📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hương nhớ

2.580 trả lời, 259.678 lượt xem — Trang 8 / 87
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-09 10:31:34Huyền Băng>
Đầm ấm tình thơ

Nhớ nhung nào đang về ngự quanh đây
Đầu ngón tay lân rân bao mạch máu
Truyền nhịp tim yêu vào từng con chữ
Bề bộn lo âu, thương nhớ lòng thành

Anh cứ viết cho thỏa nỗi đau tình
Dùng ngôn ngữ như nhiệm màu thần dược
Lời yêu dấu như sóng lòng chất chứa
Đâu có cách tỏ bày nào khác... hỡi em...

Nếu như em nghe thương nhớ về thăm
Hãy cầm bút viết thật nhiều... em nhé
Đặt niềm tin vào hai đầu nỗi nhớ
Ở nơi này... anh thăm thẳm đợi chờ

Dồn xúc cảm vào ký tự đề thơ
Lời bay bổng tỏ tiếng lòng rung động
Lời tha thiết gọi niềm riêng chôn kín
Triệu mỹ từ dành xây tháp tình yêu

Thấy chăng em... sương giăng khói lam chiều
Nét đan thanh nhuốm phiêu bồng mây gió
Lỡ hò hẹn... lạnh vai gầy nức nở
Đêm dần buông, đàn ai tấu khúc ru.

Nhịp nhặt khoan níu nặng bước chinh phu
Cung trầm bổng tái tê sầu cô phụ
Câu trả lời: phải chăng là phận số
Khiến kẻ yêu nhau đành buông phím thôi đàn

Chật góc yêu thương mơ mộng ảo huyền
Ta dang tay đón vào lòng nắng mới
Ta vươn vai hái sao mai sáng chói
Ta cất lời thổn thức gọi tên nhau

Em hỡi em... chớ để lệ tuôn trào
Mình khóc thế đủ nhiều rồi... em ạ
Còn bên nhau... ta hãy gom hy vọng
Bắt chữ tình phải theo ý của ta

Như tơ vương... rất mềm mại mượt mà
Sao có thể trói tim ta chặt thế...
Sao có thể gánh trầm luân dâu bể
Gieo đắm say rồi để lại thương đau

Áo đợi chờ sẽ mãi mãi giữ màu
Màu tím biếc, màu thủy chung như nhất
Dù ảo hư.. nhưng... tình anh là thật
Cảm giác bình yên đầm ấm ngọt ngào

Cảm ơn thơ tặng tình đẹp thanh tao
Anh đã biết nâng niu từng khoảnh khắc
Anh trân trọng mỗi sắc màu cảm xúc
Mênh mênh mang mang cung bậc thơ tình
__________________________

ONLY



Mênh mênh mang mang hồn khắc khoải tròng trành... chữ theo chữ vỡ òa như thác đổ... Lời thiết tha cãi mệnh trời phận số... đông giá hàn băng khuất phục ngón ngọc ngà. Mỹ Trinh thương... người hãy vui... vui mãi nhé... hỡi người... Có thể ngắn, có thể dài. Sẽ còn mãi hay đây là lần cuối... thì cứ thế... vần nối vần mê mải... một phút đắm say bằng cả thế kỷ trầm u...
Em trở lại tìm anh mang giọt nắng... Mang tin yêu trong trắng một linh hồn... Mảnh tình thơ đầm ấm ở cuối thôn... Hồng kỷ niệm tô thời gian thế kỷ...ONLY thân thương ơi... Mỹ Trinh chạy gấp về nhà tìm người thơ thì đã thấy người thơ ở đây tự bao giờ... Thật không có gì xúc động bằng tấm chân tình của người đã nâng niu chiếc áo thơ và hồn thơ của người tri kỷ... Người làm cho Mỹ Trinh nghe đầm ấm lạ thường nên chợt vu vơ nhớ về một.....

......Đầm ấm kỷ niệm


Đón bàn tay anh ôm vào lòng ngực
Ấm giọt thơ ai vừa ghép ân tình
Trở lại cùng anh hứng nắng lung linh
Nung thương nhớ nghe tình ngào ngạt

Những ngày tháng ba gió mùa đi lạc
Vài hạt đông còn nấn ná đợi chờ
Vài giọt buồn như còn ngủ trong thơ
Nhớ, nhớ quá sương mi mờ lối cũ

Em nghiêng bút thoáng bóng anh về ngự
Ngập trang thơ giấy mỏng ánh mắt buồn
Một lần nào em gạt lệ yêu thương
Hình dáng ấy ngàn năm vương tim nhỏ

Bên quán nhỏ một sáng mùa xuân muộn
Ngồi bên anh xuân dạo khúc ngọt mềm
Chén trà thơm bốc hương tình tri kỷ
Dòng thời gian xin ngưng đọng bên thềm

Lặng nhìn anh nghe tràn lan thương mến
Muốn tỏ bày ngàn tâm sự trầm luân
Những ngày đi thân ái mãi ở gần
Dòng kỷ niệm ghi thành vần thơ ái

Không lời chia tay bởi xa nhau mãi
Lời chẳng thành lời ân ái biệt ly
Tình ra đi, tình trở lại níu ghì
Hai nỗi nhớ triệu vần thi thương tiếc

Còn một hạt nắng cuối cùng tinh khiết
Dành mãi ở đây nung lại tháng ngày
Mãi là giọt hương ngần ấy chưa phai
Em cất giữ chờ trao tay lữ thứ

Buột sợi tơ vương tô hồng ngôn ngữ
Cho đắng cay vơi bớt nỗi đoạn trường
Cho ngàn năm mình ghép trọn hoài thương
Cho giông tố chìm sâu lòng biển cả

Màu tím buồn, màu thủy chung em thả
Áng mây chiều về cuối ngã hoàng hôn
Nơi có anh về đón một linh hồn
Em chìm đắm ngàn nụ hôn gởi gió

Thơ em ghép tặng anh chiều vầng đỏ
Hòa lẫn tình tim tím những giọt mơ
Còn yêu nhau hôn mê đến dại khờ
Muôn chiều ấy mình chờ nhau gặp lại

Mỹ Trinh
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-06 18:04:54onlyyou>
  

        Phiêu bồng
 
Ấm giọt thơ ai vừa ghép ân tình
Nồng hương ái xuyến xao hồn thi sĩ
Ngọt làn môi lắng nghe lời thủ thỉ
Bao yêu thương dâng trọn phút viễn du
 
Vài giọt buồn như còn ngủ trong thơ
Như biết trước một cuộc tình dang dở
Từng thanh âm vọng bổng trầm nhung nhớ
Tím hoàng hôn xa xót nửa chừng xuân
 
Ngập trang thơ giấy mỏng ánh mắt buồn
Trách chi nhau khi đông tàn xuân muộn
Tiếc nuối gì mà trời giăng mây xám
Đêm cô liêu thánh thót lục huyền cầm
 
Dòng thời gian xin ngưng đọng bên thềm
Thao thức tàn canh trở trăn tâm sự
Một giây qua cũng đã là quá khứ
Nhớ nhớ thương thương mãi mãi còn đầy
 
Mang kỷ niệm ghi thành vần thơ ái
Gom góp ân tình tặng hết cho nhau
Vắng bóng trăng còn muôn vạn ánh sao
Vẫn say đắm vẫn nồng nàn tha thiết
 
Hai nỗi nhớ triệu vần thi thương tiếc
Cùng ghép vần... ta san sẻ nỗi niềm
Giấu ngậm ngùi đời dâu bể truân chuyên
Nuôi hy vọng cho ngày xuân thắm mãi
 
Dừng nơi đây ta nung lại tháng ngày
Ta mượn chữ chứng nhân tình tri kỷ
Sẽ cứ yêu dù đời nhiều ngả rẽ
Và hiến dâng tận sâu thẳm tâm hồn
 
Cho ngàn năm mình ghép trọn hoài thương
Quên đắng cay duyên bèo nước đoạn trường
Lưu luyến luyến lưu thệ hải minh sơn
Nắng mưa mưa nắng vạn kỷ trường tồn
 
Áng mây tình về cuối ngả hoàng hôn
Tâm chơi vơi theo cánh gió đại ngàn
Sắc hồng lam vương sầu thương đáy mắt
Biệt khúc vang ngân lời cuối đừng phai
 
Muôn chiều ấy mình chờ nhau thắm lại
Bước phiêu bồng thỏa sinh mộng vô thường
Ta cùng mơ vẹn duyên nợ đá vàng
Ươm mầm yêu bằng âm vần thi tứ
 
Em hãy mãi là người em ngày cũ
Yêu nồng nàn và tha thiết hiến dâng
Em hãy là Mỹ Trinh ở trong anh
Là góc nhỏ cho tình thơ về ngự
_______________________
 
ONLY
 
 
 
 
Giọt thơ vừa ghép ân tình, ghép hoài thương ngàn năm lung linh... để ghép như thế, Mỹ Trinh có biết rằng ONLYYOU sắp trở thành Cuội già rồi hay không.... Hoa đẹp lỗng lẫy và người nhận hoa ấy mới thật là tuyệt mỹ... Chúc Mỹ Trinh thật vui ngày 8/3 và ta cùng chờ ngày 17/4...



📎 3747042md000
[color=darkblue]Từ yêu em...ta trở thành Sư tử
Rất kiêu hùng che chở mỹ nhân thương
Dệt tình thơ ru em khúc nghê thường
Ngủ ngon nhé Thanh Hằng yêu dấu!
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-08 02:28:16Mỹ Trinh>
ONLYYOU ơi... Cuội ở trên trăng Cuội không già... Hằng ở trên trăng cũng không già... Cõi tiên óng ả vàng trăng sáng... Thiên đàng không vướng bụi trầm kha... ONLYYOU anh, Mỹ Trinh cám ơn lời chúc tốt đẹp và những thân ái dành mãi cho nhau, cám ơn những bông hoa lộng lẫy cùng những lời thơ êm ái khiến cho Mỹ Trinh muôn lần chết ngợp trong thơ. í... sao MT lại cám ơn quá nhiều nữa rồi hihi...

Ghi dấu yêu thương


Từ ngàn xưa ghi trong sách sử
Mộng tình nhân ôm bóng tương tư
Xa tầm tay phương trời xa mãi
Gần thật gần kề cận ngôn từ

Thơ em ngủ trên bàn tay anh
Ru anh nhé dòng biển màu xanh
Triều âm vọng sóng tình ru nhớ
Ta ru nhau sóng vỗ chòng chành

Ru yêu thương nhẹ nhàng điệp khúc
Một lần nào xuân đã tao phùng
Đừng quên em những chiều tim tím
Đừng xa nhau chữ nghĩa tình chung

Nhớ nhớ thương thương về chất chồng
Xanh xao gầy héo tình vẫn nồng
Một ngày cũng nghĩa duyên ân ái
Năm năm tháng tháng dẫu hư không

Đâu cần trăng khi tình mình đậm
Triệu vần thơ chưa dứt về thăm
Gom bao nhiêu mùi hương của áo
Gom bầu trời chưa đủ thơ ngâm

Gom yêu thương đem về lót gối
Thầm gọi tên nhau những đêm trôi
Khấn chiêm bao về thăm anh nhé
Tay nắm bàn tay dạo đỉnh đồi

Anh nắm tay em trong giấc mơ
Níu ghì mộng ở xin đừng vờ
Với tay em nắm hôn từng ngón
Mềm quá tay ai ... bàn tay thơ...

Mình ghép tên nhau tên Hoài Thương
Tên anh từ góc mở thiên đường
Em chui vào ngự tim anh đó
Giờ lỡ thương rồi hoài vấn vương!

Hồng lam tím trắng lao xao nói
Nói mãi yêu anh đừng lẻ loi
Ghi dấu yêu thương nồng nàn ấm
Ủ hoài giọt nắng thắm bờ môi...

Phiêu bồng em cỡi mây tình mộng
Ngược cánh thời gian trên khoảng không
Đeo cành chim sắt đêm lướt gió
Biết đâu tình nhớ nở màu hồng...

Em mãi là em trong góc mơ
Tóc dài tóc xõa mộng tình thơ
Mỹ Trinh ngày ấy và muôn thuở
Ngọc Bảo tìm về gieo tiếng tơ...

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
 
     Đi tìm Thiên đường
 
Keo loan chắp nối dây đàn đứt
Trả nợ hồng trần một lần xong
So dây nắn phím ngân tương khúc
Đâu đông sàng với thiếp Lan Đình...?
 
Anh không nhận bút pháp đã tinh
Nhưng, cứ viết lời tình tha thiết
Chẳng đa tài như chàng Tư Mã
Vẫn ru em sóng vỗ tròng trành
 
Buông lời thơ nhung nhớ chất chồng
Anh đếm nhịp tim mình từng phút
Chữ nối chữ vang ngân điệp khúc
Yêu mình em... yêu đến trọn đời
 
Nhịp bổng trầm mây gió chung đôi
Trăng diễm tuyệt trao duyên ân ái
Tiếng thở dài chìm vào đêm vắng
Anh một mình đối bóng khóc thầm
 
Hoa tình thơ nở giữa hư không
Hương sắc ngọt ngào khó đếm đong
Không che giấu trùng trùng cảm xúc
Ước Xuân về oanh yến tao phùng
 
Đêm im nghe dế gọi bạn tình
Triệu sinh linh đồng hành vui sống
Chẳng thể thiếu phần đời quan trọng
Xa ngàn xa vẫn muốn tìm về
 
Có trời cao nhân chứng ước thề
Có nguyệt lão se duyên mai trúc
Có yêu thương lòng thành thăm thẳm
Rất mong em đón nhận tình anh
 
Nếu trở thành cát bụi hôm nay
Vẫn yêu em đến hơi thở cuối
Phú quý công danh như sương khói
Chỉ nghĩa ân lưu dấu ngày mai
 
Giọt thời gian đều đặn rơi rơi
Nào ai biết đời dài hay ngắn
Ngẩng cao đầu cùng nhìn một hướng
Bước chung đường chia ngọt sẻ bùi
 
Anh muốn nghe em hứa một lời
Mỹ Trinh là của riêng anh thôi
Ngàn thơ ấy dành anh tất cả
Ngát hương trầm ngải thắm bờ môi
 
Và ước thề sẽ chẳng phai phôi
Vóc ngọc ngà dịu dàng tay gối
Anh uống cạn mắt nhung đắm đuối
Dâng trăm năm thương mãi Hoài Thương
_____________________
 
ONLY
 
 
 
 
Đời bể dâu cay đắng đoạn trường... Đổi một kiếp mong tròn Nam Kha mộng... Gần hay xa cũng trong tâm tưởng... Thơ và ta nhân sinh vô thường... Trinh nơi đâu... mang nhớ về thăm, ngàn lời thơ êm ái mặn nồng... Thơ cùng ta vào miền cổ tích.... Thơ cùng ta đi tìm thiên đường
[color=darkblue]Từ yêu em...ta trở thành Sư tử
Rất kiêu hùng che chở mỹ nhân thương
Dệt tình thơ ru em khúc nghê thường
Ngủ ngon nhé Thanh Hằng yêu dấu!
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
Em cùng người chia khúc đoạn trường... hai nỗi nhớ buồn vui chung hưởng... Giấc Nam Kha bên giòng đời trắng... Có thơ em vần chữ hoài thương... Trinh nơi nầy... của anh từ tiền kiếp... Cổ tích ngàn năm đã có vầng trăng... Làm nhân chứng cuộc đời mưa nắng... Ta dìu nhau thơ trói ân tình.

Dạo khúc thiên đường


Du dương khúc điệu đàn lơ lửng
Tìm đường mây len lỏi nắng hồng
Như xuân mới phím tơ trải lụa
Vai choàng vai ngan ngát hương nồng...

Anh mãi là thi sĩ của lòng em
Duyên cao xanh kết nụ thật mềm
Nghìn bút pháp trói hồn trầm ngải
Anh là thi sĩ... khúc tình êm...

Gởi hồn đắm vào men con chữ
Anh hiện về từng nét chân như
Nghe bàn tay nghe thơ tình tự
Yêu làm sao... tim đã nát nhừ

Từng nhịp thơ đưa hương về nhớ
Đã bao lần lau nước mắt khờ
Những bài thơ nghe đêm trăn trở
Mang đôi mình trở lại cơn mơ...

Tình rất thật khó lòng đong đếm
Muốn cùng anh dạo khúc mùa xuân
Khoe nắng gió khoe thiên đàng mộng
Cỡi mây trời như đã bao lần

Có những đêm im lìm vắng bóng
Tiếng nỉ non buồn thảm côn trùng
Như thúc giục rằng ta còn sống
Còn tin yêu gởi bạn tình chung

Có tình em râm ran nỗi nhớ
Có bài thơ dạo khúc đàn mơ
Có nước mắt vùi trong hương nhớ
Và có anh bên cửa đợi chờ

Dắt nhau về tìm thiên đàng nắng
Ươm sắc màu đêm gọi mùa trăng
Cuộc hồng trần vùi thân bụi cát
Chỉ tình mình xóa dấu cách ngăn

Em cùng anh thả dài ngày tháng
Biết ra sao mai của ngày mai
Em bên anh quên đời chán ngán
Bước bên nhau thơ thả nhịp dài...

Hứa với anh người tình muôn thuở
Tình của em trao mảnh dại khờ
Chỉ yêu anh làm thơ trăng gió
Một mình anh lặn ngụp sóng mơ...

Anh hảy hứa cùng em trọn kiếp
Không hề quên tri kỷ tình thân
Mãi bên em ru tình ngủ thức
Hoài thương nhau như đã lần xuân...

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
 
     Cổ tích ngàn năm
 
Ta lạc vào cõi lạ xa xăm
Nghe thánh thót đàn ngân tương khúc
Thấy dịu dàng vòng tay ấm áp
Phút cận kề bối rối ngập ngừng
 
Hồn đi hoang nhẹ bước phong trần
Hương trầm ngải len từng ngõ ngách
Vào mê lộ ngỡ thiên đường nắng
Dìu dặt đê mê cung phím mơ
 
Thảo tình kinh cõi mộng riêng tư
Chữ nối chữ hiến dâng mê mải
Sóng tiếp sóng nồng nàn ân ái
Thực hư hư thực khó định phần
 
Chân thật yêu xóa mọi cách ngăn
Mặc không gian xa biệt nghìn trùng
Mặc thời gian đổi dời thế cuộc
Nghĩ về nhau đã đủ ấm lòng
 
Trời cao cao mây trắng bềnh bồng
Biển xanh ngắt chập chùng cánh sóng
Đồng lúa vàng mênh mang hứa hẹn
Cánh có bay chấp chới cuối chiều
 
Ta về đâu sau giấc mơ yêu
Ta tìm gì giữa vùng vô định
Say lả lướt quên mình hiện hữu
Vần theo vần nối nhịp tình thơ
 
Thơ đưa ta về cõi xa mờ
Mộng uyên ương Ngưu Lang _ Chức Nữ
Để thiên thu lưu tình một thuở
Sống _ chết vì nhau chẳng đắn đo
 
Ta và người làm thơ trăng gió
Trùng điệp mỹ từ thương nhớ thương
Dạo khúc đàn mơ tim vấn vương
Tan mộng mị hồn sầu khắc khoải
 
Chẳng thể sống an nhiên tự tại
Khi cõi lòng cháy bỏng đam mê
Xuân hồng sang nắng ấm tràn trề
Tình trỗi dậy nhớ nhung da diết
 
Như thác lũ chảy về với biển
Ta nhớ người mượn chữ ghép vần
Dệt lời yêu tha thiết từ tâm
Rồi kiệt sức chìm vào đêm vắng
 
Cổ tích ngàn năm... ơi cổ tích
Hãy ghi thêm tình sử hợp hằng
Xin cao xanh chứng giám lòng thành
Ta yêu người... yêu người duy nhất
____________________
 
ONLY
 
 
 
Mơ trăm năm một thiên đường nắng... Ta có nhau ngân tương khúc mùa ngâu... Tình tràn trề như sóng đại dương... Trả ân nợ vương mang từ tiền kiếp... Chỉ nơi đây... mãi chốn này... là Mỹ Trinh với vòng tay ấm áp của đại ngàn ôm trọn núi vào lòng... một cõi riêng của Chúa Sơn Lâm  
 
 
 
 
 
 
[color=darkblue]Từ yêu em...ta trở thành Sư tử
Rất kiêu hùng che chở mỹ nhân thương
Dệt tình thơ ru em khúc nghê thường
Ngủ ngon nhé Thanh Hằng yêu dấu!
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
Em mang nắng ấm về ngập lối... Rải hạt màu lên áo trắng thiên thanh ... Tô môi tươi viền mắt biếc màu xanh... Hôn dấu nhớ lên trang tình cổ tích... Chỉ mình anh khoác áo chiều phù phiếm ... Chỉ mình anh đàn hát khúc tầm xuân...Chỉ mình anh ghi dấu tích một lần... Thiên thu nhớ mang tình kinh về ngự....

Ngự trong tim trăm nhớ nghìn thương...


Mình lạc tay nhau mấy ngàn năm
Tìm dấu tích một lần tiền kiếp
Gặp lại nhau đan vòng tay ấm
Mắt nhìn nhau luống cuống thương thầm

Và từ ấy người về trú ngụ
Trong tim em tình nhớ thiên thu
Cuống hồn nhau thiên đường nắng gió
Cất cánh bay cao hát tình ru

Hương tình kinh lật từng trang sách
Thơ của nhau bay bổng lên trời
Có lòng thiên yêu thương nhân chứng
Ta cho nhau từ ấy cuộc đời

Mình vẫn cho nhau từng nhịp thở
Tim còn vang dồn dập đợi chờ
Nghĩ về nhau xa xôi cách biệt
Thương yêu về đêm vẫn còn mơ

Một trời hồng cho em tìm mộng
Biển xanh lơ bọt sóng khơi lòng
Muôn hạt nắng cười mùa xuân mới
Lùa yêu thương lên giọt môi nồng

Giấc mơ yêu hôm nào chạy trốn
Ta lại về choáng một thinh không
Mở trái tim nói lời chân thật
Duyên còn duyên một dấu ấn hồng

Thơ đói thơ nắng thiếu cầu vồng
Ta trở lại làm đời mưa nắng
Thơ gặp thơ men tình bay bổng
Bút hôn em thi sĩ chờ trăng

Một chút sầu bởi thương xa vắng
Bởi yêu nhau đâu nỡ chối từ
Một chút xa làm lòng cay đắng
Không còn buồn bút trổi tình thư...

Em hôn anh nhớ tràn qua nhớ
Thơ hôn anh muôn điệu vần chờ
Tay nắm tay quên sầu ngày cũ
Về bên nhau cổ tích mùa thơ...

Thôi đừng buồn đừng sầu anh nhé
Mãi yêu anh thơ mãi đứng gần
Thôi đừng xa đừng chia tay nữa
Hôn người yêu xin chớ phân vân

Ngự tim em tình cổ tích đầy
Trăm thương nhớ nghìn năm ghi dấu
Cúi ơn trên ghi khắc tình này
Em yêu anh... tình anh duy nhất

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
 
    Đêm mơ về em
 
Anh gửi theo mưa giọt lệ sầu
Gửi tiếng thở dài xuyên canh thâu
Gửi ngàn thương nhớ vào câu chữ
Trả nợ tang bồng trước mùa ngâu
 
Anh lặng người nghe tiếng thở đêm
Phút giây chân thật với chính mình
Mới hay trăng cũng cô đơn lắm
Mới thấy bóng đen thật ảo huyền
 
Hiển hiện trong tim một ảnh hình
Nghi dung diễm lệ nguyệt hoa nhường
Trâm anh thế phiệt còn giữ cội
Tam tòng tứ đức vẹn tâm thân
 
Vang vọng bên lòng tiếng của em
Yêu thương nhung nhớ chỉ mình anh
Châu về Hợp Phố duyên giai ngẫu
Hợp cẩn giao bôi phút thiêng liêng
 
Thì em... bến cũ có đợi thuyền
Đàn, trăng, thơ, rượu ngọt môi mềm
Bên song gió tấu tương tư khúc
Tóc đùa vai mộng... đất trời ghen
 
Này đây... lưu thủy với hành vân
Tay tiên, ngón ngọc, phím tơ đồng
Nhặt khoan suối chảy rừng thu vắng
Bềnh bồng mây trắng giữa tầng không
 
Người ơi... anh nguyện giữ tình chung
Dấu tích nghìn năm chỉ một lần
Nghìn năm đọng lại trong khoảnh khắc
Nghìn năm ân _ nợ chứa chan tình
 
Hãy nói cùng anh tiếng thật lòng
Biển cạn non mòn vẫn sắt son
Vẫn in tâm khảm lời ước thệ
Đốt lò hương cũ sưởi đêm nồng
 
Rồi mai... khi đón mặt trời hồng
Lá thắm hoa cười đậm sắc hương
Mắt nhung đắm đuối hồn phiêu dạt
Ngày chẳng vội sang... ảo mờ sương
 
Tình ơi... đêm diễm mộng còn vương
Tình ơi... đời từ đây sang trang
Yêu em... nắng như vàng thêm nữa
Và bầu trời dường trong xanh hơn
 
Còn đây... huyền sử khắc vào tim
Cổ tích tình thơ một đêm mơ
Đêm mơ về em... đêm phù phiếm
Trăng soi đáy nước chứng thề nguyền
______________________
 
ONLY
 
 
 
Còn đây... còn vọng tiếng tơ đồng... đêm thêm huyền hoặc, tình thêm nồng... Xa vắng một ngày tim thổn thức... Giận hờn nửa buổi nhói buốt lòng...
 
[color=darkblue]Từ yêu em...ta trở thành Sư tử
Rất kiêu hùng che chở mỹ nhân thương
Dệt tình thơ ru em khúc nghê thường
Ngủ ngon nhé Thanh Hằng yêu dấu!
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-30 03:01:05Mỹ Trinh>
Còn mãi trong nhau kỷ niệm hồng ... Vương vấn tình xưa nhớ thương mong... Đừng xa anh nhé dòng thơ cũ ... Biết mấy hờn ghen tình mãi nồng... ONLYYOU người hỡi... lần này là giận cuối cùng nhe người thơ, về sau này là không còn được hờn ghen nữa à ... Ngoéo tay đi anh hỉ ....

Đêm mơ về anh


Trông ngóng về anh phương trời xa
Gửi theo ngọn gió hương la đà
Bức tình thơ nhớ, ghi dòng chữ
Chợt biết tình mình giờ đã xa

Đêm mơ về anh tim thổn thức
Nước mắt theo về chảy rưng rưng
Trăng ngồi ủ rũ cô đơn quá
Mới hay nhung nhớ đến não nùng

Anh về trong em mềm như thơ
Ánh mắt long lanh vẫn như chờ
Vòng tay thân ái choàng vai nhỏ
Anh mãi... chưa một lần thờ ơ

Thì thầm như anh gọi tên em
Mỹ Trinh, thương quá bàn tay mềm
"Cục thơ" rẩy bút thanh tao mộng
Khảy khúc đàn xuân mộng thật êm

Bến cũ còn đây đợi thuyền về
Chở đầy thơ mộng rải đam mê
Trăng thơ nguyệt tửu đàn ngân khúc
Mình đón nhau về thơm hương quê

Này đây Tiêu sử và Lộng Ngọc
Vì chàng tiêu sáo thánh thót hồng
Nghê khúc thiên đường mây vờn gió
Tràn môi âm vọng đón tình nồng

Trong tim ghi mãi một bóng hình
Hồn đã trao hồn ghép sử kinh
Khoảnh khắc đong thành ngàn năm nhớ
Em góp vào hương nhớ giọt tình

Em mãi về đây nghe tiếng lòng
Đàn cùng anh tình khúc mưa rong
Dẫu buồn năm tháng đi qua mãi
Trầm hương gói áo ủ hương nồng

Em đón mặt trời căng ngực thơm
Yêu anh bừng lửa cháy mùa rơm
Tình thơ như pháo hoa mùa cưới
Chờ vần gieo chữ đợi môi hôn

Diễm ảo mơ huyền lộng trong mây
Siết chặt vòng tay ấm nắng đầy
Chim sáo cùng về mùa hội tụ
Nghe tiếng anh về thơ ngất ngây

Còn mãi nghìn năm một giấc mơ
Chiêm bao em ngủ trong đợi chờ
Phù phiếm cuộc đời anh tô vẻ
Một ánh trăng thề triệu vần thơ....

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Có đôi lúc...

Có đôi lúc thấy mình thật mới
Chỉ cuộc đời meo mốc cũ... nằm ì...
Có đôi lúc thấy mình bơ vơ khung trời lạ
Lạc một góc đường tìm bóng mẹ dắt về...

Ngày ủ ê...
Đêm ủ ê...
Mưa không lạnh, nắng vàng không còn ấm
Vô cảm hững hờ mặc kệ người qua
Đôi lúc thấy mình chẳng có nhà
Khao khát ngắm ô cửa đèn thành phố

Chân quanh co
Lòng im lặng
Không trách hờn
Không gần gủi
Không chia xa

Mặc cho gió thổi hoang đồng cỏ cháy
Thả vào chân mây điều xa ngái
Một mình.
Một mình đếm trắng... bước kiêu sa...

O con số không
Vẽ một vòng tròn khép lại
Buồn không bước ngồi im tìm quên, nhớ
Gạt mờ phai, xóa dòng trăn trở
Khép nấp áo quan đóng đinh lên hơi thở
Còn lại mình với mảnh vụn thời gian

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Nhặt kỷ niệm trên hương giấy

Còn lại đó tập thơ bằng nét chữ
Anh nhớ đem về cất trọn dấu tình xưa
Chữ em viết bằng ngón tay mực vữa
Bài nắng chiều như vướng gió băn khoăn

Chợt nhận ra vài cung điệu xa gần
Lời gởi gấm cuộc tình gần mà xa mãi
Anh nhớ xếp vần thơ vào ngăn tình ái
Có bàn tay em xoa dịu tháng năm

Em tung những mảng màu lót lưng nằm
Như còn đó bàn tay ai vừa nắm
Gói tất cả nhặt lên làm kỷ niệm
Triệu bài thơ với nho nhỏ tấm hình

Muốn nhìn anh lần nữa đọc lời kinh
Rồi quên mãi cánh cửa tình khép lại

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn

Có khi buồn một tiếng "chào"
Đâu cần giông bão khát khao môi nồng
Buồn như đặc sệt nước sông
Con cá biếng lội quên dòng nước trôi
Có khi buồn muốn nói "thôi"
Ngày đêm, thức ngủ, đời rồi cũng qua
Khép buồn vào một bài ca
Nghêu ngao ta hát trăng hoa một mình
Quên đời quên mấy nhục vinh
Thả vào cát bụi sinh linh chữ buồn
Có khi buồn cả lời "thương"
Thôi thì cứ để mộng thường trôi mưa
Bao nhiêu nước mắt cho vừa?
Bao nhiêu khao khát không thừa bàn tay
Trút buồn vào sợi nắng mai
Nắng bốc hơi khét cho ngày thành đêm
Giọt buồn đọng lại thật mềm
Nhâm nhi uống cạn lần thêm nỗi buồn...


Tôi quen

Tôi quen khép lại chuyện lòng
Đóng đinh nỗi nhớ khóc trong tủi hờn
Xếp đời kỷ niệm từng cơn
Thu hồn ốc đảo cô đơn đi về
Tôi quen ôm nặng cơn mê
Lội qua sông vắng chở thề vầng trăng
Chìm đáy vực, lấp góc nằm
Ngủ quên một kiếp quên thăm chuyện đời

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Như thuở ấy...

Như thuở ấy suối ngồi chờ trăng
Nước lóng lánh màu vàng ân ái
Như thuở ấy niềm riêng buông chảy
Sao bây giờ trăng lặn về đâu ?

Không còn trăng chờ người thi sĩ
Bút u hoài chảy giọt bờ mi
Trăng ra đi khép sau màn khói
Khép tình tôi khép lại xuân thì

Như thuở ấy trăng về tắm mộng
Chỉ có tôi thơ thẩn chuyện lòng
Biết bao giờ tan giữa hư không
Lòng thanh thản như tờ giấy trắng

Như thuở ấy đời chưa thương tích
Trăng vườn hồng gió thoảng mây bay
Kết hồn thơ lên hương sợi tóc
Phù phiếm màu tô cõi bồng lai

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
[size=3]Tìm lại tôi

Tôi đi về tìm tôi của ngày xưa
Chân lủi thủi đếm dấu đời cát bụi
Bên góc phố cầm tay em mừng tủi
Tay run run gõ chữ mến lời thương

Tôi đi về tìm tôi cuối chặng đường
Nghe rời rã giọt mùa đông băng giá
Cuối tháng ba tuyết còn rơi lã chã
Paris của em lá có nhú mầm xanh?

Một chút lặng thầm một thoáng buồn quanh
Bao ngã rẽ hình như mình đứng đó
Chờ tuyết tan mùa xuân lay ngọn gió
Lau cho nhau khô lệ đón xuân về...

Này gió hỡi mang tình khắp sơn khê
Ru ta nhé lời trần tình thật ngọt
Ru nhớ quên bình minh chim về hót
Tay cầm tay bên góc phố vui buồn

Tôi trở về tìm tôi níu vấn vương
Dòng thơ cũ lạc đường mưa ướt đẩm
Tôi trở lại tìm tôi buồn vừa thấm
Nửa nụ cười gởi gấm lại bên em...

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Màu vàng cho anh..

Đầy tinh tú màu vàng trên khung gấm
Em chọn cho anh lấm tấm những hạt vàng
Khoanh vòng tiềm thức miên man
tia lửa ấm hâm nồng vầng trán
Thuộc về anh
Tất cả thuộc về anh...
Lấp lánh chiếu không gian màu vàng....

Em đến từ cánh diều nắng vàng thả gió
Muôn vần thơ ươm hương ngọn cỏ
Hát cho anh
Hát cho anh như lòng mơ ước
Thuộc về anh
Thuộc về anh tất cả
Em gọi...Đó là giấc mơ đã chín vàng

Em trở lại từ vùng khởi điểm
Nhịp bàn chân khua gió ban mai
Bên lề đường hoa vàng cúc dại
Thảm cỏ xanh chen ngập màu vàng...

Màu vàng chạm lên da anh sạm nắng
Đẹp như bình minh giọt sương còn lóng lánh
Sương mong manh
Tan thật nhanh
Dưới nắng vàng nghe tim âm ấm
Chợt biết mình yêu anh nhiều lắm
Em yêu anh bằng một quả tim vàng...

Em chọn cho anh bên cõi thực màu vàng
Tia lửa ấm hâm nồng vầng trán
Thuộc về anh
Tất cả thuộc về anh...
Lấp lánh chiếu không gian màu vàng....

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Em đến từ cánh diều nắng vàng thả gió
Muôn vần thơ ươm hương ngọn cỏ
Hát cho anh
Hát cho anh như lòng mơ ước
Thuộc về anh
Thuộc về anh tất cả
Em gọi...Đó là giấc mơ đã chín vàng



 
 
 
Như Giấc Thiên Đàng
 
 
Giấc mơ chín... màu vàng hả chị?
Và ngọt như quả thị ngày xưa?
Quả tình theo gió đong đưa
Gốc cây van vái... em đưa tay chờ
 
Trong hương gió...em nghe mùi cỏ
Thảo nguyên xanh mở ngõ hồn em
Cánh diều đang lướt gió êm
Như tranh ai vẽ ngọt thêm cuộc đời
 
Khi yêu đến, bao lời thơ đẹp
Nụ hôn đầu như phép thần tiên
Ru ta bến mộng mơ hiền
Đưa thuyền tình cập gá duyên tơ hồng
 
 
jacaranda
 
 
Thương chúc Mỹ Trinh một ngày thật đẹp và hạnh phúc nhé [:)]
Con tim chỉ một không hai
Yêu người yêu mãi nên dài nỗi đau

Trang Lưu Trữ
Trang Chính



 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-06 21:09:58Mỹ Trinh>
Trích đoạn: jacaranda
Như Giấc Thiên Đàng

Giấc mơ chín... màu vàng hả chị?
Và ngọt như quả thị ngày xưa?
Quả tình theo gió đong đưa
Gốc cây van vái... em đưa tay chờ

Trong hương gió...em nghe mùi cỏ
Thảo nguyên xanh mở ngõ hồn em
Cánh diều đang lướt gió êm
Như tranh ai vẽ ngọt thêm cuộc đời

Khi yêu đến, bao lời thơ đẹp
Nụ hôn đầu như phép thần tiên
Ru ta bến mộng mơ hiền
Đưa thuyền tình cập gá duyên tơ hồng


jacaranda

Thương chúc Mỹ Trinh một ngày thật đẹp và hạnh phúc nhé [:)]

Thiên đàng cho anh

Thiên đàng mộng dành cho anh nhé
Đón vòng tay khe khẽ lời tình
Nắng vàng mây múa lung linh
Hứng từng hạt nắng đợi tình nở hoa

Thiên đàng đó ngàn hoa thơm gió
Màu thiên thanh hương cỏ mùa xuân
Đưa anh vào cõi lâng lâng
Bút thơ em vẽ trong ngần tình yêu

Thiên đàng mơ yêu kiều mộng mị
Trăng và thơ tuyệt mỹ nụ hôn
Ru anh buông thả linh hồn
Trần gian như đã vùi chôn muộn phiền...

Mở rộng vòng tay đón ja vào nhà của Mỹ Trinh thật quý mến, chúc ja sẽ ở lại đây vui nhé! [sm=----------------.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-06 13:27:24Quỳnh Muội>
Quote
Trich đoạn : Mỹ Trinh

Chào HoangThi. Quỳnh Muội và các bạn trong vườn thơ nhà của HoangThi.
Lâu ngày vắng mặt vnthuquan, hôm nay trở về bất chợt gặp những bài thơ viết về Cần Thơ quê của MT.
Xin mượn nhà của HoangThi cho MT gởi lại vài vần chia sẻ cố hương...
Cám ơn bài thơ hay của Nhật Quỳnh.

Nhớ Cần Thơ


Lần cuối giã từ Cần Thơ
Lòng còn ray rức mong chờ về thăm
Tính ra chỉ mới hai năm
Mà sao như đã xa xăm ngút trời
Quê mẹ vẫn đẹp muôn đời
Nhớ chuyện cầu gãy bời rời ruột đau
Bến Phà chắc đã đổi màu
Lật trang lịch sử nao nao chuyện lòng

Mỹ Trinh


Chào Mỹ Trinh.  Bài Nhớ Cần Thơ hay lại có nhắc dến cây cầu gảy nhịp dẫn ngày nào làm đau lòng biết bao nhiêu người , ngày ấy Quỳnh Mưội cũng xúc cảm viết được một bài , QM gởi Mỹ Trinh cùng đọc nhé. Chúc lươn vui va khoe , sáng tac nhiều nữa thơ hay.
                



                  BA ƠI



               ----o0o-----


Con người Sông Hậu đã quen sông nước
Lòng vẫn mênh mông một cỏi bến bờ
Nhìn công trình thế kỷ cầu Cần Thơ
Lòng cháy bỏng con nôn nao chờ đợi
Biết bao đời đôi bờ xa diệu vợi
Bên lở bên bồi  cách trở xa xăm
Những chuyến phà vẫn xuôi ngược tháng năm
Dòng sông Hậu vẫn hiền hoà một cỏi
Nay thế giới chỉ trong vòng tay với
Những thông tin hạn hẹp đã xa rồi
Đất nước mình thanh bình về muôn lối
Sông Hậu ngày nay cũng vội chuyển mình
Ba của con  theo nhịp bước công trình
Vẫn bền bỉ  từng ngày vui lao động
Ai có ngờ đâu dất bằng dậy sóng
Cả công trình phút chốc bổng tiêu tan
Được hun tin con rất đổi bàng hoàng
Ba nằm đódưới hàngngàn tấn thép
Dưới gạch đá thân Ba bị đè bẹp
Ba ra đi không một tiếng giả từ
Chắc hồn Ba chừ  ngổn ngang trăm mối                                   
Tiền học phí sáng nay Ba trao vội                                            
Ba đã vai hẹn trả cuối tháng công trình                                     
Dẫu biết rằng đời có tử có sinh
Có những chia ly không hề biết trước
Như thực tế nầy con đành bất lực                                              
Con của Ba đang mỏi mòn túc trực
Chờ xác Ba từ đống đổ nát trở về
Một phút trôi qua sao dài vô kể
Hồn  thẩn thờ đếm từng bước thời gian
Ba đi rồi đường học vấn dở dang
Cổng trường đại học xa xôi diệu vợi
Tất cả đã xa rời tầm tay con với
Nợ áo cơm, Ba phút chốc trả lại đời
Ba  đã  yên bình về một cỏi xa xôi
Hay hồn vẫn  quẩn quanh  đàn con dại
Xin phồ hộ cho đứa con chưa từng trải
Dũng mạnh lên nuôi em dại thay Ba
Ôm xác Ba  mắt con lệ cay nhoà
Yên lòng nhé, Ba ơi con ngàn lần hứa .

        Nhật-Quỳnh
 
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0


Cám ơn Quỳnh Muội ghé nhà để bài thơ .

Cảm Thương

Cảm thương số phận bao người
Hạt gạo đắng chát nuôi đời bé thơ
Còn bao nhiêu số phận chờ?
Còn bao nhiêu trái tim vờ nỗi đau?

Bao giờ thế giới cùng màu?
Vàng, đen, da trắng ngọt ngào như nhau?

Bao giờ nhân loại thương nhau?


Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Người ra đi...

Thơ như đã lấp tràn bọt sóng
Chới với vần tìm chữ ra khơi
Người như đã đi qua nỗi nhớ
Thoáng hương xưa mộng đẹp xa vời

Trăng hổ thẹn gác đầu tránh mộng
Tình vụt bay thương nhớ chùng chân
Người ra đi thả tình bay bổng
Người dừng chân trăng khuất xa dòng

Mây mờ giăng bến đời mù mịt
Hơi thở ngày nặng trĩu ghì đêm
Tình xưa giờ ghi trang cổ tích
Chờ trận mưa ướt giọt tình mềm

Gió rả rích như ai than vãn
Lấp mùa xuân trên cánh mộng du
Tình theo mây mù xa lãng đãng
Chiều u buồn vắng giọt thơ ru

Mưa Lại về xối lên niềm nhớ
Hoang chiều hoang mưa lấp cơn mơ
Mưa ướt đẩm cuộc tình hôm đó
Ta trở về hứng giọt thờ ơ...

Nắng ra đi đau lòng hoa lá
Bao ngày mưa nắng cuốn chân xa
Lạnh ngày hoang lạnh lòng nhân thế
Ngập bơ vơ lữ khách không nhà

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-15 00:44:41Viet duong nhan>
Gieo hạt thơ xuân

Em trở lại vườn xuân gieo gió mới
Khúc tự tình còn âm ỉ sương mai
Em trở lại chờ nắng mới của ngày
Gieo vài hạt thơ màu lên thảm cỏ

Thơ nở hoa cho lòng trần còn đợi
Mùa xuân nào về lại cõi nhân gian
Thế giới hòa mình vào những hạt vàng
Vòng tay đón thương yêu ngàn nhân loại

Gieo hạt mầm thơ chờ niềm hy vọng
Nhịp đàn xuân bay bổng một khung trời
Tôi quên tôi những mùa cũ chơi vơi
Dòng nước mắt cuốn trôi tình hư ảo

Gieo hạt nhớ quên gởi tình lòng đất
Trả lại ơn đời hạt thóc nuôi thân
Mùa xuân hồng về thăm hoài trái đất
Người ra đi, người ở lại tròn đầy

Gieo những hạt nồng nàn đem vào mộng
Chiêm bao say hư ảo chuyện xa vời
Mọc vầng trăng vùng tiềm thức chơi vơi
Chìm giấc ngủ xa dòng đời khổ hạnh

Mỹ Trinh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-15 00:47:55Viet duong nhan>
Đọng những giọt thơ

Hãy uống cạn dòng thơ thương nhớ
Nghe giọt nồng máu chảy về tim
Hãy uống cạn dòng thơ trăn trở
Khao khát hoài giọt nóng bừng tim

Hãy nắm chặt bàn tay ghép thơ
Gieo vần ái lên nghìn con chữ
Hãy mím chặt bờ môi thương nhớ
Để nghe lòng ngờ ngợ tương tư

Hãy đón gió thả tình về ngõ
Buồm chơi vơi thuyền lướt sóng cao
Lắc lư cuốn tình theo ngọn gió
Sóng ngàn năm ru biển ngọt ngào

Thả dòng xưa mùa thơ áo trắng
Nắng xanh lơ gió lá ru cành
Hương mùa xưa chút gì cay đắng
Thơ theo về khóc giọt nắng xanh

Hãy thả hoàng hôn chiều tím mây
Thơ bay lơ lửng đợi trăng về
Giọt buồn đừng đọng thơ, ngai ngái
Ghép chút ngọt ngào ru đam mê...

Mỹ Trinh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Khoảng nhớ

Một khoảng mù khơi lơ lửng vầng mây
Vờn gió nhẹ đưa nhớ dồn khoảng trống
Nơi góc tim nghe lòng như cháy bỏng
Dấu yêu xưa ngợp cánh gió mây chiều

Đầy khoảng nhớ nghìn vụng trộm lời yêu
Pha mây trắng nhạt nhòa sương nhỏ lệ
Đêm về nghe cổ tích vài truyện kể
Hoài nhớ thương kỷ niệm đã xa vời

Vùi đầu vào khoảng nhớ chơi vơi
Cái đau nhói về thăm miền trăn trở
Hạ chưa vàng sao thu đau tan vỡ
Chuyện năm nào rơi xuống một mùa xuân

Ngập khoảng nhớ bóng người lem hương phấn
Ngàn năm đi còn nỗi nhớ giăng mây
Khoảng trời em vùng mây trắng hao gầy
Đêm thả xuống khoảng đầy... ôị. thương nhớ!

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0


Em ngủ trong mơ

Em nằm ngủ khoanh tròn vòng cổ tích
Anh lật trang đời tìm kiếm dấu tình si
Ngàn trang sách cũ
Vẫn nét xưa in đậm vết xuân thì
Đêm chớp mắt sao...
Trăng ngọt ngào rót chiêm bao mộng mị

Em nằm ngủ buông xuôi cõi đời
Anh ngang trái kết lên mi tuổi nhớ
Nghe nỗi nhớ đâu đây về thăm hơi thở
Đọng hàng mi giọt nhớ rơi xuống đời
Mộng chơi vơi..chơi vơi...
Chập chùng mưa rơi trong giấc mơ...

Em nằm ngủ... thiên thu... chìm mơ!

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI ĐI HÚT DẤU MÙA THU

Người đi như đã tròn thu vỡ
Lá đã mấy lần đổi màu mơ
Tôi về đếm trắng mùa hoa sửa
Nghe giọt đông buồn rơi cõi mơ

Người đi lặng chết hồn thu vỡ
Để lại người xưa vết buồn trơ
Ai đem đông tới ùa trước cửa
Gió cuốn mây hồng xám bài thơ

Người đi đồi núi nghe thu khóc
Suối nức nỡ buồn dưới hàng thông
Nghe mưa thương gõ dòng dư lệ
Nghe nhớ siết lòng ngọn gió đông

Người đi từ ấy phai thu nắng
Bút nghiên xếp cất giấu lòng trăng
Mím môi nghe chút gì cay đắng
Biết có khi nào quên nhau chăng?

Người đi khép kín nghìn thu vắng!

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
 
Người đi từ ấy mùa thu chết
 
Người đi nhàn nhạt màu sương khói
Lá biệt ly cành sắc tàn phai
Hoàng hôn tím ngắt buồn vời vợi
Ai có đợi ai chốn xa vời
 
Người đi... còn chiếc bóng chơi vơi
Lành lạnh vầng trăng nhuốm đơn côi
Mắt chìm trong mắt tràn tiếc nuối
Muôn lời tan theo từng giọt rơi
 
Người đi... biền biệt cánh chim trời
Biết đâu tăm cá giữa mù khơi
Gió động tình si, mây chới với
Mưa mưa, bão bão cứ tơi bời
 
Người đi bỏ mặc dĩ vãng trôi
Có hiểu cùng thu nỗi u hoài...?
Từ đây cho đến ngàn thu tới
Chết lịm trong lòng thương nhớ người
 
Người đi... thôi thế... hết thật rồi
 
ONLY
[color=darkblue]Từ yêu em...ta trở thành Sư tử
Rất kiêu hùng che chở mỹ nhân thương
Dệt tình thơ ru em khúc nghê thường
Ngủ ngon nhé Thanh Hằng yêu dấu!
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: onlyyou

 
Người đi từ ấy mùa thu chết
 
Người đi nhàn nhạt màu sương khói
Lá biệt ly cành sắc tàn phai
Hoàng hôn tím ngắt buồn vời vợi
Ai có đợi ai chốn xa vời
 
Người đi... còn chiếc bóng chơi vơi
Lành lạnh vầng trăng nhuốm đơn côi
Mắt chìm trong mắt tràn tiếc nuối
Muôn lời tan theo từng giọt rơi
 
Người đi... biền biệt cánh chim trời
Biết đâu tăm cá giữa mù khơi
Gió động tình si, mây chới với
Mưa mưa, bão bão cứ tơi bời
 
Người đi bỏ mặc dĩ vãng trôi
Có hiểu cùng thu nỗi u hoài...?
Từ đây cho đến ngàn thu tới
Chết lịm trong lòng thương nhớ người
 
Người đi... thôi thế... hết thật rồi
 
ONLY

Anh về từ ngọn thu phong

Anh về từ khói sương mù mịt
Có phải bóng anh khoác mùa thu
Anh về từ phương trời xa tít
Cứ ngỡ mùa thu lấp mây mù

Anh về mang cả tình nặng trĩu
Qua lối mòn xưa hát cô liêu
Trăng lên mây ngủ... đồi cao gió
Bàng hoàng thức giấc đón người yêu...

Anh về rừng đón ngọn thu phong
Gió đâu còn lạnh bờ môi hồng
Rừng mơ thu nắng vàng con suối
Sáng nay cành nở triệu đóa hồng...

Anh về giọt nắng rơi ngoài hiên
Lá Thu về cội chôn ưu phiền
Không còn vất vả heo mây gió
Đông mặc kệ đông... mộng rất hiền...

Anh về...ở lại... muôn thu nữa....

Mỹ Trinh

[color=#330000]OnLyYou ơi... Chiều nay bổng nhiên nghĩ tới anh cả một buổi chiều, thì ra hồi nảy MT "ách xì" là lúc anh đang vào nhà của MT hén, anh ngồi im ru không tiếng động nên em không hay. Mừng anh về nhà thăm MT nha... anh có khoẻ không?
Đăng nhập để trả lời
0
Ru Một Góc Trời

Ru một góc đời lần cuối cùng
Từ đây hai ngã chẳng về chung
Thu đi chôn lá sâu lòng đất
Chôn kỷ niệm buồn đêm mông lung

Ru một góc đời xa kỷ niệm
Rươm rướm bài thơ giọt máu tim
Bao nhiêu vết tích đau nhoi nhói
Thôi anh... xa mãi cuộc trốn tìm

Ru một góc đời thơ nhạt buồn
Từ đây lau sạch giọt lệ tuôn
Sang ngang đưa lối mùa em bước
Quê hương sông nước trở về nguồn

Ru một góc đời quên chuyện xưa
Áo hương thôi đã rách mấy mùa
Em qua cầu nắng con sông nhớ
Một thuở ấu thơ gió hát đùa

Ru một góc trời sớm mai hồng
Thảnh thôi nắng ấm chim hát rong
Em về phố đợi ly trà ấm
Góc quán ngày xưa còn ghi lòng

Giã từ kỷ niệm buồn năm tháng
Thả mưa trôi hết cuối dòng sông
Đau thương xa xót ra lòng biển
Thả hết sầu vương nhẹ cõi lòng...

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều bơ vơ

Nếu em về còn buổi chiều đứng đợi
Hoàng hôn xanh thổi gió thảo nguyên vàng
Nếu em về có anh mừng ra đón
Chiều, chiều nay tiếng cười nói rền vang

Nếu em về khi chiều sương nhạt nắng
Có bàn tay xoa nhẹ bờ vai hồng
Những ngày xưa còn đứng đó hoài mong
Hay chỉ gió vờn lòng người viễn xứ

Con đường xưa nắng giận hờn ủ rũ
Kỷ niệm buồn về ngủ dưới rừng sương
Qua lối nhỏ bóng tường rêu năm cũ
Lòng bồi hồi xao động một mùa thương !

Từ một khoảng gió lùa qua chân núi
Gom kỷ niệm về chôn góc thông già
Đếm từ bước chân xiêu xiêu bóng ngả
Bơ vơ chiều lạc lõng dấu tình xưa ...

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Thu Chết

Thu trong ta chết từ lâu lắm
Từ khi về khép cửa sau lưng
Những ngày xưa giờ không còn nữa
Chỉ mùa đông choáng lối ngập ngừng !

Thu ra đi theo mùa dấu ái
Cánh rừng nâu úp mặt khói sương
Từ một thuở trăng tàn bến suối
Thu chết rồi để lại vấn vương !

Những mùa thu ngày xưa lịm tắt
Từ khi người đành đã xa người
Chỉ vần thơ đong đưa thu nhớ
Chỉ ầm thầm gọi nhớ... Thu ơi...!

Thu bây giờ chìm sâu lòng phố
Một thuở nào tình tứ thu sang
Không còn mơ ta đi vội vã
Chỉ vần thơ quét xác lá vàng !

Thu nghìn năm chìm đêm dĩ vãng
Từ khi tình chôn xuống nghĩa trang
Mình tặng cho nhau mùa thu chết
Đốt bài thơ mang xuống suối vàng

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0