Kỳ III: Niềm tin biết đặt nơi đâu?
[/align]Chính trị - xã hội[/align]Thương Bác Sản
Tường thuật từ thành phố Hồ Chí Minh[/align]Sáng nay, 8-8, tôi đến với bà con sớm hơn thường lệ. Mấy ngày nay rồi, cứ sáng dậy là tranh thủ đánh răng, rửa mặt… ăn vội gói xôi của bà hàng xóm, rồi chạy xe ra 210 Võ Thị Sáu. Những người già đã tụ tập. Tôi chẳng e ngại, bởi bóng dáng công an chưa xuất hiện. Đây đó, người qua đường vẫn nhìn về phía trước, và tranh thủ rồ ga xe máy khi đường chưa tắc. Dắt xe lên lề giữa ánh mắt chăm chú của bà con, tôi gật đầu nở nụ cười gượng. Phải, cười sao được khi nhìn thấy những người đáng tuổi ông, tuổi bà mình phải long đong cho cả đời gian khó…
[/align]Tôi già rồi, cũng chẳng sống được bao lâu nữa, chết là hết. Nhưng tôi phải đấu tranh, vì tôi còn con cháu… Tôi không muốn tụi nó mất niềm tin ở đời!
[/align]» Cụ Mười Nhơn, người lên thành phố khiếu kiện[/align] [/align] [/align][/align]Tôi đảo quanh một vòng vào trong hẻm 210. Một chiếc xe Lixus chạy ra, bên trong có một người đàn ông đạo mạo đeo kính cận. Bà con ngồi trong hẻm phải né một bên và dõi theo chiếc xe mang biển số màu trắng. Chị Đồng Tháp chưa tới, tôi ghé lại cụ già đeo tấm biển Long An. Gương mặt cụ thật phúc hậu, chòm râu trắng phất phơ, mắt vẫn lộ vẻ tinh anh. Người Long An có lẽ bộc trực, cụ tươi cười, cái nụ cười của người còn hy vọng…
“Tôi là Mười Nhơn, chú đang làm ở đâu?”. Có lẽ cái dáng thư sinh của tôi làm cho mọi người nghĩ rằng: tôi là một cán bộ! Chán thật, lại phải giải thích với các cụ là tôi còn đang đi học, tôi chưa đi làm, tôi đến để thăm hỏi các cụ…
“Tối qua tôi ngủ trọ dưới quận 8. Đi xa một tí nhưng giá rẻ chú ạ. 18.000 một đêm, cộng với 3.000 tiền giữ xe. Thôi, như thế cũng được rồi”. Cụ là người đã từng có mặt ở Văn phòng QH 2 đợt trước. Sau khi kể cho tôi nghe về gia đình, về những nỗi oan khuất của mình, về việc mình bị cướp đất ra sao, cụ bảo: “Tôi già rồi, cũng chẳng sống được bao lâu nữa, chết là hết. Nhưng tôi phải đấu tranh, vì tôi còn con cháu… Tôi không muốn tụi nó mất niềm tin ở đời”. Tấm lòng của cụ, ai thấu hiểu đây?
Cụ cho biết: mấy ngày nay “cơm hàng cháo chợ”, cực khổ lắm chứ! Cụ thèm những phút giây được xum vầy bên con cháu, cụ thèm những buổi sáng con cháu mua về cho mình tô hủ tiếu, một chén bánh flan… Đêm về, cụ lắng lo cho ngày mai, lắng lo cho những bất trắc mà cụ chẳng thể nào lường hết được. Một chiếc xe máy, một cặp xách đơn từ, cụ đã rong ruổi mấy năm nay rồi. Nhiều khi chùn chân mỏi gối, những biết làm sao! Cụ chẳng vì bản thân mình, cũng chẳng riêng vì con cháu mình, mà còn vì hàng xóm láng riềng. Trong cặp xách chứa đơn từ của cụ, còn chứa cả những nỗi oan khuất của xóm giềng. Nhiều khi mệt mỏi, cụ chẳng biết mình có thể sống đến ngày mai hay không, nhưng còn sống là cụ còn đi, đi cho tới khi nào đòi lại được đất đai cho mình, cho xóm giềng, lúc ấy cụ mới nghỉ…
Ngồi cạnh cụ là một người đàn ông dáng vẻ rắn rỏi. Hỏi ra mới biết cụ là bộ đội Trường Sơn, “Nam tiến” từ năm 1965. Vẫn giọng sôi nổi của một người lính, cụ cho biết mình ở Cần Thơ, nhưng quê gốc ở Hà Nội. Thời trai trẻ, cụ bỏ giảng đường đi theo lời kêu gọi cứu nước. Hòa bình lập lại, nội chiến kết thúc, cụ sống tại Cần Thơ. Nhưng vào một ngày… xấu trời, những người có quyền lực trong Quân khu 9 cho người đến chiếm nhà cụ, đuổi cụ và cả gia đình ra ngoài đường. Đó là thời điểm năm 1999.
Từ đó đến nay, cụ liên tục đi khiếu kiện về trường hợp của mình. Ra tận trung ương, gởi đơn lên tận Tổng bí thư Nông Đức Mạnh. Và Tổng bí thư đã gởi công điện cho Tỉnh ủy tỉnh Cần Thơ, Quân ủy quân khu 9 đề nghị giải quyết thỏa đáng trường hợp của cụ. Nhờ có công điện ấy, cụ mới nuôi hy vọng đi khiếu kiện. Nhưng, các cấp ủy ở Cần Thơ đã dội cho cụ một gáo nước lạnh: “Mấy ổng ngoài đó muốn giải quyết thì vào đây mà giải quyết!”. Vẻ thâm trầm của người Bắc Hà, cụ đau đớn nói: “Dưới chẳng coi trên ra gì, biết tin tưởng vào đâu bây giờ?”
Cụ chỉ còn biết trông chờ vào… ông Trời. “Nhãn tiền lắm chú à. Dù người ta có thế nào đi nữa thì cũng sẽ nhận được quả báo thôi. Như ông thiếu tướng Nguyễn Văn Tấn, Tư lệnh Quân khu 9 đấy, bây giờ đang phải nằm trong Chợ Rẫy, bị ung thư mà. Con cháu cũng chẳng ra gì! 25 bát hương dành cho những người ông ta hại chắc cũng chẳng động lòng trời đâu!”. Ôi, tôi chợt nghĩ, một khi niềm tin đã phải đặt lên tận trời xanh, thì còn đâu niềm tin giữa con người với con người? Còn đâu cái khẩu hiệu "của dân do dân và vì dân"? Một chút lương tri, một chút tình người chẳng lẽ lại là điều xa xỉ đối với những người lãnh đạo?
Câu chuyện của cụ Bắc Hà phải dừng lại vì bà cụ Long An đi rửa mặt về tiến đến. Đêm qua cụ lang thang chứ chẳng có đủ tiền ở nhà trọ. Vẻ tiều tụy hiện lên thấy rõ. Trên ngực cụ, tôi nhìn rõ hai huy chương: một huy chương kháng chiến và một huy chương anh hùng lực lượng vũ trang. Bà thấy tôi, cứ nghĩ tôi là cán bộ, bà lại nói như mấy người khác: “Chú đến để theo dõi chúng tôi à? Chú về bảo mấy ông lớn có ngon thì ra đây mà gặp tôi!”, vẫn cái tính bộc trực của người Nam Bộ, tôi không giận, không buồn vì biết thế nào cụ Mười Nhơn cũng nói giúp. Quả vậy, cụ Nhơn bảo bà: “Chú này không phải cán bộ đâu, thấy bà con mình cực khổ chú ấy ra thăm hỏi thôi”.
Dường như không cần nghe lời giải thích, bà cụ tuôn ra một trang: “Nói cho chú hay, tui đấu tranh từ hồi thằng Thiệu cơ. Hồi đó, tụi nó muốn tìm hiểu dân tình, hay thấy tụi tui đấu tranh là tụi nó lập tức về tận nơi để thu thập đơn từ, không để chúng tôi phải lặn lội thế này. Tụi nó về để chịu nghe tui chửi, rồi tụi nó giải quyết… Chứ bây giờ, mỗi lần tui muốn gởi đơn là phải tốn tiền”.
[/align]Lợi ích của cán bộ hiện nay đã phát triển đến mức không thể điều hòa được với lợi ích của bà con nông dân. Cán bộ có những lợi ích đặc biệt có thể nói ra và cũng khó nói ra.
Điều này khiến lời hứa toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân hiện nay của cán bộ, đảng viên ở một số địa phương đã thành lời nói giả dối, tự thân nó đã lừa dối người.
[/align]» Lý Xương Bình - trích cuốn "Tôi nói thật với Thủ tướng"[/align] [/align][/align]Dường như vẫn còn một niềm tin bất diệt vào cố chủ tịch Hồ Chí Minh, bà nói: “Cộng Sản bây giờ là “ăn”, là cướp đất, chúng nó làm sai lời Bác Hồ hết rồi. Bác đã bảo phải yêu dân, phải lấy cái đức làm đầu, nhưng chúng chỉ ăn thôi, rình xem miếng đất nào ngon là ăn”
Ông cụ Bắc Hà nói thêm: “Bây giờ nó có nhiều thủ đoạn lắm. Nó không như ngày xưa đưa văn bản xuống bảo thu hồi đất để làm cái này cái kia, cũng không cưỡng chế trắng trợn nữa, cứ cắm cọc cướp đất. Chẳng có căn cứ gì cả… Luật bây giờ là luật rừng. Bây giờ tôi mới thấy thế nào là “Cướp đêm là giặc cướp ngày là quan” chú ạ. Tấc đất tấc vàng, chúng nó không ăn đất thì còn ăn cái gì?”
Bà cụ Long An vẫn chưa nguôi: “Chúng nó ác lắm, chúng nó đâu có thương người già”… Đầu óc tôi lùng bùng giữa những tiếng kêu than của người dân. Tôi ước chi những người lãnh đạo, dù chỉ một lần, cải trang đến đây sống giữa bà con, chịu dầm mưa dãi nắng với bà con, chắc ít nhiều họ sẽ thay đổi.
Ba cụ già mà tôi vừa nói chuyện cũng là những người có mặt tại Văn phòng 2 (VP2) trước đây. Những ký ức của họ còn rất sâu đậm. Các cụ lo tôi bị công an làm khó, hạch hỏi, và cụ Bắc Hà dặn tôi: “Nếu bị công an hạch hỏi, chú bảo là: những người dân khiếu kiện không phải là tù nhân, không có tội tình gì cả, và tôi có quyền đến thăm đồng bào tôi. Tôi nghĩ công an cũng là người, chắc họ cũng không dám làm gì chú đâu!”. Cụ Mười Nhơn ngăn lại: “Không, chú này còn trẻ, còn phải ăn học, cẩn thận thì tốt hơn. Hồi trước ở VP 2 đó, có anh đi xe gắn máy đến thăm hỏi rồi rút máy ra quay bị mấy thằng công an, dân phòng ở đó đánh cho chảy máu miệng kia kìa, rồi cái xe máy cũng bị tịch thu luôn”. Bà cụ có hai huân chương trên ngực kể thêm: “Tội nghiệp cái chú bán bánh mì. Chắc có người mua cả xe bánh mình của chú, bảo chú đem phát, chú vừa phát được cho tôi và vài người thì bị tụi công an dân phòng nó ra đánh đập, mấy bà già phải chạy ra để ngăn cản chứ không chắc chú ấy bị đánh chết quá. Thoát xong, chú ấy phải bỏ cả xe bánh mì ở đó mà chạy”.
Vẫn vẻ thâm trầm của người Bắc Hà, cụ Bắc Hà lên tiếng: “Đâu có, công an là công an của nhân dân, công an bảo vệ nhân dân, làm gì có chuyện công an đánh đập nhân dân. Chỉ có lũ côn đồ mới thế”… Nhưng các cụ đều công nhận với nhau rằng: mấy anh công an ở đây hiền hơn ở VP2. Ít ra thì không đe dọa các cụ, cũng chẳng tỏ ra nhẫn tâm trước những tình cảnh khó khăn. Chí ít họ còn để yên cho các cụ nghỉ trưa…
Tôi bất chợt cảm thấy hạnh phúc cho chính mình. Dù chưa làm được gì giúp các cụ và đồng bào của tôi, nhưng tôi lại được các cụ che chở, quan tâm, nhất là trong lúc các cụ còn gặp khốn khó. Ngày mai, tôi sẽ trở lại với các cụ, với đồng bào mình chỉ để lắng nghe, chỉ để các cụ biết rằng: vẫn còn có những người đồng cảm với các cụ, vẫn còn có những người sẵn sàng giúp đỡ các cụ, dù chỉ trên phương diện tinh thần.
Tôi biết có nhiều người vẫn hướng về các cụ với lòng thương cảm, với nghĩa đồng bào. Nhưng giá như đó là những người lãnh đạo, những quan phụ mẫu, những người luôn tự nhận mình là đầy tớ của dân. Lướt nhanh qua tờ Tuổi Trẻ, tôi thấy có tin lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh đến thăm và chúc thọ ông Võ Chí Công 95 tuổi, ở mục Nhịp Sống Trẻ là tin các bác sĩ bệnh viện Chợ Rẫy đang thực hiện công tác mùa hè xanh ở Phnom-pênh. Tôi ước chi những sự quan tâm ấy được dành cho đồng bào của tôi đang gặp khốn khó tại đây, trước văn phòng tiếp dân của Trung ương Đảng và Nhà nước Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam này.
Chị Đồng Tháp chưa đến. Có lẽ chị phải thuê nhà trọ ở xa. Chị không có xe, chỉ đi bộ và đi xe ôm thôi. Tôi đành phải chào các cụ ra về. Trong đầu vẫn văng vẳng lời dặn dò của các cụ, đặc biệt của cụ Bắc Hà: “Cẩn thận chú nhé. Làm gì cũng phải có cái đức, càng trẻ càng cần phải rèn đức. Sau này sẽ đến lượt các chú nắm quyền. Các chú phải có cái đức. Có thể cái đức làm chú khổ, nhưng con cái chú sẽ thừa hưởng cái đức ấy!”
Vâng, tôi sẽ nhớ lời các cụ dặn dò. Tôi sẽ nhớ tấm lòng của các cụ vẫn hướng về lớp trẻ trong ngay cả khi các cụ gặp khó khăn. Giữa cuộc đời bon chen bất tận, có lẽ lời dặn dò của các cụ nên được nói cho cả những người tự nhận mình là “đầy tớ của nhân dân”. [/align] [/align]http://www.x-cafevn.org/node/556[/align]
[/align]Chính trị - xã hội[/align]Thương Bác Sản
Tường thuật từ thành phố Hồ Chí Minh[/align]Sáng nay, 8-8, tôi đến với bà con sớm hơn thường lệ. Mấy ngày nay rồi, cứ sáng dậy là tranh thủ đánh răng, rửa mặt… ăn vội gói xôi của bà hàng xóm, rồi chạy xe ra 210 Võ Thị Sáu. Những người già đã tụ tập. Tôi chẳng e ngại, bởi bóng dáng công an chưa xuất hiện. Đây đó, người qua đường vẫn nhìn về phía trước, và tranh thủ rồ ga xe máy khi đường chưa tắc. Dắt xe lên lề giữa ánh mắt chăm chú của bà con, tôi gật đầu nở nụ cười gượng. Phải, cười sao được khi nhìn thấy những người đáng tuổi ông, tuổi bà mình phải long đong cho cả đời gian khó…
[/align]Tôi già rồi, cũng chẳng sống được bao lâu nữa, chết là hết. Nhưng tôi phải đấu tranh, vì tôi còn con cháu… Tôi không muốn tụi nó mất niềm tin ở đời!
[/align]» Cụ Mười Nhơn, người lên thành phố khiếu kiện[/align] [/align] [/align][/align]Tôi đảo quanh một vòng vào trong hẻm 210. Một chiếc xe Lixus chạy ra, bên trong có một người đàn ông đạo mạo đeo kính cận. Bà con ngồi trong hẻm phải né một bên và dõi theo chiếc xe mang biển số màu trắng. Chị Đồng Tháp chưa tới, tôi ghé lại cụ già đeo tấm biển Long An. Gương mặt cụ thật phúc hậu, chòm râu trắng phất phơ, mắt vẫn lộ vẻ tinh anh. Người Long An có lẽ bộc trực, cụ tươi cười, cái nụ cười của người còn hy vọng… “Tôi là Mười Nhơn, chú đang làm ở đâu?”. Có lẽ cái dáng thư sinh của tôi làm cho mọi người nghĩ rằng: tôi là một cán bộ! Chán thật, lại phải giải thích với các cụ là tôi còn đang đi học, tôi chưa đi làm, tôi đến để thăm hỏi các cụ…
“Tối qua tôi ngủ trọ dưới quận 8. Đi xa một tí nhưng giá rẻ chú ạ. 18.000 một đêm, cộng với 3.000 tiền giữ xe. Thôi, như thế cũng được rồi”. Cụ là người đã từng có mặt ở Văn phòng QH 2 đợt trước. Sau khi kể cho tôi nghe về gia đình, về những nỗi oan khuất của mình, về việc mình bị cướp đất ra sao, cụ bảo: “Tôi già rồi, cũng chẳng sống được bao lâu nữa, chết là hết. Nhưng tôi phải đấu tranh, vì tôi còn con cháu… Tôi không muốn tụi nó mất niềm tin ở đời”. Tấm lòng của cụ, ai thấu hiểu đây?
Cụ cho biết: mấy ngày nay “cơm hàng cháo chợ”, cực khổ lắm chứ! Cụ thèm những phút giây được xum vầy bên con cháu, cụ thèm những buổi sáng con cháu mua về cho mình tô hủ tiếu, một chén bánh flan… Đêm về, cụ lắng lo cho ngày mai, lắng lo cho những bất trắc mà cụ chẳng thể nào lường hết được. Một chiếc xe máy, một cặp xách đơn từ, cụ đã rong ruổi mấy năm nay rồi. Nhiều khi chùn chân mỏi gối, những biết làm sao! Cụ chẳng vì bản thân mình, cũng chẳng riêng vì con cháu mình, mà còn vì hàng xóm láng riềng. Trong cặp xách chứa đơn từ của cụ, còn chứa cả những nỗi oan khuất của xóm giềng. Nhiều khi mệt mỏi, cụ chẳng biết mình có thể sống đến ngày mai hay không, nhưng còn sống là cụ còn đi, đi cho tới khi nào đòi lại được đất đai cho mình, cho xóm giềng, lúc ấy cụ mới nghỉ…
Ngồi cạnh cụ là một người đàn ông dáng vẻ rắn rỏi. Hỏi ra mới biết cụ là bộ đội Trường Sơn, “Nam tiến” từ năm 1965. Vẫn giọng sôi nổi của một người lính, cụ cho biết mình ở Cần Thơ, nhưng quê gốc ở Hà Nội. Thời trai trẻ, cụ bỏ giảng đường đi theo lời kêu gọi cứu nước. Hòa bình lập lại, nội chiến kết thúc, cụ sống tại Cần Thơ. Nhưng vào một ngày… xấu trời, những người có quyền lực trong Quân khu 9 cho người đến chiếm nhà cụ, đuổi cụ và cả gia đình ra ngoài đường. Đó là thời điểm năm 1999.
Từ đó đến nay, cụ liên tục đi khiếu kiện về trường hợp của mình. Ra tận trung ương, gởi đơn lên tận Tổng bí thư Nông Đức Mạnh. Và Tổng bí thư đã gởi công điện cho Tỉnh ủy tỉnh Cần Thơ, Quân ủy quân khu 9 đề nghị giải quyết thỏa đáng trường hợp của cụ. Nhờ có công điện ấy, cụ mới nuôi hy vọng đi khiếu kiện. Nhưng, các cấp ủy ở Cần Thơ đã dội cho cụ một gáo nước lạnh: “Mấy ổng ngoài đó muốn giải quyết thì vào đây mà giải quyết!”. Vẻ thâm trầm của người Bắc Hà, cụ đau đớn nói: “Dưới chẳng coi trên ra gì, biết tin tưởng vào đâu bây giờ?”
Cụ chỉ còn biết trông chờ vào… ông Trời. “Nhãn tiền lắm chú à. Dù người ta có thế nào đi nữa thì cũng sẽ nhận được quả báo thôi. Như ông thiếu tướng Nguyễn Văn Tấn, Tư lệnh Quân khu 9 đấy, bây giờ đang phải nằm trong Chợ Rẫy, bị ung thư mà. Con cháu cũng chẳng ra gì! 25 bát hương dành cho những người ông ta hại chắc cũng chẳng động lòng trời đâu!”. Ôi, tôi chợt nghĩ, một khi niềm tin đã phải đặt lên tận trời xanh, thì còn đâu niềm tin giữa con người với con người? Còn đâu cái khẩu hiệu "của dân do dân và vì dân"? Một chút lương tri, một chút tình người chẳng lẽ lại là điều xa xỉ đối với những người lãnh đạo?
Câu chuyện của cụ Bắc Hà phải dừng lại vì bà cụ Long An đi rửa mặt về tiến đến. Đêm qua cụ lang thang chứ chẳng có đủ tiền ở nhà trọ. Vẻ tiều tụy hiện lên thấy rõ. Trên ngực cụ, tôi nhìn rõ hai huy chương: một huy chương kháng chiến và một huy chương anh hùng lực lượng vũ trang. Bà thấy tôi, cứ nghĩ tôi là cán bộ, bà lại nói như mấy người khác: “Chú đến để theo dõi chúng tôi à? Chú về bảo mấy ông lớn có ngon thì ra đây mà gặp tôi!”, vẫn cái tính bộc trực của người Nam Bộ, tôi không giận, không buồn vì biết thế nào cụ Mười Nhơn cũng nói giúp. Quả vậy, cụ Nhơn bảo bà: “Chú này không phải cán bộ đâu, thấy bà con mình cực khổ chú ấy ra thăm hỏi thôi”.
Dường như không cần nghe lời giải thích, bà cụ tuôn ra một trang: “Nói cho chú hay, tui đấu tranh từ hồi thằng Thiệu cơ. Hồi đó, tụi nó muốn tìm hiểu dân tình, hay thấy tụi tui đấu tranh là tụi nó lập tức về tận nơi để thu thập đơn từ, không để chúng tôi phải lặn lội thế này. Tụi nó về để chịu nghe tui chửi, rồi tụi nó giải quyết… Chứ bây giờ, mỗi lần tui muốn gởi đơn là phải tốn tiền”.
[/align]Lợi ích của cán bộ hiện nay đã phát triển đến mức không thể điều hòa được với lợi ích của bà con nông dân. Cán bộ có những lợi ích đặc biệt có thể nói ra và cũng khó nói ra. Điều này khiến lời hứa toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân hiện nay của cán bộ, đảng viên ở một số địa phương đã thành lời nói giả dối, tự thân nó đã lừa dối người.
[/align]» Lý Xương Bình - trích cuốn "Tôi nói thật với Thủ tướng"[/align] [/align][/align]Dường như vẫn còn một niềm tin bất diệt vào cố chủ tịch Hồ Chí Minh, bà nói: “Cộng Sản bây giờ là “ăn”, là cướp đất, chúng nó làm sai lời Bác Hồ hết rồi. Bác đã bảo phải yêu dân, phải lấy cái đức làm đầu, nhưng chúng chỉ ăn thôi, rình xem miếng đất nào ngon là ăn” Ông cụ Bắc Hà nói thêm: “Bây giờ nó có nhiều thủ đoạn lắm. Nó không như ngày xưa đưa văn bản xuống bảo thu hồi đất để làm cái này cái kia, cũng không cưỡng chế trắng trợn nữa, cứ cắm cọc cướp đất. Chẳng có căn cứ gì cả… Luật bây giờ là luật rừng. Bây giờ tôi mới thấy thế nào là “Cướp đêm là giặc cướp ngày là quan” chú ạ. Tấc đất tấc vàng, chúng nó không ăn đất thì còn ăn cái gì?”
Bà cụ Long An vẫn chưa nguôi: “Chúng nó ác lắm, chúng nó đâu có thương người già”… Đầu óc tôi lùng bùng giữa những tiếng kêu than của người dân. Tôi ước chi những người lãnh đạo, dù chỉ một lần, cải trang đến đây sống giữa bà con, chịu dầm mưa dãi nắng với bà con, chắc ít nhiều họ sẽ thay đổi.
Ba cụ già mà tôi vừa nói chuyện cũng là những người có mặt tại Văn phòng 2 (VP2) trước đây. Những ký ức của họ còn rất sâu đậm. Các cụ lo tôi bị công an làm khó, hạch hỏi, và cụ Bắc Hà dặn tôi: “Nếu bị công an hạch hỏi, chú bảo là: những người dân khiếu kiện không phải là tù nhân, không có tội tình gì cả, và tôi có quyền đến thăm đồng bào tôi. Tôi nghĩ công an cũng là người, chắc họ cũng không dám làm gì chú đâu!”. Cụ Mười Nhơn ngăn lại: “Không, chú này còn trẻ, còn phải ăn học, cẩn thận thì tốt hơn. Hồi trước ở VP 2 đó, có anh đi xe gắn máy đến thăm hỏi rồi rút máy ra quay bị mấy thằng công an, dân phòng ở đó đánh cho chảy máu miệng kia kìa, rồi cái xe máy cũng bị tịch thu luôn”. Bà cụ có hai huân chương trên ngực kể thêm: “Tội nghiệp cái chú bán bánh mì. Chắc có người mua cả xe bánh mình của chú, bảo chú đem phát, chú vừa phát được cho tôi và vài người thì bị tụi công an dân phòng nó ra đánh đập, mấy bà già phải chạy ra để ngăn cản chứ không chắc chú ấy bị đánh chết quá. Thoát xong, chú ấy phải bỏ cả xe bánh mì ở đó mà chạy”.
Vẫn vẻ thâm trầm của người Bắc Hà, cụ Bắc Hà lên tiếng: “Đâu có, công an là công an của nhân dân, công an bảo vệ nhân dân, làm gì có chuyện công an đánh đập nhân dân. Chỉ có lũ côn đồ mới thế”… Nhưng các cụ đều công nhận với nhau rằng: mấy anh công an ở đây hiền hơn ở VP2. Ít ra thì không đe dọa các cụ, cũng chẳng tỏ ra nhẫn tâm trước những tình cảnh khó khăn. Chí ít họ còn để yên cho các cụ nghỉ trưa…
Tôi bất chợt cảm thấy hạnh phúc cho chính mình. Dù chưa làm được gì giúp các cụ và đồng bào của tôi, nhưng tôi lại được các cụ che chở, quan tâm, nhất là trong lúc các cụ còn gặp khốn khó. Ngày mai, tôi sẽ trở lại với các cụ, với đồng bào mình chỉ để lắng nghe, chỉ để các cụ biết rằng: vẫn còn có những người đồng cảm với các cụ, vẫn còn có những người sẵn sàng giúp đỡ các cụ, dù chỉ trên phương diện tinh thần.
Tôi biết có nhiều người vẫn hướng về các cụ với lòng thương cảm, với nghĩa đồng bào. Nhưng giá như đó là những người lãnh đạo, những quan phụ mẫu, những người luôn tự nhận mình là đầy tớ của dân. Lướt nhanh qua tờ Tuổi Trẻ, tôi thấy có tin lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh đến thăm và chúc thọ ông Võ Chí Công 95 tuổi, ở mục Nhịp Sống Trẻ là tin các bác sĩ bệnh viện Chợ Rẫy đang thực hiện công tác mùa hè xanh ở Phnom-pênh. Tôi ước chi những sự quan tâm ấy được dành cho đồng bào của tôi đang gặp khốn khó tại đây, trước văn phòng tiếp dân của Trung ương Đảng và Nhà nước Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam này.
Chị Đồng Tháp chưa đến. Có lẽ chị phải thuê nhà trọ ở xa. Chị không có xe, chỉ đi bộ và đi xe ôm thôi. Tôi đành phải chào các cụ ra về. Trong đầu vẫn văng vẳng lời dặn dò của các cụ, đặc biệt của cụ Bắc Hà: “Cẩn thận chú nhé. Làm gì cũng phải có cái đức, càng trẻ càng cần phải rèn đức. Sau này sẽ đến lượt các chú nắm quyền. Các chú phải có cái đức. Có thể cái đức làm chú khổ, nhưng con cái chú sẽ thừa hưởng cái đức ấy!”
Vâng, tôi sẽ nhớ lời các cụ dặn dò. Tôi sẽ nhớ tấm lòng của các cụ vẫn hướng về lớp trẻ trong ngay cả khi các cụ gặp khó khăn. Giữa cuộc đời bon chen bất tận, có lẽ lời dặn dò của các cụ nên được nói cho cả những người tự nhận mình là “đầy tớ của nhân dân”. [/align] [/align]http://www.x-cafevn.org/node/556[/align]
Tự do dân chủ cho Việt Nam.