CẢNH NGHÈO
Tôi ngậm ngùi nhìn hai đứa ngủ ngon
Nó ngây thơ có biết gì cái khổ
Gian gác xép mười mét vuông bé nhỏ
Bốn con người - Gia đình ấy của tôi
Tôi rơi lệ nghĩ đến tương lai
Khi con lớn đôi chân dài vai rộng
Mà gác xép thì làm sao nới rộng
Phải làm sao ? Cuộc sống sẽ làm sao ?
Tôi dự kiến sẽ dời non lấp biển
Sẽ đổi đời bằng kiến thức của tôi
Thương con trẻ không một lời than thở
Tôi miệt mài sách vở để đi tây
Tôi đã thành công dù thân xác có gầy
Dù sắc đẹp tuổi xuân mau tàn úa
Dù ai đó hẹp hòi và đố kỵ
Tôi đã quyết rồi -Làm một chuyến đi xa !
Hà Nội 1989
Thái Anh
*******************
THƠ CHIA SẺ CỦA BẠN BÈ
Cảm đề
Cái khó nó bó cái nghèo
Cái nghèo gác xép chèo ngoeo nó nằm
cái thời ấu trĩ xa xăm
"ăn như tu ở như tù nói như lãnh tụ" có ăn năn bao giờ !?
cái giàu đâu đợi đâu chờ
tự thân vận động tự quờ quạng. Lên
Tự lo hạnh phúc "thang thênh"
qua thời rán mỡ phi hành cho thơm
hô hào khẩu hiệu - lửa rơm
"điển hình" "phát động"... bờm xơm tận giờ
đói nghèo gầy đét con thơ
đêm khóc đói sữa phạc phờ mẹ trông
chăn chiên đắp nỗi ngày đông
chân đi dép nhựa lưng còng kiếm cơm
một thời tem phiếu phiếu tem
Kết thân viên gạch ngày đêm xếp hàng
Qua rồi... mừng đến ngỡ ngàng
Đổi rồi... mới đến bàng hoàng đổi thay
Nghèo hai con mắt
đói đôi bàn tay
bàn tay không ngửa xin ai
Theo đôi chân bước đường dài tự lo
Bây chừ nhà rộng ngõ to
Bây chừ lec xớt vo vo đi-về
Bây chừ lên ngựa xuống xe
Bai bai nghèo nhé. (Im re cái nghèo)
Không tiền. Chó chẳng dám theo
Có tiền. Rừng thẳm bám leo ông-thằng
Lên Siêu Sao khỏi phải bàn
Máy lia đèn chớp dọc ngang báo đài
Cái nghèo còn đó! Nay. Mai
Cái nghèo còn đó. Đồng loài còn đây
Vùng sâu trẻ vẫn mom gầy
Vùng xa già vẫn run tay mắt mờ
Tay vê vú mẹ con thơ
vẫn còn khát sữa xác xơ hai bầu
mái trường trẻ học là đâu
lơ xơ mái rạ rầu rầu mặt non
con đường tới lớp chon von
lội sông trèo dốc lòng vòng chân thơ
Nghèo ơi. Nghèo đến bao giờ
Cây khô xuống nước có chờ mầm xanh!
Thơ Bảy Thi
***********
NẾU KHI NÀO
Cái nghèo âu có tội tình chi
Nghèo sinh khó sinh hèn...sinh gì nữa
Ai biết được khi cái nghèo mở cửa
Đẩy ta ra trước lề đường
Cái nghèo xua bao người tha phương
Tìm đất hứa không quay về được nữa
Cái nghèo chôn mơ ước tan rữa
Khi lang thang trên mọi nẻo đường
Đất nước nghèo đân tộc ấy ai thương ?
Ra thế giới tự ty mình nam rợ
Cái nghèo ! Cái nghèo ! Đeo gông vào cổ
Ai đứng lên rất đỗi can trường ?
Xóa cái nghèo đi giữa đời thường
Âu có dễ nếu không tìm vận hội
Người nhắm mắt đau lời trăn trối
Mấy triệu dân chết đói....trắng xương !
Em ra đi Tổ Quốc ở sau lưng
Bao số phận còn đang nghèo đói
Nếu khi nào cảm thấy mình mệt mỏi
Hãy nghĩ em còn có một quê hương…!
Nguyễn Lâm Cẩn