Kỳ I: Tôi đã tới và tôi đã thấy
[/align]Chính trị - xã hội[/align]Thương Bác Sản tường thuật[/align]Chiều nay, tôi phải dùng khá nhiều “chiêu thức” mới lọt vào được tới nơi bà con ta đang ngồi, tiếp xúc cách không chính thức với họ... Và sau đây là đôi dòng tường thuật:
Tỉnh đẩy xuống huyện, huyện đẩy lên sở
Hiện nay, theo quan sát cá nhân, có 59 người dân tụ tập ở 210 Võ Thị Sáu. Phần lớn trong số họ là người già, phụ nữ. Không có biểu ngữ, không có cờ quạt, không có những băng-rôn tố cáo, cũng không có những lời kêu gọi Thủ Tướng, Chủ tịch Quốc hội như những lần trước.
Cạnh đó, có 4 công an ngồi canh giữ để ngăn cản mọi sự tiếp xúc với bà con. Bất cứ người nào có hành vi nhìn bà con cách chăm chú khi chờ đèn đỏ đều được nhắc nhở bằng những cái vẫy tay của công an. Bà con ta nhìn những người đi đường với ánh mắt đề phòng, dò xét và cả trông đợi...
Sau khi mua một tờ báo và gởi xe chỗ anh bán báo, tôi vừa đi vừa đọc báo để tiến đến chỗ bà con mình ngồi. Đảo mắt nhìn quanh, có ba anh công an đã đi vào trong hẻm, chỉ còn anh Trung úy ngồi xa xa... Tôi liền ngồi xuống chỗ bà con tỉnh Đồng Tháp đang tụ họp. Có lẽ được lời như cởi tấm lòng, nhiều người dân nói chuyện với tôi một cách chân thành, dân dã.
Trước đây họ hứa nếu về sẽ giải quyết, nhưng khi về rồi thì họ lại chẳng làm gì cả, vẫn theo cách trước đây là hứa lèo. Tỉnh đẩy xuống huyện, huyện đẩy lên Sở Tài nguyên - Môi trường, chúng tôi chẳng thể nào đi hết được![/align]
» Một người dân Châu Thành, Đồng Tháp[/align][/align][/align]Một người dân (xin được giấu tên) ở Châu Thành, Đồng Tháp cho hay: "Tụi tui kéo lên đây là vì chính quyền không giải quyết gì hết trơn. Họ có tiếp xúc, nhưng trong buổi tiếp xúc ấy, họ chỉ lo tranh cãi với chúng tôi mà không nói về chuyện đúng sai, không hẹn ngày giải quyết".
Một người khác cho biết: "Trước đây họ hứa nếu về sẽ giải quyết, nhưng khi về rồi thì họ lại chẳng làm gì cả, vẫn theo cách trước đây là hứa lèo. Tỉnh đẩy xuống huyện, huyện đẩy lên Sở Tài nguyên - Môi trường, chúng tôi chẳng thể nào đi hết được".
"Sao bà con không lên chỗ văn phòng quốc hội nữa?" - tôi hỏi. Bà con trả lời rằng: "Không lên đó nữa đâu, chỗ đó cấm rồi, lên đó cũng chẳng làm gì được cả. Thôi, đành ngồi ở đây vậy".
Một người khác kể lại: "Hồi đó, ông phó chủ tịch tỉnh đem xe lên mời chúng tôi về, một số người già được mấy người trẻ bảo lên xe về trước để giữ gìn sức khỏe, những người còn trẻ ở lại đấu tranh tiếp nhưng đến đêm thì bị ép lên xe. Báo chí bảo là không cưỡng ép, nhưng làm gì có chuyện đó chú!"
Tối nay áp thấp nhiệt đới bà con ngủ đâu?
Được biết, bà con ta lên đây phần đông là dân nghèo. Họ phải vay mượn, có bà con như người cung cấp đơn cho tôi bảo rằng phải vay lãi cao để có tiền lên đây đi kiện.
"Nhiều năm lắm rồi chú ạ, chúng tôi chẳng biết khi chết có đòi lại đất được không" bà tâm sự.
Tôi hỏi bà con: "Các bác có thể cho cháu một tờ đơn được không?". Bà con bắt đầu dò hỏi: "Chú làm ở cơ quan nào? Chúng tôi ngán mấy cơ quan lắm rồi. Họ cũng cho người đi hỏi han mà chẳng có làm gì cho chúng tôi được đâu, có người còn bị liên lụy nữa đấy!". Tôi trả lời: "Cháu chưa đi làm. Nhưng thấy bà con phải khổ cực như này, cháu không cầm lòng được. Cháu chẳng làm gì được cho bà con, chỉ biết chạy lại thăm hỏi thôi".
Những người nghe tôi nói vậy thì xúc động, vài chị rưng rưng nước mắt: "Phải chi người ta cũng hỏi han chúng tôi như vậy, nghe chúng tôi nói thôi cũng đã thấy an ủi lắm rồi. Nhưng chú cẩn thận đấy, từ sáng tới giờ có một người xe ôm ngồi suốt ở đây, chẳng thấy chở khách gì cả, chắc là công an chìm". Tôi nhìn về theo hướng bà con chỉ, thì thấy một thanh niên đeo khẩu trang, kính đen, đang cầm tờ báo... Chẳng biết anh ta có theo dõi tôi không...
Đang nói chuyện với bà con thì anh trung úy công an từ đằng xa đi tới. Tôi nói bà con chuẩn bị một tờ đơn cho tôi, và đứng dậy đi ngược hướng của anh trung úy để đến chỗ khác. Tại đây, những người dân khốn khổ vẫn đăm chiêu nhìn ra đường, nhìn về hẻm 210. Tôi hỏi tại sao bà con nhìn về đó nhiều vậy. Họ trả lời: "Chúng tôi chờ xem có cái xe nào biển số xanh đi vô đó không, nếu có thì chúng tôi sẽ chặn xe lại để gởi đơn. Nhưng từ sáng tới giờ chẳng thấy chú ạ..."
Thấy anh trung úy đã ra sạp báo ngồi, tôi tiến về nơi bà con Đồng Tháp đang ngồi. Lúc này, các bà các cô đã soạn cho tôi một bộ đơn, và tôi nhanh chóng kẹp vào tờ nhật báo Văn Hóa Thể Thao, số một bộ mới. Chẳng biết "anh xe ôm" kia có nhìn thấy không, nhưng thôi kệ anh ta.
Tôi hỏi bà con: "Tối nay bà con ngủ ở đây sao?". Bà con tỏ ra lo lắng: "Đang lo đây chú. Đang có áp thấp nhiệt đới, ở đây sợ nhiều người già không chịu được. Với lại ở đây sợ đêm khuya bị hốt về, đi thuê nhà trọ thì không đủ tiền... Thôi, đành phó mặc cho ông trời vậy!"
Ba anh công an từ trong hẻm 210 đi ra, đảo mắt quan sát một vòng, rồi tiếp tục chia nhau các vị trí... Thấy tình hình có vẻ cũng không thuận lợi, bà con bảo tôi cầm đơn đi nhanh, không có "công an đến hạch hỏi thì phiền cho chú"...
Tôi nghe lời bà con đứng dậy đi. Tiến tới chỗ sạp báo để lấy xe. Anh trung úy nhìn tôi chằm chằm, tôi gật đầu chào, bất chợt bực tức, tôi buông một câu hỏi: "Người dân lên đây, bao giờ thì đưa dân về Sếp?"... Anh trung úy cúi gầm mặt và lấy tờ báo che lại bảng tên...
(Về tờ đơn, tôi sẽ gởi lên sau khi scan nhé!)
________________________________
http://www.x-cafevn.org/node/550[/align]
[/align]Chính trị - xã hội[/align]Thương Bác Sản tường thuật[/align]Chiều nay, tôi phải dùng khá nhiều “chiêu thức” mới lọt vào được tới nơi bà con ta đang ngồi, tiếp xúc cách không chính thức với họ... Và sau đây là đôi dòng tường thuật:
Tỉnh đẩy xuống huyện, huyện đẩy lên sở
Hiện nay, theo quan sát cá nhân, có 59 người dân tụ tập ở 210 Võ Thị Sáu. Phần lớn trong số họ là người già, phụ nữ. Không có biểu ngữ, không có cờ quạt, không có những băng-rôn tố cáo, cũng không có những lời kêu gọi Thủ Tướng, Chủ tịch Quốc hội như những lần trước.
Cạnh đó, có 4 công an ngồi canh giữ để ngăn cản mọi sự tiếp xúc với bà con. Bất cứ người nào có hành vi nhìn bà con cách chăm chú khi chờ đèn đỏ đều được nhắc nhở bằng những cái vẫy tay của công an. Bà con ta nhìn những người đi đường với ánh mắt đề phòng, dò xét và cả trông đợi...
Sau khi mua một tờ báo và gởi xe chỗ anh bán báo, tôi vừa đi vừa đọc báo để tiến đến chỗ bà con mình ngồi. Đảo mắt nhìn quanh, có ba anh công an đã đi vào trong hẻm, chỉ còn anh Trung úy ngồi xa xa... Tôi liền ngồi xuống chỗ bà con tỉnh Đồng Tháp đang tụ họp. Có lẽ được lời như cởi tấm lòng, nhiều người dân nói chuyện với tôi một cách chân thành, dân dã.
Trước đây họ hứa nếu về sẽ giải quyết, nhưng khi về rồi thì họ lại chẳng làm gì cả, vẫn theo cách trước đây là hứa lèo. Tỉnh đẩy xuống huyện, huyện đẩy lên Sở Tài nguyên - Môi trường, chúng tôi chẳng thể nào đi hết được![/align]
» Một người dân Châu Thành, Đồng Tháp[/align][/align][/align]Một người dân (xin được giấu tên) ở Châu Thành, Đồng Tháp cho hay: "Tụi tui kéo lên đây là vì chính quyền không giải quyết gì hết trơn. Họ có tiếp xúc, nhưng trong buổi tiếp xúc ấy, họ chỉ lo tranh cãi với chúng tôi mà không nói về chuyện đúng sai, không hẹn ngày giải quyết".
Một người khác cho biết: "Trước đây họ hứa nếu về sẽ giải quyết, nhưng khi về rồi thì họ lại chẳng làm gì cả, vẫn theo cách trước đây là hứa lèo. Tỉnh đẩy xuống huyện, huyện đẩy lên Sở Tài nguyên - Môi trường, chúng tôi chẳng thể nào đi hết được".
"Sao bà con không lên chỗ văn phòng quốc hội nữa?" - tôi hỏi. Bà con trả lời rằng: "Không lên đó nữa đâu, chỗ đó cấm rồi, lên đó cũng chẳng làm gì được cả. Thôi, đành ngồi ở đây vậy".
Một người khác kể lại: "Hồi đó, ông phó chủ tịch tỉnh đem xe lên mời chúng tôi về, một số người già được mấy người trẻ bảo lên xe về trước để giữ gìn sức khỏe, những người còn trẻ ở lại đấu tranh tiếp nhưng đến đêm thì bị ép lên xe. Báo chí bảo là không cưỡng ép, nhưng làm gì có chuyện đó chú!"
Tối nay áp thấp nhiệt đới bà con ngủ đâu?
Được biết, bà con ta lên đây phần đông là dân nghèo. Họ phải vay mượn, có bà con như người cung cấp đơn cho tôi bảo rằng phải vay lãi cao để có tiền lên đây đi kiện.
"Nhiều năm lắm rồi chú ạ, chúng tôi chẳng biết khi chết có đòi lại đất được không" bà tâm sự.
Tôi hỏi bà con: "Các bác có thể cho cháu một tờ đơn được không?". Bà con bắt đầu dò hỏi: "Chú làm ở cơ quan nào? Chúng tôi ngán mấy cơ quan lắm rồi. Họ cũng cho người đi hỏi han mà chẳng có làm gì cho chúng tôi được đâu, có người còn bị liên lụy nữa đấy!". Tôi trả lời: "Cháu chưa đi làm. Nhưng thấy bà con phải khổ cực như này, cháu không cầm lòng được. Cháu chẳng làm gì được cho bà con, chỉ biết chạy lại thăm hỏi thôi".
Những người nghe tôi nói vậy thì xúc động, vài chị rưng rưng nước mắt: "Phải chi người ta cũng hỏi han chúng tôi như vậy, nghe chúng tôi nói thôi cũng đã thấy an ủi lắm rồi. Nhưng chú cẩn thận đấy, từ sáng tới giờ có một người xe ôm ngồi suốt ở đây, chẳng thấy chở khách gì cả, chắc là công an chìm". Tôi nhìn về theo hướng bà con chỉ, thì thấy một thanh niên đeo khẩu trang, kính đen, đang cầm tờ báo... Chẳng biết anh ta có theo dõi tôi không...
Đang nói chuyện với bà con thì anh trung úy công an từ đằng xa đi tới. Tôi nói bà con chuẩn bị một tờ đơn cho tôi, và đứng dậy đi ngược hướng của anh trung úy để đến chỗ khác. Tại đây, những người dân khốn khổ vẫn đăm chiêu nhìn ra đường, nhìn về hẻm 210. Tôi hỏi tại sao bà con nhìn về đó nhiều vậy. Họ trả lời: "Chúng tôi chờ xem có cái xe nào biển số xanh đi vô đó không, nếu có thì chúng tôi sẽ chặn xe lại để gởi đơn. Nhưng từ sáng tới giờ chẳng thấy chú ạ..."
Thấy anh trung úy đã ra sạp báo ngồi, tôi tiến về nơi bà con Đồng Tháp đang ngồi. Lúc này, các bà các cô đã soạn cho tôi một bộ đơn, và tôi nhanh chóng kẹp vào tờ nhật báo Văn Hóa Thể Thao, số một bộ mới. Chẳng biết "anh xe ôm" kia có nhìn thấy không, nhưng thôi kệ anh ta.
Tôi hỏi bà con: "Tối nay bà con ngủ ở đây sao?". Bà con tỏ ra lo lắng: "Đang lo đây chú. Đang có áp thấp nhiệt đới, ở đây sợ nhiều người già không chịu được. Với lại ở đây sợ đêm khuya bị hốt về, đi thuê nhà trọ thì không đủ tiền... Thôi, đành phó mặc cho ông trời vậy!"
Ba anh công an từ trong hẻm 210 đi ra, đảo mắt quan sát một vòng, rồi tiếp tục chia nhau các vị trí... Thấy tình hình có vẻ cũng không thuận lợi, bà con bảo tôi cầm đơn đi nhanh, không có "công an đến hạch hỏi thì phiền cho chú"...
Tôi nghe lời bà con đứng dậy đi. Tiến tới chỗ sạp báo để lấy xe. Anh trung úy nhìn tôi chằm chằm, tôi gật đầu chào, bất chợt bực tức, tôi buông một câu hỏi: "Người dân lên đây, bao giờ thì đưa dân về Sếp?"... Anh trung úy cúi gầm mặt và lấy tờ báo che lại bảng tên...
(Về tờ đơn, tôi sẽ gởi lên sau khi scan nhé!)
________________________________
http://www.x-cafevn.org/node/550[/align]
Tự do dân chủ cho Việt Nam.