫn đùa nghịch. Anh Vũ, cô Mai cứ vồn vã hỏi thăm, cảm động nhất là thầy Minh (giáo viên dạy văn), cô Hằng (chủ nhiệm lớp) một số thầy cô bộ môn khác nữa hễ ai gặp tôi cũng đều bắt tôi lên bảng khảo baì, sợ tôi không theo kịp tiến độ học, thấy tôi có một số lỗ hỏng nhỏ về kiến thức, thì thầy cô tận tình giảng dạy laị, dù bài ấy đã học cách đây khá lâu rồi. Chỉ riêng thầy Minh là khen ngợi tôi, bởi môn văn của thầy lúc nào tôi cũng xuất sắc đứng đầu, những bài văn tôi viết về mẹ luôn được thầy đọc lên cho cả lớp nghe, làm tôi cảm thấy nổi bật hơn, cái cảm giác nổi bật chẳng được bao lâu thì bị chìm lỉm bởi môn toán rắc rối, thành thử tôi học tốt môn này thì lại bết môn kia.

Anh Thanh luôn ngồi cạnh bên tôi, dù tôi đã cố xem anh như người anh trai, nhưng đôi khi bắt gặp một thái độ nồng nàn, một cử chỉ trìu mến thì lòng tôi lại rung lên tơ đàn tình aí. Anh Thanh như hiểu thấu lòng tôi, thành thử anh làm gì cũng chừng mực, cũng rào trước đón sau, sợ tánh nhạy cảm của tôi, sợ tôi hay tổn thương, rồi suy nghĩ vẫn vơ mà học hành lại dang dở.

Dạo gần đây anh Thanh có thói quen hay đưa vợ tới lớp cùng mình, chị Phương quả thật rất giỏi, chị biết rất rành về toán học, bài tập vật lý, hay sự cân bằng các chuổi phản ứng, đối với chị giống như một bửa ăn dễ nuốt, còn với tôi chỉ có mà lè lưỡi, bởi toán học khô khan và quá khó, nhất là các căn số cứ làm tôi rối cả lên. Chị Phương không vì tôi chậm hiểu mà không chịu daỵ, mà chị cho rằng dạy tôi hiểu cách làm một bài toán đơn giản là cả một vấn đề, đại khái như vấn đề bắt thang lên trời, có lần chị càng cố giảng, thì mặt tôi càng đần thêm ra, tôi không cách nào nắm bắt được cách thức, tôi cứ mơ mơ màng màng, chị Phương lắc đầu chào thua, chị bảo:

-Bình, em bị hỏng kiến thức về toán quá lớn, mất căn bản quá trầm trọng, em thật sự chẳng có một chút khái niệm nào về số học hết hay sao?

Thấy tôi buồn so, chị xoa đầu tôi và nói an uỉ, như nói với một đứa trẻ biếng ăn cần phải ăn nhiều:
-Chị không chê em ngốc, em thông minh nữa là đằng khác, có điều trong ý thức và tư duy của em thì toán học chẳng hề tồn taị, em cần nên chấn chỉnh mình Bình à, bất cứ một môn học nào cũng dều phải có niềm đam mê, nỗ lực là một phần, nhưng đam mê là cả một đời em à

Lời chị Phương nói quả thật thấm thía tôi lắm, có lẻ từ trước tới giờ tôi chỉ thích mỗi môn văn, nên không chú trọng vào những môn khác, tôi có thể để hàng giờ trôi qua vì một quyển tiểu thuyết hấp dẫn, có thể để nhiều ngày trôi qua vì một câu chuyện tình cảm mình đeo đuổi, tôi có thể một ngày làm được hai ba bài thơ, hay ngốn thuộc làu làu mấy mươi bài thơ nổi tiếng khác, mà nhắc tới thơ văn, mắt tôi luôn long lanh rực rỡ, nhắc tới thơ văn tôi chết mê chết mệt, nhưng đem một bài toán lớp năm bắt tôi giải thì khác nào bắt tôi ngồi hóa đá chết sầu

Chị Phương cũng tâm lý lắm, nên tuyệt không nói chuyện học hành nhiều với tôi, mà tâm sự chuyện gia đình là hai chị em cứ tíu tít maĩ, chị thuộc mẩu người thích sùng baí, chị xem anh Thanh như thần tượng, chị bảo anh Thanh rất nhiều taì, hát, đờn, vẽ vời môn nào ảnh cũng biết chút ít, những lúc buồn mà bên ảnh thì nghe ảnh kể chuyện vui chị không còn buồn nữa, anh Thanh thuộc tuýp đa dạng trong cuộc sống, chỉ tiếc là học vấn không được như ý, ngay cả mấy mãnh bằng thời trung cấp sau mấy lần anh dọn nhà thì dần dà mất cả, anh học cũng siêng, nhưng không suôn sẻ trong vấn đề thi cử, chị cười buồn:

-Bình biết không, nếu mà anh Thanh không bị mất mấy tấm bằng thời tiểu học, trung cấp thì giờ có lẽ ảnh thăng chức sếp rồi. Mà chị cũng bực ảnh lắm dọn nhà gì mà lắm thế, thời sinh viên của ảnh, ảnh dọn nhà hơn chục lần, làm chị tìm kiếm mãi, có lúc đi lạc cả vô mấy khu ổ chuột hi hi
-Sao anh Thanh lại có thể bất cẩn thế nhỉ, cả cái đẳng cấp chứng minh trình độ ảnh cũng để mất, đất nước ngày phát triển, nhu cầu cuộc sống cũng thăng tiến vượt bật, bằng cấp bao giờ cũng nằm trên sự đòi hỏi
-Ừ, em chí lý, suy cho cùng đều do con tạo đẩy đưa cả, không việc gì có thể đoán trước, rồi tiên liệu như thánh, chúng mình đều là người phàm nên phải chấp nhận sự khắc nghiệt của cuộc sống em à
-Thế anh Thanh từng làm sinh viên, vậy ảnh học ngành naò?
-Kinh Tế- Ngoaị Giao, chị thời học bên nuôi dạy trẻ
-Vậy còn bây giờ?
-Anh hiện công tác bên dịch vụ viễn thông, ngành điện thoaị đó mà.

Tôi hơi thắc mắc:
-Vậy thì đâu cần phải học bổ túc, công việc ổn định rồi mà?

Chị Phương chau mày
-Tại cơ quan bắt buộc ảnh, họ yêu cầu bằng cấp em à, để bổ sung hồ sơ cho anh Thanh có cổ phần ưu đãi ở công ty
Tôi gật đầu hiểu biết, dù lòng còn ngơ ngơ
-Oh, ra thế!
Thời gian thoi đưa, con tạo cứ xoay vần, là những ngày bình thản. Cuộc sống tôi có nhiều niềm vui, nhóm chúng tôi vẫn náo nhiệt như bao ngày, thế mà tôi dạo này lại nảy sinh cái thói quen thích trầm ngâm. Những giờ phút sinh hoạt của nhóm bao giờ tôi cũng lặng lẽ, có đôi lúc thích mỉm cười vu vơ.

Chính tại thời điểm này. Bích Lâm xuất hiện! Bích Lâm không xinh đẹp, nhưng nàng lại biết ăn nói, khéo léo trong ngoại giao, mà người phụ nữ như thế thì hay nổi trội giữa đám đông. Tôi không biết nhiều về Lâm, cũng như việc làm và nơi ở, thậm chí chúng tôi rất ít khi nói chuyện, bởi Lâm bao giờ cũng nói cao hơn người ta một bậc. Lâm học môn nào cũng biết chút ít, biết vừa đủ, Lâm hay bảo với mọi người trong nhóm của tôi.

-Biết nhiều làm gì, càng biết nhiều thì càng khổ nhiều, biết vừa đủ để biết thì cuộc sống mới dễ thở

Anh Vũ không tán đồng nên góp ý:
-Nghĩ như vậy là em sai đó Lâm, sự hiểu biết bao giờ cũng sâu rộng, nếu ta chỉ biết cái này một chút, cái kia một chút, mà không cần tìm hiểu thêm cái nọ thì ta sẽ đi dần vào lạc hậu, vì cuộc sống luôn luôn đổi khác từng ngày

Lâm không chịu cãi lại:
-Làm người ai mà chẳng cần hiểu biết, nhưng mỗi người đều có cách hiểu riêng của họ, đối với một số người thì càng biết càng tốt, nhưng còn đối với phụ nữ như bọn em thì biết nhiều chỉ thêm mệt mỏi, học thành tài thì cũng phải vào xó bếp, muốn ra xã hội thì lại vướng bận chồng con, chán...chán lắm!

Trứơc cái lý lẽ ngông cuồng của Lâm, anh Vũ chỉ còn biết lắc đầu, anh Thanh nghe mà cứ thấy buồn cười, anh không có ác cảm gì với Lâm, nhưng cách ứng xử trót lọt mọi tình huống của Lâm thì thật ngoạn mục, anh ghé tai tôi nói nhỏ:

-Cô ta có vẻ hơi già dặn, em phải cẩn thận khi nói chuyện nghen Bình, không thôi lại bị lấn lứơt

Tôi cười không đáp. Lâm học đựơc độ hơn tháng, nàng đã trở nên thân thuộc với mọi người, nàng giờ như một tập hợp con trong một tập hợp lớn của lớp 10A2. Lâm ngồi ở hàng ghế thứ năm, dãy bàn thứ ba, song song với dãy bàn của tôi và anh Thanh, những tiết học bao giờ cũng đem lại sôi nổi và hào hứng, lúc trứơc anh Thanh chỉ tranh luận bài học cùng tôi, giờ thì anh còn tranh luận cùng Lâm nữa, anh luôn quan niệm "học thầy không tày học bạn", anh sống hết mình với mọi người, nên nhiều lúc anh gây cảm tình ngầm mà anh không biết, với Bích Lâm thì cô nàng cũng mang tâm trạng đó.

Như bị trúng phải bùa, Bích Lâm càng ngày càng hành động kỳ quặc, nhiều khi quá trớn, lắm lúc lộ liễu, mọi nguyên do khiến Bích Lâm trở thành người khó hiểu đều do anh Thanh mang lại. Chuyện Bích Lâm phải lòng anh Thanh quả thật tôi không thể nào tin, bởi Bích Lâm đã tìm tôi bộc bạch và đưa ra một đề nghị khiếm nhã. Gìơ chơi, Bích Lâm kéo riêng tôi ra căn tin trứơc sự ngạc nhiên của nhiều người mà tôi còn đang phân vân chưa biết chuyện gì, Bích Lâm đem tới hai ly nứơc mía, và nói sau nụ cười gượng:

-Hôm nay, tôi mời Bình uống nứơc nghen.
-Cảm ơn chị !

Tôi cũng cười, một nụ cười suông. Bích Lâm nói tiếp, có phần dò xét từng biểu hiện trên khuôn mặt tôi

-Không biết phải bắt đầu nói làm sao? nói như thế nào để cho Bình thông cảm nữa.
-Chị cứ nói bình thường như hàng ngày-Tôi máy móc- còn thông cảm hay không tuỳ thuộc vào những lời chị nói
-Bình nói thế, thiệt dễ xa nhau quá!
-Điều ấy do chị nghĩ, chị đừng nên phức tạp quá vấn đề có đựơc hay không?

Bích Lâm khẽ liếc đồng hồ đeo tay, thở dài:
-Thời gian sao mà ngắn thế không biết, thôi thì tôi đi thẳng vào vấn đề nhé!

Tôi yên lặng, Lâm thẳng thừng:
-Bình có thể ngày mai đổi chỗ ngồi với tôi được không?
-Sao? tôi chưng hửng
-Năn nỉ mà, tôi có ít việc cần thỉnh giáo anh Thanh, Bình hãy nhường chỗ ngồi cho tôi nha

Bản năng của mấy nhà văn luôn nhạy cảm, bất chợt tôi hỏi một câu, mà ngẫm lại thấy mình thiệt vô duyên
-Bộ chị thích anh Thanh à?
-Không, không. Bích Lâm vội vã xua tay, mắt nhìn quanh dáo dác, mặt nàng chợt đỏ ửng, dưới ánh đèn điện, tôi thấy vẽ thẹn thùng của Bích Lâm- Làm sao tôi lại thích anh Thanh, anh Thanh đã có vợ rồi, Bình đừng ăn nói bậy bạ lỡ lọt tai ai thì tôi còn mặt mũi nào nữa
-Oh, xin lỗi -tôi nhìn Lâm chuyên chú, tôi thấy rõ đựơc trong mắt nàng một tình yêu che giấu, tôi bất ngờ mà cũng chua cay, tôi hồi hộp hỏi -thế chị muốn thỉnh giáo gì anh Thanh?

Lâm khổ sở nhìn tôi lấp bấp:
-Chuyện đó...chuyện đó...
-Thôi đủ rồi- tôi đứng phắt dậy, cảm giác khó chịu, tôi thấy lòng mình bức bối- chị muốn ngồi chỗ nào thì tuỳ chị, trong lớp mọi người vẫn ngồi loạn xà ngầu đó thôi- Tôi cúi xuống cầm ly nứơc mía lên trứơc sự ngỡ ngàng của Lâm, tôi uống ực một hơi rồi đặt xuống bàn- cảm ơn chị đã mời nứơc

Tôi bỏ đi, chuông cũng vừa đổ tiết. Khi Lâm trở lại lớp thì tiết học đã qua giờ khảo bài.
Mấy ngày kế tiếp, Bích Lâm gần như quá quắt hẳn! Nàng đã năm lần bảy lượt đối đầu tôi, nàng luôn tới sớm hơn tôi, và tìm đủ mọi cách để cận kề anh Thanh. Anh Thanh vô tình rơi vào điểm mù của Lâm, anh và Lâm sôi nổi bình luận mọi tiết học, thỉnh thoảng anh cũng quay sang tôi dò ý, tôi hậm hực gật gù đại, nhiều khi thấy anh Thanh cười nói nhiều với Lâm, là tôi hay cáu gắt, tôi quay mặt đi tìm một chỗ ngồi khác, Lâm càng khoái trá, ánh mắt nàng luôn có những tia nhìn khiêu khích khi trông thấy tôi nổi giận

Tôi quả thật chưa hiểu rốt cuộc tình cảm tôi dành cho anh Thanh là tình cảm gì? tôi cơ hồ thấy mình đau, cơ hồ thấy anh ấy thoắt ẩn thoắt hiện ở đáy vực con tim, tâm hồn tôi cũng rã rời, mà mỗi khi nghĩ về anh Thanh, tôi lại nhớ tới chị Phương, chị ấy thật hiền dịu và còn rất tử tế, tôi chợt nhiên nghiến răng, cái hình ảnh của Bích Lâm sao mà đáng ghét thế không biết, Bích Lâm đã tranh mất anh Thanh của tôi, cái hiệp ước thỏa thuận làm anh em chợt tôi không còn thiết tha nghĩ tới, tôi lại tự dày vò mình, tôi ước chi anh Thanh đừng có học bổ túc thì chắc sẽ chẳng gặp tôi, mà rốt cuộc tôi đã gặp anh ấy, cõi lòng tôi hiện thời đang bị xáo trộn, và lương tâm tôi thời không cho phép tôi làm điều gì có lỗi với chị Phương, lương tâm tôi từng đêm vẫn thầm cân nhắc:

-Bình, mi hãy quên anh Thanh, anh Thanh đã có vợ, có vợ rồi đấy.
-Bình, sao mi lại nhạy cảm thế, hãy xem anh ấy là người anh trai tốt nhất được không?
-Bình, đã bảo rồi miễn cưỡng cũng chẳng đem lại kết quả, mi cứ dứt ra được lúc nào thì tâm hồn mi mới được bình yên lúc đó....

Suy nghĩ đơn phương một chiều mãi khiến tôi càng sa đà, lầm lạc trong tình cảm, mệt mỏi quá, chán chường quá, tôi ngã bệnh, tôi thường hay mê sảng, trong mơ tôi thấy mình đi bên cạnh anh Thanh, anh ấy đưa tôi vào thánh đường, anh ấy mặc chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen, tôi thì mặc áo dài trắng, chúng tôi vào thánh đường với một sự trang nghiêm trầm mặc, anh Thanh bảo tôi quỳ cạnh ảnh, rồi bắt tôi trước chúa trời không được nói dối. Anh ấy đan tay, thành khẩn nguyện cầu, tôi cũng đan tay cầu nguyện, tôi nguyện cho mình được sống mãi bên anh ấy, nhưng anh ấy bất thần quay sang tôi hỏi

-Em có biết anh vừa thỉnh cầu với đức mẹ Maria điều gì không?

Tôi vô thức lắc đầu, anh chợt nói lớn, sắc mặt vô cảm, bất giác anh xa lạ với tôi
-Suốt cuộc đời này không phản bội vợ. Amen!

Tôi chới với, tôi xúc động, nước mắt trào ra làm nhoè nhoẹt cảnh sắc. Tôi bừng tỉnh, lệ vẫn còn đọng trên mi, đầu vẫn còn choáng voáng, tôi vẫn còn sốt, giấc mơ ấy xảy ra vào đêm 16 tháng 4 năm 2002
Đăng nhập để trả lời
0
Chuong 11 cua "Chuyen Doi Toi" da duoc sua chinh ta chua?  Neu chua, toi muon giup.
Cao Nina Thuy
Đăng nhập để trả lời
0
chương này dã được hiệu đính rồi
 
Bạn muốn hiệu đính truyện thì nhờ hiệu đính ở đây Chuyện Đời Tôi
 
Cảm ơn Nina Thuy Cao nhiều nhé
 
Chúc vui
Đăng nhập để trả lời
0
Nina Thuy Cao hiệu đính:
 
Hành Trình Cuộc Đời Tôi

Phần 2

Tôi ra về, công việc chẳng mấy khả quan, hy vọng mong manh lắm, nếu không xin được việc thì tôi phải xử lý cuộc sống ra sao? Tôi đã mất lòng tin ở tình yêu, không nhẽ cứ bám víu mãi vào thơ ca, chữ chưa thạo, vần chưa thông, xúc cảm dù thật nhiều, cuối cùng cái tôi viết cũng kém cõi trong vô số kém cõi của người khác, thơ ca của tôi đâu có hái ra được tiền như họ, đời sống lúc nào cũng thực dụng.

Tôi không muốn mình giống loài chùm gởi, sống chỉ biết đeo bám. Tôi hai mươi tuổi đầu đâu còn nhỏ. Hai mươi tuổi đầu đã có quyền dân chủ, cái giai cấp chìa tay tới lúc phải tự thoát ly. Tôi...suốt dọc đường miên man nghĩ ngợi, chạy qua khỏi nhà mình lúc nào cũng chả hay, chân cứ đạp đều, chiếc xe quái gỡ đưa tôi lên gần phía cầu Chánh Hưng. Đèn đỏ nổi lên mà tôi nào chịu để mắt tới, cái chân gàn vẫn cứ đạp, và sự cố ngoài ý muốn xảy ra khi chiếc Dream bẻ lái sẳn sàng cho cua quẹo, nhanh vun vút quẹt xớt ngang tôi, làm chiếc xe đạp cà tàng phải chúi nhủi về trước, khiến tôi cũng nhào theo. Gã đàn ông mang kính đen chợt thắng gấp, ngoái đầu lại, dựng xe sát lề, tử tế đỡ tôi dậy, và lo lắng hỏi

-Cô có bị làm sao không?

Lỗi này là lỗi của tôi, tôi chạy xe không chịu nhìn trước ngó sau. Người ta có lòng tốt dừng lại hỏi thật khiến tôi xúc động. Tôi vội vã lắc đầu:

-Không sao! tôi không sao!

Từ tốn dựng đứng chiếc xe đạp tôi lên, dò xét khắp chân tay tôi, chắc anh định xem tôi có thương tích gì nghiêm trọng không, bỗng anh nhíu mày:

-Bị trầy sướt ở mắc cá rồi, cả tay cũng rướm máu nữa, cô về nhà được không? có cần tôi hộ tống không?

Thấy điệu độ cuống quýt nơi anh, tôi thoáng cười, quả thật giờ mới nghe mình có chút ê ẩm, mấy chuyện nhỏ như con thỏ này tôi đâu thể gây phiền cho anh, một kẻ xa lạ hoàn toàn vô tội. Tôi cố gắng đặt mình lên đệm yên, và nói với anh chàng tốt bụng bằng nụ cười vô tư:

-Nhà cũng ở gần đây, tôi có thể tự về, anh không cần phải lo.
-Vậy có ổn không?
-Được mà!

Không đợi chàng nói thêm, tôi trở đầu xe đổ ngược về nhà mình. Lần gặp gỡ tình cờ đó, đâu có ngờ tháng ngày sau anh chàng tốt bụng nọ lại là nhịp cầu gần gũi giúp tôi tìm lại niềm tin nơi tình yêu đánh mất!

Buổi chiều, Bảo tới tìm tôi, tôi vẫn còn say ngủ, có lẽ mệt mõi cộng thêm say nắng làm tôi mê man trong giấc điệp. Khi choàng tỉnh bên ngoài trời đã sẫm tối, cảm giác nực nội thèm được tắm, làm tôi vội vàng mở tủ tìm đại bộ đồ bộ.

Tắm ra, thấy tóc còn âm ẩm, thiệt khó chịu tôi liền đi sấy khô.Đang hát khe khẽ thì chú út tôi chạy từ nhà dưới lên chuyển lời bảo tôi ngày mai đi làm. Chỉ một lời ngắn gọn mà tôi mừng húm.

(Còn Tiếp)

 
Trời vừa chập choạng sáng, tôi đã tốc chăn ngồi dậy, xếp gọn gối, mùng cho vào tủ. Tâm trạng chưa có phần tươi tỉnh, nhưng khuôn mặt thì có chút rạng rỡ. Có lẽ vì hôm nay là ngày hơi đặc biệt. Ngày đầu tôi đi làm! Mười phút loay hoay cho việc vệ sinh cá nhân, tôi phấn khích chọn cho mình chiếc áo sơ mi trắng, quần jean màu xám tro, tóc chảy gọn gàng, tóc tôi giờ dài ra nhiều, đen bóng và mượt. Đứng săm soi nghía mình trong gương phẳng. Tôi không đến nổi xấu!

Đôi mắt u buồn sau một cuộc tình lỡ, đôi mắt biết rơi lệ vì một người xa lạ, đôi mắt héo hắt sau nhiều đêm thức trắng. Tiệc sinh nhật mừng Ngọc Hà hăm mươi mốt tuổi còn hàm đọng nhiều bức xúc. Trãi qua những chuyện đau lòng, con người cao ngạo ấy đã tống được tôi ra khỏi trái tim, giờ thì tâm tư anh ta chắc không còn gì vướng bận. Chuyện tình cảm rõ như trò chơi trẻ con. Khi mất đi món đồ chơi ưng ý nhất thì trở nên bất mãn, khó chịu.

Tôi lắc mạnh đầu, cố tìm cho mình một sự yên ổn tâm linh nhất thời, nên bước vội xuống nhà, vừa lúc chạm phải mẹ. Mẹ trìu mến nhìn tôi, một tay người xoa nhẹ đầu tôi, một tay người dúi vào tay tôi tờ bạc mười nghìn. Tôi không lấy làm ngạc nhiên gì mấy, giai cấp chìa tay sẽ mau chóng kết thúc thôi mà Bình. Chỉ hơn tháng thôi khi mày tạo ra được những đồng tiền bằng chính sức lực của mày, thì chừng ấy chẳng bao giờ mày phải làm phiền mẹ nữa đâu!

Hôn lên má mẹ nụ hôn ngọt ngào, tôi dắt xa ra đường. Trời sáng trưng, chỉ có đều thiếu ánh nắng ban mai, thiếu sự ồn ào mọi khi, mọi thứ còn tĩnh lặng, và mơ màng. Tình cờ Bảo cũng dắt xe ra cổng, chúng tôi mắt chạm nhau, nụ cười chạm nhau, xe đạp song song nhau ngoài phố. Chọn đại một quán phở gần chỗ làm, chúng tôi cùng giải quyết cái bao tử trong tíc tắc, trao đổi vài mẫu chuyện thiết thực...

Tôi lại đặt chân vào ngồi chờ ở phòng bảo vệ. Lại thêm lần được mời lên phòng nhân sự bổ sung hồ sơ và nhận việc. Chú Long giao tôi cho một chị tên Ngọc. Chị ấy dẫn tôi xuống kho vật tư, nơi mà tôi sẽ phải gắn bó, sẽ phải năng nổ, trên hết phải hòa đồng

Cảnh tượng ban đầu đập vào mắt tôi, là vô số các thùng hàng chất cao trên mấy chục ba rết, bên lưới rào B40 đầy những gân đen, xanh đủ màu, tôi nghe thấy cả tiếng máy may rị mọ sát tường, các anh chị công nhân đang miệt mài tạo sản phẩm. Bước vào trong kho, tôi hơi choáng bởi hơn chục đôi mắt săm soi tôi, làm tôi cũng ngại ngần. Tôi đứng chết lặng rồi như sực tỉnh bởi mục đích tới đây hôm nay của mình là tạo thiện cảm và hết lòng cho công việc, thế là tôi gật nhẹ đầu chào họ lễ độ. Một người đàn bà ngoài trung niên, vận chiếc áo hoa vàng chỉ vào ghế cây đối diện, tôi hiểu dụng ý bà ta nên từ tốn ngồi xuống, bà ta chỉ tay về phía từng người, giới thiệu thật rõ ràng chi ly, rồi bàn giao công việc cụ thể. Chưa chi tôi có ca~m giác thật mệt mỏi.

Nhìn những thùng hàng chất đống được Bảo cùng mấy anh con trai xạc xuống, tôi cảm tưởng như từng tảng đá đeo mang trên người. Nhiệm vụ hôm nay tôi phải làm trong bốn tiếng là phải kiểm tra hết toàn bộ mấy trăm thùng bánh xe va ly này. Nhận ra vẽ lúng túng khi bắt tay vào việc nơi tôi, chị Trang đứng kế bên hiền hòa chỉ dẫn, trên chiếc thùng vuông vứt chị dạy tôi biết đâu là số pon, đâu là số kiện, không những kiểm số lượng thật chuẩn mà chất lượng cũng cần phải chính xác. Bộ óc thơ phú của tôi giờ cố thu nạp thêm nhiều điều lạ lẫm, tôi hoàn toàn lạ xa ở chốn này, nhưng tôi lại phải học cách tiếp nhận nơi đây, niềm đam mê phút chốc bị bó buộc, tưởng chừng mình rơi vào sự chán nản tột đỉnh,thì lời nói của Nam ngày xưa lại vang vọng bên tai tôi "Bình là Cỏ Dại" vâng, mi chính thực loài cỏ dại, trong giây phút này mi cần thích ứng với hoàn cảnh môi trường, không gì có thể làm khó khăn mi cả, hãy vui vẽ, hãy sớm thích nghi, mạnh mẽ luôn là bạn bè của ý chí.

Suốt nửa buổi tôi hoàn toàn im lặng, chẳng buồn hé môi, mặc ai giỡn, mặc ai cười nói, tôi chỉ tập trung vào công việc. Thỉnh thoảng chị Trang có đánh tiếng vài câu vu vơ tôi chỉ máy móc trả lời, ngoài ra thì kín miệng. Tôi bây giờ có lẽ thật khó mà gần gũi!

Tôi lạc lõng giữa đám người xa lạ, đám người xa lạ lại dòm ngó quan sát tôi. Phần đông công nhân ơ đây đều là người ở quê, ở tỉnh. Bắc, Trung, Nam đủ mọi thành phần, nên cách ứng xử, chuyện trò cũng xô bồ bát nháo. Tôi bắt gặp trong đơn vị mình, một bà quản đốc khó tánh, một chị thích ta đây, một đôi vợ chồng nhí nhố, một ông chú thiếu đứng đắn. Bực nhất là tôi bị anh chàng Đoàn Dự mãi trêu chọc. Anh ta người Buôn Mê Thuộc, có vợ chưa con, ba mươi hai tuổi, tánh ti`nh còn ấu trĩ. Đặc biệt anh có nụ cười tàn hoạc, kéo rộng cả quai hàm, mỗi khi anh cười dường như chẳng thấy đâu là tổ quốc, mắt híp đầy dấu chân chim, tánh thích phô trương, hay pha trò, và luôn gây sự chú ý. Anh ta bám riết theo tôi nói toàn chuyện trên trời dưới đất, làm tôi cứ đếm sai số lượng, thấy tôi có một thùng hàng thôi mà đếm tới đếm lui, anh ta chợt cười thích thú, trông dễ ghét, vợ ảnh lườm, tôi bất mãn lẫn khó chịu.

Tôi phải giả vờ như nai vàng ngơ ngác, cúi thấp đầu chịu lép vế. Bảo chắc thấy hết mọi biểu cảm thoáng trên nét mặt tôi, nên lân la tới gần chuyện vãn dăm câu:

-Cỡi mỡ chút đi Bình, nghiêm quá họ tưởng bạn kiêu kỳ bây giờ!
-Bình cũng muốn lắm, khổ nỗi tay chân tình cảm cứ cứng đơ, cứng ngắc

Bảo cười, tôi lại tiếp:
-Yên tâm đi, rồi Bình sẽ quen cả thôi, Bình chưa phải là khúc gỗ hoàn toàn Bảo à!

Bất giác trong kho vẳng ra nhiều tiếng xí xô xí xào, thật lớn thật to, thì ra bà quản đốc Nương, và một ông bác luống tuổi người hoa đang gây chiến. Bảo lắc đầu, thoáng thở dài:

-Lại nữa rồi!
-Lại gì? Tôi máy móc hỏi
-Cãi nhau. Cãi nhau, chơi gác nhau chính thật yếu tố không thể thiếu ở chốn này. Toàn dân chợ búa cả, ai mạnh thì cầm quyền, ai có tiền thì lên mặt, cấp trên, cấp dưới gây gỗ hà rầm.

Tôi ngây thơ hỏi:
-Mất trật tật, vô phép tắc, không ai can thiệp sao?
-Đừng mong có sự bênh vực, bạn không tự bảo vệ bạn, thì chẳng ai bảo vệ được bạn cả.

Tôi ngỡ ngàng, lời Bảo đanh thép, có pha chút u uẩn. Có thể tôi đang đi tìm sự phiền toái cá nhân, mà cũng có thể chính sự phiền toái nhờ Bảo dẫn dụ tôi, hoặc không chừng khi tôi gặp phiền toái thì tôi sẽ lại thêm trưởng thành, cỏ dại lại sẽ vươn cao,cỏ dại sống quật cường trong mưa gió vẫn hiên ngang một màu xanh. Tôi tự tin mỉm cười, trong khi Bảo tự lúc nào bay biến đâu mất, lúc ẩn lúc hiện cơ hồ tựa tia chớp.

Chuông reng hồi dài, báo hiệu giờ giải lao, công nhân đổ ra tứ phía, tập trung về hướng cổng bảo vệ, cả Bảo cùng năm, sáu anh chị mau chóng chạy ra nhận phần cơm trưa. Anh Thái, chú Mười lo bê rỗ cơm hộp, chị Bích, anh Dự lo múc canh, tôi phụ với Bảo soạn dĩa lấy thêm rau và nước chấm. Tấm bìa cạc ton được trãi khắp xưởng, từng đơn vị chuyền may, tổ chuẩn bị tụ họp kiểu bàn tròn. Mở đầu cho buổi ăn trưa khắc khổ.

Tôi hơi xót xa, tôi cố gắng hòa nhập vào chổ đông người, tôi vô tình chọn nhằm hộp cơm có cá. Từ lúc lọt lòng mẹ tới giờ tôi sợ nhất thức ăn được chế biến từ cá. Bưng hộp cơm trên tay ngán ngẩm, mắt mở mắt nhắm, gắng nuốt cho trôi, cơm nấu khô, rau cải thì le hoe, canh chả có miếng thịt miếng thà. Buổi cơm lạt lẽo bình dân thế, mà sao ai ăn cũng rất ngon miệng, có lẽ họ đã quen, còn tôi chưa tới lúc theo kịp nếp sống thích nghi, ngày đầu mà lạc lõng vẫn là điều không tránh khỏi

 
Ca chiều đến với tôi sau nữa giờ nằm khắc khoải trong xưởng, tôi chẳng thể chợp mắt khi nghĩ về cuộc đời, cuộc đời bồng bềnh như áng mây, nhẹ nhàng trôi giữa mênh mông, không biết đâu là chổ dừng, trước mắt chỉ có phương vô định, dài sâu hun hút.

Cả ngày chỉ loay hoay kiểm hàng, đầu óc tôi các con số cứ nhảy điệu so lo liên tục. Bốn giờ tan sở tôi đã rã rời, mệt mỏi và bơ phờ. Tôi đạp xe ỉu xìu, Bảo chạy kè bên cạnh hết lời động viên:

-Từ từ rồi cũng đi vào quy cửu, trình tự. Lúc mới vô làm, Bảo nào có khác chi Bình, nhưng suy cho cùng đều do mình cả. Học hành dốt đặc, có làm cu ly cũng đích đáng, tương lai kể như mù mịt - Bảo nói vô tư- mình đang tập chấp nhận thực tế, cả Bình cũng nên vậy.

Tôi cười chua chát:
-Bình đi làm cũng chỉ vì muốn quên mọi chuyện đau buồn, Bảo hiểu Bình không?
-Quên! Bảo chau mày- đừng xem công việc như liều thuốc xã stress, hôm nay ta không tích cực làm việc, ngày mai ta phải tích cực đi xin việc. Chuyện gì thuộc về quá khứ, cứ cho nằm nguyên trong quá khứ. Chúng ta cần sống cho hiện tại, miếng cơm manh áo mới thiết thực, tình yêu chỉ ảo mộng, phù vân, được và mất, đau khổ và phũ phàng, chúng ta có thể dại vì yêu, nhưng không thể sống mà không cần tiền.

Tai tôi chợt ù đi, không phải tại tiếng gió, tại lời Bảo ẩn chứa nhiều cay nghiệt, Bảo thay đổi tư duy từ lúc nào tôi không rõ, điều tôi biết là Bảo hiện tại đang hết sức hiến mình cho cuộc sống, trãi qua cùng cực mới thấu hiểu nghèo nàn là tù túng, Bảo không còn hão huyền và đơn phương mơ ước, mà Bảo đơn giản đang xuôi phận mình theo dòng đời bèo bọt.

 
Chương 24

Hôm sau, tôi tới công ty!
Vừa đặt chân vào phân xưởng 2 là mặt mày tôi đã xây xẩm, chứng thiếu máu chưa phải là căn nguyên, nguyên nhân chính tại lần đầu chứng kiến hai công tơ nơ hàng hóa nhập về, chất đổ đống, cao ngất ngưỡng, tựa núi. Cả mấy trăm thùng lớn nhỏ toàn bánh xe tay kéo nằm ngổn ngang, gân góc đai viền lăn tứ tán, vải vóc EVa, lưới, da các loại nằm sắp lớp, chồng chéo, đan xen, trông chóng cả mặt. Tôi rùng mình phát giác một cây vải chính còn nặng hơn cả trọng lượng cơ thể tôi.

Sau năm phút mở cuộc họp giữa chủ quản và công nhân, theo thông lệ mỗi buổi sáng, chủ quản phân phối nhiệm vụ, và công nhân cứ y thế bắt tay vào việc. Có những ánh mặ't hằng học, phản kháng, nhưng cũng có những ánh mắt phục tùng. Chắc do mặt tôi hơi bị xanh xao, chắc do chưa quen lao động nặng, cũng phải thôi, sức tôi là sức con gái, ở nhà toàn cầm bút, cầm giấy, giờ đi làm việc bằng tay chân, nhìn tôi giống như cánh chim thiên di yếu đuối bay lạc giữa cánh rừng già. Bà quản đốc giờ như gã thợ săn, chắc thương thân tôi mỏng mảnh nên đặc biệt ưu ái giao tôi nhiê.m vụ đo số ya từng cuộn dây kéo.

Anh chàng Đoàn Dự được thể trêu chọc:
-Tướng cô em y chang người mẫu, khuân vác với bọn này coi sao được.

Tôi lườm Dự, không đáp trả, đằng hắng một cái, nghiêm nghị một chút, tôi quày quả bỏ đi vào trong kho, giọng gã cứ như kẹo cao su bám chặt theo từng cử chỉ của tôi, giọng sang sảng, ngữ điệu bỡn cợt
-Liễu yếu đào tơ, không chừng còn mắc bê.nh "Tiểu Thơ" nửa đây.

Đoàn Dự vừa dứt câu, có vài tiếng cười phụ họa. Cúi gầm mặt xuống bàn, tay cầm bọc dây kéo, Tôi nhẹ nhàng đặt vào khung quay, chú Mười chợt cất giọng khiếm nhã khi nhòm thấy tay tôi kéo từng ya một ra đo:

-Xem em ngồi quay khung, tao cứ ngỡ nàng "Huỳnh Nga" trong tuồng "Bên Cầu Dệt Lụa"

Dự ha hả cười, nụ cười kéo lên tận vành tai, thật đắc ý. Tôi vẫn im thinh thít, dù lòng có tí ti ấn tượng xấu về chàng, câu chuyện cứ bị khuấy lên, tôi là đề tài cho nhiều câu nói vui cửa miệng, tôi là chủ thể mở ra cuộc săm soi thiếu tế nhị, tôi là cánh hoa vô tình ẩn giữa rừng gươm.

-Thôi đủ rồi- Bảo bực tức thay tôi- Bình mới chân ướt chân ráo vào làm, mấy anh đừng có lộn xộn này nọ, để người ta buồn thì tội lắm.

Thái đứng gần đó, vờ như mình hiểu chuyện, nên cũng ra mặt đồng tình:
-Phải đó mấy cha nội, im cho tôi nhờ, lớn cả rồi nên ý tứ, thả lời ong bướm, gẫy cánh có ngày đó.
-Chú mày nói thế, không chừng hai đứa phải lòng cô em rồi nhé! đừng hòng làm quân tử rởm, tao ghét!

Dự quát to, cô vợ chàng thấy chồng nóng nảy, vội chạy tới can gián trong khi Thái đang bưng thùng khóa càng cua chuẩn bị toan tính ném
-Mới sáng ra mấy ông chưa chi định ăn tươi nuốt sống lẫn nhau à, công về hôm nay nhiều hơn mọi khi, dọn tới qua ngày mai, chắc gì đã xong, giờ lại cãi nhau vì một người dưng, mất đoàn kết anh em bộ vui lắm hở?

Chị Châu nghe Bích nói, chợt cảm thấy bất mãn:
-Hàng về tấp nập mấy ngày liền, làm không kịp thở, vậy mà bả còn sai con Trang qua chuyền chi viện cắt chỉ, lúc nào bã cũng mang thiệt thòi về cho kho
-Có quản đốc như thế, thà chúng ta tự quản còn hay hơn

Chị Ngọc tiếp lời, đầu không ngẩng lên, chỉ chuyên chú dán băng keo những thùng đinh bị tét, mốp meo do mấy tụi xuống công tối qua ném lung tung. Đề tài cũng nhờ thế được hoán đổi, bà quản đốc Quách Thu Tần giơ` là cứ điểm bị công kích, mối bất hòa giữa chủ quản và công nhân về khoảng thời gian sau này còn nghiêm trọng hơn, có lẽ do tánh tình cổ hũ, độc tài, độc đoán, và tiết kiệm từng li, từng tí, kể cả một manh vải rách...khiến sự tôn kính người lớn tuổi, già cả chợt nhiên thành ngang hàng, khoảng thời gian sau là khoảng thời gian cự cãi, đấu tranh, thật mệt mỏi.

Tôi đo hơn chục cuồn dây kéo choáng voáng đầu óc, mắt hết ngó đông lại ngó tây, đôi mắt biết kiểm soát đôi tay, đôi tay lại chẳng dám ngơi nghĩ, đơn giản tôi sợ phải thấy những cặp mắt biết đánh giá, tốt nhất là thể hiện rõ ràng sự chăm chỉ, dốc hết lòng cho công việc, dù là việc vụn vặt, nhỏ nhất. Giờ cơm trưa, tôi chạy ù đi dành xuất cơm cho mọi người, biểu hiện tốt hơn ngày đầu, ngày đầu chỉ toàn thụ động, giờ khách quan tôi mong khoảng cách xa sẽ hóa gần.

Buổi trưa yên vắng, nằm song song với Bảo, Bảo ngủ mất tiêu, còn tôi khó lòng mà chợp mắt, tôi nhớ tới thơ, nhớ tới chiếc computer, nhưng tuyệt đối tôi chẳng dám nhớ về người đó. Tôi sợ phải làm những câu thơ già trước tuổi, mà hiện tại cảm xúc tôi giờ trốn biệt tận đẩu tận đâu, công việc gây áp lực, hoàn cảnh chưa thích ứng, lòng tôi rối như tơ vò. Nằm vậy cho tới khi chuông reng, ca chiều đến, giấc ngủ dường như chưa đủ, không chỉ mình Bảo uể oải vực người dậy, mà hầu như mấy anh chị khác cũng thế. Tôi ra hồ nước vặn cái bông tênh rửa mặt cho tỉnh táo, tôi tiếp tục đo dây kéo, đo thêm hai cuộn nữa tôi thấy ngồi mãi trong kho cũng hơi kỳ, nên chạy ra phụ giúp mọi người một tay, nào là phải sắp xếp gân lên ba rết, phân loại gân đặc, gân u, gân 3.5, rồi phụ với chị Châu, chị Ngọc áp tải hàng, anh Thái, chú Mười, Dự lo nhiệm vụ nâng xe, Bảo giúp bác Bồng kiểm tra tấm nhựa P.E trong khi bác Bồng cứ lật tới lật lui mấy tờ giấy một cách vô bổ

Tôi gắng bó với công việc phụ kho này mới đây thoăn thoắt thời gian đã nửa tháng, cuộc sống vẫn thở nhịp điều đặn, cuộc sống vẫn trôi đi hững hờ, tôi có phần nào hiểu sơ, nắm chút đỉnh tình hình nội bộ trong kho vật tư. Trong đầu tôi đã lắp sẵn bộ nhận dạng, định hình từng người một, từ tánh tình tới nhân cách.

Đầu tiên là bà quản đốc Quách Thu Tần, bà vốn người Hoa, thông thạo tiếng Việt, trong công ty nhiệm vụ của bà là trông coi sổ sách, hàng nhập, hàng xuất, hàng tồn, móc mói liên lạc với bên Đài Loan, Trung Quốc và Thượng Hải. Bà thích dùng uy quyền ra lệnh, và đì sát ván những ai bất tuân

Kế đến là bác Huỳnh Châu Bồng, tuổi ngoài tứ tuần, gốc gác cũng người Hoa, lạ lùng là chẳng hề nói nổi một câu tiếng Hoa. Bác Châu Bồng, người mập mập, chiều cao khiêm tốn, trong kho bác giữ nhựa P.E, tổ ong, khung kẽm...đồng thời bác cũng nổi tiếng là kẻ sợ vợ, biếng nhát, lười lao động, chỉ thích chỉ tay năm ngón, quen thú nhàn nhã thành thử trong kho họ ưu ái dành cho bác cuộc tẩy chay ngầm

Chú Mười thì có nét tây phương, cặp mắt chú màu nâu, đầu thưa thớt tóc, chú điều hành kho vải, và Bảo làm trợ lý phụ giúp cho chú, tánh tình chú thì lôi thôi lết thết, thích tán hươu, tán vượn, bay bướm, thiếu đàng hoàng.

Chị Châu giữ đai viền, khóa nhựa các loại, chị Ngọc thời giữ đinh óc vít, long đền, mạc treo, hai chị trong kho được gọi là đo đũa lệch, bởi chị châu cao ráo, thân hình mảnh dẻ bao nhiêu thì trái lại chị Ngọc thấp bé, nhỏ con, tròn đều bấy nhiêu

Còn đôi vợ chồng Ngọc Bích, Đoàn Dự chia nhau kẻ giữ gân, người giữ tay kéo bánh xe, cô vợ thích nịnh đầm, ông chồng hay sốc hông, thích khai chiến đặc biệt giỏi tài ba hoa bẽm mép

Anh Thái, tôi, chị Trang ai sai gì làm nấy, phụ kho thì chỉ mệt thân xác, chớ giữ hàng mệt thân xác lẫn trí óc. Nửa tháng trời tôi phấn đầu học hỏi tìm tòi và tiếp thu. Từ việc cân, đo, đong, đếm, học thuộc tên từng loại hàng ra, tôi còn chứng kiến nhiều sự việc dở khóc dở cười, thí dụ như anh chàng Đoàn Dự phát lộn mấy thùng hàng cho bên tán nút, tán nút mắt nhắm mắt mở tán nhằm hàng lên lộn túi, hai bên không ai chịu nhận lỗi về mình, thế là ấu đả, cãi nhau, cuối cùng là lên tới văn phòng, văn phòng giải quyết không xong, lại đến tai giám đốc, giám đốc bực bội đề nghị chị Mai phòng nhân sự đánh giấy phạt cấp 1 hai bên cảnh cáo, sự việc nhờ thế mà ngã ngũ.
 
Nửa tháng công việc đâu chỉ làm trong kho, mà công việc nằm rãi rác khắp xưởng. Chúng tôi phải chạy đôn chạy đáo chi viện khắp chuyền, khắp đơn vị : Tổ Chuẩn Bị, Tán Nút, KCS, Pha Cắt...nơi đâu thiếu nhân lực thì ông La xưởng trưởng đốc thúc chúng tôi vào, tôi học đuợc cách kiểm vali, túi xách, càng học càng hiểu, càng hiểu càng nhớ, đến độ chị Bích tổ trưởng hết lời khen ngợi sự nhạy bén trong tôi, nên ra sức chỉ dạy tận tâm mọi khía cạnh góc độ của mặt hàng, tôi biết cách tán long đền vào nút chân túi, biết đặt khuôn dao đúng theo sớ vải, biết sỏ đầu dây kéo cho vào sợi, biết...biết đủ thứ, đôi tay ban đầu chậm chạp, sau quen dần, làm nhanh mà kỷ, và hễ nơi đâu cần người là lập tức nhắc tới tên tôi, Bảo lúc nào cũng bên cạnh giúp đỡ hướng dẫn, nên tôi cũng quen và xã giao với nhiều người, có điều vẫn bị bọn con trai trêu chọc, tán tĩnh, bọn con trai trong mắt tôi ở đây thú thật chằng có mẫu người để tôi lựa chọn, tôi sợ nhất là sự tục tằn, đùa quá trớn, hay khiêu khích, thế mà ngày nào tôi cũng phải ứng phó với những nhân cách tạp nhạp ấy.

Sáng chi viện, tối tăng ca, hầu như công nhân ai cũng thích làm thêm giờ, đồng lương hành chánh ít ỏi không đủ sinh nhai, với họ những người xa quê lên mảnh đất Sài Gòn, tiền bao giờ cũng lớn hơn nhu cầu, lớp trả tiền thuê phòng trọ, lớp lo ăn, lớp sắm sửa quần áo...thời buổi ngày càng đắt đỏ, vật gía ngày càng leo thang, cuộc sống dù giản đơn, khiêm tốn, tiền vẫn phải kiếm thật nhiều, kiếm bằng chính sức lao động, đồng tiền tiêu xài mới thêm ý nghĩa. Có lẽ đồng chung giai cấp sẽ dễ dàng thông cảm

Quen dần rồi với môi trường nơi đây, công việc đã chiếm hết thời gian riêng tư, tôi không còn rãnh rỗi mà lang thang internet, không còn rãnh rỗi cầm cây bút, quyển sổ thơ thẩn. Tin tức Hàn My lẫn nhóm bạn cũ bặt vô âm tín. Hàn My giờ chắc đang đi theo bước ngoặc riêng mình, giống như tôi thôi, khác nhau chăng bên nàng có một người cao ngạo đồng hành, bên tôi chỉ là sự cô độc bủa vây, sự so sánh làm lồng ngực tôi nhói đau.

Lãnh lương tháng đầu tiên, tôi vui lắm, dắt xe đạp lơn tơn ra cổng, vừa ra khỏi công ty tôi đã gặp ngay chị Trang, chị Dung (làm bên tổ chuẩn bị) đứng chờ sẵn, thấy tôi cả hai ngoắc tay mừng rỡ:

-Bình, em hôm nay rãnh chứ?

Chị Trang nói, tôi gật nhẹ đầu, chị Dung tiếp:
-Đi chơi với bọn chị nhé!
-Đi đâu? Tôi ngờ nghệch hỏi
-Tiệc khiêu vũ!

Chị Trang thủ thỉ vào tai tôi, tôi tiu ngĩu lắc đầu:
-Em không tham dự đâu, em sợ tới mấy chổ quán bar, vũ trường lắm
-Ai nói vào vũ trường, khiêu vũ có khắp mọi nơi, đâu nhất thiết phải ở quán bar- chị Trang vỗ vai tôi, lời lẽ hơi táo bạo chút đỉnh- có thể ở tư gia, cùng lắm trong khách sạn

Tôi phát hoảng khi nghe tới hai từ "Khách sạn", chị Dung vội trấn tính tinh thần tôi lại sau nụ cười đẹp hơn thiên sứ:
-Ở nhà bạn tụi chị có cả một tầng hầm, trước là chỗ giữ xe, giờ dẹp trang hoàng làm nơi hội họp bạn bè, giao lưu giải trí, lành mạnh, khang trang và đàng hoàng, bảo đảm em sẽ thích

Chị Trang so vai:
-Một năm Hội Độc Thân online mới có dịp tổ chức, không đi tiếc ráng chịu
-"Hội Độc Thân online" - tôi lập lại, chút thắc mắc phảng phất quanh nét mặt- hóa ra mấy chị cũng lên mạng chát với nhau à?
-Ưh, em tưởng bọn chị cù lần lắm sao?

Tôi cười đánh trống lãng:
-Sao mấy chị rũ em thế, em đâu biết khiêu vũ
-Cưng lo chi xa thế, không biết càng hay- biết đâu nhờ thế mà cô bé lọ lem gặp ngay bạch mã hoàng tử ăn ý

Chị Trang vô tư chạm vào nỗi đau từ nơi sâu thẳm của cõi lòng tôi đã chết. Bạch mã hoàng tử giấc mơ thời thơ dại đã chấm hết. Phạm Ninh Tuấn con người ấy là nổi ám ảnh bàng hoàng, âm thầm mà dai dẵng, cái bóng ấy, kỷ niệm ấy dù chỉ là những ngày tháng yêu nhau trong ảo giác, với tôi sao vẫn khó xóa nhòa. Tôi tư lự, vô thức nhìn xa xăm, ánh mắt không có mùa xuân, buồn man mác, ánh mắt lạc lõng, trơ trọi khi niềm vui từ bỏ.

-Bình, em sao thế? chị Dung lo lắng- sao đang tươi giờ héo rồi
-Bọn chị thật sự quý mến em nên mới để em chung vui cùng bọn chị, nếu em không thích thì...

Tôi cắt ngang lời chị Trang sau một hồi suy nghĩ đắn đo:
-Không, giờ em lại muốn tham gia
-Chắc không? biết còn lo xe

Tôi gật mạnh đầu, cuộc sống vẫn còn đáng kiêu hãnh để sống, môi tôi chớm nở một nụ hàm tiếu, tôi muốn được trở lại bình thường, hoạt bát mà vui vẽ, sau đêm nay Bảo Bình mi phải là một con người đổi mới.

Chương 25

Tiệc khiêu vũ được tổ chức ở nhà họ Dương. Ngôi nhà ba tầng nằm ở quận Phú Nhuận, vẻ ngoài ngôi nhà khang trang, dài như hình hộp chữ nhật, mỗi một tầng đều có bồn hoa nhỏ, trong bồn trồng hoa nhiều loại, nhiều sắc, sặc sở và rạng rỡ. Ngôi nhà từ cửa cái, cửa sổ tới lang cang...đều làm bằng inox

Anh Trương (người yêu của chị Trang) chở cả chị lẫn tôi, dọc đường cứ hễ chổ nào thấy bóng dáng bồ câu (công an) là mỗi lần cực khổ thân tôi phải cuốc bộ một khoảng đường ngắn, chị Dung thì được em trai đưa đến. Chúng tôi tới sớm hơn dự định nữa giờ, bởi chị Trang bảo cần phải dành thời gian dậm lại tí phấn, thoa thêm tí son. Mọi lần tôi đơn giản lắm, vậy mà sau khi qua tay chị Trang tôi trở nên loè loẹt, hơi già dặn mất hết phong cách.

Tôi vận chiếc Robe màu hồng phấn, mái tóc giả uốn quăn thả dai từng lọn, lông mi được đánh cong như búp bê...xịt tí nước hoa và đeo thêm vòng cổ làm bằng ngọc trai giả, tôi chẳng khác nào cô gái xí xọn, đỏng đảnh ưa điệu đàng. Mặc cho tôi phản đối, khó chịu, chị Trang vẫn ương bướng quyết biến đổi tôi thành mẫu người lộng lẫy trong dạ tiệc. Tôi nhăn mặt, cười nụ cười đau khổ:

-Con nhỏ trong gương sao mà diêm dúa thế
-Chị không thấy, chỉ thấy trong gương một nàng công chúa rất xinh

Chị Trang mặt tươi rói ngắm nghía tôi như ngắm phải tác phẩm nghệ thuật do bàn tay mình tạo ra. Khắp con người tôi từ tóc tai, quần áo, phục sức hầu như đều vay mượn. Hết nhìn mình lại quay sang nhìn chị, tôi thắc mắc vô cùng, một công nhân quèn thì làm sao có thể sắm mấy thứ xa xỉ đắt đỏ này được chớ. Đoán được suy nghĩ tôi, chị Trang thểu não lắc đầu:

-Tất cả những cái chị có, từ vật dụng tới tiền bạc đều là của anh Trương cho chị đấy!
-Vậy lương tháng chị dùng vào việc gì?
-Gởi hết cho ba mẹ ở quê
-Woa - tôi buộc miệng- chị chắc hẳn hạnh phúc nhỉ!
-"Hạnh phúc" mắt chị Trang chợt tối sầm- không đâu em, chị chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc!

Nói rồi chị quay mặt vào gương, kẻ lông mi, chân mày, chị tảng lờ mọi câu hỏi của tôi. Anh Trương tới, chúng tôi khởi hành và hiện giờ cả ba đang yên vị trước đôi cánh cổng to màu xanh lục, đứng tần ngần ít phút thì chị Dung chờ tới, chị hồ hởi bảo thằng em canh giờ tới đón chị, tôi thoáng cười vu vơ.

Đón chúng tôi là một người phụ nữ xinh đẹp, chị ta trong bộ đầm nhung đen hở rộng cả cổ, lộ đôi vai, làn da trắng nỏn thật nổi bật trên màu áo. Sau vài câu xã giao chị dẫn cả bọn vào bên trong. Bên trong rộng rãi, sạch thoáng, có cây kiểng, có hồ cá...tai tôi nghe được loáng thoáng vài tiếng cười, tiếng nói, cả tiếng nhạc sập sình ở dưới chân. Ồ trước mắt tôi hiện ra một cầu thang bằng xi măng dẫn xuống tầng hầm, hai bên tường treo đèn chớp tắt, chân tôi chắc không quen mang phải giày cao gót, nên vụng về bước trong căng thẳng, tôi sợ chỉ cần một va chạm xíu xiu cũng sẽ làm tôi khốn đốn

Khi đặt chân tới nấc thang cuối cùng, không khí, cảnh sắc, cách bày trí khiến tôi hơi choáng, cộng thêm bao ánh nhìn hiếu kỳ như mũi giáo nhọn chỉa vào tôi làm tôi bị khớp

-Các chàng đã bị em hớp hồn rồi

Chị Trang rũ rĩ bên tai tôi làm tôi đỏ cả mặt, chị Dung thân mật hơn nhập vào đám đông một cách đáng nể, cặp kính cận chị đã tháo bỏ thay vào là kính sát tròng, nụ cười chẳng chút giả tạo, nhưng ánh mắt thì luôn cảnh giác, trong tổ chuẩn bị chị được xem là người kỷ tính nhất. Mãi chú ý chị Dung mà chị Trang, anh Trương biến đằng nào tôi cũng chả hay, tôi nhìn quanh quất tìm kiếm, chỉ bắt gặp toàn người xa lạ, chừng khoảng hơn hai chục người là cao, con trai nhiều hơn con gái, mấy cô thì đủ mọi sắc áo, đủ mùi nước hoa, mấy anh mỗi người một kiểu, có kẻ thắt cravate trịnh trọng, có chàng chỉ quần jear, áo chemise, hoặc áo pull quần tây, cơ hồ đều lớn tuổi, lớn hơn tôi là cái chắc, có điều ai nấy cũng trẻ trung




 
 
Đăng nhập để trả lời
0