📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Bạn đọc yêu cầu

Tru Tiên - Chương cuối

6 trả lời, 3.995 lượt xem — Trang 1 / 1
http://blog.360.yahoo.com/blog-Vmafteondejw.eV__ByF
 
Cám ơn bạn Alex nhiều .
 
Tru Tiên (Vĩ thanh)

[/align]
Trước đây ít lâu mình có nói là không dịch Tru Tiên nữa, hôm nay Thứ bảy ngày 7 tháng 7 năm 2007, vì bạn love, người mà mình rất yêu quý, người hết sức nôn nóng muốn biết kết cuộc, mình phá lệ, dịch phần kết của truyện. Cách đây 19 tháng, mình dịch hồi mở đầu, hôm nay dịch hồi cuối, nhìn lại thấy thời gian trôi đi nhanh quá, nhanh thật!
[/align]VĨ THANH (Lời kết)
[/align]
[/align]Mây trắng phiêu diêu, trôi lãng đãng trên dải núi. Gió nhẹ lùa tới, mang theo cảm giác khoan khoái khôn tả.
[/align]Ở nơi trước đây đã từng là Hồ Kỳ sơn nay chỉ còn một cái vực sâu, lúc này nó đã thôi loáng ánh máu nhức nhối, song từ nơi sâu tít, thi thoảng vẫn có khí nóng đùn lên, loáng thoáng còn thấy cả tiếng dung nham lục bục.
[/align]Một người đàn ông đang ngồi cô đơn bên miệng vực, mắt nhắm nghiền, xem chừng đã bị mù.
[/align]Gương mặt hốc hác, vóc dạc tiều tụy, đôi lúc lại lẩm nhẩm điều gì đó, rất lâu sau ông ta mới từ từ ngã xuống, nằm ngửa ra đất.
[/align]Mặt đất khô cứng đem lại một cảm giác vững vàng, người đàn ông nhoẻn cười, dịu dàng gọi:
[/align]- Dao nhi…
[/align]Tiếng gọi nhẹ nhàng bay đi, không có hồi đáp, người đàn ông thở khẽ, rồi, dần dần, ngừng thở.
[/align]Rất lâu sau, từ đằng xa có một cái bóng đi lại. Một người phụ nữ mặt che sa đen, dáng người mảnh mai duyên dáng, chính là U Cơ vốn đã mất tích bấy lâu nay. Trông thấy con người tuyệt vọng bên miệng vực, bà ta khẽ rùng mình, lướt nhanh tới, nhưng chẳng thể cứu vãn gì được nữa rồi.
[/align]Bà đỡ người đàn ông dậy, mắt đỏ hoe, tiếng nức nở nghẹn ngào vọng ra từ sau tấm sa đen.
[/align]Đúng lúc đó, trong cái vực sâu sau lưng bà, trong cái tối đen nặng nề u ám, chợt vang lên tiếng chuông reo trong trẻo. U Cơ giật thót, như không thể tin vào tai mình, bà xoay phắt người nhìn xuống miệng vực, nhưng ngoài bóng tối âm u, không còn trông thấy gì nữa cả.
[/align]Tiếng chuông đinh đang trôi nổi, vang vọng trong lòng vực rồi bay ra, thấm vào gió núi.
[/align]
[/align]oOo
[/align]
[/align]Ở ngoại vi thành Hà Dương, dưới chân núi Thanh Vân, một nhóm người đương chậm rãi đi dọc theo đường mòn đồng dã.
[/align]Tiểu Hoàn hớn hở ngoảnh đầu lại, cười tươi như hoa, hỏi người phía sau:
[/align]- Bình nhi tỷ tỷ, chị nói thật đấy chứ? Sau này chị sẽ từ bỏ tất cả, cùng chúng em phiêu bạt giang hồ ư?
[/align]Kim Bình Nhi vận tấm áo màu hoàng yến, vẻ mặt rất nhu mì. Nàng nhoẻn cười duyên dáng, giơ tay khoác vai Tiểu Hoàn, cười nói:
[/align]- Tất nhiên rồi, nhân gian này quá nhiều trắc trở, bọn đàn ông xấu xa thì nhung nhúc, ngay bên cạnh em cũng có hai gã như thế rồi, nếu chị không chăm lo cho em, làm sao chị yên tâm được!
[/align]Tiểu Hoàn cười hi hi, hai nàng sánh vai bước. Đằng sau có người hậm hực kêu lên:
[/align]- Đàn ông xấu xa cái gì chứ? Lão phu bẩm tính thiện lương, thế nhân đều biết. Ê Dã Cẩu, đúng không mậy?
[/align]Dã Cẩu Đạo Nhân cười ha ha, đi lướt qua lão già đang càu nhàu. Y cũng chẳng đáp lời, chỉ rảo chân cho kịp hai cô gái yểu điệu kia.
[/align]Chu Nhất Tiên nhổ phì phì, lắc đầu than:
[/align]- Phong hóa suy đồi, phong hóa suy đồi… Nói đến đây, sực nhớ ra chuyện gì, lão liền ngoảnh đầu nhìn lại đằng sau. Ở đó, xa xa, dãy Thanh Vân sừng sững nguy nga vươn ngập chân mây, khí thế uy vĩ, lão già khẽ cười, mắt thoáng ánh tinh ranh.
[/align]- Ông ơi, đi mau lên! Tiếng Tiểu Hoàn véo von phía trước.
[/align]Chu Nhất Tiên cười ha hả, quay mình lại, vung vẩy cây trúc Tiên Nhân Chỉ Lộ, nói to:
[/align]- Đây, đến đây, biết ngay là các người không có trụ cột như lão phu thì đi làm sao được!... Ha, ặc, á, đồ lỏi, mấy đứa, đi chậm lại cái, chẳng thương người già cả chân chậm mắt mờ mà…
[/align]
[/align]oOo
[/align]
[/align]Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, chỉ thoáng chốc đã bao nhiêu ngày tháng trôi đi.
[/align]Lục Tuyết Kỳ tiếp nhiệm chức vị thủ tọa Tiểu Trúc phong, hôm ấy ngự kiếm bay sang Đại Trúc phong thăm Văn Mẫn. Văn Mẫn đã thành hôn với Tống Đại Nhân, còn Tống Đại Nhân đã nắm chức thủ tọa Đại Trúc phong.
[/align]Hai chị em lâu ngày không gặp, mừng rỡ quấn quýt chuyện trò từ sáng tới tận trưa trờ trưa trật.
[/align]Khi Lục Tuyết Kỳ đứng dậy cáo từ, Tống Đại Nhân và Văn Mẫn cùng tiễn ra đến ngoài Thủ Tĩnh đường.
[/align]Lục Tuyết Kỳ nhìn quanh, cười bảo Văn Mẫn:
[/align]- Yên tĩnh nhỉ, chỗ này hợp với tính chị đấy.
[/align]Văn Mẫn gật đầu. Tống Đại Nhân cũng cười:
[/align]- Thực ra Đại Trúc phong vẫn náo nhiệt lắm đấy chứ, chỉ hiềm dạo này bọn đệ tử đều xuống núi tu hành, chẳng có hơi người nên mới quạnh quẽ thế thôi. Cả Đại Hoàng, con chó mà sư phụ ta nuôi từ nhỏ đó, ai ngờ mấy hôm nay cũng rông mất tăm, đến tiếng sủa cũng chẳng còn, thực là quái gở!
[/align]Văn Mẫn lườm y:
[/align]- Chắc tại ghét đồ ăn của huynh quá nên nó bỏ chạy!
[/align]Tống Đại Nhân cười xòa. Lục Tuyết Kỳ nhìn hai vợ chồng êm ấm như vậy cũng thấy được an ủi, bèn chuyện trò thêm đôi câu rồi cáo từ, rời khỏi Đại Trúc phong.
[/align]Áo trắng phấp phới, nàng ngự kiếm đi, chẳng hiểu sao bỗng nhiên buồn rầu, không muốn quay về Tiểu Trúc phong ngay.
[/align]Có lẽ cảnh vợ chồng đầm ấm ban nãy của sư tỷ đã khuấy động một điều gì đó trong lòng nàng, Lục Tuyết Kỳ thấy buồn rười rượi, tự dưng bay xuống chân núi, đến Thảo Miếu thôn, nơi đã từng gắn liền với bao ác mộng, nay đã trở nên hoang phế.
[/align]Cỏ dại rậm rịt, gió mát nhè nhẹ ào đến từng cơn, tất cả dường như chưa hề thay đổi.
[/align]Nàng đứng lặng hồi lâu, thở dài, khuôn mặt thanh tú phảng phất nỗi ưu sầu. Rồi nàng chậm rãi đi sâu vào bên trong.
[/align]Tường xiêu vách đổ chạy dọc hai bên lối đi. Nàng đứng im trong gió nhẹ, trong hơi cỏ man mát, ủ rũ nhìn quang cảnh lặng lẽ xung quanh, mắt ngập nhu tình.
[/align]Bỗng nhiên nàng giật thót, nghi hoặc dừng bước, nhìn chăm chắm vào vùng hoang phế trước mặt.
[/align]Ở đó có một túp nhà gỗ mới dựng, trông rất đơn sơ, khói nhẹ liêu xiêu đương lượn lên khỏi mái.
[/align]Ngoài sân phơi một mảnh áo xanh lục rách nát, đang lật phật theo gió.
[/align]Một mùi thơm nức bay ra khỏi nhà.
[/align]Oăng oăng!
[/align]Chí chí!
[/align]Những âm thanh kỳ quái bỗng vang lên trong căn nhà ấy, gần như ngay lập tức một cái bóng vàng xẹt ra, đó là một con chó già to tướng lông vàng, bộ dạng hí hửng.
[/align]Trên lưng nó là một con khỉ xám ba mắt, thật ít thấy, tay này cầm khúc thịt sườn thơm phưng phức, tay kia túm cổ con chó, miệng la hét loạn xị ngậu, như thể thúc con chó phi nhanh hơn!
[/align]Rồi một người chạy vụt ra, mình vận bộ áo thô, mặt mày nhăn nhó, hắn hét tướng:
[/align]- Con chó chết tiệt, con khỉ chết giẫm! Chúng mày lại ăn cắp thịt…
[/align]Bỗng nhiên trông thấy Lục Tuyết Kỳ, hắn đứng phắt lại.
[/align]Hai người đứng im không nhúc nhích, sững sờ nhìn nhau.
[/align]Bao nhiêu tháng năm, tình sầu nhân gian, thoắt cái hiển hiện trong ánh mắt họ, rồi cả hai cùng bật cười.
[/align]Một cơn gió nhẹ lùa tới, tiếng chuông đinh đang vang lên dưới mái hiên. Tấm áo xanh lục vẫn lất phất bay, như một nét cười. Tiếng chuông đinh đang trôi theo gió, vang vọng đi khắp nhân gian.
FIN

[/align]
Tru Tiên 8 (Đại kết cục)

[/align]

Quỷ Vương hóa điên, Vạn Kiếm Nhất sống lại, Quỷ Lệ tâm ma xâu xé toàn thân, Tiểu Hôi đại chiến Tứ Linh huyết trận. Bích Dao biến mất, Quỷ Tiên sinh hiến tế, Tuyết Kỳ huyết chiến Thanh Vân môn,…
Để cứu Bích Dao, Tiểu Phàm đã đến quỳ xin thần khí thượng cổ ở chùa Thiên Âm.
Lúc đó, chìm trong màn máu tanh của Quỷ Vương tông, Tứ Linh huyết trận lại bị thần thuật thượng cổ trấn cứng đúng vào thời khắc khẩn yếu. Quỷ Vương không tiếc nuối gì, sẵn sàng hủy hoại hết cơ nghiệp mấy trăm năm của Quỷ Vương tông để đạt được mục đích. Tiểu Phàm nhiễm tâm ma trở nên điên dại. Gió mây vần vũ, cuộc chiến đẫm máu giành ngôi vị độc tôn giang hồ của Quỷ Vương bắt đầu.
Ở núi Thanh Vân, sau khi Đạo Huyền thất tung, Điền Bất Dịch bỏ mạng, cả môn phái trở nên nhốn nháo hỗn loạn như rắn mất đầu. Thiên Cơ tỏa – chiếc chìa khóa khởi động Tru Tiên kiếm trận đã bị phá rồi, vậy Tru Tiên kiếm trận có còn khả năng ngăn cản cuộc chiến diệt tuyệt của ma giáo hay không?
Tiểu Phàm, Bích Dao, Tuyết Kỳ, Chu Nhất Tiên, Tiểu Hôi, Quỷ Vương, Đạo Huyền… cuối cùng sẽ ra sao? Mời đón xem: TRU TIÊN ĐẠI KẾT CỤC!

Đây là đoạn giới thiệu về quyển 8 (cũng là quyển cuối) Tru Tiên, đăng trên hai trang bán hàng qua mạng Đang Đang và Trác Việt.
Một vài thông tin thêm cho các bạn đang chờ quyển này:
Nhà xuất bản: Nhà xuất bản Văn nghệ Hoa Sơn
Ngày phát hành: 1 tháng 6 năm 2007
ISBN:9787807550594
Giá bán: 25 RMB (mua qua Đang Đang được chiết khấu 69%, qua Trác Việt là 68%)

Số trang: 242

Link đọc trên mạng: Tru Tiên trọn bộ (255 chương + Đề tựa + Vĩ thanh) (tớ tin là bản tiếng Việt sẽ chóng xuất hiện thôi).


MỤC LỤC




Chương 241 (Phổ Đức)


Chương 242 (Khủng Cự)


Chương 243 (Cấm Chế)



Chương 244 (Tình Duyên)


Chương 245 (Tinh Bàn)


Chương 246 (Đẳng Đãi)



Chương 247 (Ám Môn)


Chương 248 (Hung Hầu)


Chương 249 (Yêu Vật)



Chương 250 (Tử Biệt)


Chương 251 (Ỉ Ôi)


Chương 252 (Linh Bài)



Chương 253 (Chiêu Hoán)


Chương 254 (Thiên Đạo)


Chương 255 (Tru Tiên)







[/align]Vĩ Thanh






BÌA ĐÂY
[/align]




[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Xin bấm vào đây coi trang blog  của Alex
 
http://blog.360.yahoo.com/blog-Vmafteondejw.eV__ByF
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
bạn có chương 242 dến chương cuối thì post lên cho mọi người cùng doc nhé
Đăng nhập để trả lời
0
Mo+`i va`o coi Tru Tie^n ho^`i  241  đe^'n 258 .
 
www.nhanmonquan.net
Đăng nhập để trả lời
0
cảm ơn bạn nhìu
 
Đăng nhập để trả lời
0
http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nqnnn1nqn31n343tq83a3q3m3237nvn
 
Tru Tiên, đã được mang vào thư viện trọn bộ
 
 
Bạn conanh có thể vào xem nhé
 
Chúc vui
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
không biết bao giờ mới có tru tiên dại kết cục các bác nhỉ
Đăng nhập để trả lời
0