📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Những Lá Thư Tình

gửi anh

0 trả lời, 2.493 lượt xem — Trang 1 / 1
Anh! Đã bao lâu rồi chúng mình ko gặp nhau, anh nhớ ko anh? 79 ngày và đêm qua,ko có anh bên cạnh,ko được gặp anh,ko nghe giọng nói của anh,ko nhìn thấy nụ cười của anh,em thấy sao trống trải quá.
Anh yêu dấu! Anh còn nhớ ngày chúng mình gặp nhau, và yêu nhau? Một đêm cuối đông lạnh giá ,em gục đầu vào vai anh, mong đây chính là chỗ dựa vững chắc suốt cuộc đời cho em. Anh hứa, hứa với em rằng,anh sẽ mãi là chỗ dựa tinh thần chắc chắn nhất cho em. Cái lạnh của đêm đông đã tan đi, còn lại hơi ấm nồng nàn của tình yêu 2 đứa. Thế gian này dường như chỉ còn em và anh. Em thật hạnh phúc vì yêu anh và được anh yêu. Em nghĩ, chúng mình sẽ mãi mãi hạnh phúc và vui vẻ như thế này. Nhưng trong thời gian một năm yêu nhau, thời gian chúng mình xa nhau lại quá nhiều, thời gian 2 đứa bên nhau lại quá ít. Buồn lại nhiều hơn vui...
    Có những lần,em tự hỏi không biết anh có yêu em nhiều như em đã nghĩ? Tại sao cứ mỗi chiều thứ bảy,em lại không thể được gặp anh? Tại sao anh ngày càng ít nói với em hơn? Tại sao anh không quan tâm, hỏi thăm em như xưa? Tại sao,anh không hay cười nói mỗi khi đi bên em nữa? Tại sao..? Tại sao..? còn nhiều câu hỏi tại sao nữa,em tự đặt ra, mà luẩn quẩn không tìm được câu trả lời. Càng ngày em càng chìm sâu trong những nghi vấn, những bế tắc do mình tạo ra. Em càng mải mê hơn để lo tìm đáp án cho những thắc mắc về anh. Nhưng em lại quên mất một điều đơn giản nhất là, hãy thử một lần đặt mình vào vị trí của anh, hãy thử một lần giả sử nếu em là anh,em sẽ làm gì... Vì thế mà bế tắc vẫn cứ chồng chất thêm. Điều tệ hại hơn tất cả  là em đã cảm thấy mình không hề hiểu anh một chút nào. Anh cứ như một ẩn số khó tìm, như một hình bóng ngày càng xa vời với em. Vì thế, nhiều lần em đã muốn xa anh, thật xa, để xem anh còn biết nhớ em không. Nhưng em không ngờ rằng ,xa anh em lại nhớ anh đến héo mòn. Nhớ anh da diết, nhớ hơn mọi nỗi nhớ trên đời này.
 Anh thân yêu! Một thời gian dài xa anh, gặm nhấm nỗi cô đơn, và nhìn lại mọi chuyện, em thấy giận bản thân mình quá. Phải chăng ngày đấy em đừng quá ích kỷ, đừng quá ngạo mạn, và cũng đừng quá ấu trĩ thì giờ em đã không mất anh. Em đã yêu anh bằng một tình yêu ích kỷ, mà em cho đấy là yêu hết mình, em chỉ muốn anh là của riêng em,anh chỉ được quan tâm đến mình em thôi. Cứ mỗi chiều thứ 7, và chủ nhật em lại mong chờ anh, như nắng khát chờ mưa. Không thấy anh,em như người vô hồn, và lại thêm suy nghĩ sai về anh. Em tương tượng ra một người con gái khác đang ở bên anh. Điều đó càng làm em thêm đau khổ, thêm hờn giận anh. Rồi có những lúc em nói chuyện, nói những câu khiến anh phải buồn, nói mà không suy nghĩ, mà không để ý rằng anh đang buồn như thế nào. Nhiều khi, em vô tư đến mức vô tâm, và vô lý. Từ khi yêu anh,em chưa bao giờ nghĩ cho ai ngoài nghĩ cho bản thân mình. Em cứ vô tư làm nhứng gì em cho là đúng, không cần biết anh thế nào...Chỉ khi đến lúc em được gặp dì Thoa, dì đã nói chuyện với em rằng, anh thường ra thăm dì vào ngày cuối tuần. Anh rất buồn, dì biết chuyện 2 đứa, nhưng không dám hỏi anh. Em mơi chợt giật mình! Em thấy em quá vô tâm. Rõ ràng em có biết anh yêu quý dì như thế nào, em cũng biết dì quý cả 2 đứa như thế nào. Vậy mà,em lại không suy nghĩ, mà nghi ngờ anh. Hãy cho em biện minh cho những hành động ngu dốt của mình là vì em quá yêu anh,sợ mất anh, nên đã nông nổi như thế. Nhưng đó chỉ là một chuyện trong vô số những chuyện buồn em gây ra. Khi bố anh nằm viện, anh vất vả chăm sóc bố, không đến bên em được, thì em lại giận dỗi, Lẽ ra khi đó,em phải hỏi han anh, vì chắc chắn phải có lý do gì anh mới ko đến với em được mà. Càng nghĩ lại, em càng thấy mình không ra gì, quá ích kỷ và vô tâm. Dì Thoa đã khuyên em, dì cho rằng vì em còn trẻ, nên còn bồng bột và hơi chút nông nổi. Nhưng em thì không cho là như vậy. Bởi đấy là tính xấu, là tật xấu của con người. Bởi em quá vụng dại. Nếu em biết nghĩ cho người khác, nếu em biết chia sẻ, biết đặt mình vào vị trí của anh để hiểu anh thì sẽ không xảy ra những chuyện đáng tiếc như vậy. Thấy anh buồn và gầy như vậy, em càng cảm thấy tội lỗi của mình nhiều hơn. Thấy anh gầy rộc đi vì nhiều chuyện buồn như thế, mà em không thể nào đến bên anh, ở cạnh anh để được chia sẻ niềm đau nỗi buồn của anh. Nhưng em lại sợ, sợ anh sẽ không tha thứ cho em, sợ anh sẽ mãi xa em. Vì thế mà em chỉ biết đau xót nhìn anh từ xa. Những lúc này, em mới thấm thía được thế nào là nỗi buồn trong tình yêu, hiểu được nỗi đau khi không có anh ở bên, mới thấy được sự ấu trĩ trong chuyện tình này. Em chỉ biết trách mình, dày vò mình với sự ân hận vô cùng.
Anh ơi, em biết rằng dù còn rất rất giận em, nhưng trong anh vẫn còn chút yêu em. Vì ánh mắt anh đã cho em thấy điều đó. Vậy xin anh hãy vị tha, bỏ qua những lỗi lầm của em, hãy cho em cơ hội để em được sửa sai. Hãy để tình yêu của chúng ta luôn đẹp như giây phút ban đầu. Anh hãy cho em một lần được chứng minh sự thay đổi trong em, sự ân hận chân thành. Được không anh? Em tin đây chỉ là thử thách trong tình yêu dành cho 2 đứa. Nếu chúng ta thật sự yêu nhau, chúng ta cùng vượt qua thử thách này, thì cuộc sống của chúng ta sẽ mãi mãi hạnh phúc. Nhất định là như thế anh ạ!
Và em sẽ chờ ngày đấy.Em sẽ chờ cho đến lúc không thể chờ, và mơ đến ngày hạnh phúc cho đến khi nó là sự thật.
Hãy tin em và cho em cơ hội nhé anh!
Yêu anh nhiều và chờ mong!

Đăng nhập để trả lời
0