📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Một nửa món quà

1 trả lời, 766 lượt xem — Trang 1 / 1
Một nửa món quà






Tôi lên 10 tuổi và anh Nick 14 tuổi. Ngày các bà mẹ đã sắp tới. Chúng tôi chuẩn bị mua quà tặng mẹ. Đây là lần đầu tiên trong đời chúng tôi làm việc này. Chúng tôi nghèo nhưng món quà phải cho ra quà chứ. Hai anh em chúng tôi sung sướng đi làm thêm để có tiền mua quà tặng mẹ.

Khi chúng tôi nghĩ đến việc dành cho mẹ một sự ngạc nhiên thì chúng tôi lại càng phấn chấn hơn. Chúng tôi bàn chuyện với bố và bố tự hào lắm. Bố nói:

- Ý kiến của các con rất hay. Các con sẽ làm cho mẹ hạnh phúc lắm đấy.

Qua giọng nói của bố, chúng tôi biết bố đang nghĩ gì. Bố rất ít khi tặng quà cho mẹ trong cuộc sống hôn nhân của hai người. Mẹ đã làm việc vất vả suốt trong nhà để chăm sóc chúng tôi như nấu nướng, giặt quần áo, làm cho mọi việc nội trợ mà không hề kêu ca. Mẹ không cười nhiều nhưng khi mẹ cười, nụ cười thật rạng rỡ. Bố hỏi:

- Các con định tặng quà gì nào?

- Mỗi đứa tặng quà riêng bố ạ - tôi trả lời.

Anh Nick nói với bố:

- Bố hãy nói với mẹ về chuyện này để mẹ vui mừng chờ đợi nhé.

Bố đáp:

- Đó là một ý nghĩ lớn xuất phát từ những cái đầu nhỏ bé đấy!

Nick bật cười. Anh đặt tay lên vai tôi và nói: "Bố cũng nghĩ vậy, em à".

Tôi đáp:

- Không, em không nghĩ thế. Nhưng món quà của em sẽ nói lên điều đó.

Trong những ngày sau, chúng tôi cũng tỏ ra bí mật với mẹ. Khuôn mặt mẹ rạng rỡ hơn khi mẹ làm việc. Hình như mẹ chưa biết gì và mẹ thường cười nhiều hơn. Dáng điệu của mẹ đầy ắp tình yêu thương.

Nick và tôi bàn về món quà sẽ mua. Anh nói:

- Anh em mình "bật mí" cho nhau biết là sẽ mua món quà gì nào?

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, tôi mua một cái lược có đính vài viên đá lấp lánh. Những viên đá này trông như kim cương vậy. Anh Nick thích món quà của tôi, nhưng anh không nói anh sẽ mua gì.

- Chúng ta sẽ tặng quà lúc nào thì anh nhắc em nhé.

Tôi ngạc nhiên hỏi lại:

- Lúc nào hả anh?

- Bí mật mà, vì phải có chuyện gì đó đi kèm với món quà của anh. Em đừng hỏi thêm!

Sáng hôm sau, khi mẹ tôi chuẩn bị chùi sàn nhà, anh Nick bảo tôi lấy quà để tặng mẹ. Mẹ đang quỳ gối chùi sàn nhà. Mẹ dùng giẻ cũ cẩn thận chùi từng vết bẩn. đây là công việc mẹ ghét nhất. Anh Nick đưa quà của anh ra. Mặt mẹ trở nên tái nhợt khi mẹ nhìn thấy món quà. Đó là một cây chổi chùi nhà có tay cầm và giẻ quấn sẵn. Mẹ nói giọng xúc động:

Chổi chùi nhà...Một quà tặng nhân Ngày các bà mẹ đây. Chổi chùi nhà.

Những giọt nước mắt lăn trên đôi gò má anh tôi. Anh lẳng lặng cầm cây chổi và bước xuống cầu thang. Tôi cũng bỏ lược vào túi và chạy theo anh. Anh khóc và tôi cũng bắt đầu khóc.

Anh Nick nức nở:

- Con không tặng quà này nữa.

Bố đáp: Không, đây là một món quà tuyệt vời. Chính bố đã không nghĩ đến món quà này. Không nói lời nào, bố chà xà-phòng vào sàn và dùng chổi chùi sạch sàn nhà. Bố nói với mẹ:

- Em để cho Nick làm tiếp đi. Một phần quà của con là chùi sạch sàn nhà mà. đúng không Nick?

Hơi chút xấu hổ, Nick hiểu ra.

Nhưng mẹ đã nói với giọng thông cảm:

- Việc này hơi nặng cho con đấy, vì con chưa quen mà.

Giờ thì tôi mới hiểu bố, Bố nói:

- Ồ! Có cái chổi này thì công việc không vất vả nữa. Tay con vẫn sạch và con không phải quỳ gối để làm đâu.

Nói xong, bố thử cho mọi người xem.

Mẹ ôm anh Nick:

- Ô, mẹ cảm ơn con, con ạ.

Mẹ hôn anh, rồi bố hỏi tôi:

- Còn quà của con đâu?

Anh Nick nhìn tôi. Tôi thấy cái lược của mình không giá trị như cái chổi của anh, dẫu sao nó cũng có những viên đá lấp lánh như kim cương. Tôi buồn bã nói:

- Chỉ bằng nửa cái chổi thôi.

Và anh Nick nhìn tôi trìu mến.







(Trích trong Tập Trái tim có điều kỳ diệu)

Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Có những quà tặng rất bình thường ,thậm chí thật tầm thường,nhưng nếu ta biết gởi gắm những tình cảm chân thành vào đấy thì nó sẽ trở nên lớn lao,vĩ đại đối với người nhận
Đăng nhập để trả lời
0