
NHỚ XƯA …
Chiều về ánh mắt thêm xa
Trông mây như đã về nhà nghỉ ngơi
Gió đưa hương hạ gọi mời
Ngồi nơi góc cũ sao tôi lại buồn …
Hoa chiều còn ngát mùi hương
Buồn phai sắc thắm theo đường trần ai
Một hoa một bóng u hoài
Bao người qua lại chẳng ai giống mình .
Tôi ngồi tâm trí lặng thinh
Ngắm hoa nhạt sắc nhớ hình người xưa
Cánh hoa như miệng vui đùa
Lá như chiếc lược dắt thưa mái đầu .
Chiều hè nào phải đêm thâu
Không em trái đất chỉ màu buồn lan
Vần thơ kết ý vội vàng
Chữ câu thì ít ..Chấm than thì nhiều .
Người ta yêu bắc cầu Kiều
Tình tôi như mộng phiêu liêu cầu vồng
Nửa tình lạc chốn sầu đông
Nửa bơ vơ góc lửa nồng hạ quê .
Bến xưa nước vẫn tràn trề
Thuyền không trở lại bốn bề lặng im
Người ta sông lớn kiếm tìm
Tôi trên bờ cạn muốn tìm phao bơi …
Tháng ngày tâm trí chơi vơi
Tìm cây bút cũ chép lời tình nay
Câu thơ càng viết càng đầy
Tình không có bạn buồn day dứt lòng .
Nắng chiều đẵ tắt trên sông
Vầng trăng lấp ló đang lồng cành mây
Tìm xưa …Một trái tim gầy
Chờ người trở lại …Cầm tay thuở nào .
MINH TUẤN



![[:)]](/images/smiley/s1.gif)















