<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-01 17:10:34huethuong2007>
Huế ơi !
Hôm nay anh lang thang trên mạng cả ngày , anh ko biết làm gì , ko biết đi đâu để để giải bày nỗi quay cuồng trong tim mình.Anh mạo muội lên đây viết vài dòng gửi đến em.Anh không nghĩ rằng một ngày nào đó em sẽ đọc được những dòng tâm sự của anh ở đây.Nhưng anh vẫn viết.
Viết cho vơi đi nỗi nhớ nhung , nỗi xao xuyến trong anh.Anh là một SV Y khoa , văn chương chữ nghĩa không được tốt ,tuy khô khan nhưng anh vẫn tâm sự ra đây , mong rằng sẽ có người đọc được và chia sẻ nỗi niềm với anh.
Em không nói rằng em không yêu anh , nhưng em cũng không nhận lời mở lối cho anh , Ôi trời ơi !!! cái nỗi niềm này có ai thấu hiểu cùng tôi không???
Anh đã gặp em trong một ngày Huế rực lửa phượng hồng , ngay từ giây phút ban đầu em đã làm anh ngây ngất.Anh chỉ biết rằng trái tim cnhiệt huyết với học hành và công việc của anh đã thay đổi hoàn toàn từ khi đó.Anh về nhà đánh đàn , ngâm thơ vu vơ cả ngày.
Anh ! một sinh viên ngoại tỉnh , đã đem lòng yêu em mất rồi , tất cả huyết sống của anh dường như đã chảy về phía ấy.
Cô gái Huế kia ơi !!! Sao em nỡ đành để anh bơ vơ thế này.Chẳng thà em nói một câu , rằng em không yêu anh.Hay là em hãy cho niềm hạnh phúc của anh được bùng nổ.Còn hơn cứ xao xuyến bâng khuâng thế này.
Giờ anh phải làm sao đây em ơi !!! Anh em ơi.giờ tôi phải làm sao đây...????

Hôm nay anh lang thang trên mạng cả ngày , anh ko biết làm gì , ko biết đi đâu để để giải bày nỗi quay cuồng trong tim mình.Anh mạo muội lên đây viết vài dòng gửi đến em.Anh không nghĩ rằng một ngày nào đó em sẽ đọc được những dòng tâm sự của anh ở đây.Nhưng anh vẫn viết.
Viết cho vơi đi nỗi nhớ nhung , nỗi xao xuyến trong anh.Anh là một SV Y khoa , văn chương chữ nghĩa không được tốt ,tuy khô khan nhưng anh vẫn tâm sự ra đây , mong rằng sẽ có người đọc được và chia sẻ nỗi niềm với anh.
Em không nói rằng em không yêu anh , nhưng em cũng không nhận lời mở lối cho anh , Ôi trời ơi !!! cái nỗi niềm này có ai thấu hiểu cùng tôi không???
Anh đã gặp em trong một ngày Huế rực lửa phượng hồng , ngay từ giây phút ban đầu em đã làm anh ngây ngất.Anh chỉ biết rằng trái tim cnhiệt huyết với học hành và công việc của anh đã thay đổi hoàn toàn từ khi đó.Anh về nhà đánh đàn , ngâm thơ vu vơ cả ngày.
Anh ! một sinh viên ngoại tỉnh , đã đem lòng yêu em mất rồi , tất cả huyết sống của anh dường như đã chảy về phía ấy.
Cô gái Huế kia ơi !!! Sao em nỡ đành để anh bơ vơ thế này.Chẳng thà em nói một câu , rằng em không yêu anh.Hay là em hãy cho niềm hạnh phúc của anh được bùng nổ.Còn hơn cứ xao xuyến bâng khuâng thế này.
Giờ anh phải làm sao đây em ơi !!! Anh em ơi.giờ tôi phải làm sao đây...????

Nhưng hỡi ơi, Huế thơ Huế mộng, nhưng Huế buồn quá... tôi sợ nhất là mưa Huế, nó rả rích và như muốn giày xéo nỗi lòng của du khách.