
SƯƠNG...TỦI...!
Đó, đây sương phủ tư bề
Bình minh chưa gọi giấc mê còn đầy
Thầm thì lá hát vờn, vây
Xua cơn giá lạnh ngất ngây quay cuồng...!
Tìm đâu sông, bể đầu nguồn
Thả làn Hương Nhớ chảy tuôn cuối dòng?
Bao giờ tan ngọn gió đông
Cho hoa với bướm ấm nồng hương xuân!
Sương rơi...hận tủi chưa từng
Nỗi niềm lan tỏa chẳng dừng trào dâng
Châu sa tưới cả chân trần
Gió về lau hộ bao lần chưa nguôi.
Chờ mong giọt nắng đẩy lùi
Màng sương tẩy rữa- ngọt bùi bên nhau.
-SD-
XIN TRỜI ĐỪNG MƯA
Hôm qua bão nổi tư bề
Cuốn trôi đi hết si mê dại khờ
Mất tay nhau khói sương mờ
Sáng nay hiu quạnh vần thơ điêu tàn!
Làm sao tìm sợi mây hoang?
Níu đuôi kỷ niệm ngỡ ngàng lặng thinh
Ở đây hiu hắt bình minh
Nắng xanh gợn bóng chút tình hôm xưa
Chỉ là ngọn gió đong đưa
Đùa trên sân vắng cười mưa nỉ nài
Xin đừng mưa nữa trần ai
Em phơi tóc gió hương lài còn thơm...
Mỹ Trinh







[/align]
