📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tin Việt Nam

Giải pháp cho tranh chấp đất đai?

0 trả lời, 459 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-11 02:49:50Ngọc Lý>
Giải pháp cho tranh chấp đất đai?
Tin BBC 10/7/2007




[/align]


Người dân từ các tỉnh lên TP. HCM,
hy vọng chính quyền trung ương quan tâm

Tranh chấp đất đai tiếp tục là vấn đề phức tạp ở Việt Nam.


[/align]Mặc dù báo chí nhà nước gần như im lặng trước cảnh người dân nông thôn lên Hà Nội hay TP. HCM khiếu kiện, nhưng mới đây chính phủ Việt Nam cũng phải lên tiếng thừa nhận vấn đề đang nóng lên.

Một công điện ngày 4-7 của Thanh tra Chính phủ thừa nhận từ cuối tháng Sáu đến nay, tình hình khiếu tố của công dân diễn ra "gay gắt, phức tạp."
Bức công điện gửi cho 11 tỉnh và thành phố nói rõ: "Nhiều đoàn đông người, có tổ chức, kéo đến các cơ quan, công sở và nhà riêng các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước, gây mất trật tự an toàn xã hội trên địa bàn thủ đô Hà Nội."

Trong khi đó, trong gần 20 ngày nay, nhiều nông dân từ các tỉnh thành đã tụ tập biểu tình trước cửa văn phòng quốc hội 2 tại thành phố Hồ Chí Minh nhằm gây sức ép đòi giới chức phải giải quyết những khiếu nại của họ.

Có giải pháp lâu dài nào cho những tranh chấp đất đai ở Việt Nam?

Lê Quỳnh của BBC đã có cuộc phỏng vấn với GS. Haroon Akram-Lodhi, dạy tại Khoa Nghiên cứu Phát triển Quốc tế thuộc Đại học Trent, Ontario, Canada.

Trước đó, từ 1995 đến 2006, ông là phó giáo sư ngành Phát triển Nông thôn ở Viện Nghiên cứu Xã hội, Hague, Hà Lan.

Đã viết nhiều về chính sách đất đai của Việt Nam, GS. Haroon Akram-Lodhi, từ 1999 đến 2002, cũng là Trưởng dự án cao học Việt Nam - Hà Lan.

Haroon Akram-Lodhi: Gốc rễ của vấn đề tương đối khác nhau tùy theo từng vùng, và đặc biệt là giữa vùng ven quanh Hà Nội và TP. HCM mà đang trong quá trình đô thị hóa, khu vực Tây Nguyên, và vựa lúa ở đồng bằng sông Hồng và sông Mekong.

Tại các khu vực ven đô đang bắt đầu đô thị hóa, mặc dù quyền sở hữu bất động sản trên lý thuyết thì chắc chắn hơn so với Trung Quốc, các xã địa phương vẫn có sự tùy ý khá lớn khi thu hồi đất với giá thấp hơn giá thị trường. Điều này có nghĩa là việc lấy đất trở thành nguồn thu quan trọng từ tham nhũng, và nhiều tranh chấp ở Việt Nam, đặc biệt là các vụ phản đối xảy ra ở Hà Nội hay TP. HCM, phản ánh sự cưỡng lại của nông dân trước hành vi tham nhũng của chính quyền địa phương.




Đất ngày càng có giá, đồng thời nhiều người vẫn nghèo đi

Tại cao nguyên Trung phần, cũng tồn tại tham nhũng, nhưng gốc rễ vấn đề còn dính dáng đến cách thức chia đất cho các di dân chuyển đến vùng này gây thiệt thòi cho người dân tộc sở tại. Trong nhiều trường hợp, phương thức canh tác của người dân tộc sở tại lại khác biệt với phương thức mà Bộ Nông nghiệp – Phát triển nông thôn đề nghị.

Tại khu vực đồng bằng, lại nảy sinh vấn đề là càng ngày đất nông nghiệp càng thu hẹp. Nhiều người cho rằng chuyện này phản ánh sự thịnh vượng ngày càng tăng. Tuy nhiên, với nhiều người khác, tôi nghĩ, nó phản ánh sự túng quẫn vì nợ nần. Người nông dân muốn chính quyền địa phương giải quyết sự túng quẫn của họ, nhưng đã không được, một phần bởi vì chính các đảng viên ở địa phương đã lấy thêm đất cho mình – ở nông thôn, nhiều đảng viên cũng là các nông gia lớn.

Nhiều người cho rằng những thất bại như vậy trong việc “điều hành” nông thôn là do thiếu bộ máy tư pháp độc lập, thiếu những khế ước vững chắc về pháp lý. Hệ thống pháp quyền bị chính trị hóa nặng nề, nhất là tại nông thôn. Tôi đồng ý với nhận xét này, nhưng tôi cũng muốn nói rằng vấn đề không chỉ có vậy. Ta cần lưu ý đến sự bất bình đẳng gia tăng ở nông thôn, và giữa thành phố và nông thôn mà chính phủ hầu như bất lực – và thực sự họ cũng không muốn giải quyết vì có quá nhiều cán bộ địa phương hưởng lợi từ sự bất bình đẳng ở nông thôn.

BBC:Dựa trên quan sát của ông, ông dự đoán các tranh chấp đất đai ở Việt Nam có trở nên tồi tệ hơn, đến mức như tình trạng ở Trung Quốc không?

Những mâu thuẫn về đất đai ở Trung Quốc được biết đến nhiều, nghiên cứu nhiều – con số mà tôi thường dẫn là khoảng 87.000 vụ mỗi năm.


 Quan hệ giữa đảng và thu vén tài sản gắn bó quá mật thiết, thành ra, chống tham nhũng có nghĩa là rốt cuộc phải giải quyết vị trí của đảng trong bộ máy nhà nước


[/align]Haroon Akram-Lodhi

Tại Việt Nam, chúng ta không biết rõ tầm mức của vấn đề. Tuy nhiên, đế tranh chấp đất đai đạt đến quy mô như người ta chứng kiến ở Trung Quốc thì ở Việt Nam chỉ cần có khoảng 5075 vụ mỗi năm. Tôi phỏng đoán – nhưng tôi chưa có đủ dữ liệu chứng minh – là tranh chấp đất đai mỗi năm lại tăng lên. Nói cách khác, tôi tin rằng tình hình tranh chấp đất đai ở Việt Nam đã tới mức còn tồi tệ hơn ở Trung Quốc.

BBC:Liệu có giải pháp nào cho tình trạng hiện nay, hay đó là kết quả không tránh khỏi của quá trình chuyển đổi ở Việt Nam?

Ở nông thôn Việt Nam, sự bất bình của người nông dân diễn ra rất thận trọng. Tôi nói thận trọng theo cái nghĩa là rất hiếm khi người dân phản đối nhà nước hay Đảng.

Sự bất bình thường nhắm đến những cá nhân cụ thể (mặc dù cũng có những vụ được ghi chép rõ, cho thấy người dân phá hoại tài sản của nhà nước, và cán bộ bị dân bắt nhốt lại.)


 Nhiều người trong đảng và chính phủ biết rằng hệ thống hiện nay không bền vững. Nó sẽ sụp đổ, chỉ còn vấn đề thời gian mà thôi. Vì thế họ sử dụng quan hệ để tranh thủ kiếm tiền.

[/align]Haroon Akram-Lodhi

Một phần, điều này phản ánh tính chất tản quyền cao độ của nhà nước Việt Nam – tại đa số vùng, quan chức điều hành chủ yếu cũng là người địa phương. Người ta quen biết nhau, là hàng xóm của nhau, và dân phẫn nộ khi những người họ quen lại làm giàu nhờ quyền chức. Thế nên vấn đề mang tính cá nhân, đặc biệt là ở nông thôn. Nó có tác động quan trọng cho chính phủ - dân bất bình nhưng không đặt vấn đề với cả hệ thống. Như vậy, nếu chính phủ thực sự nỗ lực chống tham nhũng, vấn đề sẽ được giảm rất nhiều.

Tuy nhiên, và điều này rất quan trọng, tham nhũng lại tràn lan. Quan hệ giữa đảng và thu vén tài sản gắn bó quá mật thiết, thành ra, chống tham nhũng có nghĩa là rốt cuộc anh phải tìm cách giải quyết vị trí của đảng trong bộ máy nhà nước. Mà chuyện này là không thể làm được trong giai đoạn hiện nay. Ngoài ra, theo ý riêng của tôi, nhiều người trong đảng và chính phủ biết rằng hệ thống hiện nay không bền vững. Nó sẽ sụp đổ, chỉ còn vấn đề thời gian mà thôi. Vì thế họ sử dụng quan hệ để tranh thủ kiếm tiền trước khi sự bảo trợ chấm dứt. Điều này giải thích nhiều điều, ví dụ, vì sao khu vực tư nhân ở Việt Nam được xây dựng bởi những người có quan hệ với đảng, để họ vẫn tồn tại và tài sản của họ vẫn giữ nguyên cả sau khi hệ thống đã sụp đổ. Khi nhìn theo hướng này, ta thấy không phải là ngẫu nhiên mà những người có nhiều đất nhất ở nông thôn luôn là những người có quan hệ với chính phủ hoặc đảng (hoặc cả hai).

Vấn đề đối với Đảng Cộng sản, nhìn từ góc độ bền vững, là sự cầm quyền của nhà nước dựa trên khả năng đem lại giàu có cho nông thôn. Nếu vì bất cứ lý do gì điều này bị nông dân nghi ngờ, sẽ có những ảnh hưởng cho ổn định xã hội mà đảng nhận thức rất rõ. Vì thế họ phải giải quyết bất ổn ở nông thôn, và giải pháp của họ là nâng mức sống cho nông thôn – giống như ở Trung Quốc. Nhưng họ không đụng đến những bất bình về đất đai, và vì thế nó không giải quyết những vấn đề mang tính hệ thống mà nông thôn Việt Nam đang gặp phải.

Tóm lại, có giải pháp nào không? Về lý thuyết thì có. Trên thực tế, tôi không thấy có giải pháp nào.

_________________________________________________


Đừng khinh thường quần chúng
Tạ Phong Tần
Gửi cho BBC từ TP. HCM

10/07/2007




Nhiều người dân năm xưa nuôi cán bộ nay lặn lội đi khiếu kiện

Có ý kiến cho rằng một số người dân miền Nam tập trung ở trụ sở Văn phòng 2 của Quốc Hội tại Thành phố Hồ Chí Minh để khiếu kiện là do "bọn hải ngoại lôi kéo, xúi giục". Luận điều này vừa cũ rích vừa thể hiện cái tư duy rất bảo thủ và xem thường quần chúng.
 

[/align]Ai chẳng biết rằng quần chúng nhân dân chính là những người viết nên lịch sử chớ không phải một vài cá nhân hay một giai cấp nào. Dân tộc Việt Nam vốn nổi tiếng thông minh và giàu sáng tạo mà dễ dàng để bị lôi kéo, xúi giục làm chuyện bậy bạ ư?

Chính quyền của ai?

Ông Vũ Đức Khiển-Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật nói: “Khi còn kháng chiến, cán bộ đến nhà, dân mở cửa tiếp đón, nấu cơm cho ăn, nay dân đến nhà, chẳng lẽ không tiếp?” (Thanh Niên ngày 07/5/2006). Ngày xưa, dù bị o ép, bị đàn áp nhưng người dân vẫn một lòng đi theo cách mạng, nuôi giấu cán bộ, chống lại chính quyền Nguyễn Văn Thiệu lực lượng hùng hậu hơn lực lượng cách mạng miền Nam rất nhiều lần, không màng đến chuyện hiểm nguy đe dọa tính mạng; vậy có phải là quần chúng bị “Việt cộng lôi kéo, xúi giục”, hay là họ quyết tâm làm cái việc mà họ cho là đúng?

Có lẽ cần phải nhắc lại rằng, Báo cáo kết quả làm việc của sáu đoàn công tác Chính phủ kết luận: “Qua kiểm tra, phần lớn là dân khiếu kiện đúng” (VnExpress ngày 2/2/2001).

Chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề xã hội Nguyễn Thị Hoài Thu bày tỏ quan điểm: "Đại biểu phải lắng nghe dân nói, xem xét kỹ lưỡng vụ việc dân khiếu kiện có đúng pháp luật không, nêu rõ yêu cầu, kiến nghị gửi cơ quan có thẩm quyền giải quyết chứ không chỉ làm mỗi việc kính chuyển''. Bà nói thêm: "Trong nhiều năm làm công tác dân nguyện, tôi thấy là đơn thư của dân nhiều vụ khiếu kiện đúng, ít vụ sai.'' (Thanh Niên ngày 07/5/2006).

Trong vấn đề người dân tập trung khiếu kiện đông người tại Văn phòng Quốc Hội, công dân bình thường như tôi không thể tiếp xúc được với người khiếu kiện và cũng không được nghiên cứu hồ sơ khiếu kiện nên tôi không bàn đến chuyện khiếu kiện đúng hay sai, người dân có thể đúng và cũng có thể sai.

Ở đây, tôi muốn đề cập đến vấn đề vì sao lại để cho người dân khiếu kiện gần nửa tháng nay (và chưa có dấu hiệu chấm dứt) như thế? Họ giương biểu ngữ đả đảo tham nhũng, đả đảo chính quyền tỉnh, cắm cờ đỏ sao vàng la liệt, treo ảnh Bác; và bây giờ, do sinh hoạt ăn uống, ngủ nghê tại chỗ nên họ bắt đầu phơi quần áo, căng tấm ni-lông che mưa che nắng lên hàng rào trụ sở Văn phòng Quốc Hội, mỗi buổi chiều đi ngang đều nhìn thấy một đống vỏ bao thức ăn to tướng ngay cổng ra vào Văn phòng, thật là nhếch nhác. Thành phố Hồ Chí Minh là nơi tập trung nhiều du khách nước ngoài đến Việt Nam du lịch, nhìn vào cảnh tượng này du khách sẽ nghĩ gì về năng lực làm việc của chính quyền sở tại?

 Có người lại đổ cho bên ngoài cách xa vạn dặm lôi kéo, xúi giục thì có còn ý nghĩa chính quyền của dân nữa hay không?

[/align] 
Cổ nhân có câu: “Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh” (Dân quý nhất, đất nước thứ hai, vua nhẹ nhất). Đây chính là cái đạo lý dân làm chủ, lấy dân làm gốc, cái tinh thần dân chủ đã có từ thời phong kiến. Nay quần chúng tập trung đông người ăn ở vạ vật bên lề đường, dầm mưa dãi nắng, lại ngay trước trụ sở Văn phòng Quốc Hội, mà chính quyền địa phương (có dân khiếu kiện) không có biện pháp giải quyết ổn thỏa để người dân “tâm phục khẩu phục” thì cái đạo lý “dân vi quý” ở đâu?

Chính quyền chúng ta là chính quyền nhân dân, hành xử theo nguyên tắc “lấy dân làm gốc”, ở sát ngay bên dân, ở ngay trong dân mà lãnh đạo địa phương lại không thuyết phục được dân. Có người lại đổ cho bên ngoài cách xa vạn dặm lôi kéo, xúi giục thì có còn ý nghĩa chính quyền của dân nữa hay không?

Xa rời nhân dân

Trong bài “Cần tẩy sạch bệnh quan liêu mệnh lệnh" do Chủ tịch Hồ Chí Minh soạn thảo (bản gốc hiện lưu giữ tại Bảo tàng Cách mạng Việt Nam), Người kịch liệt phê phán những cán bộ miệng thì nói dân chủ, nhưng khi thực hiện công việc thì lại theo lối quân chủ và xa rời nhân dân.





Vụ phản đối của người dân ở Sài Gòn đã kéo dài hơn hai tuần
 

Người viết: “Bệnh quan liêu mệnh lệnh từ đâu mà ra?

Nguyên nhân bệnh ấy là:

Xa nhân dân: do đó mà không hiểu tâm lý của nhân dân, nguyện vọng của nhân dân.

Khinh nhân dân: cho là dân ngu khu đen, bảo sao làm vậy, không hiểu được chính trị cao xa như mình.

Sợ nhân dân: Khi có sai lầm khuyết điểm thì lại sợ nhân dân phê bình, sợ mất thể diện, sợ phải sửa chữa.

Không tin cậy nhân dân: họ quên rằng không có lực lượng nhân dân thì việc nhỏ mấy dễ mấy làm cũng không xong; có lực lượng nhân dân thì việc khó mấy to mấy cũng làm được.

Không hiểu biết nhân dân: họ quên rằng nhân dân cần trông thấy quyền lợi thiết thực, lợi ích gần và lợi ích xa, lợi ích riêng và lợi ích chung, lợi ích bộ phận và lợi ích toàn cuộc, đối với dân không thể lý luận suông.

Không yêu thương nhân dân: do đó họ chỉ biết đòi hỏi nhân dân, không thiết thực giúp đỡ nhân dân tăng gia sản xuất, cải thiện sinh hoạt, để bồi dưỡng sức của sức người của nhân dân”.

Tôi thấy lãnh đạo các tỉnh có dân tập trung khiếu kiện nêu trên, hình như họ “xa nhân dân”, “sợ nhân dân”, “không hiểu biết nhân dân”.

Còn ai đó cứ đổ lỗi cho người ngoài lôi kéo, xúi giục dân là “khinh nhân dân”, “không tin cậy nhân dân”, mà còn là tự nhận mình bất lực, bất tài và không có uy tín với dân.

Được biết “Lãnh đạo TTCP đang tập trung cao độ để có biện pháp giải quyết dứt điểm tình trạng dân đổ về TP.HCM khiếu kiện. Hướng chỉ đạo của TTCP vẫn là vận động người dân trở về địa phương và yêu cầu lãnh đạo UBND các tỉnh trực tiếp tiếp xúc với người dân, giải quyết khiếu kiện ngay tại địa phương mình. Cũng với hướng này, TTCP sẽ giải quyết đối với khoảng 140 người dân của tỉnh Bình Thuận hiện đang có mặt ở Hà Nội để khiếu kiện” (Tuổi Trẻ ngày 7/7/2007). Tuy nhiên, cho đến thời điểm hiện nay (10/7/2007) vẫn còn thấy người khiếu kiện “bám trụ” tại trụ sở Văn phòng Quốc Hội (Thành phố Hồ Chí Minh).

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói “Đạo đức cách mạng không phải trên trời sa xuống, nó do đấu tranh, rèn luyện bền bỉ hàng ngày mà phát triển, củng cố; cũng như ngọc càng mài càng sáng, vàng càng luyện càng trong”.

Người đề ra biện pháp “chữa bệnh” quan liêu mệnh lệnh là: “Đặt lợi ích nhân dân lên trên hết; Liên hệ chặt chẽ với nhân dân; Việc gì cũng bàn với nhân dân, giải thích cho nhân dân hiểu rõ; Có khuyết điểm thì thật thà tự phê bình trước nhân dân và hoan nghênh nhân dân phê bình mình. Sẵn sàng học hỏi nhân dân; Tự mình phải làm kiểu mẫu cần kiệm liêm chính, để nhân dân noi theo”.

Đừng khinh thường quần chúng ngu dốt để người ngoài “xúi giục”, “lôi kéo” mà xin ai kia hãy thấm nhuần tư tưởng, đạo đức cách mạng Hồ Chí Minh để dũng cảm tự nhìn lại chính mình.





Một độc giả
Báo đài VN hàng ngày ra rả kêu gọi học tập nọ kia hết đợt này đến đợt khác. Nay Tạ Phong Tần cũng “tiếp bước”, chỉ khác một điều là dùng đài “Tây”.
Một việc làm vô ích, không giúp được gì cho dân! Tôi xin bày cho các cán bộ như sau: ngày mai ăn mặc chỉnh tề ra trước dân xin lỗi hết sức thành khẩn, khoe rằng mình đã học tập tốt đạo đức cách mạng và hứa những gì đã và đang hứa. Sau đó về nhà ngủ kỹ. Lần sau lại thế cho đến hết thế kỷ 21. Người dân ngoài bỏ nhà (nếu có) lên cửa cán bộ nằm chầu chực là chấm hết. Họ không thể làm gì hơn. Báo chí cứ giả điếc thì cán bộ sợ gì ai!
Minh Văn, Melbourne, Australia
Cảm ơn bài viết của Tạ Phong Tần. Nhờ bài ông viết gởi đến BBC, tôi nhận thức ra và mừng cho quê nhà còn có những người như ông can đảm viết ra sự thật, đọc tin tức do BBC cung cấp tôi lo ngại quá, thưa ông. Đồng bào đã biểu tình hơn 3 tuần nay rổi, nhà Nước vẫn im lặng. Thật khổ đau cho đồng bào, ăn nhờ ở đậu ngoài đường mưa gió hơn 3 tuần, khó khăn lắm vô cùng. Tôi đang ở nước ngoài, tôi chỉ mong chế độ Cộng Sản đối xử tốt lành với dân mà thôi.
TQVN
Nhà đã mục nát rồi, các Bác của tui ơi đừng nên chống dột nữa! Bây giờ là lúc phải tháo bỏ và làm lại cái mới hoàn toàn thôi.
Không nêu tên
Chúng ta đang sống ơ thời kì mà: - Truyền thống bị lợi dụng: mọi khẩu hiệu, phong trào...mọi chương trình ca ngợi kỉ niệm chỉ nhằm che đậy hành động tư lợi cá nhân. -Thành quả bị đánh cắp: chúng ta có được đất nước thống nhất và hoà bình để phát triển là do thành quả của hàng triệu người yêu nước ( cả CS và không CS) đã đấu tranh, hi sinh... nhưng phần lợi lớn nhất của thành quả đấu tranh lại rơi vào túi một số người!
Xin trích nguyên văn: "Ông Vũ Đức Khiển-Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật nói: “Khi còn kháng chiến, cán bộ đến nhà, dân mở cửa tiếp đón, nấu cơm cho ăn, nay dân đến nhà, chẳng lẽ không tiếp?” (Thanh Niên ngày 07/5/2006). Không phải "chẳng lẽ", mà rõ là họ không tiếp, không muốn tiếp! Quan chức địa phương đâu có ăn một mình!

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/07/070710_land_people_opinion.shtml

________________________________


Khiếu tố 'nóng lên' trước thềm Quốc hội
[/align][/align]
 



Đất đai là lý do khiếu kiện chính

Cuộc biểu tình khiếu kiện của đồng bào các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, đông nhất là tỉnh Tiền Giang, trước cửa trụ sở hai của Văn phòng Quốc hội tại TP Hồ Chí Minh nay đã sang tới tuần thứ ba.
[/align] 
[/align]Một số nguồn tin hải ngoại nói có tới cả ngàn người tới ăn chực nằm chờ bên ngoài khu trụ sở này để "đòi công lý". Tuy nhiên thông tấn xã Đức DPA dẫn lời một người có trách nhiệm của Quốc hội Việt Nam nói con số thực tế chỉ khoảng 200.

Như vậy TP. HCM là địa phương thứ hai, sau Hà Nội, có đông người từ các tỉnh về khiếu kiện những điều mà họ cho là "vi phạm quyền công dân" của giới chức địa phương.

Tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng, Hà Nội, bên ngoài trụ sở tiếp dân của Văn phòng Chính phủ, cũng thường xuyên có người dân tụ tập khiếu kiện dài ngày.

Tuần trước, Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền đã gửi công điện đến Chủ tịch UBND một số tỉnh thành về việc giải quyết tình trạng công dân tập trung đông người khiếu kiện tại Hà Nội.

 Nhiều đoàn đông người, có tổ chức, kéo đến các cơ quan, công sở và nhà riêng các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước, gây mất trật tự an toàn xã hội trên địa bàn thủ đô Hà Nội
[/align][/align]Công điện của Thanh tra Chính phủ
[/align][/align]
Công điện số 1395/CĐ-TTCP được gửi đến Chủ tịch UBND các tỉnh, thành phố: Hải Phòng, Hà Tây, Hải Dương, Hưng Yên, Quảng Ninh, Thái Bình, Bắc Ninh, Vĩnh Phúc, Hòa Bình, Phú Thọ và Nam Định.

Thanh tra Chính phủ nói gần đây "tình hình khiếu tố của công dân diễn ra gay gắt, phức tạp".
"Nhiều đoàn đông người, có tổ chức, kéo đến các cơ quan, công sở và nhà riêng các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước, gây mất trật tự an toàn xã hội trên địa bàn thủ đô Hà Nội".

Do vậy lãnh đạo các tỉnh thành được yêu cầu phải cố gắng "vận động công dân trở về địa phương để giải quyết".

Khiếu kiện đến cùng
 
Tuy nhiên, nhiều người tham gia khiếu kiện tuyên bố sẽ ở lại tới cùng, cho tới khi nào vụ việc của họ được giải quyết dứt điểm.
Đài BBC đã nói chuyện với bà Vũ Thanh Phương, từ tỉnh Đồng Nai, một người tham gia khiếu tố tại TP HCM.

Vũ Thanh Phương: Dân các tỉnh lên ngày một đông hơn, chỗ ăn ở càng gặp khó khăn hơn. Công an ngăn cản không cho tiếp tế thức ăn, chỗ đi lại vệ sinh của bà con cũng gặp nhiều khó khăn. Các tỉnh là Tiền Giang, An Giang, Bến Tre, Long An và Đồng Tháp.
Xin chị cho biết cuộc biểu tình bắt đầu từ lúc nào và có mục đích gì?
 
Vũ Thanh Phương: Bắt đầu từ ngày 22 tháng 6. Đa số những người biểu tình muốn đòi lại quyền lợi của họ, như đất đai bị các quan chức tước đoạt của nhân dân. Nhưng nói chung người biểu tình có nhiều thành phần khác nhau, với nhiều vụ việc khác nhau.
Những vụ mới nhất, đại đa số có liên quan đến việc địa phương lấy đất xây các khu công nghiệp, khu dân cư, nhưng không đền bù thỏa đáng và không tái cấp đất đai đúng luật đã quy định.

 Chúng tôi kiên quyết cứ nằm đây cho tới khi thủ tướng có hướng chỉ đạo giải quyết dứt điểm, chứ không để địa phương đón về.
[/align][/align]Chị Vũ Thanh Phương
[/align][/align]
Họ biểu tình ở nơi những nào trong thành phố thưa chị?
 
Vũ Thanh Phương: Bà con biểu tình ngay tại văn phòng hai của quốc hội, số 194 Hoàng Văn Thụ, quận Phú Nhuận. Tòa nhà quốc hội đã khóa từ một tuần nay. Và bà con không có chỗ ở đã kéo vào ngay trước tòa nhà.

Giới chức có tiếp xúc với những người biểu tình hay chưa và có hứa hẹn giải quyết gì chưa ạ?
 
Vũ Thanh Phương: Chỉ có một đoàn do ông Mai Quốc Bình (Phó Tổng thanh tra chính phủ) qua. Nhưng khi làm việc thì không làm việc hết với số dân có mặt ở đây, và chỉ làm việc với một nhóm từ Tiền Giang, mặc dầu Tiền Giang thì có nhiều nhóm, nhưng chỉ mời có một nhóm.

Tuy nhiên ông Bình không chịu ký biên bản, và hơn 30 người được đưa về, họ lại lên lại vì đưa về nhưng không được giải quyết như ông đã hứa hẹn.

Tại sao những người biểu tình như chị không khiếu nại qua những kênh chính thức của nhà nước như tòa án, rồi trang mạng của quốc hội vv...?
 
Vũ Thanh Phương: Chúng tôi chưa thử các kênh đó. Đa phần người đi biểu tình thì đều đã theo kiện lâu năm rồi, trên xử nhưng dưới địa phương không làm, nên chúng tôi cứ đi theo con đường bên hành pháp thôi.

Bên công an họ có can thiệp gì vào cuộc biểu tình không ạ?
 
Vũ Thanh Phương: Công an họ chỉ đi vòng ngoài, không đụng chạm gì đến người đi khiếu kiện mà chỉ ngăn cản người tới tiếp thức ăn thôi. Chúng tôi kiên quyết cứ nằm đây cho tới khi thủ tướng có hướng chỉ đạo giải quyết dứt điểm, chứ không để địa phương đón về giải quyết như trước. Vì chúng tôi không tin họ nữa rồi.





Quang
Bạn Hai Tran ơi. Đề nghị của bạn hay nhưng ai làm đây? Nhà nước là ai? "nhà nước" kiểm kê tài sản cán bộ, ai đi kiểm kê tài sản cuả mấy ông "nhà nước"? Nhà nước không bao giờ diệt tham nhũng, vì có ai tự diệt mình đâu! Lâu lâu đem một vài vụ xử lấy lệ để trấn an dư luận thôi. Nếu nhà nước thật tình muốn chống tham nhũng thì đâu nở chặt tay chặt chân cuả mình bằng cách siết báo chí. 600 tờ báo như câm như điếc trước trước sự khốn khổ của những con người bần cùng nầy đã chứng minh nhà nước, đảng đồng tình với tham nhũng.
Tham nhũng nuôi cán bộ, cán bộ trung thành bảo vệ đảng thì đảng dại gì đi diệt tham nhũng? Ở VN không có một ông quan nào thanh liêm cả, từ lớn tới bé. Vì nếu không tham nhũng thì đã bị loại ngay từ đầu cuộc chơi rồi, còn đâu cơ hội để leo lên vị trí cao hơn. Và muốn leo cao phải biết tham nhũng!

Phố đêm
Không cho tiếp tế thức ăn, nước uống và các phương tiện vệ sinh, đó là phương sách nhân đạo tuyệt vời để mọi người biểu tình giải tán. Có như thế con người mới ngấm, mới hiểu, chế độ của ta đâu có nhà tù, chỉ có nhà cải tạo, đâu có ác nhân, ác đức tra tấn giã man như bọn Tây bọn Mỹ-- Nhà cải tạo của Ta cứ cho ăn nằm thoải mái, tháng này qua năm khác không cần ai biết đến và được các quan đánh giá là chúng mày bây giờ không bằng caon trâu nữa, cứ nằm đó mà chống....

Thanh
Tôi nghĩ nếu ai có khả năng nên lập một trang web gọi là lịch sử VN thời đương đại . Khi dân chúng bị hàm ức hay Đảng CSVN làm gì sai trái, chúng ta nên đưa họ và trang lịch sử này . Đây chính là một bằng cớ để con cháu VN về sau biết đâu là công đâu là tội để cả nước được biết đảng CSVN như thế nào . Mong lắm thay!

Phong, Bình Dương
Chúng tôi cũng cùng ý kiến với bác Mai Tran. Đề nghị Nhà nước ta học tập gương lãnh đạo của Hồ Chủ tịch và tiếp thu truyền thống lãnh đạo của Đảng ta, áp dụng lại chiến dịch Cải cách ruộng đất, theo kiểu bắt nhốt và đấu tố những địa chủ cường hào ở khắp địa phương trong cả nước. Đồng thời tiến hành lại phong trào đánh tư sản, dùng số tiền thu được sung vô công quỹ để trả nợ nước ngoài. Lần này chắc chắn sẽ thành công, sẽ đánh trúng mục tiêu, và chắc là Chủ tịch Triết sẽ không lên báo đài nhỏ nước mắt (cũng mong là vậy) như CT Hồ Chí Minh trước đây. Hơn nữa, chúng ta cũng sẽ bớt lo rằng thế hệ sau không thể trả hết nợ cho thế giới, do các địa chủ-tư bản đỏ hiện giờ đang ra sức vơ vét.

Trung, Toronto
Theo như đồng chí Nguyễn Ai, thì phải cảnh giác coi chừng các thế lực phản động lợi dụng rêu rao trước sự kiện này. Vậy thì các thế lực ấy là ai,nhờ đồng chí chỉ hộ và có lẽ đồng chí không muốn ám chỉ chúng tôi đâu. Vì chúng tôi chỉ là những người VN có một tấm lòng với đất nước và dân tộc mình, lâu lâu có tiếng nói trên diễn đàn này,đ ể bênh vực người dân trước muôn vàn bất công và bị đè nén trong nước,chúng tôi dù bận học tập hoặc làm ăn. Nhưng không tiếc thời giờ vào đây để đả kích những sai lầm bất nhân tâm của đảng CSVN. Cũng như luôn mong muốn quê hương đất nước mình mau bơi ra biển lớn trong thanh bình và thịnh vượng. Chúc sức khoẻ cựu đồng chí.

Trung Quang, Thủ Đức
Tôi thấy cách điều hành giải quyết của nhà nước sao lúng túng quá, chẳng lẽ không dám làm đến nơi đến chốn hay sao? Sợ giải quyết đến mức như vậy thì làm gì có bản lĩnh để lèo lái con thuyền đất nước "sánh vai các cường quốc năm châu" đây? Chỉ qua việc này, đã đủ cho thấy Đảng ta gồm toàn những kẻ tài cán chẳng ra gì nhưng lòng tham thì không đáy. Sẵn đây góp ý với bà con biểu tình, nếu kỳ này mà vẫn không được xử thoả đáng (mà chắc là vậy rồi), bà con ta nên góp tiền lại, rồi quyên tiền từ các tổ chức, hội đoàn để mua vé máy bay sang Liên Hiệp Quốc kêu cứu. Chứ đã lên đến mức trung ương rồi nhà riêng lãnh đạo mà cũng không xong, thì biết đội đơn đến đâu bây giờ!

Nguyen Ai
Cũng thành thật mà nói rằng, việc khiếu kiện của bà con đa phần là chính đáng, và vì cùng cực quá, nên chẳng đặng đừng họ mới phải dắt díu nhau đi khiếu kiện. Tuy nhiên, những người có liên quan nên hướng dẫn cụ thể để bà con khiếu kiện theo đúng các trình tự quy định, không nên hùa theo, như thế việc giải quyết vô hình trung sẽ khó khăn hơn. Vả chăng, để giải quyết những vấn đề đấy, còn cần cả một thời gian dài để xác minh tính chất của sự việc.
Về phía cá nhân mình, tôi cho rằng, cần trừng trị nghiêm khắc và đến nơi đến chốn những kẻ làm cho người dân phải vất vả khổ sở đi khiếu kiện thế này. Rất mong các cơ quan hữu quan có biện pháp thích hợp để tạo niềm tin cho nhân dân. Đồng thời, việc giải quyết quyền lợi chính đáng cho bà con là cách tốt nhất để không bị các thế lực phản động lợi dụng cơ hội rêu rao.

Thanh Tùng, Đồng Nai
Sự việc này lúc đầu tôi cũng chưa tin lắm nên đã hỏi một vài người bạn ở Sài Gòn, và sự thật là đúng. Qua sự việc này chúng ta không cần công kích gì quá nhiều, hay phân tích gì cả. Rõ mồn một là chính quyền, chính phủ , hay Quốc hội gì đã sai tất. Chỉ có cánh báo chí là không sai thôi, vì họ làm theo chỉ thị của Thủ tướng mà, nên không thể trách họ được. Đây tôi chỉ kêu gọi lòng trắc ẩn của các vị lãnh đạo, các ông đã làm đúng những gì các ông hứa với nhân dân Việt Nam chưa. Và hiện tại các ông đang đối xử với nhân dân mình như thế nào?

Dinh Van
Thật mỉa mai la trong khi người dân đang được sống dưới chế độ của dân, do dân, vì dân v..v.., thì tiếng nói của người dân oan chỉ lọt được tới tai của các cơ quan truyền thông nước ngoài như BBC và được truyền ra bên ngoài, còn hơn 600 tờ báo của chính quyền thì đồng lọat im như thóc. Chắc 600 tờ báo trong nước còn đang say sưa với chiến thắng lịch sử của đội tuyển bóng đá Việt Nam chăng... Trên diễn đàn x-cafevn.org đưa ra 1 thông tin (do các thành viên đang sinh sống ở TP. HCM cung cấp) về phản ứng của chính quyền trước cuộc biểu tình của bà con, họ (chính quyền) đã cho khóa cửa buồng vệ sinh để không cho bà con sử dụng.
Trong khi các quan chức ăn bẩn ra nhà lầu, xe hơi, ra tiền cho con đi du học ở tư bản; còn bà con đi biểu tình chỉ ăn bánh mì, uống nước lã cầm hơi, chịu cảnh màn trời chiếu đất, thì chính quyền của dân và vì dân lại tìm mọi cách ngăn cái nhu cầu tối thiểu (đi vệ sinh) của bà con. Đó là chưa kể lực lượng công an chìm, nổi dầy đặc sẵn sàng khủng bố bà con biểu tình và kể cả những ai động lòng trắc ẩn muốn giúp đỡ bà con biểu tình. Phải chăng đây mới là bộ mặt thật của chính quyền tự xưng là của dân, do dân, vì dân??!!

Minh Van
Tôi dám cá với quý vị là Đảng Cộng Sản muôn đời bền vững nơi quê hương khốn khổ của chúng ta. Chế độ khủng bố, độc tài là phương châm của cái Đảng chết tiệt này. Đồng bào các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long trước cửa trụ sở hai của Văn phòng Quốc hội tại TP Hồ Chí Minh nay đã sang tới tuần thứ ba hay tới tuần thứ 6 cũng chẳng thay đổi gì chính sách cướp đất của cái nhà nước Cộng Sản vô nhân đạo này. Rõ ràng 600 trăm tờ báo ở VN là câm lặng như hến. Cảm ơn BBC rất nhiều, đã cho chúng tôi biết sự thật

Văn Thy, TP HCM
Bản lĩnh nhà báo Việt nam đang được thử thách!!! Hình như nội bộ họ vẫn còn đang đấu tranh giữa tính nghề nghiệp và tính nghiêm túc trong việc chấp hành chủ trương của luật báo chí Việt nam. Hầu như suốt 1 tháng này người dân thành phố HCM đã mục kỉnh các cuộc biểu tình công khai này, chỉ có cánh nhà báo là không nghe, không thấy, không biết...
Là người Việt tôi cũng cảm thấy chính quyền Việt nam đã bối rối và bất nhất trong việc giải quyết các sự kiện nhạy cảm này. Nên chăng: 1. Đưa tất cả các vấn đề khiếu nại, khiếu kiện này ra ánh sáng. Thành lập ban chỉ đạo chính phủ giải quyết tận gốc vấn đề này, xử lý đến nơi đến chốn. 2. Quy hoạch ngay khu vực cho các nhóm người biểu tình, đảm bảo điều kiện cho họ thể hiện quyết tâm đấu tranh của mình và yêu cầu họ phải tuân thủ các yêu cầu về vệ sinh, trật tự công cộng...tránh hiện tượng bát nháo như hiện nay về ăn uống, nấu nướng, vệ sinh tại văn phòng 2 Quốc hội.

Bach, TP HCM
Giờ tôi chỉ có một ao ước: ước gì tôi được cho bà cụ già khốn khổ kia trong đoàn biểu tình một ổ bánh mì. Vậy mà cũng bị ngăn cản. Khốn nạn thay cho cái chế độ này. Tôi thừa hiểu chính quyền vô nhân đạo này đang áp dụng biện pháp "lờ đi, coi như không biết" để bà con phải kiệt sức, kiệt quệ rồi tự mò về. Cách đó gọi là bất chiến tự nhiên thành.

Thomasville, USA
Sao giống trong phim Bao Công quá. Ngày xưa quan điạ phương tham lam áp bức nhân dân thì người ta đi tìm quan to hơn mà khiếu kiện , rồi khi tìm quan to hơn mà cũng tham lam thì người ta sẽ đi tìm ... "Bao Công" để xử lý. Ngẫm lại sao mà giống câu chuyện của ngày hôm nay quá, chuyện thật ở thế kỷ 21 mà cứ ngỡ như là đùa. Nhưng mà không biết trong cái chính phủ VN bây giờ có ông Bao Công nào hiện diện trong đó không nữa , điều đó chỉ chắc có trời mới biết ? À mà nghe nói bà con đòi tìm ông thủ tướng giải quyết , vậy chắc ổng là "Bao Công" ???

John Nguyen, New York
Báo chí ở Việt Nam là công cụ của chính quyền, chứ không phải là cơ quan hoạt động độc lập. Vậy nên báo chí không dám đưa những tin 'nhạy cảm' mà thôi. Với một cơ chế làm như vậy, người Việt Nam cần nhiều hơn các báo chí nước ngoài - những cơ quan nào có chính kiến độc lập, với mục đính nhân đạo. Người dân Việt cần có được những quyền cơ bản.

Không nêu tên
Đảng CS quá lo ngại có ai đó sau lưng giật giây cho đoàn người biểu tình nên không cho tiếp thức ăn nước uống từ tình thân ruột thịt hay tình đồng bào là điều không lợi cho toàn thể dân tộc Việt Nam. Báo chí không đăng tải tin tức là tự hạ giá và sẽ bị thải khỏi truyền thông quốc tế. Vì: 1) Ngân quỹ quốc gia sẽ tổn hại nếu người khiếu kiện vào bịnh viện hay loạn thần kinh. 2) Thông tin Vn không chính trực trong nghiệp vụ là tự phá hoại sự hội nhập kinh tế thị trường với thế giới. 3) Nhà nước không nhanh chóng giải quyết vấn đề khi còn sơ khai là tự tiêu diệt cả chế độ. 4) Bất cứ ai không kiên nhẫn đến cùng thì Tự do Dân chủ chậm thấm nhuần vào lòng dân.

Ẩn danh
Không cần báo chí VN bênh, chỉ cần "có sao nói vậy" thôi, còn không được. Lẽ ra cho phóng viên ra viết bài tường trình, chụp vài tấm hình, không cần bình luận, là đủ làm hài lòng dân chúng trong và ngoài nước còn hơn bao lời đường mật của ĐCSVN. Dân VN nghèo nhưng không ngu, người ta hiểu và hiểu rất rõ bản chất giả nhân giả nghĩa của chế độ. Ông Triết đọc Quốc Văn Giáo khoa Thư không biết bao nhiêu lần vẫn không thể hiểu cái cốt lõi trong đó, tóm gọn trong một chữ, đó là chữ NHÂN. Không có lòng NHÂN thì không nghe tiếng dân kêu than, không có lòng NHÂN thì nói gì ra cũng chỉ là các điều giả dối vô cùng.
Ông Triết có lòng NHÂN thì phải phản lại các chính sách Người Cày Mất Ruộng hiện nay, và bỏ tù những ai nêu ra chính sách này, nếu họ cao và đông hơn thì ông nên phản lại cả ĐCSVN. Cho dù ông bị thiệt hại thì ông sẽ lưu danh sử sách, còn hơn nay chỉ là một tên lòn cúi cái đảng ông cũng biết quá sai khi chuyên đi ăn cắp tiền dân, nước. Cái đảng này, năm 1945 cũng ăn cắp, năm 1975 cũng ăn cắp, năm 1979 cũng ăn cắp, nay năm 2007 cũng vẫn là đảng viên ăn cắp hàng ngày tại các sân bay, trên từng cây số, từng mẫu ruộng. "Quê hương ai chuyên ăn cắp, làm sao lớn nổi thành người"?

Thomas
Tôi nghĩ đồng bào nên về nhà nghỉ ngơi khiếu kiện làm chi cho mệt người mà chẳng đi tới đâu, không chừng lại mang tội chống phá cách mạng, phản động giật dây, phá tan cuộc sống bình yên hạnh phúc của nhân dân. Hãy nhìn qua Trung Quốc rồi thấy cũng giống như VN thôi. CS khi đã lên ngôi là thế nếu không đâu còn là CS nữa. Không thấy, không nghe, không nói gì trước những khiếu kiện của dân. Đảng cho mình sống là quí rồi ở chật một chút, thiếu đất một chút đâu có sao còn hơn Bắc Hàn chết đói cả triệu người kia kìa. Ngẫm nghĩ lại dân VN còn có phước lắm đó!

Ẩn danh
Những lủng củng trong luật đất đai như "Quyền sử dụng đất" chứ không phải quyền sở hữu vì vậy người dân luôn thiệt thòi khi bị nhà nước lấy đất mà không có thoả thuận và áp đặt gía thông qua chính quyền địa phương áp gía so với thực tế như bỏ đi vì vậy kiện tụng là mãi mãi và cũng chẳng ai giải quyết. Có thể nói " Để lâu cứt trâu hóa bùn " Sự việc nóng đến đâu rồi cũng phải chìm vào dĩ vãng....

Pinochio, Đồng Tháp
Đâu cần Tổng Thanh Tra Chính Phủ kêu gọi địa phương vận động công dân trở về làm gì, chỉ cần hạ lệnh địa phương phải giải quyết dứt điểm, công khai, minh bạch và công bằng cho những vụ kiện của người dân thì tức khắc họ giải tán về nhà ngay. Không có người dân nào muốn bỏ nhà cửa, gia đình, con trâu, mảnh ruộng của mình để ăn vật nằm vạ ở nơi xa lạ cả. Nông dân chính là lực lượng nòng cốt của ĐCS và của cả nước VN, xin Đảng và Nhà Nước xót thương mà đoái hoài cho Nông Dân VN.

Mai Ninh, VN
Báo chí trong nước vẫn như điếc, mù, câm. Thật nhục nhã cho thân phận người làm báo dưới chế độ tự do dân chủ triệu lần. Vài tờ báo nhắc lại chỉ thị của trung ương đòi hỏi các tình có dân khiếu kiện phải lên Sài Gòn "khuyên" dân về địa phương giải quyết vấn đề. Nghĩa và vẫn những chuyện cũ giữa "chúng tao" với "chúng mày". Tôi rất muốn nghe ý kiến của các bạn ủng hộ đảng ta.

Hai Tran
Đề nghị nhà nước nên thi hành lại chính sách Cải Cách Ruộng Đất do bác Hồ chỉ đạo, dưới sự cố vấn cuả các đồng chí Trung Quốc anh em, tóm cổ mấy tên cường hào, ác bá điạ phương ra trừng trị; cứ hơn 10000 các án tử hình là chúng sợ khiếp vía. Đề nghị thêm chiến dịch kiểm kê tài sản, đánh tư sản , mại bản đỏ, đổi tiền, mỗi gia đình chỉ được đổi khoảng 1000 dollars, còn bao nhiêu xung vào công quỹ nhà nước. Như thế thì sạch tham nhũng ngay.

Đình Chiến, Hà Nội
Tôi cứ trăn trở mãi, ở VN không biết bao nhiêu cơ quan ngôn luận, báo chí; Đặc biệt các báo có tên rất kêu: Báo nhân dân, Người lao động, Nông dân, Công lý,...Không hiểu sao nhiều người dân đi đòi hỏi quyền lợi,công lý mà chẳng báo nào dám đứng nêu và bênh vực họ; dân Việtnam vẫn khổ vậy sao???!!!

DVL, USA
Không biết người dân Việt Nam còn nhớ chương trình Người Cày Có Ruộng của Việt Nam Cộng Hòa trước 75 hay không? Với chương trình nầy, những ai đang cày thuê, cày mướn đều được cấp miển phí miếng đất mình đang cày, mà chính quyền mua lại của địa chủ qua chương trình Công Khố Phiếu.
Đảng Cộng Sản Việt Nam đã thành công trong việc đánh đổ một chính quyền “cấp đất cho dân” và thay vào đó bằng một chính quyền “cướp đất của dân”. Ngày nay, với cái ách Cộng Sản trên cổ, không biết người dân Bến Tre nghỉ gì về cái danh hiệu “Thành Đồng Tổ Quốc” mà Cộng Sản đã ban cho.

Nam Trung, Hà Nội
Vì người dân không còn tin cách giải quyết của chính quyền địa phương, nên họ kéo lên trung ương khiếu kiện, thậm chí đến nhà riêng của mấy quan chức lãnh đạo. Nếu như bây giờ người dân cũng không được giải quyết thỏa đáng, họ sẽ đi đâu bây giờ? Và họ sẽ làm gì nữa?

Thanh, Đà Lạt
Người dân không tin chính quyền là phải rồi. Họ chỉ biết hứa cho sướng miệng, chứ chẳng bao giờ biết làm đúng những gì họ đã hứa. Lấy một ví dụ nhỏ, trước đây ông Lê Văn Bàng có hứa với dân biểu Mỹ, trước lúc CT Triết đến Mỹ, là sẽ trả tự do cho 3 người bất đồng chính kiến. Nay ông Triết đi Mỹ về lâu rồi mà sao VN chỉ thả có 2 người là LS Lê Quốc Quân và nhà báo Nguyễn Vũ Bình.
Tại sao chính quyền VN lại thích nuốt lời hứa vậy ta? Thực ra đó là vì bản chất, nên khó mà sửa được. Cho nên đâu ngạc nhiên gì khi chính người dân cũng không còn tin các lời hứa của mấy quan chức VN ta nữa.

Trang, Sàigòn
Công an ngăn chặn không cho ai tham dự để ủng hộ cuộc biểu tình để biến cuộc biểu tình thành nhỏ bé, rồi từ nhỏ bé thành không có gì hết. Công an cũng ngăn chặn không cho tiếp tế thức ăn, nước uống, và phương tiện vệ sinh thì cũng qủa thật là cao tay và độc á̀c. Cái cách đàn áp này chỉ thấy được dùng ở những người CS.


http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2007/07/070709_demo_update.shtml
Đăng nhập để trả lời
0