📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn st:cobeankemchuoi

17 trả lời, 3.105 lượt xem — Trang 1 / 1
Bài thơ "Hai mươi năm lưu lạc" mang nỗi buồn mang mác của một cô gái phải lưu lạc xa đất nước.Nỗi đau của người xa quê hương đã được nhà thơ giấu rất khéo léo ở đoạn cuối bài thơ : cô không thể diễn tả được cảm xúc của mình bằng tiếng Việt !
Càng đọc bài thơ người đọc càng thêm yêu quê hương của mình hơn...
Đăng nhập để trả lời
0
Hai mươi năm lưu lạc

Hai mươi năm trời lưu lạc
Hai mươi năm trời xa quê
Từ miền đất lạ
Hăm hở em về .

Thành phố mình vẫn đẹp
Đất nước mình vẫn xanh
Bao nụ hồng vẫn nở
Trong nắng sớm trong lành .

Tuổi thơ xưa mình hái ổi
Tuổi thơ xưa mình lội sông
Giữa dòng đời xuôi ngược
Em còn nhớ tôi không ?

Em chợt kêu bằng tiếng Pháp
Em chợt hỏi bằng tiếng Anh
Em cúi đầu ôm mặt
Nước mắt buồn chảy quanh .

Hai mươi năm trời lưu lạc
Hai mươi năm trời xa quê …

(Tuyển tập thơ Gói Mây Trong Áo – NXB Trẻ 2003)


Thanh Trắc Nguyễn Văn
st:cobeankemchuoi
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ "Cỏ may" là một bài thơ tình ngắn đề cập đến" những chuyện thường tình" của nhi nữ:e lệ và thích làm cao! Tôi rất thích câu thơ trải rộng đầy quyến rủ:
"Cỏ may may cỏ trên đồi"
Rất tiếc chàng trai đã bỏ đi,có lẽ do vụng về nên đã hiểu lầm, và cô gái đành ngồi khóc nuối tiếc....
Đăng nhập để trả lời
0
Cỏ may

Cỏ may may cỏ trên đồi
Một chiều gỡ cỏ anh ngồi bên em
Anh gần,em nhích xa thêm
Trên trời mây trắng êm đềm ..trôi qua !

Bây giờ anh đã đi xa
Cỏ may em gỡ lệ nhoà …ướt tay !

(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)


Thanh Trắc Nguyễn Văn
st:cobeankemchuoi
Đăng nhập để trả lời
0
Người ta thường nói có tiền mua tiên cũng được.Nhưng chàng trai trong bài thơ "Hoa vông vang" đã lầm!Mặc dù tỏ ra không tiếc tiền,nhưng anh ta vẫn không thể nào mua được hoa vông vang,một loài hoa rất bình dị của chốn dân dã...
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa vông vang

Em sắp xa thành phố
Về lại đất hương tràm
Hỏi em thích gì nhất ?
Em cười:Hoa vông vang .

Ta qua bao góc phố
Ta đến bao tiệm hoa
Hỏi mua,mua chẳng có
Hỏi tìm,tìm không ra .

Tên hoa quen mà lạ
Như người lạ giờ quen
Hẳn là hoa cũng đẹp
Hiền dịu như mắt em ?

Kẻ nói hoa màu đỏ
Kẻ mách hoa màu vàng
Người cho hoa là cỏ
Người bảo hoa mọc hoang !

Ta tìm,đi tìm mãi
Mang nỗi buồn lang thang
Giữa thị thành hoa lệ
Tìm đâu hoa vông vang ?

Ngày tiễn em mưa trắng
Ta lặng nhìn mây trôi
Vông vang trong tay với
Hay xa tận chân trời ?

(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)


Thanh Trắc Nguyễn Văn
st:cobeankemchuoi
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ "Thiên sứ " thật hay và thật nhiều xúc cảm.Theo tôi biết nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn viết bài này để tặng cho một người bạn gái cũ tên là Thúy Nga đã mất. Thơ buồn và nhiều nhung nhớ về tuổi áo trắng.Có lẽ trường Thiên Phước và trường Đức Minh trong bài thơ là hai trường Đạo nam và nữ nằm kề nhau nên họ mới quen biết nhau...Bài thơ này có thể so sánh được với bài "Ngày xưa Hoàng Thị"
Cô gái "Thiên sứ'" thật dễ thương và cũng thật xinh đẹp.Nhưng than ôi!Quả thật là hồng nhan bạc mệnh...
Đăng nhập để trả lời
0
Thiên sứ

Khóc Thúy Nga

Một chiều qua xóm Đạo
Chân nhói kỷ niệm xưa
Tượng Chúa trên thánh giá
Cô đơn màu nắng mưa
Ngọn gió đông gầy guộc
Lạnh tim ta cuối mùa

Đâu sân trường Thiên Phước
Đâu lầu trường Đức Minh
Chuông nhà thờ chầm chậm
Vọng tiếng buồn tâm linh ?
Chuông vang lời sương khói
Ta về tìm đức tin

Em về đeo thánh giá
Dắt ta kẻ tội đồ
Sáng danh là Thiên Chúa
Tội danh là ... làm thơ !
Bờ vai em tròn nhỏ
Đưa ta đến dại khờ !

Em bông hồng thiên sứ
Xuống từ miền trăng sao
Bầu má đỏ hồng đào
Tà áo dài hồng phấn
Để hồn ta lận đận
Để tình ta lao đao

Ta tín đồ ngoại đạo
Ngàn năm chỉ biết yêu
Theo em Thiên sứ nhỏ
Tóc xõa dáng yêu kiều
Câu kinh em truyền đọc
Ta nghe toàn rong rêu

Em thiên thần hờn dỗi
Nụ cười hồng xinh xinh
Ta trái tim nông nổi
Lệ nửa đời phiêu linh
Trước em xin sám hối
Ngơ ngẩn một u tình

Tìm trao lời vô tội
Nẻo nào nghẹn tương tư ?
Bàn chân em bối rối
Bàn chân ta chần chừ
Nỗi đau dài không nói
Câu thơ hằn đá sỏi

Em giờ mờ sương khói
Cành hồng vội gãy đôi
Tình ta màu bão táp
Hồn ta màu tuyết rơi
Mảnh trăng xưa vỡ khuyết
Thổn thức cuối chân trời

Thiên sứ ơi,Thiên sứ
Ta còn em nơi đâu ?
Lang thang chiều xóm Đạo
Bước chân buồn bể dâu
Chúa trên trời cũng khóc
Mưa pha lê xám màu

(Tuyển tập thơ Mưa Pha Lê-NXB Văn Hóa Dân Tộc 2003)


Thanh Trắc Nguyễn Văn
st:cobeankemchuoi

Đăng nhập để trả lời
0
Người ta thường nói màu tím là màu chờ đợi chung thủy.Nhưng màu tím hoa mua trong bài thơ "Hoa mua" lại khác...Nó đã bị đổi màu và nguyên nhân gây ra sự đổi màu tàn nhẫn đó chính là do đồng tiền.
Có đồng tiền nên đám cưới mới lớn như vậy:
"Xe hơi chín chiếc,qua sông chín đò"...
Thật tội nghiệp cho chàng trai.Bài thơ hay ở chỗ là một bài thơ thất tình nhưng không bi lụy.Thậm chí nó còn có giá trị tố cáo sự độc ác của những con người gây nên cảnh chia uyên rẽ thúy chỉ vì hám lợi

(theo muoibathuong)
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa mua

Ngày xưa hai đứa chiều chiều
Rủ nhau chơi hái thật nhiều hoa mua
Hoa mua em bán tôi mua
Tiền là lá rụng cuối mùa vàng bay
Rồi tôi kết lá thành dây
Kết hoa vào lá,kết ngày vào đêm
Kết thành hoa cưới trao em
Vòng hoa tím mái tóc mềm bến sông
Cô dâu cười ửng má hồng
Dắt tay chú rể chạy rong khắp làng…

Sao giờ mây trắng sang ngang
Hoa mua nở tím rụng sang tay người
Thuyền còn một bóng trôi xuôi
Tình còn một đám lá rơi giữa dòng
Mẹ buồn đám cưới em đông
Xe hơi chín chiếc,qua sông chín đò…
Ngược thuyền về với tuổi thơ
Bến sông vẫn tím đôi bờ hoa mua
"Hoa mua ai bán mà mua"
Để tôi vớt lá tìm mùa thu xa?

(Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)


Thanh Trắc Nguyễn Văn
st:cobeankemchuoi
Đăng nhập để trả lời
0
Người ta thường so sánh công cha như núi Thái Sơn,sau này được gọi tắt là non Thái.Còn nghĩa mẹ được so sánh như nước trong nguồn chảy ra.Nhưng có lẽ so sánh như vậy vẫn cảm thấy chưa đủ đối với những công lao khó nhọc của người mẹ nên sau này người ta đã dùng thêm một hình ảnh khác "Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình ...".
Riêng nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn đã dùng một hình tượng khá mới mẻ,độc đáo khác về người mẹ:Ngọn Nến Đêm Đông.Ngọn nến là ánh sáng niềm tin,là ngọn lửa sưởi ấm,là ngọn đèn dẫn đường cho người con qua hết đêm đông dài rét mướt.Nhưng khi những tia nắng hồng mùa xuân ấm áp đã bắt đầu bừng sáng ở phía chân trời thì ngọn nến,cũng là người mẹ,đến lúc kiệt sức phải ra đi để lại nỗi nhớ thương khôn nguôi của người con...

(theo muoibathuong)
Đăng nhập để trả lời
0
Trong nắng ấm xuân hồng

Con thắp một ngọn nến
Sáng rực giữa đêm đông
Nhớ ngày xưa mẹ khóc
Lệ nến rơi đỏ hồng .

Ngọn nến là ngọn lửa
Sưởi ấm nỗi buồn con
Thương mẹ đời cơ cực
Xác thân mau héo mòn .

Ngọn nến là ánh sáng
Soi dắt đường tương lai
Bao lần con vấp ngã
Mẹ nâng dìu trong tay .

Tuổi thơ nhiều lầm lỡ
Một thời con rong chơi
Giờ hiểu ra đã muộn
Mẹ xa rồi mẹ ơi !

Ngọn nến dần vắt kiệt
Đâu hình bóng mẹ tôi ?
Chỉ còn là sáp lửa
Sắp lụn tan trong đời .

Chỉ còn là nước mắt
Mẹ rơi rớt vì con
Chỉ còn là mất mát
Thấm nỗi đau trong hồn .

Vầng dương rồi hé sáng
Đã qua hết đêm đông
Mẹ ơi,mình con khóc
Trong nắng ấm xuân hồng …

(Tuyển tập thơ Lời Trần Tình Dâng Mẹ Cha – NXB Tổng Hợp Đồng Tháp 1997)


Thanh Trắc Nguyễn Văn
st:cobeankemchuoi
Đăng nhập để trả lời
0
Người về trường cũ sao mà bâng khuâng và xao xuyến đến thế ? Cả bài thơ cứ như một bức tranh,cứ như một khúc nhạc.Tôi ao ước có được một lớp học trong ký ức thật nên thơ và cũng thật đẹp bình dị như đã miêu tả trong bài thơ:
"Lớp học nhìn ra những cánh đồng
Những mùa xanh mướt lúa đơm bông..."
Thật bất hạnh cho những ai không có trường cũ để về.Và cũng càng thật bất hạnh cho những ai một khi đã về trường cũ,không có đủ tư cách để nghẹn ngào thốt lên hai tiếng "Mẹ ơi !..."
Đăng nhập để trả lời
0
Về trường cũ

Trường cũ ta về mây trắng bay
Nhớ em,ngõ trúc lá rơi đầy
Áo trắng không còn trong sương trắng
Trắng chiều thu lạnh,trắng heo may .

Lớp học nhìn ra những cánh đồng
Những mùa xanh mướt lúa đơm bông
Tìm đâu bụi phấn ngày xưa ấy
Một thuở chia xa thắm phượng hồng ?

Vẫn bóng thầy xưa dưới mái trường
Vẫn lời trầm ấm lắm yêu thương
Vẫn lời thơ nở trên trang sách
Những nụ hoa đời,gió ngát hương .

Tóc cô giờ bạc màu sương xám
Lãng đãng mây chiều vạt nắng rơi
Một lần thổn thức ta thầm gọi
Gió vọng sân trường tiếng : Mẹ ơi !...

(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)


Thanh Trắc Nguyễn Văn
st:cobeankemchuoi
Đăng nhập để trả lời
0
Trở về

Ta về qua ngõ mưa bay
Nhớ chiều thu ấy mưa đầy tóc em
Lối xưa đâu vạt cỏ mềm
Một thời trăng rụng xuống thềm tương tư .

Ta về tìm đọt mù u
Nghe vườn trái chín tiếng ru em buồn
Tơ lòng ta buộc,em buông
Trăm năm thương cánh chuồn chuồn lặng bay .

Ta về gió ướt thấm vai
Qua cầu thuyền ấy đã thay đổi dòng
Ngậm ngùi kẻ đứng bên sông
Với tay níu lấy cành hồng bơ vơ .

Bao năm sương trắng bụi mờ
Bao năm tay trắng để giờ trắng ... tay !
Ta về qua ngõ chiều nay
Nghe mùa trăng lạnh từ ngày xa em .

(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)


Thanh Trắc Nguyễn Văn
st:cobeankemchuoi
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ "Trở về" mang rất nhiều âm hưởng ca dao khiến người ta liên tưởng đến một câu chuyện tình ở thôn quê.Bài thơ nói lên nỗi lòng uất hận đến nhói lòng của một chàng trai khi trở về phải chứng kiến cảnh người yêu cũ đã sang ngang và nàng đã có con...
Thế nguyên nhân đổ vỡ là do đâu?Chẳng qua cũng chỉ là một chữ "nghèo" đã được tác giả "ếm" rất kỹ trong hai câu thơ gần cuối bài:
"Bao năm sương trắng bụi mờ
Bao năm tay trắng để giờ trắng ... tay !"
Tố cáo sự phân hóa giàu nghèo trong xã hội hiện thời cay đắng đến thế là cùng !
Đăng nhập để trả lời
0
Trong bài thơ "Yêu" tác giả đã yêu rất nhiều.Yêu thơ để biết đa sầu đa cảm.Yêu trăng để biết bắt đầu mộng mơ.Yêu hoa để biết đợi chờ hoa nở,để biết thế nào là sự nhẫn nại cần có để chào đón cái đẹp.Nhưng khi yêu em thì sao?Chỉ để chuốc lấy sự dại khờ mà thôi ! Một triết lý tuy đã cũ nhưng vẫn còn rất mới trong tình yêu hiện đại?
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu

Yêu thơ để biết đa sầu
Yêu trăng để biết bắt đầu mộng mơ
Yêu hoa để biết đợi chờ
Yêu em để biết dại khờ …Thế thôi …

(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)


Thanh Trắc Nguyễn Văn
st:cobeankemchuoi

Đăng nhập để trả lời
0