📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mặt Đất Khát Khao

893 trả lời, 99.613 lượt xem — Trang 18 / 30
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.03.2017 06:09:42 bởi Nguyệt Hạ>
Cõi Đi Về
 
Vài năm nữa, ai còn và ai mất?
Cõi đi về như một cuộc phù du
Đường ngày mai sao vắng vẻ mịt mù
Ai sánh bước cùng ta về thu chết?
 
Hãy bước tới và đừng than mỏi mệt
Ngồi xuống rồi khó đứng dậy em ơi!
Theo chân ta đi khắp bốn phương trời
Mượn thế giới làm nhà đêm trú ngụ
 
Lòng mở rộng, ta mời em vào ngủ
Lửa nhiệt tình chưa đủ tỏ dung nhan
Muốn đưa em lên tận cõi thiên đàng
Nhưng cổng khóa ngàn năm còn nuối tiếc
 
Đời còn lại, mỗi ngày là bữa tiệc
Đĩa ân tình lưng nhẹ chút dư hương
Nhớ thuở xưa ta nuốt cả phong sương
Giờ răng lợi chỉ là đồ trang sức
 
Sáng mở mắt, ta chờ niềm vui thức
Sống một ngày cho trọn nghĩa nhân gian
Nhìn sau lưng, ngày tháng đã phai tàn
Cạn ly rượu để quên đời phía trước
 
Rồi sẽ có một ngày buồn xuôi ngược
Đưa tiễn nhau lần cuối phút ngậm ngùi
Dấu chân trần đành dứt bỏ cuộc vui
Khi trái đất vẫn quay vòng luân vũ
 
R
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.04.2013 16:28:04 bởi diên vỹ>
Nụ Hôn Của Mẹ
 
* Kỷ niệm một ngày trên quê hương 25/3
 
 
Vượt đường mây ta qua vùng đất mới (*)
Đêm nằm nghe tiếng gọi của trùng dương
Một ngày về xa lạ giữa quê hương
Mong tìm gặp góc trời quen thuở trước
 
Giây tao ngộ lệ trào dâng hạnh phúc
Ánh mắt cha thấp thoáng một thiên đường
Tay mẹ gầy níu chặt những yêu thương
Nụ hôn đó tưởng chừng như thế kỷ
 
Đường thời gian bàn chân đi không nghỉ
Đàn em xưa giờ tóc đã điểm sương
Gửi tâm tình qua câu hát vấn vương
Cây trái ngọt không bằng tình thân thiết
 
Ta về lại sau bao năm biền biệt
Nhìn ban trưa héo hắt bóng mẹ già
Giọng cha cười mang âm hưởng xót xa
Ly chưa cạn đã nghe thời gian gọi
 
Giữa mơ hồ như có lời mẹ hỏi:
“Bao lâu con trở lại để ta chờ?”
Phút nghẹn ngào đành cúi mặt làm ngơ
Trong thinh lặng chợt nghe buồn lên tiếng
 
Bước lên xe mà hồn còn lưu luyến
Buổi chia tay không hẹn cuộc tương phùng
Dẫu mai này trên vạn nẻo tha phương
Vẫn nhớ mãi nụ hôn dài của mẹ…
 
* Tân Gia Ba
 
 
 
 
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.09.2017 19:54:32 bởi Đỗ Hồng>
ĐỜI SƯƠNG KHÓI

Trăng rót bóng vàng xuống đáy ly

Uống trăng từ độ tuổi xuân thì
Giờ trăng nay đã già tri kỷ
Thành máu luân lưu khắp tứ chi
 
Có những trận cười mỗi cuộc say
Từ khi trăng khuyết tới trăng đầy
Nhìn em cũng đủ say dăm bữa
Xuống địa ngục rồi vẫn ngất ngây
 
Vũ trụ mênh mang bóng nguyệt tàn
Long lanh cành lá giọt sương tan
Em là giọt rượu còn vương vấn
Dành lại trăm năm uống một lần
 
Ly đựng càn khôn, một khối sầu
Tuốt gươm ta xẻ dọc đêm thâu
Lâng lâng tìm lại ngày xưa ấy
Ánh mắt bâng khuâng buổi hẹn đầu
 
Tưởng niệm cuộc tình đã thoáng qua
Đêm nay uống cạn chén quan hà
Rồi mai quên hết đường trăng cũ
Về lại cuộc đời sương khói pha 
 
 
R


Đăng nhập để trả lời
0
Em Hãy Cứ Là Em
 
Xin em cứ mãi là em nhé
Đừng phấn son như nữ diễn viên
Trời đã cho em làn má thắm
Đôi môi mọng đỏ chín hồn nhiên

Xin em cứ mãi là em nhé
Đừng cắt ngắn đi suối tóc huyền
Để gió đưa hương bay tám hướng
Cho đời thơm ngát chút tình duyên

Xin em cứ mãi là em nhé
Đừng để thời gian đi trước em
Luôn nở nụ cười cùng thế giới
Cho lòng sỏi đá cũng vui thêm

Xin em cứ mãi là em nhé
Đừng học dối gian của cuộc đời
Hãy giữ ngây thơ trong mắt biếc
Và làm thánh nữ giữa loài người

Xin em cứ mãi là em nhé
Đừng bỏ con đường qua phố xưa
Có quán cà phê chờ bước nhỏ
Anh ngồi lặng lẽ những chiều mưa
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.03.2017 18:39:38 bởi Đỗ Hồng>
GIAI ĐIỆU THÁNG BA
 
Trời tháng ba, xuân còn mang áo lạnh
Đường em đi áo lộng bóng chiều sương
Ly rượu hồng còn đọng giọt yêu thương
Mà tình cũ đã xa xăm vó ngựa
 
Thành phố đó trái tim chưa khép cửa
Sợi tuyết nào rơi nhẹ xuống lòng đêm
Bàn ghế im nhưng cũng đã say mèm
Vì chờ mãi những cuộc vui biền biệt
 
Tháng ba đứng bên dòng sông mỏi mệt
Thấy mùa xuân trong trí nhớ đã già
Ngày tháng dài chồng chất phía sau ta
Đời nghiêng ngả bước không qua trước ngõ
 
Em có nhớ chút tình xanh cây cỏ
Đã qua đời từ độ gió đông sang
Chờ phục sinh trong nắng mới ươm vàng
Cùng em bước vào tình yêu tù ngục
 
Tháng ba hát lời chim xưa hạnh phúc
Gọi xuân về trong đám lá xôn xao
Tận hồn ta dâng con sóng rạt rào
Trăm năm vỗ giai điệu buồn muôn thuở
 
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.09.2017 19:52:58 bởi Đỗ Hồng>
Giọt Sầu Ly Khách

Tâm tình rót xuống đầy ly nhỏ
Câu hát vấn vương những nụ cười
Ngồi lại làm thành đêm thế giới
Cho ta yêu hết cả loài người
 
Cuối tuần gặp lại dăm tri kỷ
Những mặt trời con mọc tối nay
Nhìn lại thấy đời như đoản kịch
Ta xem ta diễn khúc tình say
 
Tháng ngày quanh quẩn sầu ly khách
Ôm giấc mơ đi khắp địa cầu
Chưa trở về nơi ta xuất phát
Và mô đất hẹp của ngàn sau
 
Ra đi là biết không về nữa
Lúc đến nơi đây chẳng hẹn hò
Ta uống cho ta hay bạn hữu
Để quên hay nhớ với âu lo?
 
Tháng tư cờ rủ hồn non nước
Ta đứng nhìn qua sóng biệt ly
Giọt rượu nào cay lên khóe mắt
Trăm phương chỉ một lối đi về
 
R

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.04.2017 07:16:23 bởi Nguyệt Hạ>
Một Đêm Say
 
Em là chai rượu chờ khui mở
Nhìn sắc hồng đào đã ngất ngây
Tội lỗi, thà anh vào địa ngục
Còn hơn bỏ lỡ một đêm say
 
Em là rượu rót xuôi dòng máu
Cho mặt trời về mọc tối nay
Khi trái tim anh còn nhóm lửa
Cạn ly để nhớ cuộc tình đầy
 
Em là bạn nhậu không cần uống
Ngồi đó cho anh nhấm ít mồi
Trời đất trôi nghiêng vào mắt biếc
Tình nồng rực cháy ướt vành môi
 
Em là tiếng hát bên bàn nhậu
Ru mãi tình người chợt nhớ quên
Bàn ghế quây quần dăm đứa bạn
Chưa tròn mộng ước đã say mèm
 
Em là trăng nép bên song cửa
Đợi chép giùm anh một áng thơ
Cho đắng cay đời thành mật ngọt
Dù tình nằm chết giữa cơn mơ
 
Em là giọt rượu còn vương vấn
Như chút niềm vui sót đáy chai
Tàn cuộc, mai về cùng nhịp sống
Trầm luân một kiếp sẽ còn ai?
 
R

Đăng nhập để trả lời
0
Vô Vọng

Khi thế giới mọc tràn hoa hạnh phúc
Người yêu nhau như một thuở địa đàng
Tiếng cười nào vang rộn rã không gian
Em đã đến cuộc đời trong tiếng khóc
 
Khi trời đất đầy gian nan khổ nhọc
Hận thù về giết hết cả tin yêu
Đường trầm luân thêm vắng vẻ tiêu đìu
Em về đó vương màu thiền siêu thoát
 
Khi cuộc sống quay cuồng đêm tan tác
Trái tim buồn ngưng nhịp đập yêu thương
Bóng trăm năm về tới cuối con đường
Em lặng lẽ bỏ đời qua bên núi
 
Khi đá cuội bâng khuâng lăn xuống suối
Hàng cây già đứng đợi gió mùa xuân
Mắt gian trần nhìn lại phía sau lưng
Đó là lúc anh tìm em vô vọng
 
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.04.2017 12:32:13 bởi Đỗ Hồng>
Những Điều Không Muốn
 
Dù không muốn, cũng gọi anh bằng chú
Biết làm sao khi tình ấy muộn màng
Tuổi đời này đã lắm cuộc dở đang
Nếu có thể, xin chờ nhau kiếp khác
 
Dù không muốn, cũng ngỏ lời dứt khoát
Cho một lần tan nát trái tim nhau
Vẫn còn hơn hứa hẹn để thương sầu
Trăm năm nữa biết tình yêu có đến?
 
Dù không muốn, cũng đưa người xa bến
Cho đời trôi theo sóng vỗ lênh đênh
Năm tháng đi trong trời đất mông mênh
Tìm cho gặp nửa linh hồn đã mất
 
Dù không muốn, cũng đành lòng nói thật
Tuy lời nào gian dối cũng dịu êm
Tình muộn màng sẽ khiến đớn đau thêm
Hãy chấp nhận chia tay, đừng lưu luyến
 
Dù không muốn, vẫn nghe lòng xao xuyến
Tình nào rồi cũng lưu lại chút dư âm
Đường ngày mai còn lui tới âm thầm
Lòng vẫn nhớ những điều ta không muốn
 
 
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Phân Vân
 
Lòng vẫn muốn đường đi mà không đến
Bởi đến rồi sẽ hết cuộc rong chơi
Và đôi khi là dấu chấm cuộc đời
Còn đâu nữa những ngày vui tình ái
 
Lòng vẫn muốn thấy hoa mà không hái
Bởi hái rồi là tan vỡ đời hoa
Vườn tương tư qua đó bỗng thêm già
Vì thiếu vắng những mùa xuân nho nhỏ
 
Lòng vẫn muốn yêu em mà không ngỏ
Tình lặng thinh trong hạnh phúc mong chờ
Trên đường về từ đó biết làm thơ
Mang tâm sự những chiều mưa thương nhớ
 
Lòng vẫn muốn nhìn em nhưng bở ngỡ
Sợ mắt sâu chất chứa một trời tình
Em nhìn vào sẽ thấy nắng lung linh
Mùa xuân đó còn chờ hoa nở muộn
 
Lòng vẫn muốn gặp em trong tâm tưởng
Để nói lời thầm lặng của trăm năm
Đêm phân vân về bên gối ta nằm
Mai thức dậy cửa hồn còn khép kín
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT SỚM THÁNG TƯ 
Nắng rón rén, nhẹ nhàng bên khung cửa
Vén màn mây hôn nhẹ má em hồng
Anh gió đến, choàng qua vai ngày mới
Dậy đi em, cô bé của thinh không.
 
Bản luân vũ trùng trùng mây với núi
Hòa nhịp sương vào buổi sớm tinh khôi
Em nghe không tiếng thở của cuộc đời
Nơi đỉnh cao, thiêng liêng và trầm mặc. 
 
Nhắm mắt lại, em nhìn ra khoảnh khắc
Đất và trời có mấy độ tương giao
Để chúng linh hội tụ hội bàn đào
Bài ca sớm yêu thương về khắp chốn. 
 
Ngày cuối tuần, bỏ qua nào chộn rộn
Một vòng tay, gửi đến một cái ôm
Cho bạn bè yêu thương lời trìu mến
Và cho mình, thêm chút nữa vấn vương. 
 
Triều Âm 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Triều Âm đã ghé qua và lưu lai một bài thơ hay. Dạo này chú it làm thơ vì thiếu cảm hứng và it thì giờ, nhưng chú vẫn vào đây xem thơ.  
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Phút Biệt Ly

Khi đến trần gian chẳng có gì
Ra đi cũng thế, có còn chi
Trăm năm ở trọ như cơn mộng
Lưu luyến làm gì phút biệt ly

Đừng khóc, thôi sầu, chớ tiếc thương
Hãy mừng vì mãn kiếp vô thường
Xin đừng cáo phó, phân ưu nhé
Chỉ tốn thêm tiền lại vấn vương

Mặt đất tỉ năm đã chật rồi
Xây mồ thăm viếng rất lôi thôi
Thân từ tro bụi về tro bụi
Xin rải bụi tro khắp núi đồi

Khi sống nào ai biết đến mình
Lúc đi xin chớ có tôn vinh
Những lời khen muộn thêm chua xót
Và những yêu thương cũng lỡ tình

Mai mốt trần gian sẽ lãng quên
Thế nhân tiếp tục sống êm đềm
Người đi vĩnh viễn không về nữa
Đời có còn ai nhớ tuổi tên?
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.04.2017 12:36:59 bởi Đỗ Hồng>
Tuổi Hoàng Hôn 
 
Cuộc đời chỉ có sáu mươi năm 
May mắn Phán Quan lại tính nhầm 
Bonus từng giây là hạnh phúc 
Con đường sinh mệnh vẫn an tâm 
  
Ngày vui sao ngắn đến vô tình 
Đêm thức nhớ từng nỗi nhục vinh 
Mai dậy mới hay đời vẫn sống 
Tuổi chiều vẫn có những bình minh 
  
Sáng trưa chiều tối, thuốc thay cơm 
Nhiều lúc uống bia lại đắng mồm 
Nhưng thích tiếu lâm cùng bạn hữu 
Không làm mà nói chắc hay hơn 
  
Đứng lên, ngồi xuống khó bình thường 
Gậy chống cho đời hết nhiễu nhương 
Mắt kém không màng nhìn thế sự 
Chân run chậm bước tới thiên đường 
  
Gặp người trên phố ngỡ quen quen 
Tay bắt mặt mừng, chẳng nhớ tên 
Quay lại phim đời trong thoáng chốc 
Dù cho bối rối cũng đành quên 

Hãy vui sống lại tuổi đôi mươi 
Không thấy phiền lo, chỉ biết cười 
Tìm thuốc trường sinh trong tiếng hát 
Dù đời đã phá nét xuân tươi
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Muộn Màng

Vào trời rộng mới biết lòng người hẹp
Có đi xa mới nhớ cuộc tình gần
Nhìn lại đời chợt thấy kiếp phù vân
Đường trước mặt có còn ai chung bước?

Em - chiếc bóng giữa trần gian xuôi ngược
Gặp một lần mà hồn đã tương tư
Em về ngang như thánh nữ hiền từ
Chiều mặc khải dấu tình yêu cứu rỗi

Ta ngồi đó mang trái tim tội lỗi
Vì yêu em và yêu cả loài người
Giữa quán đời còn khúc nhạc chơi vơi
Đêm lặng lẽ người tri âm thiếu vắng

Ngày vui với bạn bè càng thêm ngắn
Buồn tha hương ta rót xuống cuối tuần
Dù thế nào cũng giữ lại mùa xuân
Vì trong đó có tình yêu dâng hiến

Đường sắp hết trong thơ em thoáng hiện
Cho bàn chân mong bước lại từ đầu
Dẫu muộn màng và chẳng được bao lâu
Nhưng vẫn thấy địa đàng trong phút cuối
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Phù Du
 
Khi bóng tối buồn vươn vai đứng dậy
Xin trần gian đừng thắp sáng ngọn đèn
Cho tâm hồn tội lỗi ngập màu đen
Ta không thấy quanh em đầy gian dối
 
Khi thế giới im lìm không tiếng nói
Là lúc ta muốn gửi một lời tình
Tình nồng nàn vội vã trước bình minh
Để mai dậy đất trời không tiếc nuối
 
Khi sắp hết đường thời gian rong ruổi
Muốn quay về ngày mới bước chân đi
Thuở tình yêu còn đang độ xuân thì
Có ta đứng giữa trời thơ bở ngỡ
 
Khi đêm xuống không còn ôm nỗi nhớ
Giọt rượu sầu làm trăng hóa cuồng điên
Dựa cuộc vui ta muốn thấy ưu phiền
Vì thế giới đã thưa dần nhân loại
 
Khi hạnh phúc chưa kịp về mời gọi
Ta bâng khuâng đi tới địa ngục sầu
Dù nơi nào ta cũng lỡ mất nhau
Trăm năm đó chỉ là cơn mộng ngắn
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trên Những Nẻo Đường
 
Trên bước thời gian chỉ một chiều
Đời đang lăn dốc xuống buồn thiu
Quay về đã muộn, dừng không được
Đành dắt em đi tới quạnh hiu
 
Đường đến trần gian chẳng hẹn hò
Em từ kiếp trước của hư vô
Trăm năm quán trọ ta chờ đợi
Hạnh ngộ một lần trong giấc mơ
 
Đường đến nhà em hoa nở vàng
Hương ngày xưa ấy gió đưa sang
Có làm ngây ngất hàng cây lá
Như cuộc tình xưa chết dịu dàng?
 
Đèn đỏ tình yêu cháy cuối đường
Nỗi buồn qua đó vẫn tơ vương
Đường tay em chỉ trăm ly biệt
Qua ngõ rẽ nào cũng nhớ thương
 
Đường vắng thiên thu vẫn thủy chung
Theo chân ta tới cõi vô cùng
Nghe đời rụng xuống niềm vui cuối
Mới biết ngày xuân vẫn lạnh lùng
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.04.2017 07:17:01 bởi Nguyệt Hạ>
01.04.2017

(Triều Âm ghé thăm chú ngày mưa tầm tã)

Ngày tháng tư mưa dỗi hờn rỉ rả
Nắng giấu mình những khoảng vắng con con
Nghe nhân loại hỗn mang thời thịnh thế
Chốn hoang đường chúng tự tán dương nhau...

Con sóng nhỏ gục đầu trên triền đá
Vầng trăng kia, thiên cổ có còn đâu
Nghe câu hát, lạc âm mưa vội vã
Tháng Tư buồn, ai khóc nhớ gì nhau?

Một khúc quanh, mất dấu đời thật lạ
Ngẩn ngơ nhìn ai đứng giữa đời nhau
Hoang hoải vắng những lời đau rất thật
Dội tim người như biển mặn sóng xô

Ngày tháng Tư, dấu điểm buồn thế hệ
Những lằn ranh không xoá được ngôn từ
Nên mưa xuống như suối nguồn gột rửa
Để còn đây một nhân loại yêu thương

Triều Âm
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2017 05:21:21 bởi trieuam>
Nice weekends chú yêu dấu! Triều Âm cũng lâu lắm rồi hồn thơ đi vắng, thời gian lẩm nhẩm tính số nên cũng thật là lâu mém nữa quên mất thơ. 
Cám ơn đời còn có chú mỗi ngày đôi dòng nhắc nhở [:)]
 
 
CÓ CÒN THƠ ĐÓ CHO NHAU 
Sáng cuối tuần ông mặt trời thức sớm 
 Ôm bình minh, sưởi ấm cả nhân gian 
Khẽ thở hắt, chợt mỉm cười đón nắng 
Có bao lâu, được mấy đỗi rảnh rang 
 
Người đi trước, theo đường về phía biển 
Kẻ theo sau, lững thững chốn phong trần 
Bao con suối oằn mình sau địa chấn 
Có rù rì đi về biển nghìn năm?
 
Ta nhìn nhau những ngắt quãng lặng thầm
Câu lạc nhịp hay vần gieo trắc trở
Cũng rất may... Tạ ơi trời... Còn thở 
Để tựu hình nên lại một vần thơ 
 
Đường phù vân, lối nhân trần ươm mộng 
Chạm tay nhau như tiếng gió dại khờ
Cõi tương giao có ai còn trông ngóng
Bóng và hình, những khoảng trống vô vi. 
 
Triều Âm 
22 Apr 2017
 


 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Triều Âm đã ghé qua và lưu lại bài thơ thật hay.
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2017 18:56:34 bởi trieuam>
NẰNG CÓ CÒN XANH

Đường vạn nẻo, vô hình chung ta bước
Lối tù mù, ta giả điếc, cứ đi
Rượu cũng nhạt, thơ cũng phai, dần vắng
Đoạn cuối cùng, ai tiễn biệt cội si

Ngày hay đêm, cũng còn gì phân biệt
Kẻ cúi đầu nắm không nổi bàn tay
Thơ hay nhạc cũng hồ như vô nghĩa
Mặc lòng đời, cứ trôi mãi... Người say!

Đường trăm lối, cứ hết đêm lại ngày
Vẫn nắng, gió vẫn tình say ngọn cỏ
Tiếng cười đùa vẫn lúc có lúc không
Nên có bước hay ngồi trông... Vẫn thế...

Nắng ngày mai có mang màu huyết thệ
Hận bình minh mang ánh sáng vô tư
Kéo màn đêm ra khỏi bóng thực hư
Ta mệt mỏi, chân rã rời.... Quỵ ngã!

Triều Âm
30 April 2017

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Triều Âm đã lưu lại bài thơ thật hay.
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.05.2017 15:47:37 bởi Đỗ Hồng>
Tình Phù Du
 
Hồn ngây ngất bởi tình yêu bùa ngải
Từ một ngày gặp thánh nữ trong thơ
Ta yêu em nên tim hóa dại khờ
Và chợt thấy cả trần gian hạnh phúc
 
Ta tình nguyện vào mắt em tù ngục
Vì trót mang tội lỗi tới thiên đường
Để đêm nào được chết giữa yêu thương
Tình bay bổng hẹn kiếp sau gặp lại
 
Em ma túy làm hồn ta khắc khoải
Tưởng như chừng trái đất đã ngừng quay
Mưa về dâng nước lớn nhánh sông dài
Đêm nghiện ngập lâng lâng tình vũ trụ
 
Em cơn mộng nửa đêm vào giấc ngủ
Đưa ta về một thế giới xa xăm
Có môi hồng và ly rượu trăm năm
Cho nhân loại chúc mừng tình nguyên thủy
 
Em cơn mệt giữa đường ta ngã quỵ
Mà cuộc đời còn chưa tỉnh đêm mê
Gươm tình yêu cắt đứt lối đi về
Ta phiêu lãng vào thiên thu hư ảo
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.06.2017 00:38:51 bởi Đỗ Hồng>
Rồi Cũng Thế

Rồi em cũng phải về thôi em ạ
Dù tình ta còn đang độ xuân thì
Và tạ từ là nỗi chết sầu bi
Ta không thể nhân danh thơ để sống
 
Rồi em cũng trốn nhanh vào cơn mộng
Để đêm đêm không mang tiếng phụ người
Vũ trụ buồn, mình ta bỗng chơi vơi
Chân đã mỏi, vòng phù sinh chưa hết
 
Rồi ly rượu cũng ngả nghiêng mỏi mệt
Thế giới này càng vắng vẻ tri âm
Yêu một ngày thành nỗi nhớ trăm năm
Đêm về gọi côn trùng lên tiếng hát
 
Rồi ngày tháng cũng lên đường phiêu bạt
Để lại đời một khoảng trống mênh mông
Ta giết ta bằng phiền muộn trong lòng
Em như đã đi về hành tinh khác
 
Rồi ta cũng bỏ đời theo bóng hạc
Dù trần gian còn mời gọi yêu thương
Và bên kia chưa chắc có thiên đường
Nhưng nhân loại ai cũng về với đất
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Hùng Bàn Phím
 
Bạn gán cho tôi “anh hùng bàn phím”
Tôi xin thanh minh chẳng phải anh hùng
Có thể chỉ là người dân hèn yếu
Nhưng vẫn nặng lòng yêu mến quê hương
 
Không dám xuống đường giương cao biểu ngữ
Đòi hỏi tự do, chống lũ bạo tàn
Tôi chỉ xin làm một tay viết nhỏ
Vì biết một tay bằng cả sư đoàn
 
Còn nhớ ngày xưa trong thời chinh chiến
Vì lỡ coi thường mặt trận truyền thông
Miền Nam bị xem là phi chính nghĩa
Quân buộc tan hàng, dân phải lưu vong
 
Ngày nay cộng nô vẫn quen thói cũ
Phỉnh lừa thế giới, gạt gẫm nhân dân
Cướp của, giết người, manh tâm bán nước
Chước quỷ, mưu ma, cần phải vạch trần
 
Chúng dùng một lũ âm binh bại não
Xó chợ, đầu đường, mép giải, mồm loa
Không lẽ làm ngơ ngồi nhìn chúng quậy
Đành phải ra tay phản kích gian tà
 
Một lời viết ra như ngàn đạn pháo
Mỗi câu ghi xuống bằng vạn bom rơi
Cùng nổ ầm vang trên đầu quân cộng
Cho mộng cuồng ngông tan tác bên trời
 
Tôi dùng bàn phím xuất chiêu đánh giặc
Bằng lửa nhiệt thành cháy rực trong tim
Bằng trí phân minh giữa tà và chính
Viết lời chí nhân đập nát búa liềm
 
Tôi viết lên đây bằng hồn Nguyễn Trãi
Cho đất Lam Sơn dậy lửa anh hùng
Cờ vàng phất cao tiến về Hà Nội
Một ngày huy hoàng vó ngựa Quang Trung
 
Hãy cùng với tôi vén màn u tối
Cho thấy cộng nô dối trá côn đồ
Nói cho đồng bào giờ thiêng đã tới
Cùng đứng lên đi lật đổ rợ Hồ
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.06.2017 18:56:08 bởi Đỗ Hồng>
Con Đường Chính Nghĩa
 
Nếu thời gian cho phép em làm lại
Em xin chọn con đường cũ đã đi
Con đường hẹp đầy khổ ải gian nguy
Nhưng phía trước có tự do dân chủ
 
Nếu đồng bào hôm nay vừa tỉnh ngủ
Hãy cùng em mang nhiệt huyết lên đường
Vũ khí ta là biểu ngữ quật cường
Đạn bom là tiếng thét trên đầu giặc
 
Nếu côn đồ bủa vây em cũng mặc
Tù ngục này nung đúc lửa hờn căm
Pháp đình kia bày tỏ lẽ công bằng
Lòng can đảm xua tan bầy quỷ đỏ
 
Nếu vận nước đã tới hồi sáng tỏ
Em quyết đi theo hướng mặt trời lên
Siết tay nhau trong tiếng hát vang rền
Đường chính nghĩa giẫm trên màu cờ máu
 
Nếu nỗi sợ đã không bằng cơm áo
Xin theo em đánh đuổi Formosa
Đòi biển trong, cá sạch cứu muôn nhà
Vì nhà nước phản dân bênh Tàu Cộng
 
Nếu bản án mười năm như giấc mộng
Mộng chưa tan mà đảng đã tan tành
Phá ngục tù về phố rợp cây xanh
Có mẹ già con thơ đang ngóng đợi
 
Nếu em đi trên đường dài thế giới
Của những ai yêu công lý nhân quyền
Khi bạo cuồng làm trái đất ngả nghiêng
Em sẽ đi vào lương tâm nhân loại
 
Nếu ác quỷ đã hiện hình phá hoại
Em là Tiên đi xây dựng tình người
Chọn khổ hình cho đất nước sáng tươi  
Cho dân chủ đường thênh thang đi tới
 
Nếu đất nước một ngày lên nấm mới
Em vẫn là Mẹ Nấm của trăm năm
Đường em đi ngày đó có trăng rằm
Đưa dân tộc về bình minh rực rỡ
 
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.08.2017 02:15:55 bởi Nguyệt Hạ>
Nhớ Cha
 
Nhấc điện thoại lên biết gọi ai
Thẻ còn trăm phút gọi đường dài
Mẹ cha lần lượt về bên ấy
Đâu giọng nghẹn ngào giữa sớm mai
 
Thôi hết tháng ngày cha ngóng trông
Giờ còn dòng lệ chảy trong lòng
Quê hương từ đó buồn im tiếng
Văng vẳng dư âm “con khỏe không?”
 
Ngày trước thăm con vượt dặm trường
Tuổi già không quản tỏ tình thương
Khi về đâu biết là lần cuối
Vĩnh biệt nghe lòng nặng vấn vương
 
Phòng vắng người rồi vẫn giữ nguyên
Nệm giường lạnh giá cũng ưu phiền
Ghế buồn nhớ bóng cha ngồi đó
Đêm thẳm muôn trùng chẳng ngủ yên
 
Nhớ mẹ bốn năm cha héo mòn
Mối sầu vây kín tuổi hoàng hôn
Một ngày nương gió lìa dương thế
Tới cõi hư vô gặp nửa hồn 
 
* Kỷ niệm ngày Cha ra đi 17/7/2017
 
 
R


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.08.2017 04:06:04 bởi trieuam>
Xin chia buồn cùng chú và gia đình. Dẫu đời là cõi tạm nhưng khó nhất là tiễn người thân yêu của mình về nơi xa.
Không biết nói sao nữa, vì tới bây giờ Triều Âm cũng còn chưa làm được. Khó lắm! 
Chỉ mong rằng tâm hồn chú chóng trở lại bình an! Bởi vì Cha Mẹ luôn ở trong tim chúng ta, vĩnh hằng! Và Cha Mẹ luôn muốn chúng ta sống thật tốt, vui vẻ và bình an.   
 




 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Triều Âm rất nhiều.
Vẫn biết "nhân sinh tự cổ thuỳ vô tử" nhưng không có cảnh biệt ly nào mà không có nước mắt đau buồn. Và niềm đau buồn lớn nhất là sự ra đi vĩnh viễn của cha mẹ.
Riêng trường hợp của chú lại còn đau buồn lớn hơn nữa vì chú không được về quê hương để tiễn biệt mẹ (cách nay 4 năm) và cha (mới đây) trong lần cuối cùng. 
Lời phân ưu của Triều Âm là niềm an ủi quý báu dành cho chú và gia đình.
Chúc Triều Âm luôn bình an và có được nhiều thi hứng. 
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.09.2017 15:41:12 bởi Huyền Băng>
Tình cuối

Hãy im lặng để nghe tim nói nhỏ
Nhắm mắt đi em sẽ thấy tình yêu
Cố lãng quên để được nhớ thương nhiều
Em hãy ngủ cho hồn đêm thức giấc

Đời gian dối hãy yêu nhau chân thật
Như trời êm mà bão dậy trong lòng
Tuổi về chiều nhưng tình mới hừng đông
Cho tất cả để nhận về một ít

Tình trong sáng nhưng hồn ta mờ mịt
Bước chân xa nhưng lại đến thật gần
Cười thoáng qua cho hạnh phúc ngàn lần
Tình e ấp như hoa chưa muốn nở

Trong đôi mắt, muôn đường tình rộng mở
Về tim người chỉ có một đường qua
Bước vào rồi hồn chẳng có lối ra
Thế mới biết tình yêu là tù ngục

Nhiều đau khổ chẳng bao nhiêu hạnh phúc
Nhưng trần gian không thể thiếu cuộc tình
Như bầu trời cần phải có bình minh
Cho nhân loại vẫn còn tình nguyên thủy

Trong vui sướng có bao điều phiền lụy
Trong sum vầy đã thấy nỗi cô đơn
Giữa yêu thương còn có chút giận hờn
Ta vẫn biết nhưng lòng không muốn biết

Nếu em thấy tình yêu là cần thiết
Xin chờ nhau nơi cuối nẻo thời gian
Để chiều tàn còn có chút ủi an
Cho phút cuối ta dìu nhau đến mộ
 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0