Trích đoạn: Thi sĩ Ba trợn
Nhớ thương dở dở ương ương
Trợn cho một đạp xuống mương bây giờ
Phải sống vui vẻ phởn phơ
Rầu rầu rỉ rỉ chẳng xơ múi gì!![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Cứ nhăn răng mà cười khì![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Cuộc đời đẹp xấu tùy nghi mình hà!![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Trợn
Mình hà tự Sơn kêu la
Ổng nói không yêu đàn bà nào đâu
Đàn bà điên hay ghen ẩu
Ổng ngầu lầu bầu xà mâu mấy câu
Rồi bây giờ ổng đau thấu
Hết dấu là thất tình sâu vì đâu
Ổng nói gái bâu không cầu
Vậy sao giờ ổng rên sầu thê lương
Trời ơi nơi chốn tình trường
Miệng ổng như vậy không phương níu nàng???
Cái miệng ổng to la làng
Ai mà lán chán làn chàn đốp ngay
Bây giờ ổng đau thấy ngạy
Ông bà nội ngoại lo thầy thuốc hay
Rước Tẩu Dịp bốc thuốc tài
Bốc qua bốc lại trúng ngay bệnh tình
Có cách Tẩu Dịp kết tinh
Se duyên cùng với Sơn huynh vẹn nguyền.
Thì bịnh Sơn mới chịu buông
Vì giờ có vợ được nuông được chiều
Khoái rồi Sơn xỉn tình yêu
Lắc lư tim mộng yêu nhiều Dịp he?
Chà quơ! Mấy bữa sạo ke
Nói là không thích đàn bè (đàn bà), hổng yêu
Bây chừ bị bé bỏ liều
Bé kia đã có người yêu mất rồi
Thất tình tim ổng chết thôi
Ổng khóc mếu máu đứng ngồi không yên
Hồi nào nói không yêu xiền
Dù em có đẹp như tiên chẳng màng
Bây giờ em đã có chàng
Ổng liền trách móc la làng chói tai
Như vậy Sơn này điên dai
Khi vầy khi khác có ngày khùng luôn
Trợn ơi dắt ổng xuống xuồng
Đưa ra sông cái dìm luôn cho rồi
Cho ổng tắm mát một hồi
Ổng tỉnh hồn lại ổng ngồi bia ôm
Bia ôm có gái xồm xồm
Mới năm tám tuổi lom khom tìm chồng
Bả gặp ổng hỏi:-Cưới ông
Sơn liền gật mạnh anh đồng ý ngay
Hợp tình em anh nắm tay
Lai rai chát chít và ngày cho vui
Nhưng tình ôi hỡi tình ui
Sơn này vẫn độc nhớ người mình yêu
Con bé trẻ măng mĩ miều
Không như lão nhúm nhăn nhiều tuổi đâu
Tim Sơn đau đớn âu sầu
Vì Sơn nên nỗi cơ cầu thế ni
Tự mình chuốt lấy sầu bi
Sơn ơi đừng có rên rì (rỉ) hoài nhe
Sơn la sơn khóc tò te
Dịp mau dỗ ngọt Sơn nghe theo lời
Vì tim Sơn rách tả tơi
Dịp mau vá lại cho vơi
nỗi sầu
hungho