<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-09 10:31:34Huyền Băng>
Đầm ấm tình thơ
Nhớ nhung nào đang về ngự quanh đây
Đầu ngón tay lân rân bao mạch máu
Truyền nhịp tim yêu vào từng con chữ
Bề bộn lo âu, thương nhớ lòng thành
Anh cứ viết cho thỏa nỗi đau tình
Dùng ngôn ngữ như nhiệm màu thần dược
Lời yêu dấu như sóng lòng chất chứa
Đâu có cách tỏ bày nào khác... hỡi em...
Nếu như em nghe thương nhớ về thăm
Hãy cầm bút viết thật nhiều... em nhé
Đặt niềm tin vào hai đầu nỗi nhớ
Ở nơi này... anh thăm thẳm đợi chờ
Dồn xúc cảm vào ký tự đề thơ
Lời bay bổng tỏ tiếng lòng rung động
Lời tha thiết gọi niềm riêng chôn kín
Triệu mỹ từ dành xây tháp tình yêu
Thấy chăng em... sương giăng khói lam chiều
Nét đan thanh nhuốm phiêu bồng mây gió
Lỡ hò hẹn... lạnh vai gầy nức nở
Đêm dần buông, đàn ai tấu khúc ru.
Nhịp nhặt khoan níu nặng bước chinh phu
Cung trầm bổng tái tê sầu cô phụ
Câu trả lời: phải chăng là phận số
Khiến kẻ yêu nhau đành buông phím thôi đàn
Chật góc yêu thương mơ mộng ảo huyền
Ta dang tay đón vào lòng nắng mới
Ta vươn vai hái sao mai sáng chói
Ta cất lời thổn thức gọi tên nhau
Em hỡi em... chớ để lệ tuôn trào
Mình khóc thế đủ nhiều rồi... em ạ
Còn bên nhau... ta hãy gom hy vọng
Bắt chữ tình phải theo ý của ta
Như tơ vương... rất mềm mại mượt mà
Sao có thể trói tim ta chặt thế...
Sao có thể gánh trầm luân dâu bể
Gieo đắm say rồi để lại thương đau
Áo đợi chờ sẽ mãi mãi giữ màu
Màu tím biếc, màu thủy chung như nhất
Dù ảo hư.. nhưng... tình anh là thật
Cảm giác bình yên đầm ấm ngọt ngào
Cảm ơn thơ tặng tình đẹp thanh tao
Anh đã biết nâng niu từng khoảnh khắc
Anh trân trọng mỗi sắc màu cảm xúc
Mênh mênh mang mang cung bậc thơ tình
__________________________
ONLY
Mênh mênh mang mang hồn khắc khoải tròng trành... chữ theo chữ vỡ òa như thác đổ... Lời thiết tha cãi mệnh trời phận số... đông giá hàn băng khuất phục ngón ngọc ngà. Mỹ Trinh thương... người hãy vui... vui mãi nhé... hỡi người... Có thể ngắn, có thể dài. Sẽ còn mãi hay đây là lần cuối... thì cứ thế... vần nối vần mê mải... một phút đắm say bằng cả thế kỷ trầm u...
Em trở lại tìm anh mang giọt nắng... Mang tin yêu trong trắng một linh hồn... Mảnh tình thơ đầm ấm ở cuối thôn... Hồng kỷ niệm tô thời gian thế kỷ...ONLY thân thương ơi... Mỹ Trinh chạy gấp về nhà tìm người thơ thì đã thấy người thơ ở đây tự bao giờ... Thật không có gì xúc động bằng tấm chân tình của người đã nâng niu chiếc áo thơ và hồn thơ của người tri kỷ... Người làm cho Mỹ Trinh nghe đầm ấm lạ thường nên chợt vu vơ nhớ về một.....
......Đầm ấm kỷ niệm
Đón bàn tay anh ôm vào lòng ngực
Ấm giọt thơ ai vừa ghép ân tình
Trở lại cùng anh hứng nắng lung linh
Nung thương nhớ nghe tình ngào ngạt
Những ngày tháng ba gió mùa đi lạc
Vài hạt đông còn nấn ná đợi chờ
Vài giọt buồn như còn ngủ trong thơ
Nhớ, nhớ quá sương mi mờ lối cũ
Em nghiêng bút thoáng bóng anh về ngự
Ngập trang thơ giấy mỏng ánh mắt buồn
Một lần nào em gạt lệ yêu thương
Hình dáng ấy ngàn năm vương tim nhỏ
Bên quán nhỏ một sáng mùa xuân muộn
Ngồi bên anh xuân dạo khúc ngọt mềm
Chén trà thơm bốc hương tình tri kỷ
Dòng thời gian xin ngưng đọng bên thềm
Lặng nhìn anh nghe tràn lan thương mến
Muốn tỏ bày ngàn tâm sự trầm luân
Những ngày đi thân ái mãi ở gần
Dòng kỷ niệm ghi thành vần thơ ái
Không lời chia tay bởi xa nhau mãi
Lời chẳng thành lời ân ái biệt ly
Tình ra đi, tình trở lại níu ghì
Hai nỗi nhớ triệu vần thi thương tiếc
Còn một hạt nắng cuối cùng tinh khiết
Dành mãi ở đây nung lại tháng ngày
Mãi là giọt hương ngần ấy chưa phai
Em cất giữ chờ trao tay lữ thứ
Buột sợi tơ vương tô hồng ngôn ngữ
Cho đắng cay vơi bớt nỗi đoạn trường
Cho ngàn năm mình ghép trọn hoài thương
Cho giông tố chìm sâu lòng biển cả
Màu tím buồn, màu thủy chung em thả
Áng mây chiều về cuối ngã hoàng hôn
Nơi có anh về đón một linh hồn
Em chìm đắm ngàn nụ hôn gởi gió
Thơ em ghép tặng anh chiều vầng đỏ
Hòa lẫn tình tim tím những giọt mơ
Còn yêu nhau hôn mê đến dại khờ
Muôn chiều ấy mình chờ nhau gặp lại
Mỹ Trinh
r
Nhớ nhung nào đang về ngự quanh đây
Đầu ngón tay lân rân bao mạch máu
Truyền nhịp tim yêu vào từng con chữ
Bề bộn lo âu, thương nhớ lòng thành
Anh cứ viết cho thỏa nỗi đau tình
Dùng ngôn ngữ như nhiệm màu thần dược
Lời yêu dấu như sóng lòng chất chứa
Đâu có cách tỏ bày nào khác... hỡi em...
Nếu như em nghe thương nhớ về thăm
Hãy cầm bút viết thật nhiều... em nhé
Đặt niềm tin vào hai đầu nỗi nhớ
Ở nơi này... anh thăm thẳm đợi chờ
Dồn xúc cảm vào ký tự đề thơ
Lời bay bổng tỏ tiếng lòng rung động
Lời tha thiết gọi niềm riêng chôn kín
Triệu mỹ từ dành xây tháp tình yêu
Thấy chăng em... sương giăng khói lam chiều
Nét đan thanh nhuốm phiêu bồng mây gió
Lỡ hò hẹn... lạnh vai gầy nức nở
Đêm dần buông, đàn ai tấu khúc ru.
Nhịp nhặt khoan níu nặng bước chinh phu
Cung trầm bổng tái tê sầu cô phụ
Câu trả lời: phải chăng là phận số
Khiến kẻ yêu nhau đành buông phím thôi đàn
Chật góc yêu thương mơ mộng ảo huyền
Ta dang tay đón vào lòng nắng mới
Ta vươn vai hái sao mai sáng chói
Ta cất lời thổn thức gọi tên nhau
Em hỡi em... chớ để lệ tuôn trào
Mình khóc thế đủ nhiều rồi... em ạ
Còn bên nhau... ta hãy gom hy vọng
Bắt chữ tình phải theo ý của ta
Như tơ vương... rất mềm mại mượt mà
Sao có thể trói tim ta chặt thế...
Sao có thể gánh trầm luân dâu bể
Gieo đắm say rồi để lại thương đau
Áo đợi chờ sẽ mãi mãi giữ màu
Màu tím biếc, màu thủy chung như nhất
Dù ảo hư.. nhưng... tình anh là thật
Cảm giác bình yên đầm ấm ngọt ngào
Cảm ơn thơ tặng tình đẹp thanh tao
Anh đã biết nâng niu từng khoảnh khắc
Anh trân trọng mỗi sắc màu cảm xúc
Mênh mênh mang mang cung bậc thơ tình
__________________________
ONLY
Mênh mênh mang mang hồn khắc khoải tròng trành... chữ theo chữ vỡ òa như thác đổ... Lời thiết tha cãi mệnh trời phận số... đông giá hàn băng khuất phục ngón ngọc ngà. Mỹ Trinh thương... người hãy vui... vui mãi nhé... hỡi người... Có thể ngắn, có thể dài. Sẽ còn mãi hay đây là lần cuối... thì cứ thế... vần nối vần mê mải... một phút đắm say bằng cả thế kỷ trầm u...
Em trở lại tìm anh mang giọt nắng... Mang tin yêu trong trắng một linh hồn... Mảnh tình thơ đầm ấm ở cuối thôn... Hồng kỷ niệm tô thời gian thế kỷ...ONLY thân thương ơi... Mỹ Trinh chạy gấp về nhà tìm người thơ thì đã thấy người thơ ở đây tự bao giờ... Thật không có gì xúc động bằng tấm chân tình của người đã nâng niu chiếc áo thơ và hồn thơ của người tri kỷ... Người làm cho Mỹ Trinh nghe đầm ấm lạ thường nên chợt vu vơ nhớ về một.....
......Đầm ấm kỷ niệm
Đón bàn tay anh ôm vào lòng ngực
Ấm giọt thơ ai vừa ghép ân tình
Trở lại cùng anh hứng nắng lung linh
Nung thương nhớ nghe tình ngào ngạt
Những ngày tháng ba gió mùa đi lạc
Vài hạt đông còn nấn ná đợi chờ
Vài giọt buồn như còn ngủ trong thơ
Nhớ, nhớ quá sương mi mờ lối cũ
Em nghiêng bút thoáng bóng anh về ngự
Ngập trang thơ giấy mỏng ánh mắt buồn
Một lần nào em gạt lệ yêu thương
Hình dáng ấy ngàn năm vương tim nhỏ
Bên quán nhỏ một sáng mùa xuân muộn
Ngồi bên anh xuân dạo khúc ngọt mềm
Chén trà thơm bốc hương tình tri kỷ
Dòng thời gian xin ngưng đọng bên thềm
Lặng nhìn anh nghe tràn lan thương mến
Muốn tỏ bày ngàn tâm sự trầm luân
Những ngày đi thân ái mãi ở gần
Dòng kỷ niệm ghi thành vần thơ ái
Không lời chia tay bởi xa nhau mãi
Lời chẳng thành lời ân ái biệt ly
Tình ra đi, tình trở lại níu ghì
Hai nỗi nhớ triệu vần thi thương tiếc
Còn một hạt nắng cuối cùng tinh khiết
Dành mãi ở đây nung lại tháng ngày
Mãi là giọt hương ngần ấy chưa phai
Em cất giữ chờ trao tay lữ thứ
Buột sợi tơ vương tô hồng ngôn ngữ
Cho đắng cay vơi bớt nỗi đoạn trường
Cho ngàn năm mình ghép trọn hoài thương
Cho giông tố chìm sâu lòng biển cả
Màu tím buồn, màu thủy chung em thả
Áng mây chiều về cuối ngã hoàng hôn
Nơi có anh về đón một linh hồn
Em chìm đắm ngàn nụ hôn gởi gió
Thơ em ghép tặng anh chiều vầng đỏ
Hòa lẫn tình tim tím những giọt mơ
Còn yêu nhau hôn mê đến dại khờ
Muôn chiều ấy mình chờ nhau gặp lại
Mỹ Trinh
r
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)