Ánh trăng sao cần kiệm giọt sáng hồng
Mặc gió thổi mà lòng như chết lặng
Lá đung đưa bên rặng lũy tre làng
Hoa hé nụ..dạ chẳng màng nghĩ đến.
Ánh trăng sao! Ai yêu mến muôn đời?
Mây giăng lối lấp ngời con nước bạc
Thả thuyền neo , gió tạt khắp tư bề
Thương kiếp sống cuốn về bao rác rưỡi.
Ánh trăng sao cố cưỡi áng mây ngàn
Soi trần gian khắp nẻo đàng thơ mộng
Bầu trời lam- tiếng vọng muôn loài
In tâm tưởng mơ hoài niềm sức sống.
Ánh trăng sao khó chống mưa nguồn
Cơn bão loạn điên cuồng gầm rú
Giữa trời xanh thích thú vô cùng!!!
Bao hoạn nạn vẫn tương phùng hạnh phúc.
Vui nào hơn những lúc bên nhau
Đời gian khó vẫn cào bằng phẳng
Uốn mềm môi lẳng lặng nhìn sâu
Lời tha thiết- nhịp cầu nhân ái.
Về bên nhau gặt hái mộng lành
Tình thiên niên sẳn dành mộng đẹp
Giữa vòm trời đánh vẹt nhiêu khê
Mang vần thơ trở về bên em.
Anh cố dậy dẫu lấm lem quần áo
Người khù khờ chẳng tỉnh táo như xưa
Lau giọt lệ cơn mưa vừa bất chợt
Tay trong tay thoát đợt sóng vồ.
-HTS-
Mình về hái trăng
Em về mãi cùng anh đón mộng
Hái trăng sao thắp sáng chân tình
Ngôi nhà xưa thủy chung ấm lạnh
Dải ngân hà bàng bạc lung linh
Dẫu cuộc đời mình chia hai lối
Hai trái tim vẫn ở chung hồn
Nếu một ngày vần thơ lịm chết
Không còn trăng tơi tã nụ hôn
Nếu một ngày anh không về nữa
Một vì sao lẻ rớt bên đường
Trăng sẽ khóc đầm đìa nước mắt
Là ngày em đi hết đoạn trường
Anh nhớ nhé tìm em trong mộng
Ôm chiêm bao mình ngủ từng đêm
Cô đơn sẽ không còn ray rứt
Ôm vần thơ hôn nét chữ mềm...
Đêm bây giờ mình vui đi anh
Dù phút chốc bài thơ ngọt lịm
Ngàn nụ hôn em tô màu tím
Như lòng em tinh khiết thủy chung
Cùng đêm này hái trăng làm gối
Êm trên tay anh tóc chị Hằng
Say hương nhớ ngàn năm còn nhớ
Có chứng nhân soi sáng vầng trăng
Mỹ Trinh