Chào em
Thôi chào em nhé tôi đi
Chuyến này sang tận Châu Phi xa vời
Bên ấy có người đợi tôi
Sẽ trồng lại tóc cho đời tái xuân
Lửa gần rơm chắc bén dần
Có khi ở lại chẳng cần nhớ em
Người bên ấy dẫu da đen
Tôi yêu - tắm nắng nhẻn nhem cho bằng
Ai đem cắt nửa vầng trăng
Để tôi lẻ bóng dằn lòng ra đi
Chuyến này tôi chả mong gì
Tiên không cần gặp quyết tìm Thái Anh./.
TRẠC TUYỀN
Hoan hô thầy Trạc khỏi ốm rồi.
Lại trải nỗi lòng với muôn nơi.
Sang tận Châu Phi mà đắc đạo
Thầy thành ... lâm tặc chứ chả chơi ! *
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
-----
* Lâm tặc: Bậc chuyên gia, cao thủ về cưa, đốn,...
Thầy Trạc giờ đây sang Phi Châu
Để bao ni sãi cứ lo âu
Sợ rằng sang đó thầy thất vọng
Thịt chùa bên đó chẳng có đâu.![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
anhtrangthu
Vỡ nợ
Vỡ nợ thầy trốn tận châu Phi
Vờ nói :
Thái Anh yêu ơi thầy nhớ quá
Bơi bộ Thái Bình Dương đến với em!
Thái Anh chớ có ngây thơ đấy
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
Tin lời của mật chết tươi ruồi *
Nghe như con sóng ngoài khơi bảo
Vừa vớt hồn hoang... kẻ trốn tình sầu...
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Lê Minh Liên Thanh Thơ
23 giờ 30 phút,19/8/2008
(*Thành ngữ: Mật ngọt chết ruồi)
[color=#ff0066] CHUYỆN THẦY TRẠC SANG CHÂU PHI
Tiên không muốn gặp...lại thích gặp da đen.?
Bộ độ này thầy đã phát điên
Nếu mà không điên thì hâm hấp
Mới rời tiên...để đi tìm Thái Anh.!
Thầy có nghe các tiểu nó đe.?
Nào chùa không thịt,rượu không be...
Nào thành lâm tặc..nghe mà sợ
Muỗi thì nó bự...to như trâu.!
Thầy chưa sang,em đã thấy rầu
Có chín người thì mười người tâu
Rằng thầy thất tình...âu đành phải
Kiếm đường trốn chạy tận fi Châu.!
Có phải vì yêu Thái Anh đâu
Nghe tin lòng em thật quá rầu
Chuyến này mà bơi sang đây được
Em chẳng giồng tóc cho thầy đâu
Thái Anh
20/8/08
[size=4] Thật đấy.
Có điên mới đi tìm Thái Anh
Chứ tỉnh thì Đà Nẵng quanh quanh
Hà nội -Sài gòn gần gấp vạn
Khối nơi mộng ước đón duyên lành
Em ơi đừng có mà làm cao
Kẻo rồi lâm cảnh chuột leo sào
Lại cuống cẳng lên tìm bà mối
Các thêm ba trăm lạng tính sao?
"Ba trăm lạng": Thời Cụ Nguyên Du tiêu tiền vàng chứ không phải tiền giấy hay kim loại như bây giờ đâu nhé.
_____________________________
TÌNH ĐIÊN[/size][/color]
Anh điên em cũng muốn điên
Điên rồi quên hết nỗi phiền nhân gian
Người điên chẳng nhớ chẳng phiền
Ngẩn ngơ chẳng chút lụy phiền vì yêu...
Em còn muốn cả mình say
Say đi quên hết những ngày quạnh hiu
Tình trao nhiều đến bao nhiêu
Chỉ về trở lại tiêu điều số không
Tình đa mang lắm trong lòng
Chiều buông rèm phủ...phòng không một mình
Nhắc chi cho lắm chữ tình
Mà hoài sống mãi một mình đơn côi
Thái Anh
HiHi...Thái Anh gọi ''anh'' chút xíu cho tình củm nè...
chứ ngoài đời thì TA chắc chắn là làm chị rùi...thầy ạ...Thế có buồn o thầy ơi
Thái Anh cảm ơn tất cả các bạn đã rất vui trong chuỗi họa này...dịp này TA có chút bận,ít gặp được các bạn,chúc các bạn của TA luôn vui và sáng tác đều tay nhé
Thân thương tới các bạn nhiều
Thái Anh