<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-06 19:57:59HuyenKhong>
Phiêu lãng giang hồ dạt tới đâu
Bồng lai cẩm tú vấn vương sầu
Giang hồ hiểm ác, không chùn bước
Sương gió chông gai, chẳng cúi đầu
Nhân thế tranh giành, sầu vạn kiếp
Độc hành rong ruổi, bể ngàn dâu
Bóng hồng dĩ vãng, trăng vành vạch
Vui trọn một niềm, mộng ước sau...
Thơ hay quá, hào sảng quá, HuyenKhong xin mạo muội hoa đôi vần, mong chủ nhân mở lòng lượng thứ cho sự đường đột này!
CUỘC ĐI
Trăm năm thân thế biết về đâu
Ngoảnh lại nhân gian luống chút sầu
Chẳng ngại gió sương nhuốm bạc tóc
Nào e mưa nắng nhuộm phai đầu
Tay xua mộng huyễn chôn lòng đất
Chân dẫm đồng hoang ngắm bãi dâu
Đây đó muôn trùng con sóng vỗ
Ra đi nào hẹn trước cùng sau!

Rong chơi ba cõi mười phương bụi
Để biết hư vô đạo có tình
Để biết hư vô đạo có tình

![[:D]](/images/smiley/s2.gif)