<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-21 05:26:08James Jee>
Không Thi Sĩ
Không thi sĩ nên mượn hồn thi sĩ
Tửng chút chơi vài chung rượu tìm men
Thả chiều mây lay động gió bên thềm
Hơi thơ choáng ngập hồn mùi hương thảo
Không thi sĩ nên có khi ngơ ngáo
Hỏi rằng anh chữ nghĩa tận nơi đâu
Ào ào mãi có bao giờ ngừng lại
Để quên đi ngày ấy cuộc tình sầu
Không thi sĩ mà lòng em chín nẫu
Những giấc mơ còn đợi chữ làm thơ
Không thi sĩ mà lòng vẫn như chờ
Gặp anh đó ảo huyền say men chữ
Không thi sĩ mà cũng sầu ngôn ngữ
Viết lung tung vẽ mộng rối tơ dò
Hay có lẽ em đang thành thi sĩ
Bởi vì anh gieo chữ đợi hẹn hò
Mỹ Trinh
KHÔNG LÀ THI SĨ ?
Không thi sĩ sao làm thơ sầu nhớ ?
Sao dại khờ ? Chắc cũng tại chữ yêu
Một chữ yêu có biết bao nhiêu điều
Chuyện huyền diệu trăm nghìn năm chưa tỏ
Không thi sĩ cớ sao sầu vàng võ
Cũng nhớ người tình nhỏ nhớ miên man
Cũng nghiệp văn chương con chữ thở than
Cũng tìm ý từ trăm ngàn trăn trở
Không thi sĩ cớ sao tình dang dở
Thi sĩ buồn thi sĩ nhớ làm sao
Có những đêm cầu khẩn phép nhiệm màu
Đem tình ái xẻ chia người thi sĩ
Không thi sĩ cớ sao lòng ủy mị
Sao yếu mềm sao lại thoáng sầu bi
Không thi sĩ cớ sao mỗi bước đi
Đều có chữ có ý thơ cùng bước


![[:D]](/images/smiley/s2.gif)




















