<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-04 15:32:28Minh Tuấn>

CẢM XÚC- ĐÊM MƯA ...
Đêm lạnh buồn kết muôn hạt mưa bay
Lá run rẩy trong vòng tay của gió
Sông đam mê đón từng dòng mưa nhỏ
Dáng núi bơ vơ..Ngóng bóng trăng tròn.
Tiếng quê hương trong màn tối nỉ non
Hồn gối lẻ nhỏ lệ mòn môi má
Lá đớn đau rơi bên thềm tơi tả
Gío quẩn nơi em ...Giấc ngủ chợp chờn...
Nơi cuối trời ...Hạt mưa cũng cô đơn
Gíó đất khách cũng dập dồn tiếng nước
Chớp xanh xao xé bầu trời xuôi ngược
Ngọn tháp Phương Tây soi quạnh quẽ phố phường.
Tiếng quê người trong ngọn gió cành dương
Kinh thánh giáo vọng hồn chuông đếm khắc
Kiếp tha hương như giọt mưa khó nhọc
Ảo ảnh quê xa ...Cay đắng ngập lòng .
Mưa đầu hạ sao nỗi nhớ chiều đông
Gió hiu hắt cho ấm nồng lạnh nguội
Vầng trăng quê bỏ quên mùa đắm đuối
Bóng nhạt sao xa ..Thương lứa tuổi phai tàn .
Đêm ngập ngừng vương ánh mắt màu than
Buồn mênh mang...Khi nắng vàng thức dậy
Mỗi mùa mưa muôn lần tim run rẩy
Mong tới mùa ngâu ...Chim lẻ có kết đàn ...
MINH TUẤN







![[:)]](/images/smiley/s1.gif)



![[;)]](/images/smiley/s4.gif)















