TÌNH HỌC TRÒ
HẢI BẰNG
Đối với lứa tuổi học trò trong hồn luôn sẵn sàng “mơ trời, mộng đất” ! Nhưng mỗi khi bước chân ra đường, phần đông họ giống như những chú thỏ vừa rời khỏi lùm cây, sợ mọi người nên cúi mặt không dám nhìn ai. Nhưng trong hồn mỗi cô, cậu đều mang tư tưởng bao la của một “nhân tài”. Nếu không là văn nhân, thì chắc chắn phải là thi sĩ (!). Tình yêu học trò lúc nào cũng cuồng si bi lụy. Có những kẻ say yêu mà không hề thốt nên lời. Đến khi mình định lòng sẽ thố lộ chuyện của trái tim là lúc lỡ làng rồi. Đắng cay đó là chất xám tô bồi cho những pho chuyện tình của nền văn học...
Thi sĩ Kiên Giang Hà Huy Hà đã vu vơ gợi buồn trong “Chuyến Tàu Đời”. Nghe bơ vơ như chuyện của chính lòng tôi, cho nhè nhẹ buồn vương theo cánh gió. Thi sĩ làm thơ vui mình không cười, bằng những lời thơ buồn như tiếng thở. Tiếng thở dài của thi nhân khiến mình cũng muốn nghẹn ngào theo. Ai sống trên đời mà không có tình yêu. Là thi sĩ, phải chăng họ yêu và khổ nhiều hơn những người khác (?).
.....
Em tôi đứng giữa ga đời
Lần đầu tiên, khóc tiễn người đi xa
Xe qua cổng, khuất nhà ga
Bánh nghiền gió bụi, nghiến qua cõi lòng
Đôi con đường sắt song song
Chạy về một hướng mà không giao đầu
Sân ga nằm nhớ con tàu
Tàu theo bóng sắc để sầu sân ga
Trường đời là bóng đường xa
Tình đời là chuyến tàu qua vội vàng
Đắng cay là cát bụi đường
Lòng ta là một đám tang... không mồ
Thân tằm gầy guộc xác xơ
Chợ đời mấy kẻ bán thơ làm giàu
Đời ta lỡ mấy chuyến tàu
Vì chưng vứt bỏ công hầu sau lưng.
.....
- Có những ước mơ cả đời vẫn là mơ ước. Có những cuộc tình, từ lúc khởi đầu đến phút cuối không hề có, dầu chỉ nửa nụ cười vui ! Nỗi đắng cay làm gầy yếu trái tim côi, nhưng không giết nổi “cái thuở ban đầu lưu luyến ấy” !
Chỉ dám len lén nhìn em và viết ngàn tờ thư mà không dám gởi. Nỗi đau nầy ai hiểu cho ta ? Bạn Huy Lynh đã khéo kể lại chuyện tình thời tuổi hoa. Chuyện tình buồn và đẹp như lời ca ngày xưa mình đi học. Bài thơ mang đề tựa “Có Những Lúc” tác giả đề (viết cho tâm sự bạn Nguyễn Trọng Đông) cựu học sinh Nguyễn Trung Trực từ mấy chục năm về trước. Nghe âm vang như có tiếng thở dài...
.....
Có những lúc tan trường gió lộng
Bước sau em lòng bỗng như mơ
Tưởng rằng ta bên bờ mộng ảo
Rừng Thiên Thai mây khói lờ mờ
Tên em, mùa Mai Đào đua nở
Mùa nàng thiếu nữ thắm dung nhan
Gió đầu xuân mang tình ước mộng
Ước trăm năm duyên nợ buộc ràng
.....
Tình học trò muôn đời vẫn đẹp như thơ. Nhưng than ôi ! Thực tế không đẹp như mình mong chờ. Thực tế có khi là nỗi đau, là lọc lừa tan vỡ. Tình sử xưa nay ít nụ cười và nhiều đau khổ. Ngàn chuyện tình học trò may ra thành tựu được vài đôi. Có chút đắng cay khi nhà thơ Phương Triều đã viết trong bài thơ “Những Điều”. Bởi lẽ, nếu trái đất có sáng có chiều, thì cuộc đời cũng có đen có trắng...
.....
Không chắc những điều chưa nói kịp
Là những điều vẫn cứ y nguyên
Có khi miệng lưỡi chưa hề thẹo
Mà dọc ngang đầy thẹo giữa tim
Không chắc những điều chưa nói vội
Là những điều đã vội biến thiên
Hôm qua hương lửa tình loan phượng
Nay lập lờ rao bán nợ duyên.
.....
Thà phải mang trong tim những nỗi đau, để lâu ngày sẽ trở thành kỷ niệm, còn hơn phải đắng cay nhìn ai kia “lập lờ rao bán nợ duyên”, để câu chuyện lý tưởng của con tim, phút chốc trở thành chua xót ưu ohiền. Như phút giây nao nao trong lời tình ca mà nhạc sĩ Võ Đông Điền đã sáng tác : “Tình cờ ta nhận ra nhau – nghe mênh mông nhớ chuyện hôm nào – Để đò chiều sóng vỗ lao xao”. Lời nhạc của Võ Đông Điền, không oán than nguyền rủa ồn ào. Nhưng người nghe thấy lâng lâng chua xót làm sao. Kỷ niệm chậm bước đến trong những giấc chiêm bao. Nhưng, nỗi đau ngang nhiên ào ào đến với đời bằng cửa chánh !
- Những vết thương tình, thời mà tuổi học trò thường yêu màu mực tím, nên bao nỗi bâng khuâng làm : “... chiều chưa lên sao hoàng hôn vội tới – Tím hồn tôi và tím cả chân trời...”. Tình yêu đơn phương tự dưng có cay đắng lẫn ngọt ngào mà thực tế không nhà tâm lý học nào có thể chứng minh được vì sao ! Tình yêu là gì, từ ngàn xưa cuộc đời không chịu nói. Vì thế nỗi đau âm thầm biến thành thứ nhạc tình tuyệt diệu, tạm gọi là “nhạc điệu tình si”...
Ai đem lá đổ sân trường
Cho thương nhớ ấy vấn vương trọn đời !
- Có một loại nhạc tuyệt vời mà những nhạc sĩ tài hoa trên thế giới đều bó tay. Lẽ dễ hiểu, bởi họ không đủ tài sáng tác ! Loại nhạc ấy là âm vang của tiếng guốc... Cứ mỗi đêm về giai nhân nhẹ bước trên hè đời nên tiếng guốc tạo thành điệp khúc nên thơ. Tiếng nhạc không gợi buồn không nức nở bao giờ. Nhưng tiếng nhạc kia đủ khả năng sưởi ấm cả không gian và chữa lành những căn bịnh đau tim dai dẳng!
Có những con đường mang bóng dáng em
Những con đường lòng chợt nhớ chợt thương
Mỗi đêm về mình lắng nghe tiếng guốc
Giấc mơ đời là nhạc khúc ru êm !
- Chiều ngày 24-7 buổi Hội Ngộ Liên Trường Kiên Giang 2004 tại San Jose, đã trả lại cho mọi người thời tuổi trẻ năm xưa, khi thầy cũ bạn bè xưa khắp nơi kéo về đây như ngày khai trường trong kỷ niệm. Chiều xứ người không có mồng tơi mực tím, không cánh phượng hồng không tiếng ve u uất kêu vang. Nhưng có thật nhiều những kỷ niệm quý như vàng. Những giọng nói tiếng cười trả hồn về thời tuổi thơ, đẹp như những đêm trăng tròn soi gương mộng mị thuở thanh xuân.
- Có những kỷ niệm gần suốt đời mà cứ tưởng như vừa mới hôm qua. Kỷ niệm muôn đời đẹp như những đóa hoa. Đóa hoa nở trong tim, nên hoa kia đời đời không tàn úa. Buổi hội ngộ trả hết cho chúng ta thời ngọc ngà thơ ấu. Tuổi biết buồn đời đẹp quá đi thôi. Thử tìm về những kỷ niệm xa xôi, để ngày hội ngộ luôn đẹp tươi trong ký ức... Bài thơ kể chuyện tình thời thơ ấu, rất ngu ngơ hiền dịu thuở học trò...
Dầu khó khăn, vẫn trèo lên cây gáo
Bắt chim con với tất cả niềm vui
Em xuất hiện giọng trách hờn tức tửi
“Chim mẹ buồn, tội nghiệp lắm anh ơi” !
Chút se sắt nhưng cuối cùng vẫn quyết :
Mang chim về nhà săn sóc cho vui.
Mấy hôm sau chú chim con gục chết
Chắc em buồn, nên ít thấy sang chơi.
Ân hận mãi cố tìm em xin lỗi
Không hiểu sao em tránh mặt tôi hoài
Trước cổng trường bao ngày tôi ngóng đợi
Chạm mặt rồi, em im lặng vẫy tay.
Căn nhà trống lạnh tanh như hang đá
Miệng học bài, hồn quanh quẩn ngoài sân
Van vái trong lòng cho em hết giận
Chim biệt đất trời, em nỡ xa anh !
Hoặc chút cay đắng thường tình nhưng rất đẹp. Đẹp lung linh bởi kỷ niệm ngọc ngà của lứa tuổi học trò, lứa tuổi vừa biết buồn, biết nhớ vu vơ. Lứa tuổi từng đêm biếng học bài, nhưng lại rất siêng nắn nót chép từng câu thơ tình vào tập sách “Hôm nay trời nhẹ dâng cao – Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn” ! Có người nói rằng “Nếu tình yêu không có những giọt lệ tuôn – Tình sẽ thiếu những sắc màu cần thiết...”.
Trong bài “Nỗi Nhớ” nhà thơ Phương Triều nhắc lại từng kỷ niệm có chút buồn lẫn tha thiết. Nỗi nhớ nầy không phải thứ tình riêng, mà là tiếng thở dài của những trái tim bị lìa xa môi tình, xa Tổ Quốc...
.....
Bến cũ bao lần em giặt áo
Lặng nhìn sông tím những chiều xanh
Lục bình mang tiếp buồn ra biển
Lòng vẫn còn nguyên thương nhớ anh !
Con dại bao lần khóc tủi thân
Thương cha đời lỡ một phong trần
Hỡi ôi, nhân thế lòng nghiêng ngửa
Mùa rụng tàn phai những nụ Xuân !
Nào phải riêng mình ta bạc phước
Buồn em thiếu phụ tuổi xuân qua
Chiều cơm chồng vợ ngồi so đũa
Giờ miếng nhường nhau đã thật xa !
Đã biết ngày đi lòng đã hẹn
Giờ sao thăm thẳm một ngày về
Người bên trời lạnh sầu đơn lẻ
Người tảo tần thao thức cõi quê !
.....
- Trước ngày Hội Ngộ Liên Trường Kiên Giang, người viết có dịp ghé thăm nông trại của người bạn vong niên, ký giả Anh Tâm Nguyễn Thành Mỹ, người phóng viên vang danh một thời của nhật báo Sàigòn Mới năm xưa. Anh Tâm cũng là người Kiên Giang, nhưng thuở nhỏ học ở quê nhà rất ít, sau đó anh lên học trường Pháp ở Sàigòn. Tuy bận bịu với công việc trông nom cây trái đến cả trăm mẫu, nhưng Anh Tâm vẫn cố dành thì giờ viết quyển bút ký rất giá trị trong phạm vi kỷ niệm nghề nghiệp “Nửa Đời Cầm Bút”. Nghe tôi nhắc chuyện Hội Ngộ Liên Trường, Ký giả Anh Tâm đang đứng giữa vườn đào dưới ánh nắng chói chang, bỗng xuất khẩu thành thơ...
Trong kỷ niệm có quê hương
Nửa vui tình bạn, nửa thương quê nhà !
Anh ao ước sẽ đến dự cuộc Hội Ngộ Liên Trường, nếu thời gian cho phép.
- Một chút xót xa mà nữ sĩ Ngô Tịnh Yên đã gởi tâm tình qua bài “Lục Bát Đầu Năm”. Lời thơ của cô êm êm như tiếng hát, tiến ghát mơ hồ vọng lại phía trời xa. Tiếng hát nghe buồn bởi “tiếng gà bỗng nghẹn giữa thành thị đông”. Mắt vui nhìn cụm hoa hồng –nhưng có mấy ai thấy được máu ròng trên gai...!
.....
Đầu một ngày có bình minh
Tiếng gà bỗng nghẹn giữa thành thị đông
Đầu nhánh gai có máu ròng
Kết tinh cho cụm hoa hồng đỏ tươi
.....
Đọc những câu thơ “Cây Điệp Vàng” của Nguyễn Thái Dương lòng bỗng thấy bâng khuâng, nghe thương quá mái trường xưa thời áo trắng. Có những chiều tan trường, mình âm thầm bước theo “người ta” với nỗi buồn thầm lặng ! Tình học trò ôi đẹp quá đi thôi ! Ở xứ người, mình biết tìm đâu hàng điệp đỏ hay vàng tươi, hoặc vườn trái mua màu tim tím ?..
.....
Cây điệp vàng trước nhà em mỗi tối
Xác hoa vàng rụng xuống kín chân tôi
Không hò hẹn sao tôi còn mãi đợi
Đứng lơ ngơ lóng ngóng dưới hiên đời
Khung cửa sổ dịu dàng mở lối
Ngọn đèn khuya lặng lẽ bóng em ngồi
Tóc em xỏa xuống đôi bờ vai nhỏ
Dòng thác nào cuộn chảy giữa hồn tôi
.....
- Lượm lặt bao kỷ niệm viết bài nầy, trong đầu tôi còn mơ hồ nghe những tràng cười, giọng nói thân thương. Cám ơn ông giáo năm xưa tức Ký giả Anh Tâm, người đã cho tôi một thời lang bạt ở quê hương (bởi hai anh em chúng tôi cùng là phóng viên của nhật báo Sàigòn Mới thời thịnh nhứt). Cám ơn người ký giả vang danh đã xuất khẩu thành hai câu thơ thật dễ thương, mường tượng như những câu trong bài học thuộc lòng thời thơ ấu...
Trong kỷ niệm có quê hương
Nửa vui tình bạn, nửa thương quê nhà