Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Những quy luật của tinh thần by Dan Millman

4 trả lời, 2.281 lượt xem — Trang 1 / 1
Những quy luật của tinh thần
Tác giả: Dan Millman
Biên dịch: Lâm Thiên Thanh- Lâm Duy Chân
Nhà xuất bản Mũi Cà Mau


Lời người dịch

Dan Millman là một nhà văn hiện đại Hoa Kỳ. ông nổi tiếng với các tác phẩm:
I will survive...as long as I know how to love
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>Gloria Gaynor</b> -- <b>7.9.2004 17:21:04 </b> &gt;>
Dear Admin,
Tác phẩm ' Những quy luật của tinh thần' của Dan Millman sẽ được đăng bắt đầu từ đây. Làm ơn bỏ qua phần đăng trước. Xin cảm ơn rất nhiều.
GG


Những quy luật của tinh thần
Tác giả: Dan Millman
Biên dịch: Lâm Thiên Thanh- Lâm Duy Chân
Nhà xuất bản Mũi Cà Mau

Lời người dịch

Dan Millman là một nhà văn hiện đại Hoa Kỳ. Ông nổi tiếng với các tác phẩm: Hành trình của người chiến binh an lạc (Way of the peaceful warrior), Cuộc đời định mệnh (The way you were born to live), Hành trình thiêng liêng của người chiến binh an lạc (Sacred journey of the peaceful warrior), Mỗi khoảnh khắc đều thiêng liêng (No ordinary moments). Là cựu vận động viên từng chiếm giải vô địch thế giới về môn Thể dục dụng cụ, là giảng viên của nhiều trường Đại học như Trường Đại học Stanford, Trường Cao đẳng Oberlin, và Trường Đại học California tại Berkeley, hơn hai mươi năm qua Dan Millman đã tận tâm cống hiến cho mục đích mở ra con đường hướng con người về các giá trị nhân bản. Những tác phẩm của ông là nguồn cảm hứng thiêng liêng cho hàng triệu người khắp thế giới tìm về với đời sống nội tâm, hoà mình vào đời sống thiên nhiên theo “ cuộc hành trình thiêng liêng của người chiến binh an lạc”.

Cảm hứng ấy cũng đến với chúng tôI khi đọc xong quyển Những quy luật của tinh thần (The laws of spirit), tác phẩm gần đây nhất của ông. Chúng tôi cảm nhận được cáI thiện ý và lòng thành tâm của một người muốn được sẻ chia với mọi người những kinh nghiệm sống của một đời tìm kiếm và chiêm nghiệm- đó là những nhận thức về những chân lý giản đơn va diệu dụng rút ra từ đời sống thiên nhiên và tinh hoa trí tuệ con người suốt mấy ngàn năm qua- những chân lý mà, như cách nói của ông, “ con người chúng ta được sinh ra để hiểu biết và vận dụng chúng trên đường đời đầy bất trắc”.

Đọc tác phẩm của ông, chúng tôI cũng cảm nhận được cái nhịp thôi thúc con người tìm về với chính mình, tìm về nguồn cội mà khuynh hướng này, may mắn thay, đã được duy trì và đang trên đà phát triển trong xã hội chúng ta hiện nay. Chúng tôi cũng rất thích thú và tự hào khi tìm thấy nơi tác phẩm này những ý tưởng và nhận thức mà từ hàng ngàn năm nay đã là cái nghĩ, cái nhìn về nhân sinh, về vũ trụ của người Việt Nam cũng như người Á Đông chúng ta. Chúng tôi tin tưởng rằng tất cả chúng ta, dù bạn có là ai và bạn có làm công việc gì đi nữa, đều tìm được con người của mình và bài học của mình nơi hơn mười hai chương của quyển sách này. Giá trị của quyển sách này, theo thiển ý của chúng tôI, là đã thể hiện được những chân lý minh triết và hữu dụng mà tất cả chúng ta đều có thể cảm nhận và ứng dụng được.

Dù vậy, bắt tay vào dịch quyển Những quy luật của tinh thần này, chúng tôi cũng gặp không ít khó khăn và trở ngại- chủ yếu vì các thuật ngữ triết học và sách vở tra cứu cho những đoạn mà tác gì trích dịch. Với tinh thần đón nhận thiện ý, chúng tôi mong đợi những lời đóng góp, bổ sung của quý vị độc gi và các bậc trí gì dành cho những sai lầm và thiếu sót mà chúng tôi mắc phải. Để cảm tạ trước cái chân tình đáng quý ấy, xin được phép học đòi tác giả, trong lời tạ của mình đã trích dẫn: Tôi không chỉ sử dụng tất cả những gì mình có mà còn dùng đến tất cả những gì mình vay mượn được- Woodrow Wilson.

Xin được là kẻ cắt cành tỉa lá trong Khu vườn thiện ý này, dẫn đường cho các bậc tao nhân mặc khách vào xem. Xin được ngỏ lời hàm ơn tất cả những người đã làm đất, gieo hạt, chăm bón và kết giậu cho những bông hoa, cho khu vườn và kẻ làm vườn này góp mặt với đời.

Thanh Chân- Thu Bính Tý
I will survive...as long as I know how to love
Đăng nhập để trả lời
0
Lời giới thiệu của tác giả [/size]
Chúng ta không thể dạy bảo người
khác bất cứ điều gì, chúng ta chỉ có
thể giúp họ khám phá bản thân mà thôi.
[/font] [/font] [/font]
-Galileo Galilei*-


“Những nguyên tắc sống nào là quan trọng nhất mà chúng ta cần phải học hỏi trong đời?”. Vài năm trước đây, tôI đã tự hỏi mình câu hỏi này. Từ đó, thời gian và kinh nghiệm đâ cho tôi câu trả lời- sự nhận thức vấn đề đã đưa tôi đến Những quy luật của tinh thần.

Những quy luật tâm linh vốn có sẵn trong lòng mỗi một người chúng ta cũng như đã tồn tại trong lòng mọi tôn giáo, mọi nền văn hoá và cũng là nền tảng của mọi hệ thống đạo đức và luân lý của nhân loại. Một phương thức tôi thường dùng để đi vào bên trong thế giới của những quy luật bao trùm vũ trụ này là tự đặt ra cho mình câu hỏi: “Một ngày nào đó, nếu như tôi gặp được bản ngã của chính mình hịên diện ngoài đời dưới hình dáng của một con người, thì cái con người thông tuệ đó sẽ dạy bảo cho tôi được những điều gì? ”. Câu hỏi này có thể khơi dậy được nguồn trí tuệ bên trong tất cả mọi người chúng ta.

Mọi cuộc hành trình đều là sự thật, nhưng không phải tất cả đều dựa vào những sự kiện có trong thực tế. Trong quyển sách này, tôI cố gắng giới thiệu những quy luật sống thông qua một chuỗi những mẩu đối thoại và những bàI học kinh nghiệm có từ một nữ hiền triết- một nhân vật hư cấu, một phụ nữ thông thái và cực kỳ duyên dáng- mà lời thuyết giảng của bà là những khúc ca hoà điệu với muôn vật trong lòng thiên nhiên sống động.

Không giống như những tác phẩm trước đây của tôi, quyển sách này gần giống với một câu chuyện ngụ ngôn hơn là một quyển tiểu thuyết có đầy đủ tình tiết. Nhân vật trung tâm của câu chuyện là một nữ hiền triết chốn hoang dã đã được sáng tạo ra nhằm tạo hiệu quả tâm lý giúp người đọc dễ dàng đón nhận những chân lý giản đơn mà minh triết ẩn chứa bên trong câu chuyện. Theo cái cách mà nhà hiền triết đưa tôi đi dọc theo những con đường mòn dọc ngang núi đồi, tôI xin mời các bạn cùng đi du khảo với tôi, cùng khám phá những quy luật tâm linh hữu ích mà chúng ta được sinh ra để hiểu biết và vận dụng chúng trên đường đời đầy bất trắc. Những quy luật này đã từng giúp tôi mở rộng tầm nhận thức của mình, ban cho tôi cái sức bật để sống vươn lên mọi thăng trầm của cuộc đời trên con đường hoàn thiện bản ngã. Với quyển sách này, tôi đặt niềm hy vọng và tin tưởng rằng chính xác bạn sẽ gặt hái được những thành quả tương tự như vậy trong cuộc đời của mỗi người.

DAN MILLMAN- Xuân 1995


*[Galileo Galilei (1564-1642): Nhà vật lý và thiên văn học ý, người sáng lập ra môn khoa học thực nghiệm. Ông là người quả quyết rằng trái đất quay xung quanh mặt trời đúng theo hệ thống thái dương do Copernicus đề ra. Ông bị Toà án Pháp đình La Mã thời đó truy tố là theo tà thuyết]
I will survive...as long as I know how to love
Đăng nhập để trả lời
0
Phần mở đầu
Hội ngộ với bậc cao sĩ

Tôi ngồi bên ngọn núi cho đến khi
chỉ còn ngọn núi ngồi bên tôi, cho đến
khi chỉ còn ngọn núi hiện hữu mà thôi.

-Li Po-


Trong suốt nhiều năm liền, tôI có một thói quen rất bổ ích và thú vị là cứ vào mỗi buổi sáng tôi đi bộ việt dã quanh quẩn các khu rừng vắng gần nơi tôi ở, len theo các lối mòn của thú rừng lên các ngọn đồi cao rồi thả dọc theo các sườn đồi phủ rậm bóng sồi, hay bước lang thang xuôi ngược theo những con đường dẫn từ vùng núi cao xuống miền duyên hải.

Độ vài năm trước đây lúc tôI ở nhà một mình trong khi cả gia đình tôi đi nghỉ cuối tuần xa nhà; hôm ấy tôI thức dậy từ tờ mờ sáng và khởi hành đi việt dã từ rất sớm với ý định trải qua một ngày tản bộ tuỳ thích và hưởng niềm vui trong việc tìm kiếm những lộ trình mới. Vùng hoang dã gần nhà với những ngọn núi không cao quá một vài ngàn bộ, dù vậy vẫn có được những vùng trời riêng, những trũng rừng vắng tách khỏi xã hội văn minh, vẫn khơi dậy được trong tôi cảm giác choáng ngợp của người đang đứng trước một miền đất huyền bí chưa từng in dấu chân người.

Những ngọn đồi nhấp nhô như sóng lượn trước mắt như gợi trong tôi liên tưởng đến những thăng trầm trong đời sống tinh thần của mình. Và trong cái thế giới riêng biệt này, tôi hằng mang tâm trạng của một người đang lạc bước mông lung trong một thung lũng chìm khuất với màn sương mù hoài nghi và bất an. Cũng vì thế nên vào chính buổi sáng hôm đó, tôi đã bắt đầu cuộc hành trình với nỗi khao khát tìm kiếm một cái gì đó thật mới mẻ và đầy phấn khích cho tâm hồn mình. Tôi quả thật đã không ngờ là mình sẽ được chứng nghiệm độ xác thực minh triết nơi một câu nói của người xưa: “ Hãy suy xét cẩn thận trước; vì bạn có thể nhận được những gì bạn cầu xin đấy”.

Sáng hôm ấy, những đám mây nặng nề trôi từ vùng trời duyên hải về treo lững lờ trên những cánh rừng hoang. Len theo lối mòn ngoằn ngoèo hướng lên trên đồi cao, tôi chợt thấy mình đang ở giữa một đám sương mù dày đặc đến nỗi tôi chỉ có thể nhìn thấy được những vật cách xa mình vài bước chân. Không gian chung quanh như co lại trong khí lạnh và chẳng bao lâu tôI mất đi khả năng cảm nhận về phương hướng. Loáng thoáng nghe tiếng nước chảy róc rách như có con suối đâu đấy ở phía sau, tôi dấn bước thẳng về phía trước, bụng nghĩ rằng đó là hướng đi lên đồi cao vượt ra khỏi thung lũng mù sương ấy.

Chẳng bao lâu tôi đặt chân lên đỉnh đồi, một vùng đất tương đối bằng phẳng nép mình dưới bóng những cây sồi đại thụ cành nhánh đan xen, phủ dày kín cả những sườn đồi dốc thoải thoải bên dưới. Thật may mắn là những bước chân mơ hồ giữa cái không gian mờ ảo ấy đã đưa tôi đi đúng theo con đường duy nhất khả dĩ dẫn lên tới đỉnh- một lối mòn len giữa c một dãy đá tảng đứng sừng sững. Khi đang loay hoay quanh một trong những tảng đá hùng vĩ này, tôi chợt bắt gặp trước mắt mình, loáng thoáng bóng dáng một túp lều nhỏ như đang bập bềnh trong màn sương khói. Tôi tiến đến gần rồi rụt rè gõ khẽ vào cửa lều:

“- Vào đi, lữ khách. Xin mời người vào đây!” Vang lên từ bên trong một giọng nói ấm áp và nồng hậu đến không ngờ, như thể đang đón mừng một vị khách thân quen được mong chờ trong một cuộc hẹn đã định trước. Sững sờ một lúc, tôi đẩy cửa bước vào và nhìn thấy trước mắt mình, ngập trong luồng ánh sáng hắt từ ngoài cửa, một người phụ nữ lặng lẽ ngồi hướng về tôi, môi hé rộng nụ cười. Bỗng nhiên tôi cảm thấy như có một cái gì đó chạy xuyên khắp người, tôi bất giác rùng mình se lạnh.

Người phụ nữ ngồi lặng lẽ, cái lặng lẽ thường thấy ở loài mèo, vững vàng và thư thái, tà áo xanh buông thẳng nếp trên đệm lá được trải ngay trên nền đất. Người ấy hướng thẳng về phía tôi, ánh mắt nhìn thu hút- đôi mắt màu hạt dẻ, trong và lóng lánh bên dưới máI tóc ngằn màu nâu sáng loà xoà phủ trên gương mặt trắng ngà mịn màng. Có một cái gì đó lạ lùng đến mức kỳ bí nơi khuôn mặt rạng ngời và cả ở nụ cười lặng lẽ khôn dò kia- đã bao nhiêu nắng mưa ngày tháng đã trôi qua làn da ấy? Vùng đất nào, dân tộc nào đã sản sinh và hun đúc nên những đường nét và diện mạo ấy? Nguồn tri thức nào, niềm tin nào đã thắp sáng đôi mắt ngời ánh tự tin ấy? Có một cái gì đó rạng rỡ, uy nghiêm và ấm áp toát ra từ người phụ nữ kỳ lạ này- là thực thể tinh minh hay chỉ là ảo giác, chỉ là trò tinh nghịch của những tia sáng trước mắt tôi? Tất cả như chìm trong trạng thái mơ hồ lạ lẫm, và tôi dường như mất đi cảm nhận về thời gian và không gian hiện tại. Có phải tôi đang lạc giữa một khu rừng nguyên thuỷ miền nhiệt đới, đang đứng ngắm ánh bình minh hé dần từ bên kia những vách núi sừng sững vùng cao nguyên Scotland, đang rong chơi trên sườn đồi vàng nắng của nước Anh thời trung cổ hay đang ngao du chốn bồng lai tiên cảnh, đắm mình trong tiếng sáo thiên thai?

“- Đã lâu lắm rồi tôi mới có một vị khách đến thăm”. Vang lên từ nơi nào đó một giọng nói ấm áp; tôi lại thấy mình đang đứng thần người trước ánh mắt nhìn cởi mở của người phụ nữ trước mặt, và loáng thoáng bóng dáng của một nụ cười khi người hé môi nói tiếp:

“Rất mừng là bạn đã đến đây. TôI có nhiều điều muốn chia sẻ cùng bạn. Thực ra tôi cũng cần đến sự giúp đỡ của bạn để hoàn thành một sứ mạng vô cùng quan trọng ”.

Bà ta có vẻ không bình thường cho lắm, hay bà ta đang cần một người hướng đạo cho một cuộc hành trình trong vùng hoang dã này? Tôi nghĩ thầm và cảm thấy bối rối, nhưng dù sao cũng đủ tỉnh táo để nói một điều gì đó.

“- Ư…ừ…ừm, nghe thú vị đấy!”
“- TôI cho rằng bạn sẽ thấy nó rất thú vị”- Bà ta đáp, “Nhưng trước tiên bạn cần phải được hướng dẫn chút ít- để rèn luyện cho bạn”
“- Để rèn luyện cho tôi? Ư…ừ…ừm, nếu phải mất đến vài tiếng đồng hồ, tôi cho rằng tôi không có đủ thì giờ cho việc đó đâu”.
“- Thời gian thì có thể là không đủ hoặc có quá thừa hơn chỗ bạn nghĩ đấy”.

Câu nói thật lạ lùng làm tôi ngẩn người đi một lúc. Nhận thấy thái độ của người phụ nữ này phần nào có vẻ lạ kỳ nhưng vô hại, tôi quyết định nán lại thêm một lúc và chờ xem sự việc này sẽ dẫn mình đến đâu. Người phụ nữ thoáng cười- cũng lại nụ cười đó!- khẽ xoè tay ra dấu mời tôi ngồi xuống bên cạnh. “- Hãy thoải mái và thư giãn một chút, hỡi anh bạn lữ khách; tôi hoàn toàn biết rõ điều gì đã đưa bạn đến cũng như cuộc hành trình khá dài mà bạn đã phải vượt qua”.

Tôi toan mở miệng giải thích cho bà ta rằng nhà tôi chỉ cách đấy khoảng một giờ đi bộ; và rồi tôI chợt có cảm giác rằng người phụ nữ này không có ý nói về chuyến việt dã sáng nay mà muốn nói về con đường đời gập ghềnh đầy cam go mà tôI từng nếm trải. Rồi bất chợt hiện ra trong tâm trí tôi vô số những hình ảnh, những cảm xúc và ấn tượng mạnh mẽ mang bóng dáng quá khứ xa xôi, trong đó hình dáng người phụ nữ này gợi lên trong tôi một cảm giác thân thuộc như đã từng có mối dây liên hệ từ trước. Rồi một thoáng ngờ vực len dần và choáng đầy hồn tôi: rõ ràng bà ta chỉ là một ẩn sĩ sống hoàn toàn xa lạ với tôi, một kẻ chỉ vừa mới lạc bước phiêu lưu vào một vùng đất mà mình chưa từng biết tới.

“- Thực ra… bà là ai vậy?” TôI cất tiếng hỏi.
“- Một chiếc bóng phn chiếu trên mặt nước hồ thu”, câu trả lời bật ra như mũi tên đã nhắm sẵn từ trước, “một ánh trăng thanh trong đêm vắng…, tươi tắn như giọt sương ban mai và già nua như chính trái đất này. Muôn vật đều có trong tôI cũng như có tôi hiện diện trong mỗi sự vật. Tôi không thể nói gì hơn được ngoài những điều đó, hỡi anh bạn lữ khách; bởi vì sự hiện hữu nơi tôi cũng huyền nhiệm như chính ở nơi bạn vậy. Chỉ có một điều khác biệt giữa chúng ta, là tôi đang sống trọn vẹn trong lòng một bản thể tâm linh vĩ đại mà điều này chỉ vừa mới được đánh thức nơi bạn”.

Phải mất một hồi lâu tôI mới có thể lên tiếng hỏi: “- Thế thì tôi sẽ xưng hô với bà như thế nào? Bà có một cái tên nào đó không?”

“- Một cái tên?” Người phụ nữ lộ vẻ ngạc nhiên. “TôI đã từng mang nhiều cái tên. TôI khó lòng mà nhớ cho hết được”.
“- Thế thì bà tự gọi mình là gì?”

Người phụ nữ cười khẽ: “Rất hiếm khi tôi làm một điều như vậy”. Tôi ngẩn người. Mà quả là như thế thật!

“- Thế, trước đây bà đã từng ở đâu?”
“- Tôi đến từ quá khứ và đang đi đến tương lai. TôI sống trong khoảnh khắc hiện tại bất tận. Nói cho cùng, thời gian là thứ mà con người chúng ta luôn đánh mất vào thời điểm này rồi lại tìm được trong một thời điểm khác. Tôi đã từng cùng làm việc với bạn trong một trạm xăng, từng cùng bạn vượt qua những cánh rừng ẩm ướt ở Hạ-Uy-Di. TôI đã từng sống trong các đô thị lớn, từng dự những buổi thiết triều bên dưới những mái vòm hình cung dát đầy vàng bạc. TôI đã từng có mái ấm gia đình, từng sống cô độc trong những tu viện trên núi cao. TôI đã từng đổ mồ hôi trên những cánh đồng lầy lội, từng lên cơn sốt đỏ đen trong những chuyến kinh doanh khổng lồ. Tôi đã từng sống trong nhung lụa, từng nếm trải cảnh đói nghèo khổ nhục. Tôi đã từng theo bước nàng thơ lang thang bên dưới ánh trăng mơ, dưới mái vòm trời đêm lấp lánh ánh sao. TôI đã từng xuôi ngược trên mặt bể, tìm thấy và đánh mất đi những vận hội lớn trong đời. Tôi đã từng vui hưởng thời thanh xuân tràn trề nhựa sống, từng quằn quại kiệt quệ trong căn bệnh hiểm nghèo. Tôi cũng đã từng khám phá và làm chủ những kho tàng vĩ đại: những rương đầy ắp vàng bạc, những khúc lụa óng , những viên đá quý cỡ nắm tay, những viên bảo ngọc lấp lánh đủ sắc màu… Nhưng trên hẳn tất cả, tôi có được một bảo vật vô giá mà giờ đây tôi muốn chia sẻ với bạn- một con gà đẻ trứng vàng- một món qùa cứ tăng dần giá trị sau mỗi lần ban phát mà chẳng bao giờ đánh mất đi cái vẻ lộng lẫy sáng ngời của nó”.

Những lời này tựa hồ như thấm vào da thịt tôi, âm thanh của chúng dịu êm như những cơn gió thoảng qua, kéo tôi lướt qua những hành lang đóng dày bụi thời gian, ghé qua những vùng đất trong quá khứ mà lich sử huy hoàng còn toả ánh vàng son.

“- Những điều bí nhiệm vẫn còn tồn tại trên thế giới này đấy, anh bạn lữ khách. Tôi muốn chia sẻ với bạn những bí thuật trong sự tinh luyện”- Giọng bà ta vang lên trong cõi mơ màng.

“- Giống như những thuật biến chì thành vàng ư?”- Tôi ngắt lời.

Người phụ nữ mỉm cười: “- Ngịch ngợm với khoáng chất là trò chơi của các nhà giả kim thuật, còn bí thuật mà tôi đang nói tới có thể chuyển hoá các yếu tố cơ bản trong cuộc sống của bạn- những nỗi sợ hãi, những mối nghi ngờ, những cơn lo lắng phiền muộn và những khó khăn thách thức mà bạn gặp phải trên đường đời- thành tinh chất của tự do, trong sáng, thanh thản và an lạc. Những Quy luật tâm linh chính là những bí pháp mà tôI muốn chia sẻ.”

“- Bà đang nói đến Tâm linh- vậy bà có tin tưởng vào Thượng đế không? Bà là tín đồ của tôn giáo nào?”

Người phụ nữ cười, cũng lại là nụ cười đó: “Bạn không buộc phải tin tưởng vào mặt trời mới có thể vui hưởng ánh nắng ban mai. Đó là cách mà tôi hiểu về Thượng đế, đó là cái cách mà tôi tín ngưỡng.”

Bà ta nhìn đăm đăm vào khong không xa xăm như đang hồi tưởng lại. “Tôi đã từng ngồi trong những ngôi đền Do Thái rực nắng, dưới những chòm tháp lộng lẫy của các thánh đường Hồi giáo. Tôi cũng đã từng quỳ nguyện cầu dưới những tháp chuông của những tu viện vĩ đại và tắm mình trong đức tin Thiên chúa. Tôi đã sống trong những túp lều ẩm ướt trên bình nguyên Phi châu, tiến hành những nghi lễ tế cùng với các pháp sư đầy quyền năng. Tôi đã từng ngồi kiết già tham thiền, đắm mình trong khói hương trong các ngôi Phật tự trên bờ sông Hằng thiêng liêng. Và ở mọi nơi, tôi đều tìm thấy một bản thể nhiệm màu nằm dưới mọi hình thức tôn giáo- một chân lý minh triết vượt lên trên mọi thời đại, mọi tín ngưỡng, mọi nền văn hoá- một món qùa của Thượng đế; là nơi khải thị về những quy luật vận hành trùm khắp vạn vật sinh linh ”.

“- Bà có thể nói thêm về những quy luật ấy không?”
“- Điều đó nằm trong chủ định của tôi.” Bà ta đỡ lời. “Bạn biết không, bên trong sự huyền nhiệm tiềm ẩn trong mỗi sự sống, mỗi sự vật trong vũ trụ đều vận động theo những quy luật, hiển nhiên và chân xác như luật vạn vật hấp dẫn vậy. Chúng kết dính những mối dây tương tác trong vòng tuần hoàn của sự sống, thể hiện sự linh thông vĩnh hằng của trời đất. Chúng vận hành mọi hoạt động trong vũ trụ- từ chuyển động của những cánh hoa hướng về ánh mặt trời đến nhịp điệu của những con sóng vỗ vào bờ. Chúng chi phối vòng xoay của quả đất, chu chuyển bốn mùa và các thế lực thiên nhiên khác, chúng tựa như những nốt nhạc mà khi cất lên, ngay cả dải Thiên Hà cũng phải nhảy múa.”

Dứt lời, bà ta ném một vài cành củi vào lò sưởi. Bất giác tôi cũng làm theo. Chúng tôi cùng ngồi nhìn những cành cây dần đượm khói rồi bắt lửa. Cho đến khi ngọn lửa bùng lên, nhảy múa theo nhịp điệu mỗi lúc một nhanh dần xen lẫn với tiếng đệm lách tách reo vui, bà ta mới quay sang tôi nói tiếp: “- Những quy luật tâm linh vạch ra cái trật tự bản nhiên và bản thể linh thông của vũ trụ vượt lên trên mọi nhận thức, tập quán và tín ngưỡng; chúng tạo nên nền tảng của mọi giá trị nhân bản và đạo đức. Chúng không những kiểm soát mọi hoạt động trong thiên nhiên mà còn ảnh hưởng đến mọi khía cạnh của đời sống. Chúng có thể đưa bạn vượt qua mọi thăng trầm trong cuộc sống, cũng giống như những vì sao trong đêm đã giúp cho các thuỷ thủ ngày xưa định được phương hướng trên mặt đại dương mênh mông.”

“- Một số quy luật,” Bà ta chậm hẳn lại, “có tầm quan trọng đặc biệt đối với đời sống thực tế của con người. Kinh điển tôn giáo và những lời giáo huấn trong đó ẩn chứa phần lớn những chân lý vĩ đại đó- những nguyên lý giản đơn và diệu dụng để tìm đến sự an lạc trong một thế giới đầy trắc trở. Những ai sống thuần thành theo con đường được soi sáng bởi những quy luật này sẽ luôn bước đi trong tư thế an nhiên tự tại; những ai chối bỏ hoặc đi ngược lại con đường này sẽ bắt gặp những khó khăn trắc trở là bài học nhắc nhở nhằm cảnh tỉnh họ, giúp họ tìm được lối đi đúng đắn hơn trên đoạn đường về sau.”

“- Do đâu mà bà biết được những quy luật đó?”

“- Chúng vốn có sẵn trong mỗi một người chúng ta như một kho tàng trực giác thông tuệ. Chúng cũng được phơi bày ở khắp nơi trong thế giới thiên nhiên.” Bà đứng dậy, nhanh nhẹn và duyên dáng đến không ngờ, đI về phía cửa và ra hiệu cho tôI đi theo. “Chúng ta đi nào, anh bạn lữ khách. Núi rừng ngoàI kia sẽ là lớp học của chúng ta.”
Tôi bước theo chân bà ta, lòng nhủ thầm sẽ cố gắng ghi nhớ tất cả những điều học được từ nhà hiền triết này bất kể những gì mà bà ta gọi là “kho báu” đó có lạ lùng đến đâu đi nữa. Chắc hẳn chúng sẽ phần nào có ích cho tâm trạng của tôi lúc này va hơn nữa, cho những đứa con của tôi, cho những ai quan tâm đến và muốn được chia sẻ cùng tôi. Thực ra, thoạt đầu tôi cũng chưa ý thức được hết tầm quan trọng, mức độ ảnh hưởng và sự huyền nhiệm của chúng, cũng như không ngờ rằng chúng sẽ tạo nên những thay đổi kỳ diệu như thế nào cho cuộc sống của tôi về sau này. Dẫu thế, tôi cũng cảm nhận được sự hiên diện của một điều gì đó khác thường ngay khi tôi bước chân qua ngưỡng cửa túp lều ấy và thấy trước mắt mình, trải rộng một hồ nước xanh trong và phẳng như gương mà tôi chưa hề nhìn thấy lúc trước đó.

(Còn tiếp)
I will survive...as long as I know how to love
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>Gloria Gaynor</b> -- <b>10.9.2004 15:07:11 </b> &gt;>
Chương 1

Quy Luật Cân Bằng


Tìm về trung đạo

Nếu lực vạn vật hấp dẫn nối kết được vạn vật vũ trụ
thì bí mật của chất keo này nằm ở sự cân bằng.
Cân bằng hiện hữu ngay trong thể xác, lý trí, tình cảm,
trong mọi khía cạnh của đời sống chúng ta.
Nó xác quyết rằng mọi hành động của chúng ta
trong cuộc sống đều có khả năng đi đến chỗ thái quá
hoặc bất cập, và trong mọi quá trình dao động kiểu con lắc này,
một hành động quá khuynh sẽ dẫn đến một
kết quả trái ngược cũng cực đoan không kém.[/font]
[/font][/size][/size]

Hãy khiêm nhường vì ta gốc hình hài cát bụi
Hãy kiêu hãnh vì ta nguyên thần phách tinh vân

-Ngạn ngữ Serbian-
[/size]

"- Chúng ta đang đi ngược gió, nó không phát hiện được chúng ta đâu"- Nhà hiền triết nói khẽ, mắt nhìn về phía bờ hồ. Tôi dõi mắt nhìn theo. Gần sát mép nước, một con vạc đang đứng bất động, vững chãi chỉ trên một chân của nó.

"- Bạn có giữ được thăng bằng như con vạc ấy không?"- Bà ta chợt hỏi.
"- Gì cơ, đứng trên một chân như nó ư?"
"- Không phải như thế, tôi muốn nói đến cái điều xảy ra ở bên trong khi thực hiện cái động tác ấy kia. Nào, hãy nói cho tôi nghe, bạn có thể giữ cho lòng mình luôn luôn cảm thấy bình an giữa cảnh đời thường hay không?"
"- Ư...ừ...ừm, cũng có thể. Mà tôi cũng không rõ nữa. Tôi đang cố tìm hiểu xem chúng ta có thể làm được gì ở đây."

Bà ta nhẹ nhàng lặp lại câu hỏi trước đó, nhưng lần này rõ ràng là cương quyết hơn: "- Bạn không thường cảm thấy lòng mình bình an, phải không nào?"

"- Ư...ư...ừm, đúng như vậy. Tôi cho là mình hiếm khi có được cảm giác ấy."
"- Đó mới đúng là một câu trả lời thẳng thắn và cũng là một bước khởi đầu tốt đẹp." Bà thong thả bước đến một mô đất khá cao rồi ngồi xuống, đưa mắt nhìn xuống mặt hồ. "- Chúng ta hãy dành một chút thời gian để nói về tầm quan trọng của sự thăng bằng trong cuộc sống con người giữa cái trật tự vốn có của thiên nhiên. Chúng ta là những tạo vật của sự hài hoà và tiết độ. Chúng ta không bơi lặn giỏi như loài cá, chạy nhanh như loài báo hay leo nhảy giỏi như loài khỉ, nhưng chúng ta có rất nhiều quyền năng tiềm ẩn trong sự tiết độ, trong sự thăng bằng nội tại. Và bất chấp mọi nỗi khát khao, mọi sự nỗ lực tìm kiếm những điều hư ảo ở bên ngoài, trạng thái bình yên an lạc luôn sẵn có bên trong mỗi một người chúng ta. Bạn có cảm nhận được nó bên trong bạn lúc này không?"

Dứt lời, bà ta áp lòng bàn tay lên ngực tôi. Lập tức tôi cảm thấy như có một cái gì đó thấm xuyên vào da thịt tôi, lan toả khắp thân thể, cơ hồ như ngấm sâu vào tận từng thớ thịt; rồi một cảm giác lạ lùng, diệu kỳ và sâu đậm dâng ngập cả lòng tôi. Mọi xao động, lo lằng, đòi hỏi thoắt tan biến đi, tựa hồ như chúng chưa từng một lần hiện diện trong đời. Thoát nhiên, tôi thấy nhẹ cả người.

"- Bạn đang cảm nhận được nó?"- Bà ta thì thầm.
"- Vâng"- Tôi hào hứng trả lời.
"- Cảm giác mà bạn có trong lúc này là một kinh nghiệm đặc biệt cho bạn tham chiếu vể sau, nó giúp bạn tăng trưởng ý thức về sự bất an, cũng như nuôi dưỡng bên trong bạn nhu cầu tìm về với nó- về sự bình an nội tại."
"- Thật tình tôi không hiểu tất cả những điều ấy sẽ diễn ra như thế nào."
"- Bạn phải biêt rằng đối với một người chưa từng chứng nghiệm được cảm giác an lạc thực thụ, khuyên bảo hắn nên thư giãn cho qua cơn căng thẳng là một hành động hoàn toàn vô ích. Nhưng đối với những ai đã từng nếm trải, dù chỉ một lần, cái cảm giác an lạc trong tận cùng thư giãn, thì nó là một kinh nghiệm diệu kỳ trong đời mà không thể nào phai nhoà được, luôn nhắc nhở họ tìm về với nó. Nó giúp họ dễ dàng phát hiện được sự căng thẳng ngay từ khi những hạt mầm của sự bất an nảy nở trong lòng và biết cách từng bước loại trừ chúng. Tương tự như vậy, khi bạn cảm nhận được trạng thái thăng bằng nội tại, bạn sẽ bắt đầu biết lưu tâm và cảnh giác đối với mọi xáo động gây nên tình trạng mất quân bình trong mọi khía cạnh của đời sống- Tất cả những điều đó sẽ tự động vận hành bên trong bạn. Nói cách khác, bạn sẽ thực hành được quy luật cân bắng bằng cách nhận định mỗi một dao động trong từng ý nghĩ, trong từng nhịp sống của mình."
"- Chỉ đơn giản như thế sao?"

Bà ta cười thành tiếng:"- Hết sức đơn giản, nhưng không phải là điều dễ dàng đối với tất cả mọi người. Bởi lẽ, về mặt thể chất cũng như trong khía cạnh tâm lý, hầu hết mọi người chúng ta dều đã quen chịu đựng trạng thái mất quân bình và chấp nhận nó như một hiện tượng bình thường trong cuộc sống. Mặt khác, chúng ta thường quan niệm rằng bất kỳ một hiện tượng "khác lạ" xảy đến trong ý tưởng, tình cảm đều là một dạng nào đó của chứng ảo giác do rối loạn thần kinh chức năng. Vì thế, trạng thái an lạc tự tại, dưới mắt của không ít người, thoạt đầu sẽ dễ dàng bị xem là bất thường, vô bổ hoặc đôi khi, mang mầm bệnh hoạn."

"- Nhưng bằng cách nào người ta có thể đạt được trạng thái bình an nội tại ấy trong cuộc sống đời thường?"- Tôi đặt ra một câu hỏi.

Một chú cá nổi lên mặt nước, lượn lờ quanh một phiến lá đang bồng bềnh trôi tấp vào bờ, rồi bất thần quẫy đuôi lặn mất làm xáo động cả một góc gương hồ với những gợn sóng toả ra thành từng đợt đuổi theo nhau lan rộng khắp mặt hồ.
I will survive...as long as I know how to love
Đăng nhập để trả lời
0