Trích đoạn: Ran
Trích đoạn: bochet
Hôm nay thật kỳ lạ. Một người bạn gửi cho mình 1 link blog để nghe nhạc. Nhạc của chính tác giả blog viết, một tác giả nghiệp dư vừa chập chững bước vào thế giới sáng tác. Nhạc đượm buồn và chất đầy tự sự nhưng lại cả sự nhiệt huyết của lòng yêu âm nhạc và cả sự lao động nghệ thuật chăm chỉ. Nhưng điều làm mình vui không phải vì thế giới âm nhạc Việt Nam nay đã có thêm một người không phải làm nghề mà là sống cho nghề, mà vì đó chính là tên bạn C của mình thời cấp 1.
Hắn nản, hắn buồn vì những tác phẩm của hắn được ra đời từ bao khó nhọc và tình yêu nhưng chưa ai công nhận nó. Chẳng muốn nói với hắn nhưng lại nói với chính mình. Hắn quá trẻ, trải đời quá non nớt nhưng những tác phẩm của hắn lại mang đậm chất trầm tư và vương vấn, nên phải chăng những trầm tư ấy, những vương vấn ấy chẳng mấy ai hiểu. Một đứa trẻ chỉ có thể chơi với nhau nếu chúng đồng suy nghĩ, Người trung niên thì sẽ hiểu nhau qua những nấc thăng trầm của cuộc đời, nhưng ai sẽ hiểu hắn khi hắn trẻ nhưng mang tâm ý của người già. Liệu hắn sẽ hiểu chăng ... và nên chăng mình sẽ nói với hắn tại sao ...
bà gửi cái blog của him tui nghe coi. Biết đâu tui cũng công nhận tài năng âm nhạc của him á ![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
R đã nhận được link blog của him.
http://blog.360.yahoo.com/blog-qYl9KJUhc7NpS56ExtPH5m_X?p=76#comments
cám ơn BC nhé ^^
R thích nhạc của him lắm, bài nào cũng lạ lạ. Có một thứ R thích nhất đó là guitar. R nghĩ nếu him cố gắng thì nhất định sau này sẽ thành công.
Có bài ngọn cỏ này của him là R thích nhất á, tại R thích cỏ à.
có lẽ BC thích bài " Ô kìa! Xin chào cô bé kính tròn"
" Trong bài hát này, tôi mượn hình tượng ngọn cỏ để miêu tả về cuộc đời của 1 người con gái mà tôi biết. Có người đã hỏi tôi sao lại lấy hình tượng ngọn cỏ và dùng khá nhiều hình ảnh hơi nặng như dẫm đạp, héo úa. Tôi chỉ cười và trả lời bởi vì theo những gì tôi được biết, thì những hình ảnh ấy đã miêu tả rất thực về cuộc đời của người ấy.
Ngọn Cỏ
Nhạc và lời: Kiều Phú Cường
Hòa Âm: Kiều Phú Cường
Trình bày: Kiều Phú Cường
Trong tia nắng đang bừng lên cho một ngày thêm ấm êm và tươi sáng.
Một ngọn cỏ mọc trên đất mềm, một mầm sống màu xanh thắm tươi.
Khi cơn gió bay nhẹ qua mang về dịu êm đến cho mầm xanh ấy.
Và ngọn cỏ chợt như rất mềm, cùng làn gió đùa vui bên đồi.
Chân ai bước trên đồi kia đang chà đạp lên tấm thân màu xanh ấy.
Làm ngọn cỏ giờ đau rất nhiều, nằm quằn héo buồn trên đất kia.
Khi tia nắng đang tàn đi mang một màn đêm phủ lên ngàn hoa lá.
Giờ làn gió chợt đâu mất rồi, một mình cỏ chờ ai nơi này.
ĐK:
Và ngọn cỏ giờ hao gầy mình vàng úa toàn thân xác xơ.
Buồn nằm khép mình bên đồi nhìn làn gió nhẹ bay nơi nào
Này ngọn cỏ đừng u sầu cuộc đời lắm niềm vui đắng cay
Một ngày mới về bên đồi, ngọn cỏ sẽ lại như ban đầu."