📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Nhà Thơ Mạc Phương Đình

6 trả lời, 500 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-14 01:15:42Viet duong nhan>

MẠC PHƯƠNG ÐÌNH

Tên thật: Lê Tuấn Ngô 

Quê quán: Tam Kỳ, Quảng Nam 

Cựu học sinh trường Trần Cao Vân (Tam Kỳ) 

và Quốc Học (Huế) 
 
 




Tác Phẩm Ðã Xuất Bản

 

 





            
Ru Người Ru Đời (Xuất bản năm 2005)
Tuyển tập thơ Mạc Phương Ðình

Bìa & phụ bản: Huỳnh Ngọc Điệp
Trình bày nội dung: Phạm Hoàng Yến
Dày: 210 trang

Phát hành: Nhà Xuất Bản Yêu Thương




 

            
Những Nhánh Sông Quê Hương (Xuất bản năm 2003)
Tuyển tập thơ của Vũ Ðình Trường, Vô Tình, Quang Huỳnh, Mạc Phương ÐìnhHoàng Ðịnh Nam

Dày: 200 trang

Xuất bản: Hội Quảng Ðà DFW



 

 

            
Những Dòng Kỹ Niệm (Xuất bản năm 2002)
Tuyển tập thơ Mạc Phương Ðình

Trang bìa: Huỳnh Ngọc Ðiệp
Phụ bản: Huỳng Ngọc Ðiệp
Dày: 156 trang

Xuất bản: Yêu Thương




 

            
Lời Ru Của Mẹ (Xuất bản năm 2001)
Tuyển tập thơ Mạc Phương Ðình

Trang bìa: Huỳnh Văn Phụng
Phụ bản: Huỳng Ngọc Ðiệp
Dày: 144 trang

Xuất bản: Yêu Thương




 

 
Mọi chi tiết xin liên lạc voi tác giả theo địa chỉ:

Mạc Phương Ðình
409 Starlite Court
Milpitas, CA 95035

E-mail: [email=macpdinh@yahoo.com]macpdinh@yahoo.com[/email]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-14 01:33:30Viet duong nhan>
Cảm đề của nhà thơ Hà Thượng Nhân sau khi đọc "Lời Ru Của Mẹ"

Cảm Ơn


Tôi vốn yêu thơ từ thưở nhỏ
Người cho xem thử mấy lời ru
Lời ru của mẹ qua năm tháng
Dựng lại vầng trăng thưở ấu thơ
Tóc đã bạc rồi lòng vẫn trẻ
Vẫn buồn như lá buổi tàn thu
Lời ru của mẹ, lời ru ấy 
Có rối cùng chăng tóc Nguyễn Du? 
Có những đêm trường thao thức nhớ 
Lời ru còn nhớ đến bao giờ? 
Mẹ tôi mới đó không còn nữa 
Sao tiếng ru kia lại bất ngờ 
Xin cám ơn ai người tưổi trẻ 
Nhắc nhau trên những bước bơ vơ 
Rằng còn sông núi, còn quê mẹ
Còn khói lam xanh, bóng nguyệt chờ,
Còn bến sông Hương, hò mái đẩy
Còn tà áo trắng, nón nghiêng hờ
Còn con đường cũ lung linh nắng
Còn những bàn tay bát ngát thơ
Tôi đọc bỗng dưng tôi gấp sách
Hỏi người câu hỏi rất ngu ngơ

Tối nay gối sách kê đầu ngủ
Tưởng gối tình nhau thưở học trò
Tưởng vẫn thơ mình ngày thưở ấy
Cám ơn trời đất những cơn mơ

 Hà Thượng Nhân
 
:: Đưa vào TV ::

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0



Ðôi dòng về thi tập "Lời Ru Của Mẹ"

 

[color=darkblue]Sacramento ngày 9 tháng 6 năm 2001

Kính anh MPĐ,

Cám ơn anh đã cho tôi được dip đọc thi phẩm Lời Ru Của Mẹ. Sách in rất đẹp, trình bày trang nhã và mỹ thuật.

Anh đã chọn một đề tài sâu nặng tình cảm và đậm đà tình đất nước quê hương : đó là lời mẹ ru. Lớn lên từ trong tiếng ru của mẹ, anh trưởng thành trong tình yêu tổ quốc, dân tộc, và chan chứa với tình yêu lứa đôi trong bối cảnh cổ kính và sương khói của Huế. Có thể nói LRCM cũng là những trang nhật ký đầy thương yêu, đam mê của một thời để yêu; nhưng cũng đầy xót xa, buồn thương và tủi hận của một thời chiến tranh bạo liệt và hoà bình trong nước mắt.

Anh đã diển đạt tâm cảm của anh và dáng vẻ cuả cuộc đời bằng một ngôn ngữ đòi hỏi không chỉ cần đến sự bay lượn của tài năng, mà còn cần đến chiều sâu của tâm hồn : đó là ngôn ngữ của thi ca. Ngôn ngữ của thơ không phải để phân tích hay phê bình, mà để ngâm vịnh và rung động.

Thơ của anh rất chân phương, giàu hình ảnh, nhạc điệu và bàng bạc hương vị của ca dao. Qua thơ anh, tôi có thể cảm nhận được vẻ trầm buồn của Huế. Trong thơ anh, hồn thơ của anh tỏa chiết tình yêu bao la của Mẹ và về Mẹ. Tình tự quê hương và nỗi lòng xa xứ của anh thể hiện dưới nhiều hoàn cảnh và qua lắm mảnh đời có lúc hiện thực, lúc phiêu lãng, nhưng kết tụ được cái Tâm nhân ái và phong thái nghệ sĩ của Anh. Trong tôi dường như có một niềm vui ấm áp và tươi mát vừa được làm quen với Anh, trong khung cảnh thế giới thơ cuả Anh.

Người nghệ sĩ vật lộn với chữ nghĩa cũng như kẻ làm xiếc trên giàn ảo thuật, sự thành công không thể cân đo đong đếm trên bàn tính hay bàn tay.

Nhưng đó là năng lực tác động vào cảm quan và tâm lý hiện sinh của người đọc, người xem.. Thưa Anh, nếu thế thì anh đã thành công, vì trong đêm qua, những vần thơ của Anh đã cho tôi niềm rung động.

Xin chúc mừng Anh.

Quý mến,

[/color]Trần Kiêm Đoàn
MSW.,Ph.D.

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0



Những dòng sông thơ mộng lạc loài trong thơ Mạc Phương Ðình


 

Thi ca bắt đầu từ khi có loài người. Trong những trang cổ thi đã viện dẫn: con người sinh ra vốn tĩnh, đó là tính trời. Cảm sự vật tạo nên những xúc động đó là cái dục của tính, chuyển hóa nên tư tưởng. Và cũng chính từ những tư duy phát sinh ra ngôn ngữ có tiết tấu, có âm điệu, để diễn tả gọi là thơ. Sự hình thành của thi ca là sự phát sinh của tình cảm và tư tưởng con người. Ngôn ngữ tinh lọc, cô đọng đầy nhạc tính và chuyên chở nhiều ảnh tượng. Thi ca là một nghệ thuật của siêu nghệ thuật về ngôn ngữ. Người xưa đốt trầm tạo cái không khí thanh khiết và trang trọng mỗi khi đọc thơ. Thi gia được xem như một á thánh mang cái thông điệp thiêng liêng của trời đất đến với nhân gian. Những thi phẩm của họ được bảo tồn và phát huy như những di sản văn hóa quý báu của nhân loại. Theo giòng thời gian, kiến thức loài người được phát triển, thăng hoa về mọi phương diện. Thời đại mê cuồng vọng ngã, viễn mơ đó đã trở thành hoang tưởng trong ý thức khai phóng hiện hữu của nhân loại. Thơ đã đi vào đời sống một cách cụ thể hơn. Và thi sĩ cũng chỉ là một người bình thường trong quần chúng.

Trải dài theo giòng văn học sử của Dân Tộc Việt Nam có hơn 4 ngàn năm đã từng chứng minh miền đất trù phú nẩy mầm muôn vạn loài hoa quý. Tiếng hát giữa rừng sâu bên giòng suối reo dưới ánh trăng vàng thơ mộng. Tiếng hát trên giòng sông hiu hắt nắng chiều. Tiếng chuông khua giữa đêm tịch lặng... Tiếng lá rơi chuyển mùa. Tiếng hơi thở của đàn nai xuống núi. Tiếng gọi nhau của nồng ấm tình yêu. Tất cả đã chuyển hóa thành thơ lưu truyền từ đời này sang đời khác trong nhân gian liên tục trong lịch sử. Mỗi người Việt là một nhà thơ. Thi nhân đông vui từ trong nước ra hải ngoại. Có lẽ sau gạo là thơ đối với người Việt Nam, sinh tố nuôi dưỡng thể xác cũng không kém cần thiết như dưỡng tố của tinh thần. Trong một bài viết giới thiệu về thơ Mạc Phương Ðình, nhà thơ Hà Thượng Nhân đã nói: Thơ là một nghiệp, không phải là nghề. Từ xưa đến nay, từ Ðông sang Tây, thơ không bao giờ nuôi nổi người đã sản sinh ra nó. Nhưng người ta vẫn làm thơ, vẫn say mê thơ, vẫn gắn bó tận tình với thơ. Hoa không hữu dụng như hạt gạo, nhưng không có hoa thì cuộc sống sẽ tẻ nhạt biết bao nhiêu...

Thơ càng ngày càng nở rộ khắp nơi. Ngay trong thời Thịnh Ðường, các nhà thơ được tuyển chọn đến hơn 2.500 thi phẩm lần hồi qua vài thế kỷ chỉ còn lại khoảng 300 bài gọi là tuyệt tác (Ðường Thi Tam Bách Thủ) nhưng thử hỏi cho đến bây giờ thật sự những người còn yêu thơ Ðường chỉ còn lưu giữ loáng thoáng trong tâm hồn vài bài đáng nhớ như Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu, Phong Kiều Dạ Bạc của Trương Kế, Ðằng Vương Các của Vương Bột, Hồi Hương Ngẫu Thư của Hạ Tri Chương, Ðề Tích Sở Kiến Xứ của Thôi Hộ, Bạc Tần Hoài của Ðỗ Mục, Tĩnh Dạ Tứ và Trương Tiến Tửu của Lý Bạch... Nhìn về văn thơ Việt Nam ngoại trừ trường hợp ngoại lệ của thi hào Nguyễn Du với Truyện Kiều quá tuyệt hy vọng đa số người còn nhớ đến. Ngoài ra chúng ta cũng khó mà nhớ hết những bài thơ hay của Tản Ðà, Vũ Hoàng Chương, Ðinh Hùng, Hàn Mạc Tử, Hồ Dzếnh, Thế Lữ, Lưu Trọng Lư, Bùi Giáng... Cho dù thời gian là độc giả khắt khe để thẩm định giá trị tác phẩm nhưng những nhà thơ vẫn không lùi bước, vẫn cứ làm thơ như con tằm tự rút tơ lòng đến hơi thở cuối cùng, mặc cho đời hờ hững khen chê. Trong đội ngũ thi ca người Việt lưu vong vẫn hăng hái can đảm tham gia cuộc chơi "phóng tiền qua cửa sổ" - có nhà thơ Mạc Phương Ðình - cuộc chơi mà chúng tôi hay dọa dẫm với nhau: Cơm áo không đùa với khách thơ. May mắn thay chúng ta cũng còn có khá nhiều tri âm đồng hành đi vào thế giới mộng mơ huyễn hoặc này với những đam mê đầy thú vị.

Thi Phẩm "Lời Ru Của Mẹ" không còn là thế giới tâm thức riêng của Mạc Phương Ðình. Ðó là hình ảnh cưu mang từ cõi lòng thương nhớ của đa số người đồng điệu về Mẹ đang sống những tháng ngày mỏi mòn nghiệt ngã nơi quê nhà:

những dòng sông ngọt ngào thời thơ ấu
lời mẹ ru âm hưởng giữa chiều mưa...

trăm con nước trôi chìm vào dĩ vãng
sông nước nào đằm thắm nỗi cay chua
nguồn sữa mẹ như những dòng sông lớn
tắm mát cuộc đời dầu dãi nắng mưa...

...dõi theo ngày tháng êm đềm
vẳng nghe tiếng mẹ ru đêm ngọt ngào...

Trong kho tàng văn học của nhân loại không thiếu những tác phẩm ca ngợi hình ảnh người Mẹ cao quý và tôn vinh Mẹ như: Mẹ là kỳ quan trong tất cả kỳ quan của loài người trên thế giới. Một số bài thơ khác trong thi tập Lời Ru Của Mẹ và Những Dòng Kỷ Niệm, Mạc Phương Ðình đã bày tỏ những nỗi niềm sâu sắc nhớ quê, nhớ bạn, nhớ đến những phút giây êm đềm thơ mộng bên người yêu dấu, mà bây giờ đã ngàn dặm chia xa.

người đi bỏ lại vầng trăng
nỗi cô đơn với đường gần nẻo xa
ngùi trông khuất dải ngân hà
bơ vơ từng giọt sương sa lạnh lùng...

Mỗi tác phẩm trình diện với đời dĩ nhiên qua sự thẩm định tùy theo quán tính, cảm quan và trình độ của mỗi người nhưng chúng ta hy vọng mỗi nhận xét đều là những thăng hoa. Cái ưu điểm của Mạc Phương Ðình là người yêu thơ làm thơ, trước 75 ở quê nhà, nay ông mới trở lại hòa điệu cùng thế giới thi ca hải ngoại nhưng ông đã tạo nên những ngạc nhiên bằng những sáng tạo bày tỏ sự chân thành, đôn hậu, những khắc khoải ưu tư cho thân phận, cho quê hương còn mang nỗi khổ đau, cho kiếp sống lạc loài, cho những đồng hương nơi viễn xứ, cho tình yêu và hạnh phúc, lúc hiện thực, lúc lãng đãng phù vân, hư ảo. Sự chân thành của ông đã tạo những thành quả đáng kể trên thi đàn văn học hải ngoại:

mỗi giọt nắng vàng thêm rực rỡ
soi trong tiềm thức cõi vô thường...

ngày ta đi vầng trăng quay trở lại
dấu chân mờ trên cát khóc mùa đông
con chim sáo bay về vùng gió bụi
để màu trăng che khuất ngõ tương phùng

ngẩn ngơ một chút quan hoài
nẻo xa bãi cát chừng phai nhạt màu

thắp tình rọi xuống đêm sâu
người đi bỏ lại vũng sầu lặng câm...

trong dấu bước đường về qua lặng lẽ
sầu dâng lên theo mây trắng ngang đèo

ta về nghiêng mắt nhìn sông nước
tìm lại hồn xưa trong bóng em
chỉ thấy mùa thu trôi lãng đãng
bãi thu, sông biển vẫn thì thầm...

Theo tài liệu nghiên cứu sưu tầm của các nhà bác học, địa chất học và nhân chủng học thì trái đất đã hiện hữu trong vũ trụ có hơn 5 tỷ năm và con người có mặt trên quả địa cầu này hơn 2 triệu năm. Mỗi ngày từ phương đông ánh sáng thắp lên từng phút từng giây và hành tinh này xoay quanh mặt trời liên tục. Người xưa và chúng ta bây giờ cũng nhìn thấy mây trắng thơ mộng trên bầu trời xanh. Con suối vẫn reo và cây lá vẫn lên xanh trong khu rừng mùa xuân... sự lặp lại hàng triệu năm sinh diệt vô thường. Sự trùng hợp những dấu chân trong cuộc đời cũng như sự ngẫu nhiên hạnh ngộ những ngôn ngữ thi ca trong tiềm thức cũng chỉ là chuyện bình thường. Chúng ta bước vào cõi thơ của Mạc Phương Ðình như ngắm giòng sông tuệ giác, mênh mông soi bóng mình. Nhìn ra cái "bản lai diện mục" đã hòa tan vào cái Tâm đại ngã vô lượng. Cái tâm Bồ Ðề Bát Nhã Chân Như, thủy chung một đời phiêu bạt.

Chúng tôi chia xẻ nỗi niềm tâm sự của Mạc Phương Ðình qua "Trái Tim Vẫn Thao Thức" như ông tỏ bày: ... và từ đó, kỷ niệm bỗng hiện về, mang đầy những dấu vết ngậm ngùi. Với tôi, vẫn muốn chôn kín những kỷ niệm, những kỷ niệm vừa cay đắng, vừa ngọt ngào, vào thật sâu trong đáy tim mình, cho nó ngủ yên, nhưng... Cuộc hành trình từ Lời Ru Của Mẹ như những khởi điểm tuyệt vời của thi sĩ Mạc Phương Ðình đến Những Dòng Kỷ Niệm thì cái sâu sắc của tâm thức thoáng qua những lăng kính khói sương phai nhạt, cái nồng thắm đậm đà cũng có chút vơi tan... có lẽ khi Mạc Phương Ðình đối diện với ảnh tượng thực tế phũ phàng thì y như những cảm xúc của ông không còn bùng vỡ những tuệ giác sáng tạo xuất thần như khi ông đã thực thà nuôi mộng. Cái thực thể đau lòng dàn trải trước mắt đã chuyển hóa ông thành một Tô Ðông Pha của thời đại mới lưu vong, chợt tỉnh ngộ, thà đuổi theo cơn viễn mộng còn hơn trở lại quê nhà:

Lô Sơn yên tỏa Chiết Giang triều
Vị đáo sinh bình hận bất tiêu
Ðáo đắc hoằn lai vô biệt sự
Lô Sơn yên tỏa Chiết Giang triều
(Tô Ðông Pha)

Mù tỏa Lô Sơn sóng Chiết Giang
Khi chưa đến đó hận muôn vàn
Ðến rồi về lại không gì lạ
Mù tỏa Lô Sơn sóng Chiết Giang...
(Thầy Mật Thể dịch)

Thái Tú Hạp

(Bài nói chuyện về thơ Mạc Phương Ðình tổ chức Chiều Chủ Nhật ngày 25-8-2002 tại Phòng Sinh Hoạt Nhật Báo Người Việt)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-16 16:18:07Viet duong nhan>
 
Lời Ru Của Mẹ

Nửa khuya giọng hát nhà ai
âm ba tiếng mẹ ru dài phố đêm
lời ru khi nổi khi chìm
mang mang hoài niệm cho tim bồi hồi
ta thầm gọi nhỏ: mẹ ơi
tháng ngày thơ ấu đẫm lời me ru
nghe trong tiềm thức sa mù
giọng xuân đầm ấm, giọng thu dịu dàng
trưa hè giọng Mẹ nhặt khoan
đêm đông lời Mẹ như than lửa hồng
một đời thân mẹ long đong
lời ru vẫn mãi thanh trong ngọt ngào
lời ru như giấc chiêm bao
chắp con đôi cánh bay vào tương lai
mải mê biển rộng sông dài
con đi giữ nước áo phai bụi đường
lời ru tình tự quê hương
ngợi ca quốc sử anh hùng tiền nhân
lời ru Mẹ đã bao lần
giục con tiến bước trước ngàn chông gai...

Vọng khuya nghe tiếng ru dài
viễn phương lòng vẫn u hoài niềm đau

Mạc Phương Đình
 
:: Đã đưa vào TV ::

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Thác Lũ

Ta như con suối trên nguồn cạn
lòng bỗng thành sông lúc gặp em
con nước trở mình như thác lũ
trôi đi ngàn sỏi đá vô tình
trăm năm ngủ giữa lời ru mẹ
một thoáng phù du bỗng chiến chinh
dẫu mắt một lần chưa nhuộm sóng
làn môi chưa nở đóa thu xanh
sâu trong hiu hắt chiều hoa rụng
ai gọi từ tim chiếc bóng mình
tiếng vọng thì thầm đêm thức giấc
nửa ta còn mất giữa vô minh
xoay trong tiềm thức niềm cô độc
chiếc lá trôi đi bỏ lại cành
ngõ trước mênh mông dòng biển cuộn
em vào ngơ ngẩn khúc đời quanh
bỗng dưng mật ngọt trên đầu lưỡi
rụng xuống thành thơ khúc độc hành


Mạc Phương Đình

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Đời Mình


Lòng mai, tuổi đã sang chiều
ngẩn ngơ bước lỡ hắt hiu với mình
tưởng buồn giấu được ngày xanh
rong chơi mê mải đường quanh đi, về
giật mình ngó bóng mưa che
con chim sáo gọi nỗi quê ngập ngừng
mang sầu gởi tặng người dưng
bỏ quên ngày tháng trên từng ngón tay

cuối sông ngỡ nước lên đầy
đêm nghiêng bóng nhỏ đợi mây vu hồi
dối lòng chén rượu ly bôi
có không một dấu bên trời bình yên
sóng xô đẩy ngược con thuyền
đôi vai đã ngủ với miền trăm năm.

Mạc Phương Đình
[/align]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0