<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-19 04:09:54Ngọc Lý>
Bắc Kinh chỉ định Tổng Giám mục
Tin BBC 18/7/2007


Giáo hội chính thức có 4 triệu tín đồ


Giáo hội chính thức có 4 triệu tín đồ
Giáo hội Công giáo chính thức của Trung Quốc đã chỉ định một giám mục tại Bắc Kinh làm Tổng Giám mục, chỉ vài tuần sau khi Đức Giáo hoàng Benedict nhắc lạ̣i quyền của Vatican được bổ nhiệm chức vụ này.
[/align]
Tin nói là một nhóm các tu sĩ Công giáo, và các chức sắc giáo phẩm khác tại địa phận Bắc Kinh đã chọn linh mục Joseph Lý Sơn đứng đầu địa phận sau cái chết của Tổng Giám mục Phó Thiết Sơn.
Một số nhà quan sát từng hy vọng giới chức Trung Quốc sẽ tạo điều kiện cho Đức Giáo Hoàng có tiếng nói trong chuyện chọn lựa linh mục nhằm cải thiện quan hệ với Rome.
Trong một lá thư ngỏ với các tín đồ Công giáo Trung Quốc tháng Sáu, Đức Giáo hoàng Benedict đã kêu gọi đối thoại với giới chức nhà nước.
Và quan trọng hơn nhắc lại quyền của Rome trong việc đề cử linh mục ở Trung Quốc. Vatican cũng ghi nhận Công giáo tại Trung Quốc đã có một số tự do lớn hơn so với trước đây.
Tín đồ Công giáo tại Trung Quốc, mà có người nói là khoảng từ 8 cho đến 11 triệu người, hiện đang chia rẽ giữa một bên là Giáo hội công giáo yêu nước Trung Quốc, tổ chức được nhìn nhận chính thức - với giáo hội không chính thức, với cảnh một số linh mục hay bị hỏi thăm và thỉnh thoảng bị bắt.
Cải thiện
Quan hệ ngoại giao giữa Trung Quốc và Tòa thánh Vatican bị gián đoạn từ năm 1951.
Nhưng gần đây hầu hết các giám mục của Trung Quốc, thậm chí ngay tại các nhà thờ chịu sự tác động của nhà nước, khi được bổ nhiệm, đều nhận được sự hậu thuẫn của tòa thánh Vatican.
Linh mục Lý năm nay ngoài 40 và là phó chủ tịch của Hội Công giáo yêu nước thành phố Bắc Kinh - đã cho hãng tin Reuters biết là ông không có liên lạc gì với tòa thánh tại Vatican cả.
Tuy nhiên khi được bổ nhiệm, Giám mục Lý cần phải được Hội đồng giám mục tại Trung Quốc thông qua. Rất có thể bộ phận này sẽ đi hỏi ý kiến của Vatican.
Mong muốn của đức Giáo hoàng Benedict tại Rome là ngài muốn đưa tất cả tín đồ công giáo tại Trung Quốc vào một tổ chức được Vatican công nhận. Ngài cũng nói đến việc cải thiện quan hệ với Bắc Kinh là một trong những ưu tiên hàng đầu.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/regionalnews/story/2007/07/070718_chinacatholic.shtml
Đọc thêm:
Một cách phá hoại tôn giáo đặc biệt
Một số nhà quan sát từng hy vọng giới chức Trung Quốc sẽ tạo điều kiện cho Đức Giáo Hoàng có tiếng nói trong chuyện chọn lựa linh mục nhằm cải thiện quan hệ với Rome.
Trong một lá thư ngỏ với các tín đồ Công giáo Trung Quốc tháng Sáu, Đức Giáo hoàng Benedict đã kêu gọi đối thoại với giới chức nhà nước.
Và quan trọng hơn nhắc lại quyền của Rome trong việc đề cử linh mục ở Trung Quốc. Vatican cũng ghi nhận Công giáo tại Trung Quốc đã có một số tự do lớn hơn so với trước đây.
Tín đồ Công giáo tại Trung Quốc, mà có người nói là khoảng từ 8 cho đến 11 triệu người, hiện đang chia rẽ giữa một bên là Giáo hội công giáo yêu nước Trung Quốc, tổ chức được nhìn nhận chính thức - với giáo hội không chính thức, với cảnh một số linh mục hay bị hỏi thăm và thỉnh thoảng bị bắt.
Cải thiện
Quan hệ ngoại giao giữa Trung Quốc và Tòa thánh Vatican bị gián đoạn từ năm 1951.
Nhưng gần đây hầu hết các giám mục của Trung Quốc, thậm chí ngay tại các nhà thờ chịu sự tác động của nhà nước, khi được bổ nhiệm, đều nhận được sự hậu thuẫn của tòa thánh Vatican.
Linh mục Lý năm nay ngoài 40 và là phó chủ tịch của Hội Công giáo yêu nước thành phố Bắc Kinh - đã cho hãng tin Reuters biết là ông không có liên lạc gì với tòa thánh tại Vatican cả.
Tuy nhiên khi được bổ nhiệm, Giám mục Lý cần phải được Hội đồng giám mục tại Trung Quốc thông qua. Rất có thể bộ phận này sẽ đi hỏi ý kiến của Vatican.
Mong muốn của đức Giáo hoàng Benedict tại Rome là ngài muốn đưa tất cả tín đồ công giáo tại Trung Quốc vào một tổ chức được Vatican công nhận. Ngài cũng nói đến việc cải thiện quan hệ với Bắc Kinh là một trong những ưu tiên hàng đầu.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/regionalnews/story/2007/07/070718_chinacatholic.shtml
Đọc thêm:
Một cách phá hoại tôn giáo đặc biệt
Trong “Đại thừa Niết bàn Kinh,” [44] Phật Thích Ca Mâu Ni đã tiên đoán rằng sau khi Ông nhập niết bàn, ma quỷ sẽ chuyển sinh vào làm tăng ni, và nam nữ cư sĩ Phật giáo để phá hoại Pháp. Tất nhiên, chúng ta không thể kiểm chứng xem Phật Thích Ca Mâu Ni muốn nói đến điều gì một cách chính xác. Tuy nhiên, việc phá hoại Phật giáo của ĐCSTQ thực sự đã bắt đầu bằng cách thành lập một “mặt trận thống nhất” với một số Phật tử. Thậm chí họ đã cử một số đảng viên cộng sản bí mật trực tiếp xâm nhập vào trong tôn giáo và phá hoại từ bên trong. Trong một cuộc họp phê bình trong Cách mạng Văn hóa, có người đã chất vấn Triệu Phác Sơ, Phó chủ tịch Giáo hội Phật giáo Trung Quốc lúc bấy giờ là, “Ông là một Đảng viên Cộng sản, tại sao ông lại tin vào Phật giáo?”
Phật Thích Ca Mâu Ni đã đạt ngộ hoàn toàn và tối cao thông qua “Giới Định Huệ.” Vì vậy trước khi nhập niết bàn, Ông đã dạy các đồ đệ của mình là phải “giữ gìn và tôn trọng các giới cấm, không được buông bỏ hay vi phạm”. Ông cũng đã cảnh báo, “Những người vi phạm giới cấm sẽ bị Trời, rồng, quỷ và Thần ghê tởm. Tai tiếng của họ sẽ lan xa và rộng… Khi cuộc sống của họ kết thúc, họ sẽ phải chịu đựng đau khổ trong địa ngục vì tội nghiệp của mình, và sẽ phải đối mặt với sự phán quyết cuối cùng không lay chuyển được. Sau đó họ sẽ đi ra. Họ sẽ phải tiếp tục chịu đau khổ bằng cách mang thân ma đói và súc sinh. Họ sẽ phải chịu đau khổ trong vòng luân hồi như thế vô tận và không ngưng nghỉ.” [45]
Những “Phật tử” chính trị này đã giả câm giả điếc trước những lời cảnh báo của Phật. Năm 1952, ĐCSTQ cử đại diện đến tham dự lễ ra mắt của Giáo hội Phật giáo Trung Quốc. Tại buổi lễ, nhiều “Phật tử” trong Giáo hội đã đề nghị bãi bỏ những giới cấm của Phật. Họ nói rằng những quy định này đã gây ra cái chết của nhiều thanh niên nam nữ. Một số người thậm chí còn biện hộ rằng “mọi người phải được tự do tin theo bất cứ tôn giáo nào. Tăng ni nên được tự do lập gia đình, uống rượu, và ăn thịt. Không ai nên can thiệp vào những việc này.” Vào lúc đó, Sư Phụ Hư Vân có mặt tại buổi lễ và thấy rằng Phật giáo đang phải đối mặt với nguy cơ bị hủy diệt ở Trung Quốc. Ông đã bước lên phản đối những đề xuất này và đề nghị giữ gìn những giới cấm và y phục của Phật giáo. Sư Phụ Hư Vân sau đó đã bị phỉ báng, và bị dán nhãn là “phản cách mạng.” Ông bị giam giữ trong phòng trụ trì, và không được ăn uống gì cả. Thậm chí ông còn không được ra khỏi phòng để sử dụng nhà vệ sinh. Ông cũng bị ra lệnh phải giao nộp vàng, bạc và súng đạn. Khi ông trả lời rằng ông không có những thứ đó, ông đã bị đánh đập tàn nhẫn tới mức xương sọ của ông bị rạn nứt, chảy máu và gẫy xương sườn. Lúc đó ông đã 112 tuổi. Quân cảnh đã đẩy ông ngã từ trên giường xuống đất. Ngày hôm sau, khi chúng quay trở lại và thấy ông vẫn còn sống, chúng lại tiếp tục đánh đập ông rất tàn nhẫn.
Giáo hội Phật giáo Trung quốc được thành lập năm 1952 và Giáo hội Đạo giáo Trung quốc được thành lập vào năm 1957, cả hai đều đã tuyên bố rõ ràng trong bản tuyên bố thành lập của mình rằng họ sẽ “theo sự lãnh đạo của chính quyền nhân dân.” Trên thực tế, họ phải theo sự lãnh đạo của ĐCSTQ vô thần. Cả hai giáo hội đều ngụ ý rằng họ sẽ tích cực tham gia vào các hoạt động sản xuất và xây dựng, và thực thi các chính sách của chính quyền. Họ đã bị biến thành các tổ chức hoàn toàn trần tục. Còn những Phật tử và Đạo sĩ hết lòng tuân theo các giới cấm thì bị dán nhãn là phản cách mạng hay thành viên của các giáo phái mê tín và hội kín. Dưới khẩu hiệu cách mạng là “làm trong sạch các Phật tử và Đạo sĩ”, họ đã bị bỏ tù, bị bắt phải đi “cải tạo lao động” hoặc thậm chí bị tử hình. Ngay cả các tôn giáo được truyền đến từ phương Tây, như Cơ Đốc giáo và Thiên Chúa giáo cũng không thoát khỏi bị phá hoại.
Dựa trên thống kê được đưa ra trong cuốn sách Đảng Cộng sản Trung quốc đàn áp các tín đồ Cơ Đốc Giáo như thế nào xuất bản năm 1958, thậm chí một số ít các tài liệu đã được công bố tiết lộ rằng trong số những linh mục bị buộc tội là “địa chủ” hoặc “cường hào”, thật khủng khiếp là 8840 người đã bị giết chết và 39200 người đã bị bắt vào các trại lao động cưỡng bức. Trong số những linh mục bị buộc tội là “phản cách mạng”, 2450 người đã bị giết chết, và 24800 người bị bắt vào những trại lao động cưỡng bức. [46]
Tôn giáo là một cách để con người thoát khỏi thế giới trần tục và tu luyện bản thân mình. Họ nhấn mạnh vào “bờ bên kia” (bờ của giác ngộ hoàn toàn) và “thiên đường”. Phật Thích Ca Mâu Ni đã từng là một Hoàng tử Ấn Độ. Để tìm kiếm sự giải thoát [47], một trạng thái mà con người có thể đạt được sự yên tâm, có trí huệ cao hơn, được giác ngộ hoàn toàn, và niết bàn, [48] Ông đã từ bỏ ngai vàng và đi vào rừng để tu luyện bằng cách chịu đựng gian khổ và cực nhọc. Trước khi Chúa Giê Su khai ngộ, ma quỷ mang Ông tới một đỉnh núi, và cho Ông thấy tất cả các vương quốc trên thế giới với tất cả sự tráng lệ của nó. Quỷ nói, “Nếu ông cúi xuống lạy tôi, tôi sẽ cho ông tất cả những thứ này.” Nhưng Chúa Giê Su đã không bị cám dỗ. Còn những hòa thượng và linh mục chính trị thành lập mặt trận thống nhất với ĐCSTQ đã nói hàng loạt những câu lừa đảo và dối trá như “Phật giáo nhân gian”, và “tôn giáo là chân lý, và chủ nghĩa xã hội cũng vậy”. Họ nói rằng “không có mâu thuẫn giữa bờ bên này và bờ bên kia.” Họ khuyến khích các Phật tử và Đạo sĩ truy cầu hạnh phúc, danh lợi, của cải và địa vị trong đời này, và đã thay đổi các học thuyết và ý nghĩa của tôn giáo.
Phật giáo nghiêm cấm sát sinh. ĐCSTQ thì giết người như diệt ruồi trong các cuộc “đàn áp phản cách mạng.” [49] Do đó các hòa thượng chính trị đã xào nấu ra những ngụy biện rằng “giết những kẻ phản cách mạng là từ bi vĩ đại hơn nữa”. Trong cuộc “Chiến tranh chống Mỹ xâm lược và giúp đỡ Triều Tiên” (1950-1953) [50], các hòa thượng còn bị đưa ra tiền tuyến để bắn giết.
Hãy lấy Cơ Đốc Giáo làm một ví dụ nữa. Vào năm 1950, Ngô Diệu Tông [51] đã thành lập một giáo hội “Tam Tự” theo các nguyên tắc tự quản, tự dưỡng và tự truyền. Ông ta nói rằng họ sẽ dứt bỏ khỏi “chủ nghĩa đế quốc” và tích cực tham gia cuộc “Chiến tranh chống Mỹ xâm lược và giúp đỡ Triều Tiên”. Một người bạn tốt của ông ta đã bị bỏ tù hơn 20 năm vì từ chối không gia nhập “Tam Tự” và đã phải chịu đủ các kiểu tra tấn và nhục hình. Khi ông hỏi Ngô Diệu Tông, “Anh nghĩ thế nào về những thần thông mà Chúa Giê Su đã thi triển?” Ngô trả lời, “Tôi đã vứt bỏ tất cả chúng rồi”.
Không công nhận những thần thông mà Chúa Giê Su đã thi triển cũng đồng nghĩa với việc không công nhận thiên đường của Chúa Giê Su. Làm thế nào mà một người có thể được coi là tín đồ Cơ Đốc Giáo khi mà người đó thậm chí không công nhận cả thiên đường mà Chúa Giê Su đã đi lên? Tuy nhiên, với tư cách là người sáng lập của giáo hội “Tam Tự”, Ngô Diệu Tông đã trở thành một ủy viên của Ủy ban Thường vụ Hội nghị Hiệp thương Chính trị. Khi ông ta bước vào Đại lễ đường Nhân dân [52], ông ta hẳn là đã quên hết những lời dạy của Chúa Giê Su. “Ngươi hãy hết lòng, hết linh hồn, hết ý mà yêu mến Chúa, là Ðức Chúa Trời ngươi. Ấy là điều răn thứ nhứt và lớn hơn hết.” (Ma-thi-ơ, 22:37-38) “Vậy, hãy trả cho Sê-sa vật gì của Sê-sa; và trả cho Ðức Chúa Trời vật gì của Ðức Chúa Trời” (Ma-thi-ơ, 22:21) (Chú thích của người dịch sang tiếng Việt: chúng tôi đã trích dẫn nguyên văn đoạn này từ bản Kinh Thánh tiếng Việt tại địa chỉ: http://tinlanh.com/kinhthanh/mathio.html)
ĐCSTQ đã tịch thu các tài sản của chùa, bắt các tăng ni phải nghiên cứu chủ nghĩa Mácxít-Lêninnít để tẩy não họ, và thậm chí còn bắt họ phải lao động cưỡng bức. Ví dụ, có một “công trường Phật giáo” ở thành phố Ninh Ba, tỉnh Chiết Giang. Hơn 25000 tăng ni đã từng bị bắt phải làm việc ở đó. Điều lố bịch hơn là ĐCSTQ khuyến khích các tăng ni lập gia đình để làm cho Phật giáo tan rã. Ví dụ, ngay trước Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3 năm 1951, Hội Liên hiệp Phụ nữ thành phố Tràng Sa, tỉnh Hồ Nam đã ra lệnh cho tất cả các ni cô trong tỉnh phải quyết định lập gia đình trong một vài ngày. Hơn nữa, các hòa thượng trẻ khỏe đã bị bắt phải nhập ngũ và bị đưa ra chiến trường làm bia đỡ đạn! [53]
Nhiều tôn giáo ở Trung Quốc đã bị tan rã dưới sự đàn áp tàn bạo của ĐCSTQ. Những người là tinh hoa chân chính của Phật giáo và Đạo giáo đã bị đàn áp. Trong số những người còn lại, nhiều người đã quay trở lại cuộc sống trần tục, và nhiều người khác là những Đảng viên Cộng sản hoạt động bí mật chuyên mặc áo cà sa, [54] áo choàng Đạo sĩ hay áo dài linh mục để bóp méo Kinh Phật, Đạo Giáo và Kinh Thánh và để tìm cách biện hộ cho các hành động của ĐCSTQ trong những học thuyết này.
http://9binh.com/9b/binh6.html
Thủ tướng duyệt đề án đào tạo Cán Bộ công tác tôn giáo
Vietnam Net 23:08' 11/06/2007 (GMT+7)
(VietNamNet) - Ngày 8/6, Thủ tướng ký Quyết định số 83/2007/QĐ-TTg phê duyệt "Đề án đào tạo, bồi dưỡng cán bộ làm công tác tôn giáo và cán bộ, công chức quản lý nhà nước về tôn giáo" giai đoạn 2006 - 2010.
[image]http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200706/original/images1334261_images1331901_1.[1].jpg[/image]
Chức sắc các tôn giáo HN tại buổi nói chuyện về Chủ tịch Hồ Chí Minh do UB MTTQ Hà Nội tổ chức sáng 8/6/2007.
Chức sắc các tôn giáo HN tại buổi nói chuyện về Chủ tịch Hồ Chí Minh do UB MTTQ Hà Nội tổ chức sáng 8/6/2007.
Đề án đào tạo, bồi dưỡng cán bộ làm công tác tôn giáo và cán bộ, công chức quản lý nhà nước về tôn giáo giai đoạn 2006 - 2010 có mục tiêu trang bị đầy đủ kiến thức về lý luận chính trị, quản lý nhà nước, từng bước hoàn thiện, tiêu chuẩn hóa đội ngũ cán bộ, công chức theo từng chức danh của cơ quan quản lý nhà nước, Mặt trận Tổ quốc, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị - xã hội và các trường chính trị các cấp về hoạt động tôn giáo.
(bỏ một đoạn)...
Trong số những nhiệm vụ trọng tâm, có việc đào tạo, bồi dưỡng đáp ứng yêu cầu về ngạch và chức vụ theo chương trình quy định của Bộ Nội vụ, Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh, đồng thời thực hiện nội dung đào tạo, bồi dưỡng về tôn giáo và công tác tôn giáo theo chương trình của Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia HCM và Ban Tôn giáo CP, hoàn thiện hệ thống chương trình, tài liệu đào tạo, bồi dưỡng; thực hiện đổi mới nội dung, hình thức, phương pháp trong công tác đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ, công chức làm công tác tôn giáo.
Giai đoạn 2006 - 2010, công tác đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ, công chức làm công tác tôn giáo phấn đấu thực hiện bồi dưỡng 21.811 lượt người.
http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/2007/06/705018/
Trong số những nhiệm vụ trọng tâm, có việc đào tạo, bồi dưỡng đáp ứng yêu cầu về ngạch và chức vụ theo chương trình quy định của Bộ Nội vụ, Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh, đồng thời thực hiện nội dung đào tạo, bồi dưỡng về tôn giáo và công tác tôn giáo theo chương trình của Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia HCM và Ban Tôn giáo CP, hoàn thiện hệ thống chương trình, tài liệu đào tạo, bồi dưỡng; thực hiện đổi mới nội dung, hình thức, phương pháp trong công tác đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ, công chức làm công tác tôn giáo.
Giai đoạn 2006 - 2010, công tác đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ, công chức làm công tác tôn giáo phấn đấu thực hiện bồi dưỡng 21.811 lượt người.
http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/2007/06/705018/
Tại sao các Linh Mục đáng kính của con chiên thì bị bắt, các vị Hòa Thượng đáng kính của Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất Việt Nam bị đàn áp, trong khi nhà nước đi đào tạo thêm 22 ngàn cán bộ chính trị để "làm công tác tôn giáo?"
Như vậy kế hoạch lâu dài của Nhà Nước XHCN rõ ràng thực sự là muốn kiểm soát tôn giáo bằng cán bộ chính trị, không thể chối cãi được.
Điều này hoàn toàn phản lại "Tự Do Tín Ngưỡng" trong các quyền căn bản của con người mà Chủ tịch Nước XHCN tuyên bố trước công chúng, hay khi Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đi thăm Vatican.
Rõ ràng là Nhà Nước XHCN VN chỉ rập theo khuôn của Trung Cộng, với sách lược phá hoại tôn giáo từ bên trong của Trung Cộng, coi thường và muốn xóa bỏ, chà đạp tinh thần tự do tín ngưỡng của Cha Ông Việt.
Hồn thiêng sông núi Việt sẽ không tha thứ cho hành động này.
.