MÙA PHƯỢNG
Nắng chói chang
Cho phương rực đỏ vàng
Em bước mơ màng trong chiều hạ
Nhớ bao mùa hoa dịu ngọt bên chàng
Bên đó bây giờ đông đã sang
Heo may mơn lạnh hai má chàng
Ước gì gửi được ngàn tia nắng
Sưởi ấm lòng chàng lúc đông sang
Anh ơi,mùa hạ em nắng vàng
Đường phố rực đỏ màu hạ sang
Có bao nhiêu nhớ mùa hoa nắng
Nhìn phượng rợp trời...em xốn xang...
Có phải anh là tia nắng vàng
Cánh phượng em rực rỡ đa mang
Uống cạn tình anh ngàn tia nắng
Cháy hết mình...thắm đỏ vì anh
Mùa phượng mộng mơ xưa có anh
Ta bước bên nhau thật êm lành
Khoảnh khắc mấy chục lần phượng nở
Mùa phượng về thương nhớ cháy con tim...
Cùng tháng này,Mảnh đất mà tôi đang sinh sống đã vào hè ,các đại lộ phượng thi nhau nở hoa rực rỡ.Những cây phượng già lâu năm sần sùi tạo dáng đứng giữa trời mang trên mình cái tán màu đỏ mênh mang...bất chợt nhớ thương cái rét quê nhà...và nhớ đến những mùa phượng thời ấu thơ,thời ép hoa vào trang vở,và cũng là mùa thương nhớ đến bao thầy cô...khoảnh khắc này cho tôi viết lên nỗi niềm của mình trước cái đẹp mà thật xao lòng
Thái Anh