📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tin Việt Nam

Kỳ 2: Tường trình tại chỗ dân các tỉnh trở lại Sài gòn khiếu kiên.

0 trả lời, 234 lượt xem — Trang 1 / 1
Kỳ II: Lại tiếp tục chuỗi ngày gian khổ!



[/align]Chính trị - xã hội[/align]Thương Bác Sản[/align]Sáng nay, thời tiết Sài Gòn mát dịu. Báo chí cho hay: bão ngoài biển Đông đã suy yếu thành áp thấp nhiệt đới. Mọi con đường vẫn tấp nập xe gắn máy. Mọi người vẫn cố gắng chen lấn cho mình một lối đi riêng, thuận tiện nhất, dù có phải vượt lên người khác và vi phạm tí chút luật giao thông.

Nỗi vất vả mang tên khiếu kiện
Ngang qua 210 Võ Thị Sáu, bất chợt thấy lòng lâng lâng, khó tả... Lại cảnh phụ nữ và người già tụ tập. Tôi không biết nên vui hay nên buồn... Cả buổi tối hôm qua khó ngủ. Chỉ lo bà con mình không được tụ tập nữa, chỉ lo bà con bị ép đưa về quê như hồi nào. Từ phía xa, tôi đã thấy sự hiện diện của bà con. Mừng, vì bà con vẫn chưa bị đẩy về quê, lo lắng vì không biết bà con sẽ phải chiu đựng cảnh này đến bao giờ?

Mới sáng sớm mà, 6g30, chưa có chú công an nào ở đó. Tôi bạo dạn lân la tới chỗ bà con. Mấy cô bác ở Đồng Tháp nhận ra tôi là người chiều qua đến thăm hỏi tỏ ra mừng rỡ. "Chú đi làm hả?", "Dạ không, cháu còn đang đi học. Tối qua cháu có ghé đây lúc 8 rưỡi mà chẳng thấy các bác đâu". Thế là họ bắt đầu câu chuyện.

[/align]Chợt nghĩ, nếu được dân che chở, thì còn sợ gì những thế lực khác! Tôi cũng vậy mà đất nước này, dân tộc này cũng vậy. [/align] [/align][/align]"Tối qua mấy ổng ra nói đừng ngủ ngoài này, không an toàn đâu. Mấy ổng bảo đi kiếm nhà trọ mà nghỉ".

Có lẽ sau một đêm được ngủ, vẻ mặt bà con cũng đỡ đi phần tiều tụy. Các cô, các chị một số đã tươm tất áo quần, trên môi còn có dấu vết của trang điểm. Những người già đang tranh thủ nuốt vội ổ bánh mì kẹp thịt khô khốc. Mọi người đang phân công nhiệm vụ cho nhau. Được biết, sáng nay sẽ có người lên giúp bà con viết đơn và hình như sẽ có tiếp tế từ quê nhà.

"Tối qua các chị ngủ ngon không?" - tôi hỏi và biết mình đã vô duyên. "Ngon sao được chú! Bao năm nay rồi, chẳng đêm nào ngủ ngon cả. Mình oan ức mà người ta chẳng chịu giải oan, tức chết đi được..."

Một cụ già, dáng miệt vườn có lẽ đã chịu quá nhiều cơ cực thốt lên: "Mẹ kiếp, tôi mà có quyền thì tụi nó chết hết rồi..." Rồi cụ nhìn vào tôi hỏi: "Chú có phải là cán bộ không? Chú mà là cán bộ thì về bảo mấy ông lớn là tụi tui đã quyết tâm rồi, đừng có để dân khổ cực nữa". Mấy cô mấy chị nói giúp tôi: "Không, chú này chiều qua đến thăm mình thôi, chú còn đang đi học, không phải là cán bộ đâu". Bất giác tôi cảm thấy mình may mắn, bởi được các chị, các cô che chở khỏi sự bực dọc của người đàn ông trực tính. Chợt nghĩ, nếu được dân che chở, thì còn sợ gì những thế lực khác! Tôi cũng vậy mà đất nước này, dân tộc này cũng vậy.

"Thuê phòng trọ cả đêm mất 150.000 chú ạ. Cứ cái đà này không biết lấy tiền đâu ra. Ngủ ngoài này thì bị cấm, ngủ nhà trọ thì không có tiền". Phải rồi, nhà trọ bình dân tại Sài Thành hoa lệ thì nhiều, giá cả cho một đêm giao động từ 150.000 đến 180.000/đêm. Chợt nghĩ đến, nếu bà con mình phải ngủ nhà trọ cả tháng trời, thì tiền nong nào chịu thấu. Phải chăng "người ta" đang làm cho bà con kiệt quệ, không đủ sức, đủ lực nữa thì về quê?

"Phòng trọ có máy lạnh, nhưng tụi tui không quen. 4 - 5 người một phòng, suốt đêm chỉ thức, coi ti vi, rồi chuẩn bị cho sáng mai". Được biết, các chị, các cô chia nhau đi kèm những người già để chăm sóc cho họ, lo cho họ ăn uống, nghỉ ngơi và giặt giũ giùm họ luôn.

Có còn niềm tin công lý?
 
Cầm tập đơn trên tay, miệng nở nụ cười gượng, chị Đồng Tháp nói với tôi: "Đến giờ tôi có thể thuộc lòng những tờ đơn của mình rồi". Gia đình chị có 3 liệt sĩ, nhưng giờ đây, đến chỗ thắp hương cho linh hồn người đã khuất, đã ngã xuống vì đất nước cũng không còn. Những người cầm quyền đã lấy mất phần đất nơi có ngôi nhà đặt bàn thờ hương hỏa cho ba chị và hai người anh trai. "Kêu mãi, mệt mỏi lắm rồi chú ơi. Nhiều khi muốn chết cho xong, nhưng mình chết rồi thì còn đâu là công lý?" Tôi bất ngờ và xúc động trước lý lẽ hơi... triết học của một người dân miệt vườn.




[/align]Cướp đất cũng nó, cưỡng chế cũng nó, bây giờ xử cũng nó... Chắc chẳng được gì đâu chú ạ. Nhưng mà tụi tui chẳng biết kêu đâu nữa. Quan bênh quan, biết vậy mà vẫn cứ phải kêu... [/align]» Một người dân khiếu kiện[/align] [/align] [/align][/align]Đang nói chuyện thì có một người đến thông báo: "Lát nữa có thêm người lên. Cả mấy người ngoài Bình Thuận cũng đã vào đây rồi". Nhìn theo hướng người đàn ông chỉ, tôi thấy mấy người già vừa đặt chân đến đấy. Giỏ xách, áo mưa... được bầy ra. Mấy người ở Đồng Tháp, Tiền Giang đến hỏi thăm túi tít xem mấy người từ Bình Thuận đến đây bằng cách nào, đi từ mấy giờ, đi hãng xe nào... Có lẽ vậy, những người đồng cảnh ngộ sẽ dễ thân tình với nhau, dễ thông cảm và truyền lửa cho nhau. Trong một giỏ xách của bà con Bình Thuận, tôi thấy có tấm biển ghi: "Dân oan tỉnh Bình Thuận mong chờ công lý". Bên cạnh đó là xấp giấy phô-tô những biểu ngữ. Lát nữa đây, nó sẽ được trưng lên, được dán vào cây xanh trên vỉa hè, thậm chí sẽ được người dân đưa lên đầu hệt như dân oan ngày xưa dâng tấu.

"Liệu đợt này cô bác có được gì không?", tôi lại hỏi một câu vô duyên... Người đàn ông trực tính vừa nãy nói với tôi: "Cướp đất cũng nó, cưỡng chế cũng nó, bây giờ xử cũng nó... Chắc chẳng được gì đâu chú ạ. Nhưng mà tụi tui chẳng biết kêu đâu nữa. Quan bênh quan, biết vậy mà vẫn cứ phải kêu..." Tôi chợt lặng người, chẳng biết nói gì nữa.

Chết thật, đằng xa đã có bóng dáng công an. Chị Đồng Tháp bảo tôi: "Chú đi đi, ổng đó hôm qua bảo tụi tui đi đi, đừng ngủ ở đây đấy. Ổng còn bảo đừng nói chuyện với người khác, lỡ đó là phản động thì chết. Mà chú có phải là phản động không?" Tôi chợt phì cười hỏi lại: "Chị thấy em có giống phản động không?". "Phản động mà biết hỏi han dân đen như chú cũng được. Mấy ổng không phản động mà có hỏi chúng tôi lấy một lời đâu. Thôi, chú đi đi, có gì trưa ghé lại chơi nhé". Tôi gật đầu, mỉm cười với chị, với đồng bào tôi đang tiếp tục những chuối ngày gian khổ tìm công lý.

Tôi chạy đi, nhưng rồi câu hỏi cứ thường trực trong đầu: "Công lý ở đâu? Ở đâu trong cái đất nước này? Nơi có một chính phủ luôn luôn giương khẩu hiệu của dân, do dân và vì dân?". Chẳng biết tôi có dám trở lại với bà con trưa nay không, nhưng chắc chắn tôi vẫn mang một niềm day dứt về tình cảnh của bà con mình, đồng bào mình; sẽ vẫn âm thầm cầu nguyện cho công lý thoát được những trở lực để sớm trở lại với bà con.

Ngoài đường, mọi người vẫn tấp nập, bon chen cho công việc riêng mình. Những học sinh, sinh viên tham gia mùa hè xanh vẫn phải đứng ở ngã tư đường để phất cờ, thổi còi khi đèn xanh chuyển thành đèn đỏ. Bão đã suy yếu thành áp thấp. Tôi cũng mong cơn bão của bà con đang phải chịu đựng sẽ suy yếu, để trời quang mây tạnh, để bà con thực sự được sống trong cảnh thanh bình mà họ lẽ ra được hưởng từ lâu rồi...

__________________________________

P.S: Tôi vẫn chưa scan được tờ đơn, nhưng trong ngày hôm nay sẽ làm.

Về câu hỏi không biết tác giả có dám chụp hình không, tôi xin trả lời: tôi rất muốn chụp hình, nhưng một sinh viên quèn như tôi, đang lo cơm ngày 2 bữa còn khó thì lấy đâu ra máy chụp hình và lại càng không không có điều kiện để xài điện thoại có chức năng chụp hình. Mong các bác thông cảm, và các bác X-Cà Sài Gòn hỗ trợ em việc này...

Cám ơn tất cả!

___________________________________

P.S.2: Đây là tờ đơn mà Tòa Soạn X-cafe nhận được từ thành viên Thương Bác Sản:







[/align] [/align] [/align] [/align]http://www.x-cafevn.org/node/552[/align]
Tự do dân chủ cho Việt Nam.
Đăng nhập để trả lời
0