📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

lời thư cuối

0 trả lời, 1.680 lượt xem — Trang 1 / 1
trong những ngày hè vừa qua mình đã lục tìm lại trong kí ức mong manh của mình và mình đã tìm thấy những dòng kí ức về bạn .khi ấy mình đã ko đủ can đảm để nói ra ,để cho bạn hiểu mình hơn .nhưng khi ấy cơn hoảng loạn trong mình đã ngăn cản những lời nói của mình.Và giờ đây mình cảm thấy rằng mình đã đủ niềm tin để có thể gởi cho bạn những dòng chữ này của mình.

Có thể rằng trước đây bạn đã nghĩ về mình khác rất nhiều và có lẽ vẫn là như vậy nó ko hề thay đổi ngay cả ánh mắt đầu tiên khi còn chập chững bước chân vào lớp 10 và mình chợt nhận ra rằng cuộc sống của mình ko thể thiếu vắng bạn.
Bạn có biết rằng ko có gì đau khổ hơn khi người ta viết một lý do nào đó mà bắt buộc họ phải xa rời những gì mà họ yêu thương những cái mà họ gọi là cuộc sống.Nhiều lúc mình đã nghĩ rằng mình ko nên tồn tại trên thế gian này.Và mình chắc chắn rằng khi người ta cảm thấy rằng họ đã dần thấy một nửa cái thế giới mà họ đang đi tìm kiếm ,mà họ đang mong đợi.Đó thật là quý giá.Vậy mà tại sao họ lại ko thể nói ra câu :"vừng ơi..." để rồi khi họ nhìn thấy cái nửa kia người ta mới thấy là tuyệt vọng.Sống hay chết là tỉnh hay mơ người ta cũng ko rõ nữa.
con người của mình cũng như vậy .ko phải do mình hèn kém mà ko dám đi lên,nhưng nào có ai hiểu cho mình ,nào có ai nói cho mình biết trên đời ko chỉ có như vậy.
có một lần thật bất chợt mình đã đọc đuợc một bài thơ trong đó có câu:
"anh muốn đến mở cửa tình nhưng đời cản trở
ai muốn nghĩ mình yêu kẻ sở khanh"
đúng vậy! có ai muốn nghĩ mình yêu kẻ sở khanh ko? nào có ai muốn nghĩ như vậy chứ! chỉ có điều họ chưa hề hiểu nhau .họ có cố gắng hiểu đâu nên họ cứ sai lầm và đánh giá.ai cũng có lúc lầm lỗi,ai cũng có lúc xúc phạm vô tình.
thật là khó đúng không? chỉ vì cái mà ai cũng có đó là lòng tự ái,nó mạnh mẽ vì nó bảo vệ cho cái tôi của chính mình.lại đau lòng ngẫm ra thì cũng la để xua dịu lòng tự ái đang bốc cao hung dữ như thú hoang.
từng có người nói: "ko phải người ta trưởng thành mới được yêu mà nguoi ta yêu để trưởng thành" và mình đã cảm nhận cái cảm giác ấy ,cho dù bên ngoài mình có luôn vui tươi ,luôn vui vẻ nhưng khi mình trở lại với chính mình thì thật là...đã mất đi một điều gì đó mà ko dám goi tên.và mình đã cố tình phủ nhận nó,mình đã cố tình xoa dịu nó nhưng càng cố lại càng cảm thấy day dứt hơn.
nếu bạn có tình cờ đọc được những dòng chữ này bạn có thể giận mình hoặc coi mình chưa từng tồn tại hoặc khinh thường một thằng tài hèn sức mọn như mình.thì mình vẫn cảm ơn bạn vì tất cả những gì bạn đã gửi đến mình hay những gì mình cảm nhận được từ bạn.
một cô gái 18 tuổi có nhiều suy nghĩ chín chắn hơn so với chàng trai tự xưng là bạn.ban ko cần suy nghĩ nhiều thì cũng đã hiểu mình muốn nói gì rồi.thế giới có thể ko sinh ra tình yêu nhưng nếu ko có tình yêu thì thế giới cũng ko thể tồn tại được.
người ta bảo thủ vì lòng tự ái và lòng vị kỉ nhưng nếu người ta ko tự ái thì ko bao giờ nguời ta có thể yêu thật lòng .người ta muốn nói cho mọi người biết rằng mình đã dễ dàng vượt qua trong khi người khác ko bao giờ quên được.họ nói rằng nếu họ ngã thì ko đau chỉ vì họ ko muốn người khác cười họ mà thôi.
đã bao giờ bạn tự hỏi rằng :có một người đi qua đời bạn thật tự nhiên và nhẹ nhàng nhưng lại làm cho cuộc sống của bạn bị đảo lộn và bạn ko còn là chính bạn nữa? từng có người nói :"khi người ta thấy đau vì người khác còn nhiều hơn cho chính mình thì người đó đã ở mãi trong tim ta rồi" đau tuy ko rơi nước mắt nhưng tâm hồn ko héo mỏi mòn,nỗi đau do tình yêu gây ra tuy ko lam chết người nhưng sẽ ko bao giờ có thể chữa lành được vì nó đã in sâu trong tâm hồn va người ta lại sợ bị lừa một lần nữa.
mặc cảm tội lỗi khi mình bị cho là kẻ lừa dối còn ghê tởm hơn nhiều nhưng nó có thể dược chấp nhận khi ko thể làm gì khác hơn để thay đổi.bởi có thể sẽ có người cho rằng tình yêu sẽ vượt qua mọi cản trở của cuộc sống nhưng lại ít người khi mà suy nghĩ chưa đủ chín chắn thì lại cho rằng cuộc sống như là cổ tích.
hai quan niệm đó nếu cùng tồn tại trong một tâm hồn hoặc sẽ làm cho nguoi ta mâu thuẫn với chính mình rồi kết tội cho một kẻ khác hoặc sẽ làm cho người ta lạc lối trong cơn say ảo mộng.
sẽ có lúc nào đó ta ko hiểu nổi mình ta ngỡ ngàng nhận ra còn quá ích kỉ ta sẽ tiếc khi ko còn cách sửa chữa ta dằn vặt chính mình vì ta ko sống đủ.khi nước mắt ta rơi khi người đàn ông khóc hoặc sự nghiệp ko thành hoặc ta bị mất người phụ nữ của đời ta,khi đó ta giết chính ta.
sờ lên ngực nghe con tim mình đập,máu còn dồn cho mắt sáng căng ra ta vẫn nguyện phải sống đừng quá ít,vẫn phải làm vẫn phải học vẫn điên và vẫn đi lên ta còn phải nhìn mặt trời của buổi sớm,còn soi mình trong dòng đời trôi lặng lẽ hay sóng gió.
mình đã viết ra đây những dòng kí ức về một thuở xưa nghĩ lại cũng là một kỉ niệm đẹp mình vẫn luôn cầu chúc cho mọi người và chính mình được sống vui vẻ .đôi khi cũng nên giống AQ bằng lòng với tất cả
xa xứ trông mong người bạn ngọc

tưởng đến cố hương mong cố nhân
Đăng nhập để trả lời
0