<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-09 17:33:22long tong>
Kỳ IV: Đi đến cùng con đường đã chọn!
[/align]Chính trị - xã hội
[/align]Thương Bác Sản
[/align]
[/align]
Ông Nhơn rưng rưng trước chồng đơn khiếu kiện...
[/align][/align][/align]Tôi đã gặp ông, người đàn ông rắn rỏi, người đã trở thành nguồn động viên lớn lao cho bà con khiếu kiện. Mở đầu câu chuyện bằng chính hoàn cảnh đau thương của mình, ông rưng rưng nước mắt… Ông kể chuyện cho tôi nghe bằng một giọng run run. Hai mươi phút có lẽ là quá ít cho một cuộc đời, nhưng chừng đó có lẽ cũng đủ để các bạn nhận ra rằng: Oan khuất của người dân thậm chí còn nặng hơn các bạn đọc thấy, tưởng tượng, thậm chí còn nặng hơn cả những tờ đơn tố cáo...
Các bạn hãy nghe ông, nghe cuộc trao đổi của tôi với ông Nhơn:
Tải xuống phần thứ nhất cuộc phỏng vấn: Hành trình khiếu kiện (6MB)
Ông Nhơn: Tôi tên là Nguyễn Văn Nhơn, sinh năm 1938, hiện ngụ tại Ấp Long Lợi, xã Long Hưng, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang. Theo đơn tôi đang kiện lên Trung Ương, vì hồi đó, mẹ tôi ở trong Uỷ ban Kháng chiến Nam Bộ đã bị ông Lý Thanh Cần giết chết và chiếm số tiền là 38.680 đồng, và giết luôn cả ba tôi là ông Nguyễn Văn Quyền tại Làng Long Mỹ (Rạch Giá). Mẹ tôi trước có tham gia trong phong trào Tiền khởi nghĩa, nên tôi kiện lên Đảng Cộng Sản Việt Nam vì họ đã giết ba mẹ tôi và chiếm số tiền đó. Tất nhiên, điều đó [tức việc giết ba mẹ ông - người phỏng vấn] là không có minh bạch, ba mẹ tôi không có tội gì hết. Họ giết như vậy là không có minh bạch, không rõ ràng. Đó là cách họ khủng bố, họ làm cho mọi người dân khác sợ. Cái đó gọi là dùng bạo lực cách mạng để răn đe những người không theo họ, hoặc lưng chừng.
Cái này thì tôi đã gởi về Trung Ương từ năm 1999. Đến giờ thì không ai giải quyết hết, họ chỉ làm ngơ thôi. Tôi có giấy chứng nhận của địa phương, chứng nhận mẹ tôi có công trong thời kỳ tiền khởi nghĩa, do bà Võ Thị Tuyết, 77 tuổi, hiện ngụ tại số 45, đường Pasteur, khóm 2, phường 8 Sóc Trăng. Năm 1945, bà là nữ dân quân xã Tân Lâm, quận Long Mỹ, tỉnh Rạch Giá. Bà đã xác nhận cho mẹ tôi là bà Nguyễn Thị Kim, cùng với em dâu của tôi là bà Nguyễn Thị Giàu, tức bà Ba Thới là thư ký trong ban tuyên truyền giải phóng. Bà Năm Quế là thủ lĩnh của chúng tôi hồi đó. Tôi xác nhận bà Nguyễn Thị Kim ở xã Tân Lâm, Huyện Long Mỹ, Rạch Giá có mặt trong hàng ngũ giải phóng quân Việt Nam. Tôi xác nhận theo yêu cầu của con chị là Nguyễn Văn... (X), số căn cước 310551... cấp tại Tiền Giang ngày 18-12-1979.
Người phỏng vấn (NPV): Bác lên đây khiếu kiện từ khi nào?
Ông Nhơn: Trước đây tôi đã gởi [đơn] lên ông chủ tịch nước Trần Đức Lương, ông Tổng bí thư Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, gởi từ năm 1998 đến giờ.
NPV: Bác đã từng ra Hà Nội?
Ông Nhơn: Tôi đã từng ra Hà Nội, vào Quốc hội thì gặp ông Nguyễn Bình Khang, đại biểu quốc hội. Ổng viết giấy cho tôi sang Toà án Nhân dân Tối cao để mà kiện vụ án đó. Đến nay thì Toà án Tối cao chẳng có trả lời gì.
NPV: Hồi đó bác ở Hà Nội có lâu không?
Ông Nhơn: Hồi đó tôi ra Hà Nội cũng ở tới 10 ngày. Nhưng rồi họ tổ chức cho cái đám móc túi nó móc sạch tiền của tôi. Tôi không thể kéo dài thời gian khiếu kiện được nên tôi buộc phải về Nam.
NPV: Lúc về thì bác lấy tiền đâu để về?
Ông Nhơn: Tôi có đóng tiền ăn cho người ở nhà trọ. Đến khi tôi về thì họ nói là còn dư, và họ ra họ gởi xe đò cho tôi về Nam, chứ tôi chẳng còn tiền.
NPV: Về tới đây bác lấy tiền đâu đi khiếu kiện tiếp?
[/align][/align][/align]Ông Nhơn: Tôi làm cơ khí ở Mộc Hoá, tôi bán tất cả các máy móc công cụ để lấy tiền đi khiếu kiện cho đến ngày hôm nay.
"Nó khiêng như con heo ấy, liệng lên xe thì buộc mình phải về thôi. Mình yếu quá mà, mình đâu có chống lại họ được. Mình già, còn họ thì bốn người khoẻ mạnh. Ép thì mình buộc phải về thôi. Họ cũng chẳng có đánh đập gì."
NPV: Từ đó bác có ra Hà Nội lần nào nữa không?
Ông Nhơn: Tôi có ra Hà Nội lần thứ hai, nhưng họ bảo về Nam đi, chớ ở ngoài này chẳng giải quyết được. Ở ngoài đó thì không có gì làm, không có tiền, không có cái ăn. Về Nam để sống rồi chờ họ sẽ gởi giấy báo về Nam.
NPV: Từ ngày đó họ có gởi giấy báo gì cho bác không?
Ông Nhơn: Có gởi giấy cho tôi, Ban Kiểm tra Trung ương gởi. Cho đến giờ phút này họ cũng chẳng giải quyết được gì, để cho Toà án Nhân dân tỉnh Long An lấy sạch nhà, lấy chỗ ở của tôi.
NPV: Bây giờ nhà đất của bác ở dưới đó còn nhiều không?
Ông Nhơn: Nhà đất dưới đó thì họ bán cho bà Nguyễn Phương Nga gì đó, 1 tỉ rưỡi làm khách sạn ở Long An. Lô đất của tôi hồi đó thì khoảng 100 thước thôi... không biết họ làm sao thì tôi cũng chẳng rõ. Cái việc chồng chéo của họ thì họ cũng chẳng nói thật gì, mà dân thì cũng chẳng biết được những việc làm của họ.
NPV: Hiện nay nhà đất của bác còn nhiều không?
Ông Nhơn: Nhà đất thì chẳng còn gì hết trơn. Giờ tôi sống nhờ người ta thôi chứ chẳng còn gì!
NPV: Tức là bác phải thuê nhà trọ
Ông Nhơn: Không phải thuê, sống nhờ người ta, người ta cho ở đó...
NPV: Người ta có lấy tiền của bác không?
Ông Nhơn: Người ta không lấy tiền nhưng mình phụ vào đó chi phí lặt vặt như là tiền điện thoại, tiền điện...
NPV: Bây giờ bác làm gì để sống?
Ông Nhơn: Bây giờ thỉnh thoảng xin được mấy đứa con, nó cho vài trăm, bạn bè nó cho vài trăm để sống thôi. [Đang trả lời, ông cụ lấy ra tờ giấy biên nhận của toà án tối cao đọc cho tôi nghe]
NPV: Bác được mấy người con?
Ông Nhơn: Chỉ có hai đứa con trai. Một đứa ở Mộc Hoá làm hàn cơ khí, còn một đứa đang làm in lụa ở quận 8.
Tải xuống phần thứ hai cuộc phỏng vấn: Gian truân và trăn trở (11MB)
NPV: Từ hồi đi khiếu kiện thì bác lấy tiền đâu để đi?
[/align][/align][/align]Ông Nhơn: Nguồn tiền khiếu kiện thì không có. Có cái gì thì bán cái đó, giờ thì chẳng còn gì để bán. Đuối lắm rồi. Trước thì còn mấy cái chai gió đá, mấy cái chìa khoá, kiềm búa... bán cho tới cái đe, cũng bán luôn.
"Vấn đề này là vấn đề tự phát thôi, chẳng ai xúi giục, cũng chẳng ai cầm đầu cả. Tôi cũng nói với họ như vậy. Bây giờ chúng tôi là 60-70 tuổi rồi, không ai mà xúi giục được."
NPV: Mấy ngày hôm nay bác sống thế nào?
Ông Nhơn: Có người bạn vừa cho một trăm, lên đây, rồi ăn uống, sống tạm vậy. Định ngày hôm nay không đi, nhưng vì có hẹn nên phải lên.
NPV: Hôm nay bác hẹn với ai?
Ông Nhơn: Hôm nay hẹn mấy người khiếu kiện đó. Mình phải có mặt thì họ mới có tinh thần, mình vắng mặt thì họ buồn. Mình thấy sự có mặt của mình cũng gây cho họ một niềm tin, nên buộc phải lên.
NPV: Năm nay bác bao nhiêu tuổi?
Ông Nhơn: Năm nay tôi 70 tuổi, tôi sinh năm 1938.
NPV: Hồi trước bác có bị ép về quê không?
Ông Nhơn: Nó khiêng như con heo ấy, liệng lên xe thì buộc mình phải về thôi. Mình yếu quá mà, mình đâu có chống lại họ được. Mình già, còn họ thì bốn người khoẻ mạnh. Ép thì mình buộc phải về thôi. Họ cũng chẳng có đánh đập gì.
Hồi đó, những người đến thăm hỏi, quay phim, chụp hình... họ cho cái thành phần gì đó, mặc đồ dân sự đến đánh, giật máy quay phim, chụp ảnh gì đó đập phá. Cái đó thì tôi có thấy, chứng kiến người ta đánh anh đó là ra máu miệng luôn. Chúng tôi có can thiệp thì anh ấy chạy thoát được. Họ lấy xe của cái anh đó đem giữ tại Quốc hội [Văn Phòng 2 - Người phỏng vấn].
NPV: Cháu còn nghe nói có anh nào đó đem bánh mì vào phát...
Ông Nhơn: Cái anh đem bánh mì thì, chắc là có người mua bánh mì cho. Khi anh đem bánh mì đến thì bị đánh, phải chạy... Chúng tôi phải đem cái xe bánh mì của anh ấy về giữ, khi anh ấy lại thì mới giao cho anh ấy. Vậy mà công an cũng đuổi theo, cũng làm khó lắm.
NPV: Mấy anh công an hồi đó có đến dò hỏi các bác gì không?
Ông Nhơn: Công an thì nó đã có máy ghi hình ở quốc hội rồi, họ cũng chẳng có dò gì. Khi họ ghi hình ở đó thì họ đưa về địa phương, phân tách... rồi công an địa phương nó sẽ đến là việc.
NPV: Khi bác về quê thì công an có tới gặp bác không?
Ông Nhơn: Ngày hôm kia [thứ Hai ngày 06/08/2007] thì công an Long An, Tiền Giang phối hợp về hỏi thăm ai thúc giục, ai xúi giục, ai cầm đầu rồi làm bản tường trình cho họ...
NPV: Theo bác biết thì có ai xúi giục không?
Ông Nhơn: Vấn đề này là vấn đề tự phát thôi, chẳng ai xúi giục, cũng chẳng ai cầm đầu cả. Tôi cũng nói với họ như vậy. Bây giờ chúng tôi là 60-70 tuổi rồi, không ai mà xúi giục được.
NPV: Bác có cảm thấy mệt mỏi lắm không khi đi kiện mãi thế này?
Ông Nhơn: Đôi khi mình cũng mệt mỏi, nhưng họ đã dồn mình vào con đường cùng rồi, mình phải làm thôi, phải hành động thôi chứ bây giờ chẳng còn cái hướng nào mà ra nữa
NPV: Bác có tin rằng vụ kiện của bác sẽ được giải quyết không?
Ông Nhơn: Tôi không tin chuyện đó, tôi không tin là họ sẽ giải quyết cho chúng tôi. Nhưng mà con đường mình đã đi rồi thì cứ phải đi thôi, chứ không lùi được!
NPV: Từ khi lên đây bác thấy có nhiều người đến thăm hỏi bà con mình không?
[/align][/align][/align]Ông Nhơn: Cũng có một số bà con muốn hỏi thăm, nhưng mà không dám đến gần, đến gần công an họ theo, họ làm khó...
"Các ông ấy sẽ tự hiểu vị trí của mình đối với nhân dân. Dân không còn tin nữa thì điều đó rất là tai hại."
NPV: Hôm trước cháu có nghe một bác nói rằng: mấy anh công an ở đây hiền hơn ở Văn Phòng 2!
Ông Nhơn: Tại đây là cơ quan của Trung ương Đảng, nếu họ làm như ở Hoàng Văn Thụ thì mang tiếng là Đảng khủng bố dân, cho nên nó hiền thôi chứ cũng chẳng có hiền hơn đâu. Vì ở đây nó cũng có máy ghi hình, có máy chụp hình. Những ai mà lạ mặt mà đến là họ ghi hình, sau đó họ về họ phân tách ra xem người đó ở đâu...
NPV: Thông thường buổi sáng mấy giờ công an đến đó?
Ông Nhơn: Công an thì nó có sẵn ở đó rồi, chỉ đổi ca thôi...
NPV: Thường thì khoảng mấy giờ chiều các bác rời khỏi đó?
Ông Nhơn: Chiều khoảng 3-4 giờ, thấy không còn ai đến cơ quan đảng nữa thì chúng tôi phải tự đi tìm chỗ ngủ, phải phân tán ra, vì họ chẳng cho tập trung nữa.
NPV: Các bác thường ngủ ở đâu?
Ông Nhơn: Có người ngủ ở ga xe lửa, ngủ tạm bợ đâu đó, sáng thì trở lại. Người có tiền thì thuê nhà trọ, 20.000/người... Nhưng mà tiền ăn còn không có lấy đâu tiền thuê nhà trọ. Bây giờ dân ở đó thì khổ lắm. Dân họ vừa kêu cứu tôi hồi sáng, họ bảo là bây giờ phải tìm cách nào đó để có người giúp đỡ để họ trụ lại. Tôi nói rằng: bây giờ không có hướng, không có hướng nào để giải quyết cho họ, họ phải ráng đi chứ chưa có cái hướng nào để giải quyết cho chuyện ăn ở của họ...
NPV: Từ khi lên đây khiếu kiện bác đã gặp được ai trong Đảng, Chính phủ chưa?
Ông Nhơn: Hôm qua bên Bến Tre có vào gặp ông Ninh, nhưng khi ông Ninh nghe trình bày sự việc ở tỉnh Bến Tre thì lại xách cặp chạy, chẳng có ngồi ở đó đối thoại với dân được. Tôi thấy một quan chức của Trung ương mà còn không giải quyết được thì khó mà giải quyết được việc này.
NPV: Từ trước tới giờ bác đã gặp được ai chưa?
Ông Nhơn: Chỉ có gặp được ở tỉnh thôi, còn mấy ông ở Trung ương thì họ trốn mất hết... Tại cơ quan Trung ương 2 thì họ đi thẳng vào cơ quan, chúng tôi chẳng có tiếp xúc được. Có muốn ngăn đón họ họ cũng chẳng xuống xe, nên chúng tôi không nói được chuyện gì cả.
NPV: Điều bác mong muốn nhất bây giờ là gì?
Ông Nhơn: Chúng tôi mong được giải quyết thoả đáng để chúng tôi về quê, có phương tiện để sống, có cuộc sống ổn định. Vậy thôi. Chứ bây giờ không còn nhà cửa, không còn gì để sống buộc chúng tôi phải đi khiếu kiện... Như thế này cũng mệt mỏi, phiền phức, khó khăn cho chúng tôi dữ lắm! Vì mỗi lần đi khiếu kiện thế này về địa phương công an nó hành dữ lắm, hỏi tới hỏi lui ai cầm đầu, ai xúi giục, làm gì mà cứ đi khiếu kiện mãi vậy, không được giải quyết đâu, không ai giải quyết đâu...
NPV: Có nhiều người già như bác lên đây khiếu kiện không?
Ông Nhơn: Có những người 80-90 tuổi nhưng họ vẫn đi. Sáng nay có bà Nguyễn Thị Mười, ở Bình Thuận vào, 74 tuổi, nhưng bà ấy cũng chẳng được giải quyết gì. Có ông 70 tuổi, 86 tuổi...
NPV: Nếu những ngày tới không còn tiền nữa thì các bác phải làm sao?
Ông Nhơn: Thì chắc là phải rút thôi, vì không có thể trụ lại được ở thành phố này. Cái gì cũng phải mua hết! Từ hồi đó đến nay cũng không có ai giúp, có giúp thì họ cũng không ra mặt, vì họ sợ công an, từ đó cũng chưa tiếp xúc với ai.
Hồi ở trên Văn Phòng 2 thì có hoà thượng Thích Quảng Độ. Ông ấy đến giúp cho mỗi người 400 ngàn. Khi ông Thích Quảng Độ đến thì nói chung có niềm vui, có sự tin tưởng, vì có người hỗ trợ mình, có người nghe tiếng nói của mình, có người đồng tâm với mình để làm những việc như vậy.
NPV: Mới bầu cử xong, bác có cảm thấy tin tưởng vào những ông như ông Dũng, ông Triết không?
Ông Nhơn: Hồi mấy năm trước thì chúng tôi tin tưởng mấy ông ấy sẽ giải quyết cho chúng tôi. Nhưng bây giờ thì chúng tôi rất thất vọng, vì thấy cái bộ phận tham nhũng được bao che, được công an che chắn. Tiếng nói của chúng tôi đâm ra lạc lõng, không còn giá trị gì hết!
NPV: Nếu được nói một điều với ông Dũng, ông Triết thì bác sẽ nói gì?
Ông Nhơn: Các ông ấy sẽ tự hiểu vị trí của mình đối với nhân dân. Dân không còn tin nữa thì điều đó rất là tai hại.
NPV: Bây giờ, cháu cũng không biết nói gì hơn, xin chúc bác và bà con có đủ sức khỏe…
Ông Nhơn: Có đủ nghị lực…
NPV: Vâng, đủ nghị lực để đi tiếp con đường đã đi. Cháu luôn tin rằng, các bạn trẻ và người dân lúc nào cũng mong muốn cho các bác những điều tốt đẹp nhất (…) Mong sao cho mọi cái sẽ trở nên tốt hơn…
Ông Nhơn (tiếp lời): Mong sao cho cái đất nước Việt Nam này, mọi công dân có một tương lai sáng hơn hiện tại. Hiện tại thì rất ảm đạm, cực khổ…
[/align]
[/align]http://www.x-cafevn.org/node/558
[/align]
[/align]Chính trị - xã hội
[/align]Thương Bác Sản
[/align]
[/align]
Ông Nhơn rưng rưng trước chồng đơn khiếu kiện...
[/align][/align][/align]Tôi đã gặp ông, người đàn ông rắn rỏi, người đã trở thành nguồn động viên lớn lao cho bà con khiếu kiện. Mở đầu câu chuyện bằng chính hoàn cảnh đau thương của mình, ông rưng rưng nước mắt… Ông kể chuyện cho tôi nghe bằng một giọng run run. Hai mươi phút có lẽ là quá ít cho một cuộc đời, nhưng chừng đó có lẽ cũng đủ để các bạn nhận ra rằng: Oan khuất của người dân thậm chí còn nặng hơn các bạn đọc thấy, tưởng tượng, thậm chí còn nặng hơn cả những tờ đơn tố cáo...
Các bạn hãy nghe ông, nghe cuộc trao đổi của tôi với ông Nhơn:
Tải xuống phần thứ nhất cuộc phỏng vấn: Hành trình khiếu kiện (6MB)
Ông Nhơn: Tôi tên là Nguyễn Văn Nhơn, sinh năm 1938, hiện ngụ tại Ấp Long Lợi, xã Long Hưng, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang. Theo đơn tôi đang kiện lên Trung Ương, vì hồi đó, mẹ tôi ở trong Uỷ ban Kháng chiến Nam Bộ đã bị ông Lý Thanh Cần giết chết và chiếm số tiền là 38.680 đồng, và giết luôn cả ba tôi là ông Nguyễn Văn Quyền tại Làng Long Mỹ (Rạch Giá). Mẹ tôi trước có tham gia trong phong trào Tiền khởi nghĩa, nên tôi kiện lên Đảng Cộng Sản Việt Nam vì họ đã giết ba mẹ tôi và chiếm số tiền đó. Tất nhiên, điều đó [tức việc giết ba mẹ ông - người phỏng vấn] là không có minh bạch, ba mẹ tôi không có tội gì hết. Họ giết như vậy là không có minh bạch, không rõ ràng. Đó là cách họ khủng bố, họ làm cho mọi người dân khác sợ. Cái đó gọi là dùng bạo lực cách mạng để răn đe những người không theo họ, hoặc lưng chừng.
Cái này thì tôi đã gởi về Trung Ương từ năm 1999. Đến giờ thì không ai giải quyết hết, họ chỉ làm ngơ thôi. Tôi có giấy chứng nhận của địa phương, chứng nhận mẹ tôi có công trong thời kỳ tiền khởi nghĩa, do bà Võ Thị Tuyết, 77 tuổi, hiện ngụ tại số 45, đường Pasteur, khóm 2, phường 8 Sóc Trăng. Năm 1945, bà là nữ dân quân xã Tân Lâm, quận Long Mỹ, tỉnh Rạch Giá. Bà đã xác nhận cho mẹ tôi là bà Nguyễn Thị Kim, cùng với em dâu của tôi là bà Nguyễn Thị Giàu, tức bà Ba Thới là thư ký trong ban tuyên truyền giải phóng. Bà Năm Quế là thủ lĩnh của chúng tôi hồi đó. Tôi xác nhận bà Nguyễn Thị Kim ở xã Tân Lâm, Huyện Long Mỹ, Rạch Giá có mặt trong hàng ngũ giải phóng quân Việt Nam. Tôi xác nhận theo yêu cầu của con chị là Nguyễn Văn... (X), số căn cước 310551... cấp tại Tiền Giang ngày 18-12-1979.
Người phỏng vấn (NPV): Bác lên đây khiếu kiện từ khi nào?
Ông Nhơn: Trước đây tôi đã gởi [đơn] lên ông chủ tịch nước Trần Đức Lương, ông Tổng bí thư Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, gởi từ năm 1998 đến giờ.
NPV: Bác đã từng ra Hà Nội?
Ông Nhơn: Tôi đã từng ra Hà Nội, vào Quốc hội thì gặp ông Nguyễn Bình Khang, đại biểu quốc hội. Ổng viết giấy cho tôi sang Toà án Nhân dân Tối cao để mà kiện vụ án đó. Đến nay thì Toà án Tối cao chẳng có trả lời gì.
NPV: Hồi đó bác ở Hà Nội có lâu không?
Ông Nhơn: Hồi đó tôi ra Hà Nội cũng ở tới 10 ngày. Nhưng rồi họ tổ chức cho cái đám móc túi nó móc sạch tiền của tôi. Tôi không thể kéo dài thời gian khiếu kiện được nên tôi buộc phải về Nam.
NPV: Lúc về thì bác lấy tiền đâu để về?
Ông Nhơn: Tôi có đóng tiền ăn cho người ở nhà trọ. Đến khi tôi về thì họ nói là còn dư, và họ ra họ gởi xe đò cho tôi về Nam, chứ tôi chẳng còn tiền.
NPV: Về tới đây bác lấy tiền đâu đi khiếu kiện tiếp?
[/align][/align][/align]Ông Nhơn: Tôi làm cơ khí ở Mộc Hoá, tôi bán tất cả các máy móc công cụ để lấy tiền đi khiếu kiện cho đến ngày hôm nay.
"Nó khiêng như con heo ấy, liệng lên xe thì buộc mình phải về thôi. Mình yếu quá mà, mình đâu có chống lại họ được. Mình già, còn họ thì bốn người khoẻ mạnh. Ép thì mình buộc phải về thôi. Họ cũng chẳng có đánh đập gì."
NPV: Từ đó bác có ra Hà Nội lần nào nữa không?
Ông Nhơn: Tôi có ra Hà Nội lần thứ hai, nhưng họ bảo về Nam đi, chớ ở ngoài này chẳng giải quyết được. Ở ngoài đó thì không có gì làm, không có tiền, không có cái ăn. Về Nam để sống rồi chờ họ sẽ gởi giấy báo về Nam.
NPV: Từ ngày đó họ có gởi giấy báo gì cho bác không?
Ông Nhơn: Có gởi giấy cho tôi, Ban Kiểm tra Trung ương gởi. Cho đến giờ phút này họ cũng chẳng giải quyết được gì, để cho Toà án Nhân dân tỉnh Long An lấy sạch nhà, lấy chỗ ở của tôi.
NPV: Bây giờ nhà đất của bác ở dưới đó còn nhiều không?
Ông Nhơn: Nhà đất dưới đó thì họ bán cho bà Nguyễn Phương Nga gì đó, 1 tỉ rưỡi làm khách sạn ở Long An. Lô đất của tôi hồi đó thì khoảng 100 thước thôi... không biết họ làm sao thì tôi cũng chẳng rõ. Cái việc chồng chéo của họ thì họ cũng chẳng nói thật gì, mà dân thì cũng chẳng biết được những việc làm của họ.
NPV: Hiện nay nhà đất của bác còn nhiều không?
Ông Nhơn: Nhà đất thì chẳng còn gì hết trơn. Giờ tôi sống nhờ người ta thôi chứ chẳng còn gì!
NPV: Tức là bác phải thuê nhà trọ
Ông Nhơn: Không phải thuê, sống nhờ người ta, người ta cho ở đó...
NPV: Người ta có lấy tiền của bác không?
Ông Nhơn: Người ta không lấy tiền nhưng mình phụ vào đó chi phí lặt vặt như là tiền điện thoại, tiền điện...
NPV: Bây giờ bác làm gì để sống?
Ông Nhơn: Bây giờ thỉnh thoảng xin được mấy đứa con, nó cho vài trăm, bạn bè nó cho vài trăm để sống thôi. [Đang trả lời, ông cụ lấy ra tờ giấy biên nhận của toà án tối cao đọc cho tôi nghe]
NPV: Bác được mấy người con?
Ông Nhơn: Chỉ có hai đứa con trai. Một đứa ở Mộc Hoá làm hàn cơ khí, còn một đứa đang làm in lụa ở quận 8.
Tải xuống phần thứ hai cuộc phỏng vấn: Gian truân và trăn trở (11MB)
NPV: Từ hồi đi khiếu kiện thì bác lấy tiền đâu để đi?
[/align][/align][/align]Ông Nhơn: Nguồn tiền khiếu kiện thì không có. Có cái gì thì bán cái đó, giờ thì chẳng còn gì để bán. Đuối lắm rồi. Trước thì còn mấy cái chai gió đá, mấy cái chìa khoá, kiềm búa... bán cho tới cái đe, cũng bán luôn.
"Vấn đề này là vấn đề tự phát thôi, chẳng ai xúi giục, cũng chẳng ai cầm đầu cả. Tôi cũng nói với họ như vậy. Bây giờ chúng tôi là 60-70 tuổi rồi, không ai mà xúi giục được."
NPV: Mấy ngày hôm nay bác sống thế nào?
Ông Nhơn: Có người bạn vừa cho một trăm, lên đây, rồi ăn uống, sống tạm vậy. Định ngày hôm nay không đi, nhưng vì có hẹn nên phải lên.
NPV: Hôm nay bác hẹn với ai?
Ông Nhơn: Hôm nay hẹn mấy người khiếu kiện đó. Mình phải có mặt thì họ mới có tinh thần, mình vắng mặt thì họ buồn. Mình thấy sự có mặt của mình cũng gây cho họ một niềm tin, nên buộc phải lên.
NPV: Năm nay bác bao nhiêu tuổi?
Ông Nhơn: Năm nay tôi 70 tuổi, tôi sinh năm 1938.
NPV: Hồi trước bác có bị ép về quê không?
Ông Nhơn: Nó khiêng như con heo ấy, liệng lên xe thì buộc mình phải về thôi. Mình yếu quá mà, mình đâu có chống lại họ được. Mình già, còn họ thì bốn người khoẻ mạnh. Ép thì mình buộc phải về thôi. Họ cũng chẳng có đánh đập gì.
Hồi đó, những người đến thăm hỏi, quay phim, chụp hình... họ cho cái thành phần gì đó, mặc đồ dân sự đến đánh, giật máy quay phim, chụp ảnh gì đó đập phá. Cái đó thì tôi có thấy, chứng kiến người ta đánh anh đó là ra máu miệng luôn. Chúng tôi có can thiệp thì anh ấy chạy thoát được. Họ lấy xe của cái anh đó đem giữ tại Quốc hội [Văn Phòng 2 - Người phỏng vấn].
NPV: Cháu còn nghe nói có anh nào đó đem bánh mì vào phát...
Ông Nhơn: Cái anh đem bánh mì thì, chắc là có người mua bánh mì cho. Khi anh đem bánh mì đến thì bị đánh, phải chạy... Chúng tôi phải đem cái xe bánh mì của anh ấy về giữ, khi anh ấy lại thì mới giao cho anh ấy. Vậy mà công an cũng đuổi theo, cũng làm khó lắm.
NPV: Mấy anh công an hồi đó có đến dò hỏi các bác gì không?
Ông Nhơn: Công an thì nó đã có máy ghi hình ở quốc hội rồi, họ cũng chẳng có dò gì. Khi họ ghi hình ở đó thì họ đưa về địa phương, phân tách... rồi công an địa phương nó sẽ đến là việc.
NPV: Khi bác về quê thì công an có tới gặp bác không?
Ông Nhơn: Ngày hôm kia [thứ Hai ngày 06/08/2007] thì công an Long An, Tiền Giang phối hợp về hỏi thăm ai thúc giục, ai xúi giục, ai cầm đầu rồi làm bản tường trình cho họ...
NPV: Theo bác biết thì có ai xúi giục không?
Ông Nhơn: Vấn đề này là vấn đề tự phát thôi, chẳng ai xúi giục, cũng chẳng ai cầm đầu cả. Tôi cũng nói với họ như vậy. Bây giờ chúng tôi là 60-70 tuổi rồi, không ai mà xúi giục được.
NPV: Bác có cảm thấy mệt mỏi lắm không khi đi kiện mãi thế này?
Ông Nhơn: Đôi khi mình cũng mệt mỏi, nhưng họ đã dồn mình vào con đường cùng rồi, mình phải làm thôi, phải hành động thôi chứ bây giờ chẳng còn cái hướng nào mà ra nữa
NPV: Bác có tin rằng vụ kiện của bác sẽ được giải quyết không?
Ông Nhơn: Tôi không tin chuyện đó, tôi không tin là họ sẽ giải quyết cho chúng tôi. Nhưng mà con đường mình đã đi rồi thì cứ phải đi thôi, chứ không lùi được!
NPV: Từ khi lên đây bác thấy có nhiều người đến thăm hỏi bà con mình không?
[/align][/align][/align]Ông Nhơn: Cũng có một số bà con muốn hỏi thăm, nhưng mà không dám đến gần, đến gần công an họ theo, họ làm khó...
"Các ông ấy sẽ tự hiểu vị trí của mình đối với nhân dân. Dân không còn tin nữa thì điều đó rất là tai hại."
NPV: Hôm trước cháu có nghe một bác nói rằng: mấy anh công an ở đây hiền hơn ở Văn Phòng 2!
Ông Nhơn: Tại đây là cơ quan của Trung ương Đảng, nếu họ làm như ở Hoàng Văn Thụ thì mang tiếng là Đảng khủng bố dân, cho nên nó hiền thôi chứ cũng chẳng có hiền hơn đâu. Vì ở đây nó cũng có máy ghi hình, có máy chụp hình. Những ai mà lạ mặt mà đến là họ ghi hình, sau đó họ về họ phân tách ra xem người đó ở đâu...
NPV: Thông thường buổi sáng mấy giờ công an đến đó?
Ông Nhơn: Công an thì nó có sẵn ở đó rồi, chỉ đổi ca thôi...
NPV: Thường thì khoảng mấy giờ chiều các bác rời khỏi đó?
Ông Nhơn: Chiều khoảng 3-4 giờ, thấy không còn ai đến cơ quan đảng nữa thì chúng tôi phải tự đi tìm chỗ ngủ, phải phân tán ra, vì họ chẳng cho tập trung nữa.
NPV: Các bác thường ngủ ở đâu?
Ông Nhơn: Có người ngủ ở ga xe lửa, ngủ tạm bợ đâu đó, sáng thì trở lại. Người có tiền thì thuê nhà trọ, 20.000/người... Nhưng mà tiền ăn còn không có lấy đâu tiền thuê nhà trọ. Bây giờ dân ở đó thì khổ lắm. Dân họ vừa kêu cứu tôi hồi sáng, họ bảo là bây giờ phải tìm cách nào đó để có người giúp đỡ để họ trụ lại. Tôi nói rằng: bây giờ không có hướng, không có hướng nào để giải quyết cho họ, họ phải ráng đi chứ chưa có cái hướng nào để giải quyết cho chuyện ăn ở của họ...
NPV: Từ khi lên đây khiếu kiện bác đã gặp được ai trong Đảng, Chính phủ chưa?
Ông Nhơn: Hôm qua bên Bến Tre có vào gặp ông Ninh, nhưng khi ông Ninh nghe trình bày sự việc ở tỉnh Bến Tre thì lại xách cặp chạy, chẳng có ngồi ở đó đối thoại với dân được. Tôi thấy một quan chức của Trung ương mà còn không giải quyết được thì khó mà giải quyết được việc này.
NPV: Từ trước tới giờ bác đã gặp được ai chưa?
Ông Nhơn: Chỉ có gặp được ở tỉnh thôi, còn mấy ông ở Trung ương thì họ trốn mất hết... Tại cơ quan Trung ương 2 thì họ đi thẳng vào cơ quan, chúng tôi chẳng có tiếp xúc được. Có muốn ngăn đón họ họ cũng chẳng xuống xe, nên chúng tôi không nói được chuyện gì cả.
NPV: Điều bác mong muốn nhất bây giờ là gì?
Ông Nhơn: Chúng tôi mong được giải quyết thoả đáng để chúng tôi về quê, có phương tiện để sống, có cuộc sống ổn định. Vậy thôi. Chứ bây giờ không còn nhà cửa, không còn gì để sống buộc chúng tôi phải đi khiếu kiện... Như thế này cũng mệt mỏi, phiền phức, khó khăn cho chúng tôi dữ lắm! Vì mỗi lần đi khiếu kiện thế này về địa phương công an nó hành dữ lắm, hỏi tới hỏi lui ai cầm đầu, ai xúi giục, làm gì mà cứ đi khiếu kiện mãi vậy, không được giải quyết đâu, không ai giải quyết đâu...
NPV: Có nhiều người già như bác lên đây khiếu kiện không?
Ông Nhơn: Có những người 80-90 tuổi nhưng họ vẫn đi. Sáng nay có bà Nguyễn Thị Mười, ở Bình Thuận vào, 74 tuổi, nhưng bà ấy cũng chẳng được giải quyết gì. Có ông 70 tuổi, 86 tuổi...
NPV: Nếu những ngày tới không còn tiền nữa thì các bác phải làm sao?
Ông Nhơn: Thì chắc là phải rút thôi, vì không có thể trụ lại được ở thành phố này. Cái gì cũng phải mua hết! Từ hồi đó đến nay cũng không có ai giúp, có giúp thì họ cũng không ra mặt, vì họ sợ công an, từ đó cũng chưa tiếp xúc với ai.
Hồi ở trên Văn Phòng 2 thì có hoà thượng Thích Quảng Độ. Ông ấy đến giúp cho mỗi người 400 ngàn. Khi ông Thích Quảng Độ đến thì nói chung có niềm vui, có sự tin tưởng, vì có người hỗ trợ mình, có người nghe tiếng nói của mình, có người đồng tâm với mình để làm những việc như vậy.
NPV: Mới bầu cử xong, bác có cảm thấy tin tưởng vào những ông như ông Dũng, ông Triết không?
Ông Nhơn: Hồi mấy năm trước thì chúng tôi tin tưởng mấy ông ấy sẽ giải quyết cho chúng tôi. Nhưng bây giờ thì chúng tôi rất thất vọng, vì thấy cái bộ phận tham nhũng được bao che, được công an che chắn. Tiếng nói của chúng tôi đâm ra lạc lõng, không còn giá trị gì hết!
NPV: Nếu được nói một điều với ông Dũng, ông Triết thì bác sẽ nói gì?
Ông Nhơn: Các ông ấy sẽ tự hiểu vị trí của mình đối với nhân dân. Dân không còn tin nữa thì điều đó rất là tai hại.
NPV: Bây giờ, cháu cũng không biết nói gì hơn, xin chúc bác và bà con có đủ sức khỏe…
Ông Nhơn: Có đủ nghị lực…
NPV: Vâng, đủ nghị lực để đi tiếp con đường đã đi. Cháu luôn tin rằng, các bạn trẻ và người dân lúc nào cũng mong muốn cho các bác những điều tốt đẹp nhất (…) Mong sao cho mọi cái sẽ trở nên tốt hơn…
Ông Nhơn (tiếp lời): Mong sao cho cái đất nước Việt Nam này, mọi công dân có một tương lai sáng hơn hiện tại. Hiện tại thì rất ảm đạm, cực khổ…
[/align]
[/align]http://www.x-cafevn.org/node/558
[/align]
Tự do dân chủ cho Việt Nam.