📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

Phút nhìn lại mình

73 trả lời, 16.793 lượt xem — Trang 3 / 3







Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Chúng ta vẫn mãi đi tìm câu trả lời cho nguồn gốc của chính chúng ta. Thế nhưng, con có nên hình nên vóc là nhờ Mẹ. Con có thể lựa chọn thương Cha hay thương Mẹ. Nhưng cả đời này Mẹ không bao giờ thôi yêu con.
 
Thật ra, đứa con nào cũng nói là yêu Mẹ, rằng thì là cả cuộc đời con chỉ có Mẹ mà thôi. Phải, cả đời này con chỉ có Mẹ, bởi cả đuộc đời này từ con gọi nhiều nhất là Mẹ: nào là Mẹ ơi con đói, Mẹ ơi cho con tiền, Mẹ ơi anh ấy bỏ rơi con, rồi ... Mẹ  ơi cho con lấy vợ.
 
Rồi con sải cánh bay trên bầu trời của riêng con. Biết bao lần con làm Mẹ khổ, bao nhiêu ngày con làm Mẹ khóc dài, cũng bao nhiêu đêm con làm Mẹ đợi chờ trong hoảng hốt. Vậy mà lòng Mẹ vẫn ấm mỗi lần con lạc bước trở về. Chỉ có đôi mắt buồn rười rượi nhìn thấy con thổn thức.
 
“Mẹ ơi”, làm sao diễn tả nổi sự thiêng liêng chất chứa trong những con chữ bé nhỏ ấy được. Ngày ấy con mãi dỗi hờn Mẹ không thương con mà bỏ đi biền biệt. Con hờn con trách mẹ đã mắng con. Nhưng không có những lần lao động quên ngày tháng đó con có sao cơm gạo để thành người?. Không có những câu mắng trách đó sao con được lớn khôn. Giờ đây, con đã biết “Mẹ là ai” rồi. Mẹ là người luôn phập phồng dõi theo từng li con bước, là tổ ấm chờ con quay trở về ...
 
Ngàn năm rồi vạn năm, sẽ không tìm đâu được tình ai hơn tình Mẹ. Ngay khi con hiểu được điều đó thì Mẹ đã già, và ... Mẹ sắp phải xa con.
Bất kể con là ai, con cũng là con của Mẹ. Bất kể hôm nay là ngày gì, Mẹ vẫn là Mẹ của con.  
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Nước mắt chỉ chảy xuôi chứ có bao giờ chảy ngược?
Bình đẳng giữa những người Bất bình đẳng là sự Bất bình đẳng


My Blog: http://360.yahoo.com/congly084
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: congly084

Nước mắt chỉ chảy xuôi chứ có bao giờ chảy ngược?


Chà, CL nói vậy phải chăng Chét nên hiểu là con không thương Mẹ là điều dĩ nhiên?
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Bochet ui, cho chị gọi em là em nhé. Đóc những dòng tâm sự của em, chị đã giật mình và súyt bật khóc. Chiều nay khách ở cửa hàng chị rất đông, con gái 3 tuổi của chị cũng quanh quẩn dưới chân và chị đã quát cháu, tuy không nặng nề như người mẹ trong tâm sự của em, nhưng chị đã rất bực mình với con mình và quát cháu. bây giờ, đọc những dòng tâm sự, chị hốt hỏang nhận ra mình làm tổn thương cô con gái bé bỏng, vâng đúng như em nói, nó cần vòng tay yêu thương, mong được mẹ ôm vào lòng hôn hít, nựng nịu vì cả ngày nó chỉ ở trường, tối về chỉ gặp mẹ có nữa tiếng là đi ngủ, nó thèm được mẹ yêu. Nhưng em ơi, với những lo toan cơm áo gạo tiền đè nặng trên đôi vai người mẹ thì không phải lúc nào những người mẹ cũng đủ sáng suốt nhìn thấy nổi lòng của con trẻ đâu em, cũng như mẹ em chị yêu con tha thiết, chỉ cần thấy nó té là lòng chị đau như cắt đấy em ạ. Em đừng ghét bỏ mẹ tôi nghiệp bà. Không có người mẹ nào mà không thương con đâu em, có thể tình thương yêu ấy nó được giấu trong lòng do mỗi người có một cách thể hiện tình yêu khác nhau. ví như chị, Chị yêu 2 cô con gái của mình nhưng chị không chìu chuộng cháu để làm hư cháu, nhưng có người khác họ lại nuông chìu ra mặt, và có người khác lại ém kính trong lòng. Chị mong em vui hơn trong cuộc sống
 
yêu là không bao giờ nói rất tiếc
Đăng nhập để trả lời
0
Bọ viết những tâm sự, nhìn trái ngược với cái hình cô bé đung đưa vô tư trên dây xích đu. Cho LT đặt hàng 1 câu chuyện vui tươi đi, về tình yêu chẳng hạn.
@Chị ANHVespa: đúng là cuộc sống nhiều khi làm người ta rất mệt mỏi, rất dễ cáu giận. LT cũng vậy, nhớ hồi trước khi bực mình mà đứa cháu cứ vây quanh, LT quát nạt làm chúng sợ lắm. Giờ đi xa nhà, xa chúng nó tự dưng thấy nhớ...
Tuổi thơ...thực ra chỉ có mấy năm, rồi chúng sẽ lớn, sẽ không còn vây quanh người lớn nửa. Khi đó thấy tiếc lắm. Cũng như tuổi già của cha mẹ...sẽ qua nhanh.
Cuộc sống ngày nay dường như làm cho con người bị cuốn theo dòng chảy, không còn thời gian để ngẫm nghĩ những giá trị tinh thần. Thực ra chỉ tình cảm mới là vĩnh cửu, mới chuyển hóa con người, cũng như gắn kết mọi người lại với nhau.
 
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Bão đến, nhưng sao lòng tôi lại buồn hơn mưa, lạnh hơn bão ?!?

Họ thôi không bán nữa.

Bên khung cửa, chị ngồi tựa mình thểu não nhìn những giọt mưa âm thầm rơi. Tuần thứ 3 chị giận chồng. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong cuộc sống vợ chồng có với nhau 1 mặt con chị giận anh. Kỳ thực, chị chẳng biết nên giận hay nên mừng nữa.

Một ngày cách đây ba tuần, anh hút thuốc nhiều, rất nhiều trong lặng câm và suy nghĩ. Làm cách nào đây, làm ăn buôn bán ngày một chật vật, 1 gia đình 1 mẹ già, 1 vợ, 1 con thơ với đám gia nô 7 người phải nuôi, mà 1 trong đám gia nô đó có kẻ phản bội họ, hết bòn rút lại "chà đồ nhôm", để đến bây giờ số nợ đã trở thành một con số kếch sù. Dẫu có bán sạch sành sanh tài sản cũng vẫn còn nợ. Lỗi phải gì đây, anh cũng phải gồng lưng ra gánh chịu. Bao nhiêu điều phải lo, rồi con nữa chứ, nó bệnh, anh cũng bệnh ... ôi, sao cuộc đời lắm khổ đau thế. Nhưng bao nhiêu vấn nạn như vậy chưa đủ sao, thân trai trong nhà, trụ cột gia đình anh nỡ lòng nào bắt chị ...

Đã khuya lắm rồi, sau cùng anh cũng quyết định phải ngã lưng:
- Chúng ta ly dị đi anh.
Anh khóc ...
Chị cũng khóc.
Và họ không ly dị, anh nhất mực không ly dị. Kể ra đó cũng là một người đàn bà lạ kỳ. Người ấy chấp nhận đóng vai "vợ hờ" của chồng chị chỉ để giúp chồng chị sang ngoại quốc kiếm kế sinh nhai và đoàn tụ với mẹ con chị khi thoát được cảnh nợ nần. Nhưng thà nợ nần, anh không thể làm khổ hai người đàn bà ...




Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Có vẻ "nghèo" là một cái tội. Người ta ruồng bỏ nhau cũng từ cái nghèo. Yêu, thân hay hiểu nhau thì cuối cùng cũng không ít người bỏ nhau vì nghèo. Nhưng nghèo là sao mà giàu là sao, là có hay không có một đống tiền để đó ?!? Và rồi, ai cũng biết đồng tiền không mua được mạng sống, thác đi rồi cũng chỉ còn lại đống xương khô. Vậy mà người ta cứ tranh nhau hám tiền.

Cũng phải thôi, "nghèo" là một "cái tội". Cái tội làm những người ta sống lay lất ở những nơi tăm tối, thiếu thốn, nhếch nhác. Cái tội làm họ phải "chung sống" với bệnh tật và dốt nát. Cái tội khiến họ phải cam chịu cảnh đói khát liên miên. Cái tội bắt họ phải đối diện với nỗi sợ hãi mất người thân trong khi nếu có tiền, sẽ chẵng có gì tách lìa sợi dây ràng buộc đó. Và cái nghèo bắt họ phải chiu nỗi nhục nhã bị người yêu khinh miệt rồi rời xa.

Vậy mà, "người giàu cũng khóc". Trời ơi, người ta lẳng lặng ra đi để tôi cứ buồn cứ nhớ và cứ không hiểu vì sao tôi bị "đá". Kỳ thực tôi ấn tượng về người ta cũng bởi cái tính không xe xua, đua đòi, chưng diện đó mà đem lòng yêu mến. Nhưng khi người ta bỏ tôi để đến với kẻ "ngang tầm" với người ta thì tôi lại thành ra hận cái đức tính đó. Tại sao vậy nhỉ, quả thật, tôi phải đánh đổi hạnh phúc của mình vì tiền bạc sao. Để có hạnh phúc nào có dễ dàng gì, mà sao lại phải đem vật ngoài thân ra làm "chất kết dính" ...
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm qua, lang thang trên phố, mình chợt nhận ra, lại một cái trung thu sắp về. Bởi bỗng đâu xuất hiện một đoàn lân chạy dọc khắp các khố, thi thoảng lại chập cheng những âm thanh quanh thuộc. Hình như họ ở xa, rất xa đến. Mỗi năm, cứ mùa trung thu họ lại về, lại lân la khắp đường cùng ngõ hẻm của cái thành đô nhỏ bé này hòng kiếm tìm một nhà giàu có hay một cửa hiệu nào đó sẽ thuê họ múa mua vui cho khách hàng hay con em người tà để kiếm vài đồng cắc củm. Cũng hình như, chiếc xe mà ngày xưa người vẫn thường quen gọi là xe lam đang chở họ "chu du" ấy là toàn bộ tài sản của họ, là ngôi nhà "di động" của họ. Nó "chứa" biết bao là người, hình như là cả một thế hệ thì phải. Ôi chao, từ ông, cha rồi tới cháu. Cực thì cực thật nhưng hình như trên mặt họ vẫn phảng phất sự mãn nguyện. Dù rằng có lẽ họ vẫn mong một ngày nào đó sẽ thoát được cảnh nghèo, cảnh phải rày đây mai đó trên chiếc xe nhỏ xíu ọp ẹp đó. Nhưng có lẽ mình thấm được cái nguyên nhân sao họ mãn nguyện. Phải chăng, bởi dù khổ, dù cứ phải mang kiếp lang thang như đó là cái nghề, cái nghiệp của họ. Dường như cái nghề đã ăn sâu vào máu của họ và truyền từ đời trước đến đời sau.

Có đúng không, khi cả gia đình cùng chung nhau một đam mê, một sự phấn đấu, một sự nghiệp là một sự may mắn ở đời. Nhất là những thứ thuộc về thiên bẩm. Thì lẽ dĩ nhiên, những thế hệ sau sẽ cứ thế mà tiếp nối truyền thống gia đình vậy.

Nhưng đối với mình thì những cái thiên bẩm di truyền đó lại là một thách thức. Mình tự chối bỏ không thương tiếc những cái được thừa hưởng đó. Để thành ra, cả một gia đình, chỉ có một mình bản thân cái thằng tôi đốn mạt này rẽ ngã rẽ khác của cuộc đời. Để rồi "một mình một ngựa" mà chống chọi với cái khốc liệt của sự tranh giành, cái tàn bạo của cuộc đời. Khó sửa lắm, cái bệnh tự ái bản thân. Mình ghét sự so sánh (dù làm nghề nào mà chẳng bị so sánh, nhưng mặc xác những miệng lưỡi so sánh sau lưng), ghét dựa dẫm, thích tự thân vận động, thích tự chứng minh mình hơn.

Như người xưa bảo "kẻ tức thời mới là trang tuấn kiệt" thì mình chẳng khác nào một thằng ngốc, không biết "tận dụng" vốn sẵn có, cái thứ vẫn chảy trong dòng huyết quản này để vươn lên. Không, mình muốn chứng minh một lẽ, ở đời phải là chính mình, phải để lại ít nhất 1 cái danh dù là nhỏ bé. Và mình đã đi trên đôi chân mình với một sự dũng cảm chứ không đi với chiếc nạng bên mình.



Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Im ắng, thật im ắng, cả tiếng gió cũng không. Tiếng nó “gọi” nghe sao mà da diết. Nó vẫn “gọi”, “gọi” cốt mong mình sẽ đáp lời nó bằng cái chạy ào xuống và ôm nó lần cuối. Nhưng nó có biết mình sẽ chẳng chạy xuống với nó đâu. Bởi mình sợ chứng kiến sự đau đớn nó đang phải chịu đựng đó. Câu “gọi” cuối cùng dài hơn và tức tưởi hơn. Bởi cuối cùng, đợi mãi, “gọi” mãi mình vẫn không đến với nó.
Người ta giết nó thật đơn giản chỉ bằng 1 ống kim
Cả ngày, nó chỉ đứng thẫn thờ hết nơi này đến nơi nọ sau mấy ngày nằm mệt mỏi. Mình cứ nghĩ nó đã khỏe lại.
Bởi đã bao nhiêu lần, chẳng bệnh tật nào quật ngã được nó. Nó đã vượt qua hết để tiếp tục ở lại với mình. Nhưng lần này nó đã không chống cự được. Tối qua, ngồi xem “Marly & me” mình chỉ chực khóc. Vì người chủ đó cũng phải vĩnh viễn mất đi chú chó thân thương, nhưng người ta được an ủi bởi con chó của họ được ra đi nhẹ nhàng bằng 1 mũi kim tiêm trong vòng tay họ.
Mình nhớ đã từng nghe đâu đó “Con người có thể bạc đãi thú vật, nhưng chúng không bao giờ thôi trung thành với con người”. Phải, đã bao nhiêu người rời xa mình, bao nhiêu người làm tổn thương mình, nhưng nó thì không. Thậm chí còn san sẻ với mình bao vui buồn, mất mát.
Đối với người Việt Nam, thương yêu 1 con chó có lẽ là vớ vẩn. Nhưng với mình nó không phải là một con chó. Nó là bạn, là kẻ luôn bên mình, nó biết mình vui, nó biết mình buồn. Mình nhớ, đôi mắt nó cũng buồn, nó thôi đùa giỡn, chỉ im lặng ngồi cạnh mình khi người ta đi mất.  Vậy mà bây giờ ... nó lại đi mất, đi không bao giờ trở lại.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Bài học thứ n. Một bài học nghe đi nghe lại, nghe mãi vẫn còn phải nghe.

Chuyện kể rằng, người ta vừa tìm ra một người đàn bà can tội ngoại tình. Vậy là "nhất cử lưỡng tiện" người ta mang người đàn bà ấy đến trước mặt Chúa và yêu cầu Ngài xử phạt người đàn bà đó. Mục đích là để xem Ngài sẽ hành xử như thế nào, theo luật người đàn bà đó sẽ phải bị ném đá. Nhưng nếu Ngài không để mọi người ném đá Ngài sẽ phạm tội chống đối, nhưng nếu ngược lại thì họ sẽ cười vào mặt Ngài vì Ngài đã đi ngược lại với lời dạy yêu thương mọi người của chính mình.

Nhưng Ngài chỉ nói vỏn vẹn một câu rồi cúi xuống cặm cụi vẽ một cái gì đó trên mặt đất "Ai sạch tội thì cứ ném đá người đàn bà ấy". Ban đầu là những người già, rồi tới lớp trung niên và dần dần tất thảy đám đông đều ra về mà chẳng ai ném đá người đàn bà ấy.

Thật ra, không "ném đá" đâu có nghĩa người đàn bà ấy vô tội. Nếu cứ kiên quyết "ném đá" người khác thì có lẽ bản thân mình cũng bị ném tới chết trước khi được nghe lần thứ n - m bài học này rồi.

Vậy mà vẫn chưa học được chữ vị tha.
 
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Bão đã tan, nhưng vẫn mưa rả rích. Làm mình đột nhiên nhớ 4 câu thơ từ xa xưa

"Trời mưa không lớn lắm
Nhưng đủ ướt đôi đầu
Cuộc tình không lớn lắm
Nhưng đủ giết đời nhau"

Mưa một mình thật buồn, mưa mà trong lòng nặng trĩu thì còn buồn hơn.
Nếu có ai biết chắc sẽ cười mình trẻ con thôi. Nhưng mưa làm mình sợ. Mưa dữ dội lắm. Mưa trút những mũi tên đau nát thịt. Mưa than những tiếng than da diết như tiếng lòng lúc đơn côi. Mưa mang theo những ánh chớp xé toác cả bầu trời ảm đạm như vết thương của chiếc roi gai tàn nhẫn quất vào làn da mỏng. Mưa gầm rú tiếng thét như cảnh báo một kiếp người.

Mưa chỉ đẹp khi ta nằm trong một vòng tay ấm. Chỉ lãng mạn khi ta đứng bên kẻ có tình.
"Mưa rơi trên vai chàng, Mưa rơi ướt vai nàng" lạnh lắm nhưng sao vẫn cười khúc khích, vẫn xoè tay đón những giọt mưa trên mái hiên lạnh buốt.

Có lẽ là định mệnh.
Giờ đây, mưa một mình
Và ta cũng một mình.



Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-21 16:37:28Ran>
Trích đoạn: Ran

Trích đoạn: bochet

Hôm nay thật kỳ lạ. Một người bạn gửi cho mình 1 link blog để nghe nhạc. Nhạc của chính tác giả blog viết, một tác giả nghiệp dư vừa chập chững bước vào thế giới sáng tác. Nhạc đượm buồn và chất đầy tự sự nhưng lại cả sự nhiệt huyết của lòng yêu âm nhạc và cả sự lao động nghệ thuật chăm chỉ. Nhưng điều làm mình vui không phải vì thế giới âm nhạc Việt Nam nay đã có thêm một người không phải làm nghề mà là sống cho nghề, mà vì đó chính là tên bạn C của mình thời cấp 1.

Hắn nản, hắn buồn vì những tác phẩm của hắn được ra đời từ bao khó nhọc và tình yêu nhưng chưa ai công nhận nó. Chẳng muốn nói với hắn nhưng lại nói với chính mình. Hắn quá trẻ, trải đời quá non nớt nhưng những tác phẩm của hắn lại mang đậm chất trầm tư và vương vấn, nên phải chăng những trầm tư ấy, những vương vấn ấy chẳng mấy ai hiểu. Một đứa trẻ chỉ có thể  chơi với nhau nếu chúng đồng suy nghĩ,  Người trung niên thì sẽ hiểu nhau qua những nấc thăng trầm của cuộc đời, nhưng ai sẽ hiểu hắn khi hắn trẻ nhưng mang tâm ý của người già. Liệu hắn sẽ hiểu chăng ... và nên chăng mình sẽ nói với hắn tại sao ...


bà gửi cái blog của him tui nghe coi. Biết đâu tui cũng công nhận tài năng âm nhạc của him á [:D]


R đã nhận được link blog của him.

http://blog.360.yahoo.com/blog-qYl9KJUhc7NpS56ExtPH5m_X?p=76#comments

cám ơn BC nhé ^^

R thích nhạc của him lắm, bài nào cũng lạ lạ. Có một thứ R thích nhất đó là guitar. R nghĩ nếu him cố gắng thì nhất định sau này sẽ thành công.

Có bài ngọn cỏ này của him là R thích nhất á, tại R thích cỏ à.
có lẽ BC thích bài " Ô kìa! Xin chào cô bé kính tròn"

" Trong bài hát này, tôi mượn hình tượng ngọn cỏ để miêu tả về cuộc đời của 1 người con gái mà tôi biết. Có người đã hỏi tôi sao lại lấy hình tượng ngọn cỏ và dùng khá nhiều hình ảnh hơi nặng như dẫm đạp, héo úa. Tôi chỉ cười và trả lời bởi vì theo những gì tôi được biết, thì những hình ảnh ấy đã miêu tả rất thực về cuộc đời của người ấy.

Ngọn Cỏ

Nhạc và lời: Kiều Phú Cường
Hòa Âm: Kiều Phú Cường
Trình bày: Kiều Phú Cường



Trong tia nắng đang bừng lên cho một ngày thêm ấm êm và tươi sáng.
Một ngọn cỏ mọc trên đất mềm, một mầm sống màu xanh thắm tươi.
Khi cơn gió bay nhẹ qua mang về dịu êm đến cho mầm xanh ấy.
Và ngọn cỏ chợt như rất mềm, cùng làn gió đùa vui bên đồi.
Chân ai bước trên đồi kia đang chà đạp lên tấm thân màu xanh ấy.
Làm ngọn cỏ giờ đau rất nhiều, nằm quằn héo buồn trên đất kia.
Khi tia nắng đang tàn đi mang một màn đêm phủ lên ngàn hoa lá.
Giờ làn gió chợt đâu mất rồi, một mình cỏ chờ ai nơi này.

ĐK:
Và ngọn cỏ giờ hao gầy mình vàng úa toàn thân xác xơ.
Buồn nằm khép mình bên đồi nhìn làn gió nhẹ bay nơi nào
Này ngọn cỏ đừng u sầu cuộc đời lắm niềm vui đắng cay
Một ngày mới về bên đồi, ngọn cỏ sẽ lại như ban đầu."
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Người em kéo ghế ngồi sát bên chị thủ thỉ:
- Chị à, em có bạn gái rồi.
 
Chị không nói, chỉ lặng lẽ nhìn em âu yếm. Má mất sớm, ba tái giá, chỉ có hai chị em nương tựa nhau. Chị đã từ lâu thay má lo cho em từ thưở cắp sách tới trường. Vẫn sáng sáng dậy sớm chuẩn bị thức ăn sáng rồi gọi em dậy, đánh răng rửa mặt cho em, mặc áo cho em, cho em ăn sáng và chở em tới trường rồi bôn ba với công việc tạp vụ cho một bệnh viện nhỏ.
 
Rồi em vào đại học, vẫn sáng sáng đợi chị gọi dậy và nũng nịu không chịu ra khỏi giường. Chị vẫn cười châm chọc :
 
" - Không dậy chị chọt lét à"
" - Trời, em lớn rồi mà, chọt lét hoài"
 
Và thưa dần những lúc em dụi đầu vào chân chị kể lể, có khi cứ thế mà ngủ tới sáng làm chân chị tê rần. Và nay thì em đã lớn. Chị nhìn bàn thờ mẹ khẽ khấn: em lớn rồi mẹ ơi, giờ đã có bạn gái, con cũng mừng và mong nó được hạnh phúc. Chị chạy vạy khắp nơi để có tiền lo đám cưới em cho chu tất. Đám cưới cũng coi là đầy đủ. Em chị nhoẻn miệng cười thật tươi nắm tay cô vợ trẻ. Chị cũng cười vui khi em đã có gia đình. Hai vợ chồng ở lại nhà chị sau khi cưới. Chị thôi không phải đi làm tạp vụ nữa mà ở nhà lo nhà cửa cho các em đi làm, rồi lo tới con của em.
 
Hôm nay, cả nhà chúng đi nghỉ hè, còn mình chị ở nhà vì không muốn phá đi sự bên nhau riêng tư hiếm có của chúng. Ra vào vắng vẻ có 1 mình. Chị chợt nhớ lại những ngày xưa rồi ... chị khóc. Và ngất đi trên chiếc ghế mây và ... không tỉnh lại nữa.
 
Người ta tìm thấy trong phòng chị quyển nhật ký đã cũ, chỉ vỏn vẹn một câu chị viết "Sao không dụi đầu vào chân chị nữa, em ơi ..."
 
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»