📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mạc Tử

47 trả lời, 9.594 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-18 09:07:26Mạc Tử>
== Hóa Đá ==
 
Yêu là sồng?
Phải chăng là thế
Con tim anh là hóa thạch thời gian
Cũng từng sống từng yêu thiết tha
Rồi hóa đá khi tình yêu...
Không còn là mãi mãi
Em ra đi chẳng quay lưng nhìn lại
Biết không em anh hóa đá rêu phong
 
Vẫn biết rằng em chẳng nhớ đâu
Em đã quên mất từ khi ta xa cách
Biết không em
Rêu phong đá lạnh
Vẫn tạc một bóng hình
Một dấu vết xa xưa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-18 09:09:35Mạc Tử>
== Cô Đơn ==
 
Có một kẻ một mình lầm lũi bước
Không đi đâu và cũng chẳng biết về đâu
Vô tình bước qua một góc phố loang mầu
Hắn cúi xuống thấy chân mình lấm bụi
 
Có một kẻ một mình lầm lũi bước
Bước ngang qua lặng lẽ khoảng trời xưa
Gốc bàng kia ai bỏ quên câu thơ
Hắn dừng lại chợt..bóng ai quen quá
 
Rồi một lần hắn một mình ngồi lặng lẽ
Nắng trên vai và trong mắt đỏ hoe
Bóng chiều rơi đổ tận cuối hè
_Hắn đang khóc ? 
_không phải đâu có nước mắt
 
Giờ hắn vẫn một mình nằm đó
Gốc bàng quen
Trong vắt khoảng trời xưa
Có con vẽ cứ hát mãi một câu ca
Có ai nhớ...
Câu ca ngày cũ ?
Đăng nhập để trả lời
0
== Bài Thơ Chưa Đặt tên==
 
Cuộc đời bạc trắng như vôi
Tình em bạc trắng
Lòng tôi còn gì
Ngày mai tôi đi
Tôi sẽ đi
Để em khỏi phải
Thôi thì....
Xót thương
Hôm qua trời đổ cơn giông
Mình tôi qua ngõ
Chợt không thấy buồn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-28 11:34:32Mạc Tử>
== Thu Hoang==
 
Ta ngồi xếp lá đếm thời gian
Đếm trong mầu nắng sắc thu vàng
Đã mấy mùa lá từ độ ấy
Từ lúc em đi  thu vội vàng
 
Gió khắc nghiệt vô tình trút lá
Xóa dấu em để se xắt đông sang
Ta về gom lá từ độ ấy
từ lúc em đi
thu vội vàng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-28 11:35:39Mạc Tử>
== Bài không Tên Số 2==
 
( đã có tên : Đêm Trăng Kỉ Niệm )
 
Khi xa em có thể là anh không nhớ
Gần em rồi anh chẳng muốn rời xa
Đừng nghĩ rằng anh yêu không thật thà
Cũng không phải anh không yêu say đắm
Khi xa em có nhiều niềm vui trong cuộc sống
Anh khẳng định chính mình trong thác lũ thời gian
Về bên em ánh trăng dịu dàng
Em xoa dịu những vết thương anh vấp ngã
Anh ngốc nghếch đã hiểu một điều đơn giản
Em ! đó là bến đỗ của đời anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-28 11:36:31Mạc Tử>
==Bài không tên số 3 ==
 
Ngồi lại đây với nỗi buồn riêng ta
Cố ngước mắt cho nỗi đau chảy ngược
Ta xót xa tìm về miền quá khứ
Thoảng giật mình chỉ mỗi riêng ta
 
Bạn bè giờ đây mỗi đứa mỗi phuơng xa
Có ai nhớ xa xăm mùa cũ
Kỉ niệm xây thành rồi vụt tan vỡ
Hoảng hốt quay về
Giữ một mảnh riêng ta
Đăng nhập để trả lời
0
==Vầng Trăng Thủy Tinh==
 
Những bạn bè thân yêu
Tay trong tay bên nhau
Nước mắt trên môi cười
Hạnh phúc trong bàn tay
Ánh trăng kia chứng minh
Vầng trăng kia thủy tinh
 
Vầng trăng khi tròn khuyết
Tình bạn lúc vơi đầy
Có khi thì hờn dỗi
Một chút lại vui cười
Tình bạn chỉ vậy thôi
Một vầng trăng tinh khôi
 
Nếu một người bật khóc
Ánh trăng lại tràn về
Dịu dàng trong ánh mắt
Ấm áp trong vòng tay
Tình bạn chỉ vậy thôi
Là vầng trăng tinh khôi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-28 11:38:20Mạc Tử>
==Chiêm bao==
 
Dẫu vẫn biết khát khao này khờ dại
Vẫn muốn một lần níu kéo lại thời gian
Về ngày xưa bên bạn bè ta
Kéo lại cả một vầng trăng
Đã vỡ...

Được lại một lần gục đầu bên trang vở
Cơn gió hát thì thầm
Ta ngọng nghịu bên em
Để một lần đêm trăng dịu êm
Kể nhau nghe một giấc mơ trong vắt
Nín thở nghe không gian tĩnh lặng

Xoảng một cung đàn!!!
Vụn vỡ như thủy tinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-22 08:51:12Mạc Tử>
== Hoàng Hôn Đỏ==
 
Ngày buốt giá bờ cây run run lá
Ta cô liêu hát khúc xót xa yêu
Hát cho xưa tê tái một buổi chiều
Người quay bước không hẹn ngày trở lại
Để cho ta cả một chiều hoang dại
Gom những nồng nàn...
đốt hết Cho chiều phai
 
Nỗi buồn xưa tưởng đã theo gió bay
Đã chìm xuống trong vực xâu dĩ vãng
Sao hôm nay chiều đỏ như cuồng dại
Cháy lại kiệt cùng tê tái chiều xưa
Đăng nhập để trả lời
0
Chào mừng Mạc Tử đến với VN Thư Quán nha!  Chúc bạn nguồn thơ lai láng! Vui tươi với tháng ngày bên Thư Quán!
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Chào weocom Mạc Tử đến với vườn thơ VNTQ nha...chúc vui và ngày sinh nhật đầy quà và kỉ niệm khó quên nha...
 
Gió khắc nghiệt vô tình trút lá
Xóa dấu em để se sắt đông sang
Ta về xếp lá từ độ ấy
Gom lại cho ta những úa tàn

 
 
 
Thu hoang
 
Lá nào xếp đủ nổi nhớ thương
Hỡi người đà xa cách ngàn phương
Thu về đáo hạnh thiên hương
Mình ta nhặt lá hứng sương đêm buồn
 
Cõi riêng nào ta gửi vấn vương
Trong vỏ ốc bằng an không tưởng
Biển vẫn đầy...sầu vô lượng
Uá tàn ngày tháng đoạn trường đời ta..
 
Tháng sáu giờ đã rất là xa
Cái nhìn quen giờ chừng nghe lạ
Khi không còn là gì cả
Người là người và ta lại là ta...
 
Biển vẫn đầy sao hết thiết tha...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-28 11:41:25Mạc Tử>
==Bức tranh không vẽ==
 
Một cánh chim lạc bạn
Đò trở ngày sang ngang
Sông từ miền dĩ vãng
Trôi về nơi miên man
 
Trong một chiều cả gió
Ai    về    từ    nơi    xa
Bóng nghiêng vào chiều nhớ
trên vai nắng chiều tà
 
Từ ngọn nguồn thác lũ
Trên đường đời mù xa
Từ trong chiều bạc mệnh
người mang nắng chiều tà
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-26 09:24:20Mạc Tử>
== Vô Thức ==
 
Liêu xiêu bước
Chân đi 
vô thực
Hồn hẫng trôi
Về cõi xa xăm
Không gian yên
Tiếng dế
một điệu ngân
Những ô cửa
Nhạt nhòa 

thực
Đăng nhập để trả lời
0
== Còn Và Mất ==
 
Gió đã qua sao còn xơ xác lá
Nắng đã tàn vẫn thiêu cháy hoàng hôn
Thu đi qua để lại những lá buồn
Ai quay bước ai còn ngồi đây mãi
Những gì đã qua những gì còn lại
Em đi rồi ta còn lại...
Cô đơn !!!!!!!!!!!!!!!!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-28 11:43:07Mạc Tử>
== Định Mệnh Thu==
 
Định mệnh đã sắp đặt
Úa tàn nhuộm lên cây
Ta  sinh  vào  ngày ấy
Một chiều hoa cỏ may
 
Buồn giăng từng kẽ lá
Tan tác cùng heo may
Mùa buồn như vẫn thế
Tàn tạ cây những ngày
 
Người bảo rằng thu đẹp
Trăng đong đầy trong tay
Hóa cho thu thành bạc
Đắng cay cũng đong đầy
 
Ta hỏi từng cơn gió
Gió bảo rằng heo may
Ta vùi mình trong cỏ
Lá thu rụng rơi đầy
 
Ta đi tìm năm tháng
Ai nhuộm úa cho cây
Mùa buồn là định mệnh
Thu qua trong thu này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-17 14:01:46Mạc Tử>
== Chuyện tình của cát ==
 
một lần đến với biển
sóng rì rào dưới chân
gió kể chuyện thì thầm
ngàn xưa bờ với sóng
 
em biết không nàng sóng
để bờ mỏi ngóng chông
hóa thành cát lặng thầm
chờ rạc dài năm tháng
 
ngày về tóc đã bạc
ngả vào bờ ngủ yên
bờ  cát  lại  dịu  êm
dang tay ôm lấy sóng
 
chiều bỗng thành tĩnh lặng
sóng  rì   rào   ngủ  mê
đợi một người quay về
ta hóa thân  thành cát
 
Đăng nhập để trả lời
0
== Bóng nước ==
 
Đời khóc xuống cơn mưa
Là thân ta hóa kiếp
Bọt bèo như bóng nước
Nổi trôi là thân ta
 
Trong bão táp phong ba
Nổi trôi không bờ bến
Mải tìm đến rũ mệt
Một chốn nao bình yên
 
Rồi một ngày không tên
Vỡ òa vào con sóng
Để vào chiều tĩnh lặng
Một tiếng như là vui
Đăng nhập để trả lời
0
== Gió Mồ Côi ==
 
Ngày xưa ta còn bé
Ta trêu gió mồ côi
Toàn những cát với bụi
Gió gì mà lại cút côi
 
Tháng năm dài rộng thế
Bao cơn gió đi qua
Ta không còn bé nữa
Ngày xưa cũng nhạt nhòa
 
Chiều nay thẫn thờ bước
Chợt cơn gió đi qua
Hai vai đầy cát bụi
Ngày xưa bỗng vỡ òa
 
( gió mồ côi ) 
Đăng nhập để trả lời
0
== Được Tin em Lấy Chồng ==
 
Dẫu vẫn biết tin em đã hẹn
Vậy mà sao vẫn chết lặng trong tim
Ngày em đi hoa trắng dưới chân em
Cánh hoa ấy hồn anh một nửa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-15 12:44:56Mạc Tử>
== Bến Nhỏ ==

Anh không phải là biển xanh 
Không bao la sóng cả
Anh chỉ là bến nhỏ
Mãi đợi chờ một hình bóng đã xa xôi

Một con sông có bên lở bên bồi
Anh đứng cả hai phía....
_mà cứ hao mòn mãi mãi
Em ra đi không bao giờ trở lại
Để bên bồi nỗi nhớ cứ dầy thêm

Anh chỉ là một bến nhỏ không tên
Không đủ chỗ cho bất kỳ ai khác
Một đôi tay không là quá rộng
Chỉ đủ cho em ! trọn vẹn một vòng tay
Đăng nhập để trả lời
0
== Nỗi Buồn Vô Cớ ==
 
Khi niềm vui đi qua
Lúc nỗi buồn kéo đến
 
Khi thu vàng tiễn biệt
Là gió đông lạnh căm
 
Cả bóng tối mênh mông
Sau trò chơi của nắng
 
Khi người đã xa vắng
Còn ta... Nỗi cô đơn
 
Thôi thì đã không còn
Thôi thì đành quên hết
 
Thôi thì thu đã hết
Ừ thì đông phải sang
 
Như một lẽ bình thường
Ta buồn không nguyên cớ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-08 15:04:27nguoitoithuong>
Nguoitoithuong vô tình lạc bước vào đây thấy bài "Nỗi Buồn Vô Cớ " của huynh hay quá ..Hoạ vui đôi chút mong thi sĩ Mạc Tử miễn trách [;)]

== Nỗi Buồn Vô Cớ ==

Khi niềm vui đi qua
Lúc nỗi buồn kéo đến

Khi thu vàng tiễn biệt
Là gió đông lạnh căm

Ngồi chờ đông đến thăm 
Ta nghe lòng trống vắng
Mùa thu qua thầm lặng 
Lén buồn vào hư không

Cả bóng tối mênh mông
Sau trò chơi của nắng

Khi người đã xa vắng
Còn ta... Nỗi cô đơn

Và có còn gì hơn
Khi ngày tàn đang đến
Có gì trong ánh nến
Chút tình thủa còn son

Thôi thì đã không còn
Thôi thì đành quên hết

Thôi thì thu đã hết
Ừ thì đông phải sang
 
Chào tạm biệt thu vàng
Và anh - người tình nhỏ
Bản tình ca còn đó
Mãi hoà lời yêu thương

Như một lẽ bình thường
Ta buồn không nguyên cớ
Là khi tình thương nhớ
Mãi mãi còn vẹn nguyên
 
Mạc Tử - nguoitoithuong.
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-01 23:41:34Mạc Tử>
== Ghi trong nỗi nhớ ==

Ôi   đã   xa   xôi  lắm
Cánh đồng nhỏ hoang vu
Lạnh câm với bốn mùa
Chỉ  đất  trời   và  cỏ


Rồi  em đến với gió
Gió  ca  hát  vi  vu
Cỏ may cũng reo đùa
Cả cánh đồng bừng sóng

Em về ngồi dữa cỏ
Tóc thề cho gió bay
Em cười cho năng lạ
Cho ấm áp nơi này

Em thả hương vào gió
Gió hóa dịu dàng hơn
Gió để vương vào cỏ
Cỏ đem dấu trong mùa

Rồi... cái ngày thu cuối
Em   vội   vã   bỏ   đi
Ở  một  nơi  xa  lắm
Mãi mãi không trở về

Để cho chiều cồn gió
Để tím ngắt cơn mê
Cho mùa buồn tàn úa
Cỏ  ủ  hương   tóc  thề
Đăng nhập để trả lời
0
== Ta Là Ai ==
 
Ta là ai ? ta cũng không biết nữa
Trôi dạt dữa đời trong cát bụi thời gian
 
Ở chốn này có ai biết ta chăng
Ta có lẽ ... như gió thu vội vã !
 
Khi ta qua có chút gì vương lại
Có lẽ là.... một chiếc lá khô rơi !
 
Ta là gì mà trôi dạt dữa đời
Ta có lẽ... một con thuyền không bến đỗ
 
Đi tìm lại những gì xưa cũ
Có những gì trong vạn trượng bể thời gian
 
Ta như mây cứ mãi lang thang
Đem thân xác nhỏ vào đời cằn một giọt nước
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
== Ta Sai Rồi ==
 
Ta biết rằng ta sai , ta đã sai
những tội lỗi không thể nào chuộc lại
Ai cũng bảo thời gian... rồi đi mãi
Những vết thương lòng sao cứ gỉ máu đau thương
 
Ta muốn quay về tìm lại những ngày xưa
Muốn ngủ gục vùi mình trong quên lãng
Bao bạn bè tình thương ... tất cả !
Ta sợ quay về... ta đối mặt
Chính ta
 
Ta muốn lao đi và khóc thật to
Như giông bão quấn trôi bao đau đớn
Sao nước mắt cứ vô tình chảy ngược
Xát muối tâm hồn xé toạc những vết thương
 
Trái tim ta đã không thể đau hơn
Đừng nói nữa những lời nghe thương sót
Cũng đừng trách bởi ta không còn lựa trọn
Bởi lòng ta đã quá đủ những nỗi đau
 
Cứ mặc ta với những nỗi u sầu
Lang thang bước như không nhà không cửa
Nhưng nhanh thôi ta sẽ về ngay sau đó
Đứng ngang nhiên như vẫn ngang nhiên
 
Nắm tay con nhé ơi mẹ hiền
Dựa vào anh nhé hỡi người mà anh yêu nhất
Dựa vào anh nhưng xin em đừng khóc
Để ta biết rằng ta đáng sống biết bao nhiêu
Đăng nhập để trả lời
0


== Ta Là Ai ==

Ta là ai ? ta cũng không biết nữa
Trôi dạt dữa đời trong cát bụi thời gian

Ở chốn này có ai biết ta chăng
Ta có lẽ ... như gió thu vội vã !

Khi ta qua có chút gì vương lại
Có lẽ là.... một chiếc lá khô rơi !

Ta là gì mà trôi dạt dữa đời
Ta có lẽ... một con thuyền không bến đỗ

Đi tìm lại những gì xưa cũ
Có những gì trong vạn trượng bể thời gian

Ta như mây cứ mãi lang thang
Đem thân xác nhỏ vào đời cằn một giọt nước

Bảo Ngọc đi ngang đây thấy thơ của anh Mạc Tử buồn ghê đi, nên ghé lại họa vui tí đi anh....

Anh là thi sĩ

Anh là thi sĩ làm thơ rất buồn
Chạnh lòng tôi ghé đọc những dòng thơ
Chuyện ngược thời gian tiếng lòng dang dở
Anh về đâu mùa lá ngập chân cầu

Anh là thi sĩ làm thơ rất ngầu
Buồn như gió thổi tan chiều vàng nắng
Nghe dường như anh chuốc đời cay đắng
Như cơn say tẩm rượu chất men tình

Anh là thi sĩ dệt thơ cầu kinh
Đi tìm lại chiếc bóng mình ngả quỵ
Hình đở bóng trợt mưa tìm tri kỷ
Anh là thơ là ngọn nến chính mình....

Trương Bảo Ngọc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-02 20:00:47Mạc Tử>
Cảm ơn Trương Bảo Ngọc đã tặng thơ , tôi cũng biết thơ mình buồn lắm, có trách thì có lẽ trách cái duyên thôi. Tôi không có duyên để làm thơ vui , thôi đành vậy
 
Ta làm thơ mà đâu phải làm thơ
Rút ruột viết ra  đã thành lời
Ta đã như vậy, em  như vậy
Rút ruột viết ra... bỗng thành thơ !
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-06 20:35:13Mạc Tử>
== Tưởng Rằng Đã Quên ==

Trái tim này tưởng chừng, đã băng giá
Đã tưởng rằng sẽ không thể đau hơn

Đã quên rồi , những run dẩy môi hôn
Con sóng ấy không cồn cào nỗi nhớ

Hương tóc ấy bây giờ chừng .... Xa lạ
Dấu chân em ta ngỡ... Đã phôi phai

Ở nơi kia chỗ con dốc chia hai
Em từng bước  ta lặng theo từng bước

Dữa ngã rẽ đất trời như đảo ngược
Anh đã không quay về theo lối chúng ta đi

Gỡ xuống trên vai những sợi tóc thề
Đã bỏ xuống ở nơi ngã dẽ

Ta đã nghĩ trái tim này không thể
Vậy mà sao ta lại thấy run run

Vẫn dáng em và hương gió lạ lùng
Nơi ngã rẽ dường như ai còn đứng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-26 21:02:53Trương Bảo Ngọc>
Trích đoạn: Mạc Tử

== Tưởng Rằng Đã Quên ==

Trái tim này tưởng chừng, đã băng giá
Đã tưởng rằng sẽ không thể đau hơn

Đã quên rồi , những run dẩy môi hôn
Con sóng ấy không cồn cào nỗi nhớ

Hương tóc ấy bây giờ chừng .... Xa lạ
Dấu chân em ta ngỡ... Đã phôi phai

Ở nơi kia chỗ con dốc chia hai
Em từng bước  ta lặng theo từng bước

Dữa ngã rẽ đất trời như đảo ngược
Anh đã không quay về theo lối chúng ta đi

Gỡ xuống trên vai những sợi tóc thề
Đã bỏ xuống ở nơi ngã dẽ

Ta đã nghĩ trái tim này không thể
Vậy mà sao ta lại thấy run run

Vẫn dáng em và hương gió lạ lùng
Nơi ngã rẽ dừng như ai còn đứng


Tôi cũng thử rút ruôt mình ra làm thơ xem thơ có buồn day dứt và hay như của anh không há ...

Không Bao Giờ Quên

Tôi đã biết mình không bao giờ quên
Lầm lũi bước đếm tiếng chân mình gõ

Bên khúc vắng tôi nghe thầm ngọn gió
Lời tự tình ai đó với người ta...

Người bỏ tôi sau nhiều lượt ghé qua
Tôi chết sống một mình đêm tĩnh mịt

Ruột quặng lên như làn roi quất xuống
Lệ chảy dài trong u tối lặng thinh

Tôi chết đi không phải chỉ một lần
Người đến rồi đi là bao lần chết

Trăng khép màn thưa tôi về la lết
Hứa với lòng cắt mạch máu tim thơ

Vậy mà sao bên lề nhỏ tôi chờ
Máu đã chảy nhuộm một dòng sông đỏ

Ngỡ đâu người có tình yêu sáng tỏ
Giũ tình tôi chia chát cuộc tình thừa...

Trương Bảo Ngọc
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ này ta viết cho em
Cũng có thể là bài thơ cuối
Cũng có thể sẽ là bắt đầu mới
Ta và em không gần cũng không xa
Em nhớ không?
_ cái buổi chiều tà.
Em đi trước ta ngượng ngùng nối bước
Rồi từ ấy một điều không nói được
Ta đem nắng chiều gói cả vào thơ
Rồi có khi những dận hờn vu vơ
Em bỏ lại... ta đem về dấu kĩ
Và thế rồi... cái điều thật giản dị
Ta hiểu rằng , ta đã biết yêu em
Và thế rồi chiều đã ngả về đêm
Ta còn lại với bóng mình cô quạnh
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»