📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Lối thoát nào cho người lao động? -

3 trả lời, 1.368 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-01 16:09:44Ngọc Lý>

http://www.dvdvn.org/News/20070617_ThongBao05.htm




Lối thoát nào cho người lao động?
01.06.2007 -- Trích Tập San Hoa-Mai #2
 

Trong cơn lốc phát triển không ngừng của nhân loại, Việt Nam cũng từng bước nhập cuộc, nhưng lại bằng những bước đi thật khập khiễng. Chính sách đóng cửa nền kinh tế và áp đặt mô hình kinh tế tập trung quan liêu bao cấp, đã kéo Việt Nam lún sâu vào vũng lầy tụt hậu, kinh tế trì trệ không phát triển, đời sống nhân dân cơ cực, bấp bênh.


Đến năm 1986 đảng CS nhận ra sai lầm của mình và bắt đầu mở cửa kinh tế, kêu gọi đầu tư nước ngoài. Nhưng nhìn lại một cách khách quan hai mươi năm đổi mới ấy, Việt Nam thực sự đã đạt được những gì? Có phải chăng thực chất kết quả mặt nổi mà đảng CS gọi là thành tựu trong thời kỳ đổi mới chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài. Nó che lấp đi những mất mát mà cả dân tộc phải gánh chịu. Chưa kể, nó đang gây ra những hậu quả cho các thế hệ con cháu chúng ta.


Những hoạch định mà đảng CS tung hô là đúng đắn, là sáng suốt ấy lại gây ra cho nước ta những khoản nợ khổng lồ, tình trạng lạm phát không ngừng gia tăng, và các tệ nạn xã hội ngày càng nghiêm trọng. Nguy hại hơn nữa, khi Việt Nam chưa là một nước phát triển, thì tình trạng ô nhiễm môi trường lại được xếp vào hàng đầu, ngang hàng với mức độ ô nhiễm của những nước công nghiệp lớn.


Mặt khác, khi nhà nước cho đầu tư ồ ạt các dự án, tiến hành công nghiệp hoá, hiện đại hoá nông nghiệp, nông thôn, thu hồi đất canh tác của người nông dân để xây dựng nên những khu công nghiệp, khu đô thị, thì lợi ích chung đâu chưa thấy, mà chỉ thấy vô số nhân dân phải lâm cảnh khốn khổ. Vì không có cách nào khác hơn là phải chấp hành lệnh của nhà nước, người nông dân đã phải chịu thiệt thòi khi chấp thuận mức giá đền bù. Tuy nhiên, khi các địa phương áp dụng thực thi bồi thường thì chỉ còn 10%-20% so với mức giá quy định, thậm chí còn bị giải tỏa trắng. Thực tế ấy đã chỉ ra rằng nhà nước đã chỉ chạy theo những lợi hời hợt bên ngoài, và không màng đến tác động, hậu quả mà những dự án gây ra. Nhưng tình trạng cưỡng chế không phải chỉ là để thực thi kế hoạch công nghiệp hoá, mà trong nhiều trường hợp là do đám tham quan cậy quyền ngang nhiên cướp đất của người dân để chia chác làm tài sản riêng, bất chấp luật pháp và tiếng than oán của gia đình các nạn nhân.


Vì lý do đó, nhiều người phải chịu sống trong cảnh màn trời chiếu đất, thiếu thốn, lang thang cơ cực còn bị o ép đủ điều. Cảnh đội đơn đi đến các ngành TW ngày càng nhiều. Nhưng vì sự độc tài bao bọc, đến tòa án thì tòa án xử sai, báo chí mất đi quyền tự do ngôn luận, đến TW thì nhận được những văn bản, công văn đưa về các địa phương, và địa phương cũng chỉ coi là những tờ giấy lộn; trình lên chuyển xuống rồi đi vào im lặng, kéo dài theo năm tháng. TW chẳng có quyền uy gì nữa, hay đó là sự bao che từ trên xuống dưới? Đắng cay hơn nữa là họ còn bị địa phương trù dập, bắt bớ khi đi khiếu nại tố cáo… Vậy thì người dân biết tìm đâu sự công bằng? Cán cân công lý ởû đâu? Tại sao người dân lành phải gánh chịu sự lộng hành từ nạn cửa quyền, tham ô lũng loạn của cán bộ các cấp?
Từ chỗ không còn đất đai, nhiều nông dân và cả con cái họ phải bán sức lao động của mình một cách rẻ mạt cho các công ty, nhà máy sản xuất với đồng lương thấp, thời gian lao động kéo dài. Điều đáng nói hơn những quyền căn bản của người công nhân lại không được các tổ chức công đoàn bảo vệ. Bởi lẽ công đoàn chỉ là cánh tay trá hình của quyền lực. Chính vì vậy mà người công nhân không có quyền bãi công, không có quyền đòi hỏi quyền lợi. Nếu có nơi nào dám lên tiếng thì lập tức bị công đoàn, công an ngang nhiên dập tắt, đàn áp.


Những điều nói trên là những minh chứng thực tế nhất về sự thiếu dân chủ, tự do, ấm no và tiến bộ. Điều đó phải được lên án và loại bỏ để trả lại sự công bằng cho người lao động Việt Nam.




Thanh Hùng




http://www.dvdvn.org/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-12 20:28:28nguyễn văn dân>


http://www.dvdvn.org/News/20070617_ThongBao05.htm





Những ngày cùng với nhân dân
01.05.2006 -- Trích Tập San Hoa-Mai #1
 

Nhân loại đã bước sang thế kỉ 21- thế kỉ của nền đại công nghiệp, của khoa học thông tin, và đó cũng là thế kỉ của tự do, dân chủ, công bằng xã hội. Đánh giá một cách khách quan trên bình diện rộng, thì ở những nước tiến bộ, nhân quyền, dân chủ của mọi tầng lớp nhân dân luôn được bảo vệ, đề cao. Đó là quyền lợi mà không một ai, không một thế lực nào có thể xâm phạm được. Vậy mà ở Việt Nam, một đất nước mà nhà nước luôn tuyên bố là hoàn toàn tự do, nhưng mảnh đất này đâu đã xuất hiện sự dân chủ, nhân quyền; đâu đã được bảo vệ một cách an toàn trong vòng tay pháp luật và công bằng; đâu đã thuộc về người dân như nhà nước nói!!!


Suy nghĩ, cảm tưởng mà tôi nêu ở trên về những bất cập trong cuộc sống xã hội Việt Nam hiện nay là hoàn toàn có căn cứ. Bởi lẽ, khi được trực tiếp trao đổi, tâm tình với người dân nghèo ở nhiều địa phương, tôi mới có điều kiện để hiểu biết và suy ngẫm về mặt trái tiêu cực, thoái hóa, biến chất của xã hội Việt Nam; của các vị được gọi là lãnh đạo chủ chốt của nhà nước hiện nay. Với vai trò là cộng tác viên, tôi có nhiều điều kiện đi sâu, thâm nhập vào cuộc sống xã hội để nhận thấy bản chất sâu mọt, vị kỉ của các vị lãnh đạo quan chức từ TW đến địa phương. Và từ đó mới đồng cảm, thấu hiểu một cách sâu sắc nỗi thống khổ mà những người dân thấp cổ bé họng đang phải gánh chịu. Hình ảnh “người đè người, người dẫm lên người” để tồn tại đâu phải là hình ảnh ở một xứ có tự do, hòa bình và bác ái!!!


Trong mỗi chuyến công tác, khi trực tiếp tiếp xúc với những người dân đang phải oằn mình chống chọi với những bất công mà chính quyền XHCN gây nên, tôi không khỏi xót xa cay đắng. Tôi muốn chỉ ra đây một thực trạng là cảnh tượng người dân từ mọi miền Tổ Quốc kéo về thủ đô Hà Nội khiếu kiện tố cáo ngày càng gia tăng. Phải chăng số lượng người dân vượt cấp lên TW khiếu nại là một biểu hiện rõ nét nhất về sự bất công ngày một nhiều hơn? Một xã hội thật sự công bằng thì người dân đâu phải kiện cáo nhiều đến vậy?!!


Nhưng tôi không khỏi băn khoăn là liệu những người dân nghèo kia có thể giành lại cho mình quyền lợi chính đáng đã mất, và liệu họ có bị chính quyền địa phương trù dập sau khi lên TW khiếu kiện hay không?


Khi gặp gỡ và trao đổi với người dân, tất cả đều mong muốn và hi vọng tôi có thể giúp họ nói lên tiếng nói, bênh vực lẽ phải, giành lại công bằng. Họ mong rằng những hành vi đè nén, áp bức, cưỡng đoạt của chính quyền các cấp được dư luận thế giới biết đến. Họ muốn vạch trần bộ mặt thật của những kẻ luôn miệng hô to khẩu hiệu “là người đầy tớ trung thành của nhân dân”.


Xót xa thay cho cảnh 10 năm, 20 năm… đội đơn đi tìm công lý! Đau thương thay cho nỗi bất bình tột độ: “Tôi xin chết để chứng minh lòng mình ơn nhờ chính nghĩa phân minh…kẻ tử tiết này xin đem đầu đi kêu oan cho dân!” Những người dân hiền lành ấy đâu có tội lỗi gì? Họ tần tảo làm lụng trên những mảnh vườn bờ lúa. Nhưng vì lòng tham mà các cán bộ, những người lẽ ra phải hết lòng phụng sự nhân dân, lại sẵn sàng bóp méo đi những dự án để cưỡng đoạt tài sản, đất đai của người dân, đẩy nhân dân vào cảnh lầm than cơ cực. Phải chăng những mái nhà tranh của người dân là những “ viên gạch” xây nên những tòa biệt thự trị giá hàng tỉ đồng của cán bộ các cấp!!! Như vậy ai là “đầy tớ”của ai??? Vì được chứng kiến những bất công ấy, tôi luôn tự nhủ với lòng mình phải gắng hết sức, phải đem bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ để góp phần đấu tranh, vạch trần những mặt trái của xã hội, đem những vết đen ấy phơi bày ra ngoài ánh sáng.


Nếu trong bạn đang chảy dòng máu Việt thì xin hãy lưu tâm đến cuộc sống đau khổ của đồng bào! Xin hãy góp một tiếng nói để giành lại công bằng cho xã hội. Xin hãy thể hiện bằng hành động đấu tranh, để góp phần xây dựng một nước Việt Nam mới thật sự có hòa bình, tự do, ấm no và tiến bộ. Chúng ta, những chủ nhân của đất nước, là nòng cốt, là sinh khí quốc gia, phải có trách nhiệm đưa Việt Nam trở thành một quốc gia thật sự tiến bộ mà nơi ấy, cuộc sống của người dân thật sự có công bằng, dân chủ.

Thanh Hùng


 

Các bài viết và phát biểu của Sinh viên Đặng Hùng



http://dvdvn.org/members/ThanhHung/DangHung_20060501.htm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-18 19:18:22nguyễn văn dân>








Tuổi trẻ Việt Nam – Tương lai Đất nước
01.08.2007 -- Trích Tập San Hoa-Mai #4
 

Các bạn thanh niên thân mến,

Phải nói rằng Việt Nam chúng ta có khá nhiều thuận lợi, vừa được thiên nhiên ưu đãi, vừa có nhiều nguồn tài nguyên đa dạng, phong phú.

Không những thế, con người Việt Nam bao đời nay với đức tính cần cù, siêng năng, chịu khó vừa lao động sản xuất, vừa anh dũng chiến đấu chống giặc ngoại xâm. Lịch sử Việt Nam với 4000 năm dựng nước và giữ nước đã khẳng định rằng: dân tộc Việt Nam là một dân tộc anh hùng với truyền thống đấu tranh bất khuất.

Hơn nữa, tuổi trẻ mọi thời đại chính là niềm tự hào dân tộc vì mỗi khi đất nước lâm nguy thì Việt Nam lại xuất hiện những anh hùng trẻ tuối dũng cảm, tài trí. Điều đó cho thấy rằng tuổi trẻ Việt Nam luôn suy nghĩ, lo lắng và quan tâm đến vận mệnh của dân tộc và luôn phát huy truyền thống anh hùng.

Mỗi người trong chúng ta ai cũng từng đi qua tuổi trẻ - tuổi của sức mạnh phi thường với sự căng tràn bầu nhiệt huyết, tuổi không chịu khuất phục trước khó khăn, và sẵn sàng chấp nhận hi sinh vì đạo nghĩa. Sức mạnh vô song của tuổi trẻ hô “sông kia sông phải chuyển, núi kia núi phải dời”. Sự xoay vần của tạo hóa giúp con người luôn có những cái nhìn mới mẻ, hiện đại và ngày càng có thêm sức mạnh muôn trùng.

Tuổi trẻ cả nhân loại đang ra sức tìm kiếm và xây dựng những thứ tưởng chừng như viễn tưởng nhưng nay lại trở thành hiện thực, như những thành tựu trong ngành công nghệ thông tin, công nghệ sinh học, v.v... Họ có đủ điều kiện để phát huy hết khả năng nội lực của chính mình, họ có tự do trong suy nghĩ và hành động, họ có sự dân chủ trong mọi ý tưởng và lý tưởng, họ có được sự tôn trọng về thực quyền sáng tạo. Vậy thì tiềm năng và tương lai phát triển của mỗi quốc gia đều mong đợi và đều đặt niềm tin vào tuổi trẻ.

Tuổi trẻ Việt Nam những năm gần đây đã khẳng định được sức mạnh của chính mình trong mọi lĩnh vực như : kinh tế, khoa học kĩ thuật, giáo dục, v.v... Ngày càng xuất hiện nhiều nhà kinh doanh trẻ năng động; những nhà khoa học tài năng; đặc biệt là những thành tích của học sinh, sinh viên Việt Nam tham dự các kì thi Olympic khu vực và quốc tế.

Với sức mạnh nội lực của con người và tuổi trẻ Việt Nam, với sự ưu đãi của thiên nhiên, Việt Nam hoàn toàn đủ khả năng khẳng định và vươn lên trở thành một quốc gia hùng mạnh. Tuy nhiên trên thực tế chúng ta vẫn bị xếp vào những nước đang phát triển, còn nghèo nàn và lạc hậu.

Vậy thì cái nghèo là do đâu? Phải chăng đó là “thành tựu” của 60 năm lãnh đạo “tài tình, sáng suốt” của ĐCSVN? Giải phóng dân tộc, đưa đất nước không ngừng phát triển là những lời lẽ mà đảng CS đã, đang và còn lớn tiếng rêu rao. Nhưng thực tế ai trong chúng ta cũng đều thấy rằng: phát triển thì chưa thấy đâu nhiều mà nạn tham nhũng ngày càng gia tăng với mức độ đặc biệt nghiêm trọng. Vì vậy mà mấy ai trong chúng ta còn đủ niềm tin vào đảng CS, còn tin vào sự dân chủ, công bằng, tự do trong xã hội hiện nay?

Sáu mươi năm lãnh đạo của ĐCS là 60 năm chúng ta bị mất đi bao tài nguyên thiên nhiên, mất đi bao chất xám của mọi thế hệ, mất đi bao thực quyền của một con người- một con người theo đúng nghĩa. Những nội lực, đáng lẽ ra phải là vũ khí chiến lược để xây dựng Việt Nam thành một nước công nghiệp hiện đại nhưng thực ra chỉ là hàng trăm ngàn nỗi khổ đổ lên đầu người dân: nông dân thì mất đất, lang thang cơ cực; và công nhân bị vắt kiệt sức lao động trong các xí nghiệp, chỉ để làm giàu cho những kẻ có chức có quyền.

Có lẽ giờ đây chúng ta cũng đã hình dung được phần nào tương lai của đất nước sẽ ra sao dưới sự lãnh đạo của ĐCS. Liệu rằng tuổi trẻ của chúng ta chấp nhận khoanh tay nhìn dân tộc lâm nguy -- chấp nhận để đất Việt ngày càng nhỏ bé yếu ớt trong mắt bạn bè thế giới?

Để cứu lấy đất nước, xin hãy biến suy nghĩ thành hành động, chúng ta hãy bắt tay nhập cuộc cùng chung sức xây dựng một Việt Nam lớn mạnh.

Các bạn trẻ !!! Dù chúng ta xuất thân khác nhau, trình độ học vấn khác nhau, điều kiện sống khác nhau trong mỗi chúng ta có chung một dòng máu lạc hồng, đều có chung một thứ ngôn ngữ và đều có lòng nồng nàn yêu nước. Vì thế hãy cùng nghĩ đến vận mệnh của dân tộc, nghĩ đến tương lai của chúng ta và của cả con cháu chúng ta mà đấu tranh để giữ lấy hùng khí dân tộc. Chúng ta không cho phép bất kì một thế lực độc tài toàn trị nào hủy diệt sự sống của cả một dân tộc. Hãy đấu tranh để giành lấy bầu không khí của chính chúng ta -- bầu không khí của tự do, dân chủ, công bằng. Vì vậy chỉ có một lộ trình dân chủ thực sự mới đưa dân tộc chúng ta, đất nước chúng ta tiến tới hòa bình - tự do - ấm no - tiến bộ như mong đợi của nhân dân ta từ bấy lâu nay.--

Trong cơn lốc phát triển không ngừng của nhân loại, Việt Nam cũng từng bước nhập cuộc, nhưng lại bằng những bước đi thật khập khiễng. Chính sách đóng cửa nền kinh tế và áp đặt mô hình kinh tế tập trung quan liêu bao cấp, đã kéo Việt Nam lún sâu vào vũng lầy tụt hậu, kinh tế trì trệ không phát triển, đời sống nhân dân cơ cực, bấp bênh.

Đến năm 1986 đảng CS nhận ra sai lầm của mình và bắt đầu mở cửa kinh tế, kêu gọi đầu tư nước ngoài. Nhưng nhìn lại một cách khách quan hai mươi năm đổi mới ấy, Việt Nam thực sự đã đạt được những gì? Có phải chăng thực chất kết quả mặt nổi mà đảng CS gọi là thành tựu trong thời kỳ đổi mới chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài. Nó che lấp đi những mất mát mà cả dân tộc phải gánh chịu. Chưa kể, nó đang gây ra những hậu quả cho các thế hệ con cháu chúng ta.

Những hoạch định mà đảng CS tung hô là đúng đắn, là sáng suốt ấy lại gây ra cho nước ta những khoản nợ khổng lồ, tình trạng lạm phát không ngừng gia tăng, và các tệ nạn xã hội ngày càng nghiêm trọng. Nguy hại hơn nữa, khi Việt Nam chưa là một nước phát triển, thì tình trạng ô nhiễm môi trường lại được xếp vào hàng đầu, ngang hàng với mức độ ô nhiễm của những nước công nghiệp lớn.

Mặt khác, khi nhà nước cho đầu tư ồ ạt các dự án, tiến hành công nghiệp hoá, hiện đại hoá nông nghiệp, nông thôn, thu hồi đất canh tác của người nông dân để xây dựng nên những khu công nghiệp, khu đô thị, thì lợi ích chung đâu chưa thấy, mà chỉ thấy vô số nhân dân phải lâm cảnh khốn khổ. Vì không có cách nào khác hơn là phải chấp hành lệnh của nhà nước, người nông dân đã phải chịu thiệt thòi khi chấp thuận mức giá đền bù. Tuy nhiên, khi các địa phương áp dụng thực thi bồi thường thì chỉ còn 10%-20% so với mức giá quy định, thậm chí còn bị giải tỏa trắng. Thực tế ấy đã chỉ ra rằng nhà nước đã chỉ chạy theo những lợi hời hợt bên ngoài, và không màng đến tác động, hậu quả mà những dự án gây ra. Nhưng tình trạng cưỡng chế không phải chỉ là để thực thi kế hoạch công nghiệp hoá, mà trong nhiều trường hợp là do đám tham quan cậy quyền ngang nhiên cướp đất của người dân để chia chác làm tài sản riêng, bất chấp luật pháp và tiếng than oán của gia đình các nạn nhân.

Vì lý do đó, nhiều người phải chịu sống trong cảnh màn trời chiếu đất, thiếu thốn, lang thang cơ cực còn bị o ép đủ điều. Cảnh đội đơn đi đến các ngành TW ngày càng nhiều. Nhưng vì sự độc tài bao bọc, đến tòa án thì tòa án xử sai, báo chí mất đi quyền tự do ngôn luận, đến TW thì nhận được những văn bản, công văn đưa về các địa phương, và địa phương cũng chỉ coi là những tờ giấy lộn; trình lên chuyển xuống rồi đi vào im lặng, kéo dài theo năm tháng. TW chẳng có quyền uy gì nữa, hay đó là sự bao che từ trên xuống dưới? Đắng cay hơn nữa là họ còn bị địa phương trù dập, bắt bớ khi đi khiếu nại tố cáo… Vậy thì người dân biết tìm đâu sự công bằng? Cán cân công lý ởû đâu? Tại sao người dân lành phải gánh chịu sự lộng hành từ nạn cửa quyền, tham ô lũng loạn của cán bộ các cấp?

Từ chỗ không còn đất đai, nhiều nông dân và cả con cái họ phải bán sức lao động của mình một cách rẻ mạt cho các công ty, nhà máy sản xuất với đồng lương thấp, thời gian lao động kéo dài. Điều đáng nói hơn những quyền căn bản của người công nhân lại không được các tổ chức công đoàn bảo vệ. Bởi lẽ công đoàn chỉ là cánh tay trá hình của quyền lực. Chính vì vậy mà người công nhân không có quyền bãi công, không có quyền đòi hỏi quyền lợi. Nếu có nơi nào dám lên tiếng thì lập tức bị công đoàn, công an ngang nhiên dập tắt, đàn áp.

Những điều nói trên là những minh chứng thực tế nhất về sự thiếu dân chủ, tự do, ấm no và tiến bộ. Điều đó phải được lên án và loại bỏ để trả lại sự công bằng cho người lao động Việt Nam.

Thanh Hùng


 

Các bài viết và phát biểu của Sinh viên Đặng Hùng



http://dvdvn.org/members/ThanhHung/DangHung_20060801.htm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-31 05:15:55Ngọc Lý>



Mái nhà đích thực của người Công Nhân Việt Nam
01.11.2006 -- Trích Tập San Hoa-Mai #7
 
 

Thưa toàn thể anh chị em công nhân Việt Nam!

Suốt mấy chục năm qua, sự đóng góp của các anh chị là một thực tế rất lớn mà ai cũng có thể nhận ra trong sự phát triển của nền kinh tế nước nhà, . Điều đó đáng được tôn vinh cũng như những sáng tạo và sự cần cù chịu khó đáng quí, mà các anh chị là người luôn cố gắng gìn giữ.

Thưa các anh chị,

Nhưng thật thiếu sót và đáng buồn, bởi vì những đóng góp bằng mồ hôi công sức của các anh chị trong suốt quảng đường dài vừa qua đã không được đền bù một cách xứng đáng, về vật chất cũng như tinh thần, cho những thành quả mà các anh chị đã tạo ra.

Nhận thức đó là niềm đau, không phải của riêng các anh chị, mà còn ở những người có quan tâm muốn chia sẻ với các anh chị, phải nhận thấy có trách nhiệm tìm kiến phương thức giúp các anh chị đáp ứng được những nhu cầu trong đời sống khó khăn của các tầng lớp lao động nghèo.

Qua những thực tế gần đây cùng với xu thế phát triển chung của khu vực, nhu cầu cuộc sống bây giờ ngày càng lên cao, mà mức thu nhập của các anh chị không được gia tăng kịp thời, đời sống không được cải thiện đúng mức. Nỗi khổ đó đã dẫn đến những cuộc đình công ồ ạt khắp nơi trong thời gian qua, nhưng sự kiện nổi cộm đó vẫn không thúc đẩy được nhà nước có những thay đổi cụ thể với những quyền lợi đích thực của các anh chị.

Những băn khoăn, trăn trở về đời sống hằng ngày của các anh chị từ trước đến nay chưa thể biến thành hành động cụ thể, vì các khó khăn từ sự áp dụng chế tài quản lý của Đảng Cộng sản (ĐCS).
 
Sự kềm toả này làm cho các anh chị đã thực sự bị bất lực trước mọi nguyện vọng chính đáng của mình, không tự làm chủ được chính mình, không thể hưởng hay có thể kiểm soát mọi quyền lợi, phúc lợi của mình được.
 
Chính vì thực tế về nhu cầu chính đáng của các anh chị là hoàn toàn thích đáng, Hội Nghị Warszawa 2006 Về Quyền Lao Động Của Công Nhân Việt-Nam đã được tổ chức với chủ đề hội thảo là: (1) Kinh nghiệm đấu tranh của Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan, Ủy Ban Bảo Vệ Công Nhân Ba Lan, và các tổ chức lao động tại Âu châu, Úc Châu, và Bắc Mỹ. (2) Luật lao động và tình trạng công nhân tại Việt-Nam; (3) Những biện pháp đấu tranh cụ thể đòi quyền lợi cho công nhân Việt-Nam.

Một tuần lễ trước đó, một nỗ lực yểm trợ công nhân khác cũng đã được ra đời tại Hà Nội với danh xưng là Công Đoàn Độc Lập Việt Nam; tuyên bố sẽ “1. Bảo vệ quyền lợi chính đáng của người công nhân Việt Nam; 2. Giúp đỡ những công nhân găp khó khăn trong cuộc sống, lúc ốm đau, bệnh tật; 3.Nâng cao tình đoàn kết của giai cấp công nhân.” Dù thực tế chưa biết là công đoàn mới này sẽ có thể đem đến được sự trợ giúp cụ thể nào cho người lao động, song sự chấp nhận đối đầu với những khó khăn, thử thách trong điều kiện thực tế của Việt Nam hiện nay là một thiện chí đáng ca ngợi. Buổi hội thảo ở Ba-Lan và sự thành hình này đánh dấu một bước ngoặc rất quan trọng và vô cùng quí giá cho đời sống hiện thời cũng như tương lai của người công nhân Việt Nam.

Khi nào giới lao động Việt Nam có được một tổ chức công đoàn, hay nghiệp đoàn, có khả năng bảo vệ được quyền lợi của người công nhân, nông dân một cách thực tiễn thì lúc đó người lao động mới có được một mái nhà tinh thần đúng nghĩa. Đó sẽ là mái nhà thực sự của các anh chị -- là mái nhà mà các anh chị có thể sẽ được chính thức bảo vệ mọi mặt, về tinh thần cũng như cuộc sống, điều kiện làm việc, v.v.. Nó đồng thời cũng là nơi mà các anh chị có thể chia sẻ trọn vẹn những băn khoăn, lo âu về nghề nghiệp mà không sợ bị tù đày, mất việc.
 
Nó cũng có thể sẽ trở thành chiếc cầu nối mang tinh thần khách quan và xây dựng giữa những người chủ doanh nghiệp với những người làm ra sản phẩm được hiểu nhau hơn, gần gủi, gắn bó nhau hơn. Từ đó sẽ tạo ra những thuận lợi, và là nền tảng tiến bộ không ngừng cho mọi sự phát triển chung của đất nước.

Thưa các anh chị,

Trong suốt chặng đường dài đã qua, sự quên lãng và rào cản đã xâm phạm đời sống và quyền lợi của các anh chị, thì nay ánh sáng, niềm vui và mái nhà địch thực đã đến với các anh chị -- những người công nhân Việt Nam thông minh, cần cù, chịu khó sẽ được chăm lo, sẽ được bạn bè quốc tế coi trọng.

Các anh chị sẽ là người chủ nhân đích thực, xứng đáng với mọi nỗ lực và nguyện vọng chính đáng của mình. Hãy gắng giữ gìn, chăm sóc và xây dựng thật rộng lớn mái nhà đích thực này vì nó là của các anh chị; là sự đền đáp mà những người có quan tâm đã tạo ra cho các anh chị.

Xin được chia sẻ niềm hi vọng này đến hàng triệu người công nhân Việt Nam. Cầu mong nó sẽ trở thành mái nhà đích thực, lớn rộng theo dòng thời gian cùng với mọi sự phát triển không ngừng của xã hội Việt Nam; xứng đáng với niềm tin và hy vọng của những người công nhân nói riêng và nhân dân Việt Nam nói chung.

Thanh Hùng
 
 


[email=lienlac@hoamai.org][/email]
 



Các bài viết và phát biểu của Sinh viên Đặng Hùng



http://dvdvn.org/members/ThanhHung/DangHung_20060801.htm

Đăng nhập để trả lời
0