Trích đoạn: huongtuyet274
Trích đoạn: TaAoXanh
CUỘC TÌNH BUỒN
Bóng em mờ dần ở cuối chân mây
Nghe tiếng khóc trong lòng vang nức nở
Anh cúi mặt nghẹn ngào cho duyên nợ
Đưa em về nơi xa tít mù xa
Chắc tay em vẫn cầm lấy đoá hoa
Lấn sau cuối gửi cho người tình mộng
Bóng đổ dài theo con đường gió lộng
Bụi phong trấn vai áo bạc phong sương
Cuộc tình như chiếc lá rớt bên đường
Chờ cơn gió thổi tung về đâu đó
Trả lại nhau kỷ niệm đầu gặp gở
Khóc nhân tình cho hai chử tình nhân
TaAoXanh
THỜi GIAN
Bụi thời gian..Anh ạ! Chẳng dừng chân
Nên cứ thế tình chia về hai phía
Mặc cơn gió vô tình... bao tâm địa
Mặc cho em,cho níu kéo rợp hồn
Giữa cuộc đời bao ảo vọng, gian ngôn
Anh biết không!Em còn bao uất ức
Mà phận gái phong sương với bao nhiêu tức bực
Biết tỏ cho ai trong bến nhớ đợi chờ!
Đóa hoa tay cầm xen lẫn mấy trang thơ
Đâu xóa hết đi trong ta đầy duyên nợ
Và chiếc lá rơi bên đường anh có nhớ?
Gặp gỡ làm gì thêm để xót xa nhau!
Trả làm gì để tim lại thêm đau
Để khóc thi nhân trong tiếng yêu hờn tủi
Trả làm gì kỉ niệm xưa cháy rụi
Bởi thời gian...Anh ạ! Chết lâu rồi!
MÃI GỌI TÊN EM
Dòng sông nhỏ đang xuôi chảy lững lờ
Soi bóng nước, bóng hình em, không còn nữa
Từ xa xôi nghìn trùng, em có nhớ
Tình trong anh, dâng cảm xúc rạt rào
Những dư hương còn quyến rũ xuyến xao
Làn môi thắm, khiến lòng anh yêu mãi
Bàn tay níu những bóng hình còn lại
Thức tỉnh rồi, hơi thở vẫn hôn mê
Cánh hoa xưa trên lối nhỏ đường quê
Nằm nép mình trong những bờ cỏ dại
Bây giờ đây, làm sao anh còn thấy
Cánh hoa xưa, bay đến, cõi vô cùng[/align] [/align]
Gữi đến em những lời buồn sau cuối
Lời giã từ trộn lẫn với đắng cay
Vòng tay buông theo cơn gió cuốn bay
Tạ ơn em với những gì ... em để lại
Mùi hương thơm với vòng tay êm ái
Dấu yêu thương nồng ấm ở đầu môi
Đôi môi xinh, tươi thắm một nụ cười
Một nhát dao làm tim anh nhức nhối
Hơi thở cạn phút cuối cùng hấp hối
Chút hơi tàn anh vẫn gọi tên em
Thoáng hương xưa còn vang vọng êm đềm
Đường lối cũ từ nay xa cách mãi[/align] [/align] [/align] [/align]TaAoXanh [/align][/align]