📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!
Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:
1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.
2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.
3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.
4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.
5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.
6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.
7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.
8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.
Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-21 23:22:14hoangnguyen6889>
Ướt vạn dặm xa !
Ngày nóng trần ai từng giọt nắng
cứa vào da thịt em
mà thấy xót anh
xa tít một khoảng trời…
Đêm nhuộm đen
bờ môi em lạnh
từng giọt sầu rơi
lã chã vắt tim khô…
Nỗi nhớ anh cồn cào
em quảng vào lửa đỏ
để mất đi
một kỷ niệm dại khờ...
Nhưng không mất !
chúng vẫn quay về hiện hữu
lòng tôi ơi
vẫn lanh lảnh từng giọt sầu kêu…
Đêm tịch liêu
muốn thả cánh buồm lòng
cho đi hoang trên biển vắng
lại sợ anh cô độc
đen thẫm một chân trời...
Thôi
đành giấu nỗi nhớ thương dưới gối
mưa đêm ơi, sao ướt:
vạn dặm xa !
hoàng nguyên
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-31 04:01:26hoangnguyen6889>
Lũ chảy ngược dòng, nhớ tình tôi !
Người đi trên đê buồn vắng
Lũ chảy ngược dòng,
nhớ tình tôi ?
Người đi nơi đó mưa rơi ?
Có hạt lạnh, xót người đang thương nhớ ?
Nước sông dâng,
lòng thương em: Đang sắp lở
Người yêu ơi
Tôi sẽ vỡ đê lòng !
Tưởng không thể, mà lòng cứ mong
'Không Thể ' yêu ơi ! sao em mãi từ chối
Đường đời còn bao lâu, mà sao em chẳng vội
Để tình tôi,
mãi lỡ nhận câu yêu
Để mặc vùng thương, trong cơn bão tiêu điều
Tan tác lắm, cả một trời: Yêu Em ấy !
Về đi em
Đừng để lòng nhau như vậy
Thổn thức vì yêu
Sao vẫn ém trong lòng…
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-22 12:39:37BĂNG NGUYỆT>
Nhớ thương ơi, ta đã yêu em rồi
Ôi ! những chiều hoàng hôn mượt mà ấy dịu dàng ơi, sao mềm mãi một nụ hôn chợt xa nhau, tim cứ hỏi dập dồn Em đâu nhỉ ? trong những chiều hoàng hôn tím...
Chia tay nhau đâu phải mùa chinh chiến ? mà vội xa để lòng nghẹn câu chờ trông nước mắt rơi dòng lệ chảy vào trong Mằn mặn lắm của cái vị thương nhau ấy...
Người vội đi bức thư để lại đấy bóc từng câu tôi dán vào tim tôi nhớ thương ơi ? hình như ta đã... yêu em rồi sao chợt đến, rồi chợt đi người hỡi...
Người vội đi cả một đời tôi vẫn đợi con đê lòng nào chắn nổi lòng yêu em Về đi em ! trong những tiếng gọi dịu êm hoàng hôn xuống vòng tay anh lạnh lắm...
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-22 08:19:03hoangnguyen6889>
Mây Lang Thang !
Mây lang thang
trên bến sông năm cũ
Gió cùng ai
thả mãi lên trời
Hoa mơ bay
trong chiều chơi vơi
Tim tím cả
một trời thương bèo dạt…
Mây trôi mãi
cuối trời nghe câu hát
Giong em hò
trên bến nước ngát sông quê… Chở anh đi !
cho anh thăm khắp miền quê
Bông điên điển
rộng xa... mầu thương nhớ
Hãy cho anh ôm
trong lòng những cơn gió
Cuộn yêu thương
trong nhung nhớ một miền quê Chở anh đi !
tới khắp nẻo sông quê
Như một thời
anh đã yêu em nồng nàn như thế !
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-31 04:04:13hoangnguyen6889>
Dẫu muộn màng...
Mây vương mỏng
cho làn môi em khẽ gọi
gió ươm mầu, vuốt nhẹ làn tóc trôi
tình tô đậm, lên một chút cho lứa đôi
thêm hương vị, để em hồng tươi đôi má
Nắng vẫn dại, để hôn lên mầu má
cho hương tình, em mới ướp cả đêm qua
đôi mắt huyền, lững thững đưa anh xa
đêm mơ mộng, để ngàn thu anh vẫn nhớ
Ánh trăng buồn, len mình qua niềm nhớ
căn gác buồn, vội lọt giữa ngàn sao
tiếng đàn ai, đang nhè nhẹ vút cao
đẩy đêm buồn, lún sâu vào xa thẳm…
Đêm cô quạnh, đóa quỳnh hoa tươi thắm
cung đàn rơi, thánh thót giữa trời sao
nốt nhạc reo, những gợi nhớ tuôn trào
theo nhau mãi, những nhiệm mầu muôn thuở
Người yêu hỡi,
trong muôn vàn nỗi nhớ
dẫu muộn màng, tôi vẫn nhớ người xưa
thuở trời đất, mới tạo lên nắng mưa
từ dạo ấy, tim tôi tràn thương nhớ Nhớ về em, về mối tình dang dở
đêm đắp buồn lên nỗi nhớ người xưa
dệt lòng mình, bằng một mối tình thơ
để muôn thuở
tôi yêu em mãi mãi…
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-31 04:31:43hoangnguyen6889>
Xin chào chị Băng Nguyệt nhé,
Cảm ơn chị đã thu xếp nhà cửa giùm. Khổ thế đấy chị ạ. Vừa rồi HN lại đăng thử bài thơ Ngâm mới chắc lại không đúng vì nhìn ở mục " Những bài mới" vẫn có chữ 'Re' ở đầu. và lại thấy chị mang hộ bài thơ cũ ( dẫu muộn màng ) vào "Trang thơ HOÀNG NGUYÊN" nên biết là lại lỗi... nữa !
Nhưng có ai đã làm chị nhớ đời về chuyện cứ Post mà lỗi hoài chưa? Chắc sắp có rồi đó, trong 365 ngày lỗi cả 365 lần chắc 'tu rua' dữ lắm.
Chắc kỳ tới bất kỳ post nhạc thơ, thơ ngâm HN đều click vào : ' Thơ Nhạc HOÀNG NGUYÊN ' trước rồi muốn post gì thì post phải không chị: Cuội Phu Nhân?
(HN biệt danh là Cuội đấy chị nhé ! vì toàn đi thả thơ tùm lum và than hộ nữa, Xạo qúa nên tự nhận là Cuội... mà bên đây lại có Cuội phu nhân thì... dễ nhầm lắm. Thôi lấy tên là Cuội Second vậy nhé).
Xin xạo vui với chị vài câu nhé:
Cứ nhớ chuyện xưa mới khổ đời
Cứ mơ mãi một bóng hình thôi
Cứ nhặt mưa rơi mà mong gặp
Cứ tiếc cho duyên đã lỡ rồi
Không nhớ chuyện xưa, ai mới đây
Không nhớ chuyện cũ, ai chốn này
Không mơ về thời son trẻ ấy
Không tiếc một thời, ai cho đây
Hay Cuội bay lên hỏi chị Hằng
Có người còn đó đợi tôi chăng?
Để câu chuyện cũ được viết lại
Để tôi lại được đứng xếp... bằng...
Cuội (đứng Thứ Hai)
Xạo một chút cho vui thôi, chúc anh chị vui vẻ nhé.
(HN biệt danh là Cuội đấy chị nhé ! vì toàn đi thả thơ tùm lum và than hộ nữa, Xạo qúa nên tự nhận là Cuội... mà bên đây lại có Cuội phu nhân thì... dễ nhầm lắm. Thôi lấy tên là Cuội Second vậy nhé).
Hhihi mèn...anh vui mà post thêm thơ đọc là mừng rồi anh à....đừng khách sáo với bn và vntq thế há hihi
Cuội thứ 2 hử....cái ni hong biết hihi.....Nhưng Cuội của bn ko fải là nói dối nhiều...mà bn cũng ko biết là Cuội gì nữa hihi
Ánh trăng buồn, len mình qua niềm nhớ
căn gác buồn, vội lọt giữa ngàn sao
tiếng đàn ai, đang nhè nhẹ vút cao
đẩy đêm buồn, lún sâu vào xa thẳm…
Đêm
Rún lòng nhen nhúm cái khoảng không Tiếng đàn buồn dẫu phiêu bồng khúc say Đêm nay ta với tình phai Gác buồn lạnh vắng sầu cay phơi bày...
Níu thơ thơ cũng rứt ray Người ơi có biết đêm dài thế nao..?! Mở kí ức ra lục lạo Hình như chẳng thấy bóng nhau nữa rồi....
Rún lòng đêm lặng...đêm trôi,,,
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Níu thơ thơ cũng rứt ray Người ơi có biết đêm dài thế nao..?! Mở kí ức ra lục lạo Hình như chẳng thấy bóng nhau nữa rồi....(Thơ Băng Nguyệt)
*** Sao lại vội bỏ người ơi
Đã là ký ức muôn đời chẳng phai
Chỉ sợ người bỏ một mai
cho quên năm tháng miệt mài bên nhau
Người đi đâu, trong biển sầu thương nhớ
vẫn tìm nhau, để duyên nợ lại bắt đầu...
(rồi có ngày... trên đầu có mầu đỏ, mặt lại nhăn cho hết kiểu ba hoa)
Xin cảm ơn chị Băng Nguyệt đã đề thơ tặng nhé, không biết post thế này (cứ trả lời tiếp bài lần trước phải không chị?)
Vui cùng chị vài câu. Chúc anh chị và gia đình vui vẻ nhé.
"Anh đừng hỏi em về mối tình xưa cũ " (Hoàng Thanh Trang)
***
Ừ
anh chẳng hỏi em, về những chuyện xưa cũ cả những chuyện, mới vỡ hôm qua… Anh sẽ chẳng hỏi em đâu, trong những mối tình đã qua Vì mắt em đẹp, như dao cau của Thần Nữ Nhưng sau anh, còn rất nhiều người… đang xếp thứ thứ nào đây ? sẽ lại đến lượt anh ?
biết tình anh mỏng như những bức tranh được thêu lên và trưng bầy ở Ma Cao đảo quốc *
Nhưng em ơi anh đành phải tiếp bước và sẽ qụy luôn, nếu em lại nói: Về !
Lại về đâu, trong những ngày si mê cứ theo đuổi một tình yêu vô vọng ấy ! sóng biển lại gầm lên những lời vang dậy đòi giùm anh, một Thần Nữ đa mang đòi giùm anh một Thần Nữ đa đoan muốn vơ cả toàn trái tim thiên hạ !
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-08 03:39:23hoangnguyen6889>
Lẽ dĩ nhiên! Qua giọng ngâm: Văn Chương
Lẽ dĩ nhiên khi... tiếng lòng anh... vẫn khẽ nhớ người em vẫn e ấp ... đứng chờ Xuân trời đất xuân của tuổi dại khờ cho trang giấy hồn thơ em khép kín...
Kể cũng lạ khi em tròn mười chín má chớm hồng thẹn mới chớm đơm bông Ngày xa em khi xuân mới thắm nồng mà mỗi ngày tình ta thêm nhiều lớp...
Đời là vậy như sóng xô muôn trùng lớp có lớp nào còn đọng... bến tình đâu ? cho lòng ta cứ muôn kiếp mãi âu sầu Đuổi theo mãi những mối tình: Tuyệt vọng...
Khi yêu nhau lòng ta luôn sầu đọng nhớ về em người em gái chốn Thành Đô xuân trong em của những tuổi mộng mơ như huơng thoảng đêm giao thừa, trên đất khách...
Lẽ cố nhiên chắc em đang thầm trách: " Gớm! ... yêu anh, sao ghét qúa đi thôi người ở đâu, sao cách trở... xa xôi để xuân về... một mình em lẻ bước ... " hoàng nguyên
Trời Hà thành
nghiêng nghiêng hồ nước
sóng nhấp nhô, cho gợn một cuộc tình
nhớ em nhiều, một bóng nhỏ rất xinh
trong thẳm sâu, mỏng manh tà áo dài ấy
Sao mênh mang một mầu yêu xa đến vậy
tóc nào bay, cho ngang mắt tuổi xuân thì
đợi chờ nhau, chẳng lỡ để phân ly
nên vẫn đợi, sóng Hồ Gươm xanh lắm
nhớ em nhiều, mãi gọi tên em trong xa thẳm
Hà nội ơi !
sao vắng bóng em xưa
để thu về Lộc Vừng vàng mầu thơ
câu vẫn nghẹn, rơi ngang Khuê Văn Các
sóng Tây Hồ chiều nay sao rời rạc
gió chẳng chịu bay, cho Văn Miếu quạnh hiu
liễu quanh hồ, vẫn đứng đó đìu hiu
Rủ thương nhớ, quyện quanh cầu Thê Húc
Diên Hựu ơi !
sen đã hồng mầu giục
giữa xanh xanh bát ngát của đất trời... Người yêu ơi !
sao mình lại đôi nơi
cho xa quê,
thương em
lá lòng rụng...
hoàng nguyên (Thành phố San Diego, California Mỹ, ảnh Sưu tầm)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-30 19:23:59hoangnguyen6889>
Hai Hành Tinh !
Thơ thả theo:" "Nếu một ngày, em nói chẳng yêu anh"
trong:Bài thơ "Nếu một ngày" của Hạnh Ngân
“Nếu một ngày, em nói chẳng yêu anh”(hạnh ngân)
Là những giọt buồn
trong anh rơi nhiều nhất
hai người lại xa nhau,
xa vòng tay rất thật
hơi ấm còn đâu, cho anh nhặt lại gom nhau
”Nếu một ngày, em nói chẳng yêu anh”
lửa tam muội
trong anh sẽ ngừng lại
trái tim anh, sẽ hoá đá và mãi mãi
chẳng hồi sinh, dù có vạn phép mầu
Người ở đâu
hoàng hôn nào vội tím
cho lòng tôi, lạnh trước lúc chiều sang
lại xa nhau, thành mây trắng lang thang
trong thương nhớ, mà sao xa đến thế
Hạnh phúc Ngân vang, rơi trong chiều :không thể
lực hút của buồn, mạnh hơn sức hút những vì sao
nhưng chẳng có gì, có thể làm hư hao
giữa lực hút cuả hai hành tinh con tim ấy… Dẫu xa trong hai muơi mấy tiếng bay như vậy nếu chỉ cần,
ta sẽ gặp
trong một vạn phần giây
người ở xa ư ?
không ! người ở quanh đây
thật gần lắm
câu em gọi: Người yêu hỡi !
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-08 03:30:57hoangnguyen6889>
Anh không đến !
Anh không đến
Để chiều trôi vội vã
Vắng bóng anh, xa lạ cả người quen
Một mình buồn, sợ diết sẽ thành quen
Lòng trống vắng , thế nhân sao vô nghĩa…
Em sợ qúa Những chiều anh không đến
Mở cửa buồn…
Em vội bước vào trong
Vắng bóng anh
Em thấy mất… ở trong lòng
Ngọn lửa ấm, đã bao chiều ấp ủ…
Ôi những buổi chiều
Với hình bóng cũ
Bao thân quen, như nhắc nhớ chuyện xưa
chuyện đôi mình, hò hẹn dưới trời mưa
Mái tóc ướt, để dính đầy mầu kỷ niệm…
Những buổi chiều, bên nhau sao thân thiết
Gặp lại nhau,
Như sau … những lần dài ly biệt
Dù mới hôm qua thôi
Ta nói lời tạm biệt
Qua một đêm
Sao thấy đã ngàn trùng…
Em sợ qúa
Những chiều anh không đến
Đôi mắt buồn
Em lặng lẽ dõi nhìn theo
Cơn mưa cũ, cùng gió vẫn hò reo
Để em đó,
Tình…
Tan theo… những giọt nước…
" Níu thơ thơ cũng rứt ray Người ơi có biết đêm dài thế nao..?! Mở kí ức ra lục lạo Hình như chẳng thấy bóng nhau nữa rồi....
Rún lòng đêm lặng...đêm trôi,,, "
***
Ôi quên, cứ tưởng rằng đã gởi
lòng nhúm thương nhau
lúc đông về
mở trang ký ức
mãi chẳng thấy
thôi đành
ngồi đấy với chiêm bao…
HN cứ nghĩ là đã trả lời rồi, xin lỗi BN rất nhiều , cảm ơn BN đã hoạ lại thơ của HN nhé.
Vì là mới nên BN tha lỗi nhé. Thế độ này HN còn bị lỗi nữa không?
HN có mấy bài thơ ngâm, mà hình như dung lượng hết rồi phải không Băng Nguyện ơi.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-24 19:29:27hoangnguyen6889>
Chưa chắc nhớ !
Khi em giận
cứ mang Thu anh mà trách móc
bởi vì thương
nên nhớ qúa
cũng đành cam…
Đâu có phải tại anh đâu
bởi mùa Thu... đem lá thu sang
trải dọc đường, cho anh nhớ những lunh linh Hồ Tây lộng gió
Ôi những kẻ xa quê trong trăn trở
hình ảnh nơi xưa
như một nét để nhớ về
bỏ tất cả… vì những nét rất chân quê
nuôi cơn mộng, về mùa Thu Lộc Vừng vàng lá
những sóng lăn tăn
những con đường gập ghềnh nỗi nhớ
vấp kỷ niệm xưa, trong lồi lõm của nhớ thương
Phố đan nhau, ngõ vá những con đường
dặm áo cũ, của những mùa thương nhớ ấy
tháng tám mùa thu,
gió trời hây hẩy,
bóng em đâu
khi lá tôi vẫn tả tơi… Lăn lăn lăn… trôi dạt tận cuối trời
quặn lòng lá, về một thời thương đến thế…
Cứ giận anh đi và cả mùa Thu vàng nhé
vì được yêu
Chưa chắc nhớ … bằng: giận đâu ! hoàng nguyên
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-19 06:34:54hoangnguyen6889>
Đêm đêm lòng sương lạnh
Giận hoài rồi lại nhớ
Giang tay em thả gió
bồng bềnh một tiếng yêu…
vấn vương một câu trách
nhưng vẫn sợ lỡ nhau
đêm đêm, lòng sương lạnh
bạc trắng
hai mái đầu… Thương nhau gọi hạt nắng
ươm mầm những hoa bay
nhớ nhau, từng ánh mắt
cho hồn đong… thêm đầy...
Ừ sao mà thấy nhớ
cho quên cả ngày quen
Ừ sao mà chẳng lạ
như đêm hẹn bên thềm… Người chẳng tới thăm tôi
xa cách biệt lâu rồi
hoa xưa còn vương lại
kỷ niệm nào: tình tôi !
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-27 01:02:07hoangnguyen6889>
"Chưa một lần hai đứa chúng mình
Nắm bàn tay trong cái nhìn bỡ ngỡ
Sợ một chiều lá phong kia dang dở
Gói nỗi niềm trong sắc đỏ hư hao"
(Nguyễn Hạnh Nguyên/hoa nắng)
Thơ thả theo thơ: Hạnh Nguyên
Thổi thật nhẹ, để rơi vào thương nhớ !
Ừ nhỉ,
hình như là như thế
mình đã trao nhau đâu
dù chỉ là:
chiếc lá thu vàng...
Ngày gặp em
em vội đi ngang
bỏ anh ngẩn
giữa trăm ngàn lá rụng
Định nắm tay em
thật chặt
Nhưng lại sợ quá sớm
để tình nhau, lỡ rụng đành sao
Thôi đành gởi lá vào chiêm bao
thổi thật nhẹ
để lá rơi... vào thương nhớ Thu đã về
lá lại rơi đầy ngõ
lá thu ơi, sao cũng rụng tình tôi
để hồn tôi, lại phảng phất bay cuối trời
rơi rơi mãi
trong khoảng không:
đầy chờ đợi ! hoàng nguyên (Xin cảm ơn bạn Hạnh Ngân rất nhiều)
Ừ hình như tôi quá đam mê Quên cả tới, những gì mình đã nói Hà nội ơi ! tôi vẫn vội vã gọi chỉ khoảng không chẳng thấy tiếng trả lời Hà nội ơi ! người là hình ảnh trong tim tôi tôi nhớ lắm những đường cong Hà Thành ấy Son đỏ tô lên... mầu cong Thê Húc gọi Xanh xanh ơi, cho tôi nhớ một khoảng trời
Hà nội ơi ! đâu Văn đâu Miếu trong trái tim tôi ai đã khắc lên, những Trạng Nguyên thời xưa đó bia đá nào cắm vào tim tôi, những mong đợi Cho hồn tôi, lại khấp khểnh một mong chờ... Hà nội ơi... tôi vãn đang mơ về nơi ấy có người tôi... yêu dấu... hoàng nguyên
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-24 19:26:09hoangnguyen6889>
Em để câu thơ ngang lối cũ...
Tôi chẳng còn ai, để nhớ thương
vì rằng người ấy, đã lên đường
con đê dài lắm, một dải nhớ
nước chảy về đâu
hỡi sông Thương ?
Lơ thơ hạt đọng
trên miền nhớ
tôi chờ tình em, đến phủ dày
Đêm nay, lại mơ về người ấy
mắt buồn em có, lướt qua đây
mái tóc nào mơ, bồng bềnh nhớ
nét cười dang dở, một mùa mơ
Em để câu thơ ngang lối cũ
cho anh bị vấp, đã mấy mùa...
đêm nay, Thu lại rơi thêm lá
lòng lại chợt dâng
nhớ người xưa.... hoàng nguyên
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-30 22:16:42hoangnguyen6889>
Tình si !
Cũng nên có người yêu
để biết nhớ là gì !
Cũng nên có một lần tình si
để biết trái tim mình
còn thổn thức
Biết tự yêu, là không thể
Nhưng cứ yêu
Vì trái tim nói thế
Nó đã học trường đời đâu
mà biết
đắng cay ! hoàng nguyên
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-19 06:33:58hoangnguyen6889>
Rớt trong mơ !
Thu sang vàng, lá tình vẫn đợi
nỗi nhớ nguyên mầu, khúc biệt ly ! Em ngang lối nọ, mầu sương Khói
cho anh vàng nhớ, mộng xuân thì...
Lâu lắm
chẳng về ngang lối cũ
người có còn thương, kẻ đứng chờ
ngỡ tưởng được yêu
nên đợi đó
nào ngờ
tình chỉ...
rớt:
Trong mơ !
Những ký ức chạy vội vã trong đêm
em trong tôi, trầm mình trong tắm gội
thảm cỏ xanh, chạy vòng ra hai lối
chập vào nhau, một nét vẽ kiêu kỳ
xoai xoải cánh đồng, hai triền sông nước
bờ dọc ngang, đánh dấu một câu hò
sông vẫn vắng, tiếng chài khua trời lặn
lòng mênh mông, ngụm lặn một bờ yêu
sóng vẫn động, vỗ thành nhớ em nhiều
đời mòn mỏi, bóng chiều xuyên lỗ chỉ
lại lần theo bờ tường trang nhật ký
vắng câu thương, chìm cả một khoảng trời
đôi dòng nhớ, sao vẫn mãi xa xôi
biền biệt cách, một vì sao chợt lóe...
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-24 19:30:39hoangnguyen6889>
Mầu men của tình !
Ừ em xõa tóc ven hồ
Cho tôi thương nhớ
đợi chờ ngàn năm
Ánh nhìn gợi nét xa xăm
áo em buông mỏng
lứa tằm kết duyên
Mỉm chi em !
để nhân thế đảo điên
cho anh say mãi
mầu men
của tình…
Một năm, Xuân độ mấy lần nhỉ ?
sao để đời nhau
rạc nỗi chờ
lơ phơ mấy ngọn đùa trong gió
luống cuống tìm nhau
giữa bến mơ... Hoa xưa cỏ dại trồng lên má
Xuân đến rồi đi bỏ lại tàn
tình xưa phai úa, lên mầu lá
sao để lòng nhau, mộng lại tan...
Đời người sao ngắn
mấy lần rẽ
đứng giữa ngã ba
chân mỏi chồn
trăm năm ân nghĩa, sao chẵn lẻ
phủ tím tình nhau, tím hoàng hôn...
Trăm năm
duyên nợ sao cho trọn
chớ để hỏng nhau, một lối mòn
ngàn năm một kiếp
đời đã dọn
chớ để tình buồn, ngán héo hon... Xuân nay thắm ướt hoa đào nở
cây cỏ xinh tươi, tuổi dậy thì
người nơi xa đó
muôn dặm nhớ
để lại lòng tôi
mối
tình si... hoàng nguyên
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-30 19:28:20hoangnguyen6889>
Dang Dở...
Anh dại gì gửi yêu lên bờ cát
Vì sóng xô, hay người khác lại tưởng nhầm
nếu có gửi
anh sẽ khắc tận trong tâm
cho muôn thuở
em chẳng thể xoá nổi…
Dang dở ơi
sao mình tôi cứ nhớ thương vời vợi
một bóng hình, vẫn dạo bước… lạc phố đêm
Dang dở ơi
còn đâu dấu môi mền
Cho tôi lịm
trong khoảng chờ mông lung ấy…
Trong đêm nay
người có còn đợi đấy
hay đã quên, một nguyện ước trọn trăm năm
Tháng tám mùa thu, tháng của Trăng Rằm
Trăng vẫn sáng
mà tình ta sao bạc thế
anh ước sao, tình mình lại có thể
sẽ rất tròn, để trọn một tình yêu… hoàng nguyên
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-30 19:31:47hoangnguyen6889>
Tiếng chổi đêm...
Đêm xếp nhớ
có tiếng lá rớt rất êm
Nghe trong tim, từng tiếng chổi rất mềm
cứ quyét mãi, để tình anh khắc khoải
tiếng kinh đêm
”A di đà “… vang vọng lại Ni cô ơi,
bao lá rụng, của những chàng trai
vẫn van lơn
trong những quằn quại xót thương hoài:
Xin đừng vội
Người ơi : “Đừng xuống tóc”
Vang trong đêm
tiếng côn trùng cũng nỉ non khóc:
Sao người đâu ,
cứ đầy ải
cả một trời nhớ thương
để bao anh, lại phải gói mộng trong đệm trường
đêm đêm gối, mà đâu yên tròn giấc ngủ…
Ôi…
Có những tiếng chuông chùa cứ vang mãi trong lòng người lữ thứ
Theo nhịp chân, sao mãi lạc lúc hồn mơ
để con tim đi mãi chẳng đến bờ
nên đời mãi, cứ chênh vênh một câu gọi:
Em ở đâu !
giữa những dãi dầu nắng gội
hãy về đây, cho tôi được triệu lần sám hối
chẳng thể yêu em… để em lạc… kiếp tu hành”
Lỗi tại anh, vì muốn yêu (vì kém) mà không thành
Nên trăn trối, lời kinh em nơi cửa Phật… hoàng nguyên
Đêm xếp nhớ
có tiếng lá rớt rất êm
Nghe trong tim, từng tiếng chổi rất mềm
cứ quyét mãi, để tình anh khắc khoải
tiếng kinh đêm
”A di đà “… vang vọng lại Ni cô ơi,
bao lá rụng, của những chàng trai
vẫn van lơn
trong những quằn quại xót thương hoài:
Xin đừng vội
Người ơi : “Đừng xuống tóc”
Vang trong đêm
tiếng côn trùng cũng nỉ non khóc:
Sao người đâu ,
cứ đầy ải
cả một trời nhớ thương
để bao anh, lại phải gói mộng trong đệm trường
đêm đêm gối, mà đâu yên tròn giấc ngủ…
Ôi…
Có những tiếng chuông chùa cứ vang mãi trong lòng người lữ thứ
Theo nhịp chân, sao mãi lạc lúc hồn mơ
để con tim đi mãi chẳng đến bờ
nên đời mãi, cứ chênh vênh một câu gọi:
Em ở đâu !
giữa những dãi dầu nắng gội
hãy về đây, cho tôi được triệu lần sám hối
chẳng thể yêu em… để em lạc… kiếp tu hành”
Lỗi tại anh, vì muốn yêu (vì kém) mà không thành
Nên trăn trối, lời kinh em nơi cửa Phật… hoàng nguyên Thơ thả theo: "Xuống tóc" : Hà Hằng
(ảnh chùa Diên hựu: hoangnguyen)
Xin Làm Kiếp Chổi
Nỗi niềm em
theo lá vàng bay
Mỗi trận gió
ào ào rơi xuống
Ngưã đôi tay
đón
nhưng...luống cuống
Đành lòng
nhìn
lá rụng rớt đầy sân
Từng muà lá rơi
ta
khoảng cách xa dần
Em,
không thể nào tự mình gian dối
Tìm
trước Phật dài
tự nguyện mình là cái chổi
quét lá...quét sạch...đoạn trường tâm đã vương
Biết là khó...
bởi, cả một trời thương
Đang bao phủ
như lá thu trãi khắp phố phường
Miệng...A Di Đà...
mà tâm tạp niệm chẳng thông thương
Nên,
quỳ gối xin Phật tường, thứ lỗi!
Kiếp này, lạc duyên nên xin làm cái chổi
Bao lời trăn trối gửi vào câu kinh
Sám hối... xin nguyện giữ lòng mãi an bình
Nương cưả Phật,
mọi trầm luân...theo hương khói...
Sưong Anh
Xin chào anh Hoàng Nguyên, thơ thẩn lạc vào trang thơ cuả Anh, đọc bài này...trong lòng SA dậy lên một nỗi niềm...đã từng gặp phải....Một chút chia xẻ, xin được gửi nơi đây. Chúc tình thơ cuả anh mãi ấm nồng và bay bỗng...theo mơ...
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-22 21:26:54hoangnguyen6889>
Xin Làm Kiếp Chổi
Nỗi niềm em
theo lá vàng bay
Mỗi trận gió
ào ào rơi xuống
Ngưã đôi tay
đón
nhưng...luống cuống
Đành lòng
nhìn
lá rụng rớt đầy sân
Từng muà lá rơi
ta
khoảng cách xa dần
Em,
không thể nào tự mình gian dối
Tìm
trước Phật dài
tự nguyện mình là cái chổi
quét lá...quét sạch...đoạn trường tâm đã vương
Biết là khó...
bởi, cả một trời thương
Đang bao phủ
như lá thu trãi khắp phố phường
Miệng...A Di Đà...
mà tâm tạp niệm chẳng thông thương
Nên,
quỳ gối xin Phật tường, thứ lỗi!
Kiếp này, lạc duyên nên xin làm cái chổi
Bao lời trăn trối gửi vào câu kinh
Sám hối... xin nguyện giữ lòng mãi an bình
Nương cưả Phật,
mọi trầm luân...theo hương khói...
Sưong Anh
Xin chào chị Sương Anh nhé,
Rất cảm ơn chị đã ghé qua, và cũng rất xin lỗi khi chưa trả lồi ngay cho chị. Bài thơ của chị ý nghĩa và rất hay, đúng là đệ tử cửa Phật có khác “Biết là khó...
bởi, cả một trời thương
Đang bao phủ
như lá thu trãi khắp phố phường
Miệng...A Di Đà...
mà tâm tạp niệm chẳng thông thương
Nên,
quỳ gối xin Phật tường, thứ lỗi!
Kiếp này, lạc duyên nên xin làm cái chổi
Bao lời trăn trối gửi vào câu kinh
Sám hối... xin nguyện giữ lòng mãi an bình
Nương cưả Phật,
mọi trầm luân...theo hương khói...
th ương Anh…” Vì bài viết là hôm 28 mà hôm nay là 29 rồi nên thứ tự của chữ cái như : S sẽ sang T (Sương Anh--- Thương Anh) Xạo vui với chị một chút thôi. Chắc chị ở Paris phải không ? Bên đó đẹp lắm, bao có dịp sang sẽ ghé thăm anh chị và gia đình. Chúc chị luôn luôn vui vẻ nhé.