<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-24 03:03:22mây trắng>

Ca dao xưa có câu:
"Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều"
Chứa Chan
cao vời bóng mẹ đỉnh Chứa Chan
từng bậc con qua giấu lệ tràn
mỗi lần chùng bước nghe tê tái
mấy thuở lăn trầm mẹ đã mang
tóc ươm sương trắng từng giọt nhớ
mắt đọng trăm chiều bao ngỗn ngang
khát mong con nguyện lòng chan chứa
mẹ vẫn bền lâu vượt thế gian...
Mây Trắng
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...




















































