📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Tứ Quái TKKG 🔒

6 trả lời, 7.051 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-17 23:35:19Ct.Ly>
TỨ QUÁI TKKG
Tác giả: Stefan Wolf
Dịch giả: Bùi Chí Vinh
Đánh máy: DIEUHIEN
 
TẬP THỦ PHẠM TÀNG HÌNH


Giới thiệu nhân vật


TARZAN – NGƯỜI HÙNG

Tên thật của Tarzan là Peter Carsten, kẻ thành lập băng tứ quái TKKG, đại ca của Karl, Kloesen, Gaby… Mười sáu tuổi, đẹp trai, cao 1m70, sở trường Judo và võ dân tộc. Hắn đặc biệt thành danh với biệt hiệu Tarzan nhờ là một vận động viên ngoại hạng của trường trung học trong các môn bóng chuyền, điền kinh, riêng điền kinh, hắn có khả năng chạy nước rút và phóng gọn lên cây trong một thời gian kỷ lục không thua gì Tarzan… người khỉ.
         Tarzan mất cha từ thưở nhỏ, hắn đang học lớp 10A và nương náo trong một trường nội trú ngoại thành nhờ đồng lương còm cỏi của người mẹ làm nghề kế toán. Hắn biết an ủi mẹ qua những thang điểm cao nhất ở hầu hết các môn học. Hắn cũng biết đáp tạ hương hồn người cha kính yêu qua những cuộc phiêu lưu mạo hiểm để chống lại cái ác còn đang diễn ra ở khắp nơi. Hắn luôn luôn sôi sục dòng máu hiệp sĩ và bao giờ cũng là kẻ có mặt đầu tiên ở chổ hiểm nghèo nhất; còn phải hỏi hắn là đại ca của tứ quái TKKG kia mà.
         Có lẽ các bạn đang thắc mắc TKKG là gì? Xin thưa nếu chúng ta viết tắt bốn chữ cái khởi đầu của bốn nhân vật là Tarzan, Karl, Kloesen, Gaby, chúng ta sẽ hiểu thế nào là tứ quái.

************

KARL – MÁY TÍNH ĐIỆN TỬ

         Được tuyên dương một cách thân mật là Máy Tính Điện Tử, Karl hơn 15 tuổi một chút, rất xứng đáng với vị trí quân sư trong nhóm. Hắn là bạn đồng lớp với Tarzan nhưng không lưu lạc ở trường nội trú mà ở trong thành phố với gia đình. Họ của Karl là Vierstrien và có lẽ nhờ dòng họ danh giá đó, hắn đã thừa hưởng của người cha, đang là giáo sư toán Trường đại học tổng hợp, một trí nhớ hoàn hảo không thua gì một cái máy tính.
         Máy tính điện tử Karl trang bị bên ngoài cái đầu tinh quái của một con Robot là cặp kính cận thị rất… trí thức. Hắn có dáng vẻ cao nghều và ốm nhách như một cây sậy, thù ghét mọi sự xung đột về cơ bắp. Hắn đứng cạnh Tarzan trong cuộc đối đầu với bạo lực bằng sức mạnh… máy tính điện tử của một quân sư.

**********************

KLOESEN – TRÒN VO

         Tên cúng cơm là Willi Sauerlich với ngoại hiệu tròn vo, vốn là con trai độc nhất thừa kế một gia tài khổng lồ của ông chủ nhà máy sản xuất kẹo Socola có thường trực trong nhà chiếc xe Jaguar mười hai trục. Hắn sắp… mười sáu tuổi.
         Kloesen có tất cả tương lai trong tay và cũng sẵn sàng buông tất cả chỉ vì mê Sherlock Holmes như điếu đổ. Hắn thực hiện giấc mơ thám tử của mình bằng cách trú ẩn cùng phòng với Tarzan ở trường nội trú, mặc dù mới đầu mẹ hắn đã khóc hết nước mắt. Chỉ tội nghiệp cho Kloesen một điểm: qua cái bụng to kềnh của một viên thịt băm tròn vo thường xuyên ngốn kẹo Socola, hắn chưa bao giờ vượt quá điểm hai trong môn thể dục. Nhưng có hề gì với Kloesen, mỗi lần sát cánh cùng Tarzan, hắn đã can đảm lao vào những cuộc đụng độ nhất sinh thập tử.
         Hắn đúng là một anh hùng bất đắc dĩ ngộ nghĩnh của TKKG.

***************************

GABY – CÔNG CHÚA

         Cô gái duy nhất trong nhóm là “công chúa” Gaby Glockner năm nay mới 15 tuổi.
         Tóc vàng, mắt xanh, hàng mi dài, chiếc răng khểnh khiêu khích… Cô bé Gaby từng làm đại ca Tarzan trở thành… thi sĩ như chơi sau những cuộc phiêu lưu rùng rợn đến… siêu lòng. Giống trường hợp Karl, cô công chúa lớp 10A sống cùng cha mẹ trong thành phố nhưng tâm hồn thì lãng mạn tới chân mây.
         Này nhé, cha của Gaby là thanh tra hình sự, mẹ là chủ tiệm bán thực phẩm nên việc cô bé mê truyện trinh thám và nấu nướng giỏi là chuyện đương nhiên. Vấn đề quan trọng hơn ở chổ khác, với chức vô địch bơi ngửa trường trung học và đứng đầu môn tiếng anh trong lớp, cô đã góp phần không nhỏ làm cho bốn chữ TKKG trở nên huyền thoại của lứa tuổi mới lớn trong hàng loạt đặc vụ bí mật.
         Sẽ thật là thiế sót nếu ko nhắc đến Oskar. Con chó trắng khoang đen giống truyền thống Tây Ban Nha của Gaby đã khiến thế giới loài chó sững sốt bằng những chiến công ko thua kém cô chủ chút nào. Chính con chó Oskar của Gaby đã từng hạ một anh chàng bec-giê khổng lồ trong một trận đánh vô tiền khoáng hậu trước đó.



Chương một
TARZAN GẶP BỌN TRỘM TRANH


         Không còn một chút gì nữa để nghi ngờ, kẻ thù đầu tiên của Tarzan chính thị là Rembrandt. Mà Rembrandt là ai vậy? Xin thưa, đó là thầy giáo Pauling, kẻ dạy hội họa liên lớp 9 và 10, kẻ đã quyết định dung trường nội trú làm sào huyệt để xây dựng một đế chế kỷ luật vượt quá phạm vi giáo dục của nghề sư phạm, kẻ luôn luôn giơ cao chiếc lưỡi hái tử thần trên đầu học sinh, kẻ đã cố tình chọn sai sự nghiệp của mình để cuối cùng ko đạt một thành tựu nào hết về mỹ thuật. Ngay chín dung mạo của Pauling đã rờn rợn và dị dạng đến nỗi ông ta mang theo ngoại hiệu Rembrandt từ lúc mới về trường.
         Chuyện xảy ra vào một buổi khá khó chịu. Tarzan đang đánh răng trong bồn tắm, nhưng con mắt của hắn ko để nơi bàn chải, con mắt của hắn cử động ở đằng sau gáy kia. Nhờ con mắt từ gáy mà hắn nhìn thấy dáng điệu hớt hải của Kloesen.
         “ Rembrandt đến!”
         Cánh cửa bật mở. Hung thần của năm trăm học sinh trường nội trú xuất hiện. Giọng của sư phụ Pauling như người ngậm ngãi tìm trầm. Chứ sao, có boa giờ một ông thầy mà lại ko biết tạo sự huyền bí lên học sinh của mình:
         “ Tôi muốn em lên giường ngủ sao 3 phút nữa. Hiểu chưa Peter Carsten, tôi muốn thế.”
         Tarzan tỏ ra đứng đắn với khăn mặt trên mặt trên tay:
         “ Cám ơn sự chỉ dẫn của thầy.”
         Nhưng ông ta chẳng buồn nghe. Cái nhìn của ông ta đã hướng về dãy hành lang dọc tầng hai. Chỉ bằng cách đi tuần tiễu, ông ta mới có dịp sử dụng chiếc lưỡi hái ma quỷ trong bóng tối. Đạ lần nào ông ta chịu buông tha cho những con thỏ học sinh đâu. Coi, đám nhảy ranh chỉ trực qua mặt người lớn, điều cần thiết là phải dạy cho chúng những bài học để đời.
         Và ông ta gằn từng tiếng bài học tối nay với tarzan: “ Chú mày đã ba lầnn bị cảnh cáo. Nhớ đấy. Liệu hồn.”
         Rembrandt biến mất cũng nhanh như khi đẩy cánh cửa buồng tắm. Còn tarzan thì chậm chạp hơn, hắn chui lặng lẽ vào chiếc tổ có hai cái giường, hai cái tủ và một thùng đồ ăn dự trữ của Kloesen. Hắn thở dài ngao ngán. Trời ạ, cái thằng tròn Vo có cái bụng phình như ễnh ương bộ ko hay biết gì hay sao mà vẫn thản nhiên tiếp tục ngốn socola ngồm ngoàm.
         Tarzan trợn mắt
         “ Mày biết phòng mình bị Rembrandt gọi là gì ko?”
         Tròn Vo đủng đỉnh:
         “ Tổ đại bàng.”
         “ Vậy thì đại bàng ko thể nào bị… gãy cánh, dù Pauling đã giương cung.”
         Kloesen nhăn mặt vì thanh kẹo sắp văng ra:
         “ Đừng gọi lão lá Pauling. Lão là Rembrandt gian ác.”
         “ Ê, vấn đề tai hại là tao có thể bị đuổi học nếu thêm một lần cảnh cáo nữa.”
         “ Tao biết.”
         “ Nhưng hề gì, đêm nay tao sẽ dùng phép phi thân.”
         “ Sao ?”
         Tarzan tỉnh bơ xỏ chân vào chiếc quần Jeans bạc phếch. Khuôn mặt của Gaby hiện ra thần thoại hơn bất cứ một cuộc trừng phạt ngốc nghếch nào. Thầy Pauling là nỗi ám ảnh gì trong đời sống riêng tư của hắn nhỉ. Hãy tưởng tượng đến… Gaby – cô bé có hàng mi chớp chớp…
         Tarzan cảm thấy mình mạnh mẽ như chúa rừng phi châu
         “ Chuẩn bị dây chảo cho tao chưa Tròn Vo? Đêm nay tao có hẹn…”
         “ Cái gì? Mày sẽ bị tống cổ ra khỏi trường. Nếu…”
         “ Nếu mày nối sợi dây chão ko phải bằng nilong mà bằng những thỏi socola thì tao sẽ bị… tống cổ xuống đất gãy nát. Yên trí đi Kloesen.”
         Làm sao mà Tròn Vo yên trí được, nó đã nghe rất rõ những tiếng chân rình rập đâu đây. Quả y như rằng, Rembrandt đã đứng sau lưng hai đứa.
         “ Sắp 9h rồi. Hy vọng hai chú mày ngủ ngon.”
         Các thầy giáo khác còn bắt tay, còn Rembrandt thì năm ngón tay ko hề cử động. Ông ta tắt đèn và hắng giọng, cái giọng khan đục của một con quạ có cổ họng bị sưng tấy.
         Tarzan mất đúng năm phút vận động thính giác trước khi tuột xuống giường. Ồ, cái thằng Tròn Vo cứ lưu luyến níu tay hắn như sắp bị giam mình trong một đống kẹo tới nơi.
         “ Tao mà bớt… chừng sáu kilo là có thể đu dây giống hệt mày. Mày đi đâu vậy tarzan?”
         “ Còn bày đặt ngơ ngác. Gặp nhị quái và út quái, chúng tao có hẹn mà.”
         Mặt Tròn Vo buồn thiu: “ cẩn thận nghe. Tao và… sợi dây vẫn đợi mày.”

**************************

         Gió ban đêm lồng lộng. Tarzan đưa mắt nhìn sang phía rừng thùy dương. Mặt trăng tròn vành vạnh lơ lửng trên dãy nhà nhiều tầng cao ngất. Trường nội trú nằm ở ngoại ô thành phố, từ trường ra xa lộ phải qua những cánh đồng và bãi cỏ. Người ta đang đẩy dần đô thị đến đây theo qui hoạch tương lai, nhưng bây giờ…
         Bây giờ thì con đại bàng đầu tiên của lớp 10A sắp bay ra khỏi tổ. Hắn chú ý đến những cái móc sắt đỡ giàn nho được đóng vào một số chỗ trên bờ tường. Hắn liếc qua cái móc trên cùng có một sợi dây chão bằng nilong nằm khuất dưới tàn lá rậm. Hắn bám vào sợi dây như khỉ, chân đạp vào gờ tường như vượn và nhảy xuống lớp cát phía dưới như một con dã nhân.
         Hắn là Peter Carsten, biệt hiệu Tarzan, vua tốc độ 100m khởi sự vô guồng chạy. Chỉ cần đúng 22 phút là đến nhà… công chúa. Ôi, Gaby. Bên vành tai Tarzan ngòai gió xào xạc còn có tiếng guitar bài nhạc phim “bạch tuyết và bảy chú lùn” chẳng thể nào quên được.
         Hắn đang chạy qua khu vực quan trọng nằm ngoài rìa thành phố, nơi gia đình Sauerlich làm chủ một tòa nhà lớn nhất với một khu vườn rộng nhất cùng một gara chứa nhiều xe hơi nhất. Nghĩ mà tội cho Tròn Vo, chỉ vì quá mê kẹo socola và Sherlock Holmes mà phải di tản vào trườnh nội trú, mất dần cái tên quí tộc Willi Sauerlich lừng danh.
         Tarzan nhìn đồng hồ, chín giờ rưỡi. Vượt qua một con đường nữa, băng hết một bờ rào, chạy trên cỏ, loáng thoáng những bụi cây lướt qua, hắn tiến vào khu vườn. Những ngôi nhà đột ngột tối ôm như bị cúp điện. Có lẻ giờ này Gaby sắp hắc hơi, nhảy mũi. Đúng giây phút đó, hắn nghe tiếng chân người.
         Hắn sững sốt như ko tin vào thính giác của mình nữa. Nào, bình tĩnh lại, khom người xuống như một con khỉ lẻn về phía các bụi cây rậm rạp đằng kia. Khi Tarzan rẽ cành lá định bước ra, hắn giật mình vì một người đàn ông cách hắn ko đầy hai bước. Người đàn ông nhìn lên cửa sân thượng một ngôi nhà, lưng quay lại Tarzan. Có một cái gì vuông vuông đặt dưới đất, dựa vào đầu gối gã. Ngay lúc ấy, trăng ló khỏi đám mây và… tấm kính trên cửa sân thượng vỡ toang. Gã đàn ông thứ hai xuất hiện. Bất chấp những mãnh kính vỡ trên sàn đá, gã đàn ông thứ hai vẫn ôm chặt tấm mền trong tay. Mép tấm mền tụt xuống. Trời đất, một bức tranh chắc chắn là gia bảo bởi khung tranh được mạ bằng vàng sáng ngời.
         Linh tính trận mạc mach bảo con đại bàng lớp 10A hãy xòe cánh. Rõ rang bọn ăn cắp tranh của các tư gia. Còn gì nữa mà suy đoán, chẳng phải hơn sáu tháng nay những bức tranh sưu tập quí giá đã lần lược tang hình khỏi gia trang của các nhà sưu tập và các bảo tàng nhiều địa phương làm cả thành phố bàng hoàng. Mọi thành tựu của hội họa điều biến mất ko một dấu vết. Giá trị của những tác phẩm nghệ thuật tăng vọt bất ngờ khiến bọn đạo chích ko them nhìn đến các thứ tài sản khác. Chúng biết cách di chuyển các bức tranh vô giá ra khỏi biên giới quốc gia.
         “ Nhanh lên.”
         Thằng trộm đứng chờ gầm gừ. Gã mặc một chiếc áo gió màu sẫm. Thằng kia thấp lùn hơn và đi đứng có vẻ vụng về. Chúng trườn như hai con sói ko chút lo sợ qua sân thượng, rồi theo con đường xuyên qua các bụi cây dẫn ra cuối khu vườn. Tim Tarzan đập thình thịch kothua gì tấm mền gói bức tranh đang nhấp nhô theo bước đi như chạy của bọn trộm. Nỗi khổ tâm của một học sinh nội trú khi leo tường trốn đi chơi là ko thể gọi cảnh sát, vì như vậy hắn tự đút đầu vào sợi dây thòng lọng của Pauling. Lão Rembrandt đó sẽ đuổi hắn kập tức ko do dự.
         “ Ê, Eddi, tao nghe có tiếng động.”
         “ Hả?”
         “ Tiếng động. Hình như ở trong bụi cây.”
         “ Hay là một con mèo động cỡn đó Otto!”
         Hai gã đàn ông dừng lại. Tarzan nhìn chúng qua kẻ lá. Hắn cảm thấy da thịt lạnh ngắt. Hắn phải nín thở vì thằng Otto đã đặt bọc đựng tranh xuống đất và cho tay vào túi.
         Xoẹt, Xoẹt!
         Lưỡi dao găm nhọn lểu, gợn người dưới ánh trăng. Gã đàn ông có tên Otto tiến về phía bụi cây mà Tarzan đang ẩn nấp. hai cánh tay đầy vết xâm của gã vung vẫy như một tên sát thủ điệu nghệ. Nhưng… gã ko cần phải bước tiếp và Tarzan cũng ko cần phải mở cuộc thi chạy nước rút bất đắc dĩ, vì một con chim đêm đã vỗ cánh phành phạch bay lên từ bụi rậm kế bên. Gã Eddi cười ha hả
         “ Mẹ, cái thằng chỉ giỏi tưởng tượng. Đi đêm có ngày gặp… chim mà. Ha ha…”
         Otto lầm rầm như đọc kinh:
         “ Đừng chọc tao. Coi chừng ko đến hội chợ đúng giờ là mang them sẹo cho mày đó.”
         “ Nhưng mày có chắc lão đến nhận hàng ko?”
         “ Chính lão còn ko biết chắc nữa là tao. Một là khu vực dành riêng để uống bia ở hội chợ lúc nữa đêm nay, hai là mười bốn giờ chiều mai tại chuồng cá sấu ở vườn thú như mọi bữa.”
         Otto thảy vật nhọn bằng kim loại vào túi gọn gàng như một tay mãi võ chuyên nghiệp. Tarzan ko làm sao quên được những con rồng bằng mực tàu xăm chằng chịt trên cánh tay của gã, nó gây cảm giác rùng rợn ko thua gì vết chém lồi ra từ mắt phải xuống cằm của tên Eddi kia.Tuy nhiên, hắn cũng không một chút e ngại bám dính bước chân của bọn trộm. Trong cuộc đời chỉ cần vài lần hồi hợp như thế này là có thể ung dung giữa rừng rậm phi châu hú lên như Tarzan trong phim nhựa được rồi.
         Hắn bị che mắt bởi cây dẻ bề thế. Đằng sau cây dẻ, tiếng mở của xe và cốp xe vang lên. Hắn dán chặt cái nhìn vào chiếc xe hơi lúc động cơ nổ giòn hy vọng nhìn được số xe. Trời đất, tiếng máy nổ kinh dị như lúc Tròn Vo ho sặc vì nuốt vội thanh kẹo. Điều quan trong nhất mà hắn đã ko thực hiện được là nhìn cho rõ bảng số trước khi xe chạy, bởi bọn trộm chờ cho xe chạy một đoạn rồi mới bật đèn. Ko hề chi. Chiếc xe hơi có thể biến mất nhưng tiếng động cơ rền rỉ của nó ko bao giờ mất. Nó thuộc về chủng loại xe Kombi hết thời, tiếng máy kêu ngang ngửa tiếng chó sủa. Chưa kể hai thằng đạo chích đã tự kê khai lý lịch: Otto và Eddi. Còn nữa, tụi nó sẽ đến khu uống bia ở hội chợ lúc nữa đêm. Đối với một thám tử tài tình như … Tarzan này thì vài chi tiết cần thiết đó ko đủ làm quà cho Gaby hay sao? Chỉ có một điều thuộc về kinh nghiệm cá nhân mà cô bé sẽ ko bao giờ được biết, tại sao cứ mỗi lần đụng độ Rembrandt là hắn tiếp xúc với kẻ thù khác lập tức. Quả là lưỡng bề thọ địch. Mà lưỡng bề thọ địch là gì vậy? Xin thưa, đó là sau lưng, phía trước là ông thầy và bọn trộm, toàn những thứ hãi hùng.




[/align]
Ai có sách hay cho mình đọc với ?!
0
tiếp đi chứ bạn, đang hay mà
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-25 21:02:57Thanh Vân>
HAI:

HỘI NGHỊ TAM QUÁI  


Công Chúa thò mái tóc vàng rực ra lúc Tarzan bấm chuông: 
- Chào người hùng, bạn trễ mất mười phút.  
- Sao?  
- Tôi đoán là bạn ra khỏi trường nội trú lúc chín giờ rưỡi, vì chỉ vào giờ phút đó Pauling mới ngưng làm…
Rembrandt.
Bây giờ là mười giờ hai phút, thông thường bạn chỉ mất có hai mươi hai phút để đến đây, như vậy bạn đã ăn gian mười phút để làm một dịch vụ cá thể.    Trời ạ, Gaby thật ranh mãnh và và tinh quái. Oskar, con chó yêu của Gaby nhảy xổ ra vờ vĩnh như rất hiếu khách đã ngoạm ngay vào ống quần Jeans của hắn lôi vô cửa.  
Hắn thốt lên não nùng:   
- Cả mày nữa hả Oskar, mày cũng muốn diễu võ dương oai với tao sao? 
Phải nói là chính cô chủ xinh đẹp của Oskar mới là thủ phạm khiêu khích Tarzan.

Cô bé cố tình hướng dẫn hắn đi lên cầu thang thật từ từ để hắn đủ thời gian liếc qua những tấm bằng khen đính trên bờ tường đầy quyến rũ. Còn phải ohir, những tấm bằng khen biểu dương thành tích bơi lội của Công Chúa và những điểm mười môn tiếng Anh của cô.

Cô muốn làm gì Tarzan lúc này hỡi Gaby nũng nịu?

Công Chúa chẳng muốn gì hết. Cô không bắt Tarzan phải đu dây như con khỉ, cô chỉ nhẹ nhàng ấn vai hắn ngồi xuống bộ sa lông. Phía dưới sàn nhà đối diện với Tarzan có một “con khỉ” nhân dạng giống khỉ hơn đang nhún nhẩy đôi chân theo điệu rock. “Con khỉ” ấy còn thông thái hơn cả Công Chúa nữa, hắn chính thị là nhị quái Karl, biệt danh Máy Tính Điện Tử.

Vị quân sư Karl nhún đôi chân thêm ba lần nữa rồi phát biểu:    - Đại ca Tarzan có chuyện cần bàn bạc bất thường, phải không?
- Sao hiền đệ biết?
- Có gì khó hiểu đâu. Tụi mình hẹn nhau đi Hội chợ trung tâm đêm nay nhưng đệ thấy huynh chẳng có dấu hiệu gì sốt ruột, có nghĩa là có một chuyện đại sự hơn cả vụ đi chơi. Cũng chính vì vụ ấy mà huynh phải trễ tới mười phút.

“Đồ… máy tính”, Tarzan rủa thầm. Thằng nhãi cận thị chân tay dài ngoằng như thế kia mà di chuyển bằng đầu óc nhẩy hơn… điện tử. Đúng là quân sư thứ thiệt.

Tarzan thở ra thật mạnh:   
- Triệu tập hội nghị tam quái ngay lập tức!
Tiếng nhạc Rock and Roll từ máy cassette mini ở góc phòng tắt lịm, chỉ còn sót một âm điệu rền rĩ và bi tráng qua lời tường thuật của nhất quái Peter Carsten. Người hùng lớp 10A thuyết minh du dương đến nỗi con Oskar sủa hai tràng hướng ứng tức thì. Út quái Gaby đưa bàn tay ngà ngọc vuốt ve vành tai Oskar. Trời ơi, Tarzan nghe phần gáy của hắn nóng bừng bừng, trong một giây hắn thèm được… như con chó vô tích sự.

Hắn kết thúc thật nhát gừng, cố tình nói với Máy Tính Điện Tử:   
- Một vết sẹo của Eddi.
Con dao của Otto. Một chiếc xe Kombi cũ rích. Và… khu tập trung bia bọt nửa đêm. Tao chỉ biết như vậy.  

 Công Chúa vừa tái mặt vì tiếng tao bừa bãi của Tarzan thì nhị quái Karl đã gỡ cặp kính quân sư ra lau. Nó gật gù ra vẻ… Máy Tính, không cần quan tâm đến xúc động khác thường của hai người bạn học cùng lớp:  
- Ổn cả rồi. Nếu tao nhớ không lầm thì đúng năm mươi hai bức tranh đã bị mất cắp. Tổn thất ước lượng hàng chục triệu đồng qua thống kê của báo chí. Giá trị thực của nó còn khủng khiếp hơn nữa nếu đống tài sản văn hóa vô giá kia đã được chuyển ra nước ngoài. Tụi mình sắp thành tỉ phú đến nơi rồi… Cảnh sát treo giải thưởng mười ngàn đồng mác, ngoài ra còn tiền thưởng riêng của các ông chủ bị mất cắp. Này Tarzan, mày có thể sắm cả khu rừng Phi châu trong nhà…

Công Chúa Gaby có vẻ không bằng lòng lối tính toán thực dụng của nhị quái Karl. Cô bé chớp đôi mắt mộng mơ:
- Khoan bàn đến chuyện tiền thưởng, giả sử lúc nãy Tarzan không thoát khỏi con dao rùng rợn của bọn trộm thì sao nhỉ?

Cám ơn trời đất. Tảng đá ngàn cân mới đè nặng xuống trái tim Tarzan đã được gỡ khỏi lồng ngực. Hắn thấy thân thể nhẹ tênh như bông gòn. Phải vậy chứ Gaby. Tri âm với nhau ở chỗ “Một lời đã biết đến ta, muôn chung nghìn tứ cũng là có nhau” phải không cô công chúa ngủ trong rừng?

Tarzan đập mạnh tay xuống bàn:  
  - Chuyện… nguy hiểm này tự tôi giải quyết, các bạn không nhất thiết phải tham dự. Tiền thưởng của cảnh sát tuy lớn thật nhưng bọn trộm tranh tàng hình còn đáng sợ hơn. Chúng đã nhẫn tâm buôn bán tài tham dự. Tiền thưởng của cảnh sát tuy lớn thật nhưng bọn trộm tranh tàng hình còn đáng sợ hơn. Chúng đã nhẫn tâm buôn bán tài sản văn hóa của đất nước. Chúng cần phải bị vạch mặt. Tất nhiên rằng tôi cũng rất thương má tôi, bà mỗi ngày một xanh mét đi vì thức khuya dậy sớm lo nuôi tôi ăn học. Biết đâu tôi chẳng giúp được má tôi nhờ… đặc vụ này.

- Kìa Tarzan, tại sao mình không nhờ đến ba của Gaby, bác ấy là thanh tra hình sự…
- Không được, vì hai lý do. Thứ nhất, bọn đạo chích đã hẹn nhau nửa đêm nay trong khi ba của Gaby đang công tác tỉnh dài ngày. Thứ hai, không thể cho cảnh sát biết, vì tôi… có thể bị đuổi học bởi leo tường trốn đi chơi tới… lần thứ tư.
Hai đứa nam nhi cùng liếc về Công Chúa hội ý. Cô bé cong môi một câu mát rượi:
- Tôi không sợ chuyện nguy hiểm của Tarzan. Tôi xin tham gia và sẵn sàng nhường… phần thưởng cho bạn ấy.
Máy Tính Điện Tử giãy nảy:
- Công Chúa Gaby làm như được độc quyền mã thượng. Còn hiệp sĩ Karl này nữa chứ. Tuy nhiên…    Nó nói thật nặng nề:
- Tuy nhiên nhớ chừa tiền thưởng cho tôi một phần. Tôi cần hoàn thành hai công trình nghiên cứu: Robort biết cử động và máy liên lạc bằng mật mã.
Cánh cửa phòng xịch mở. Một người phụ nữ đứng tuổi, rất dịu dàng, bước vào. Mẫu hậu của Công Chúa, chứ còn ai. Bà nói như một chuyên gia về tâm lý tuổi mới lớn:
Nào, đói bụng không các cô cậu, tôi sẽ làm món bánh kem thưởng thức. Hay định âm mưu bỏ nhà đi chơi phải không?
Công Chúa sà vào lòng mẹ nũng nịu hơn bao giờ hết:    - Mẹ quả là tuyệt vời. Ba đứa con định xin phép ra Hội chợ xem lễ hội. Ngày mai có những môn học dễ ợt thưa mẹ. Và tụi con sẽ về trước mười một giờ. Mẹ gật đầu đi? Con sẽ cho con Oskar nhập băng nữa. Mẹ cười rồi đó nghe, à á a…
Con Oskar vẫy đuôi rối rít khiến bà mẹ chỉ còn nước hôn thật lâu lên mái tóc vàng óng của Gaby. Bà lặng lẽ thì thầm:
- Các con đã lên tới lớp 10 và sắp lớn đến nơi. Mẹ chỉ sợ…
Máy Tính Điện Tử lên tiếng. Nó muốn xác định tính tin cậy của một vị quân sư:    - Tụi con không vào các sàn nhảy như một số bạn cùng lứa tuổi khác, đó là điều chắc chắn. Tụi con cũng không hút thuốc và uống rượu, đó là điều chắc chắn tiếp theo. Tụi con chỉ du lịch… Hội chợ.  
 Tarzan gật đầu:
- Cháu hứa chịu trách nhiệm về Gaby. Bạn ấy sẽ về nhà đúng giờ.    - Được rồi…
Bà mẹ kéo cửa sổ nhìn ra ngoài vườn. Trăng giữa đêm mùa hạ lộng lẫy lạ lùng, thảo nào cô công chúa ngủ trong rừng của bà hôm nay thức giấc.
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
0
BA:

 TARZAN TẢ XUNG HỮU ĐỘT


   Tam quái bước ra khỏi nhà. Khỏi cần nói Công Chúa cũng thừa biết rằng cô có bổn phận phải đi giữa hai người… con trai. Bổn phận tiếp theo của cô là nhè nhẹ cắn môi cho xứng đáng với hai chàng cận vệ hoàn hảo: bên tay trái là chuyên gia hành động cao hơn cô tới một cái đầu, bên tay phải là chuyên viên đặc trách tham mưu bộ dạng đầy trí thức. Cô còn có bổn phận giữ sợi dây xích dính liền vào cổ con Oskar lúc nhặt lúc khoan như nữ hoàng Si Si thời yểu điệu thục nữ. Những chuyện tế nhị đó đám con trai làm sao hiểu nổi. Nhất là với một kẻ thích quậy phá và thờ ơ như… Tarzan.

Chỉ khốn khổ cho Tarzan, miệng hắn như bị dán băng keo kín mít. Hắn không có bất kỳ cơ hội nào để thổ lộ nỗi lòng cảm mến của mình, vì cứ mỗi lần nghiêng qua Công Chúa là hắn buộc phải đưa tay dụi mắt liên tục. Chỉ khốn khổ cho Tarzan, miệng hắn như bị dán băng keo kín mít. Hắn không có bất kỳ cơ hội nào để thổ lộ nỗi lòng cảm mến của mình, vì cứ mỗi lần nghiêng qua Công Chúa là hắn buộc phải đưa tay dụi mắt liên tục.Chứ sao, ngoài những sợi tóc vàng óng ả như dệt bằng tơ trời của cô bé hất vào mặt hắn vì gió lộng, hắn còn phải đối phó với cặp kính cận hấp háy một cách cà chớn của thằng Máy Tính Điện Tử cũng đang hướng đến một mục tiêu như mình. Có lẽ hắn sẽ phải làm thơ âm thầm để tặng cho cô,  may ra chỉ có thi ca mới làm rung động được trái tim cô bé bất chấp sự can thiệp của…  toán học. Về toán thì cách gì qua mặt được thằng Karl Máy Tính, nó vốn là dòng trâm anh thế phiệt, con của vị giáo sư toán lừng danh trường đại học kia mà. Có thể mở đầu như thế này bài thơ tặng “Cửa hàng thực phẩm mang tên Công Chúa” được hay không?

Mới đầu tưởng Gaby là ổi
Xá lị mà ăn rất đã đời
Dè đâu Gaby thành xí muội
Ngọt ngào mà chua lét đôi môi…

Lần đầu tiên trong đời Tarzan cảm thấy mình “văn võ toàn tài”. Tuy nhiên hắn chưa kịp vỗ đùi khoái trá thì con Oskar đã sủa lên inh ỏi. Con chó Tây Ban Nha thể hiện trình độ nịnh đầm còn cao cường hơn cả hắn.

- A, một trạm điện thoại công cộng. Hai bạn đã thấy con Oskar chứng tỏ trình độ thám tử của nó chưa? Nó muốn gọi điện thoại cho cảnh sát trước khi thực hiện chuyến điều tra. – Gaby lên tiếng. 

  Tarzan quyết định ghé vào trạm điện thoại, dù sao thì con Oskar cũng thông minh thật. Không thể không gọi điện báo cho Sở cảnh sát biết khi con đường trước mặt nhằm khám phá vụ án còn quá xa vời. Hắn không thể dửng dưng trước các bất trắc có thể xảy đến với Gaby và Karl.
Thằng Máy Tính lên giọng thầy đời:    - Báo cho họ vụ trộm nhưng chớ xưng danh tánh. Mày có thể bị… Rembrandt đuổi như chơi.
- Tao biết, thưa quân sư.  
 Tarzan bước vô trạm điện thoại. Oskar thích thú gầm gừ.  

 Một giọng nói vang lên hiền hậu từ đầu dây phía bên kia:
- Alô, sĩ quan trực của Sở cảnh sát đây, tôi, trung úy Scheufel…    Tarzan nuốt nước bọt vì hồi hộp:
- Em cần báo gấp với anh một vụ án. Vụ trộm tranh bí mật tại tòa biệt thự số 12 hoặc 14 gì đó ở đại lộ Cây Sồi. Em chỉ thấy bọn ăn cắp từ phía sau. Chúng gồm có hai đứa…
- Cám ơn chú bé, tôi đang ghi. Xin cho biết tên họ…   
- Em… xin lỗi, thưa trung úy. Em rất bận, em… cũng không biết gì hơn.  

Tarzan đặt máy xuống. Bàn tay hắn đầy mồ hôi. Hắn hiểu rằng vậy là coi như bứt dây động rừng. Tối thiểu thì cảnh sát sẽ điều một xe tuần tra đến ngay căn nhà trên đại lộ Cây Sồi, nhưng rõ ràng hiện giờ hắn không còn biện pháp nào khác.

Hắn sánh vai với nhị quái, út quái và con Oskar bước qua bên kia đường. Phía trước là một ngã tư. Ít nhất phải vượt qua bốn ngã tư nữa mới đến được khu lễ hội nằm ngay trung tâm. Lòng hắn dịu lại khi Oskar quấn quít bên chân. Nó làm như hài lòng về cú điện thoại vừa rồi. Tiên sư… loài chó.   

Coi, ngay ngã tư bắt đầu con đường một chiều đột nhiên xuất hiện những chiếc xe gắn máy phân khối lớn. Không dưới bảy chiếc môtô dựng ngổn ngang phía vòng cung. Chủ nhân của những chiếc xe môtô cũng đã chường mặt. Chúng trình diện cuộc đời bằng những chia bia lủng lẳng trên tay tại một quán nhậu về đêm gần đó. Chúng có vẻ như đã say khướt. Có tất cả tám thằng mặc áo blouson bóng mượt. Té ra là băng Black boy quy tụ các công tử quý tộc từ mười bảy tuổi đến hai mươi.

- Trời đất!   
Gaby thốt lên đầu tiên. Cô bé đã phát hiện ra đám Black boy và tất nhiên cũng hiểu rõ lối chơi bất hảo của băng găngxtơ mới lớn sống ngoài vòng pháp luật. Cô bấm mạnh vào tay Tarzan:
- Kiếm một con đường khác mau lên người hùng! 
  Mặt Tarzan lạnh tanh: 
  - Lý do?   
- Thằng khổng lồ đang đứng ở vỉa hè chỉ huy kia là Kaluschke…
- Thì sao?   
- Trời ạ, gã là dân quyền Anh, gã xuất thân từ một lò võ chuyên đấm vào bao cát. Gã từng thành danh với cú đấm thôi sơn ngang mặt thầy giáo và bị đuổi học. Gã đã từng đợi tôi hàng giờ ở trước cổng trường…  
 - A, té ra là vậy. Và Gaby đồng ý? 

  Hàng mi mơ mộng của Công Chúa thẳng băng:
- Còn lâu. Bạn nghĩ về tôi hơi thấp đó. Nhỏ này mà kết giao với một gã sống bằng cần sa và men rượu à. Tôi xưa nay vẫn áp dụng một câu thành ngữ: Hãy lùi xa kẻ say sưa đúng một tỉ cây số.

Máu hảo hớn trong người Tarzan sôi lên sùng sục. Hắn không cần phải tự lượng giữa “ba” và “tám”, giữa tuổi mười sáu và tuổi hai mươi. Hắn thản nhiên dẫn đầu tam quái, bất chấp Máy Tính Điện Tử Karl chuẩn bị lập kỷ lục cá nhân môn chạy “đào vi thượng sách” theo binh pháp ba chọi tám. Hắn ung dung băng ngang con lộ vòng cung.

Chưa tới năm phút cả nhóm đã lọt giữa vòng vây của băng Black boy. Những “đứa con trai của bóng tối” cười sặc sụa.
- Có đồ chơi tối nay rồi, cám ơn Thượng đế.    Chỉ riêng thằng khổng lồ Kaluschke không hề nhếch mép. Hắn lầm lì ngắm nghía Gaby như ngắm nghía một con búp bê.
- Chà, hoa khôi của lớp 10A. Thế nào, cô bé còn từ chối trái tim rớm máu của anh không?  
 Gaby choàng đôi tay nhỏ bé như muốn che chở Oskar. Cô bé thì thầm vào tai con chó, an ủi:
- Tao sẽ bảo vệ mày. Tao hứa mà Oskar.  
 Tự nhiên Tarzan trở nên… người lớn lạ lùng:   
- Còn tôi sẽ bảo vệ Gaby và… Máy Tính Điện Tử. Nào, các sư huynh muốn gì?

Mặt Kaluschke trắng bệch:  
 - Thánh thần ơi, coi đám nhãi ranh mùi mẫn chưa. Đồng sinh đồng tử với nhau như hình với bóng…

Gã gỡ cặp kính đen ra nheo nheo như đang quan sát lũ sinh vật ngoài hành tinh rớt xuống:
- Con bé học trò dại dột kia đành tính sau vậy. Tao chỉ muốn tìm hiểu về mày, thằng nhóc lên gân cốt vừa nói. Tao sẽ cho mày đứt dây thiều dễ dàng. Ê, nhưng mày là thằng nhóc đánh giày ở khu vực này hay là học sinh trường nội trú. Hình như tao đã gặp mày…   

Tarzan cố gắng nhẫn nhục lần cuối cùng. Nhu chế cương, luật Judo rành rành như vậy.
- Hãy để chúng tôi đi. Đừng thách thức chúng tôi bằng chai bia trong tay.    - Mẹ… mày!

Thằng xếp sòng băng Black boy nhìn trừng trừng Tarzan. Mắt gã đờ đẫn vì bị tổn thương trước đám thuộc hạ. Sau lưng gã hàng loạt chiến tích: vua đua xe tốc độ thị trấn Munich, người thu thuế hàng loạt quán đèn mờ đường số 3, con một ông chủ bia tư nhân đầy thế lực. Phía trước gã chẳng có gì hết, một chướng ngại nho nhỏ cũng không, chỉ trừ đôi tròng đỏ bị ngứa bởi một thằng nhãi ranh miệng còn hôi sữa. Thằng nhãi khá cao lớn nhưng chỉ vừa tầm một cú nốc ao gọn ghẽ. Gã hét lên như bị chọc tiết:   
- Tụi mày nghe rõ rồi chứ, các chiến hữu. Tao phải làm thịt thằng này.
Đại ca Kaluschke đá thốc vào cổ con Oskar đang chồm lên giận dữ. Tội nghiệp con chó trung thành bị ràng buộc bởi sợi dây xích trong tay cô chủ, nó hộc lên bất lực và đau đớn rên ư ử. Hùm thiêng khi đã sa cơ chẳng hèn, không cần nhìn đến Công Chúa đang ôm chặt con Oskar vỗ về, Tarzan đã túm ngay cổ áo da của thằng cầm đầu băng Black boy trong vòng chưa tới vài giây. Hắn ghì cổ áo Kaluschke bằng bàn tay thép nguội.
- Mày là thằng hèn khi ăn hiếp một con chó. Tao đề nghị: tao với mày chơi tay đôi.  
 Thằng đàn anh cố gỡ tay Tarzan trong phản ứng của một kẻ sắp loạn trí. Gã há hốc miệng:
- Mày nhắc lại coi chú em?   
- Chơi tay đôi, một chọi một. Tao đại diện hai bạn tao và một con chó. Mày thay mặt cái băng xã hội đen của mày. Nếu tao thắng thì làm ơn đừng quấy rầy. Được không?   

Còn phải thắc mắc chi thêm, tròng con ngươi đỏ lòm của Kaluschke muốn nở bung ra. Gã đang có ý định nện Tarzan một bài học nhập môn về quyền Anh, luôn tiện dằn mặt mấy thằng em băng Black boy nuôi âm mưu đảo chánh. Gã đại ca hai mươi tuổi cười ha hả:   
- Tao… đồng ý. Đến bãi tối đằng đống rác. Tao muốn rác rưởi phủ lên mày.

Mới nhìn vào chiến trường, những kẻ đứng ngoài đều cho rằng Tarzan là đứa không biết lượng sức. Hắn chỉ như con chó nhà chất phác và bộc trực hiến thân cho tám con linh cẩu quen gặm xác thú rừng. Như trứng chọi đá. Chỉ mành treo chuông. Thực ra chỉ riêng Tarzan là hiểu được quy luật “tịnh chế động”. Mười sáu tuổi thì đã sao? Chỉ cần một hòn đá khôn ngoan của David tí hon là con đười ươi Gôliat nằm thẳng cẳng như trái mít rụng. Tarzan cứ tỉnh bơ, hắn chẳng dại dột gì mất bình tĩnh trước gã thanh niên chơi quyền Anh nửa mùa. Hắn còn định chọc cho máu võ biền của thằng đại ca băng Black boy điên tiết hơn.

Đúng là con thú đã rơi vào bẫy. Kaluschke trước giờ chỉ trông cậy ở đám đông bầy đàn, đêm nay gã phải tự mình gánh vai trò diễn xuất. Gã đưa chai bia lên miệng tu ừng ực. Phải lấy uy trước mặt bảy thằng đàn em bằng cách nào đây? Đôi vai hộ pháp của gã run bần bật, gã hét lên một tiếng man rợ và dùng cạnh bàn tay chặt ngang cổ chai bia.
Tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng trên nền gạch. Gã lè nhè một cách hài long:  
 - Nếu mày không “qua đời” thì tao sẽ tha cho hai đứa bạn mày lẫn con chó bẩn thỉu, nhưng tao cũng hơi buồn, hà hà, tao thèm làm mắm con chó quá, nó béo ngậy như da thịt con bé kia…

Bàn tay gã không chảy máu, không một vết trầy trụa chứng tỏ gã không chỉ am tường một môn phái quyền Anh. Cú Atêmi chặt ngang cổ chai bia phải nhìn nhận là hảo hạng.

Tarzan lùi lại tháo đồng hồ đưa cho Máy Tính Điện Tử. Tên nhị quái quân sư hết đeo rồi lại gỡ đôi kính cận tròn vo hấp háy. Nó luôn luôn dị ứng với màn ma thuật cơ bắp. Còn Công Chúa ư? Cô bé phục Tarzan sát đất, nhưng vẫn phải lo sợ đề phòng. Chỉ một mình Tarzan…

Con Oskar vừa sủa vang thì cánh tay phải của Kaluschke vung lên. Quả đấm nhanh và mạnh như một Mike Tyson nội địa. Tarzan nghiêng vai một cách nhẹ nhàng, lúc cúi xuống đầu hắn muốn chạm vào chiếc áo blouson và thắt lưng đối phương. Đối với nhu đạo thì đó là miếng mồi sờ sờ trước mắt. Hắn nắm luôn chiếc áo da lẫn thắt lưng gã hộ pháp, một chân trụ giữa hai cẳng Kaluschke rồi… liệng gã bay chúi về phía trước.
- A…   
Gã đại ca băng Black boy té úp mặt vào đống rác nhầy nhụa. Có phải gã đã từng nguyền rủa cho rác phủ lên người kẻ thù, thì đây quả báo nhãn tiền, nghe rất rõ hai đầu gối gã đập mạnh xuống mặt đường nhựa.

Một phút trôi qua. Bảy thằng công tử nhà giàu bu quanh nhìn nhau như mắc nghẹn. Một thằng mặt rỗ tự véo vào đùi mình, hỏi:
- Tao có ngủ mơ không tụi bay? Phải cái thằng đo ván kia là đại ca tụi mình không vậy?
- Trời ơi, phim khoa học giả tưởng đó! 
  Kaluschke đau đớn đứng dậy. Gã nghe hai màng tai lùng bùng. 
  - Giả tưởng cái con khỉ. Tao sắp chết đây này.

Miệng nói tay làm. Thân thủ Kaluschke nhanh như chớp. Gã lao hết đòn thù vào cơ thể Tarzan. Có lưỡng bại câu thương cũng được nhưng cần nhất là phải gỡ gạc thể diện. Tarzan hứng trọn một cú đấm vào vai, đáng tiếc là đòn nốc ao liên hoàn cần thiết lại không kết thúc như Kaluschke mong muốn. Đối phương đã chụp được cổ tay gã và quay mạnh một vòng 180 độ.   

Kaluschke có cảm giác khớp xương trong cổ tay rơi ra từng đoạn. Đã đến lúc Tarzan đáp lễ. Hắn đột ngột ngồi thụp xuống như sửa soạn bài tấn xà quyền, cú đấm nối của Kaluschke vừa bay vào không khí là Tarzan áp dụng liền kỹ thuật ly tâm trong vật lý. Hắn chỉ việc ngáng ống chân thép nguội của của mình ngay đà Kaluschke lao đến là gã Black boy đã tự quay mòng mòng. Hắn quay như một chiếc compa đổ ập xuống một trong bảy thằng đàn em. Có trời đất làm chứng, hai thằng công tử cứ trượt dài như một cặp múa đôi và không thể nào hãm được tốc độ trước một thân cây cổ thụ.  
 - Rầm… ối, đau…

Sáu thằng Black boy không hẹn cùng nhập cuộc. Chúng bất chấp quy ước một chọi một. Đối với sự phản trắc, Tarzan đã lường trước mọi việc. Mãnh hổ nan địch quần hồ, điều quan trọng là phải hạ hai thằng xông tới đầu tiên.

Tarzan đứng một chỗ bất động như tảng đá. Hắn chụp được cổ áo của thằng công tử mặt rỗ nồng nặc mùi bia và… Judo nhập nội. Cuộc thi lên đai đen Nhu đạo đầu năm có tác dụng ngay, hắn là một kẻ rất thuộc bài. Nào, quăng gã nát rượu về phía hai thằng kia cho chúng dồn cục lại rồi khẽ tung người lên chơi một loạt cước hồi mã thương.
- Má ơi, con vỡ xương hàm rồi.   
- Mày làm gì đánh trúng người tao hả chiến hữu?   
- Đại ca Kaluschke đâu rồi?

Tarzan khoác tay Gaby đang long lanh đôi mắt hồ thu ngơ ngác. Ba kẻ chiến thắng thong thả xuống phố. Chỉ có con Oskar là quen thói dở trò: thỉnh thoảng nó cứ ngoái đầu nhìn lại lũ chiến bại và rít lên thích thú: ẳng, ẳng.
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-25 22:00:21Thanh Vân>
BỐN

ĐÊM HỘI CHỢ ĐỨNG TIM 


Tam quái mới đi chơi có một vòng hội chợ đã thấy sắp sửa mười một giờ đêm. Đúng ra là mười một giờ kém mười phút. Đầu đuôi cũng tại băng Black boy cản trở. Công việc giải quyết chúng mất đứt ba mươi phút. Tuy nhiên cũng không sao, với khoảng gần nửa tiếng đồng hồ còn lại Tarzan đã thu hoạch cho cô bạn gái xinh xắn của hắn một con búp bê vải nhồi bông tuyệt đẹp, và riêng con Oskar thì được nguyên vẹn một con gà quay vàng lườn. Chẳng có gì khó khăn để tường thuật ở đây cả, hắn đã cùng nhị quái thử chơi trò may rủi ở quầy bắn súng có thưởng, để rồi đến phát cuối cùng viên đạn hắn ngắm lọt đúng vào vòng tâm điểm 12. Phần thưởng đặc biệt là một con gà quay bọc trong giấy kiếng.

Đáng lẽ mọi chuyện êm xuôi, tuy nhiên lão chủ gian hàng trò chơi lại tráo trở, chỉ giao cho Tarzan một con búp bê vải nhồi bông với lý do đám nhóc chưa đủ tuổi thành niên để có thể ôm con gà quay đánh chén với whisky như người lớn. Một cuộc tranh cãi phải nói là liên tu bất tận nếu không có một sự cố xảy ra bất ngờ. Con gà quay bọc giấy kiếng đã biến mất cùng với con chó láu lỉnh.

Chưa bao giờ Tarzan thấy Gaby ôm bụng cười hả hê đến thế. Nguyên băng tam quái ung dung bước đi trong khi cô bé vẫn còn cười. Cô hôn chùn chụt vào con búp bê vải thủ thỉ:   
   - Ta sẽ trưng Baby ở trong tủ kính. Ta mơ ước gặp Baby từ lâu rồi. Cám ơn bạn… Tarzan!

Khi cả đám ra đến cổng Hội chợ thì Máy Tính Điện Tử là kẻ đầu tiên phát hiện Oskar đang đưa chân lên chùi mép dưới cột đèn. Mõm con chó đầy mỡ chú gà quay.
Karl Máy Tính thở dài:  
 - Đúng là chủ nào tớ nấy.  
 Mặc kệ đôi mắt tròn xoe của Công Chúa đang cố tìm ra sự ám chỉ vừa rồi, Tarzan kéo tay cô bé:
- Mười một giờ kém mười phút. Phải giữ uy tín với mẹ Gaby. Về thôi. 
  Công Chúa còn giả vờ ngây thơ như không biết gì hết: 
  - Còn chuyện theo dõi bọn trộm tranh?
- Tôi và Máy Tính Điện Tử sẽ lo. Mình còn gặp lại mà Gaby...


   Khi Tarzan và Máy Tính Điện Tử trở lại hội chợ thì một vài quầy đã đóng cửa. Điện ở khu trò chơi trẻ em đã tắt ngấm, chỉ trừ khu vực bán rượu bia. Ánh sáng nơi đó luôn luôn mời gọi. Lão chủ quán gian lận bị mất con gà quay cũng đã đi về từ lâu. Chỉ còn Karl và Tarzan. Hiện giờ trong cái đầu robort máy tính của nhị quái quân sư chỉ tập trung một vấn đề:
- Nào, bắt đầu từ đâu đây đại ca?  
 - Từ thằng Otto. Gã có hẹn với một nhân vật vô hình tên là… lão. Để… bàn việc “giao hàng”.
Máy Tính Điện Tử đảo mắt một vòng. Nó đột nhiên nhảy cỡn lên:   
- Vậy thì bọn chúng sẽ hẹn nhau tại khu vực nhậu nhẹt. Chúng là… người lớn mà. Chúng sẽ lai rai tại đó để bàn công chuyện.
- Đồng ý, mày làm như chỉ độc quyền mày thông thái chuyện… nhậu sao?

Hai quái nhún vai xông thẳng vào cái cổng có chiếc bảng phía trên to tướng “Khu vực giải khát gồm nước ngọt, rượu bia các loại”. Toàn là người với người. Người đứng, người đi, người ngồi, người nằm, người ói mửa. Nhân loại làm như tụ hết về đây, và làm như là nếu không uống được thứ nước cay kia là không ai sống nổi. Giả sử lúc này thằng ăn trộm Otto vừa đi vừa giơ cao mấy bức tranh lên đầu chắc cũng chẳng ai thèm ngó. Chúng chỉ như mấy đồ trang trí rẻ tiền, những bức tranh làm sao vô giá bằng mấy ông thần ma men được.
- Ê, Otto. Tới hồi nào vậy?
Tarzan nghe tiếng kêu the thé ngay sát nách. Hắn run bắn lên nhưng ráng trấn tĩnh để… liếc mắt. Khỉ thật, tại chiếc bàn bên phải hắn có một người đàn
ông bụng phệ xô ghế bước ra. Người này mập mạp cao tới một thước tám, nước mũi nước dãi lòng thòng. Lão cười thật ngô nghê:
- Đúng, tao là Big Otto. Thằng “Otto vĩ đại” đây. Mày ngồi bàn nào hả Muller?
Tarzan quay mặt đi giấu nỗi thất vọng. Một sự trùng tên oái oăm của các bợm nhậu. Gã Otto thực sự đang ở đâu?

Con đường nhỏ phía trước giữa hai bãi cỏ bỗng chật ních. Cả chục vị thần lưu linh đang choán lối để cạn ly chan chát. Tarzan mới lách một người gầy nhom để định tiến lên thì… trời sập. Bầu trời sập thật trước mắt hắn chứ còn hỏi. Bầu trời mang hình dáng của thầy giáo Pauling, ông ác thần… Rembrandt dị dạng.

Ông ta ngồi ở đầu chiếc bàn hẹp, nghiêng nửa mặt về phía Tarzan. Khuôn mặt mét xanh như vừa được thoa lên một lớp mồ hôi. Rembrandt thản nhiên gỡ cặp kính cận xuống để lau phần tròng bị mờ. May mắn cho Tarzan,không đeo kính, ông ta không thể nhìn xa quá một mét.

Máy Tính cũng đã nhìn thấy hung thần. Nó đưa liền một ngón tay suỵt lên môi:   
- Suỵt, biến ngay. Lão… Rembrandt!
Hai quái lùi nhanh như hai con sóc và chưa đầy mười giây đã chụm đầu nhau trên bãi cỏ tối om. Tarzan thở phào:   
- Thà đụng độ tụi Black boy còn đỡ hơn chạm mặt ông ta.
Tất nhiên. Nhưng... người nào đang ngồi với ông ta vậy?   
- Em của Rembrandt!  
 - Cái gì? Tao tưởng đã là thần chết như lão thì chẳng có ai là ruột thịt nữa chứ.
- Khâu cái miệng mày lại đi Máy Tính Điện Tử. Ông ta có một người em là chuyên viên nghiên cứu mỹ thuật ở một viện bảo tàng. Chính là thằng cha râu xồm đang ngồi cạnh ông ấy. Tao biết mối quan hệ này là nhờ có vài đến chơi nhà thằng Tròn Vo. Cha mẹ của Tròn Vo như hai tín đồ trước vị giáo chủ râu xồm. Ông ta nói về giá trị một tác phẩm theo kiểu trên trời dưới đất hay đến nỗi toàn hãng sôcôla của gia đình Sauerlich há hốc miệng. Lão râu xồm chính là vị khách đặc biệt của gia đình Tròn Vo Sauerlich đấy. Hình như lão tên là Paul Pauling. Lão chỉ khác ông anh gian ác của lão ở cái chữ Paul chết tiệt. Mày thấy cái tên này trên tạp chí Mỹ Thuật chưa? Lão hay viết bài nghiên cứu dưới bút hiệu P. P lắm đó.
Karl Máy Tính nhăn như… khỉ:   
 - Paul Pauling, em ruột Rembrandt Pauling, thảo nào. Cái tên đầy tính chất thần bí của lão khiến mặt lão có vẻ pháp sư quá. Nếu Rembrandt là “lưỡi  hái mỹ thuật” được không đại ca?  
 - Thôi, giải tán. Tao sợ mớ “kiến thức đen” của mày rồi. Tại sao mày không áp dụng nó để đánh hơi thằng cha Otto, hợp lý hơn không?

Hai thiếu niên có máu giang hồ nhìn nhau cười ha hả và khuất dần về phía bãi đậu xe. Từ chỗ đó ra khỏi khu hội chợ chỉ khoảng hai mươi mét. Bỗng nhiên mặt Tarzan biến sắc, hắn hất tay thằng bạn sinh tử và lộn nhào người xuống một gốc cây nghe ngóng. Vành tai của hắn lúc này thính không thua gì con Oskar.
Coi, một chiếc xe Kombi loại thứ phẩm đang đủng đỉnh chạy vào. “Tiếng nổ máy kinh dị như lúc thằng Tròn Vo ho sặc vì nuốt vội thanh kẹo”. Một vài chiếc xe Kombi khác cũng rên rỉ như vậy. Nhưng rõ ràng tiếng động cơ này có một không hai.

- Ê, Máy Tính… mày nghe rõ chứ hả Karl. Nó đó.  
 - Sao?   
- Chiếc xe của bọn trộm tranh. Tao không bao giờ nghe lầm.

Máy Tính Điện Tử co rúm người. Ái chà, sợi chỉ mong manh bắt đầu từ đây. Cám ơn trời đất đã không phụ lòng của chúng.   
- Nó xuống xe kìa Tarzan!
- Tao có thấy.   
- Nó không vác bức tranh nào theo hết.
- Tao cũng thấy luôn.   
- Nó mặc áo pull dài tay. Hai bàn tay xỏ túi quần thường xuyên.  
 - Thưa quân sư, trong túi quần gã là con dao găm nhọn hoắt. Tao đã thấy.
Còn chiếc áo pull dài tay thì gã mới thay. Có thể gã định giấu những cái nhìn tò mò về con rồng xâm trên tay của gã.
- Mày chắc chắn vậy không? Mày chỉ kể với tao và Gaby là mày quan sát nó từ phía sau lưng mà. Ngoại trừ những con rồng xâm bằng mực Tàu thì mày xác định, còn… ê, lỡ có một sự trùng hợp về chiếc xe Kombi cổ lỗ sĩ như mình đã bị bất ngờ với ông mập bụng phệ tên Big Otto thì sao?
- Ờ, ờ nhỉ. Mình phải làm một cuộc trắc nghiệm.  
 - Ngay bây giờ?
- Đúng. Gã đã di chuyển đến quầy ném bóng. Không lẽ gã định tham dự trò chơi ném bóng vào chồng lon sữa bò như trẻ con tụi mình chăng?


Quả như thế thật. Gã đàn ông vạm vỡ đã đứng ngay quầy ném bóng. Hai lượt đầu gã thành công tương đối: ba lon sữa bò bị rơi. Gã chuẩn bị lượt ném thứ ba.
Đúng lúc đó, núp sau những chiếc xe hơi đậu thành dãy, Tarzan gọi lồng lộng:    - Otto, thằng ăn cắp. Ê, Otto, thằng ăn cắp. Mày ăn cắp cái bánh của tao trong giỏ xe. Ê, Otto…

Cũng đúng lúc đó gã đàn ông vạm vỡ khựng lại. Gã ném trật lất. Quả bóng đáng lẽ trúng vào chồng lon thì lại bay ngay giữa mặt ông chủ quầy. Ông ta giận dữ gầm lên:
- Muốn sinh sự hả chú mày. Mặt tao đâu phải là một cái lon. 
  Gã đàn ông sau một giây hốt hoảng đã trang bị lại khuôn mặt lạnh như tiền. Gã kéo tay áo pull lên. Trời ạ, trên hai cánh tay là những con rồng xâm quấn nhau chằng chịt. Gã liếm mép:   
- Tao không cần phải xin lỗi mày, thằng

Gã nhổ toẹt một bãi nước bọt lên mặt quầy và tỉnh bơ tiến về khu vực bán rượu bia, bỏ lại nỗi hốt hoảng của ông chủ quầy thiếu bản lãnh lần đầu tiên
gặp một tay anh chị xâm mình.    Máy Tính Điện Tử xúc động gỡ cặp kính cận thị gật gù:   
- Thằng Otto này thuộc loại thứ dữ. Nó chỉ giật mình vì bị gọi trúng tên bất ngờ, còn khi đã rõ là tiếng kêu réo của bọn trẻ con thì nó chẳng thèm ngoái lại quan sát.

Tarzan và Karl kiên nhẫn bám theo gót Otto. Điều hai thám tử lớp 10A không ngờ đến là gã lại tiến thẳng đến chiếc bàn có kẻ thù của chúng. Otto ngồi phịch xuống chiếc ghế đầu bàn bên kia đối diện với… Rembrandt. Chính giữa hai người đương nhiên là nhà nghiên cứu mỹ thuật râu xồm tên Paul Pauling, tự P. P, khả kính. 
  - Otto tìm ai vậy?
Tarzan tự đấm tay vào ngực thình thịch. Hắn vừa thấy phần đuôi của con rồng xâm lòi ra khỏi tay áo Otto. 
  Máy Tính Điện Tử ra vẻ cao kiến:
- Gã có thể vô tình ngồi cùng bàn với Rembrandt. Và chưa chắc gã đã định đến đây để giao hàng, vì gã đi có một mình không hề đem theo các bức tranh. Có thể là gã nát rượu nhưng… chúng ta có cách.
- Cách gì hả quân sư?   
- Phải biết được số xe Kombi của gã. Khi biết được số xe, chúng ta sẽ phăng ra sào huyệt của băng trộm.  
 - Tuyệt vời. Tao cũng vừa nghĩ đến điều đó.

Đúng thời điểm đó thì gã đạo chích Otto xòe bàn tay ra. Trên lòng bàn tay chỉ thấy lờ mờ vài tờ giấy vuông vắn như những tấm ảnh. Gã định làm quen với hai anh em nhà Pauling bằng mấy tấm hình chụp phong cảnh chăng? Hai quái không thể đến gần hơn chỉ vì quá ngán… Rembrandt hung ác. Nếu Rembrandt khám phá hai đứa có mặt tại hội chợ đêm nay, ngay ngày mai Hội đồng kỷ luật trường nội trú có thể đuổi Tarzan như chơi.

Hai hiệp sĩ chưa kịp rút lui ra bãi đậu xe thì một người đàn ông trong bàn bia đã đứng dậy. Gã Otto chứ ai. Gã băng khỏi bàn nhanh như chạy và trong chớp mắt đã có mặt tại chiếc xe Kombi phía ngoài hàng rào. Đèn pha chiếc Kombi bật sáng. Tiếng động cơ tàn bạo lại rú lên. Chiếc xe quay một góc chín mươi độ và trườn qua khoảng sáng của ngọn đèn đường. Tarzan chỉ còn kịp nhìn thấy tấm bảng số lờ mờ ở đầu xe. Hắn lẩm bẩm: “AS 3415”.
Thằng Máy Tính thở mạnh bên tai hắn:   
- Không chỉ một thứ AS 3415, còn hàng chữ “O.K Cola. Nước giải khát hảo hạng” ngay trên thành cửa buồng lái chiếc xe Kombi.
Tarzan cảm thấy hài lòng:   
- “Ô kê”. Nhưng “cô” sẽ không “la” đâu. Sau này cô giáo chúng ta sẽ phục sát đất nếu biết chúng ta là những kẻ tiên phong săn lùng tụi trộm cắp quốc tế này.
- Nhưng làm sao biết trụ sở của hãng “O.K Cola” chứ? Tao chưa hề nghe quảng cáo thứ nước ngọt này bao giờ. Youki Cola thì có, Coca Cola, Pepsi Cola… nhưng chẳng có nước giải khát nào tên O.K Cola!

Tarzan lúc này mới thấy mệt mỏi. Hắn kiệt sức đến nỗi chẳng thể nào mở miệng tranh luận, tuy nhiên hắn cũng biết chắc rằng trên đời này chẳng bao giờ có một hãng nào hoặc quán nào tên “O.K Cola”. Hắn chia tay với Máy Tính Điện Tử ở ngã tư đường. Sẽ không đủ thời gian trở lại tổ đại bàng nếu hắn nấn ná chừng năm phút nữa.

Khi Máy Tính Điện Tử vừa quẹo qua một con hẻm là… Tarzan phi nước đại. Hắn lao như tên bắn dọc đường phố không một bóng người. Ngoại ô xa mút mắt.


Trời đất, cạnh cửa vào trường hắn thoáng gặp ba bóng đen di động. Hắn dụi mắt tưởng mình nhìn lầm. Ba cái bóng biến mất. Hình như chúng đã tàng hình dưới những bồn hoa.
Tarzan không thể làm gì hơn. Thời gian đối với hắn lúc này là trên hết. Hắn bỏ mặc niềm say mê mạo hiểm thường ngày để… chạy. Mà phải chạy trong bóng tối để tránh các rủi ro nhất định. Nhưng khi vừa đến đài phun nước là Tarzan lại dụi mắt trước ba bóng ma. Ba bóng ma không hề xa lạ với chuyến viễn du đêm nay của Tarzan. Chúng chính thị là ba thằng công tử trong băng Black boy mới nếm đòn Judo của hắn. Ba thằng cô hồn định làm gì vậy? Vẫn ba chiếc áo da blouson bóng mượt, nhưng không có ba chiếc môtô phân khối lớn kèm theo, càng không có thằng Kaluschke láu cá. Chúng chuồn như ba con rắn ra phía sau đài phun nước và ngồi thu lu ngóc đầu lên ở đó.

Trong nháy mắt, Tarzan đột ngột hiểu mọi sự: Hình như trước lúc đánh nhau thằng Kaluschke có ngờ vực lập lại hai lần “Mày là học trò trường nội trú”. Đúng rồi, gã cầm đầu băng Black boy muốn truyền đạt ý tưởng đểu cáng của gã cho ba thằng đàn em thực hiện. Và nếu cuộc thanh tra của ba thằng đàn em chính xác như sự ngờ vực của gã thì… a lê hấp, chúng sẽ thông báo với Ban giám hiệu trường nội trú về vụ trốn trường đêm nay của Tarzan và… hắn sẽ bị đuổi học chứ sao.

“Bọn đê tiện”, Tarzan rít lên trong cổ họng nhưng hắn nén cơn giận xuống. Phải vòng qua con đường khác. Nếu ba thằng băng Black boy phát hiện được con mồi và rượt theo thì hắn đành cho chúng bầm tím mặt để quên mất lối về. Không còn cách nào khác.

Nghĩ là làm, Tarzan vung vẩy cánh tay mạnh hơn và tăng tốc độ. Tiếng dế kêu nỉ non hai bên con đường mòn hòa âm với tiếng chó sủa từ xa. Không có một bóng ma nào sau lưng.

Hắn đã đánh lạc hướng tụi Black boy, nhưng còn hai chuyện nguy hiểm hơn có thể rình rập ở phía trước: bởi băng Black boy đã dám phái ba thằng rình mò tại đài phun nước thì chúng cũng dám cho những thằng khác tuần tiễu trên con đường mòn bằng xe gắn máy. Chưa kể Rembrandt có thể cũng trên đường trở về.


Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
0
Năm

HOA HỒNG VÀ SÂM BANH

Rời Tổng nha cảnh sát, Nicole Tepler vẫy taxi về nhà mẹ ả ở một khu vực ngoại ô tồi tàn.
Đến nơi Nicole trả tiền, đoạn õng ẹo trên đôi giày cao gót tới trước cửa nhà bấm chuông. Trời đất. Nicole sững sờ. Người đón ả nơi ngưỡng cửa không phải là bà Magda mà là tên cướp Ottmar Lohman. Gã cướp già nhe răng cười nham nhở.
 - Chào con gái ! Nicole độp luôn:
- Nói cho ông hay, tôi đã hoàn toàn thôi nhớ tới ông rồi. Như rũ một con rận khỏi cái áo lông vậy.
- Nếu ta là cha đẻ của cô, hẳn là ta đã véo tai cô rồi. Vào đi. Ở đây mới dễ chịu làm sao !

Trong phòng khách, bà Magda vừa nốc xong ly rượu mùi. Trên bàn còn một chiếc ly thứ hai, Nicole hết... ý kiến. Họ uống mừng cuộc hội ngộ. Tình yêu bất tử gớm ! - Nicole bĩu môi. Rồi ả choàng lấy cổ mẹ.
- Mẹ !
 Người đàn bà lớn tuổi dang tay đón ả, đon đả:
- Con vừa ở chỗ Tổng nha về phải không ? Mẹ đã gọi điện đến đó và gặp ông thanh tra tên là Dolp. Ông ta nói rằng con vô tội vì bị người khác vu khống, đúng chớ ?
- Ngược lại mẹ à. Tại sao mẹ không gọi điện cho ông thanh tra Glockner? Klacksl bị bắt rồi. Con thoát nạn nhờ "cặp mắt nai vàng ngơ ngác" mẹ truyền lại đó.

Lohmann cười diễu cợt:
- Mấy người sao dính với bọn cớm hoài vậy ? Không còn chỗ nào dễ chịu để giao du à ?
Nicole hùng hổ:
- Lão lưu manh này muốn gì vậy ? Lão đã tán tỉnh mẹ hả ?

Magda vuốt mái tóc màu mật ong của con gái. Bà ta đã nốc khá nhiều.
- Mọi sự vẫn như xưa, con gái ạ. Chỉ không còn tươi trẻ. Nhưng ông ấy nói rằng mẹ hầu như không thay đổi. Anh cũng vậy, Ottmar, tính tình anh vẫn ngang ngược như xưa, chỉ phải cái mẽ ngoài hơi tàn tạ.
Lohmann ừ hử rót cho mình một ly rượu mạnh. Trong trí gã loang loáng hình ảnh người tình "qua đường" một phần năm thế kỷ trước. Y hệt Nicole, cũng một gương mặt, một dáng người đó...
Gã phẩy tay:
- Phước ba đời cho cô đấy. Nhưng cũng thôi cái trò làm tranh giả ấy đi. Vẽ tranh giả thì nhằm nhò gì. Giá cô vẽ tiền giả...
- Thôi đi lão cướp già. Tôi là một nghệ sĩ, chỉ chưa gặp được thời thôi. Tôi luôn cảm thấy như vậy.
- Chà, cô thật viễn vông vô ích. Tôi thích những gì sờ mó được.
Magda xen ngang:
- Này, Ottmar. Tốt nhất là anh hãy mở miệng về lời hứa làm cho con bé giàu có xem nào. Anh tính vồ mồi ở chỗ nào vậy ?
Lohmann nhăn nhở:
- Ừ... ừm, quý vị sẽ phụ tôi một tay hả ?
- Yên trí đi. Con Nicole quen biết giới giang hồ nhiều hơn anh tưởng đó.
Hùm xám Lohmann đắn đo. Hai mẹ con nhà này có thể tin được hay không đây? Thôi thì đằng nào gã cũng hở ra khá nhiều rồi. Lôi kéo luôn các ả vào có khi lại tốt hơn. Tất nhiên gã chẳng dại gì nói cụ thể.
- Trận đánh để đời của tôi đại khái như sau. Có lẽ quý vị cũng rành các nhà máy hoá chất trong thành phố này. Có một nhà máy hoá chất chế ra một thứ dung dịch độc đến nỗi tưới thứ chất lỏng ấy xuống đồng ruộng là cánh đồng ngủm củ tỏi. Chưa kể nó sẽ còn thấm dần xuống các mạch nước ngầm khiến nguồn nước tinh khiết bị ô nhiễm tuyệt đối. Magda gật gù:
- Ái chà, đúng là có thứ dung dịch như thế thật, báo đã đăng chuyện này. Nó làm cho nước mưa rơi xuống cũng nhiễm độc, người ta gọi là mưa axít. Lohmann không đồng ý với bà ta nhưng hơi đâu tranh luận.
- Hừm... nghĩa là chất độc được chở trong xe xì - tẹc đưa đi rất xa khu vực nhà máy để đổ hoặc phân huỷ. Nhưng bọn lái xe có đổ hay không kệ mẹ chúng, vấn đề tôi cần biết và đã biết là xe xì - tẹc trước khi trút bừa bãi (?) thì di chuyển trên đường.
- Báo có nói chuyện đó.
- Thôi đừng làm bộ chăm đọc báo nữa đi, Magda. Nghe cho rõ, tôi sẽ bắt cóc một trong những xe xì - tẹc đó, và lựa xe chở thứ nguy hiểm nhất. Sau đó thì giấu biệt chiếc xe vào chỗ của... tôi. Hà hà, tôi đã tìm được một chỗ giấu bá phát. Rồi... chúng ta sẽ gửi tối hậu thư tống tiền cái nhà máy cà chớn kia. Hoạc chúng nôn ra nửa triệu mark hoặc hoá chất của chúng sẽ chảy tùm lum. Lohmann dựa đầu trên ghế như một... ông trùm nhìn hai mẹ con chờ sự tán thưởng. Chẳng dè Nicole thản nhiên như không vặn lại:
- Hoá chất ấy chỉ là thứ bỏ đi cơ mà, đâu có giá trị gì ?
 - Hà hà, không có giá trị gì nhưng tương đương với nửa triệu mark. Hiểu không con gái, ta sẽ dùng nó để đầu độc mọi thứ, từ nguồn nước ngầm, ruộng rau, vườn tược đến các sân chơi trẻ con và sân thể thao. Khi tối hậu thư của ta đưa ra, báo chí sẽ làm rùm beng lên như thể Tây Âu tận số tới nơi và những kẻ đứng đầu nhà máy hoá chất sẽ bĩnh ra quần vì hoảng sợ.
Magda vẫn chưa thủng ra được:
- Vì sao họ phải bĩnh ra quần chớ ?
- Bởi vì những nhã máy sản xuất hoá chất chẳng bao giờ được dư luận và bà con ưa nổi. Thiên hạ luôn luôn nghĩ rằng họ đe doạ môi trường. Nay thêm vụ chiếc xe xì - tẹc bị bắt cóc, họ càng dễ bị la ó chứ sao. Nhả ra nửa triệu mark để mua chiếc xe thiết tưởng vẫn còn ít kìa...
Magda xoay xoay ly rượu cạn sạch trong tay.
- Anh còn phong độ lắm, Ottmar.
Khỏi phải nói đến Nicole, hai má ả ửng hồng vì ... giấc mơ triệu phú. Ả phấn chấn:
- Được lắm ! Nhưng sao lại chỉ có nửa triệu mark, mà không phải là cả triệu. - Không được. Làm vậy thì quá đáng lắm. Nicole rủa thầm:
- Mẹ kiếp, lão già lưu manh cỡ đó mà còn sợ "quá đáng" sao ? Lão sợ chia phần chớ gì ?
Magda vẫn bám lâý cái điều bà ta muốn biết:
- Chuyện đó tính sau đi. Nào Ottmar, anh nhắm nhà máy nào vậy? Nói coi nào. - Không được. Magda bỗng à lên:
- Thôi được rồi. Để tôi thử nói giùm anh nghe:
- Nhà máy hoá chất Nosiop hả ?
Tên cướp già há hốc miệng:
- Cái gì ? Sao... Magda liếc Nicole hí hửng:
- Lão bị lộ tẩy rồi con gái ạ. Hết đường úp mở.
 Lohmann ngơ ngác:
- Tôi... tôi chưa hiểu các người lấy tin ở đâu ?
Nicole nhún vai:
- Về việc nhà máy thải chất độc, chúng tôi lại gì. Bà cô tôi...
- Hả ? Bà ta làm việc ở đấy sao ?
Magda cười ngất:
- Agathe Tepler là một bà cô giàu nứt đố đổ vách, không chồng. Hai mẹ con tôi là những người bà con nghèo của Agathe, tuy nhiên bà ta không hề ngờ tới
cuộc sống thật sự của chúng tôi. Bà Agathe không quan tâm đến đời sống chúng tôi về mặt vật chất, nhưng tinh thần thì có. Bả quý Nicole kinh khủng.
- Hừm, chẳng ăn nhập gì tới nhà máy Nosiop. Magda tiếp tục cười:
- Khoan nóng đã Ottmar. Bà Agathe là chủ một căn hộ ở khu nhà sang nhất trên đường Hornissen. Cùng số nhà 12 ấy còn có căn hộ của bà già Emma Gisen-Happlich, bà bạn thân của Agathe. Đó, mụ Emma nanh nọc đó chính là mẹ đẻ của tay giám đốc nhà máy Nosiop: Gunter Gisen-Happlich.
- Ra thế. Vậy kế hoạch của tôi có trúng không vậy?
 - Có lẽ trúng đấy. Emma luôn xen vào việc điều hành của con trai và bao nhiêu câu chuyện nội bộ trong nhà máy, mụ đều tâm sự hết cho bà bạn Agathe nghe. Đương nhiên sau đó bà cô Agathe thuật lại cho chúng tôi nghe. Người già mà, anh lạ gì. Mắt Lohmann sáng rực:
- Tuyệt vời!
Có lẽ anh còn đánh giá đúng về tay giám đốc Gisen-Happlich nữa đấy. Nếu có ai động chạm tới việc nhà máy thải ra các hoá chất độc hại là hắn lập tức tái dại đi vì sợ.
- Chà, một đứa nhát gan như vậy sẽ dễ dàng chi ra nửa triệu mark để trấn an dư luận.
Magda nghiêng đầu ngó lão bồ cũ:
- Bây giờ đến phiên tôi hỏi anh. Anh tính "làm" một mình sao?
- Không, Magda nhân hậu à. Anh có một thằng trợ thủ sắp "về hưu" tên là Bert Gnaski phụ giúp. Thằng cha này hồi xưa lì lắm, nhưng hiện thời thì... chà, rồi sẽ ổn thôi.
Gã nhìn hai mẹ con Magda với hy vọng họ sẽ nhắc lại chuyện họ đã hứa giúp gã một tay. Nhưng cả mẹ lẫn con chỉ im lặng. Magda lại cạn ly, rồi hỏi:
 - Anh tính giấu chiếc xe xì - tẹc ở đâu ?
 Lohmann thở mạnh. Gã chẳng còn gì để giấu cả. Gã quyết định thổ lộ hết:
- Tôi cho nó an toạ trong thung lũng Địa Ngục. Có lẽ quí vị biết nơi chốn bí hiểm ấy. Ở đó có một đường hầm chui vào lòng núi, cách đây vài chục năm người ta định biến nó thành đường ngầm xuyên núi nhưng khi xây dựng xong đường xa lộ thì ý đồ đó bị hủy bỏ. Con đường hầm trở thừa và bỏ hoang. Gnaski đã đi trinh sát trước, nó nói rằng đường hầm chui sâu chừng 80 mét và đủ rộng đủ cao để đưa xe xì - tẹc vào nằm gọn. Hiện giờ trước cửa hầm có các thanh gỗ làm rào chắn bít bùng để tránh những kẻ tò mò đi vô bị sụp hầm. Chà chà, tụi tôi sẽ gỡ rào, giấu chiếc xe xì - tẹc và bít lại như cũ.

Magda cười thật khó hiểu:
- Sau đó thì anh và Gnaski sẽ tống tiền rồi thoắt một cái thành triệu phú. Hi hi, xin chúc mừng anh và Gnaski.
Hai chiếc ly cụng nhau muốn bể toang. Gã đạo tặc già nua nhắm mắt ngửa mồm uống cạn trong khi mẹ con Nicole đưa mắt cho nhau liên tục, nhoang nhoáng. Chúng đã biết chúng muốn gì. Lohmann thở dài:
- Tiếc là Gnaski mắt mũi đã kèm nhèm. Nó đuối rồi. Quí vị có tiến cử thêm ai kha khá hơn không ?
- Không! Hai mẹ con cùng trả lời một lượt. Mồi ngon như thế mà hai con hồ ly tinh gốc chồn này lại bỏ qua ư ?
 Lạ thật. Lohmann hết nhìn vào cặp mắt tím này sang cặp mắt tím khác mà không có câu trả lời. Tuy nhiên cách gì thì gã cũng phải tính đến chuyện "bịt miệng" họ chớ. Không có tiền chia, Magda và con bé xảo quyệt Nicole này dám phản phúc như chơi. Gã bất ngờ xuống giọng:
- Này Magda. Tôi cho rằng tôi có trách nhiệm với hai mẹ con em. Nicole không phải con gái tôi nhưng nó giống em nên tôi coi nó như ... con. Tôi tính trong vụ này... Magda xì một tiếng dài thòng:
- Thôi đi, Ottmar. Mẹ con tôi không phải là những kẻ tống tiền để đổi lấy sự im lặng. Tụi tôi không thích thứ hối lộ cà chớn đó đâu. Chuyện tình ngày xưa của chúng ta đã chấm dứt. Tuy nhiên vì tình xưa nghĩa cũ, sau vụ làm ăn thành công này, nếu anh tặng tôi và Nicole một món quà nhỏ, thì xin cứ tự nhiên.
 Một chai rượu sâm banh hay một bó hoa hồng chẳng hạn. Thế là đã quý rồi.

 Lohmann ngỡ mình nằm mộng. Lạy Chúa, hai mẹ con nhà này ... dễ thương hết chỗ nói. Chúng nhã nhặn và khiêm nhường đến vậy sao, cái lũ kém minh mẫn này ? Thôi được, vẽ tranh giả kiếm mớ tiền còm ư, xin mời cứ việc, nếu các ả muốn thế!
- Okê! Nếu thành công, tôi sẽ bay tới đây với một két rượu sâm banh và tất cả hoa hồng cuối hạ này. Magda vô cùng yêu thương ạ, đó là ... chuyện nhỏ.
Lohmann đứng dậy. Gã hôn Magda - nhưng không say sưa như trước kia, và cũng chỉ hôn lên má. Rồi gã đe:
- Mai tôi sẽ lại đến đấy! Nhờ hai mẹ con mà tình cảm gia đình đã thức giấc trong tôi. Ôi, một gia đình như hai mẹ con em sẽ là cả một nguồn vui vào lúc tuổi già xế bóng. hai mẹ con em mới khiêm nhường, thanh đạm và tử tế với tôi làm sao! Gã cười khùng khục.
- Sẽ có một núi sâm banh và hoa hồng, tôi nhắc lại.

Và Lohmann biến ra khỏi căn nhà tồi tàn. Magda Tepler đợi cho gã tình nhân 21 năm về trước đi xa "tầm tay với" mới bật cười. Mụ cười tới nỗi nước mắt nước mũi giàn giụa.
- Cái lão già ngu còn hơn bò.
Nicole từ trong bếp nguẩy mông đi ra thích thú:
- Lão ngu dễ sợ hả mẹ ? Có lẽ để con gọi điện cho Fred là vừa.
Fred tức thị Friedrich Petullje, một gã trai thành tích bất hảo mà Nicole coi như vị hôn phu từ một năm nay. Nicole nhấc máy gọi cho gã:
- Anh phải có mặt trong vòng năm phút. Chuyện gấp đó Fred! Quả nhiên chưa đến năm phút, "cao bồi" Fred đã lù lù trước cửa. Friedrich Petullje già hơn cái tuổi 26 của gã nhiều, rất cao lớn, người như bằng thép. Gã thường quả quyết rằng đôi mắt xanh lục của mình có khả năng xuyên thủng màn đêm. Chỉ riêng bộ tóc nâu quăn cuốn búp, gã đã tốn bộn xu mỗi tháng cho những tay thợ hớt tóc nổi tiếng nhất thành phố. Ấy thế mà dường như gã quên bẵng bộ râu. Râu ria của gã lởm chởm như chông khiến cô ả Nicole đôi lúc phải la toáng.

Fred chỉ "tốt nghiệp" lớp 5 trường làng rồi đi giang hồ. Gã lang thang theo một gánh xiếc rong với chân săn sóc thú cả chục năm. Thời gian đã giúp gã hoàn chỉnh nghệ thuật mánh mung của mình, hiện giờ ở số tuổi 26, gã làm ông chủ ba sòng bida trong thành phố, nơi tụ tập toàn bọn anh chị, và những kẻ nhất định muốn gia nhập thế giới giang hồ.

Gã im lặng nghe hai mẹ con Nicole thi nhau kể, cuối cùng nhếch mép:
- Nghe được! Hai người đã câu được một con cá béo ú, các cô nàng của tôi ạ! Vấn đề là mình nhảy vào khúc nào của cuốn phim đây.
Magda có lẽ đã quen với giọng bỡn cợt sỗ sàng của đứa con rể tương lai. Mụ hất hàm:
- Chúng ta sẽ phỗng tay trên lão ngốc ấy, khi công việc bẩn thỉu đã xong. Nicole góp mưu:
- Nên làm sao đó để Lohmann bại lộ sau khi ta đã cướp được số tiền của lão. Bọn cớm tha hồ tra khảo lão để tìm số tiền chuộc trong khi chúng ta thì ung dung ngoại cuộc. Ngay cả Lohmann cũng sẽ không ngờ mình nấp sau vụ này. Việc này của anh đó, Fred. Hãy nghĩ ra cách gì đó!
Fred nhăn mặt. Gã không ưa bị đàn bà ra lệnh - mà lại là những mụ đàn bà ma mãnh này.
- Để từ từ tính. Thiếu gì cách để tiền chui vào túi chúng ta. Tôi muốn hai người kể từ hôm nay làm ơn thân mật với lão ngốc ấy hơn. Còn tin gì mới nữa không ?
Nicole mỉm cười:
- Em không vẽ nữa. Là thế này..


Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 13:44:09Ct.Ly>
Sáu

HAI BÀ GIÀ

Trong cửa hàng, khách đông như ong trong tổ, nhất là lúc này - khi chỉ còn 10 phút nữa là cửa hàng đóng cửa. Karl đã quay về ngay sau lúc đưa Gaby tới đây.
Gaby xách túi bánh nặng mua cho Oskar, dang chen ra cầu thang để xuống tầng dưới. Cô bé bỗng bị ai đẩy chúi nhũi về phía trước, thậm chí chưa kịp có bất kỳ phản ứng gì thì người đó đã vọt lên rảo bước xuống cầu thang. Gaby còn kịp thấy đó là một bà già gầy gò, mảnh khảnh. Nhìn từ phía sau, bà ta thật thanh lịch. Vị phu nhân quí phái tay cầm chiếc xắc bằng da cá sấu ấy không thèm cả ngoái lại xin lỗi nữa kìa. Cử chỉ bà ta hệt một kẻ ăn trộm. Chẳng lẽ một vị phu nhân sang trọng cỡ đó mà lại đi ăn trộm hở trời ?
Sau vài giây lảo đảo Gaby đã lấy lại được thăng bằng. Cô bé vừa dợm chân cất bước thì một tiếng nói ồm ồm cất lên:
- Úi dà, có phải cháu Gaby Glockner không hả ?
Công Chúa ngẩng đầu lên:
- Chào bà Gisen-Happlich. Vâng, cháu đây ạ. Bà cũng đi mua hàng ư ?

Đúng là bà Emma Gisen-Happlich. Bà già đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng thể xác và tinh thần đều khỏe hết chỗ chê. Thêm nữa cái màn ưa thời trang trẻ mô-đen của bà cụ đã làm hai anh con trai, giám đốc nhà máy Nosiop, Gunter Gisen-Happlich, nhiều phen bối rối.
Hãy nghe bà già lớn tiếng nói với Gaby:
- Còn lâu tôi mới mua hàng ở chỗ này cháu ạ. Tôi chỉ ghé nhà vệ sinh. Ấy vậy mà cũng bị bọn mất dạy ăn cắp. Nào Gaby, cháu có thấy đứa ăn cắp nào chạy qua đây không ?
- Cháu ... cháu không biết...
Bà Emma không đợi Gaby đồng ý, một tay ôm quàng lấy cô bé, tay kia giật phắt cái túi bánh nặng 10 kg, lôi cô bé đi:
- Đi ngay với ta lên gặp tay giám đốc cửa hàng. Ta phải kiện lão tới nơi tới chốn về vấn đề an ninh mới được.
- Thưa bà Gisen-Happlich, hồi nãy cháu có đụng một vị phu nhân vẻ rất vội vã, đi nhanh như gió ra cầu thang xuống dưới.
- Chính thị đó là con mẹ chôm chỉa tài sản của tôi. Nào đi Gaby. Ta sẽ buộc lão giám đốc huy động cảnh sát quây cả khu phố này lại. Sẽ tóm được mụ.
Tại văn phòng giám đốc cửa hàng, bà già quát vào mặt ông giám đốc tuổi chừng sáu chục:
- Tôi là Emma Gisen-Happlich và biết rõ điều mình sắp nói. Này anh bạn trẻ, cửa hàng của anh là một cái chuồng heo. Tại sao anh lại để yên cho bọn gian phi "thổi" cái xắc tay bằng da rắn của tôi trong nhà vệ sinh hả?
Ông giám đốc mỉm cười khổ sở:
- Nhưng thưa bà...
Không thưa thốt gì cả. Không có chìa khoá xe trong bóp làm sao tôi lái xe hơi về bây giờ. Tôi có nhân chứng đàng hoàng nhé, cháu Gaby con gái của thanh tra Glockner đã trông thấy mụ gian ác đó. Ông phải hiểu rằng trên đời này không chỉ có mình ông làm giám đốc đâu, con trai tôi cũng là giám đốc một nhà máy lớn...
Bà già chợt khựng lại vì một nữ nhân viên vừa bước vô văn phòng với một cái xắc tay bằng da rắn tuyệt đẹp trên tay.
- Bà bị mất cái xắc này phải không ạ ?
Emma giật phăng cái xắc về phía mình. Bà quát như sấm nổ:
- Vậy là cô đã tóm được thủ phạm rồi chớ ?
- Không, thưa bà. Người nữ nhân viên từ tốn đáp.
- Chúng tôi tìm thấy cái xắc trong thùng rác nhà vệ sinh nữ.
Ông giám đốc không nén được tiếng cười khiến bà già lại nổi trận lôi đình. Bà giận dữ giốc các thứ xuống mặt bàn.
- Vẫn còn thiếu một hộp phấn bằng vàng 22 cara.
- Còn tiền bạc ?
- Quái lạ, không thiếu một xu. Chà chà, bọn khốn nạn ăn cắp hộp phấn để làm gì kìa ? Gaby kéo tay bà cụ khỏi vòng tranh chấp:
- Thôi đi đi bà. Dù sao bà cũng tìm lại được cái xắc và đã có chìa khoá xe rồi. - Ừ... ừm...
Bà Emma miễn cưỡng đi theo Gaby. Giọng bà vẫn chưa tan ấm ức.
- Xe của tôi đậu bên kia đường, chỗ cấm đậu xe, nhưng mặc kệ nó. Đằng nào thì cảnh sát cũng cài giấy báo phạt ở kính xe rồi. Mình vào tiệm uống nước đã. À này Gaby, cháu còn nhớ diện mạo mụ già chôm chỉa đó không ?
- Ôi, bà ta chạy như ma đuổi làm sao cháu nhận diện. Cháu chỉ thấy nón và áo choàng của bà ta có màu sáng và... a, cháu nhớ rồi, bà ta xách theo một xắc tay bằng da cá sấu. Hai bà cháu vào một tiệm cà phê ven đường.
Emma gật gù:
- Cháu đúng là con giòng cháu giống của thanh tra Glockner. Đã lâu ta không gặp cháu. Cháu càng lớn càng xinh đó.

Sau một hồi trò chuyện, nghe Gaby kể tới hơn 10 phút về bạn bè của mình, bà Emma cười:
- Vậy là Karl ngày càng thông thái, Tròn Vo ngày càng béo quay, và Tarzan thì phá mọi kỷ lục thể thao hả. Thế nào, bây giờ cậu ấy đã thành bạn trai của cháu chưa, hay là vẫn rụt rè như trước ? Gaby hơi đỏ mặt:
- Chúng cháu bao giờ cũng là bạn thực sự của nhau, xưa nay luôn như vậy, thưa bà !
Chà, nghe cháu nói, tôi rất muốn được làm quen với các bạn của cháu. Ngày mai là thứ bảy các cháu được nghỉ chứ gì. Tôi mời các cháu ghé nhà được không ? Mà tôi còn muốn nhờ các cháu một việc nữa.
- Việc gì vậy, thưa bà ?
- Điều tra về vụ hộp phấn mất tích. Tôi biết các cháu là những thám tử tài giỏi. Sẽ có hậu tạ hẳn hoi. Tôi có ngờ cho một người...
- Có phải vị phu nhân mà cháu gặp...
- Hà hà, bởi vì cháu không tả đích xác chân dung mụ ta nên ta cũng khó xác định được. Tuy nhiên cái chi tiết xắc tay bằng da cá sấu khiến ta chú ý đến một người. Hừ bà bạn ta... bà Agathe Tepler cũng có 1 cái xắc tay da cá sấu.
Gaby choáng váng:
- Bà cho cháu hỏi thăm một câu. Bà Tepler bạn của bà có dính dáng gì tới nữ hoạ sĩ Nicole Tepler không ?
- Ồ, có quá đi chớ. Con nhỏ Nicole đó là con ruột của cô cháu bà ta. Một lũ ma đầu giáo chủ. Cháu phải biết tôi không ưa nổi họ hàng bà Agathe dù chúng tôi là bạn của nhau. À, nhưng tình bạn đang thời sứt mẻ dữ dội. Chúng tôi đang có chiến tranh với nhau khốc liệt. Tôi nghi ngờ Agathe đã lén chơi khăm tôi bằng cách ăn cắp hộp phấn của tôi để dằn mặt. Cháu uống tách trà nữa chứ ?
Gaby cảm thấy sốt ruột:
- Dạ thôi, cám ơn bà. Bà cho phép cháu về. Con Oskar đang mong cháu lắm.
- Gửi lời thăm các bạn cháu nghe Gaby !
0