Tạm Biệt Sài Gòn Của Tôi
Ta gởi lại chút hương thời thiếu nữ
Mai xa rồi từ giã Sài Gòn ơi
Hòn Ngọc Viễn Đông rực ánh mặt trời
Sài Gòn mãi cho tôi niềm kiêu hãnh
Con hẻm nhỏ ven bờ kinh trải rộng
Ngôi nhà đơn sơ đầy ắp ước mơ
Thuở ấu thơ tôi cùng Mẹ mong chờ
Hình bóng Cha mịt mờ theo năm tháng
Cũng nơi ấy đành chôn vùi dĩ vãng
Đau thương cuộc tình khổ nạn triền miên
Mưa cuốn trôi, trôi đi hết muộn phiền
Ta để lại nỗi niềm theo gió thoảng
Biết bao lần hẹn hò cùng bè bạn
Cafe quán cóc, quán sang đủ đầy
Thương biết mấy góc phố chiều mưa bay
Từng khuôn mặt in sâu trong ký ức
Cảm ơn anh trái tim yêu cháy rực
Bên dốc đời anh lặng lẽ lo toan
Đôi cánh tay luôn dang rộng vẹn toàn
Em bình yên giữa muôn ngàn sóng gió
Sài Gòn ơi vẫn còn quanh đâu đó
Những nghĩa tình xin được mãi khắc ghi
Trước phút chia tay...Biết nói câu gì
Tri ân người tình tôi hoài vẫn thế
Tạm biệt nhé hỡi Sài Gòn hoa lệ
Hẹn một ngày ta về lại cố hương
Bon bon xe đạp qua khắp nẻo đường
Được hít thở mùi Quê Hương yêu dấu
Nhật Hạ
SAIGON
Saigon không còn trước mắt nữa
Vẫn đầy tim, tim chứa bao tình
Phố thân quen nhớ nhung từng bữa
Gác xưa kêu mãi họ tên mình
Đi người ơi đón nắng bình minh
Đường trước mặt có vòng tay ấm
Có chị em mắt nhìn đồng cảm
Có tình người sâu đậm thương nhau
Chia tay nào không có khổ đau
Đời hai ngã tình sao trả đủ
Đến nơi xa mắt nhìn quê cũ
Buốt lòng nghe tiếng hú tàu đi
Sẽ yên bề quên chuyện phân ly
Thân chấp nhận buồn khi ly tán
Vui vẻ với "ngày mai trời sáng"
Rảnh về thăm quê, bạn, lo gì...
Thanh Huy