📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Chúc Mừng - Cảm Tạ

Vĩnh Biệt Nữ Thi Sĩ Mộng Cầm (Người Tình Của hàn Mặc Tử 🔒

6 trả lời, 2.044 lượt xem — Trang 1 / 1
Vĩnh Biệt Nữ Thi Sĩ Mộng Cầm
 
Mộng Cầm
(Người Tình của Hàn Mặc Tử)
 
Nữ sĩ Mộng Cầm (sinh ngày 17-7-1917), người tình trong thơ của nhà thơ Hàn Mặc Tử, vừa qua đời lúc 21 giờ 30 phút ngày 23-7, nhằm ngày 10-6 năm Đinh Hợi, tại nhà riêng trên đường Trần Hưng Đạo – Phan Thiết, sau một thời gian bạo bệnh, thọ 91 tuổi. Trước đó, bà Mộng Cầm điều trị ở Bệnh viện Đa khoa An Phước – Phan Thiết và đến ngày 25-6 được chuyển về nhà riêng.

Hàn Mặc Tử quen Mộng Cầm trong thời gian phụ trách trang văn chương cho tờ Trong Khuê Phòng. Mộng Cầm là cháu gọi Bích Khê bằng cậu, vì “lây nhiễm tinh thần thơ văn” của ông cậu trẻ tuổi nên cũng tập tành làm thơ gửi đăng báo. Hàn Mặc Tử đã nhận được một số bài thơ như thế của Mộng Cầm gửi đến và từ đó làm quen với Mộng Cầm.
 
Sưu Tầm


 
<< 0 0 0 >>
 
Phim Hàn Mặc Tử: Nhân duyên và nhân vật
Đời và thơ Hàn Mặc Tử gắn liền với những mối tình đến và đi, với niềm day dứt đau đớn cả về thân xác lẫn tinh thần. Bằng đôi mắt nghệ thuật khá tinh tế, Nghệ sĩ ưu tú Trần Mỹ Hà đã tạo dựng thành công cả đời sống nội tâm và ngoại cảnh của chàng thi sĩ sầu cảm, với những vần thơ máu xót lòng qua bộ phim truyền hình Hàn Mặc Tử.


Một cảnh trong phim "Hàn Mặc Tử".


Diễn viên trẻ Văn Anh được vào vai chính Hàn Mặc Tử trong phim. Gương mặt phảng chất lãng tử, đôi mắt đa tình, nụ cười duyên giúp anh "nhập" hơn vào vai thi sĩ. Có thể đó không hẳn là những gì hậu thế tưởng tượng về Hàn. Nhưng xét trong một chừng mực nào đó, Tử cũng đã từng làm say lòng thiếu nữ, trước khi vì đa tài, thì cũng vì đa tình.
 
Những người phụ nữ đã làm nên cuộc đời và sự nghiệp thơ của Hàn Mặc Tử - điều đó không còn là giả thuyết. Do đó, việc chọn lựa diễn viên vào vai Hoàng Cúc, Mộng Huyền, Mai Đường -những nhân vật tạo nên sức ám ảnh trong thơ Hàn, cũng là cả một vấn đề đối với người làm phim.  
 
Đài các như Thanh Hà (vai Mộng Huyền), phúc hậu như Tống Nha Cát (vai Hoàng Cúc), đằm thắm như Nguyệt Ánh (vai Mai Đường)... các nữ diễn viên trong phim cùng mang một mối tình sâu nặng với nhân vật chính. Nhưng mỗi người mỗi mảnh tình - một nỗi đau riêng. Tình biệt li với Hàn, Hoàng Cúc ra đi và tĩnh tâm vào cửa chùa. Tình chia lìa với Tử, Mộng Huyền phải lên xe hoa, gửi thân vào chốn vàng son giá lạnh. Tình đơn phương, Mai Đường với thi sĩ chỉ là "vô duyên tương ngộ bất tương cầu".


Tăng Thanh Hà vào vai Mộng Cầm.


Nhưng cuối cùng, đã không ai từ bỏ Hàn Mặc Tử về mặt tinh thần. Tâm hồn của họ đã cùng dệt nên những vần thơ lãng mạn trữ tình hay vào bậc nhất lịch sử thi ca Việt Nam.
Bộ phim đặt ra những thử thách đối với các diễn viên khi họ hóa thân vào những người đã được tạc hình trong thi ca. Nhưng dầu thành công hay chưa, không ai phủ nhận được những cố gắng cống hiến hết mình cho nghệ thuật của họ.
 
Sưu tầm

[color=gainsboro]< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 7/24/2007 4:26:43 PM >[/color]

Blog_vdn
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-25 19:47:30Ct.Ly>
Vĩnh biệt Nữ Thi Sĩ Mộng Cầm , người của một thời của nhà thi sĩ Hàn Mặc Tử
 
Bà Mộng Cầm - người trong mộng của thi sĩ Hàn Mặc Tử đã qua đời
16:44:00, 24/07/2007



Bà Mộng Cầm - nhân vật được biết đến nhiều qua cuộc đời và sự nghiệp của thi sĩ nổi tiếng Hàn Mặc Tử - vừa qua đời hồi 21 giờ 30 ngày 23.7.2007; tại số nhà 394 Trần Hưng Đạo, TP Phan Thiết (tỉnh Bình Thuận), hưởng thọ 91 tuổi.


Bà Mộng Cầm - tên thật là Huỳnh Thị Nghệ, sinh năm 1916 tại Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi, có 7 người con (3 trai và 4 gái).
Lễ động quan lúc 6 giờ ngày 27.7.2007; an táng tại nghĩa trang TP Phan Thiết.
Tin, ảnh : Quế Hà
0
.
 
 
Vĩnh Biệt Nữ Thi Sĩ Mộng Cầm
 
 
 
Nhớ khi xưa ta là chim Phượng Hoàng
Vỗ cánh bay chín tầng trời cao ngất
Bay từ Dao Ly đến trời Đâu Suất;
Và lùa theo không biết mấy là hương
Lúc đằng vân gặp ánh sáng chận đường
Chạm tiếng nhạc, va nhằm thơ thiên cổ
Ta lôi đình thấy trăng sao liền mổ
Sao tan tành rơi xuống một cù lao
Hóa đài điện đã rất nên tráng lệ
Ở ngôi cao, ngước mắt ra ngoài bể
Phong lưu ghê, sang trọng chẳng vừa chi
Ta mê man như tới chốn Phượng trì
Ở mãi đấy không về Thiên Cung nữa .

Nhưng phép lạ có một vì tiên nữ
Hao hao như nường nguyệt cõi Đào Nguyên
Ta đắm mê trong ánh sáng trần duyên
Và van lạy xin cô nường kết ngãi
Mỉa mai thay cho phượng hoàng si dại
Là ta đây đương ở kiếp muôn chim
Trở lại trời tu luyện với muôn đêm
Hớp tinh khí lâu năm thành chánh quả
Ta trở nên như ngọc đàng kim mã
Rất hào hoa rất phong vận: Người Thơ
Ta là trai khí huyết ước ao mơ
Người thục nữ sanh giữa thời vô thượng
Rồi ngây dại nhờ thất tinh chỉ hướng
Ta lang thang tìm tới chốn Lầu Trăng
Lầu Ông Hoàng, người thiên hạ đồn vang.

Nơi đã khóc, đã yêu thương da diết
Ôi trời ôi! là Phan Thiết Phan Thiết
Mà tang thương còn lại mảnh trăng rơi
Ta đến nơi Nường ấy vắng lâu rồi
Nghĩa là chết từ muôn trăng thế kỷ
Trăng vàng ngọc, trăng ân tình, chưa phỉ!
Ta nhìn trăng, khôn xiết ngậm ngùi trăng
Ta vãi tung thơ lên tận sông Hằng,
Thơ phép tắc bỗng kêu rên thống thiết
Hỡi Phan Thiết! Phan Thiết!
Mi là nơi ta chôn hận nghìn thu
Mi là nơi ta sầu muộn ngất ngư .

Hàn Mặc Tử
 
.
0
Thực hư chuyện tình Mộng Cầm - Hàn Mặc Tử


Hàn Mặc Tử quen Mộng Cầm trong thời gian phụ trách trang văn chương cho tờ "Trong Khuê Phòng". Mộng Cầm là cháu gọi nhà thơ Bích Khê bằng cậu, vì "lây nhiễm tinh thần thơ văn" của ông cậu trẻ tuổi nên cũng tập tành làm thơ gửi đăng báo.

Hàn Mặc Tử đã nhận một số bài thơ như thế của Mộng Cầm gửi đến và từ đó họ làm quen với nhau. Hai mươi năm sau ngày mất, vào năm 1961, nhà thơ Nguyễn Vỹ, chủ nhiệm kiêm chủ bút tạp chí Phổ Thông đã cử ông Châu Mộng Kỳ tìm gặp Mộng Cầm để thực hiện bài phỏng vấn về mối tình Hàn Mặc Tử - Mộng Cầm. Nhờ mối quan hệ đặc biệt, ông Châu Mộng Kỳ là thày dạy con riêng của chồng Mộng Cầm, nên bài phỏng vấn mới thực hiện được. Trước đó nhiều nhà báo đã bị từ chối.

Trong bài trả lời phỏng vấn đăng ở tạp chí Phổ Thông số 63, ra ngày 15/8/1961, Mộng Cầm đã phủ nhận hoàn toàn chuyện tình cảm giữa mình và Hàn Mặc Tử: "Một dịp thứ bảy đi chơi lầu Ông Hoàng, anh thổ lộ mối tình với tôi. Tôi có trả lời anh: Chắc là không thể đi đến chỗ trăm năm được, tôi nói trước để anh đừng hy vọng. Anh hỏi lý do. Tôi viện lẽ tôn giáo khác nhau, nhưng thật ra vì biết Hàn Mặc Tử mang chứng bệnh hiểm nghèo, không thể sống lâu được, ý tôi muốn một người chồng mạnh khỏe, tráng kiện... Tuy vậy chúng tôi vẫn giao thiệp thân mật một hai năm như thế. Trong thời gian này, có nhiều lần, Hàn Mặc Tử năn nỉ tôi dẫn về Quảng Ngãi thăm nhà và trong nhiều bức thư, anh đề cập đến vấn đề hôn nhân. Tôi vẫn trả lời, nhưng luôn luôn ngụy biện để từ chối: Em thiết nghĩ chúng ta sống như thế này thanh cao hơn, tôn giáo bất đồng, chữ hiếu bắt buộc em phải nghe lời thân mẫu".

Bài phỏng vấn này đăng lên, Nguyễn Vỹ cho biết Mộng Cầm đã đọc và không có điều chi thắc mắc và ông kết luận "đã giải đáp dứt khoát một nghi vấn thường bị nhiều người xuyên tạc". Tuy nhiên với độc giả, bài trả lời phỏng vấn của Mộng Cầm đã gây sốc. Bởi mối tình Mộng Cầm - Hàn Mặc Tử đã được người đời nâng lên thành huyền thoại. Ngay cả Ngọc Sương, dì ruột của Mộng Cầm, cũng phản đối.

Rồi đến Quách Tấn, người đã ủng hộ việc Mộng Cầm đi lấy chồng khi hay tin Hàn Mặc Tử bị bệnh nan y, cũng giận dữ trước lời phát biểu này. Quách Tấn viết: "Cuộc tình duyên giữa Hàn Mặc Tử và Mộng Cầm, tôi biết rõ lắm. Nhưng tôi chỉ nói những gì có thể nói được, nói những gì có thể giúp bạn đọc hiểu thêm tâm hồn Tử, văn chương Tử mà thôi".

Mộng Cầm đã nói thật hay nói dối? Vì sao nàng lại phủ nhận mối tình này? Thật ra, trong thời gian quen biết với Mộng Cầm, căn bệnh phong của chàng chưa bột phát. Ngay cả chàng cũng không hề "cảm thấy", làm sao Mộng Cầm có thể "nhận ra". Rất dễ thấy rằng đó là những lời nói dối của một người con gái muốn quên quá khứ để bảo vệ hạnh phúc hiện tại. Một lý do rất thường tình và đáng thông cảm.

Mối tình Hàn Mặc Tử - Mộng Cầm đã được rất nhiều người gần gũi xác nhận. Trần Thanh Mại, một người bạn của chàng, đã công bố những chi tiết của mối tình này trong cuốn sách Hàn Mặc Tử xuất bản năm 1942. "Ấy là câu chuyện một đôi trai tài gái sắc yêu nhau, câu chuyện muôn đời ấy mà! Người con trai là Hàn Mặc Tử, người con gái, ta cứ theo nhà thi sĩ mà gọi là Mộng Cầm đi, mặc cái tên thực của họ. Hai bên đã thề nguyền những lời mà ta hiểu là thiết tha đằm thắm lắm. Thường thường thì họ hay gặp nhau ở hai tỉnh: Quy Nhơn và Phan Thiết. Họ đưa nhau đi chơi bờ bể, họ đi viếng các danh lam thắng cảnh, nhất là lầu Ông Hoàng. Rồi họ xa nhau. Họ nhớ nhau, và tặng ảnh cho nhau. Họ coi như một cặp vợ chồng chưa cưới".

Hàn Mặc Tử đã sáng tác nhiều bài thơ đầy nước mắt về mối tình này. Trong bài Muôn năm sầu thảm, chàng đã kêu tên nàng một cách thảm thiết: "Nghệ hỡi Nghệ muôn năm sầu thảm/ Nhớ thương còn một nắm xương thôi". Bài Phan Thiết Phan Thiết, chàng nhắc tới những kỷ niệm xưa về lầu Ông Hoàng, nơi chàng và Mộng Cầm từng dạo chơi thuở nào: "Ta lang thang tìm tới chốn lầu Trăng/Lầu Ông Hoàng, người thiên hạ đồn vang/Nơi đã khóc, đã yêu thương da diết/Ôi trời ôi! là Phan Thiết! Phan Thiết!/Mà tang thương còn lại mảnh trăng rơi".

(Báo Thanh Niên / VnExpress - Thứ tư, 12/1/2005 )

Blog_vdn
0
Hàn Mặc Tử
Sáng tác Trần Thiện Thanh
Tiếng hát Nhật Trường



(một cảnh trong phim Hàn Mặc Tử)
Ai mua trăng, tôi bán trăng cho
Trăng nằm im trên cành liễu đợi chờ
Ai mua trăng, tôi bán trăng cho
Chẳng bán tình duyên ước hẹn hò.


Đường lên dốc đá nửa đêm trăng tà nhớ câu chuyện xưa
Lầu ông Hoàng đó thuở nào chân Hàn Mặc Tử đã qua
Ánh trăng treo nghiêng nghiêng, bờ cát dài thêm hoang vắng
Tiếng chim kêu đau thương, như nức nở dưới trời sương
Lá rơi rơi đâu đây sao cứ ngỡ bước chân người tìm về giữa đêm buồn

Đường lên dốc đá nhớ xưa hai người đã một lần đến
Tình yêu vừa chớm xót xa cho chàng cuộc sống phế nhân
Tiếc thay cho thân trai, một nửa đời chưa qua hết
Trách thay cho tơ duyên chưa thắm nồng đã vội tan
Hồn ngất ngư điên cuồng cho trời đất cũng tang thương,
mà khổ đau niềm riêng.

Hàn Mặc Tử xuôi về quê cũ, dấu thân nơi nhà hoang
Mộng Cầm hỡi thôi đừng thương tiếc, tủi cho nhau mà thôi
Tình đã lỡ xin một câu hứa, kiếp sau ta trọn đôi
Còn gì nữa thân tàn xin để một mình mình đơn côi.


Tìm vào cô đơn đất Quy Nhơn gầy đón chân chàng đến
Người xưa nào biết, lối xưa ngập đường pháo cưới kết hoa
Chốn hoang liêu tiêu sơ Hàn âm thầm nghe trăng vỡ
Xót thương thân bơ vơ, cho đến một buổi chiều kia
Trơì đất như quay cuồng khi hồn phách vút lên cao
Mặc Tử nay còn đâu?

Trăng vàng ngọc, trăng ân tình chưa phỉ
Ta nhìn trăng, khôn xiết ngậm ngùi trăng...
 
Gởi đến 3 Cố Thi-Văn-Ca Sĩ :
Hàn Mặc Tử - Mộng Cầm - Nhật Trường_Trần Thiện Thanh
Cầu nguyện cho cả ba linh hồn phiêu diêu nơi miền Tây Phương Cực Lạc
Nam Mô A Di Đà Phật
 

Blog_vdn
0
 
Một Vòng Hoa Cho Người Quá Cố
 
Vĩnh Biệt Nữ Thi Sĩ MỘNG CẦM
BẠCH PHÁT MA NỮ
0
Mộng Cầm đã về với yêu thương
9:23', 28/7/ 2007 (GMT+7)

Vậy là một “nàng thơ” nữa của Hàn Mặc Tử, người đã từng để lại nhiều dấu ấn trong thơ ông - nữ sĩ Mộng Cầm, cũng đã ra đi để về với “tình thơ” vĩnh cửu của mình. Ở tuổi 91, bà nhẹ nhàng từ biệt cõi đời vào lúc 21 giờ 30 ngày 23.7.2007 tại nhà riêng ở TP Phan Thiết (Bình Thuận).

Nữ sĩ Mộng Cầm viết tặng Dzũ Kha bài thơ “Chan chứa”


Lần đầu tiên, tôi được gặp Mộng Cầm không phải ở Phan Thiết, mà ở nhà chị Mộng Đào, con gái của bà, tại quận Bình Chánh, Sài Gòn. Đó là vào năm 1999, lúc này bà đã ở vào tuổi 83, nhưng còn khá mạnh khỏe và minh mẫn. Biết tôi là người yêu thơ Hàn, bà tâm sự với tôi rất nhiều về những kỷ niệm của bà với Hàn Mặc Tử. Điều khá dễ thương, là cho đến bây giờ bà vẫn một “anh Trí”, hai “anh Trí” như thuở nào khi nói về Hàn Mặc Tử, khiến đôi lúc tôi cứ phải che miệng cười thầm. Bà kể, vào năm 1934 Hàn Mặc Tử đang phụ trách trang văn chương cho tờ báo “Trong khuê phòng”. Bà lúc ấy, mới 17 tuổi, “đánh bạo” gởi thơ cho báo, ký bút danh là Mộng Cầm. Hàn Mặc Tử có chọn in một vài bài của bà. Và rồi cái nhạy cảm của nhà thơ đã “đưa đường chỉ lối” cho ông “bắt liên lạc” với bà. Thư đi tin lại vài lần, ông ra Phan Thiết gặp bà. Và từ đó, tình yêu bắt đầu…

Hằng tuần, Hàn Mặc Tử vẫn đều đặn về Phan Thiết thăm bà. Hai người đã có những ngày tháng đầy mộng đẹp bên nhau. Họ đưa nhau đi khắp các vùng trời tình yêu, nhiều lần dạo chơi ở Mũi Né, Lầu Ông Hoàng… Có lần bị mắc mưa, cả hai đã phải đưa nhau vào trú mưa trong một nghĩa trang… Bà nói với lòng đầy thương cảm: “Tính anh Trí rất hiền hậu và nhút nhát, cả cái nắm tay cũng rụt rè…”. Nhưng có lẽ, chính vì thế, mà tình yêu của họ thơm nồng hương tinh khiết, đã thăng hoa vào thơ, thành niềm chan chứa nhớ thương. Bài thơ “Chan chứa” của Mộng Cầm gởi cho Hàn Mặc Tử đã ra đời trong khoảng thời gian này. Xúc động với nỗi nhớ trào dâng bà đã tự tay viết tặng tôi bài thơ này làm kỷ niệm.




Những năm sau, năm nào tôi cũng ghé thăm bà, lúc ở Sài Gòn, lúc ở Phan Thiết. Cũng có năm, tôi bận việc, không đi được thì vợ tôi giành đi thay. Hằng năm, chúng tôi đều tổ chức lễ giỗ và kỷ niệm sinh nhật của Hàn Mặc Tử, và gởi những hình ảnh ghi lại được cho Mộng Cầm. Bà quý lắm và cất giữ rất cẩn thận. Tôi cũng viết bằng bút lửa 2 bài thơ “Chan chứa” của Mộng Cầm và “Tối tân hôn” của Hàn Mặc Tử, mà hai người đã gởi cho nhau hồi ấy, để tặng bà. Bà đã treo rất trang trọng nơi phòng bà ở cho đến tận bây giờ. Có lần, tôi đùa vui với bà: “Chan chứa cho nên tới giờ cũng… chưa chán!”. Bà cười buồn: “Người hiền lành mà tài hoa như anh Trí ai mà… chán cho được!”. Thật đáng tiếc là hai người đã không đến được với nhau mãi mãi…

Như một linh cảm, năm nay, mới tháng 6, dù còn rất lâu mới đến lễ giỗ và sinh nhật Hàn Mặc Tử tôi ghé thăm, để lại gởi hình ảnh tặng bà. Lúc này bà đã rất yếu, chỉ nằm một chỗ và không thể tiếp chuyện được. Và thế là, chưa đầy một tháng sau, bà đã ra đi về với vĩnh hằng. Vĩnh viễn tôi sẽ không còn được nghe bà thủ thỉ kể chuyện về Hàn Mặc Tử, về một tình yêu mãi mãi không quên…


• Hạt Cát(ghi theo lời kể của Dzũ Kha)

(Báo Bình Định)

Blog_vdn
0