📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tin Thế Giới

Tin tức và Ý kiến của người hải ngoại chung quanh báo Vietweekly

5 trả lời, 879 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-25 12:34:50UserMod3>
Xin các anh chị ở hải ngoại cho biết ý kiến của mình. Chúng tôi  trong nước không rõ mô tê, ất giáp gì cả? Tại sao ở xứ văn minh mà lại bóp miệng người ta thế này? Dân chủ kiểu gì vậy?
Nguyễn Học

 
 

Báo Việt Weekly bị chơi xấu ở Nam California (Mỹ)



[/align]Thứ tư, 25/07/2007
 





Anh James Du với biểu ngữ ủng hộ Việt Weekly - Ảnh: T.L

Liên tiếp trong 2 ngày 21 và 22.7.2007 ở Little Sài Gòn, Nam California đã diễn ra hai cuộc biểu tình: Ngày thứ bảy 21.7 là "bao vây" tòa soạn tuần báo Việt Weekly ở đường Main, Garden Grove và ngày 22.7 thì "lên án" các doanh nghiệp đăng quảng cáo trên tờ tuần báo này.

Những người tổ chức biểu tình tuyên bố sẽ liên tục chống đối cho đến khi "loại hẳn tờ Việt Weekly" ra khỏi cộng đồng người Việt ở Nam California với lý do là tờ tuần báo này có lập trường thân cộng. Nguyên nhân nào dẫn đến vụ việc trên?

Cạnh tranh không lành mạnh

Cái mà tờ báo "sinh sau đẻ muộn" Việt Weekly đã làm được và dám làm thì các tờ báo "đàn anh đàn chị" không dám làm và không làm được. Đó là việc Việt Weekly đưa phóng viên về Việt Nam phỏng vấn cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Bài phỏng vấn đó đăng lên làm các báo khác nóng mặt. Đó là một bước đột phá mà chủ nhiệm trẻ tuổi Lê Vũ của Việt Weekly tuyên bố là "tạo diễn đàn công khai đối thoại". Điểm cấp tiến ở chỗ, Việt Weekly đăng tải lại nguyên văn của những người mà mình phỏng vấn, tức nói lên sự thật, và rồi nếu có bài phản bác lại của người trong nước hay hải ngoại cũng được báo này cho đăng tải, không "dìm" ai cả.

Rồi kế đến là việc phóng viên báo này đàng hoàng có mặt tại Hội nghị APEC ở Hà Nội để tường trình "trực tiếp" cho bạn đọc của mình, trong khi các báo khác phải dịch lại báo Mỹ hay "xào" lại bài của báo Việt Nam. Việt Weekly cũng đã cử phóng viên đi lên cao nguyên Trung phần Việt Nam để tìm hiểu đời sống của đồng bào thiểu số mà tin tức ở Mỹ xuyên tạc là bị đàn áp... Khi Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đến thăm Nam California, báo này đã đề nghị và được Chủ tịch trả lời phỏng vấn. Toàn những việc làm táo bạo và tiên phong trong làng báo chí Việt ngữ hải ngoại. Những việc làm này bị các báo “đàn anh đàn chị” xem là "hỗn", dám qua mặt họ.





[/align]






Một người chà đạp lên tờ Việt Weekly để cho phóng viên chụp ảnh



[/align]Tôi theo dõi và đọc báo Việt Weekly mới nửa năm nay và nhận thấy đây là một tờ báo dám nói lên sự thật và thật là can đảm khi dám đụng chạm đến nhiều tổ chức, đoàn thể lem nhem tài chính, những chính khách, dân cử người Việt có hành động sai trái ở đây. Có lẽ vì vậy mà Việt Weekly có nhiều kẻ thù, nhưng cũng nhờ vậy mà báo này ngày càng có nhiều người đọc, nhiều người ủng hộ. Quảng cáo, do vậy, ngày một dày hơn.

Báo Việt Weekly đã dọn một "mâm cỗ" ngon miệng với các món ăn hạp khẩu vị mời độc giả thưởng thức và vì vậy, số phát hành của báo ngày một tăng. Thế rồi việc gì đến đã đến. Làng báo hải ngoại ở Cali đã đi đến quyết định phải nhổ cái gai trước mắt. Họ đã nhờ đến bàn tay của các hội đoàn chống cộng để rắp tâm loại trừ tờ báo “đàn em”: Từ hội họp lên án đến biểu tình cô lập, từ hăm dọa các doanh nghiệp đăng quảng cáo đến cảnh cáo những cơ sở phát hành báo Việt Weekly...

Những người chủ xướng chống đối Việt Weekly đã có quan điểm hết sức cực đoan và hẹp hòi khi họ muốn tất cả những tờ báo ở đây đều phải có chung quan điểm giống nhau là phải chống cộng, mà chống triệt để. Bất chấp những tiến bộ về kinh tế, những điểm ghi nhận của báo giới nước ngoài về tự do tôn giáo... mà chính quyền và nhân dân Việt Nam đã đạt được, họ chỉ muốn toàn bộ báo chí Việt ngữ hải ngoại phải nói xấu cộng sản mà thôi. Làm ngược đi, tức viết báo sự thật thì bị chụp mũ ngay là "thân cộng, là cộng sản".

Thay vì cạnh tranh lành mạnh bằng nghiệp vụ báo chí, tất cả những "kẻ thù" của Việt Weekly đã gây áp lực nhằm hăm dọa các doanh nghiệp không quảng cáo trên Việt Weekly, các đại lý không phân phối báo Việt Weekly... Họ tìm mọi cách cô lập tờ tuần báo này, nhất là trước tin tức Việt Weekly sẽ ra báo ngày. Họ hè nhau "giết chết" tờ báo Việt Weekly chỉ vì một cái tội duy nhất là dám nói sự thật. Họ đã chụp mũ cho Việt Weekly nhiều “tội danh”, trong đó có "tội danh" đăng những bài báo ca tụng Chủ tịch Hồ Chí Minh là anh hùng dân tộc.

Những hành động thiếu văn hóa ở một đất nước văn minh

Ngày 22.7, các tờ báo "lớn" đăng tin có vẻ hả hê. Báo Người Việt chạy tít lớn "Hàng ngàn người biểu tình chống tuần báo Việt Weekly", Báo Viễn Đông thì "Gần 2.000 đồng hương xuống đường biểu tình", đài truyền thanh Little Sài Gòn Radio thì tương đối chính xác hơn khi ước lượng khoảng bảy, tám trăm người. Chúng tôi ước lượng con số thực tế chỉ khoảng 500 người.

Cô bạn tôi tên Ngọc L. từ Oregon về dự họp mặt cựu đồng hương và luôn tiện đi chơi Nam Cali đã mấy ngày nay và khi đọc được thông báo về tổ chức biểu tình thì rủ tôi "đi cho biết" vì ở trên tiểu bang của chị không có dịp dự những "sinh hoạt" như thế. Tuy nhiên, khi nhìn cảnh một người cột sợi dây vào tờ tuần báo Việt Weekly rồi quật xuống đường, nhảy chân đạp lên để cho các phóng viên chụp hình thì chị thấy "bất nhẫn" quá. Chị nói: "Tôi không quen văn hóa kiểu này. Trời ơi! Ở đất nước Hoa Kỳ mà những người này còn hành động như thế thì giả sử họ nắm được chính quyền trong tay thì sao?".

Người bạn học cùng đi với chị L., cô Ng.TH, góp thêm: "Tuần trước, tôi có dự buổi họp lên án Việt Weekly ở City Hall. Thật không thể ngờ được cung cách làm việc của những người tổ chức. Họ độc tài hết chỗ nói luôn. Này nhé! Không có một ai trong tòa soạn báo Việt Weekly được mời, tức "bị can" không có quyền hiện diện tại “phiên xử”. Rồi tiếng nói của họ át hết. Không có một tiếng nói chống đối nào. Ông Nguyễn Chí Thiện ngồi trên chủ tọa đoàn tuyên bố là không cần tranh luận hay thảo luận gì hết mà phải cần "tuyên án" ngay. Có một người quay phim - hình như cũng là nhà báo - đưa tay lên tiếng ủng hộ Việt Weekly liền bị "vây" ngay, rồi bị dẫn ra khỏi hội trường. Và thế là họ tiếp tục "phiên xử". Một bà chủ báo ở Bắc Cali lên diễn đàn lớn tiếng kêu gọi các doanh nghiệp không quảng cáo trên Việt Weekly. Ôi! Thật là bần tiện hết chỗ nói. Ai đời một chủ báo lại công khai kêu gọi tẩy chay không quảng cáo trên một tờ báo đối thủ của mình như vậy!".

Người tham gia các cuộc biểu tình đa số là những người quá khích thuộc thành phần lớn tuổi. Thật khó mà tìm thấy những khuôn mặt tuổi trẻ "tự nguyện" tham gia biểu tình. Cũng chính vì vậy mà các cuộc biểu tình trên phố Bolsa dần dần vắng bóng các phóng viên báo đài của Mỹ đến đưa tin.

Trong cuộc biểu tình ngày 21.7, chúng tôi chú ý đến một người biểu tình ủng hộ Việt Weekly tên là James Du. Anh này mang những biểu ngữ đòi hỏi thông tin đa chiều như Việt Weekly đã thực hiện. Nhật báo Người Việt đưa tin về nhân vật chống đối biểu tình này: Bên kia đường Acacia, anh James Du cầm bốn tấm bảng ủng hộ lập trường của Việt Weekly, nói: "Việt Weekly chủ trương tự do ngôn luận đúng đắn. Nếu mọi người hiểu đến nơi đến chốn như người Mỹ, họ sẽ chấp nhận Việt Weekly". Về những lời tố cáo cộng sản tán trợ Việt Weekly, anh James nói: "Đó là nhận định sai lầm. Việt Weekly ra thông tin hai chiều để người đọc quyết định ai đúng ai sai.

Tôi là độc giả của mọi tờ báo, nhưng tôi thích Việt Weekly vì đường lối đưa ý kiến hai bên công bằng". Anh James cho biết Việt Weekly không mướn anh đứng ra cầm bảng ủng hộ họ. Anh nói: "Chuyện người ta nói Việt Weekly mướn tôi là sai và điều này giống như buộc Việt Weekly là cộng sản. Họ cũng nói tôi là Việt cộng. Đây là thái độ mà người Việt cần thay đổi. Không phải ai khác ý kiến mình đều là cộng sản". Về những người biểu tình chỉ trỏ về phía mình để phản đối, anh James nói: "Họ không hiểu. Họ có quyền của họ và tôi có quyền của tôi". (Trích Người Việt 22.7). Đứng ở bên này đường, những người biểu tình dùng những từ tục tĩu, hạ cấp để mắng nhiếc, mạt sát anh James Du. Họ nói nào là "ăn tiền của Việt Weekly", "Việt Weekly thuê anh chàng này"... trong khi lại hô hào tự do ngôn luận, tự do biểu tình. Thật là mâu thuẫn.

Trong số những người đi dự buổi đón tiếp Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết vừa qua, ngoại trừ những trí thức, công chức... được "vô can", còn lại các thương gia, những người làm ăn lớn thì nằm trong "đích nhắm" của những người tổ chức biểu tình. Những doanh nhân này đang tìm kiếm cơ hội kinh doanh ở Việt Nam với mong muốn đất nước ngày càng phát triển, tạo được nhiều công ăn việc làm cho dân chúng thế mà họ cũng bị chống đối là "tiếp tay cho Việt cộng".

Vậy thì những người chủ trương biểu tình muốn gì? Có người nhắc lại vào thời điểm những năm mà các thành phần quá khích chống việc "du lịch và gửi tiền về VN", những doanh nhân này rốt cuộc đã "phải" quảng cáo trên các tờ báo chống đối thì mới "êm" được. Nói thế thì mới biết được động cơ của các cuộc biểu tình đó như thế nào. Một điều thật buồn cười là rất nhiều bạn bè của tôi nói rằng, hiện nay, họ về VN rất là thoải mái, không lo bị "hành" ở phi trường hay bị địa phương làm khó dễ nữa. Cái mà họ sợ lại chính là "những phần tử chống cộng cực đoan ở đây", trong lòng cộng đồng người Việt hải ngoại.

Nhìn đi nhìn lại những người tham gia biểu tình thì cũng chỉ những khuôn mặt già nua, cũ kỹ. Những người này đã bị lợi dụng từ lâu khiến cho các cuộc biểu tình "chống cộng" ngày càng biến thành những cuộc tranh ăn, để đánh bại đối thủ mà mình không thể cạnh tranh một cách công bằng trên thương trường, hay để hạ một đối thủ chính trị, mà trong đợt biểu tình này, mục tiêu rõ ràng là các tờ báo đã "bề hội đồng" nhằm loại trừ Việt Weekly ra khỏi làng báo hải ngoại. Đã đến lúc đa số thầm lặng cần phải lên tiếng khi việc làm của Việt Weekly chính đáng và hợp pháp.

Theo TNO
 
http://www.thanhnien.com.vn/Kieubao/2007/7/24/202234.tno 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Ct.Ly

Xin các anh chị ở hải ngoại cho biết ý kiến của mình. Chúng tôi  trong nước không rõ mô tê, ất giáp gì cả? Tại sao ở xứ văn minh mà lại bóp miệng người ta thế này? Dân chủ kiểu gì vậy?

Nguyễn Học


Xin chào sis Ly, Nguyễn Học và các bạn của DD VNTQ

Đây là phòng tin tức, chỉ có thể đăng tin mà không cho thảo luận như bạn Nguyễn Học yêu cầu mọi người cho ý kiến.

Tuy nhiên, trong tinh thần giúp nhau tìm hiểu sự việc. UM3 sẽ lấy post này để từ từ đăng tải lại một loạt tin tức và bài đã thu lượm được trên net và đưa link rõ cho các bạn nào quan tâm, tự mình tìm hiểu và đánh giá sự việc xung quanh báo Vietweekly ở Nam California.

Để cho được khách quan vì đây là một loạt bài viết và tin với nhiều ý kiến khác nhau, cho nên UM3 sẽ thay đổi thành chủ đề chung: Tin tức và Ý kiến của người hải ngoại chung quanh báo Vietweekly
Thân ái,
UserMod3
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-25 14:29:02UserMod3>
Qua trường hợp VietWeekly nghĩ về quyền tự do báo chí

Friday, July 06, 2007  
Trần Phong Vũ

Quan điểm người viết:

Là một trong số ngót 200 người ký tên trong Bản Lên Tiếng về Lập Trường của Tuần Báo VietWeekly đồng thời cũng là thành phần ban đại diện chủ trì cuộc họp báo công bố Bản Lên Tiếng được tổ chức tại hội trường nhật báo Viễn Ðông, Westminster ngày 16 Tháng Sáu, 2007. Ðiều này có nghĩa là: Cá nhân chúng tôi, một người viết văn, làm báo tự do, không chấp nhận chủ trương của một tờ báo đã và đang xúc phạm nặng nề tới tâm lý, tình cảm và sự an vui, thuần nhất của tuyệt đại đa số người Việt từng là nạn nhân một chế độ độc tài, bạo ngược, khiến họ phải hi sinh những gì quí giá nhất đời - kể cả mạng sống - bỏ nước ra đi.

Như thế, chúng tôi nghĩ gì về hành vi của tuần báo VietWeekly và quan niệm thế nào về đệ tứ quyền, tức là quyền của người làm báo, khi cá nhân mình đang sống tại một quốc gia, trong đó quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí được tôn trọng gần như tuyệt đối theo tinh thần Tu Chính Án 1 trong Hiến Pháp của xứ sở này?

Thử nhìn qua lập trường VietWeekly

Trước khi trả lời câu hỏi trên đây, cần xét qua đường lối và lập trường của những anh em chủ trương tuần báo VietWeekly. Ngay từ những số đầu khi tờ báo mới xuất hiện tại miền Nam California, anh em đã công khai tự nhận là những người trẻ, lớn lên, được giáo dục tại xứ sở này và nuôi tham vọng khai phá một nền báo chí mới trong cộng đồng người Việt tị nạn. Ðó là vượt thoát khỏi điều mà anh em gọi là cái khuôn mòn cũ kỹ, để hội nhập vào dòng chính của những người hành nghề báo chí địa phương. Từ chủ trương nền tảng ấy, VietWeekly tự cho mình cái quyền muốn viết gì thì viết, bất chấp mọi cấm kỵ, mọi giới hạn về luân lý, đạo đức thông thường - kể cả thứ luân lý, đạo đức và lương thiện tối thiểu mà người làm truyền thông, văn hóa phải có - điều tuyệt đại đa số những người theo đuổi nghiệp cầm bút tại xứ sở này thường cố tránh, nếu không muốn tự đào thải

Ðã có một lúc người ta đọc được trên VietWeekly những bài ký sự “phòng the”, mang nhiều tính chất giả tưởng hơn là sự thật để bôi bác giới tu sĩ Phật Giáo, phóng đại những lời đồn nhằm phỉ báng, mạ lỵ nhân vật này, nhân vật khác, hoặc nêu đích danh một vài tờ báo trong cộng đồng để miệt thị, bôi bẩn. Khi ấy nhiều người ngộ nhận chủ trương của VietWeekly chỉ đơn giản là muốn tạo dư luận, gây “xì-căng-đan” với mục tiêu đánh vào thị hiếu thấp kém của người đọc để bán báo. Ðiều này có thể đúng một phần, ít nữa là cho đến khi VietWeekly bắt đầu tung ra hàng loạt những bài phỏng vấn dành cho những lãnh tụ Cộng Sản Việt Nam cỡ Võ Văn Kiệt và những khuôn mặt một thời đứng trong hàng ngũ quốc gia nhưng nay đã công khai khuất thân đầu hàng chế độ Hà Nội, mà Nguyễn Cao Kỳ là khuôn mặt điển hình.

Biện minh cho việc làm này, những anh em VietWeekly thường viện dẫn tới quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, với chủ trương được gọi là “thông tin hai chiều” là “sự cần thiết phải đối thoại” với mục tiêu“tìm một giải pháp đúng đắn“cho đất nước . Ðể hỗ trợ cho chủ trương gọi là “đối thoại” và “thông tin hai chiều”, VietWeekly đã phỏng vấn người này, người nọ trong cộng đồng tị nạn. Nhưng thử hỏi: thực chất và giá trị “đối thoại”, “thông tin hai chiều” ở đâu khi quan điểm, lý chứng của “chiều bên kia” được thâm nhập thả giàn trong công luận tập thể tị nạn, thì những suy tư của “chiều bên này” khi xuất hiện trên VietWeekly khác chi trò “độc thoại” vì nó không có cách nào đến được với những người đọc quốc nội? Cho nên, ngày nào quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí chưa được Hà Nội tôn trọng thì chuyện đối thoại chỉ là trò bịp ngoài môi ngoài miệng của những cán bộ tuyên vận Cộng Sản đủ cỡ kiểu Võ Văn Kiệt, Nguyễn Cao Kỳ, Hà Văn Thùy, kể cả đàn anh của họ là Nguyễn Minh Triết mà thôi.
Sau ngày Hà Nội mở phiên tòa “bịt miệng” Linh Mục Nguyễn Văn Lý đồng thời với chiến dịch khủng bố, đàn áp, bắt bớ hàng loạt những nhà đấu tranh cho dân chủ tự do trên quê hương, VietWeekly dấn thêm một bước là công khai đăng những bài viết khiến người đọc ngẩn ngơ, có cảm tưởng như đang cầm trên tay một tờ báo phát hành ở Hà Nội hoặc Sài Gòn dưới thời Cộng Sản!!! Tiêu biểu cho những bài báo loại này là bài viết có tựa đề “Bài Học Khó Thuộc” của Hà Văn Thùy, một cán bộ tuyên truyền của chế độ Cộng Sản trong nước. (Bài viết xuất hiện trên VietWeekly Vol. V, No. 22 tuần lễ từ 24 đến 30-5-2007, ấn bản San Jose).

Giọt nước cuối cùng đã làm tràn ly.

Nó là căn nguyên thúc đẩy những nhân sĩ, trí thức, các nhà thơ, nhà văn, nhà báo và đồng bào trong cộng đồng tị nạn ở Nam và Bắc California phải phản ứng. Một “Bản Lên Tiếng về Lập Trường Thân Cộng của tuần báo VietWeekly” đã được chuyền tay bằng mọi phương tiện. Và chỉ trong một thời gian rất ngắn, đã có ngót 200 nhân vật tại Nam Bắc California ký tên đồng thuận và được chính thức công bố trong một cuộc họp báo với sự hiện diện của đại diện các cơ quan truyền thông và khoảng 500 đồng hương trong cộng đồng tại hội trường nhật báo Viễn Ðông, Westminster ngày 16 Tháng Sáu, 2007.

Trong phần mở đầu, Bản Lên Tiếng viết:
“Trong vụ Trần Trường trưng bày cờ đỏ sao vàng, lập bàn thờ Hồ Chí Minh tại cửa tiệm trên phố Bolsa đã bị hàng chục ngàn đồng hương quyết liệt biểu tình chống đối liên tục bốn mươi chín ngày đêm cho đến khi cờ VC và hình Hồ Chí Minh bị loại bỏ vĩnh viễn khỏi thủ đô tỵ nạn của người Việt hải ngoại.
Thời gian gần đây, tờ tuần báo Việt Weekly có tòa soạn tại thành phố Garden Grove, bang California, Hoa Kỳ, không còn mập mờ như lúc đầu, đã công khai đăng tải những bài báo miệt thị lá cờ vàng ba sọc đỏ biểu tượng của người Việt yêu chuộng tự do, dân chủ; công khai ca tụng tên tội đồ Hồ Chí Minh; đề cao bạo quyền Cộng Sản và cái gọi là ‘Cuộc Tổng công kích Tết Mậu Thân’; bôi bác lý tưởng và chính nghĩa của người Việt Quốc Gia; ca ngợi hành động man rợ của bọn khủng bố quốc tế đã sát hại ba ngàn thường dân vô tội trong thảm họa 911 mà cả thế giới đã lên án v.v... Ngoài ra, báo này còn công khai bịa đặt tin tức để hạ thấp giá trị lịch sử tấm hình chụp Linh Mục Nguyễn Văn Lý bị bạo quyền Cộng Sản Việt Nam bịt miệng trước phiên tòa tại Huế ngày 30 Tháng Ba, 2007.”

Trước khi liệt kê danh tính của ngót 200 nhân sĩ, trí thức, các nhà thơ, nhà văn, nhà báo,và đồng bào cư ngụ tại Nam Bắc CA, Bản Lên Tiếng trưng dẫn 6 trích đoạn với nội dung như sau trong bài viết của Hà Văn Thùy:
1/ Tôn sùng Hồ Chí Minh;
2/ Miệt thị lá cờ nền vàng ba sọc đỏ biểu tượng tinh thần Tự Do của tập thể người Việt tị nạn Cộng Sản;
3/ Ca ngợi bầu cử theo kiểu độc tài Cộng Sản: “đảng cử dân bầu”;
4/ Ðề cao hành động đơn phương xé bỏ Hiệp Ðịnh Paris
5/ Tiếp tục nhai lại khẩu hiệu “chống Mỹ cứu nước”, miệt thị các chính quyền quốc gia, đề cao vụ thảm sát Tết Mậu Thân
6/ Vinh danh tội ác khủng bố: tuyên truyền tư tưởng thù hận nhân dân Mỹ.

Ðôi điều suy nghĩ về quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí:

Mặc dầu Tu Chính Án 1 trong Hiến Pháp Hoa Kỳ xác định tính cách rộng rãi, gần như vô giới hạn của quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do phát biểu ý kiến, quan điểm, nhưng cũng như các nhân quyền căn bản khác, trong thực tế ứng dụng, quyền này cũng có những ranh giới vô hình được mặc nhiên ấn định bởi những qui ước “bất thành văn” của nó. Thử đặt câu hỏi: giả như có một tờ báo, một đài phát thanh hành nghề trên lãnh thổ Hoa Kỳ nhân danh quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, công khai lên tiếng hoặc viết những bài ca ngợi, đề cao, cổ võ cho những hành động khát máu của bọn khủng bố trong biến cố 911 từng sát hại hàng ngàn nạn nhân vô tội, thì chuyện gì sẽ xảy ra? Trả lời câu hỏi này, chúng ta sẽ thấy được một phần của vấn đề.

Trên nguyên tắc, việc phổ biến những sách báo, phim ảnh phô bày những hình ảnh lõa lồ, kể cả những tác động dâm ô, không hề là điều cấm kị trong xã hội Mỹ. Nhưng trên thực tế, vẫn do những qui ước “bất thành văn”, và đôi khi còn có sự can thiệp của những khoản luật đặc biệt ở địa phương, các chủ báo, các nhà sản xuất phim ảnh đều mặc nhiên phải khép mình trong vòng tự chế, không vì lợi nhuận hoặc bất cứ mục tiêu, sở thích riêng tư nào, để mặc tình muốn làm gì thì làm. Từ đấy, người ta phân biệt rạch ròi những loại sách báo, phim ảnh dành riêng cho từng lứa tuổi để ấn định và giới hạn nơi chốn phân phối những sản phẩm giải trí được coi là không nên bày bán và phổ biến rộng rãi ở những cửa hàng, những địa điểm công cộng.

Nhìn vào những thực tế liên quan tới thái độ của chính quyền và nhân dân Hoa Kỳ cũng như cung cách hành xử của luật pháp đối với hai lá cờ: Một là quốc kỳ của chế độ Hà Nội và hai là lá cờ vàng ba sọc đỏ biểu tượng cho tinh thần yêu chuộng tự do, dân chủ của tập thể tị nạn Việt Nam tại Mỹ, hiện nay chúng ta sẽ phát hiện thêm một khía cạnh khác của vấn đề mà thoáng nghĩ tới tuồng như có vẻ nghịch lý. Sự kiện hiển nhiên ai cũng biết là giữa Hoa Kỳ và Hà Nội đã có quan hệ ngoại giao chính thức và đầy đủ từ hơn một thập niên qua. Ấy vậy mà lá cờ đỏ sao vàng của Cộng Sản Việt Nam chỉ được treo một cách hết sức giới hạn trên lãnh thổ nước này. Mỗi khi bất ngờ xuất hiện ở nơi có bóng dáng người tị nạn Việt Nam định cư thì lập tức, bằng cách này hay cách khác, nó bị triệt hạ. Trong khi ấy, lá cờ vàng ba sọc đỏ, vốn là quốc kỳ của chế độ Việt Nam Cộng Hòa trước Tháng Tư 75 lại được hàng chục tiểu bang và hàng trăm thành phố trên đất nước Hoa Kỳ chính thức công nhận. Lý giải cho hiện tượng nghịch thường này chúng ta sẽ tìm ra được câu trả lời cho thực tế áp dụng thường là rất rộng rãi nhưng vẫn có những giới hạn của những nhân quyền căn bản tại Mỹ, trong đó bao gồm quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí. Nó là sự đáp ứng tất nhiên của chính quyền, nhân dân và luật pháp xứ này đối với khát vọng thẳm sâu của tuyệt đại đa số hơn một triệu đồng hương tị nạn Việt Nam nơi đây.

Ngay tại quận Cam, Nam California, chính vì tôn trọng ý nguyện của tuyệt đại đa số mấy trăm ngàn người Việt cư ngụ trong vùng mà cơ quan tư pháp địa phương đã tìm ra những khía cạnh thuận tình, hợp lý để buộc Trần Trường phải triệt hạ lá cờ máu, hình lãnh tụ họ Hồ của y, và cuốn gói đi khỏi phố Bolsa cách đây mấy năm. Trước khi thua cuộc, hơn một lần đương sự đã dựa vào lá chắn là Hiến Pháp Hoa Kỳ, nhân danh quyền tự do, mướn luật sư để chống lại ý nguyện của cộng đồng. Ðấy chính là những giới hạn vô hình, những qui ước “bất thành văn”trong thực tế áp dụng những quyền tự do, dân chủ trên đất nước này.

Tự do. Ðồng ý. Nhưng tự do của người này không thể xâm phạm tới tự do của người khác. Tự do của một cá nhân, hay của một thiểu số không thể gây tổn thương tới tự do của một tập thể.
Trở về với vụ tuần báo VietWeekly công khai đăng bài viết của cán bộ tuyên vận Cộng Sản Việt Nam Hà Văn Thùy, trong đó y mạnh miệng thóa mạ lá cờ biểu tượng cho tinh thần và lý tưởng tự do, dân chủ của người Việt tị nạn; trắng trợn ca tụng tội ác của Hà Nội trong biến cố Mậu Thân; hết lời tuyên xưng Hồ Chí Minh, kẻ đã từng là căn nguyên gây nên cuộc chiến tương tàn trong nhiều thập niên trên đất nước, xô đẩy mấy triệu đồng bào phải tìm đường đào tị, trong số hàng mấy trăm ngàn người đã bỏ thây trên rừng trên biển, là “danh nhân văn hóa thế giới” là “thánh nhân mang tầm vóc Ðế Nghiêu Ðế Thuấn”; nhất là đề cao, cổ võ hành vi khủng bố man rợ trong biến cố 911, một niềm đau nhục cho đến nay vẫn chưa nguôi trong lòng người dân Hiệp Chủng Quốc.
Hành vi kể trên của báo VietWeekly, trên nhiều khía cạnh, còn nghiêm trọng rất nhiều lần hơn vụ Trần Trường năm trước trên phố Bolsa. Xét về bản chất, tuy cùng là một việc làm có tác động xúc phạm nặng nề tới tâm lý và tình cảm của đồng hương Việt Nam tị nạn, nhưng hệ quả trực tiếp của vụ Trần Trường giới hạn hơn nhiều so với vụ VietWeekly. Trong khi Trần Trường chỉ bày bàn thờ họ Hồ và lá cờ máu của Cộng Sản Việt Nam trong một không gian nhỏ hẹp giới hạn nơi cửa tiệm của y, thì hàng tuần, tờ VietWeekly công nhiên tiếp tay chế độ độc tài tàn bạo Hà Nội chuyên chở thứ “ngôn ngữ độc dược” như những mũi dao găm tiếp tục thọc sâu vào niềm đau, nỗi nhục của cả một tập thể đã vì không chấp nhận nó mà phải hi sinh, từ bỏ quê hương, sản nghiệp,thân nhân, mồ mả tổ tiên, bất chấp những đe dọa sinh mạng để ra đi tìm tự do. Ảnh hưởng khốc hại và lâu dài của sự việc này ra sao chỉ có các nhà phân tâm học và các chuyên viên y khoa mới có được kết luận và câu trả lời chính xác.
Tính nghiêm trọng của vụ VietWeekly còn vượt xa vụ Trần Trường vì ngoài động thái xúc phạm nghiêm trọng tới tâm lý, tình cảm, sự an vui, thuần nhất của tập thể nạn nhân Cộng Sản, tờ báo này còn chạm tới vết thương chưa lành của người dân địa phương trong biến cố 911 mà từ đấy đã trở thành chất xúc tác lôi kéo rất nhiều quốc gia trên thế giới dẹp bỏ những bất đồng vốn có từ trước để cùng đứng chung với Hoa Kỳ trong mặt trận quyết liệt chống khủng bố.

Trong một dịp khác chúng tôi sẽ trở lại vấn đề VietWeekly xuyên qua quan điểm của giới truyền thông, của giới trẻ và các nhà lãnh đạo tôn giáo trong cộng đồng, công khai bày tỏ trong cuộc họp báo công bố Bản Lên Tiếng ngày 16 Tháng Sáu, 2007. Xa hơn, người viết cũng hy vọng sẽ có cơ hội nói tới tâm tình của những người trẻ đồng trang lứa với nhóm anh em VietWeekly, hiện đang sống ở trong nước, lòng luôn khát vọng có được một chút tự do - kể cả tự do làm người - mà không được. Họ đang sống ra sao và cảm nghĩ thế nào về những hành vi quá độ, xa xỉ của những kẻ được hưởng thừa mứa tự do để tự cho mình cái quyền muốn làm gì thì làm, muốn viết gì thì viết, trắng trợn chà đạp quyền tự do và tình cảm khát khao được làm “NGƯỜI” của tuyệt đại đa số đồng hương của mình. Một thoáng người viết nghĩ tới những vần thơ rướm máu của Lê Ðạt thuộc nhóm Nhân Văn Giai Phẩm thuở nào được nhà thơ Nguyễn Chí Thiện cảm khái đọc lên trong cuộc họp báo:

“Tôi sống mãi những ngày thảm hại,
Khôn ngoan không dám làm người!
Ðêm trắng tấy lên dữ dội,
Xấu hổ không dám nhìn mặt mình!”

Nam California những ngày sôi động chống chế độ độc tài, độc đảng Cộng Sản Việt Nam nhân chuyến Mỹ du của Chủ Tịch Nhà Nước Nguyễn Minh Triết.
 
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=62218&z=12
Thân ái,
UserMod3
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-25 14:35:35UserMod3>
Tổng thư ký Việt Weekly đòi xướng ngôn viên Hoàng Trọng Thụy “ra bãi đậu xe để đối đầu”
Monday, July 02, 2007 

WESTMINSTER, California (NV) - Trưa ngày 2 Tháng Bảy, 2007, ông Nguyễn Quang Trường, tức Etcetera, tổng thư ký tuần báo Việt Weekly, đã gọi điện thoại và “mời” xướng ngôn viên Hoàng Trọng Thụy của chương trình phát thanh VNCR “ra bãi đậu xe để đối đầu” vì chương trình này đã cho đăng diễn đàn “Nên hay không nên biểu tình chống Việt Weekly?” trên trang nhà của mình.
Sau đó, ông Lê Vũ, chủ nhiệm tuần báo nêu trên, đã cho báo Người Việt biết ông đã báo với luật sư của phía ông và để họ lo.

Cách đây vài ngày, đài VNCR có mở một diễn đàn trên trang nhà www.radiovncr.com với tựa đề “Nên hay không nên biểu tình chống Việt Weekly?” Trong diễn đàn này, tỷ lệ “nên” biểu tình chống Việt Weekly lên đến 76% (tính đến ngày 2 Tháng Bảy, 2007). Trả lời phỏng vấn báo Người Việt, xướng ngôn viên Hoàng Trọng Thụy cho biết vào lúc khoảng buổi trưa, ông Nguyễn Quang Trường gọi điện thoại đến và nói rằng: “VNCR nên chấm dứt diễn đàn này ngay lập tức, nếu không tôi sẽ qua VNCR và mời anh ra bãi đậu xe để đối đầu.” Ngay sau đó, xướng ngôn viên Hoàng Trọng Thụy đã gọi điện thoại báo cảnh sát Westminster. Cũng theo xướng ngôn viên này, cảnh sát viên Judy Mangianmela, thuộc Sở Cảnh Sát Westminster, cho biết cô đã nói chuyện với ông Trường và ông hứa sẽ không gọi ông Thụy nữa. Cảnh sát viên này cũng hỏi ông Thụy là: “Có muốn bắt ông Trường không?” thì ông Thụy trả lời: “Không.”
Qua điện thoại, cảnh sát viên này nói với báo Người Việt như sau: “Tôi đã nói với ông Trường là tôi không muốn vấn đề này đi xa hơn nữa. Nếu tiếp tục xảy ra, vụ việc sẽ được đưa ra tòa. Tôi nghĩ rằng, có thể họ không hiểu nhau. Ngoài ra, một số người không biết rằng gọi điện thoại liên tục rồi cúp, hoặc đe dọa, có thể bị thưa ra tòa. Tôi đã nói chuyện với ông Thụy và hai bên đồng ý không đưa vấn đề đi xa hơn nữa.” Trả lời câu hỏi là ông Trường có xác nhận ông đã đe dọa ông Thụy không, cảnh sát viên Mangianmela đáp: “Tôi không thể thảo luận vấn đề này với bất cứ ai.” Khi phóng viên báo Người Việt gọi điện thoại hỏi ông Trường, ông cho biết ông không thể trả lời và yêu cầu gọi cho ông Lê Vũ. Ông Hoàng Trọng Thụy cho biết: “Trong diễn đàn nêu trên, một số độc giả có nêu vấn đề khi một số thương gia đến tuần báo Việt Weekly đòi ngưng quảng cáo thì cô Diễm Trang đã có thái độ không nhã nhặn với họ.” Ông Thụy kể tiếp: “Trước ông Trường, ông Lê Vũ cũng gọi đến và nói rằng 'VNCR chơi trò bỉ ổi để đánh Việt Weekly. Nếu các anh tiếp tục, chúng tôi sẽ có biện pháp, tới đâu thì tới'.” Theo ông Thụy, khởi thủy của vụ việc là cô Diễm Trang, em của ông Trường, có gọi điện thoại đến ông Thụy và nói: “Tôi không phải là một người của quần chúng. Ðề nghị VNCR lấy tên tôi ra.” Kế đến, ông Lê Vũ cũng gọi đến với lời lẽ tương tự và nói rằng: “Chúng tôi sẽ có biện pháp nếu VNCR tiếp tục.” “Sau đó, ông Nguyễn Quang Trường cũng gọi tới với lời lẽ tương tự và nói lời hăm dọa như trên,” ông Hoàng Trọng Thụy kể tiếp.

Xướng ngôn viên Hoàng Trọng Thụy cũng cho biết là cảnh sát Westminster đã yêu cầu ông báo cáo nếu thấy ông Trường xuất hiện gần đài VNCR, nơi ông Thụy làm việc.



Xướng ngôn viên Hoàng Trọng Thụy.
(Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=62082&z=3 
📎 62082medi..20070703
Thân ái,
UserMod3
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-31 21:03:44UserMod3>
VIETWEEKLY THÂN CỘNG HAY KHÔNG?
 
[embedMV]http://www.youtube.com/v/bcJpqQUZL8U[/embedMV]
 
 
[embedMV]http://www.youtube.com/v/yQzxdBlxQ0M[/embedMV]
 
=
 



 
CHUNG QUANH MỘT VỤ TRỘM
Đỗ Thái Nhiên
 
Ngày 02/06/2007 nhóm “Bản Lên Tiếng” bắt đầu thâu thập chữ ký của Đồng Hương để lên án sự việc Việt Weekly thân cộng.
 
Ngày 14/06/2007, Việt Weekly số 25, bằng bài viết Sự Trong Sáng Và Minh Bạch Của Việt Weekly Trong Vai Trò Truyền Thông, tác giả Dốc Thượng đã phản bác "Bản Lên Tiếng” với luận cứ rằng: Hà Văn Thùy là tác giả của bài viết Bài Học Khó Thuộc, rằng Hà Văn Thùy không đại diện cho Việt Weekly, và rằng Việt Weekly hành động nhân danh quyền tự do ngôn luận, nhân danh tính trong sáng và minh bạch của ngành truyền thông...
 

Đảng cộng sản và nhà nước Hà Nội không biết nói lời xin lỗi
Nguồn: ĐCV online
 
Ngày 17/06/2007 tác giả T. Vấn trên báo điện tử Talawas tố cáo Việt Weekly đã tự ý lấy bài viết “Bài Học Khó Thuộc” của Hà Văn Thùy trên Talawas, không xin phép tác giả, không xin phép ban biên tập Talawas. Ngày 21/06/2007, Việt Weekly số 26 đã trả lời Talawas, nguyên văn như sau: “Rất tiếc, ban biên tập Việt Weekly đã không làm đúng nguyên tắc xin phép bản quyền trước khi đăng tải. Việt Weekly thành thật nhận lấy lỗi này”.
 
Như vậy, hồ sơ Việt Weekly không là sự tranh cãi về quyền tự do ngôn luận, lại càng không là môt trường hợp “Trong sáng và minh bạch của Việt Weekly trong vai trò truyền thông” . Hồ sơ Việt Weekly chính là và chỉ là một vụ ăn trộm tác quyền trên địa bàn báo chí. Vụ ăn trộm này có hai hệ quả:
Hệ quả thứ nhất: Một người đi ăn trộm súng để thực hiện dự mưu cố sát. Đối tượng bị hình luật trừng phạt là tên ăn trộm súng chứ không là người chủ của khẩu súng. Việt Weekly ăn trộm bài viết của Hà Văn Thùy để đăng trên Việt Weekly. Vì vậy hệ quả thứ nhất là sự hoán chuyển trách nhiệm. Ngay sau khi hành động ăn trộm hoàn tất, thay vì Hà VănThùy, Việt Weekly phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về bài viết “Bài Học Khó Quên”. Nói đúng hơn “Bài Học Khó Quên” trở thành tiếng nói đích thực của Việt Weekly.
 
Hệ quả thứ hai: Bản nhạc “Đồi Thông Hai Mộ” của nhạc sĩ Hồng Vân nếu đựơc ca diễn trên một sân khấu văn nghệ bình thường thì nó sẽ bình thường. Thế nhưng, nếu có người nào đó hát lên bản nhạc “Đồi Thông Hai Mộ” giữa tiệc cưới để mừng cô dâu chú rễ thì lập tức người ca sĩ kia, chứ không là tác giả bản nhạc, sẽ bị mọi người phản đối kịch liệt. Bài viết “Bài Học Khó Quên” đã được đăng trên Talawas cách đây hai năm, nhân một vụ tranh luận giữa GS Keith W. Taylor và ông Hà Văn Thùy trong một hồ sơ có chủ đề “Chiến Tranh Nhìn Từ Nhiều Phía”. Việt Weekly đã lén lấy bài viết của Hà Văn Thùy ra khỏi hồ sơ kia, đăng riêng rẽ trên Việt Weekly, giấu đi xuất xứ của bài viết. Từ đó bài viết “Bài Học Khó Quên”, vốn là một bài tranh luận, trong một hồ sơ tranh luận, do hành động ăn trộm của Việt Weekly đã đột nhiên biến thành một viên đạn nổ ngay vào giữa quả tim của thủ đô tị nạn cộng sản (CS) của người Việt Nam trên lãnh thổ Hoa Kỳ. Như vậy hệ quả thứ hai của vụ trộm là sự thay đổi tác dụng của bài viết. Sự kiện làm thay đổi ý nghĩa của một bài viết hay một đoạn văn thông qua phương pháp cắt đầu, cắt đuôi, che giấu xuất xứ của tác phẩm được người xưa gọi là “đoạn văn, thủ nghĩa”
 
 
Văn hoá chôm chỉa (đá cá lăn dưa) trong làng báo Việt Nam
Nguồn: DCVOnline
 
Từ hai hệ quả vừa kể, công luận có thể kết luận một cách dứt khoát rằng: chính Việt Weekly, chứ chẳng ai khác, đã ăn trộm khẩu súng của Hà Văn Thùy để bắn một viên đạn hiểm ác vào Cộng Đồng Việt Nam tại California, nơi Việt Weekly phát hành hai ấn bản. Viên đạn hiểm ác kia mang ba nội dung chính trị:
 
Nội dung một: Tôn xưng Hồ Chí Minh, đề cao đảng cộng sản Việt Nam (CSVN) và tay sai các loại. Thành phần này được Việt Weekly long trọng gọi là “phe thân Việt Nam”. (Xem bài “Sự Trong Sáng Và Minh Bạch Của Việt Weekly Trong Vai Trò Truyền Thông, Dốc Thượng).
 
Nội dung hai: Mạt sát tập thể người Việt yêu nước, hạ nhục những người chống CS Việt Nam độc tài tham ô, miệt thị tầng lớp chiến sĩ đòi hỏi tự do dân chủ cho Việt Nam trên lập trường dân tộc. Thành phần này bị Việt Weekly xảo trá gọi là “Phe chống Việt Nam”.
 
Nội dung ba: Tôn vinh và kích động hành động khủng bố, xem phạm nhân khủng bố như là những “dũng sĩ diệt Mỹ” (kiểu nói của CSVN trước 1975). Việt Weekly ăn trộm ngôn ngữ của Hà Văn Thùy để lớn tiếng xác định lập trường của chính Việt Weekly. Lập trường rằng: “... Quả thực, sự kiện 11 tháng 9 là cái giá đích đáng mà người Mỹ phải trả vì những gì họ đã gây ra cho thế giới”.
 
Tại sao giữa hai nội dung “Hoan Hô CS Việt Nam Độc Tài, Tham Ô” và “Đả Đảo Những Người Đòi Hỏi Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam”, Việt Weekly lại bất ngờ cao giọng ca tụng khủng bố 11 tháng 9? Câu trả lời xin được trân trọng trình bày như sau:  Những năm gần đây phong trào vinh danh cờ vàng, biểu tượng của người Việt tỵ nạn tại Hoa Kỳ, ngày càng nở rộ trên khắp lãnh thổ Hoa Kỳ. Đặc biệt, cuối tháng 06/2007, Chính Phủ và Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ tiếp đón đại diện người Mỹ gốc Việt bằng nghi thức long trọng nhất, trước khi và sau khi Tổng Thống Mỹ nói chuyện với Nguyễn Minh Triết. Hai tin tức tiêu biểu vừa kể cho thấy nhân dân và chính phủ Hoa Kỳ bao giờ cũng có quan hệ tốt đẹp và bao giờ cũng tích cực hỗ trợ Cộng đồng Việt Nam trong nỗ lực đòi hỏi tự do dân chủ cho Việt Nam. Cộng đồng Việt Nam tại Mỹ là thế lực chính trị đã rất nhiều lần làm cho CS Việt Nam cảm thấy vô cùng nhức nhối. Vấn đề nan giải đối với CS Việt Nam là làm thế nào giải trừ nỗi nhức nhối kia? Làm thế nào vô hiệu hóa thế lực chính trị của Cộng đồng Việt Nam tại Mỹ? Giải pháp dành cho các vấn đề vừa nêu, trong những mưu tính của CSVN, nằm chung quanh hai chữ khủng bố. Thực vậy, khủng bố là ngón nghề có tính truyền thống của CSVN. Hiện tượng CS Việt Nam đi với khủng bố chẳng khác nào “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Đó là lý do giải thích tại sao Hà Nội tổ chức biểu tình ăn mừng “chiến thắng” của Al Qeada hôm 11/9/2001. Đó cũng là lý do giải thích tại sao ngày nay Việt Weekly lại chọn lá bài khủng bố để làm thuốc chữa đối với những khó khăn mà hệ thống ngoại giao của CSVN hiện phải đương đầu tại Mỹ. Thực vậy, tấm biểu ngữ với lời tiếng rằng “Sự kiện 11 tháng 09 là cái giá đích đáng mà người Mỹ phải trả” chính là dấu hiệu mở đầu của kế hoạch suy tôn tác vụ “khủng bố chống Mỹ” do Việt Weekly chủ xướng.
 
Trong những bàn tán của dư luận, tác vụ khủng bố có thể diễn ra dưới nhiều hình thức khác nhau: Gieo rắc tư tưởng thù ghét nhân dân Hoa kỳ; kích động những người nhẹ dạ biến tư tưởng khủng bố thành hành động cụ thể; chuyên chở hoặc tàng trữ vũ khí giúp khủng bố; thông qua sinh hoạt quảng cáo rất hiền lành, một lúc nào đó, khách hàng quảng cáo lại bi xem là những kẻ “tán trợ khủng bố trên phương diện tài chánh”... Chỉ cần, do bị mua chuộc hay thuyết phục, vài cá nhân trong cộng đồng Việt Nam tham dự vào tác vụ khủng bố như vừa mô tả, đời sống cộng đồng Việt Nam lập tức lâm vào hoàn cảnh cực kỳ khó khăn.
 
Đối nội, nội bộ cộng đồng nghi ngờ lẫn nhau. Đối ngoại, cộng đồng Việt Nam bị cô lập bởi người Mỹ bản xứ và các cộng đồng thiểu số khác. Trong tình huống bị nội công, ngoại kích kia, cộng đồng Việt Nam sẽ mất hết khả năng tạo áp lực ngoai giao để đòi hỏi tự do dân chủ cho Việt Nam. Như vậy là những nhức nhối ngoại giao của CSVN sẽ được giải trừ. Đó là đích điểm tối hậu mà ViệtWeekly cất giấu đàng sau kế hoạnh “Đề cao khủng bố 11/tháng 9” giữa lòng cộng đồng Việt Nam tại Mỹ.
Đứng trước khẩu hiệu tán trợ khủng bố do Việt Weekly phổ biến, chúng ta nên nghĩ gì và làm gì?
Trước tiên, cộng đồng Việt Nam, vì quyền lợi sinh tồn của chính mình, hãy lớn tiếng, càng lớn tiếng càng tốt, phản đối khẩu hiệu khủng bố kia. Hiện tượng “lớn tiếng phản đối” sẽ tạo ra hai tác dụng:
Một là mạnh mẽ đính chánh với Hoa Kỳ và với thế giới rằng cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ hoàn toàn không dính dáng xa gần gì với âm mưu tán trợ khủng bố của Việt Weekly.
 
Hai là làm cho cơ quan an ninh Hoa Kỳ không thể không chú ý tới hoạt động tuyên truyền đề cao khủng bố 11/9 do Việt Weekly chủ xướng. Hậu quả tất nhiên của sự chú ý này là vụ án “Việt Weekly và lá bài khủng bố” trở thành một hồ sơ chính thức nằm trên bàn giấy của bộ Nội An và/hoặc bộ Tư Pháp.
Câu hỏi được đặt ra là: làm thế nào để tiếng nói phản đối Việt Weekly trở thành một thanh âm vang dội khắp nước Mỹ? Dĩ nhiên chỉ có tiếng nói đồng bộ của toàn thể cộng đồng Việt Nam mới là tiếng nói có khả năng làm chấn động dư luận Hoa Kỳ. Đó là lý do giải thích tại sao người dân Little Saigon đã tổ chức cuộc hôi thảo chính trị tại Westminster ngày 15/06/2007. Cuộc hội thảo này nhằm giúp người Việt tị nạn Cộng Sản tìm ra một ứng xử thích nghi dành cho hồ sơ “Việt Weekly và lá bài khủng bố”.
 
© DCVOnline
Thân ái,
UserMod3
Đăng nhập để trả lời
0

 
Việt Weekly: Gieo gió gặt bão!
Ðại Nghĩa
 
Ấn hành từ tháng 10 năm 2003 tại Orange County, Nam California, tờ Việt Weekly chỉ khai thác và xoay quanh những đề tài có tính cách “lèm bèm” trong đời sống, được xếp loại trong thành phần “lá cải” cho vui nên giới truyền thông Việt ngữ tại địa phương nầy không đề cập đến. Hơn nữa, khi thấy giới trẻ làm báo với cung cách riêng của họ về đời sống trong sinh hoạt xã hội ở hải ngoại, ít người quan tâm và đặt vấn đề đúng, sai... vì quanh quẩn hình ảnh “xe cán chó” để gây sự chú ý và tò mò với độc giả. Nhưng, bộ ba của Việt Weekly: Lê Vũ (chủ nhiệm), Tưởng Mimi (chủ bút) và Etcetera (tổng thư ký) lại chuyển sang lãnh vực khác nên xảy ra tác hại cho tờ báo.
 
Vào thượng tuần tháng 6 năm 2007, tờ VW đã được đề cập rất nhiều trên các cơ quan truyền thông, nhất là tại Orange County khi có “Bản Lên Tiếng” đề ngày 2 tháng 6 năm 2007 “Về lập trường thân Cộng của tuần báo Việt Weeky” với hơn 160 nhân sĩ, đại diện các hội đoàn, đoàn thể, cơ quan truyền thông Việt ngữ... và lên tiếng trong cuộc họp báo chiều thứ Bảy, 16 tháng 6 năm 2007 tại hội trường nhật báo Viễn Ðông, thành phố Westminster. Cuộc họp báo nầy với sự tham dự trên 500 người, với sự hiện diện của quý vị lãnh đạo tinh thần, thân hào nhân sỹ, hội đoàn, đoàn thể, cơ quan truyền thông và đồng hương nhằm nêu ra những bằng chứng cụ thể được đề cập trong Bản Lên Tiếng qua bài viết Bài Học Khó Thuộc của Hà Văn Thùy trên tờ VW, số ra ngày 24 tháng 5 năm 2007, với nội dung: Tôn sùng Hồ Chí Minh, miệt thị lá cờ vàng ba sọc đỏ, ca ngợi bầu cử theo kiểu CS, vinh danh tội ác khủng bố, tuyên truyền tư tưởng thù hận nhân dân Mỹ... Và, theo tinh thần buổi họp báo nầy, trong quá khứ, VW đã đăng tải những bài viết có nội dung tuyên truyền cho Cộng Sản, đả kích, bôi nhọ nhiều nhân vật, đoàn thể đấu tranh, cơ quan truyền thông... chống bạo quyền Cộng Sản, vì vậy bài viết của Hà Văn Thùy được xem như tác nhân để dẫn đến cuộc họp báo nầy.
 
Hà Văn Thùy, ông là ai?
 
Bài viết Bài Học Khó Thuộc trên trang web Talawas ở Âu Châu, chuyên mục “Chiến tranh nhìn từ nhiều phía”, ngày 19 tháng 5 năm 2005. Ðúng hai năm sau, ngày 24 tháng Năm, 2007, Việt Weekly đã “chôm” và phổ biến trên trang báo. Trong loạt bài Tự Bạch của Hà Văn Thùy viết vào năm 2001 (Nhâm Ngọ) được phổ biến trên Talawas ngày 7 tháng 7 năm 2006 cho biết, ông sinh năm 1944 tại miền Bắc, cha ông vào Ðảng năm 1936, đã từng làm nhiệm vụ xứ ủy viên Trung Kỳ. Năm 1963 vào khoa Sinh Ðại Học Tổng Hợp Hà Nội. Ra trường, làm việc trong ngành lương thực, đi bộ đội, và được chuyển sang công tác tại Hội Văn Nghệ Thái Bình. Ngày 14 tháng 11 năm 1977, ông ở trong số “400 anh chị em lên chiếc tàu ngày để vào Kiên Giang từ tỉnh Thái Bình” và được bổ nhiệm trong “đội hình những người làm kinh tế mới, thuộc Nông trường Kiên Bình 2, huyện Hòn Ðất, Tứ Giác, Long Xuyên. Sau đó nông trường giải thể, chuyển về công tác tại Ban Vận động thành lập Hội Văn nghệ Kiên Giang”. Năm 1979, ông trở thành ủy viên Ban Chấp Hành Hội và cán bộ Hội Văn Nghệ Kiên Giang. “Năm 1987 xảy ra sự cố báo Kiên Giang số Xuân” và ông viết bút ký Sự Nghiệt Ngã Của Nghề Nghiệp đăng trên báo Văn Nghệ số 35-36 ra ngày 20 tháng 8 năm 1988 không thích nghi với đường lối nên ngày 29 tháng 8 năm 1989 ông bị thôi việc. Ông thuộc mẫu người bon chen và tinh ranh nên đi cầu cứu nhiều nơi để phục hồi lại chức vị nhưng bất thành. Ông rời Kiên Giang “Lên Sài Gòn trong lòng tôi vẫn hy vọng về làm ở báo Sài Gòn Giải Phóng như lời anh Tô Hòa. Nhưng hại thay, vừa chân ướt chân ráo lên thành phố, tôi đọc “Lá thư Tổng Biên Tập” của anh đăng trên Sài Gòn Giải Phóng chia tay độc giả của mình trước khi bị về hưu một cách ép buộc! Vậy là một cửa sống bị khép lại trước tôi. Lúc này ông Phan Quang lên thay làm Chủ tịch hội. Phải nhờ mẹ nuôi tôi, một nhà báo lão thành dàn xếp, ông Phan Quang mới chịu tiếp tôi... Nhưng thật đau lòng, trước ông Chủ tịch Hội, tôi thành kẻ tội đồ. Nén giận chịu khinh khi, tôi trình bày qua loa công việc của mình rồi gửi lại đơn từ. Nhưng rồi như tôi thấy trước, lời cầu cứu của tôi đã rơi vào im lặng đáng sợ của cõi vô cảm...”
 
Năm 1991, Ðại Hội Văn Nghệ Kiên Giang lần thứ III, từ Sài Gòn ông viết thư gởi cho Hội Văn Nghệ kể lể thành tích “Cùng với đồng nghiệp, tôi góp phần tổ chức Ðại Hội lần thứ I và thứ II. Tại Ðại Hội lần thứ II tôi được bầu vào Ban Chấp hành Hội. Nhìn chung, trong những năm công tác ở Hội, tôi đã phấn đấu đóng góp công sức trên hai mặt sáng tác và đào tạo bồi dưỡng xây dựng Hội, do vậy đã được những phần thưởng của tỉnh và Trung ương...”. Ông nêu ra sự việc “Báo Kiên Giang số Xuân năm ấy là tờ báo ca ngợi với tấm ảnh ông Bí thư Ba Hương in chành bành như ảnh đại lãnh tụ trên trang nhất. Hai bài báo của Ngô Văn Tước không dính dáng gì đến chống tiêu cực. Thực ra đó là hai bài báo ca ngợi cuộc sống mới, ca ngợi sự lãnh đạo của đảng bộ trên đường đổi mới”. Nhưng rồi lá thư của ông cũng không được cứu xét. Qua năm tháng chạy đi vận động khắp nơi từ giới chức địa phương đến trung ương, chay chỗ nầy, nhờ nơi khác giới thiệu để có chỗ đứng trong báo CS mà bất thành. Cuối loạt bài Tự Bạch, ông viết: “Cho đến bây giờ, tôi không còn thù hận những người từng gây khó cho tôi. Nhưng có một điều tôi xót xa là không trả nổi ơn nghĩa quá lớn của những người từng cứu giúp cưu mang tôi trong cơn hoạn nạn. Tôi ghi ơn ấy trong lòng mà nếu kể ra đây sẽ là vụng về vô duyên và có thể còn xúc phạm họ. Tôi chỉ biết trả ơn bằng sống cho tốt hơn và viết tốt hơn” Với bản chất của con người “suốt đời cúc cung làm theo nghị quyết của Ðảng” như lời Dương Thu Hương nên dù thất sủng cũng muốn lập công nên khi Talawas phổ biến bài viết của Giáo Sư Keith W. Taylor, Hà Văn Thùy viết Bài Học Khó Quên hầu “trả ơn” và “viết tốt hơn” để nói lên lòng trung thành của mình với chế độ Cộng Sản.
 
 Bài Học Khó Thuộc của Hà Văn Thùy với luận điệu tuyên truyền và khích động khi đề cập:
 
 “...Cuộc tấn công và nổi dậy Mậu Thân chính là cú đòn thần diệu làm thối chí Mỹ! Thuận buồn xuôi gió chén chú chén anh, gió quẩn đồng quanh cắn nhau như chó! Câu ca dao cổ xưa của người Việt thể hiện xác đáng biện chứng của sự thất bại. Chính thất bại ở chiến trường, chính dòng thác lũ lính Mỹ trở về trong những quan tài mà mâu thuẫn trong xã hội Mỹ bùng nổ. Báo chí phanh phui sự dối trá của “sự kiện vịnh Bắc Bộ” rồi vụ Mỹ Lai... Lương tri người Mỹ thức tỉnh và làn sóng phản chiến nổi lên. Không còn cách nào khác, cay đắng nuốt những lời hứa cuội với đồng minh Sài Gòn, quân Mỹ ôm đầu máu tháo chạy!...
 
Hơn nữa, ở thời đại ngày nay, người Việt được sự dẫn dắt bởi Hồ Chí Minh, một danh nhân văn hóa thế giới, một thánh nhân mang tầm vóc Ðế Nghiêu Ðế Thuấn!
 
 ... Cuộc chiến tranh Việt Nam mở đầu bằng hành động dối trá, còn ở Iraq, người Mỹ hung hăng hơn, bất chấp cả công pháp quốc tế! Thử hỏi rằng, quyền lực toàn cầu Mỹ đã đem lại được gì tốt đẹp cho người Việt Nam?
 
... Có người bạn nói nhỏ với tôi thế này: “Nói ra, người ta cho mình là kẻ ác nhưng quả thực, sự kiện 11 tháng 9 là cái giá đích đáng mà người Mỹ phải trả vì những gì họ đã gây ra cho thế giới!” Xét đến cùng, lời nói đó không hoàn toàn vô lý! Ðấy là cái giá mà hàng ngàn người dân vô tội phải trả cho lòng kiêu ngạo Mỹ. Có thể nói thế này, hầu hết những vụ nổ bom cảm tử trên thế giới này đều nhằm vào Mỹ! Lương tri người Mỹ phải tự vấn: vì sao ngày nay Mỹ lại có nhiều kẻ thù đến vậy? Với tôi thì thế này: hồi trẻ tôi căm thù giặc Mỹ xâm lược. Tuổi trung niên tôi trông chờ hy vọng người Mỹ mang đến tự do và dân chủ. Nhưng rồi tôi sớm thất vọng vì chính sách hậu chiến tranh lạnh vừa ngạo mạn vừa vị kỷ của người Mỹ. Và bây giờ với người Mỹ, tôi dè chừng, cảnh giác! Tôi cho rằng trên thế giới này người Mỹ ít đáng tin nhất. Kẻ thù không tin họ là lẽ đương nhiên nhưng bất hạnh cho đồng minh nào tin nguyên con vào người Mỹ!”.
 
Với tờ Việt Weekly, sau chuyến đi về Việt Nam của cô Mimi Thủy Tiên, chủ bút VW “...Tiếp xúc khơi khơi với cánh văn nghệ sĩ, nhà báo trong nước, đã là đề tài bàn tán của nhiều giới, cả trong lẫn ngoài nước... Giới báo chí tại Việt Nam sôi nổi khi đọc các tin văn nghệ trên Việt Weekly đã gởi nhiều email về thăm hỏi, ý kiến và khen ngợi” có lẽ mở màn cho nhịp cầu làm “công cụ tuyên truyền” của CS. Và, sau chuyến đi của bộ ba VW với, Chủ Nhiệm Lê Vũ, Tổng Thư Ký Etcetera Nguyễn Quang Trường (chồng Mimi Thủy Tiên) và phóng viên Vũ Hoàng Lân với cuộc tiếp xúc, phỏng vấn cựu Thủ Tướng Võ Văn Kiệt, vào cuối năm 2006, phổ biến trên tờ VW để làm vũ khí tuyên truyền cho CS. Không phải là chuyện ngẫu nhiên mà VW đã “chôm” hay cán bộ CS giao để đăng tải bài viết của Hà Văn Thùy như món quà chào đón phái đoàn của Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết sắp sang Hoa Kỳ mà là dụng ý để làm công cụ tuyên truyền cho CS. Sau khi có Bản Lên Tiếng và cuộc họp báo ngày 16 tháng 6 năm 2007, VW đã biện minh với quyền tự do ngôn luận, vô hình trung, bài viết của Hà Văn Thủy trở thành quan điểm của tờ báo.
 
Luật pháp Hoa Kỳ đối với Cộng Sản
 
Trong buổi tham khảo ý kiến của Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản gồm Ủy Ban Ðặc Nhiệm Chống Cộng Sản, Ủy Ban Phát Huy Chính Nghĩa Quốc Gia và Ủy Ban Công Bố Bản Lên Tiếng vào chiều Chủ Nhật, 15 tháng Bảy năm 2007 vừa qua tại phòng hội của Civic Westminster với sự tham dự của khoảng 800 người. Trong dịp nầy, dân biểu tiểu bang California, LS Trần Thái Văn đã phát biểu vấn đề rất quan trọng: Năm 2003, trong vai trò nghị viên và phó thị trưởng thành phố Garden Grove, 3 nhân viên của FBI đến văn phòng của ông đã nói rất rõ “Chiến dịch và kế hoạch xâm nhập cộng đồng từ nhà c ầm quyền Cộng Sản Việt Nam đối với cộng đồng VN hải ngoại đang xảy ra và tiếp tục xảy ra nhất là với các cơ quan truyền thanh, báo chí mà họ xâm nhập một cách dễ dàng. Bởi vậy, nên cộng đồng người Mỹ gốc Việt, theo lời khuyên của các viên chức FBI, chúng ta phải đề cao cảnh giác và chúng ta cần phải trực diện cũng như phân biệt rõ, ai là Cộng, ai là Quốc Gia”. Và, trong thời điểm nầy, vài cơ quan truyền thông Việt ngữ cũng có phổ biến sự khuyến cáo nầy, và có gì thì liên lạc với “ông bồ câu”.
 
Ký giả Nguyễn Hương Nhân qua bài viết "Báo Việt Trên Ðất Mỹ, Tuyên Truyền Cho CS Có Phạm Luật Không?" trên tờ Saigon Times ở Los Angeles, số ra ngày 13 tháng 7 năm 2007 đã nêu ra vấn đề luật pháp: “Báo chí Mỹ gồm có hàng trăm ngàn tờ nhật báo, tuần báo, tạp chí đủ loại, kể cả hệ thống truyền hình, truyền thanh Hoa Kỳ kể từ sau cuộc Cách mạng tháng 10 Nga năm 1917 khi đảng Cộng Sản ra đời, không có tờ báo nào có luận điệu tuyên truyền cho chủ nghĩa Cộng Sản, nhất là sau ngày Tổng Thống Hoa kỳ Harry Truman ký ban hành các Ðạo Luật chống chủ nghĩa Cộng Sản từ các năm 1950, 1953 và năm 1954 cho đến ngày nay các Ðạo luật nầy vẫn còn hiệu lực trong Hiến Pháp Hoa Kỳ vì không có bất cứ một Tu Chính Án (Amendment) nào hủy bỏ hoặc sửa đổi những Ðạo Luật nầy để chủ nghĩa Cộng Sản hiện hữu trong sinh hoạt xã hội Hoa Kỳ. Ngay đến đảng Cộng Sản Mỹ hoạt động từ sau năm 1917 tại Hoa Kỳ cũng đã bị kiểm tra và đặt ra ngoài vòng pháp luật(1). Lý do là báo chí, truyền thanh, truyền hình Mỹ hiểu biết luật lệ và am tường những Ðạo Luật trong Hiến Pháp ngăn cấm ca tụng, tuyên truyền cho Chủ Nghĩa Cộng Sản kể cả chủ nghĩa Phát Xít Ðức, tổ chức phân biệt chủng tộc và khủng bố KKK (2). Ngày nay, Chủ Nghĩa Khủng Bố Quốc Tế cũng được đưa vào Hiến Pháp (3) sau ngày 11 tháng 9 năm 2001 với vụ tổ chức khủng bố quốc tế Al-Qaida tấn công vào Trung Tâm Thương Mại Thế Giới tại thành phố Nữu Ước.
 
Năm 1917 sau khi nhóm Cộng Sản Bolsevich do Lenin cầm đầu lật đổ chế độ Nga Hoàng Nicholat, thiết lập chế độ Cộng Sản xã hội chủ nghĩa. Quốc Hội Hoa Kỳ lập tức thông qua Dư Luật Cấm Giao Thương Với Quân Thù (Defend trading with Enemy Act of 1917) và được Tổng Thống Woodrow Willson ký ban hành Ðạo Luật nầy. Trước sự bành trướng của đế quốc chủ nghĩa Cộng Sản, đe dọa đến nền an ninh Hoa Kỳ, ngày 16 tháng 12 năm 1950, Tổng Thống Harry Truman đã đưa ra lời Công Bố Ðặt Quốc Gia Trong Tình Trạng Khẩn Cấp chống Ðế Quốc Chủ Nghĩa Cộng Sản (In Dec 16 President Harry Truman Proclaimed a National States of Emergency to Fight Communist Imperialism). Bản Công Bố nầy sau đó được Quốc Hội Mỹ thông qua Dự Luật và được Tổng Thống Harry Truman ký ban hành dưới tên Ðạo Luật Chống Ðế Quốc Chủ nghĩa Cộng Sản (Anti Communist Imperialism Act of 1950). Ðứng trước sự xâm nhập của chủ nghĩa Cộng Sản vào nước Mỹ, nhất là đảng Cộng Sản Mỹ được thành lập với những phần tử Cộng Sản Nga len lỏi hoạt động. Quốc Hội Hoa Kỳ thông qua Dự Luật: Kiểm tra và đặt đảng Cộng Sản Mỹ ra ngoài vòng pháp luật ngày 24 tháng 8 năm 1954 (The Communist Control. Virturally Outlawing the Communist Party in the United States Act of 1954).
 
Năm 1974, hai Dân Biểu Thomas Jackson và William Vanik bảo trợ Dự Luật Jackson-Vanik cấm các chính quyền Mỹ giao thương với các nước Cộng Sản. Năm 1995 Tổng Thống Mỹ Bill Clinton muốn thiết lập bang giao với CSVN, ông phải yêu cầu Quốc Hội soạn thảo Tu Chính Án sửa đổi Ðạo Luật Jackson Vanik (Jackson-Vanik Act of 1974) thì mới thiết lập bang giao với CSVN được. Tu Chính Án nầy cho phép Hoa Kỳ sau khi thiết lập bang giao với nhà nước CSVN thì được bang cho quy chế Tối Huệ Quốc và những quy chế khác về thương mại, văn hóa, chính trị... Năm 1974, trước khi thiết lập bang giao toàn diện với Trung Cộng, Tổng Thống Richard Nixon cũng đã xin Quốc Hội soạn thảo Tu Chính Án sửa đổi Ðạo Luật Jackson-Vanik.
 
Tất cả những đạo luật nầy ở trong Hiến Pháp Hoa Kỳ, ngoại trừ Ðạo Luật Jackson-Vanik có Tu Chính Án sửa đổi để chính phủ Mỹ có thể giao thương với những nước Cộng Sản. Còn lại những Ðạo luật khác trong Hiến Pháp cho đến nay vẫn còn hiệu lực. Trong nền chính trị nước Mỹ Hiến Pháp là bộ luật cao nhất chi phối mọi hoạt động của chính quyền. Cho nên bất cứ cá nhân hay đoàn thể nào lợi dụng tự do báo chí theo 10 Tu Chính Án số 1 (The first Ten Amendments to the Constitution The Bill of Rights) để tuyên truyền, đánh bóng các chế độ Cộng Sản sẽ bị chế tài bởi luật pháp Mỹ...”. (Tài liệu tham khảo: (1, 2) Civil Liberties and the Constitution of the United States. By Lucius J.Barker.Twiley W.Barker, Jr.Library of Congress Cataloging Publication Data, 1950. The Encyclopedia of American Factes and Dates. By Gorton Carruth.Harper Cololins. Publishers,1993).
 
“...Mặc dù thiết lập bang giao và giao thương với những Quốc gia theo Chủ nghĩa Cộng sản. Cho đến ngày nay Hoa Kỳ vẫn là quốc gia chống Cộng Sản và những chủ nghĩa cực đoan khác như Phát xít Ðức, chủ nghĩa khủng bố quốc tế với Ðạo Luật Yêu Nước (Patriot Act of 2001). Kể cả tổ chức kỳ thị chủng tộc và khủng bố KKK. Dân chúng Mỹ không chấp nhận bất cứ hình thức cực đoan, giáo điều nào, nhất là sau vụ 9/11 dân chúng Mỹ càng quan tâm hơn đến những tổ chức khủng bố khác dù ẩn nấp dưới danh xưng nào, trong đó có chủ nghĩa Cộng sản dù ngày nay chỉ là tàn dư của một chủ thuyết lỗi thời chết từ năm 1991. Do đó, mọi hình thức tuyên truyền, cổ vũ cho chủ nghĩa Cộng Sản trên đất Mỹ đều bất hợp pháp và sẽ bị chi phối bởi các Ðạo Luật chống Cộng Sản trong Hiến Pháp chế tài...”.
 
Sau vụ khủng bố ngày 11 tháng 9 năm 2001, Ðạo Luật Patriot Act (Luật Ái Quốc) khi luật nầy được đệ trình lưỡng viện Quốc Hội Hoa Kỳ thông qua vào tháng 10 năm 2001 và được Tổng Thống G.W. Bush ban hành, sau đó được tu chỉnh lại vào tháng 3 năm 2006, đưa ra những biện pháp ngăn chận, trừng phạt cho hành động, tuyên truyền, khích động khủng bố, bảo vệ trật tự, trị an trên lãnh thổ Hoa Kỳ.
Qua lời phát biểu của LS Trần Thái Văn và bài viết của ký giả Nguyễn Hương Nhân được trích dẫn ở trên, mong rằng quý vị thức giả, luật sư... am tường về vấn đề nầy, nêu ra những điều luật rõ ràng và chính xác để mọi người hiểu rõ và công cuộc chống Cộng của chúng ta được hiệu nghiệm.
 
Nhóm chủ trương VW cứ vin vào 4 chữ “tự do ngôn luận” trong Tu Chính Án Thứ Nhất (1791) trong Hiến Pháp Hoa Kỳ mà không biết những đạo luật sau nầy được bổ sung trong hiến pháp khi có sự phát sinh và tác hại của chủ nghĩa Cộng Sản. Trong vấn đề quảng cáo, Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ cũng gởi thư khuyến cáo với các cơ quan truyền thông (broadcaster, newspapers, magazines, and other media outlets), căn cứ vào những điều ở “Sections 1084, 1952 and 1955 of Title 18 of the United States Code” để khỏi vi phạm luật pháp. Vì vậy “tự do báo chí” được quy định trong đất nước thượng tôn pháp luật của Hoa Kỳ là “khuôn vàng thước ngọc” bảo vệ cho mọi người, mọi giới, tôn giáo, xã hội, đời sống, bảo vệ tổ quốc, an ninh quốc phòng,... Nó không dành riêng cho giới nào cả để lạm dụng nhằm gây tác hại, bất ổn trong sinh hoạt mọi người.
 
Tác Hại của Việt Weekly
 
 Bài viết Chung Quanh Một Vụ Trộm của LS Ðỗ Thái Nhiên được phổ biến trên trang web Ðàn Chim Việt và tại Nam California, trên nhật báo Người Việt, Người Việt online vào thứ Hai, 16 tháng 7-2007, tuần báo Saigon Nhỏ, phát hành ngày thứ Sáu 20 tháng 7-2007. Qua bài viết nầy, sau khi phân tích từng hệ quả, trở lại bài viết của Hà Văn Thùy được phổ biến trên tờ Việt Weekly theo LS Dỗ Thái Nhiên thì “Viên đạn hiểm ác kia mang ba nội dung chính trị:
 
1.- Tôn xưng Hồ Chí Minh, đề cao đảng CSVN và tay sai các loại. Thành phần này được Việt Weekly long trọng gọi là “phe thân Việt Nam”. (Xem bài “Sự Trong Sáng Và Minh Bạch Của Việt Weekly Trong Vai Trò Truyền Thông”, Dốc Thượng)
 
 2.- Mạt sát tập thể người Việt yêu nước, hạ nhục những người chống CS Việt Nam độc tài tham ô, miệt thị tầng lớp chiến sĩ đòi hỏi tự do dân chủ cho Việt Nam trên lập trường dân tộc. Thành phần này bị Việt Weekly xảo trá gọi là “Phe chống Việt Nam”.
 
 3.- Tôn vinh và kích động hành động khủng bố, xem phạm nhân khủng bố như là những “dũng sĩ diệt Mỹ” (kiểu nói của CSVN trước 1975). Việt Weekly ăn trộm ngôn ngữ của Hà Văn Thùy để lớn tiếng xác định lập trường của chính Việt Weekly. Lập trường rằng: “...Quả thực, sự kiện 11 tháng 9 là cái giá đích đáng mà người Mỹ phải trả vì những gì họ đã gây ra cho thế giới”...
 
 “...Thực vậy, khủng bố là ngón nghề có tính truyền thống của CSVN. Hiện tượng CS Việt Nam đi với khủng bố chẳng khác nào “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Ðó là lý do giải thích tại sao Hà Nội tổ chức biểu tình ăn mừng “chiến thắng” của Al Qeada hôm 11/9/2001. Ðó cũng là lý do giải thích tại sao ngày nay Việt Weekly lại chọn lá bài khủng bố để làm thuốc chữa đối với những khó khăn mà hệ thống ngoại giao của CSVN hiện phải đương đầu tại Mỹ. Thực vậy, tấm biểu ngữ với lời tiếng rằng “Sự kiện 11 tháng 09 là cái giá đích đáng mà người Mỹ phải trả” chính là dấu hiệu mở đầu của kế hoạch suy tôn tác vụ “khủng bố chống Mỹ” do Việt Weekly chủ xướng. Trong những bàn tán của dư luận, tác vụ khủng bố có thể diễn ra dưới nhiều hình thức khác nhau: gieo rắc tư tưởng thù ghét nhân dân Hoa kỳ; kích động những người nhẹ dạ biến tư tưởng khủng bố thành hành động cụ thể; chuyên chở hoặc tàng trữ vũ khí giúp khủng bố; thông qua sinh hoạt quảng cáo rất hiền lành, một lúc nào đó, khách hàng quảng cáo lại bi xem là những kẻ “tán trợ khủng bố trên phương diện tài chánh”... Chỉ cần, do bị mua chuộc hay thuyết phục, vài cá nhân trong cộng đồng Việt Nam tham dự vào tác vụ khủng bố như vừa mô tả, đời sống cộng đồng Việt Nam lập tức lâm vào hoàn cảnh cực kỳ khó khăn. Ðối nội, nội bộ cộng đồng nghi ngờ lẫn nhau. Ðối ngoại, cộng đồng Việt Nam bị cô lập bởi người Mỹ bản xứ và các cộng đồng thiểu số khác...”
 
“...Ðứng trước khẩu hiệu tán trợ khủng bố do Việt Weekly hỗn láo phổ biến, chúng ta nên nghĩ gì và làm gì? Trước tiên, cộng đồng Việt Nam, vì quyền lợi sinh tồn của chính mình, hãy lớn tiếng, càng lớn tiếng càng tốt, phản đối khẩu hiệu khủng bố kia. Hiện tượng “lớn tiếng phản đối” sẽ tạo ra hai tác dụng:
 
- Một là mạnh mẽ đính chánh với Hoa Kỳ và với thế giới rằng cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ hoàn toàn không dính dáng xa gần gì với âm mưu tán trợ khủng bố của Việt Weekly.
 
- Hai là làm cho cơ quan an ninh Hoa Kỳ không thể không chú ý tới hoạt động tuyên truyền đề cao khủng bố 11/9 do Việt Weekly chủ xướng. Hậu quả tất nhiên của sự chú ý này là vụ án “Việt Weekly và lá bài khủng bố” trở thành một hồ sơ chính thức nằm trên bàn giấy của bộ Nội An và/hoặc bộ Tư Pháp...”.
 
Nếu xét qua bài viết của LS Ðỗ Thái Nhiên, với những điều đã được dẫn chứng, khi đưa ra pháp lý sẽ là vấn đề hệ trọng trong làng báo Việt ngữ tại Hoa Kỳ. Sở dĩ, nêu ra tiểu sử của Hà Văn Thủy và căn cứ vào những điều đã được trình bày ở trên để dẫn chứng tờ Việt Weekly dùng lài liệu của cựu cán bộ CS nhằm tán trợ cho hành động khủng bố và tuyên truyền cho CS. Trên tờ VW số ra ngày 19 tháng 7 nầy, vẫn luận điệu ngoan cố với quyền tự do báo chí môt cách yếu ớt để vẫy vùng được ngày nào hay ngày đó.
 
Kết
 
Như đã đề cập qua bài viết trước đây, Nhắn Gởi Việt Weekly: Làm Báo & Làm Người của tôi “...Tuy cả ba đều chưa trải qua trường lớp báo chí nào nhưng có lẽ “yêu nghề báo” nên dấn thân, thiếu kinh nghiệm và khả năng” nếu chịu khó học hỏi, biết lắng nghe phải trái, lẽ phải và hướng đi trong sáng thì “sự nghiệp làm báo” sẽ được lâu dài. Tiếc rằng, bên cạnh bộ ba Lê Vũ, Tưởng Mimi (Mimi Thủy Tiên) và Etcetra Nguyễn Quang Trường có vài “thầy dùi” tác động và khiêu khích để “ngựa non háu đá” nên càng ngày càng luống sâu trong đống bùn nhơ. Vì trẻ nên không hiểu được sự thâm độc, gian ác của CS nên cả tin và dễ bị mua chuộc nhưng vẫn tưởng là mình “nặng ký” nên được chiếu cố. Với tôi, khi viết chỉ trích, phê phán tờ VW, không phải vì thù hằn, tranh thương mà bất bình những lời xấc xược, hỗn láo, hướng đi đen tối của tờ báo gây xáo trộn trong sinh hoạt cộng đồng người Việt tị nạn CS.
 
Giả thử, có sự “móc nối, cấu kết” nào đó với vài nhân vật trong Lãnh Sự Quán CSVN ở San Francisco: Trần Tuấn Anh, Phạm Trường Giang, Ðỗ Lê Châu, Ngô Tiến Dũng, Nguyễn Thùy Dương, Lại Xuân Hùng, Nguyễn Bảo Hương, Lê Kim Lâm, Nguyễn Khắc Mai, Lê Thu Sơn, Trần Quốc Tuấn, Nguyễn Thành Vinh, Nguyễn Xuân Nga, Lê Mai Sơn, Bùi Văn Anh... để tuyên bố ầm ỹ trước về VN vào cuối năm 2006 vừa qua. Bằng phương tiện internet hiện nay, có thể biết được hầu hết địa chỉ, email của bộ máy cầm quyền CSVN, nếu tôi có ác ý, chuyển những hình ảnh mà Etcetra hí họa miệt thị Hồ Chí Minh thậm tệ, trước khi bộ ba VW về VN, liệu bản thân được bình yên, đừng nói gì đến chuyện được Võ Văn Kiệt tiếp đón. Hãy nhìn vào hình ảnh Hà Văn Thùy, từng là ủy viên Ban Chấp Hành Hội và cán bộ Hội Văn Nghệ Kiên Giang, gốc gác CS, ca ngợi đảng, tôn thờ lãnh tụ hết mình, chỉ vì bài bút ký đăng trên tờ Văn Nghệ, cơ quan ngôn luận của Hội Nhà Văn VN, bị chỉ trích có tư tưởng lệch lạc, thế mà suốt hai thập niên, chạy vạy chỗ nầy, cầu cứu nơi khác, cũng bị loại và ngóc đầu không nổi. Bây giờ, nếu Hà Văn Thùy viết bài trên Talawas mà gọi thằng Hồ không dạy đảng viên để trù dập ông ta, sống được yên thân... thì mới thấy tự do, cởi mở. Ðây là Bài Học Khó Quên khi được CS cấu kết.
 

 
Trước kia, vài bài viết của VW được tờ báo và trang web trong nước phổ biến, tưởng đó là công trạng nên nổ trên trang báo vì vậy loạt bài trên VW vào hạ tuần tháng 6-2007, tuyên truyền chuyến đi của Nguyễn Minh Triết như món quà lập công thì cũng là lúc “chân dung thằng đồ tể đầu trâu, miệng có vòi qua nét hí họa của Etcetera” là món quà trả lời Nghị Quyết 36 của Bộ Chính Trị CSVN do Phan Diễn, Ủy viên Bộ Chính Trị, Thường trực Ban Bí thư T.Ư Ðảng đã ký ngày 26 tháng 3 năm 2004. Trong Nghị Quyết nầy, phần 3 với nhiệm vụ chủ yếu: “Ðầu tư cho các chương trình dành cho người Việt Nam ở nước ngoài của đài phát thanh, truyền hình và internet; chú trọng đổi mới nội dung, hình thức và kỹ thuật của các chương trình này. Hỗ trợ việc ra báo viết, mở đài phát thanh, truyền hình ở ngoài nước”. Thật buồn cười, khi cán bộ CS nằm vùng “hỗ trợ việc ra báo viết” mà không biết kẻ ra báo đó đã miệt thị lãnh tụ tồi tệ như thế!
 
Hãy hình dung hình ảnh: Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết, cựu Thủ Tướng Võ Văn Kiệt, phó chủ nhiệm ủy ban đối ngoại Quốc Hội, tổng thư ký Việt Weekly Etcetera ngồi chung với nhau, thảo luận về việc thực hiện Việt Daily, phía sau treo bức hí họa to tướng hình ảnh bợm trợn Hồ Chí Minh đứng giơ tay phải trên bệ cao ở công viên Ba Ðình có hàng chữ “Hồ Chủ Tịt sống mãi trong quần ta” và bên trái bức chân dung với hàng chữ “Một thằng già trong công viên (Ba Ðình)” do Etcetera sáng tạo... có lẽ là hình ảnh độc đáo nhất của đảng và nhà nước “ta”. Món quà của Việt Weekly với số báo đặc biệt về chuyến đi của Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết thế mà giới truyền thông trong nước không biết quảng bá ầm ỹ để VW ịn lại mà nổ cho bàn dân thiên hạ biết, ngu quá là ngu hay là có “sự cố” gì đây? Than ôi! Hồ Chí Minh, Hà Văn Thùy, Việt Weekly... tác hại! Tác hại.
 
http://www.tvvn.org/index.php?do=viewarticle&artid=1096&title=vi%e1%bb%87t-weekly-gieo-gio-g%e1%ba%b7t-bao
http://news.webshots.com/album/559977865XrtyMH
http://www.slideshare.net/aihuuninhthuan/biu-tnh-chng-bo-vietweekly-lm-tay-sai-cho-cng-sn/
Thân ái,
UserMod3
Đăng nhập để trả lời
0