<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-23 22:18:35LuânTâm>
Trăng Và Thơ Của Em
(Thương tặng anh Luân Tâm)
Đêm tràn hương mực say tình chữ
Trăng tựa vai rồi thơm vàng mơ
Vần mê vần tỉnh vần nghiêng ngửa
Vần đón đêm về thơ ngu ngơ
Thơ hỏi mùa đông có lạnh không
Em pha mực tím với chút hồng
Thả vài sợi nhớ khung trời mộng
Quên hết trần gian phận long đong
Anh nè...em chẳng sợ gì đâu
Đã qua chừng ấy một bể dâu
Những lần giông bão tim nghẽn mạch
Những lần sương tuyết phủ đỉnh sầu
Một lần Đông nữa có sao đâu
Thơ dắt em đi bước qua cầu
Ngắm trăng vừa lớn tràn sông núi
Thơ ở trong lòng thơ trên sao
Hồn gửi mây rồi tận đỉnh xa
Chơi vơi huyển hoặc giọt thơ ngà
Một trời mây mộng em gom chữ
Kết áo cầu vòng thêu bướm hoa
Trăng giữa đêm đông mỉm cười xòa
Lựa vần em viết mộng tình hoa
Lên non xuống núi về ngang biển
Thơ ơi thơ hỡi mãi đậm đà...
Mỹ Trinh
11/22/10
Buồn ngủ lắm rồi mà ráng ngồi lại viết với anh Tâm cho vui chút nghen anh.
Cám ơn bài thơ chiều nay của anh vui vui...bài thơ hiện ra một MT rất thực anh ơi... Thương mến!







